Lạc thế chi nhân - Chương 105: Ngọn Lửa Kháng Cự: Củng Cố Phòng Thủ và Luyện Binh
Hoàng hôn đã lùi xa, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng hơi ấm của chiến thắng nhỏ nhoi vẫn còn vương vấn trong lòng mỗi người dân Thôn Làng Sơn Cước. Dù vậy, Lâm Dịch không cho phép mình chìm đắm trong niềm vui đó quá lâu. Hắn biết rõ, đó chỉ là một khúc dạo đầu, một lời thách thức đã được gửi đi, và Trần Thị Gia Tộc, với bản chất tàn độc và lòng tham vô đáy, sẽ không bao giờ chấp nhận thua cuộc dễ dàng. Ngọn đèn dầu trong căn nhà gỗ nhỏ của hắn vẫn còn sáng, soi rõ bản đồ làng và vùng lân cận được phác thảo sơ sài trên mặt bàn, cùng với những ghi chép lộn xộn về các loại bẫy, cách bố trí phòng thủ. Hắn thức trắng đêm, suy tính mọi khả năng, mọi nước đi tiếp theo của đối phương, và quan trọng hơn, là cách để dân làng có thể đứng vững trước cơn bão lớn hơn đang ập đến.
Sáng sớm hôm sau, khi sương đêm còn đọng trên những ngọn cỏ dại và tiếng gà gáy vang vọng khắp thung lũng, Thôn Làng Sơn Cước đã thức giấc với một tinh thần khác hẳn. Quảng trường làng, nơi ngày thường chỉ là bãi đất trống cho trẻ con nô đùa hay nơi tụ tập phơi nông sản, hôm nay lại đông đúc một cách lạ thường. Dân làng tụ tập, không còn là những ánh mắt sợ hãi, lo âu như trước mà thay vào đó là sự ngưỡng mộ, tin tưởng, và cả một niềm khao khát được hành động. Mùi khói bếp từ những căn nhà gỗ đơn sơ, mùi đất ẩm sau một đêm sương xuống, hòa quyện với mùi thức ăn nấu vội, tạo nên một bầu không khí bình yên đến lạ, nhưng ẩn sâu bên trong là sự cảnh giác âm ỉ, như một ngọn lửa đang nhen nhóm chờ bùng cháy. Tiếng trẻ con líu lo, tiếng gà gáy, tiếng chó sủa xa xăm, tất cả như được sắp đặt để làm nền cho một khoảnh khắc quan trọng.
Lâm Dịch bước ra, thân hình gầy gò của hắn nổi bật giữa đám đông vạm vỡ, lam lũ. Hắn chậm rãi bước lên một phiến đá cao, ánh mắt sâu thẳm quét qua từng khuôn mặt, từng ánh nhìn đang đổ dồn về phía mình. Hắn thấy được sự mệt mỏi hằn trên những gương mặt khắc khổ, nhưng cũng thấy được sự kiên cường, sự đoàn kết đang bùng cháy trong đôi mắt họ. Một cảm giác nặng trĩu đè lên vai, nhưng cũng chính là động lực thúc đẩy hắn. Hắn không phải là kẻ hùng biện bẩm sinh, cũng không quen với việc đứng trước đám đông để hô hào, nhưng lúc này, hắn biết mình phải làm.
"Hôm qua, chúng ta đã giành được một thắng lợi nhỏ," Lâm Dịch mở lời, giọng nói trầm ấm nhưng vang rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng, như một lời khẳng định, một lời nhắc nhở về những gì họ đã cùng nhau vượt qua. "Chúng ta đã bảo vệ được lương thực, bảo vệ được mái nhà của mình. Đây là thành quả của sự đoàn kết, của lòng dũng cảm. Ta biết, ai trong các ngươi cũng đã rất mệt mỏi. Nhưng ta cũng biết, các ngươi không cam chịu bị áp bức, không cam chịu để Trần Thị Gia Tộc giày xéo lên cuộc sống của chúng ta."
Hắn dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm sâu vào lòng người. "Tuy nhiên, đây chỉ là khởi đầu." Giọng hắn bỗng trở nên nghiêm trọng, phá vỡ đi bầu không khí hưng phấn ban đầu. "Trần Thị sẽ không bỏ qua. Lời đe dọa của Lý Quản Sự không phải là lời nói suông. Chúng ta đã chạm vào lợi ích của chúng, và chúng sẽ phản công. Không chỉ là một nhóm lâu la như hôm qua, mà có thể là một lực lượng lớn hơn, vũ trang tốt hơn, và thủ đoạn tàn độc hơn."
Một làn sóng xì xào bắt đầu lan truyền trong đám đông, nhưng nhanh chóng bị dập tắt bởi ánh mắt kiên định của Lâm Dịch. Hắn giơ tay ra hiệu im lặng. "Chúng ta không thể lùi bước. Bởi vì nếu lùi bước, chúng ta sẽ mất tất cả. Lương thực, nhà cửa, thậm chí là những người thân yêu của chúng ta. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, chúng ta phải chiến đấu. Không phải là chiến đấu một cách mù quáng, mà là chiến đấu bằng trí tuệ, bằng sự chuẩn bị."
Lâm Dịch hít một hơi sâu, ánh mắt đầy quyết đoán. "Vì vậy, hôm nay, chúng ta sẽ bắt đầu chuẩn bị. Chúng ta sẽ củng cố làng, biến nơi đây thành một pháo đài. Chúng ta sẽ huấn luyện dân binh, để mỗi người đàn ông, mỗi người phụ nữ có thể tự bảo vệ mình và gia đình. Ta cần mỗi người trong các ngươi, không phân biệt già trẻ, trai gái, cùng nhau góp sức. Ai có sức khỏe, hãy tham gia xây dựng. Ai có kinh nghiệm săn bắn, hãy tham gia huấn luyện. Ai có trí tuệ, hãy cùng ta suy tính kế sách. Chúng ta sẽ không chờ đợi cái chết đến, mà chúng ta sẽ chủ động đón đầu nó!"
Lời nói của Lâm Dịch vang vọng, không quá hoa mỹ nhưng đầy sức thuyết phục, như một tiếng sét đánh thẳng vào trái tim mỗi người dân. Họ nhìn nhau, rồi nhìn về phía Lâm Dịch, ánh mắt dần chuyển từ lo lắng sang kiên định. Vương Đại Trụ, đứng ngay dưới phiến đá, tiến lên một bước, vỗ mạnh vào ngực. "Đại ca cứ ra lệnh, huynh đệ sẽ làm theo! Chúng ta đã thắng một trận, chúng ta sẽ thắng trận khác!" Giọng hắn to rõ, đầy khí phách, như một sự hưởng ứng mãnh liệt.
Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ và Lão Hồ cũng gật đầu đồng tình. Trưởng thôn Lão Vương, dù vẫn còn chút e sợ, nhưng cũng đã tin tưởng hơn vào Lâm Dịch, ông lão khẽ khàng nói: "Đúng vậy, Lâm Dịch nói phải. Cứ ngồi chờ chết thì thà đứng dậy mà chiến đấu!" Những lời nói đó như một hiệu lệnh, lập tức, quảng trường làng bùng nổ. Tiếng hô hào, tiếng bàn tán rộn ràng. Nhiều người đàn ông vạm vỡ, tay chân thô ráp vì lao động, tự nguyện xung phong tham gia đội dân binh. Phụ nữ cũng không kém cạnh, họ nói sẽ lo việc hậu cần, lương thực, thuốc men. Ai nấy đều hăng hái, một tinh thần đoàn kết chưa từng có đang lan tỏa khắp Thôn Làng Sơn Cước. Lâm Dịch nhìn cảnh tượng đó, trong lòng hắn cảm thấy một sự pha trộn giữa áp lực và hy vọng. Hắn biết mình đã thành công trong việc khơi dậy ý chí chiến đấu của họ, nhưng con đường phía trước vẫn còn vô cùng gian nan. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nhủ. "Chỉ có đấu tranh mới giành được sự sống."
***
Ánh nắng trưa gay gắt đổ xuống Thôn Làng Sơn Cước, nhuộm vàng cả những mái nhà tranh và con đường đất. Thế nhưng, cái nóng bỏng rát của mặt trời không hề làm giảm đi sự hăng hái của dân làng. Khắp nơi, làng đã biến thành một công trường khổng lồ và một thao trường đầy khí thế. Tiếng cưa gỗ kèn kẹt, tiếng búa đập đá chát chúa, tiếng cuốc xẻng va chạm vào đất vang lên không ngừng, hòa cùng tiếng hò reo, tiếng hô khẩu hiệu luyện tập, tạo nên một bản giao hưởng của ý chí và sức mạnh. Mùi khói gỗ từ những công trình đang được dựng lên, mùi mồ hôi mặn chát của những người lao động, mùi đất ẩm và cả mùi kim loại mài sắc từ những công cụ nông nghiệp được cải tiến, tất cả hòa quyện lại, tạo nên một không khí đặc trưng của sự khẩn trương và quyết tâm.
Đàn ông khỏe mạnh, với những thân hình vạm vỡ, da rám nắng, đang hì hụi vác những thân cây gỗ lớn, những tảng đá nặng để xây dựng hàng rào phòng thủ kiên cố hơn quanh làng. Những bức tường gỗ được gia cố bằng đất nện và đá cuội, cao hơn, vững chắc hơn, được dựng lên một cách nhanh chóng. Họ còn đào thêm những con hào sâu xung quanh, cắm đầy cọc nhọn ẩn dưới lớp lá rụng và bùn đất, tạo thành những cạm bẫy chết người. Trưởng thôn Lão Vương, dù tuổi đã cao, vẫn không ngừng đốc thúc, chỉ dẫn những người trẻ tuổi, thỉnh thoảng lại đưa tay quệt ngang vầng trán lấm tấm mồ hôi. Ông lão nhìn thấy một Thôn Làng Sơn Cước đang lột xác từng ngày, không còn là ngôi làng yếu ớt, dễ bị bắt nạt như xưa.
Không xa đó, trên một bãi đất trống, một nhóm lớn gồm thanh niên trai tráng và cả một số phụ nữ có sức vóc đang tập trung luyện tập. Họ không có những thanh kiếm sắc bén hay những cây thương dài, mà chỉ là những cây gậy gỗ thô sơ, những chiếc cuốc, chiếc rìu được mài sắc bén. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và giọng nói sang sảng, đang hướng dẫn họ những động tác cơ bản. "Nắm chắc vào! Dùng lực từ hông! Đánh dứt khoát!" Hắn hô to, rồi tự mình làm mẫu những cú đánh, đỡ mạnh mẽ. Lý Hổ, vẻ mặt nghiêm túc, hung dữ hơn một chút, đi quanh chỉnh sửa từng động tác cho những người còn lúng túng. "Không được mềm yếu! Coi đây là kẻ thù của các ngươi! Phải có ý chí!" hắn gằn giọng, khiến ai nấy đều phải tập trung cao độ.
Lâm Dịch đi lại giữa các nhóm, ánh mắt sắc bén quan sát mọi thứ. Hắn không chỉ là người đưa ra ý tưởng, mà còn trực tiếp chỉ đạo, chỉnh sửa. Hắn dừng lại bên một thanh niên đang cầm gậy một cách gượng gạo, nhẹ nhàng cầm tay cậu ta, điều chỉnh tư thế. "Không phải chỉ dùng sức, mà phải biết cách dùng lực. Đặt trọng tâm vào chân, xoay hông, và đẩy gậy ra. Như vậy mới tạo được sức mạnh và giữ được thăng bằng." Hắn giải thích một cách tỉ mỉ, kiên nhẫn. Trong đầu Lâm Dịch, hắn liên tục so sánh những gì họ đang làm với các kiến thức về chiến thuật, phòng thủ mà hắn đã đọc được trong "Cẩm Nang Kế Sách" và cả những bộ phim, tài liệu về chiến tranh hiện đại. Dù vũ khí thô sơ, nhưng nếu biết cách tổ chức và tận dụng địa hình, họ vẫn có thể tạo nên bất ngờ. Hắn suy nghĩ về các sơ đồ phòng thủ nhiều lớp, về việc bố trí cung nỏ (dù chỉ là cung nỏ săn bắn thô sơ) ở các vị trí chiến lược, về việc sử dụng các loại bẫy tự chế để làm chậm bước tiến của kẻ thù.
Trần Nhị Cẩu, với dáng người nhanh nhẹn, đang tất bật tổ chức các đội trinh sát nhỏ. "Nhớ kỹ! Đi theo đường mòn, tránh xa những nơi dễ bị phát hiện. Luôn quan sát xung quanh. Nếu thấy bất kỳ dấu hiệu lạ nào, lập tức quay về báo cáo! Tuyệt đối không được lơ là!" Hắn dặn dò từng người một cách cẩn thận. Lâm Dịch thấy Trần Nhị Cẩu đang làm tốt công việc của mình, liền gọi hắn lại. "Trần Nhị Cẩu, nhớ sắp xếp người đi tuần tra rừng trúc và suối. Đó là những con đường có thể bị Trần Thị lợi dụng để đột nhập. Tuyệt đối không được lơ là." Hắn nhấn mạnh. Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, "Đại ca yên tâm, Nhị Cẩu sẽ làm thật tốt!"
Tiếng hô vang lên từ các nhóm tập luyện: "Cố lên! Vì làng!" Lan tỏa một tinh thần đoàn kết mạnh mẽ. Lâm Dịch nhìn những gương mặt lấm lem bùn đất, mồ hôi nhễ nhại nhưng đầy quyết tâm, trong lòng hắn dâng lên một cảm xúc khó tả. Hắn biết, mình đang đẩy họ vào một cuộc chiến sinh tử, nhưng cũng chính hắn đang mang lại cho họ hy vọng. Hắn không có 'bàn tay vàng' để hô mưa gọi gió, không có phép thuật để thay đổi thế cục. Tri thức là vũ khí mạnh nhất mà hắn sở hữu, và hắn phải sử dụng nó một cách tối đa để bảo vệ những con người này, những người đã đặt trọn niềm tin vào hắn. Đây không chỉ là cuộc chiến của Thôn Làng Sơn Cước, mà còn là cuộc chiến của chính Lâm Dịch, cuộc chiến để chứng minh rằng một người bình thường, với trí tuệ và ý chí, có thể tạo nên sự khác biệt trong một thế giới tàn khốc.
***
Hoàng hôn buông xuống, mang theo hơi mát và làn gió nhẹ làm dịu đi cái nóng bức ban ngày. Hầu hết dân làng đã trở về nhà sau một ngày dài làm việc và luyện tập mệt mỏi, tiếng ồn ào cũng dần lắng xuống, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng của đêm tối sắp bao trùm. Trong căn nhà gỗ của Lâm Dịch, ngọn đèn dầu leo lét đã được thắp lên từ sớm, soi sáng căn phòng nhỏ và đặc biệt là chiếc bàn gỗ nơi Lâm Dịch và Lão Hồ đang ngồi đối diện nhau. Trên mặt bàn, một tấm bản đồ thô sơ của Thôn Làng Sơn Cước và vùng lân cận, được Lâm Dịch tự tay vẽ lại dựa trên trí nhớ và sự quan sát tỉ mỉ, đang trải ra.
Lão Hồ, với thân hình gầy gò, lưng còng và mái tóc bạc phơ, đang nhấp từng ngụm trà nóng từ chiếc bát sứt mẻ. Đôi mắt tinh anh của ông nheo lại, nhìn chằm chằm vào bản đồ, rồi lại nhìn sang Lâm Dịch, vẻ mặt đầy suy tư. Mùi khói dầu từ ngọn đèn, mùi lá trà khô thoang thoảng, và mùi gỗ mục từ căn nhà hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí trầm mặc, nặng trĩu.
"Trần Thị sẽ không chỉ gửi đám lâu la đó lần nữa đâu." Lão Hồ khẽ khàng phá vỡ sự im lặng, giọng nói trầm tĩnh nhưng ẩn chứa sự từng trải. "Chúng sẽ dùng mưu kế, hoặc điều binh mã lớn hơn. Cái bản chất của cường hào địa phương là vậy, một khi đã bị chạm vào, chúng sẽ ra tay tàn độc gấp trăm lần." Ông lão đặt bát trà xuống, tiếng cạch nhẹ vang lên trong đêm. "Chúng không chỉ muốn lương thực hay đất đai, mà chúng muốn dập tắt ý chí phản kháng của dân làng, muốn lập lại cái quyền uy tuyệt đối mà chúng đã có bấy lâu nay."
Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt không rời khỏi bản đồ. Hắn đã lường trước điều này, nhưng nghe từ miệng Lão Hồ, một người đã chứng kiến bao thăng trầm của vùng đất này, lại càng khiến hắn cảm nhận rõ hơn sự khốc liệt của cuộc chiến sắp tới. "Chính vì vậy, chúng ta cần có tai mắt ở bên ngoài. Cần biết chúng đang làm gì, ở đâu." Hắn nói, ngón tay khẽ gõ nhẹ lên vị trí của Trần Thị Gia Tộc trên bản đồ. "Một cuộc chiến mà không có thông tin về đối thủ, không khác gì mò kim đáy biển. Chúng ta không có binh lính, không có vũ khí tối tân, thứ duy nhất chúng ta có thể dựa vào lúc này, ngoài ý chí của dân làng, chính là tri thức và thông tin."
Lão Hồ mỉm cười nhẹ, nụ cười ẩn chứa sự tán thành. "Lâm Dịch, ngươi nói rất đúng. Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Trần Thị tuy bề ngoài hung hãn, nhưng nội bộ cũng không phải là một khối sắt. Chúng ta cần tìm ra điểm yếu của chúng, tìm ra mâu thuẫn bên trong." Ông lão vuốt râu, ánh mắt lấp lánh như thể đang nhớ lại điều gì đó. "Trước đây, ta cũng có vài mối quen biết ở các làng lân cận, thậm chí là ở trong thành. Nhưng lâu rồi không qua lại, không biết họ còn nhớ ta không."
Lâm Dịch nhìn Lão Hồ với vẻ suy tính. "Chúng ta cần một mạng lưới liên lạc bí mật, những người đáng tin cậy có thể trà trộn vào các điền trang của Trần Thị, hoặc thậm chí là vào thị trấn để thu thập tin tức. Họ cần biết cách truyền tin một cách an toàn và nhanh chóng." Hắn suy nghĩ miên man. "Trong thế giới hiện đại, người ta có điện thoại, internet, nhưng ở đây... chúng ta phải dùng cách thủ công nhất, nhưng hiệu quả nhất." Hắn biết, việc này không hề đơn giản. Tìm người đáng tin đã khó, huấn luyện họ cách thu thập và truyền tin lại càng khó hơn. Nhưng hắn biết, đây là một bước đi chiến lược không thể thiếu.
"Thông tin là chìa khóa." Lâm Dịch thầm nhắc nhở bản thân, nội tâm hắn quay cuồng với những suy tính. "Nếu không có thông tin, mọi sự chuẩn bị đều vô nghĩa. Chúng ta có thể xây dựng hàng rào cao đến mấy, luyện tập giỏi đến đâu, nhưng nếu không biết kẻ thù đến từ đâu, khi nào, với lực lượng như thế nào, thì mọi thứ đều là vô ích." Hắn nhớ lại những bài học về tình báo, về việc sử dụng các điệp viên trong các cuộc chiến tranh hiện đại. Dù bối cảnh khác biệt một trời một vực, nhưng nguyên tắc cốt lõi vẫn không thay đổi: kẻ nắm giữ thông tin là kẻ nắm giữ lợi thế.
Lâm Dịch quay sang Lão Hồ. "Ông Hồ, ông có thể giúp ta phác thảo một danh sách những người mà ông tin tưởng, những người có thể giúp chúng ta thu thập tin tức không? Chúng ta cần họ ngay bây giờ." Ánh mắt hắn kiên định, như thể đã nhìn thấy con đường phía trước, dù con đường đó còn mờ mịt và đầy chông gai. Lão Hồ gật đầu, đặt chiếc bát trà xuống, vẻ mặt nghiêm trọng hơn. Ông biết, Lâm Dịch đang đặt cược vào một ván cờ lớn, và ông cũng muốn góp sức mình vào ván cờ sinh tử này.
***
Khi trăng non vừa hé mình sau những đám mây lưa thưa, đổ một thứ ánh sáng bạc mờ ảo xuống Thôn Làng Sơn Cước, và hầu hết dân làng đã chìm vào giấc ngủ sâu sau một ngày lao động và luyện tập cật lực, một bóng người nhỏ bé, nhanh nhẹn bất ngờ xuất hiện ở cổng làng. Làn gió đêm se lạnh luồn qua những hàng rào gỗ mới được dựng lên, mang theo hơi ẩm của đất và mùi cỏ dại. Bóng người đó vừa chạy vừa thở hổn hển, dáng vẻ hốt hoảng, như vừa trải qua một cuộc hành trình vội vã. Tiếng bước chân gấp gáp của anh ta vang lên trên con đường đất, phá vỡ sự tĩnh mịch của màn đêm.
Trần Nhị Cẩu, đang tuần tra cùng với vài người khác dưới ánh trăng mờ, nhanh chóng phát hiện ra bóng người lạ. Đôi mắt nhanh nhẹn của hắn lập tức căng thẳng, tay siết chặt cây gậy gỗ thô sơ. "Ai đó? Đứng lại!" Hắn hô to, giọng nói cảnh giác vang vọng trong đêm. Những người tuần tra khác cũng lập tức vào thế phòng thủ, sẵn sàng đối phó với bất kỳ mối đe dọa nào.
Bóng người đó khựng lại, giơ hai tay lên cao, giọng nói run rẩy vì mệt mỏi và sợ hãi. "Là tôi! Là tôi! Người đưa tin của Lão Hồ! Có tin khẩn cấp cần báo cho Lâm Dịch thiếu gia!" Anh ta lắp bắp, khuôn mặt lấm lem bụi đất, đôi mắt mở to đầy vẻ cầu cứu.
Trần Nhị Cẩu hơi nheo mắt. Lão Hồ đã dặn dò về việc có thể có người đưa tin đến, và mật hiệu cũng đã được truyền đạt. "Mật hiệu là gì?" Hắn hỏi, không hề nới lỏng cảnh giác.
"Cá chép vượt vũ môn, rồng ẩn mình trong mây!" Người đưa tin lập tức đáp lại, không chút do dự.
Trần Nhị Cẩu thở phào nhẹ nhõm, ra hiệu cho những người khác hạ vũ khí. "Mau theo ta!" Hắn nói, rồi vội vã dẫn người đưa tin xuyên qua những con đường làng vắng vẻ, tiến thẳng về phía căn nhà của Lâm Dịch, nơi ánh đèn dầu vẫn còn le lói.
Khi họ đến nơi, Lâm Dịch vẫn còn ngồi bên bàn, cùng Lão Hồ đang đọc lại một vài mảnh giấy cũ. Hắn ngẩng đầu lên khi nghe thấy tiếng bước chân vội vã. "Có chuyện gì vậy, Nhị Cẩu?"
Trần Nhị Cẩu kéo người đưa tin vào, "Đại ca, là người của Lão Hồ. Có tin khẩn cấp!"
Người đưa tin cúi đầu hành lễ, dù thân thể mỏi mệt nhưng không dám chậm trễ. "Lâm Dịch thiếu gia, Lão Hồ tiên sinh... có tin khẩn cấp từ thị trấn. Trần Thị Gia Tộc... chúng đã bắt đầu tập hợp lực lượng lớn từ các điền trang khác, thậm chí còn thuê thêm lính đánh thuê từ bên ngoài... Chúng đang chuẩn bị một cuộc tấn công tổng lực vào Thôn Làng Sơn Cước!" Giọng anh ta đứt quãng, đầy sự lo lắng và sợ hãi.
Tin tức này như một gáo nước lạnh tạt vào Lâm Dịch. Dù hắn đã dự đoán được một cuộc phản công, nhưng không ngờ nó lại đến nhanh như vậy, và với quy mô lớn đến thế. Khuôn mặt Lâm Dịch vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng trong ánh mắt hắn, một tia sắc lạnh lóe lên. Hắn quay sang Lão Hồ, ông lão cũng tỏ vẻ nghiêm trọng không kém.
"Nói đi. Có chuyện gì?" Lâm Dịch hỏi, giọng nói trầm tĩnh đến lạ, nhưng ẩn chứa một sự căng thẳng tột độ. Hắn biết, thời gian của họ đã không còn nhiều. Mỗi giây phút đều quý giá.
Người đưa tin hít thở sâu, cố gắng trấn tĩnh lại. "Chúng... chúng nói sẽ không để yên cho Thôn Làng Sơn Cước. Chúng đã tập hợp hơn một trăm người, có cả những kẻ từng là lính tráng, mang theo đao kiếm, cung nỏ... Chúng còn nói, sẽ san bằng làng, bắt tất cả đàn ông làm nô lệ, phụ nữ thì..." Anh ta không dám nói hết, vẻ mặt sợ hãi tột độ.
Lâm Dịch nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Hắn đã lường trước sự tàn bạo của Trần Thị, nhưng nghe trực tiếp từ kẻ đưa tin vẫn khiến hắn rùng mình. Đây không còn là một cuộc đối đầu nhỏ lẻ để tranh giành lương thực nữa, mà là một cuộc chiến tranh thực sự, một cuộc diệt vong đối với Thôn Làng Sơn Cước.
Trong lòng Lâm Dịch, một cảm giác căng thẳng, lo lắng tột độ dâng trào. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm vẫn tĩnh mịch, nhưng hắn biết, dưới lớp vỏ bọc bình yên đó, một cơn bão tố thực sự đang hình thành. Hắn đã đẩy dân làng vào cuộc chiến này, và giờ đây, hắn phải chịu trách nhiệm hoàn toàn. Áp lực đè nặng lên vai, nỗi lo về sự an toàn của Lâm phụ, Lâm mẫu, Tiểu Nguyệt, và cả những người dân làng đã đặt niềm tin vào hắn, khiến trái tim hắn thắt lại.
"Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nhắc nhở bản thân một lần nữa. Nhưng liệu tri thức có đủ để đối phó với một đội quân hung hãn, được vũ trang tốt hơn gấp nhiều lần, và không từ thủ đoạn nào? Hắn cần một kế hoạch, một kế hoạch phi thường, để có thể sống sót qua cơn bão này. Cuộc chiến này, không chỉ là sinh tồn, mà còn là bảo vệ những giá trị, những con người mà hắn trân trọng.
Lâm Dịch nhắm mắt lại, rồi mở ra. Ánh mắt hắn giờ đây không còn sự lo lắng, mà thay vào đó là sự quyết tâm sắt đá. "Lão Hồ, Nhị Cẩu, chúng ta không còn nhiều thời gian." Hắn nói, giọng nói đầy uy lực. "Hãy triệu tập Vương Đại Trụ, Lý Hổ, và Trưởng thôn ngay lập tức. Chúng ta cần phải bàn bạc. Và ta cần tất cả dân làng chuẩn bị cho một trận chiến không khoan nhượng."
Bên ngoài, gió đêm rít qua những hàng cây, mang theo hơi lạnh của một điềm báo chẳng lành. Thôn Làng Sơn Cước, pháo đài nhỏ bé giữa vùng biên thùy, giờ đây đã trở thành tâm điểm của một cuộc đối đầu sinh tử. Cuộc chiến này, mới chỉ bắt đầu mà thôi.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.