Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 108: Bão Đổ Bộ: Làn Sóng Đầu Tiên

Ánh hoàng hôn rực rỡ buổi chiều tà đã nhường chỗ cho màn đêm sâu thẳm, không trăng. Gió lạnh từ những đỉnh núi cao hun hút thổi về, mang theo hơi sương và cái lạnh cắt da thịt, khiến mọi vật trong Thôn Làng Sơn Cước như co mình lại. Tiếng xẻng, tiếng búa, tiếng đá lăn đã im bặt. Chỉ còn lại sự tĩnh mịch đến đáng sợ, bị đứt đoạn bởi tiếng gió rít qua những kẽ hở của công sự và tiếng lá cây xào xạc trong rừng trúc. Cả làng chìm trong bóng tối, chỉ lác đác vài đốm lửa leo lét từ những bếp lò còn than hồng, hay những ngọn đuốc được che chắn cẩn thận ở các vị trí trọng yếu.

Trên chòi canh cao nhất, dựng tạm bằng gỗ và tre nứa, Lâm Dịch đứng thẳng, lưng dựa vào cột, đôi mắt sâu thẳm của hắn dán chặt vào con đường mòn duy nhất dẫn vào làng. Đêm đen như mực, nuốt chửng mọi thứ. Trần Nhị Cẩu, với dáng người nhỏ bé hơn, đứng ngay bên cạnh, tay siết chặt cây cung thô sơ, đôi mắt mở to cố xuyên qua màn đêm. Hắn không ngừng nuốt khan, từng tiếng động nhỏ cũng khiến hắn giật mình. Không khí căng như dây đàn.

“Đại ca… chúng… chúng sẽ tới từ hướng nào ạ?” Trần Nhị Cẩu thì thầm, giọng nói run run không giấu được sự sợ hãi. Hắn vốn dĩ chỉ là một thanh niên lanh lợi, chưa từng đối mặt với cảnh tượng sinh tử như thế này.

Lâm Dịch không trả lời ngay. Hắn nheo mắt, cố gắng thu vào tầm nhìn mọi chi tiết dù là nhỏ nhất. Trong đầu hắn, bản đồ địa hình của Thôn Làng Sơn Cước và con đường mòn đã được khắc sâu. Hắn đã tính toán đủ mọi kịch bản, đã bố trí đủ mọi bẫy rập. Nhưng dù có chuẩn bị kỹ càng đến đâu, sự bất trắc vẫn luôn tiềm ẩn trong chiến trường. Hắn biết, Trần Thị Gia Tộc không phải những kẻ tay mơ, chúng có kinh nghiệm, có lực lượng. Và quan trọng hơn, chúng có sự tàn bạo.

Hơi thở của Trần Nhị Cẩu trở nên gấp gáp hơn. Lâm Dịch đưa tay vỗ nhẹ lên vai hắn. “Đừng sợ. Cứ làm theo những gì đã được dặn dò. Ngươi đã rất dũng cảm rồi.” Giọng hắn trầm ổn, một sự trấn an nhỏ nhoi nhưng đủ để giúp Trần Nhị Cẩu ổn định lại phần nào.

Bỗng, một chấm sáng nhỏ như đom đóm, rồi hai, ba, rồi hàng chục, hàng trăm chấm sáng bắt đầu xuất hiện ở phía xa, nơi con đường mòn ẩn mình sau những lùm cây rậm rạp. Ban đầu, chúng chỉ là những đốm sáng lập lòe, yếu ớt, nhưng rồi chúng lớn dần, sáng rực lên, và không lâu sau, chúng liên kết lại thành một dải lụa đỏ rực đang uốn lượn trên nền đêm. Ánh lửa hắt lên những thân cây cổ thụ hai bên đường, tạo nên những bóng ma khổng lồ nhảy múa.

“Chúng… chúng đến rồi!” Trần Nhị Cẩu thốt lên, giọng lạc đi vì kinh hoàng. Hắn chưa từng thấy cảnh tượng nào hùng vĩ và đáng sợ đến thế. Một dòng sông lửa đang chảy xiết về phía họ, mang theo tiếng ồn ào ngày càng lớn.

Lâm Dịch im lặng. Hắn không nói gì, nhưng tay hắn siết chặt lấy Cẩm Nang Kế Sách giấu kỹ trong áo, nơi hắn đã ghi lại mọi phương án đối phó, mọi biến số có thể xảy ra. Trái tim hắn đập thình thịch trong lồng ngực, không phải vì sợ hãi, mà vì sự căng thẳng tột độ. Đây không phải là một trò chơi, không phải một cuộc diễn tập. Đây là sinh tử. Hắn đã từng đọc về những cuộc chiến tranh trong lịch sử, những trang sách nhuộm máu và nước mắt. Nhưng chứng kiến nó hiện hữu ngay trước mắt, với những con người mà hắn quan tâm đang đặt cược sinh mạng của mình vào đó, thì lại là một cảm giác hoàn toàn khác.

Tiếng chân ngựa dồn dập, tiếng hò reo vang vọng, tiếng vũ khí loảng xoảng, tiếng cờ xí phần phật trong gió, tất cả hòa quyện lại thành một bản giao hưởng chết chóc, rung chuyển cả mặt đất. Ngay cả chòi canh cũng rung lên nhè nhẹ. Lực lượng của Trần Thị Gia Tộc, đông đảo hơn rất nhiều so với dự kiến, đang cuồn cuộn đổ về. Hắn có thể nhìn thấy những bóng người dày đặc, những chiếc mũ sắt lấp lánh dưới ánh đuốc, những ngọn giáo sáng loáng. Chúng như một đàn kiến lửa khổng lồ, sẵn sàng nuốt chửng mọi thứ trên đường đi.

*Chúng đã đến*, Lâm Dịch thầm nghĩ. *Không còn đường lùi nữa.*

Hắn hít một hơi thật sâu, rồi từ từ thở ra, ép mình giữ lấy sự bình tĩnh cuối cùng. Hắn quay sang Trần Nhị Cẩu, ánh mắt sắc lạnh nhưng đầy kiên định.

“Trần Nhị Cẩu,” hắn thì thầm, giọng nói trầm khàn nhưng đầy uy lực. “Truyền lệnh theo kế hoạch Bổn Long. Nhanh lên!”

Trần Nhị Cẩu giật mình, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt kiên quyết của Lâm Dịch, sự sợ hãi trong hắn dường như tan biến đi một chút, thay vào đó là sự trung thành và quyết tâm. Hắn gật đầu lia lịa, nuốt nước bọt.

“Rõ, Đại ca!” Hắn đáp lại, giọng vẫn còn run nhưng đã nhanh chóng định thần. Hắn không chần chừ một giây nào, lập tức quay người, thoăn thoắt tụt xuống từ chòi canh, biến mất vào bóng đêm, mang theo mệnh lệnh tối quan trọng của Lâm Dịch.

Lâm Dịch lại quay mặt về phía con đường mòn. Dòng sông lửa đã gần hơn rất nhiều. Hắn có thể nghe rõ tiếng những kẻ dẫn đầu cười nói, tiếng roi quất vào không khí, tiếng giày đinh giẫm đạp lên cỏ cây. Sự ngạo mạn và hung hăng toát ra từ chúng như một làn sóng vật chất, muốn đè bẹp tất cả. Hắn biết, những kẻ này tự tin vào sức mạnh áp đảo của mình, chúng nghĩ rằng việc càn quét một thôn làng nhỏ bé như Sơn Cước sẽ dễ như trở bàn tay. Nhưng chúng đã lầm. Lâm Dịch sẽ cho chúng thấy, tri thức và sự đoàn kết có thể làm được những gì.

Mùi khói từ đuốc, mùi mồ hôi của đám người đông đảo, mùi đất ẩm bị giày xéo, tất cả hòa quyện lại, xộc thẳng vào mũi Lâm Dịch. Gió lạnh vẫn thổi, nhưng giờ đây, hắn cảm thấy một ngọn lửa đang bùng cháy trong lồng ngực. Ngọn lửa của sự bảo vệ, của ý chí không lùi bước. Hắn đứng đó, một mình trên chòi canh, như một bức tượng thép, chờ đợi thời khắc quyết định.

***

Làn sóng đầu tiên của Trần Thị Gia Tộc, với khoảng một trăm tên lính hung hăng, dẫn đầu bởi một tên chỉ huy có vẻ mặt dữ tợn, xăm trổ đầy mình, đang hò reo lao vào con đường mòn dẫn vào Thôn Làng Sơn Cước. Chúng không hề đề phòng, bởi trong suy nghĩ của chúng, một lũ nông dân rách rưới thì có thể làm được gì ngoài việc run rẩy chờ chết. Ánh đuốc soi rõ những bước chân dồn dập, những nụ cười khinh miệt trên môi chúng. Chúng cứ thế ào ạt tiến lên, như một dòng lũ cuồng nộ.

“Tiến lên! Kẻ nào bắt được trưởng thôn lão già đó, ta sẽ thưởng lớn! Thôn làng này sẽ là của chúng ta!” Tên chỉ huy gầm lên, tiếng hắn vang vọng trong đêm, mang theo sự tàn bạo và ngạo mạn.

Đoàn quân Trần Thị bước qua một đoạn đường mòn cong cong, hai bên là những lùm cây rậm rạp và vách đá dựng đứng. Không khí bỗng trở nên im lìm một cách lạ thường, chỉ còn tiếng bước chân và tiếng thở dốc của chúng. Bất ngờ, một tiếng “Rắc!” khô khốc vang lên. Tên lính đi đầu tiên giẫm phải một cành cây khô bị che lấp khéo léo. Ngay lập tức, mặt đất dưới chân hắn sụp đổ. Một cái hố sâu hoắm, đầy chông nhọn hoắt, hiện ra. Hắn chưa kịp kêu lên một tiếng, đã rơi thẳng xuống, tiếng la hét tắc nghẹn trong cổ họng khi những mũi chông lạnh lẽo đâm xuyên qua da thịt hắn.

Chưa kịp hoàn hồn sau sự việc bất ngờ đó, tiếng “Rầm!” thứ hai vang lên. Rồi thứ ba, thứ tư! Liên tiếp những tiếng động nặng nề. Hàng loạt binh lính Trần Thị phía sau cũng giẫm phải những cái bẫy tương tự. Mặt đất dưới chân chúng dường như biến thành một miếng đậu phụ bị cắt rời, liên tục sụt lún. Những hố chông được che đậy khéo léo bằng cành lá, bên dưới là những cọc tre vót sắc, tẩm độc, cắm tua tủa. Tiếng la hét, tiếng rên rỉ, tiếng xương cốt gãy vỡ vang lên thảm thiết, xé toang sự tĩnh mịch của màn đêm.

“Có bẫy! Cẩn thận! Có bẫy!” Tên chỉ huy Trần Thị gầm lên, khuôn mặt hắn biến sắc. Hắn không ngờ lũ nông dân này lại có thể bố trí những cái bẫy tinh vi đến vậy.

Nhưng chưa hết. Từ hai bên vách đá và lùm cây rậm rạp, những sợi dây bẫy được kéo căng bất ngờ được thả ra. Những khối đá tảng lớn, đã được chuẩn bị sẵn, lăn lông lốc từ trên cao xuống, hoặc văng ngang đường, đè bẹp những tên lính đang loay hoay tìm đường tránh bẫy. Tiếng "Ầm! Ầm!" vang dội, cùng với tiếng kêu la thảm thiết. Những tên lính đi phía sau bị đám đông phía trước chặn lại, không kịp phản ứng, bị đá tảng đè nát hoặc bị vướng vào những sợi dây bẫy giăng ngang, khiến chúng ngã nhào, giẫm đạp lên nhau trong hỗn loạn.

Tên chỉ huy Trần Thị, với kinh nghiệm chiến trường, nhanh chóng nhận ra đây là một cuộc phục kích được tính toán kỹ lưỡng. Hắn rút thanh đại đao ra, gầm lên: “Phá bẫy! Xung phong! Không được lùi!” Hắn cố gắng tập hợp lại những tên lính còn lại, đẩy chúng tiến lên bằng những cú quất roi tàn bạo.

Ngay lúc đó, từ những bụi cây rậm rạp và những vị trí ẩn nấp được ngụy trang kỹ lưỡng hai bên đường, hàng loạt mũi tên tre vót nhọn, tẩm độc, cùng những hòn đá lớn, nhỏ được ném ra như mưa. “Xoẹt! Xoẹt! Rào rào!” Âm thanh của những mũi tên xé gió, những hòn đá bay vụt trong đêm, mang theo hơi lạnh của tử thần. Dù không thể xuyên thủng áo giáp của những tên lính Trần Thị, nhưng những mũi tên độc vẫn găm vào những chỗ hở, làm chúng đau đớn, quằn quại. Những hòn đá lớn ném vào đầu, vào vai, khiến chúng choáng váng, ngã lăn.

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, nấp sau một khối đá lớn, ánh mắt hắn rực lửa. Hắn không ngừng chỉ đạo nhóm dân binh của mình. “Nhắm vào chỗ hở! Đá tảng! Đá tảng lớn!” Giọng hắn trầm đục nhưng đầy uy lực. Hắn tự mình giương cung, mũi tên nhắm thẳng vào tên chỉ huy Trần Thị đang cố gắng trấn an quân lính. Dù không trúng đích, nhưng cú bắn của hắn đã khiến tên chỉ huy phải cúi người né tránh, làm mất đi sự uy nghiêm vốn có.

Cách đó không xa, Lý Hổ, với khuôn mặt dữ tợn và vết sẹo trên lông mày, cũng đang chỉ huy đội của mình. Hắn không dùng cung, mà dùng một cây giáo tre dài, sắc nhọn, găm thẳng vào một tên lính Trần Thị đang cố gắng bò ra khỏi hố chông. “Để ta! Đứa nào dám động đến làng này!” Hắn gầm lên, khí thế không hề thua kém một chiến binh thực thụ. Đôi mắt hắn ánh lên sự điên cuồng của một con hổ bị dồn vào đường cùng, sẵn sàng xé xác kẻ thù.

Những tên lính Trần Thị, từ sự ngạo mạn ban đầu, giờ đây đã biến thành hoảng loạn. Chúng không ngờ lại gặp phải sự kháng cự mãnh liệt và những cạm bẫy chết người như vậy. Hàng chục tên đã ngã xuống, hoặc đang quằn quại trong đau đớn. Tiếng la hét, tiếng rên rỉ, tiếng chửi thề của chúng vang vọng khắp con đường mòn.

*Kế hoạch đã phát huy tác dụng*, Lâm Dịch thầm nghĩ, quan sát từ chòi canh cao. Hắn có thể thấy rõ sự hỗn loạn trong hàng ngũ địch. Những bẫy rập đã làm chậm đáng kể bước tiến của chúng, gây ra thiệt hại không nhỏ. Nhưng ánh mắt hắn không hề vui vẻ. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Làn sóng đầu tiên đã bị chặn lại, nhưng Trần Thị Gia Tộc còn rất nhiều quân. Chúng sẽ không dễ dàng từ bỏ.

Mùi máu tanh bắt đầu phảng phất trong không khí, hòa lẫn với mùi đất ẩm và mùi khói đuốc. Gió đêm vẫn lạnh buốt, nhưng mồ hôi đã bắt đầu rịn ra trên trán Lâm Dịch. Cuộc chiến này, hắn biết, sẽ còn rất dài và đẫm máu.

***

Tàn dư của làn sóng Trần Thị Gia Tộc đầu tiên, với khoảng bốn mươi tên lính bị thương tích và mất phương hướng, cùng với lực lượng tiếp viện hùng hậu hơn – khoảng hai trăm tên lính mới được trang bị đầy đủ hơn – cuối cùng cũng đã vượt qua được khu vực bẫy rập chết người. Dù bị chậm trễ và tổn thất không nhỏ, nhưng sự đông đảo của chúng vẫn là một áp lực khổng lồ. Chúng như một dòng nước lũ dâng cao, tràn qua mọi chướng ngại vật để ập đến hàng rào phòng thủ chính của Thôn Làng Sơn Cước.

Tiếng chân ngựa đã biến mất, thay vào đó là tiếng giày đinh giẫm đạp dồn dập, tiếng la hét dã man của những tên lính Trần Thị. Ánh đuốc của chúng giờ đây đã soi rõ toàn bộ hàng rào phòng thủ, nơi những dân binh của Thôn Làng Sơn Cước đang nín thở chờ đợi. Hàng rào được làm từ gỗ chắc chắn, tre gai nhọn hoắt, và những khối đá lớn xếp chồng lên nhau, cao quá đầu người. Phía trên hàng rào, những lỗ châu mai nhỏ được đục ra, cho phép dân binh bên trong có thể bắn tên hoặc ném đá mà không bị lộ diện quá nhiều.

“Giết! Giết hết chúng!” Tên chỉ huy Trần Thị, kẻ đã mất đi một phần sự tự tin ban đầu, gầm lên ra lệnh, thúc giục quân lính của mình. Hắn không thể để bị mất mặt như vậy trước một lũ nông dân.

Ngay lập tức, cuộc giao tranh trực diện bùng nổ. Những tên lính Trần Thị, được trang bị kiếm, giáo sắt, và giáp da, lao vào hàng rào như những con thú đói. Chúng dùng rìu phá cửa, dùng giáo đâm vào kẽ hở, dùng sức mạnh để đẩy đổ bức tường phòng thủ. Tiếng kim loại va vào gỗ, tiếng đá cọ xát, tiếng gào thét của chúng vang dội, tạo nên một bản nhạc hỗn loạn của chiến tranh.

Từ phía sau hàng rào, Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, đứng sừng sững như một ngọn núi. Hắn không ngừng ra lệnh, giọng nói trầm đục nhưng đầy uy lực. Hắn tự tay cầm một cây giáo tre lớn, đầu giáo được bịt thép sắc nhọn, liên tục chọc vào những tên lính Trần Thị đang cố gắng trèo lên hàng rào. Mỗi cú chọc của hắn đều mạnh mẽ và chính xác, khiến kẻ địch phải lùi bước hoặc ngã xuống.

“Giữ vững! Vì làng! Vì gia đình chúng ta!” Hắn gầm lên, đôi mắt rực lửa. Mồ hôi vã ra trên khuôn mặt hắn, nhưng sự kiên cường không hề giảm sút. Hắn biết rằng, đây là trận chiến cuối cùng, trận chiến để bảo vệ tất cả những gì họ yêu quý.

Lý Hổ, với vẻ mặt dữ tợn và sự hung hăng bẩm sinh, chiến đấu không kém phần dũng mãnh. Hắn đứng cạnh Vương Đại Trụ, tay cầm một cây rìu đá lớn, mỗi nhát bổ xuống đều mang theo sức mạnh kinh người, khiến những tên lính Trần Thị phải dè chừng.

“Để ta! Đứa nào dám động đến làng này!” Hắn rống lên, tiếng gầm của hắn như một con thú bị thương, làm rung động cả không khí. Hắn đã từng là một kẻ hung hãn, nhưng giờ đây, sự hung hãn đó được dùng để bảo vệ chính ngôi làng mà hắn đã từng muốn phá hoại. Sự chuyển biến này, Lâm Dịch đã nhìn thấy và khai thác nó.

Những người dân binh khác, dù vũ khí thô sơ hơn – giáo tre, cung nỏ, rìu đá, cuốc xẻng cải biến – cũng chiến đấu với tất cả sức lực của mình. Họ là những nông dân chất phác, nhưng giờ đây, họ đã biến thành những chiến binh. Ánh mắt họ chứa đựng sự sợ hãi, nhưng cũng đầy quyết tâm. Họ biết mình đang chiến đấu vì cái gì: vì người thân, vì mảnh đất đã nuôi sống họ, vì sự tự do của chính mình.

Từ một vị trí ẩn nấp chiến lược, một cái chòi canh nhỏ hơn, được ngụy trang cẩn thận bởi những cành cây và lá, Lâm Dịch quan sát toàn bộ diễn biến của cuộc chiến. Hắn không trực tiếp tham gia vào cuộc giao tranh, mà giữ vai trò của một người điều khiển, một bộ não của trận chiến. Trần Nhị Cẩu đã hoàn thành nhiệm vụ và trở lại bên cạnh Lâm Dịch, đôi mắt hắn vẫn còn nguyên sự kinh hãi nhưng đã có thêm sự quyết liệt.

Lâm Dịch nheo mắt nhìn về phía hàng rào. Hắn thấy rõ sự tàn bạo của quân địch, và sự kiên cường của dân làng. Những mũi tên tre được bắn đi liên tục, những hòn đá được ném xuống như mưa, nhưng quân Trần Thị vẫn không ngừng lao lên. Chúng quá đông.

*Kế hoạch đã phát huy tác dụng... nhưng chúng quá đông. Cần phải có một đòn giáng mạnh hơn*, Lâm Dịch thầm nghĩ, đầu óc hắn quay cuồng phân tích. Kế hoạch Bổn Long đã làm suy yếu làn sóng đầu tiên, làm chậm bước tiến của địch, và giúp dân làng có lợi thế phòng thủ. Nhưng điều đó vẫn chưa đủ. Lực lượng của Trần Thị Gia Tộc vẫn còn nguyên vẹn, và chúng đang dần tìm ra cách vượt qua hàng rào.

Một tên lính Trần Thị vạm vỡ, cầm rìu sắt, đã phá được một mảng hàng rào, tạo ra một lỗ hổng. Hắn đang cố gắng chui vào, nhưng ngay lập tức, một cây giáo tre từ bên trong đâm ra, buộc hắn phải lùi lại. Cuộc chiến diễn ra từng tấc đất, từng sinh mạng. Lâm Dịch thấy một vài dân binh đã ngã xuống, máu của họ thấm đẫm đất đá. Tim hắn như bị bóp nghẹt. Nỗi sợ hãi mất đi những người thân yêu, những con người đã tin tưởng vào hắn, dâng lên trong lòng.

Hắn nhìn thấy Lâm phụ, với khuôn mặt khắc khổ và đôi tay chai sạn, đang cùng nhóm người già và phụ nữ khác ném những hòn đá nhỏ xuống từ phía sau hàng rào, hỗ trợ những người lính dân binh. Dù đã già, nhưng ánh mắt ông vẫn kiên định, không hề run sợ. Lâm mẫu và Lâm Tiểu Nguyệt, dù không ở tiền tuyến, nhưng hắn biết họ đang ở trong những căn nhà kiên cố, cầu nguyện và chuẩn bị những thứ cần thiết. Hắn chiến đấu vì họ. Hắn không thể để họ thất vọng.

Mùi máu tanh ngày càng nồng nặc trong không khí, hòa lẫn với mùi khói, mùi mồ hôi và mùi đất ẩm. Tiếng la hét, tiếng rên rỉ, tiếng vũ khí va chạm trở nên dữ dội hơn bao giờ hết. Cuộc chiến đang ở hồi gay cấn nhất. Dân làng Sơn Cước đang cố gắng hết sức để giữ vững phòng tuyến, nhưng họ không thể cầm cự mãi được.

Lâm Dịch cảm thấy một áp lực khổng lồ đè nặng lên vai. Hắn phải giữ vững lý trí, không để cảm xúc chi phối. Một quyết định sai lầm lúc này có thể dẫn đến thảm họa. Hắn cần một giải pháp đột phá, một đòn chí mạng có thể thay đổi cục diện trận chiến. Ánh mắt hắn lóe lên một tia sáng sắc lạnh. Hắn đã có một ý tưởng, một ý tưởng điên rồ, nhưng có thể là tia hy vọng duy nhất của Thôn Làng Sơn Cước.

Hắn quay sang Trần Nhị Cẩu, ánh mắt ra hiệu. “Nhị Cẩu, chuẩn bị… một kế hoạch mới. Kế hoạch… Thiên Hỏa.” Giọng hắn trầm hẳn xuống, ẩn chứa một sự quyết đoán lạnh lùng.

Đêm tối vẫn bao trùm, nhưng giờ đây, nó không còn tĩnh mịch nữa. Nó đã biến thành một chiến trường rực lửa, nơi sự sống và cái chết đang giằng co từng giây, từng phút. Thôn Làng Sơn Cước đang chìm trong bão lửa, và Lâm Dịch, người đàn ông xuyên không không thiên phú, đang đứng ở trung tâm của cơn bão đó, sẵn sàng tung ra nước cờ cuối cùng của mình.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free