Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 104: Phản Kích Giữa Đồng: Trận Chiến Giành Lương Thực

Đêm đã về khuya, trăng mờ treo lơ lửng trên đỉnh núi, chỉ đủ rọi xuống Thôn Làng Sơn Cước một vầng sáng yếu ớt, mông lung. Gió lạnh từ rừng trúc thổi về, mang theo hơi ẩm và mùi đất, khiến những căn nhà gỗ đơn sơ càng thêm quạnh quẽ. Trong căn nhà nhỏ của Lâm Dịch, ánh đèn dầu leo lét như một đốm lửa cô độc trong màn đêm, hắt lên những bóng hình đổ dài, méo mó trên vách đất. Bên trong, không khí nặng nề nhưng cũng đầy căng thẳng. Lâm Dịch ngồi giữa, trên tay là một tấm bản đồ thô sơ của làng, được vẽ vội bằng than củi. Xung quanh hắn là Vương Đại Trụ vạm vỡ, Trần Nhị Cẩu nhanh nhẹn và Lý Hổ dữ dằn, cùng với Trưởng thôn Lão Vương với vẻ mặt đầy lo âu.

Hắn dùng một cành cây nhỏ chỉ vào những điểm được đánh dấu trên bản đồ. "Chúng ta không thể chờ đợi được nữa. Trần Thị sẽ quay lại, và lần này, chúng sẽ hung hãn hơn rất nhiều. Kế hoãn binh đã thất bại, chúng ta phải chủ động." Giọng Lâm Dịch trầm thấp, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, nhưng mỗi lời hắn nói ra đều mang theo một sức nặng, một sự kiên định lạ thường, khiến những người xung quanh không thể không lắng nghe. Đôi mắt hắn, sâu thẳm và đầy vẻ từng trải của một người đã chứng kiến quá nhiều sự tàn khốc, lướt qua từng gương mặt. Hắn thấy sự mệt mỏi, sự sợ hãi vẫn còn hằn sâu trong ánh mắt của Trưởng thôn, nhưng cũng thấy được ngọn lửa căm phẫn và quyết tâm đang bùng cháy trong Vương Đại Trụ và Lý Hổ.

"Đại ca nói đúng," Vương Đại Trụ gằn giọng, bàn tay thô ráp siết chặt cán rìu đặt cạnh mình. "Lương thực là mạng sống của cả làng. Mồ hôi nước mắt của chúng ta, không thể để lũ khốn đó cướp đi một hạt nào nữa." Hắn nhớ lại cảnh tay sai Trần Thị đạp đổ lu gạo, đánh đập người già, cướp đi những chút ít còn lại của dân làng. Nỗi uất hận ấy như một khối đá đè nặng trong lòng, chỉ chờ có cơ hội để bùng nổ.

Lý Hổ, với vẻ mặt hung dữ và vết sẹo nhỏ trên lông mày, đấm mạnh xuống đất. "Để ta đi đầu! Bọn khốn đó sẽ phải trả giá!" Hắn là người mạnh nhất làng, luôn muốn dùng sức mạnh của mình để bảo vệ những người yếu thế hơn. Sự hung hãn của hắn không phải là sự bốc đồng vô nghĩa, mà là sự bộc phát của một ý chí kiên cường, trọng lời hứa.

"Các bẫy đã được bố trí," Trần Nhị Cẩu nhanh nhẹn đáp lời, đôi mắt sáng lấp lánh sự tinh quái. "Chỉ cần chúng sập bẫy, ta sẽ cho chúng biết tay!" Trần Nhị Cẩu là người đã cùng Lâm Dịch đi khắp các ngõ ngách, các cánh đồng xung quanh làng để bố trí những cái bẫy đơn giản nhưng hiệu quả, dựa trên những kiến thức mà Lâm Dịch đã truyền dạy. Hắn tin tưởng Lâm Dịch tuyệt đối, và sự tin tưởng đó biến thành động lực để hắn làm việc không ngừng nghỉ.

Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt hắn lướt qua từng người. Hắn biết, để đối phó với Trần Thị Gia Tộc, không thể chỉ dựa vào sức mạnh đơn thuần. Tri thức, mưu lược và sự phối hợp mới là chìa khóa. "Tốt. Chúng ta đã biến Thôn Làng Sơn Cước thành một pháo đài thô sơ. Những cái hố chông, những cạm bẫy nhỏ ở rìa làng, những hàng rào tre gai, tất cả đều đã sẵn sàng. Nhưng đó chỉ là bước đầu." Hắn nhấn mạnh từng lời. "Trần Thị không chỉ có sức mạnh mà còn có số lượng. Chúng ta phải dùng trí tuệ để bù đắp cho sự thiếu thốn về vũ khí và kinh nghiệm chiến đấu."

Hắn nhấp một ngụm trà nguội, vị chát đắng lan tỏa trong miệng, giống như vị của hiện thực. "Vương Đại Trụ, ngươi sẽ phụ trách cánh trái. Nhị Cẩu, ngươi ở cánh phải. Lý Hổ, ngươi là mũi nhọn, nhưng phải nhớ, không được hành động một mình. Chúng ta là một thể thống nhất. Lão Vương, ông sẽ ở trung tâm, cùng với những người già và trẻ em, giữ vững tinh thần cho họ." Lâm Dịch phân công nhiệm vụ một cách rõ ràng, dứt khoát. Hắn đã dành nhiều ngày để quan sát địa hình, tính toán các phương án đối phó. Trong đầu hắn, sơ đồ chiến thuật đã hình thành rõ nét.

"Mục tiêu của chúng ta không phải là giết chóc," Lâm Dịch tiếp tục, "mà là đẩy lùi chúng, khiến chúng phải bỏ cuộc. Chúng ta sẽ gây ra sự hỗn loạn, làm chúng hoảng sợ, và quan trọng nhất, bảo vệ được tài sản và tính mạng của dân làng. Nhớ kỹ, phối hợp nhóm là then chốt. Đừng vì một phút bốc đồng mà phá hỏng tất cả." Ánh mắt Lâm Dịch nghiêm nghị, lướt qua Lý Hổ, người đang nghiến răng ken két. "Sức mạnh của ngươi rất lớn, Lý Hổ, nhưng sức mạnh không có nghĩa là mù quáng. Ngươi phải nghe lệnh, đúng lúc mới ra tay."

Lý Hổ gật đầu, dù có vẻ miễn cưỡng. "Ta hiểu rồi, đại ca. Ta sẽ không làm hỏng việc."

Trưởng thôn Lão Vương, sau một hồi im lặng, cuối cùng cũng cất tiếng. "Chúng ta... chúng ta thật sự có thể làm được sao? Chúng nó đông lắm, lại có dao kiếm..." Giọng ông run rẩy, nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng không còn là sự tuyệt vọng mà là một nỗi lo lắng thực tế.

Lâm Dịch nhìn Trưởng thôn, trong lòng hắn cảm thấy một sự đồng cảm sâu sắc. Hắn cũng từng sợ hãi. Sự sợ hãi là bản năng của con người. Nhưng hắn đã học được cách biến nỗi sợ hãi thành động lực. "Lão Vương, ông hãy nhìn những gì chúng ta đã làm được trong mấy ngày qua. Chúng ta đã đào hố, dựng rào, chúng ta đã luyện tập. Dù chỉ là những bài tập đơn giản, nhưng sự đoàn kết và ý chí của chúng ta mới là vũ khí mạnh nhất. Trần Thị có đông, có hung hãn, nhưng chúng kiêu ngạo, chúng xem thường chúng ta. Đó là điểm yếu của chúng."

Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm thăm thẳm. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng để sinh tồn một cách có phẩm giá, đôi khi, người ta phải trở thành kẻ săn mồi. Chúng ta không có 'bàn tay vàng' hay thiên phú tu luyện. Chúng ta chỉ có trí tuệ, sự kiên cường và lòng yêu thương gia đình, làng xóm. Đó là đủ rồi." Hắn thầm nghĩ, trong một thế giới cổ đại giả tưởng như Đại Hạ này, nơi sức mạnh cá nhân có thể thay đổi cục diện, hắn lại phải dựa vào những gì gần gũi và cơ bản nhất của một người hiện đại: khả năng tổ chức, tư duy logic và sự thích nghi.

Cảm giác căng thẳng trong căn phòng như một sợi dây đàn bị kéo căng đến cực điểm. Mùi khói gỗ từ bếp lò đã tàn, quyện với mùi đất ẩm và mồ hôi loáng thoáng, tạo nên một không khí ngột ngạt nhưng cũng đầy quyết tâm. Lâm Dịch quay lại, ánh mắt hắn kiên định. "Hãy ngủ một chút đi. Ngày mai, chúng ta sẽ cho Trần Thị biết, Thôn Làng Sơn Cước không phải là nơi chúng có thể tùy ý giẫm đạp." Lời nói của hắn không phải là một lời kêu gọi hùng tráng, mà là một lời tuyên bố lạnh lùng, dứt khoát, mang theo một sự đe dọa ngầm. Những người đàn ông còn lại gật đầu. Họ biết, bình minh ngày mai sẽ không còn là một ngày bình thường nữa.

***

Mặt trời đứng bóng, treo lơ lửng trên đỉnh đầu, thiêu đốt mọi thứ bằng cái nắng gay gắt của giữa trưa. Trên Cánh Đồng Bất Tận, nơi những thửa ruộng lúa mì đã được thu hoạch và chất thành đống, không khí trở nên oi ả, ngột ngạt. Bụi đất bị gió cuốn lên, tạo thành những quầng mờ ảo phía xa. Bỗng, từ phía con đường mòn dẫn vào làng, một đoàn người đông đảo xuất hiện, phá vỡ sự tĩnh lặng của đồng không mông quạnh. Đó là đoàn người của Trần Thị Gia Tộc, vũ trang thô sơ bằng gậy gộc, dao kiếm cùn, nhưng hung hãn và đầy vẻ ngạo mạn.

Lý Quản Sự cưỡi con ngựa gầy còm đi đầu, bộ y phục tươm tất nhưng vẫn lộ vẻ bần tiện, khuôn mặt đầy nếp nhăn và vẻ lươn lẹo. Hắn ta nheo mắt nhìn về phía cánh đồng, nơi những đống lương thực chất cao như núi nhỏ, và xa hơn nữa là những người dân Thôn Làng Sơn Cước đang đứng dàn trận. Phía sau hắn, Lão Cai với dáng người thô kệch và vẻ mặt hung ác, cùng với hơn ba mươi tên tay sai khác, rầm rập tiến lên, giẫm đạp lên những mảnh rạ khô còn sót lại, tạo ra những tiếng sột soạt khó chịu.

"Ha ha, lũ tiện dân các ngươi dám cả gan chống đối?" Lý Quản Sự phá ra tiếng cười khẩy, giọng nói the thé, đầy sự coi thường. "Hôm nay ta sẽ cho các ngươi biết thế nào là cái giá của sự ngu xuẩn! Lão gia Trần Thị đã ra lệnh, tất cả lương thực ở đây đều thuộc về chúng ta!" Ánh mắt hắn ta lướt qua những gương mặt căng thẳng của dân làng, như muốn tìm kiếm sự sợ hãi và tuyệt vọng mà hắn đã quen thuộc.

Nhưng hôm nay, hắn đã nhầm. Đứng ở phía trước hàng ngũ dân làng, Lâm Dịch với thân hình gầy gò, trang phục thô sơ, nhưng đôi mắt hắn lại sáng rực, kiên định lạ thường. Bên cạnh hắn là Vương Đại Trụ cầm rìu, Lý Hổ vác một cây gậy lớn, và Trần Nhị Cẩu với vẻ mặt nhanh nhẹn, tay lăm lăm một chiếc nỏ tự chế. Phía sau họ, hàng trăm người dân làng, từ thanh niên trai tráng đến những phụ nữ mạnh mẽ, tất cả đều cầm trên tay những công cụ nông nghiệp được mài sắc: liềm, cuốc, xẻng, gậy tre... Ánh mắt họ không còn sự sợ hãi như trước, mà thay vào đó là sự căm phẫn và quyết tâm. Mùi mồ hôi, mùi đất, mùi nắng cháy và cả mùi của sự căng thẳng nồng đậm trong không khí.

"Lương thực là mồ hôi nước mắt của dân làng," Lâm Dịch đáp lại, giọng hắn dứt khoát, vang vọng giữa đồng không mông quạnh, át đi cả tiếng gió. "Một hạt cũng không cho các ngươi mang đi!" Hắn không hô hào, không kích động, mà chỉ tuyên bố một sự thật, một giới hạn không thể bị xâm phạm. Lời nói của hắn như một lưỡi dao sắc bén, cắt đứt mọi ảo tưởng về sự khuất phục của Trần Thị Gia Tộc.

Lão Cai nghe vậy, giận tím mặt. "Đừng nói nhiều với chúng, Quản Sự! Xông lên cướp hết cho ta! Lũ tiện dân này dám chống đối, phải cho chúng biết tay!" Hắn vung gậy, thúc giục bọn tay sai. Ngay lập tức, đám tay sai Trần Thị ào lên như một đàn ong vỡ tổ, tiếng hò hét, tiếng bước chân dồn dập vang vọng khắp cánh đồng.

Lâm Dịch khẽ nhếch mép. Hắn đã chờ đợi khoảnh khắc này. "Hành động!" Hắn chỉ kịp hô một tiếng. Ngay lập tức, theo hiệu lệnh được tập luyện từ trước, hàng chục sợi dây thừng được giăng ngang mặt đất, ẩn mình trong những đám rạ khô, bất ngờ kéo căng. Những cái bẫy chông nhỏ, những hố ngụy trang được che đậy khéo léo cũng đồng loạt phát huy tác dụng.

Đám tay sai Trần Thị đang hăm hở xông lên, không ngờ lại gặp phải chướng ngại vật. Tiếng kêu la, tiếng ngã nhào vang lên liên tiếp. Một số tên vấp phải dây thừng, ngã dúi dụi. Một số khác dẫm vào hố chông, chân bị kẹt cứng. Sự hỗn loạn bùng nổ trong hàng ngũ Trần Thị.

"Ném đá!" Lâm Dịch ra lệnh tiếp theo. Từ phía sau hàng ngũ dân làng, một cơn mưa đá nhỏ nhưng dày đặc trút xuống, nhắm vào những tên tay sai đang loạng choạng. Những viên đá không đủ mạnh để gây sát thương chí mạng, nhưng đủ để khiến chúng choáng váng, mất phương hướng.

Lý Hổ, lúc này đã nhận được hiệu lệnh, gầm lên một tiếng, vung cây gậy lớn như một chiếc chày, xông thẳng vào đám tay sai đang lúng túng. Hắn dùng sức mạnh khủng khiếp của mình, mỗi nhát gậy đều khiến một tên tay sai phải lảo đảo. Vương Đại Trụ cùng một nhóm thanh niên khác, tay cầm rìu, liềm, cũng xông lên, giữ vững đội hình, không cho phép bọn Trần Thị áp sát những đống lương thực. Trần Nhị Cẩu và những người khác thì liên tục bắn những mũi tên gỗ từ nỏ tự chế, tuy không sắc bén nhưng cũng đủ làm bọn tay sai hoảng sợ.

Cuộc ẩu đả diễn ra hỗn loạn nhưng có tổ chức. Lâm Dịch đứng ở trung tâm, ánh mắt sắc như dao, liên tục quan sát cục diện, điều chỉnh chiến thuật. Hắn ra lệnh cho các nhóm di chuyển, lấp vào khoảng trống, và lợi dụng địa hình để tạo lợi thế. Hắn biết rõ giới hạn của dân làng, họ không thể đối đầu trực diện trong một cuộc chiến lâu dài. Mục tiêu là một đòn đánh phủ đầu nhanh chóng, mạnh mẽ, gây sốc và khiến đối phương mất tinh thần.

Mùi máu loãng bắt đầu lan tỏa trong không khí, quyện với mùi bụi và mồ hôi. Một vài tên tay sai Trần Thị bị thương nhẹ, một số khác bị bầm tím khắp người. Sự ngạo mạn ban đầu của chúng đã tan biến, thay vào đó là sự hoảng sợ. Chúng không ngờ những "tiện dân" này lại dám chống trả, lại còn có những mưu mẹo quái gở như vậy.

Lý Quản Sự, trên lưng ngựa, chứng kiến cảnh tượng hỗn loạn, vẻ mặt tái mét vì tức giận và bất ngờ. Hắn không thể tin nổi những người dân thấp hèn này lại dám phản kháng, và còn gây ra thiệt hại cho người của hắn. "Lũ vô dụng! Tại sao còn không xông lên!" hắn gào thét, nhưng giọng nói đã lạc đi vì sự bàng hoàng. Lão Cai cũng bị một hòn đá trúng vào đầu, lảo đảo ôm lấy trán, không còn vẻ hung hãn như trước.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, đổ một màu vàng cam lên Cánh Đồng Bất Tận. Đám tay sai Trần Thị đã chạy tán loạn, bỏ lại Lý Quản Sự và Lão Cai đứng chôn chân giữa cánh đồng, vẻ mặt tái mét vì tức giận và nhục nhã. Chúng không thể ngờ rằng, một đám dân làng nghèo khó, với vũ khí thô sơ, lại có thể đánh bại được chúng.

Lý Quản Sự gầm lên, giọng nói khản đặc vì uất ức: "Tốt lắm, lũ tiện dân! Các ngươi sẽ phải trả giá đắt cho ngày hôm nay! Trần Thị Gia Tộc sẽ không bao giờ bỏ qua cho các ngươi!" Hắn ta trừng mắt nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy hằn học và thù hận, như muốn nuốt chửng hắn.

Lâm Dịch đứng thẳng người, dù thân hình gầy gò nhưng khí chất lại vững như núi. Hắn nhìn thẳng vào Lý Quản Sự, không một chút sợ hãi hay nao núng. "Chúng ta sẽ chờ!" Giọng hắn trầm ấm nhưng đầy uy lực, không chút run rẩy. "Nhưng lần sau, đừng hòng bước chân vào làng này nữa! Bởi vì lần sau, các ngươi sẽ không dễ dàng rút lui như vậy đâu." Lời cảnh báo của hắn không phải là lời đe dọa suông, mà là một lời hứa, một sự đảm bảo cho sự kiên cường của Thôn Làng Sơn Cước.

Vương Đại Trụ tiến đến, vỗ mạnh vào vai Lâm Dịch, tiếng vỗ nghe rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng. "Chúng ta đã làm được, đại ca!" Giọng hắn đầy sự phấn khích và tự hào. Nỗi uất ức bấy lâu nay đã được giải tỏa phần nào, và niềm tin vào Lâm Dịch đã được củng cố vững chắc.

Tiếng reo hò chiến thắng bắt đầu vang lên từ phía dân làng. Dù có một vài người bị thương nhẹ, nhưng không ai mất mạng, và quan trọng nhất, lương thực của họ đã được bảo vệ. Những gương mặt chất phác, thô ráp vì nắng gió giờ đây rạng rỡ niềm vui, xen lẫn sự kiên cường và tự hào. Họ đã đứng lên, họ đã chiến đấu, và họ đã chiến thắng.

Lý Quản Sự và Lão Cai, không còn dám nán lại, vội vã thúc ngựa và ra lệnh cho đám tay sai còn lại rút lui trong nhục nhã, bỏ lại phía sau những vết bánh xe và tiếng thở phì phò của những kẻ bại trận. Mùi bụi đất, mùi mồ hôi, và cả mùi của chiến thắng nhỏ bé ấy vấn vương trong không khí.

Lâm Dịch quan sát Lý Quản Sự khuất dạng ở phía xa, nhưng ánh mắt hắn vẫn đầy suy tư. Hắn biết, đây chỉ là một chiến thắng tạm thời. Lời thề trả thù của Lý Quản Sự không phải là lời nói suông. Trần Thị Gia Tộc sẽ không dễ dàng buông tha. Đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến khốc liệt hơn. Hắn ra lệnh cho dân làng bắt đầu cứu chữa những người bị thương, thu gom lại các công cụ nông nghiệp và dọn dẹp hiện trường. "Đừng chủ quan," hắn nói với Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. "Chúng ta phải chuẩn bị kỹ hơn nữa. Lần sau, có thể chúng sẽ mang theo vũ khí tốt hơn, và số lượng cũng sẽ đông hơn."

Trong lòng Lâm Dịch, một cảm giác mâu thuẫn dâng trào. Hắn cảm thấy nhẹ nhõm khi thấy dân làng an toàn, lương thực được bảo toàn. Nhưng cũng có một gánh nặng vô hình đè nặng lên vai. Hắn đã buộc phải đẩy dân làng vào một cuộc đối đầu bạo lực, thứ mà hắn luôn muốn tránh. Dù đây là một chiến thắng, nhưng nó cũng đồng nghĩa với việc hắn đã chính thức tuyên chiến với Trần Thị Gia Tộc, một thế lực cường hào mà hắn biết rõ là không dễ đối phó.

"Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nhắc nhở bản thân. Hắn đã dùng trí tuệ của mình để chỉ đạo trận chiến này, nhưng liệu trí tuệ có đủ để đối phó với sự tàn bạo tuyệt đối của Trần Thị trong tương lai? Hắn cần vũ khí tốt hơn, cần đồng minh mạnh hơn, và cần một kế hoạch tỉ mỉ hơn nữa. Cuộc đụng độ nhỏ này đã cho hắn thấy tiềm năng của sự đoàn kết và chiến thuật, nhưng cũng gợi ý rằng họ cần phải chuẩn bị kỹ lưỡng hơn nữa cho một cuộc đối đầu lớn hơn, một cuộc chiến thực sự.

Lâm Dịch quay về phía làng, nhìn những người dân đang hối hả làm việc dưới ánh hoàng hôn dịu mát. Khuôn mặt họ vẫn còn mệt mỏi, nhưng ánh mắt họ giờ đây đã có thêm niềm tin và hy vọng. Đây chính là lý do hắn không thể lùi bước. Hắn không phải là anh hùng, không mơ mộng xưng bá thiên hạ. Ưu tiên hàng đầu của hắn vẫn là sinh tồn, bảo vệ những người xung quanh. Và để làm được điều đó, hắn phải tiếp tục chiến đấu, tiếp tục suy nghĩ, tiếp tục thích nghi. Cuộc chiến này, mới chỉ bắt đầu mà thôi.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free