Lạc thế chi nhân - Chương 106: Cơn Bão Đang Đến: Tin Dữ Bao Trùm Sơn Cước
Lâm Dịch nhắm mắt lại, rồi mở ra. Ánh mắt hắn giờ đây không còn sự lo lắng, mà thay vào đó là sự quyết tâm sắt đá. "Lão Hồ, Nhị Cẩu, chúng ta không còn nhiều thời gian." Hắn nói, giọng nói trầm ổn, dứt khoát, mang theo một trọng lượng khiến người nghe không khỏi chấn động. "Hãy triệu tập Vương Đại Trụ, Lý Hổ, và Trưởng thôn ngay lập tức. Chúng ta cần phải bàn bạc. Và ta cần tất cả dân làng chuẩn bị cho một trận chiến không khoan nhượng." Câu nói cuối cùng như một lời tuyên chiến, vang vọng trong căn phòng nhỏ, xé tan màn đêm tĩnh mịch.
Trần Nhị Cẩu, dù vẫn còn chút hoảng loạn từ tin tức vừa nghe, cũng nhanh chóng lấy lại tinh thần. "Vâng, Đại ca!" Hắn đáp lời, giọng nói tràn đầy sự tuân phục, rồi vội vã quay người ra khỏi nhà, bước chân gấp gáp hòa vào tiếng gió đêm. Người đưa tin, sau khi trút bỏ gánh nặng, ngồi sụp xuống một góc, thở dốc, cả người run rẩy vì mệt mỏi và nỗi sợ hãi vẫn còn đọng lại. Mùi bụi đất và mồ hôi từ người hắn lan tỏa trong không khí đặc quánh mùi khói đèn dầu đã nguội.
Lâm Dịch quay sang Lão Hồ. Ông lão trầm ngâm vuốt chòm râu bạc, ánh mắt sâu thẳm nhìn ngọn đèn dầu lay lắt. "Trần Thị Gia Tộc... chúng đã thực sự điên rồi." Lão Hồ khẽ thở dài, giọng nói mang theo sự mệt mỏi của một người từng trải chứng kiến quá nhiều sự tàn khốc. "Vụ lương thực lần trước, tuy chỉ là một đụng độ nhỏ, nhưng đã chạm vào lòng tự tôn của bọn chúng. Quyền lực của Trần Thị ở đây đã ăn sâu bám rễ hàng chục năm. Một làng nhỏ bé như chúng ta, dám chống lại, chính là đang thách thức địa vị của chúng. Chúng không thể để yên."
Lâm Dịch gật đầu. Hắn đã lường trước điều này. Ngay từ khi quyết định đối đầu thay vì nhượng bộ, hắn đã biết sẽ có ngày hôm nay. Vấn đề không phải là "có hay không", mà là "khi nào" và "quy mô đến mức nào". Và giờ đây, câu trả lời đã đến, vượt xa dự liệu của hắn về sự tàn bạo. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm đen đặc bao trùm, chỉ có tiếng gió rít qua những kẽ hở của vách gỗ. Mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều vẫn còn vương vấn, quyện với hơi lạnh của núi rừng, mang theo một điềm báo chẳng lành.
"Hơn một trăm người, có cả binh lính trang bị đầy đủ, đao kiếm, cung nỏ..." Lâm Dịch lẩm bẩm, tái hiện lại lời người đưa tin. Hắn nhắm mắt lại, trong đầu nhanh chóng phác thảo một bản đồ địa hình của Thôn Làng Sơn Cước, hình dung các tuyến đường tấn công tiềm năng, các điểm yếu trong phòng thủ. "Lão Hồ, ông nghĩ chúng sẽ tấn công từ đâu? Và chúng có những lợi thế gì mà chúng ta không biết?"
Lão Hồ trầm tư một lát. "Thôn Làng Sơn Cước nằm lưng chừng núi, phía sau là vách đá dựng đứng, phía trước là con đường mòn duy nhất dẫn xuống. Nhưng chúng có thể đi vòng qua các khe núi, hoặc thậm chí... chúng có thể có người dẫn đường địa phương. Với số lượng lớn như vậy, chúng sẽ không ngại chia quân. Về lợi thế... Trần Thị Gia Tộc có tiền, có quyền. Chúng có thể dễ dàng mua chuộc quan lại, binh lính. Chúng còn có thể thuê những kẻ liều lĩnh, những tay giang hồ máu lạnh. Đối với chúng, mạng người chỉ là cỏ rác." Lão Hồ nói, giọng đầy chua chát.
Lâm Dịch siết chặt nắm tay. Móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, cảm giác đau nhói giúp hắn tập trung. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nhắc nhở bản thân. Hắn đã biết điều đó từ lâu. Từ khi bị đẩy vào cái thế giới khắc nghiệt này, hắn đã hiểu rằng mọi thứ đều phải giành lấy, phải chiến đấu để bảo vệ. Nhưng lần này, mức độ khác hẳn. Đây không còn là cuộc đấu trí nhỏ lẻ với tên quản sự hống hách, hay cuộc chiến giành giật miếng ăn hàng ngày. Đây là một cuộc chiến sinh tử, giữa một gia tộc quyền lực không từ thủ đoạn, và một ngôi làng nhỏ bé, yếu ớt, chỉ có sự đoàn kết và một chút trí tuệ của hắn làm vũ khí.
Trưởng thôn Lão Vương, được Nhị Cẩu dẫn đến, vừa bước vào đã thấy không khí nặng nề, lại nghe loáng thoáng về việc Trần Thị Gia Tộc "điên rồi", lập tức run rẩy bần bật. Ông lão thấp bé, khuôn mặt khắc khổ càng thêm tiều tụy dưới ánh đèn. "Lâm Dịch thiếu gia... Lão Hồ... chúng ta... chúng ta làm sao chống lại nổi?" Giọng ông nghẹn ngào, gần như bật khóc. "Chúng ta chỉ là những nông dân chân lấm tay bùn... làm sao đấu lại được binh lính, đao kiếm? Chẳng lẽ... chẳng lẽ Thôn Làng Sơn Cước chúng ta phải bị san bằng thật sao?"
Vương Đại Trụ và Lý Hổ cũng vừa đến. Vương Đại Trụ, vóc dáng vạm vỡ, khuôn mặt chất phác hiện rõ vẻ sốc và giận dữ. Hắn nắm chặt cây gậy gỗ đã được mài nhọn, gân xanh nổi lên trên cánh tay. "Cái lũ chó chết Trần Thị! Lần trước chúng ta đã đánh cho chúng chạy trối chết rồi! Lần này chúng dám quay lại, ta sẽ cho chúng biết tay!" Giọng hắn khàn khàn, đầy vẻ căm phẫn. Lý Hổ, với vết sẹo nhỏ trên lông mày, ánh mắt lóe lên sự hung hãn của một kẻ sẵn sàng chiến đấu. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ kiểm tra lại cây rìu trên lưng, tiếng kim loại cọ vào da thịt khô khốc.
Lâm Dịch nhìn từng người một. Trưởng thôn thì hoảng loạn, Đại Trụ và Lý Hổ thì đầy căm phẫn nhưng thiếu phương hướng, Lão Hồ thì trầm tư, còn Nhị Cẩu và người đưa tin thì sợ hãi. Hắn biết, trong lúc này, hắn phải là trụ cột, là người giữ vững lý trí và niềm tin.
"Ngồi xuống đi, Trưởng thôn." Lâm Dịch khẽ nói, giọng vẫn bình tĩnh đến lạ. Hắn đợi mọi người yên vị, rồi mới tiếp lời, ánh mắt sắc bén quét qua từng khuôn mặt. "Tin tức đã rõ ràng. Trần Thị Gia Tộc không chỉ muốn cướp bóc, chúng muốn hủy diệt chúng ta. Chúng muốn biến Thôn Làng Sơn Cước thành một bài học cho bất kỳ ai dám chống đối chúng."
Hắn dừng lại một chút, để những lời đó thấm vào tâm trí mọi người. "Nhưng chúng ta không phải là những kẻ dễ bắt nạt. Lần trước, chúng ta đã chứng minh điều đó. Chúng ta đã đánh bại Lý Quản Sự và tay sai của hắn, dù chúng ta không có vũ khí, không có huấn luyện. Chúng ta có gì? Chúng ta có sự đoàn kết, có ý chí bảo vệ mái ấm, bảo vệ người thân. Đó là sức mạnh mà bọn chúng không bao giờ hiểu được."
Trưởng thôn Lão Vương vẫn run rẩy. "Nhưng lần này... chúng quá đông, quá mạnh... Lâm Dịch thiếu gia, chúng ta có nên... nên bỏ làng mà chạy không? Dù sao giữ được mạng sống là tốt rồi..."
Lời đề nghị của Trưởng thôn như một gáo nước lạnh tạt vào những tia hy vọng vừa nhen nhóm. Vương Đại Trụ và Lý Hổ nhìn nhau, rồi lại nhìn Lâm Dịch. Sự tuyệt vọng có thể lan truyền nhanh hơn bất kỳ loại dịch bệnh nào.
Lâm Dịch khẽ lắc đầu. "Chạy đi đâu? Chạy đến khi nào? Các ngươi nghĩ chúng sẽ để chúng ta yên sao? Chúng sẽ đuổi theo đến tận cùng, cướp đoạt tất cả, và rồi chúng ta sẽ trở thành những kẻ ăn mày, lưu lạc, không nhà không cửa, và cuối cùng cũng sẽ chết đói hoặc bị bắt làm nô lệ. Trần Thị Gia Tộc có quyền lực trải rộng khắp vùng này. Chúng ta không có nơi nào để trốn."
Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đen đặc. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, đúng vậy. Nhưng sinh tồn không có nghĩa là hèn nhát bỏ chạy, giao nộp tất cả. Sinh tồn là phải chiến đấu, phải giành lấy cơ hội sống sót dù là nhỏ nhất. Chúng ta đã xây dựng Thôn Làng Sơn Cước này bằng mồ hôi và nước mắt. Cha mẹ, vợ con của chúng ta đang ở đây. Chúng ta không thể bỏ rơi họ."
"Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn lại thầm nhắc nhở mình. Hắn không có võ công, không có sức mạnh siêu nhiên. Nhưng hắn có tư duy logic, có kiến thức về tổ chức, về chiến thuật, về tâm lý con người. Hắn phải tận dụng tất cả những gì mình có. "Lão Hồ, ông hãy cử thêm người đi dò thám. Cần biết chính xác số lượng, loại vũ khí, và đặc biệt là thời gian dự kiến chúng sẽ tấn công. Chúng ta cần mọi thông tin dù là nhỏ nhất."
Lão Hồ gật đầu, ánh mắt đã lấy lại được sự bình tĩnh. "Lão phu sẽ sắp xếp ngay."
"Vương Đại Trụ, Lý Hổ," Lâm Dịch quay lại, giọng nói đầy uy lực. "Hai người sẽ là nòng cốt của đội dân binh. Chúng ta có vài ngày, không thể huấn luyện thành binh lính thực thụ, nhưng có thể tăng cường phòng thủ, bố trí bẫy, và đặc biệt là nâng cao tinh thần chiến đấu. Hãy tận dụng mọi công cụ nông nghiệp, mọi thứ có thể biến thành vũ khí. Mọi thanh gỗ, mọi hòn đá, mọi sợi dây đều có thể trở thành công cụ bảo vệ mạng sống."
"Nhị Cẩu, ngươi cùng người đưa tin này, hãy lập tức đi thông báo cho tất cả các gia đình trong làng. Đêm nay không ai được ngủ yên. Mọi người cần phải biết rõ tình hình, nhưng phải giữ bình tĩnh. Không được để hoảng loạn lan tràn. Ta sẽ đích thân nói chuyện với họ vào sáng sớm mai."
Ánh mắt Lâm Dịch dừng lại trên Trưởng thôn Lão Vương, người vẫn còn run rẩy. "Trưởng thôn, ông là người đứng đầu làng. Dù ông sợ hãi, nhưng ông phải tin tưởng vào dân làng của mình. Chúng ta sẽ không bỏ cuộc. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với cơn bão này." Lâm Dịch biết rằng, để Trưởng thôn giữ vững tinh thần là điều quan trọng, vì ông là biểu tượng chính quyền duy nhất của làng.
Không khí trong nhà vẫn nặng nề, nhưng ít nhất, sự hoảng loạn đã được thay thế bằng một sự nghiêm trọng, một ý chí hành động. Mùi khói đèn dầu đã tàn, nhưng trong ánh mắt của Lâm Dịch, một ngọn lửa kiên cường đang bùng cháy. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Cuộc chiến thực sự còn ở phía trước, và hắn phải sẵn sàng cho tất cả.
***
Rạng sáng hôm sau, Thôn Làng Sơn Cước chìm trong một bầu không khí ngột ngạt và nặng nề chưa từng có. Sương mù giăng nhẹ trên những mái nhà tranh, phủ lên những con đường đất ẩm ướt, tạo nên một cảnh tượng ma mị, u ám. Tiếng gà gáy sáng yếu ớt, như bị nuốt chửng bởi tiếng bàn tán xôn xao, tiếng bước chân vội vã, và cả tiếng khóc thút thít của trẻ con. Mùi khói bếp đã tàn từ đêm qua, giờ đây bị thay thế bởi mùi đất ẩm, mùi sương sớm, và một thứ mùi khó tả khác – mùi của sự hoang mang và sợ hãi đang lan tỏa trong không khí.
Tin tức về cuộc tấn công tổng lực của Trần Thị Gia Tộc đã lan nhanh như cháy rừng chỉ trong vài canh giờ ngắn ngủi. Nó không chỉ là một lời đồn thổi, mà là một sự thật khắc nghiệt, được truyền miệng từ nhà này sang nhà khác bởi những người đưa tin của Nhị Cẩu, với gương mặt tái mét và giọng nói run rẩy. Dân làng tụ tập thành từng nhóm nhỏ, ánh mắt hoảng sợ nhìn nhau, không biết phải làm gì. Những người phụ nữ ôm chặt lấy con cái, nước mắt lăn dài trên gò má khắc khổ. Đàn ông thì đứng ngồi không yên, nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên thái dương.
"Trần Thị Gia Tộc có cả binh lính... chúng ta làm sao sống nổi đây?" Một người đàn ông già nua thì thào, giọng run rẩy, đôi mắt đục ngầu nhìn xa xăm về phía con đường mòn dẫn xuống chân núi, nơi mà nguy hiểm đang cận kề.
"Phải chạy thôi! Ở lại chỉ có chết!" Một người phụ nữ trẻ tuổi, ôm đứa con nhỏ vào lòng, thốt lên đầy tuyệt vọng. Chị ta đã bắt đầu thu dọn vài món đồ lặt vặt, nhưng bàn tay run rẩy khiến chị ta không thể làm gì nên hồn. Ý định bỏ làng, dù đau đớn, nhưng lại trở thành một lựa chọn hấp dẫn đối với nhiều người đang trong cơn hoảng loạn.
Trong căn nhà nhỏ của mình, Lâm phụ và Lâm mẫu cũng không thể ngủ được. Lâm mẫu, với dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt hằn rõ dấu vết thời gian và sự lam lũ, ôm chặt lấy Lâm Tiểu Nguyệt đang run rẩy trong chăn. "Dịch nhi... liệu có ổn không?" Bà thì thầm với Lâm phụ, ánh mắt đầy lo âu nhìn về phía căn phòng nơi Lâm Dịch vẫn đang họp bàn. Nỗi lo sợ cho con trai, cho gia đình, và cho toàn bộ ngôi làng đè nặng lên trái tim bà.
Lâm phụ, lão nông chất phác với làn da rám nắng và bàn tay thô ráp, chỉ biết thở dài. "Dịch nhi đã nói rồi... chúng ta không có nơi nào để chạy. Chúng ta phải chiến đấu." Giọng ông trầm trầm, chứa đựng sự bất lực nhưng cũng là một ý chí kiên cường ẩn sâu.
Lâm Tiểu Nguyệt, cô bé nhỏ nhắn với khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu, đôi mắt to tròn ngây thơ nay lại đong đầy nước mắt. Cô bé bám chặt lấy anh trai mình khi Lâm Dịch bước qua phòng để lấy chút nước. "Ca ca... muội sợ." Giọng nói non nớt của Tiểu Nguyệt như một nhát dao cứa vào lòng Lâm Dịch. Hắn quỳ xuống, ôm lấy em gái vào lòng, cảm nhận sự run rẩy từ cơ thể nhỏ bé. Mùi tóc của em gái, mùi của sự vô tư và trong sáng mà hắn đã thề sẽ bảo vệ, khiến lòng hắn thắt lại. Đây không chỉ là cuộc chiến của hắn, mà là cuộc chiến của tất cả mọi người.
Lâm Dịch rời khỏi nhà, bước ra quảng trường làng. Hắn quan sát toàn cảnh, cảm nhận rõ sự hoảng loạn đang nhấn chìm mọi người. Những gương mặt tái mét, những ánh mắt vô định, những tiếng thì thầm đầy tuyệt vọng. Hắn thấy những người đã từng mạnh mẽ nhất, kiên cường nhất, giờ đây cũng đang suy sụp. Hắn biết, nếu không hành động ngay, Thôn Làng Sơn Cước sẽ tan rã trước khi kẻ thù kịp đặt chân đến.
Áp lực đè nặng lên vai Lâm Dịch. Hắn không phải là một vị tướng quân, không phải là một thủ lĩnh bẩm sinh. Hắn chỉ là một người đàn ông hiện đại bị mắc kẹt trong thế giới cổ đại, với kiến thức và tư duy khác biệt. Nhưng giờ đây, tất cả hy vọng của dân làng đều đặt lên vai hắn. Hắn phải là ngọn hải đăng giữa biển cả bão tố, phải là người truyền lửa, truyền ý chí.
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí lạnh buốt của buổi sớm mai tràn vào lồng ngực. Mùi đất ẩm và sương sớm xen lẫn mùi khói bếp còn vương vất, nhắc nhở hắn về cuộc sống bình dị mà hắn đang cố gắng bảo vệ. Tiếng xào xạc của lá cây trong gió, tiếng bước chân vội vã của dân làng, tất cả đều tạo nên một bản giao hưởng của sự lo lắng.
Trong khoảnh khắc đó, Lâm Dịch cảm thấy một nỗi sợ hãi sâu sắc len lỏi vào tâm can. Nỗi sợ hãi về cái chết, về sự tàn khốc của chiến tranh, về việc không thể bảo vệ những người hắn yêu thương. Liệu những kiến thức hiện đại của mình có đủ để chống lại bạo lực nguyên thủy này? Liệu mưu trí có thể đánh bại số đông và vũ khí? Nhưng hắn không cho phép mình chìm đắm trong nỗi sợ đó quá lâu. Hắn là người duy nhất có thể làm điều này. Hắn phải giữ vững sự bình tĩnh, phải che giấu sự lo lắng sâu thẳm của bản thân, và phải trở thành chỗ dựa cho tất cả.
Hắn nhìn lên bầu trời, nơi vầng mặt trời đang cố gắng xua tan lớp sương mù. Một ngày mới bắt đầu, nhưng không phải là một ngày bình thường. Đây sẽ là ngày mà Thôn Làng Sơn Cước phải đưa ra lựa chọn sinh tử. Lâm Dịch siết chặt nắm tay, lòng quyết tâm sắt đá. Hắn sẽ không bỏ cuộc. Hắn sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để bảo vệ những giá trị, những con người mà hắn trân trọng.
***
Sương mù tan dần, để lộ ra quảng trường làng đông nghịt người. Tiếng xôn xao, bàn tán bỗng chốc lắng xuống khi Lâm Dịch bước lên một mô đất cao, nơi thường ngày vẫn là chỗ mà Trưởng thôn Lão Vương dùng để thông báo những việc quan trọng. Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ đứng vững chãi phía sau lưng hắn, ánh mắt kiên định, sẵn sàng hỗ trợ. Lão Hồ, với vẻ mặt trầm tư nhưng ánh mắt tinh anh, cũng đứng cạnh, như một cây đại thụ vững chãi. Ngay cả Trưởng thôn Lão Vương, dù vẫn còn chút run rẩy, cũng cố gắng đứng thẳng người, thể hiện sự ủng hộ.
Lâm Dịch nhìn bao quát đám đông dân làng. Hàng trăm ánh mắt đổ dồn về phía hắn, ánh sáng của những ngọn đuốc còn sót lại sau đêm dài phản chiếu sự hy vọng, sự tuyệt vọng, và cả nỗi sợ hãi tột độ trong mắt họ. Không khí căng thẳng đến mức có thể cảm nhận được bằng xúc giác, như một sợi dây đàn bị kéo căng đến cực điểm, chỉ chờ một tác động nhỏ là có thể đứt tung. Mùi đất ẩm và sương sớm quyện với mùi hoang mang của con người tạo nên một bầu không khí ngột ngạt.
Hắn hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu cất tiếng. Giọng nói của Lâm Dịch vang vọng, rõ ràng và kiên định, dù trong lòng hắn là một biển sóng dữ dội đang gầm thét. Hắn biết mình không được phép run rẩy, không được phép tỏ ra yếu đuối.
"Hỡi dân làng! Ta biết tin tức đã đến tai các ngươi. Ta biết các ngươi đang hoang mang, đang sợ hãi." Lâm Dịch nói, không né tránh sự thật, mà trực tiếp đối mặt với nó. Hắn không dùng những lời hoa mỹ hay những hứa hẹn viển vông. "Đúng vậy, Trần Thị Gia Tộc đang tập hợp lực lượng lớn, chúng muốn san bằng chúng ta. Chúng muốn cướp bóc tất cả những gì chúng ta có, và biến chúng ta thành nô lệ, thành kẻ ăn mày."
Một làn sóng xì xào, hoảng loạn nhỏ bắt đầu nổi lên trong đám đông. Vài người phụ nữ bật khóc nức nở, những người đàn ông siết chặt nắm tay. Lâm Dịch giơ tay lên, ra hiệu cho mọi người im lặng.
"Nhưng các ngươi hãy nhìn xem!" Hắn nói, giọng nói bắt đầu vang dội hơn, chứa đựng một sức mạnh nội tại. "Chúng ta đã cùng nhau xây dựng ngôi làng này, từ hai bàn tay trắng. Chúng ta đã cùng nhau vượt qua đói nghèo, vượt qua những mùa đông khắc nghiệt. Chúng ta đã cùng nhau đánh bại Lý Quản Sự và tay sai của hắn chỉ vài ngày trước, khi chúng đến cướp lương thực của chúng ta!"
Lời nói của hắn như một tia sét đánh xuống, xuyên qua lớp sương mù của sự tuyệt vọng, thắp lên một tia sáng trong tâm trí dân làng. Họ bắt đầu nhớ lại chiến thắng nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa đó, nhớ lại cảm giác đoàn kết và sức mạnh khi cùng nhau chống trả.
"Chúng ta không yếu đuối! Chúng ta không phải là những con cừu non chờ đợi bị làm thịt!" Lâm Dịch tiếp tục, ánh mắt sắc bén quét qua từng khuôn mặt. Hắn nhìn thấy sự sợ hãi, nhưng cũng nhìn thấy những tia lửa nhỏ của ý chí kiên cường đang bùng lên. "Chúng ta có sức mạnh của sự đoàn kết! Chúng ta có ý chí bảo vệ gia đình, bảo vệ mái ấm của mình! Chúng ta sẽ không bỏ chạy! Chúng ta sẽ chiến đấu!"
Một tiếng hô vang dội "Chiến đấu!" bất ngờ vang lên từ phía Vương Đại Trụ, rồi Lý Hổ. Trần Nhị Cẩu cũng lập tức hưởng ứng. Tiếng hô đó như một hiệu lệnh, xé tan sự tĩnh lặng và hoảng loạn, thay vào đó là một luồng khí thế mới.
Lâm Dịch chờ đợi cho tiếng hô hào lắng xuống, rồi tiếp tục. "Ta biết, kẻ thù mạnh hơn chúng ta về số lượng, về vũ khí. Nhưng chúng ta có địa thế, chúng ta có trí tuệ, và quan trọng nhất, chúng ta có sự đồng lòng. Chúng ta sẽ không chiến đấu một cách mù quáng. Chúng ta sẽ chiến đấu bằng tất cả những gì chúng ta có!"
Hắn bắt đầu vạch ra kế hoạch một cách rõ ràng, dứt khoát, từng lời nói như khắc vào tâm trí mọi người. "Trước hết, tất cả người già, phụ nữ mang thai, và trẻ nhỏ sẽ được sơ tán. Vương Đại Trụ, ngươi sẽ phụ trách việc này. Dẫn họ vào trong hang động bí mật ở phía Tây làng, nơi chúng ta đã chuẩn bị lương thực và nước uống. Tuyệt đối không được để lộ vị trí." Vương Đại Trụ gật đầu, ánh mắt đã tràn đầy sự kiên quyết.
"Thứ hai, tất cả đàn ông khỏe mạnh, và cả những người phụ nữ có sức lực, sẽ tham gia vào đội dân binh tự vệ. Lý Hổ, ngươi sẽ là người chỉ huy trực tiếp. Chúng ta sẽ tận dụng địa hình, bố trí bẫy, xây dựng hàng rào, chòi gác. Mỗi người đàn ông là một chiến sĩ, mỗi người phụ nữ là một hậu phương vững chắc. Trần Nhị Cẩu, ngươi sẽ hỗ trợ Lý Hổ, đảm bảo việc vận chuyển vật liệu và thông tin liên lạc."
Lâm Dịch quay sang Lão Hồ. "Lão Hồ, ông sẽ là cố vấn của ta. Ta cần trí tuệ và kinh nghiệm của ông để đối phó với những thủ đoạn xảo quyệt của Trần Thị. Ông cũng sẽ phụ trách việc tổ chức lương thực và nước uống cho đội dân binh." Lão Hồ khẽ gật đầu, khuôn mặt đã trở nên kiên nghị.
"Trưởng thôn Lão Vương," Lâm Dịch nhìn thẳng vào ông lão. "Ông sẽ cùng ta, ở lại quảng trường này, để chỉ đạo chung. Ông cần phải giữ vững tinh thần, và là cầu nối giữa ta và dân làng." Trưởng thôn Lão Vương, dù vẫn còn sợ hãi, nhưng ánh mắt đã có thêm một chút kiên định, một chút trách nhiệm được trao phó.
"Chúng ta sẽ cùng nhau tạo nên một pháo đài sống!" Lâm Dịch kết thúc lời nói của mình, giọng nói vang dội, truyền thẳng vào trái tim mỗi người. "Đây là cuộc chiến của chúng ta! Cuộc chiến để bảo vệ sự sống, để bảo vệ tự do! Ta cần mỗi người trong các ngươi! Chúng ta sẽ chiến đấu đến cùng! Chúng ta sẽ không gục ngã!"
Sự im lặng bao trùm trong giây lát, rồi bất chợt, một tiếng hô vang dội bùng nổ từ đám đông. Không còn là tiếng xì xào hoảng loạn, mà là tiếng hô "Chiến đấu! Chiến đấu!" vang lên như sấm rền, hòa quyện với những tiếng chân rầm rập của những người đàn ông đang nắm chặt công cụ nông nghiệp, ánh mắt rực lửa. Họ không còn sợ hãi nữa, mà thay vào đó là một ý chí kiên cường, một sự quyết tâm sắt đá. Dân làng Thôn Làng Sơn Cước, pháo đài nhỏ bé giữa vùng biên thùy, giờ đây không còn là những nạn nhân chờ đợi số phận, mà đã trở thành những chiến binh sẵn sàng đối mặt với cơn bão.
Lâm Dịch nhìn đám đông, trong lòng dâng lên một cảm xúc phức tạp. Hắn đã thành công trong việc đoàn kết họ, nhưng hắn biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Cuộc chiến thực sự còn ở phía trước, một cuộc chiến cam go và đẫm máu. Trần Thị Gia Tộc, với lực lượng áp đảo và sự tàn bạo không giới hạn, sẽ không dễ dàng bỏ qua. Sẽ có thương vong, sẽ có mất mát. Nhưng hắn cũng tin rằng, với sự đoàn kết và ý chí này, họ sẽ có cơ hội. Một cơ hội nhỏ nhoi, nhưng đủ để chiến đấu. Hắn hít một hơi sâu, cảm nhận gió lạnh thổi qua, mang theo một mùi máu tanh của chiến tranh chưa tới.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.