Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 107: Bức Tường Sống: Kế Hoạch Phòng Thủ Của Sơn Cước

Gió lạnh thổi miên man qua Thôn Làng Sơn Cước, mang theo cái se sắt của buổi bình minh. Ánh sáng đầu ngày le lói trên những mái nhà tranh, nhuộm một màu xám bạc lên cảnh vật vốn đã khắc khổ. Tại quảng trường trung tâm làng, nơi mà chỉ vài giờ trước còn vang vọng tiếng hô hào đầy quyết tâm, giờ đây lại chìm trong một sự im lặng nặng nề. Hàng trăm ánh mắt đổ dồn về phía Lâm Dịch, ánh mắt chất chứa đủ mọi cung bậc cảm xúc: từ nỗi sợ hãi tột cùng, sự hoang mang tột độ, cho đến một tia hy vọng mỏng manh. Những khuôn mặt rám nắng, hằn sâu dấu vết của lao động và đói nghèo, giờ đây lại càng thêm tiều tụy dưới gánh nặng của tin tức kinh hoàng về đoàn quân Trần Thị Gia Tộc đang tiến đến.

Lâm Dịch đứng đối diện với họ, dáng người gầy gò của một thiếu niên 17 tuổi vẫn còn lọt thỏm trong bộ y phục thô sơ, vá víu. Thế nhưng, khí chất toát ra từ hắn lại không hề nhỏ bé. Khuôn mặt thanh tú, thường ngày mang vẻ trầm tư, giờ đây lại kiên định đến lạ, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải của một linh hồn hiện đại đang phải gồng mình gánh vác trách nhiệm sinh tử. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất ẩm và khói bếp lan tỏa trong không khí lạnh lẽo, một mùi hương quen thuộc của làng quê cổ đại mà hắn đã phải gắng sức thích nghi. Đây là nhà của hắn, là nơi hắn đã tìm thấy ý nghĩa của sự sống, và hắn sẽ không để bất kỳ ai phá hủy nó.

Vương Đại Trụ, Lý Hổ và Trần Nhị Cẩu đứng ngay sau lưng Lâm Dịch, ánh mắt nghiêm trọng và đầy vẻ sẵn sàng. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn, nắm chặt đôi bàn tay thô ráp. Lý Hổ, khuôn mặt hung dữ thường ngày giờ cũng đanh lại, nhưng ánh mắt chứa đựng một niềm tin tuyệt đối vào người thanh niên phía trước. Trần Nhị Cẩu thì liên tục nhìn quanh, vẻ mặt vừa lo lắng vừa hăng hái, như một chú chó nhỏ sẵn sàng nghe lệnh chủ.

Trong một góc, nép mình vào đám đông, Lâm phụ với khuôn mặt khắc khổ, Lâm mẫu với đôi mắt lo âu đến thắt lòng, đang ôm chặt Lâm Tiểu Nguyệt bé nhỏ. Tiểu Nguyệt cứ dụi đầu vào lòng mẹ, hai tay bám chặt lấy vạt áo, đôi mắt to tròn ngây thơ giờ tràn ngập sự sợ hãi. Lâm mẫu nhìn con trai mình, cảm nhận sự trưởng thành mạnh mẽ của hắn, nhưng cũng không kìm được nỗi đau xé lòng khi biết hắn sắp phải đối mặt với hiểm nguy tột độ. Niềm tự hào xen lẫn nỗi sợ hãi, giằng xé trong tâm can một người mẹ.

Lâm Dịch cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng vang rõ trong buổi sáng tĩnh lặng, như một dòng nước mát xoa dịu những tâm hồn đang hoảng loạn, nhưng cũng mang theo sức nặng của sự thật tàn khốc. "Ta biết, các ngươi đang sợ hãi. Ta cũng vậy." Hắn không che giấu cảm xúc, không vẽ vời một bức tranh màu hồng. Sự thành thật của hắn chạm đến trái tim mỗi người dân. "Nỗi sợ hãi là bản năng của con người. Ta không trách các ngươi. Nhưng chúng ta không có đường lùi."

Hắn quét ánh mắt qua từng gương mặt, cố gắng tìm kiếm những tia hy vọng, những ngọn lửa quyết tâm còn sót lại. "Phía sau chúng ta là nhà. Phía sau chúng ta là người thân, là mạng sống của chính chúng ta! Là mảnh đất này, nơi tổ tiên chúng ta đã đổ mồ hôi, xương máu để gây dựng. Trần Thị Gia Tộc, chúng sẽ không tha cho bất kỳ ai. Chúng sẽ cướp bóc, giết chóc, biến nơi đây thành một biển lửa. Các ngươi muốn chứng kiến cảnh đó sao?"

Câu hỏi của Lâm Dịch như một nhát dao đâm thẳng vào nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của họ, nhưng cũng khơi dậy một sự phẫn nộ âm ỉ. Không ai trả lời, chỉ có những cái siết chặt tay, những cái gật đầu nặng trĩu.

Trong tâm trí Lâm Dịch, những kiến thức về chiến tranh du kích, về phòng thủ làng xã mà hắn từng đọc qua sách báo, xem trên phim ảnh hiện lên rõ ràng. Hắn không có binh pháp Tôn Tử, không có binh thư thần thánh, nhưng hắn có tư duy logic, có khả năng quan sát và thích nghi vượt trội của người hiện đại. Hắn biết, trong hoàn cảnh này, "sinh tồn là ưu tiên hàng đầu". Và để sinh tồn, họ phải chiến đấu.

"Chúng ta đã từng chiến thắng chúng!" Lâm Dịch tiếp tục, giọng nói thêm phần mạnh mẽ. "Một nhóm nhỏ của chúng đã phải tháo chạy dưới sự đoàn kết của chúng ta. Lần này, chúng mạnh hơn. Nhưng chúng ta cũng không còn là những kẻ yếu đuối, hoang mang như trước. Chúng ta đã có kinh nghiệm, chúng ta đã có sự chuẩn bị, và quan trọng nhất, chúng ta có ý chí."

Hắn dừng lại một chút, để cho những lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí mọi người. Hắn biết, một bài diễn thuyết hùng hồn không đủ để thay đổi số phận, nhưng nó có thể thay đổi thái độ, và thái độ là yếu tố quyết định trong mọi cuộc chiến. Hắn nghĩ về những trận chiến trong lịch sử, nơi những đội quân ít ỏi nhưng kiên cường đã đánh bại kẻ thù hùng mạnh hơn gấp bội. Đó không phải là phép màu, mà là sự kết hợp của mưu trí, ý chí và sự đoàn kết.

"Chúng sẽ đến," Lâm Dịch nói, ánh mắt nhìn về phía con đường mòn quen thuộc dẫn vào làng. Hắn cảm nhận được một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi, mà vì sự căng thẳng tột độ. "Chúng sẽ đến với quân số áp đảo, với vũ khí tốt hơn. Nhưng chúng ta có địa thế. Chúng ta có trí tuệ. Và chúng ta có thứ mà chúng không bao giờ có được: đó là tình yêu dành cho mảnh đất này, là quyết tâm bảo vệ gia đình mình bằng mọi giá!"

Vương Đại Trụ nghe vậy, nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên cánh tay rắn chắc. "Đại ca nói phải! Chúng ta không thể để chúng bước qua ngưỡng cửa này!"

Lý Hổ cũng gật đầu mạnh mẽ, đôi mắt hung dữ giờ rực cháy ý chí chiến đấu. "Lý Hổ thề sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng!"

Trần Nhị Cẩu thì hăng hái hơn cả, "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Cùng lắm là chết thôi, có gì mà sợ!"

Tiếng hô hào từ ba người trợ thủ đắc lực như một ngọn lửa nhỏ, bắt đầu nhen nhóm trong lòng những người dân làng đang còn run sợ. Họ nhìn nhau, rồi lại nhìn về phía Lâm Dịch. Khuôn mặt gầy gò của hắn, trong ánh sáng bình minh, hiện lên một vẻ gì đó vừa mong manh, vừa kiên cường đến lạ. Họ đã từng tin tưởng hắn, và hắn chưa từng khiến họ thất vọng. Liệu lần này có khác?

Lâm Dịch đưa mắt về phía Lão Hồ, người đang đứng dựa vào một gốc cây cổ thụ, đôi mắt tinh anh nheo lại quan sát mọi thứ. Lão Hồ khẽ gật đầu với Lâm Dịch, một cái gật đầu đầy ẩn ý, như muốn nói: "Ông biết con đang làm gì. Cứ làm đi."

Trưởng thôn Lão Vương, người đàn ông thấp bé, khắc khổ, giờ đây cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt có chút tia sáng của sự hy vọng và trách nhiệm. Ông đã chứng kiến quá nhiều sự khốn cùng, quá nhiều sự áp bức. Giờ đây, có lẽ đây là cơ hội cuối cùng để họ tự cứu lấy mình.

"Ta không hứa với các ngươi về một chiến thắng dễ dàng," Lâm Dịch tiếp tục, giọng nói trở nên trầm hơn, nghiêm túc hơn. "Sẽ có đổ máu. Sẽ có mất mát. Nhưng ta hứa với các ngươi, chúng ta sẽ không gục ngã mà không chiến đấu. Chúng ta sẽ khiến chúng phải trả giá đắt cho mỗi tấc đất mà chúng dám đặt chân lên!"

Lời nói của Lâm Dịch không phải là những lời hứa hão huyền, mà là một sự cam kết, một lời thề. Nó không xoa dịu nỗi sợ hãi, mà biến nỗi sợ hãi thành một nguồn năng lượng, một động lực để chiến đấu. Dân làng bắt đầu rì rầm, những tiếng thì thầm ban đầu chứa đựng sự lo lắng, dần biến thành những câu nói đầy quyết tâm. Ánh mắt họ không còn sự hoảng loạn, mà thay vào đó là một ngọn lửa bùng lên, ngọn lửa của ý chí kiên cường. Lâm Dịch biết, hắn đã thành công bước đầu. Trận chiến lớn nhất của cuộc đời hắn, và của cả Thôn Làng Sơn Cước, sắp bắt đầu. Và hắn, với tư cách là một người xuyên không, sẽ không để họ phải chịu thua một cách vô nghĩa.

***

Mặt trời đã lên cao hơn một chút, xua đi phần nào cái lạnh giá của bình minh, nhưng không thể xua đi không khí căng thẳng bao trùm Thôn Làng Sơn Cước. Tại quảng trường trung tâm, Lâm Dịch không phí lời thêm nữa. Hắn trải một tấm vải cũ, đã sờn rách, xuống nền đất cứng, rồi dùng than củi cẩn thận phác thảo một tấm bản đồ thô sơ nhưng đầy chi tiết. Đó là bản đồ địa hình của làng và các khu vực lân cận: Rừng Trúc Thanh Tịnh rậm rạp phía Đông, Suối Nguồn Tinh Lực chảy xiết phía Bắc, và Hang Động Yêu Thú bí hiểm ẩn mình trong lòng núi phía Tây.

Dân làng xúm xít lại gần, cúi xuống nhìn tấm bản đồ một cách chăm chú. Sự hoang mang dần được thay thế bằng một sự tò mò, và sau đó là sự ngỡ ngàng khi Lâm Dịch bắt đầu giải thích kế hoạch.

"Đây là làng chúng ta," Lâm Dịch dùng một cành cây nhỏ chỉ vào trung tâm bản đồ. "Và đây là con đường độc đạo dẫn vào làng từ phía Đông." Hắn vẽ một đường thẳng, tượng trưng cho con đường mòn. "Trần Thị Gia Tộc, với lực lượng lớn, chắc chắn sẽ tiến vào từ hướng này. Chúng không thể đi xuyên qua Rừng Trúc Thanh Tịnh rậm rạp hay Suối Nguồn Tinh Lực mà không bị phát hiện."

Hắn bắt đầu vạch ra từng điểm phòng thủ, từng chi tiết một, giọng nói rõ ràng, dứt khoát như một vị tướng quân lão luyện. "Chúng ta sẽ không cố gắng ngăn chặn chúng ngay tại cổng làng. Đó là điều ngu ngốc. Lực lượng của chúng ta không đủ để đối đầu trực diện."

Vương Đại Trụ gật gù, ánh mắt sáng lên. "Đại ca nói đúng! Lần trước chúng ta chỉ đánh úp được một toán nhỏ. Lần này, chúng chắc chắn sẽ đề phòng."

Lâm Dịch tiếp tục, "Thay vào đó, chúng ta sẽ biến con đường này thành một cái bẫy chết người. Đầu tiên, ở đây," hắn chỉ vào một đoạn đường hẹp, hai bên là vách đá và cây cối rậm rạp. "Chúng ta sẽ đào hào sâu, ngụy trang cẩn thận. Bên dưới hào sẽ cắm đầy cọc nhọn tẩm độc. Phía trên, chúng ta sẽ bố trí những tảng đá lớn, thân cây đã được đẽo nhọn, sẵn sàng lăn xuống khi quân địch đi qua."

Một tiếng trầm trồ vang lên từ đám đông. Họ chưa bao giờ nghĩ đến những chiến thuật phức tạp như vậy.

"Đây là những cạm bẫy đầu tiên," Lâm Dịch giải thích. "Chúng sẽ làm chậm bước tiến của địch, gây tổn thất ban đầu và quan trọng nhất, khiến chúng hoang mang, mất tinh thần." Hắn nhấn mạnh từ "mất tinh thần". Trong một cuộc chiến không cân sức, yếu tố tâm lý đóng vai trò cực kỳ quan trọng. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," và hắn đang dùng tri thức của mình để biến những người nông dân chất phác thành những chiến binh mưu lược.

"Tiếp theo, sau khi vượt qua những cạm bẫy này, chúng sẽ phải đối mặt với hàng rào phòng thủ đầu tiên của chúng ta. Hàng rào này sẽ được dựng bằng những thân gỗ lớn, được gia cố chắc chắn, cao quá đầu người. Chúng ta sẽ trổ những lỗ nhỏ để cung thủ có thể bắn ra, nhưng địch không thể nhìn vào trong." Hắn chỉ vào một vị trí gần hơn với làng. "Phía sau hàng rào, chúng ta sẽ đào thêm một hệ thống hào sâu khác, và bố trí thêm cọc nhọn. Đội cung thủ của chúng ta, mặc dù ít ỏi, sẽ đóng vai trò quan trọng trong việc giữ chân chúng."

Lý Hổ, người từng là một thợ săn giỏi nhất làng, giờ đây đã tin tưởng hoàn toàn vào Lâm Dịch. Hắn hiểu ý Lâm Dịch. "Đội cung thủ sẽ không chỉ bắn tên. Chúng ta sẽ tẩm thuốc độc vào tên, và cả những mũi tên lửa để đốt cháy những gì chúng mang theo!"

Lâm Dịch gật đầu tán thưởng. "Đúng vậy. Chúng ta sẽ dùng mọi thứ chúng ta có. Mỗi người đàn ông khỏe mạnh sẽ được trang bị một cây cung, hoặc một cây giáo tre đã được vót nhọn, hoặc thậm chí là những tảng đá. Mỗi người phụ nữ sẽ chuẩn bị nước sôi, hoặc những tảng đá nhỏ để ném xuống từ trên cao."

Hắn tiếp tục chỉ vào các điểm cao xung quanh làng. "Ở những vị trí này, chúng ta sẽ dựng các chòi gác tạm thời, che chắn kỹ lưỡng. Đây là những điểm quan sát và cũng là những vị trí phòng thủ lý tưởng. Khi địch tiến đến gần, chúng ta sẽ ném đá, bắn tên từ những vị trí này, khiến chúng không thể tập trung tấn công vào một điểm."

Lão Hồ, người đã vuốt râu trầm ngâm từ nãy đến giờ, giờ mới cất tiếng. "Kế hoạch này thật sự xảo diệu. Trần Thị sẽ không ngờ chúng ta có thể làm được điều này." Ông nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy thán phục. "Chúng ta sẽ biến sự khinh thường của chúng thành lợi thế của mình."

Vương Đại Trụ hăng hái nói thêm, "Đại ca nói đúng! Địa hình này chúng ta thuộc như lòng bàn tay! Mỗi gốc cây, mỗi tảng đá đều có thể là đồng minh của chúng ta!"

Trần Nhị Cẩu thì gật đầu lia lịa, cố gắng ghi nhớ từng chi tiết. "Nhị Cẩu sẽ nhớ hết! Tuyệt đối không để sót một chỗ nào!"

Trưởng thôn Lão Vương, từ lúc đầu còn e dè, giờ đây cũng đã hoàn toàn bị thuyết phục. Ông nhìn tấm bản đồ với một sự kinh ngạc. Một kế hoạch phòng thủ chi tiết và thông minh đến vậy, vượt xa mọi điều ông từng nghĩ. "Lâm Dịch... cậu thật sự là một kỳ tài."

Lâm Dịch không để tâm đến những lời khen ngợi. Hắn biết, lời nói không thể thay thế hành động. "Đây chỉ là lớp phòng thủ bên ngoài. Lớp phòng thủ thứ hai sẽ là chính ngôi làng. Chúng ta sẽ gia cố nhà cửa, biến mỗi căn nhà thành một cứ điểm. Chúng ta sẽ đào thêm những hầm trú ẩn trong làng để người già, phụ nữ và trẻ em có thể ẩn nấp khi tình thế trở nên nguy cấp."

Hắn chỉ vào Hang Động Yêu Thú. "Vương Đại Trụ, ngươi sẽ phụ trách việc sơ tán người già, phụ nữ mang thai và trẻ nhỏ vào hang động này. Mang theo đủ lương thực và nước uống. Tuyệt đối không được để lộ vị trí. Đây là tuyến phòng thủ cuối cùng, là nơi an toàn duy nhất của chúng ta."

Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ, ánh mắt kiên quyết. "Đại ca cứ yên tâm! Ta sẽ bảo vệ họ bằng cả tính mạng này!"

"Lý Hổ, ngươi sẽ là người chỉ huy trực tiếp đội dân binh. Tập hợp tất cả đàn ông khỏe mạnh, và cả những người phụ nữ có sức lực. Huấn luyện họ sử dụng vũ khí thô sơ, chỉ cho họ cách bố trí bẫy, cách phòng thủ. Trần Nhị Cẩu, ngươi sẽ hỗ trợ Lý Hổ, đảm bảo việc vận chuyển vật liệu và thông tin liên lạc giữa các cứ điểm."

"Lão Hồ, ông sẽ là cố vấn của ta. Ta cần trí tuệ và kinh nghiệm của ông để đối phó với những thủ đoạn xảo quyệt của Trần Thị. Ông cũng sẽ phụ trách việc tổ chức lương thực và nước uống cho đội dân binh, đảm bảo không ai bị đói khát trong cuộc chiến." Lão Hồ khẽ gật đầu, khuôn mặt đã trở nên kiên nghị, đôi mắt tinh anh lấp lánh ý chí.

"Trưởng thôn Lão Vương," Lâm Dịch nhìn thẳng vào ông lão. "Ông sẽ cùng ta, ở lại quảng trường này, nơi cao nhất, để chỉ đạo chung. Ông cần phải giữ vững tinh thần, và là cầu nối giữa ta và dân làng. Khi ta ra lệnh, ông sẽ truyền đạt đến mọi người." Trưởng thôn Lão Vương, dù vẫn còn sợ hãi, nhưng ánh mắt đã có thêm một chút kiên định, một chút trách nhiệm được trao phó.

Lâm Dịch cuộn tấm bản đồ lại, cất vào trong lòng. Hắn nhìn đám đông, giờ đây không còn là những ánh mắt hoảng sợ, mà là những ánh mắt đầy sự tập trung, đầy ý chí. Hắn biết, kế hoạch này không phải là hoàn hảo, và nó cũng không đảm bảo một chiến thắng tuyệt đối. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," và hắn cũng không thể mong đợi một điều gì đó dễ dàng. Nhưng đây là cơ hội tốt nhất của họ. Và họ sẽ nắm lấy nó.

***

Sau khi trình bày chi tiết kế hoạch phòng thủ, Lâm Dịch không nói thêm về chiến thuật hay quân sự nữa. Hắn biết, đã đến lúc phải chạm đến trái tim của những người dân đang đứng trước ngưỡng cửa sinh tử. Hắn lùi lại một bước, ánh mắt quét qua từng gương mặt, từ những cụ già lưng còng đến những thanh niên trai tráng, từ những người phụ nữ lam lũ đến những đứa trẻ thơ ngây. Hắn nhìn vào những ánh mắt đó, và hắn thấy sự phản chiếu của chính mình – một con người đang vật lộn để sinh tồn trong một thế giới tàn khốc.

"Trong những năm qua," Lâm Dịch bắt đầu, giọng nói trầm bổng, không quá to nhưng đủ để xuyên thấu vào sâu thẳm tâm hồn mỗi người. "Chúng ta đã cùng nhau trải qua biết bao khó khăn. Chúng ta đã cùng nhau đối mặt với cảnh đói nghèo, với áp bức từ quan lại, với sự tàn nhẫn của thiên nhiên. Chúng ta đã mất mát, đã đau khổ. Nhưng chúng ta chưa bao giờ gục ngã."

Hắn kể về những ngày đầu tiên hắn đến làng, về sự xa lạ và nỗi sợ hãi của một người đến từ thế giới khác. Nhưng rồi, hắn đã được làng này che chở, được gia đình này cưu mang. Hắn nhớ lại những đêm đông giá rét, cả làng cùng nhau nhóm lửa sưởi ấm. Hắn nhớ lại những mùa màng thất bát, cả làng cùng nhau chia sẻ từng hạt gạo cuối cùng. Hắn nhớ lại những nụ cười khi gặt hái được mùa, những giọt nước mắt khi mất đi người thân. Máu và mồ hôi của họ đã đổ xuống mảnh đất này, hòa quyện với linh hồn của núi rừng, tạo nên một sự gắn kết không thể phá vỡ.

"Chúng ta đã cùng nhau dựng nhà, cùng nhau khai hoang, cùng nhau chống lại những kẻ muốn cướp bóc chúng ta," Lâm Dịch tiếp tục, giọng nói chứa đựng một sức mạnh cảm xúc mãnh liệt. "Chúng ta đã cùng nhau bảo vệ nhau, yêu thương nhau. Đây không chỉ là một ngôi làng. Đây là nhà của chúng ta. Là tổ ấm của chúng ta. Là nơi chúng ta đã sinh ra và lớn lên, nơi chúng ta có những kỷ niệm đẹp nhất, nơi chúng ta có những người thân yêu nhất."

Hắn quay sang phía Lâm phụ, Lâm mẫu và Tiểu Nguyệt. Lâm mẫu ôm chặt Tiểu Nguyệt, đôi mắt đỏ hoe nhưng cũng rực sáng niềm tin. Lâm phụ gật đầu, ánh mắt đầy tự hào. Tiểu Nguyệt, dù còn bé bỏng, cũng cảm nhận được sự nghiêm trọng của tình hình, bé ngẩng đầu nhìn Lâm Dịch, ánh mắt thơ ngây nhưng đầy tin cậy.

"Và giờ đây," Lâm Dịch nói, giọng nói vang vọng khắp quảng trường. "Những kẻ tham lam, tàn bạo đang muốn cướp đi tất cả những gì chúng ta có. Chúng muốn hủy hoại ngôi nhà này, phá tan gia đình này, cướp đi sinh mạng của những người mà chúng ta yêu thương. Chúng ta có thể để chúng làm điều đó sao?"

Một sự im lặng bao trùm trong giây lát, nhưng không phải là sự im lặng của sợ hãi, mà là sự im lặng của sự nung nấu, của sự bùng cháy. Rồi, một tiếng "Không!" vang lên, rồi hai, rồi ba. Dần dần, tiếng "Không!" đó lan ra khắp đám đông, mạnh mẽ và dứt khoát như một lời thề.

"Chúng ta không có binh lính được huấn luyện bài bản!" Lâm Dịch giơ cao nắm đấm, ánh mắt rực lửa, giọng nói vang vọng như sấm rền. "Chúng ta không có vũ khí tối tân! Chúng ta chỉ có những nông cụ thô sơ! Nhưng chúng ta có thứ mà chúng không bao giờ có được: đó là sự đoàn kết! Đó là tình yêu dành cho mảnh đất này! Và đó là ý chí không bao giờ khuất phục! Chúng ta là những người dân Sơn Cước, và chúng ta sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để bảo vệ nhà của mình!"

Khi Lâm Dịch kết thúc lời nói, một luồng khí thế mạnh mẽ bùng nổ từ đám đông. Không còn là tiếng hô hào lẻ tẻ, mà là tiếng hô "Chiến đấu! Chiến đấu! Bảo vệ làng!" vang lên như sấm rền, hòa quyện với những tiếng chân rầm rập của những người đàn ông đang nắm chặt công cụ nông nghiệp, ánh mắt rực lửa. Họ không còn sợ hãi nữa, mà thay vào đó là một ý chí kiên cường, một sự quyết tâm sắt đá. Những người phụ nữ cũng siết chặt tay, ánh mắt bừng bừng ngọn lửa thù hận. Ngay cả những đứa trẻ cũng nín thở lắng nghe, cảm nhận được sự thiêng liêng của giây phút này.

Lâm phụ và Lâm mẫu ôm chặt Lâm Tiểu Nguyệt, ánh mắt vừa tự hào vừa lo lắng nhìn con trai. Họ biết, con trai họ không phải là một chiến binh bẩm sinh, không phải là một vị tướng được đào tạo. Nhưng hắn, với trí tuệ và trái tim của mình, đã biến những người nông dân chất phác thành những chiến binh sẵn sàng hy sinh.

Lâm Dịch nhìn đám đông, trong lòng dâng lên một cảm xúc phức tạp. Hắn đã thành công trong việc đoàn kết họ, đã thắp lên ngọn lửa quyết tâm trong mỗi người. Hắn biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Cuộc chiến thực sự còn ở phía trước, một cuộc chiến cam go và đẫm máu. Trần Thị Gia Tộc, với lực lượng áp đảo và sự tàn bạo không giới hạn, sẽ không dễ dàng bỏ qua. Sẽ có thương vong, sẽ có mất mát. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Nhưng hắn cũng tin rằng, với sự đoàn kết và ý chí này, họ sẽ có cơ hội. Một cơ hội nhỏ nhoi, nhưng đủ để chiến đấu. Hắn hít một hơi sâu, cảm nhận gió lạnh thổi qua, mang theo một mùi máu tanh của chiến tranh chưa tới, và một mùi hương thân thuộc của đất đai, của con người.

***

Tiếng hô hào vang vọng chưa kịp dứt hẳn thì đã bị thay thế bằng một âm thanh khác, âm thanh của sự hối hả, của lao động. Dưới sự chỉ đạo của Lâm Dịch, Vương Đại Trụ, Lý Hổ, Trần Nhị Cẩu và các trưởng nhóm, dân làng nhanh chóng phân tán và bắt tay vào thực hiện kế hoạch phòng thủ đã được vạch ra. Buổi sáng tĩnh lặng của Thôn Làng Sơn Cước giờ đây trở thành một công trường khổng lồ, một pháo đài đang dần hình thành.

Không khí ngột ngạt nhưng cũng tràn đầy sức sống. Tiếng búa nện vào gỗ khô, tiếng xẻng đào đất, tiếng đá lăn lộc cộc, tiếng cây cối bị chặt hạ vang lên không ngớt. Mùi đất ẩm trộn lẫn với mùi gỗ tươi, mùi mồ hôi và mùi khói bếp từ những căn nhà đang ráo riết chuẩn bị lương thực. Ánh nắng mặt trời đã lên cao, chiếu rọi xuống những khuôn mặt lấm lem bùn đất, nhưng ánh mắt của họ lại rực cháy ý chí.

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, chỉ đạo nhóm đàn ông đào hào sâu trước cổng làng. Hắn tự mình vác những thân cây lớn, dùng sức mạnh kinh người của mình để làm gương. "Nhanh tay lên anh em! Trần Thị sẽ không đợi chúng ta đâu! Mỗi nhát xẻng là một tấc đất chúng ta giành lại, mỗi cọc nhọn là một mạng sống chúng ta bảo vệ!" Giọng hắn vang dội, đầy khí thế, thúc giục mọi người.

Lý Hổ, cùng với Trần Nhị Cẩu, phụ trách việc dựng hàng rào và bố trí cạm bẫy. Hắn nghiêm túc kiểm tra từng cọc nhọn, đảm bảo chúng được vót sắc bén và tẩm độc cẩn thận. Trần Nhị Cẩu thì nhanh nhẹn chạy tới chạy lui, mang vác vật liệu, truyền đạt mệnh lệnh từ Lý Hổ đến các nhóm nhỏ hơn. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Hắn lẩm bẩm, khuôn mặt lấm lem nhưng đầy vẻ hăng hái. Lý Hổ nhìn Trần Nhị Cẩu, trong lòng thầm tán thưởng sự nhanh nhẹn và trung thành của thằng bé. "Kẻ nào lười biếng sẽ bị ta ném ra ngoài làm mồi cho hổ!" Lý Hổ thốt lên, một câu nói đùa nhưng đầy sự nghiêm túc, khiến mọi người cười vang nhưng cũng tăng tốc độ làm việc.

Những người phụ nữ, dưới sự chỉ đạo của Lão Hồ và Trưởng thôn Lão Vương, cũng không hề kém cạnh. Họ không trực tiếp tham gia vào việc xây dựng công sự, nhưng họ là hậu phương vững chắc. Những nồi nước sôi nghi ngút khói được đặt trên bếp lửa lớn, những tảng đá nhỏ được tập kết thành từng đống, những miếng vải được xé ra làm băng bó. Lâm mẫu, với khuôn mặt hằn rõ dấu vết thời gian và sự lo lắng, cùng với các phụ nữ khác, hối hả chuẩn bị lương thực, nướng bánh, luộc khoai, đảm bảo mỗi người lính dân binh sẽ có đủ sức lực để chiến đấu. Lâm Tiểu Nguyệt, dù còn bé, cũng cố gắng giúp mẹ nhặt những cành cây khô, ánh mắt vẫn còn sợ sệt nhưng đã có thêm chút tò mò.

Lâm Dịch không đứng yên một chỗ. Hắn đi khắp nơi, kiểm tra từng công trình phòng thủ, chỉnh sửa những chi tiết nhỏ, đảm bảo mọi thứ đều đúng theo kế hoạch. Hắn leo lên những chòi gác tạm bợ, nhìn về phía con đường mòn dẫn vào làng. Ánh mắt hắn sắc bén, cố gắng hình dung ra cảnh quân địch sẽ xuất hiện, sẽ tiến công như thế nào. Hắn biết, Trần Thị Gia Tộc không phải là những kẻ ngu ngốc. Chúng sẽ có những thủ đoạn riêng. Kế hoạch của hắn phải đủ linh hoạt để đối phó với mọi tình huống.

"Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn tự nhủ. Nhưng trong cuộc chiến này, còn cần đến cả sự dũng cảm, sự liều lĩnh và một chút may mắn.

Hắn nhìn thấy Lâm phụ đang cùng một nhóm đàn ông khác dựng những hàng rào tre gai, mồ hôi chảy ròng trên khuôn mặt khắc khổ. Dù tuổi đã cao, nhưng Lâm phụ vẫn làm việc không ngừng nghỉ, ánh mắt kiên định. Lâm Dịch cảm thấy một nỗi xúc động dâng trào. Hắn không phải chiến đấu cho danh vọng, cho quyền lực, mà là cho những con người này, cho gia đình này.

Gió vẫn thổi, mang theo hơi lạnh từ núi rừng. Mùi đất, mùi mồ hôi, mùi gỗ tươi, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống và cái chết. Thôn Làng Sơn Cước, pháo đài nhỏ bé giữa vùng biên thùy, giờ đây đã sẵn sàng. Những người nông dân chất phác đã biến thành những chiến binh. Họ không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng họ biết, họ sẽ không lùi bước. Ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, như một điềm báo cho một đêm không ngủ, và một cuộc chiến đẫm máu sắp bắt đầu. Lâm Dịch đứng trên chòi gác cao nhất, ánh mắt nhìn về phía chân trời, nơi những chấm lửa nhỏ của đoàn quân Trần Thị Gia Tộc có thể xuất hiện bất cứ lúc nào. Trái tim hắn đập mạnh, vừa căng thẳng, vừa đầy quyết tâm.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free