Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 109: Vỡ Trận Đầu Tiên: Bẫy Máu Và Sức Mạnh Làng Sơn Cước

“Nhị Cẩu, chuẩn bị… một kế hoạch mới. Kế hoạch… Thiên Hỏa.” Giọng hắn trầm hẳn xuống, ẩn chứa một sự quyết đoán lạnh lùng.

Đêm tối vẫn bao trùm, nhưng giờ đây, nó không còn tĩnh mịch nữa. Nó đã biến thành một chiến trường rực lửa, nơi sự sống và cái chết đang giằng co từng giây, từng phút. Thôn Làng Sơn Cước đang chìm trong bão lửa, và Lâm Dịch, người đàn ông xuyên không không thiên phú, đang đứng ở trung tâm của cơn bão đó, sẵn sàng tung ra nước cờ cuối cùng của mình.

***

Tiếng kèn hiệu rút lui của quân Trần Thị vang lên thảm thiết, đứt quãng, nhưng không phải vì thua trận mà là để tập hợp lại. Lâm Dịch nheo mắt nhìn qua khe hở của chòi canh. Đám tàn binh của làn sóng đầu tiên, dù đã bị chặn đứng và tổn thất không ít, nhưng vẫn còn đủ sức để rút về phía sau, nơi những ánh đuốc mới đang nhấp nháy, báo hiệu một đợt tấn công khác. Lão Cai hẳn đang điên tiết. Hắn không ngạc nhiên. Đối với một thế gia có quyền thế như Trần Thị, việc bị một lũ dân đen ở vùng biên ải nghèo khó chặn đứng đã là một sự sỉ nhục không thể chấp nhận.

Hắn thở ra một hơi chậm rãi, cố gắng điều hòa nhịp tim đang đập mạnh trong lồng ngực. Mùi máu tanh nồng nặc hơn bao giờ hết, hòa quyện với mùi khói gỗ cháy dở và mùi mồ hôi chua xót của những người vừa trải qua một trận chiến ác liệt. Gió đêm vẫn rít lên từng hồi, mang theo những tiếng rên rỉ yếu ớt từ phía chiến trường, nơi một vài tên lính Trần Thị bị thương đang cố gắng lết đi. Lâm Dịch biết, đó là những âm thanh đau đớn của cái giá phải trả cho sự sống còn.

“Đại ca, bọn chúng… bọn chúng lại tới rồi!” Trần Nhị Cẩu, với gương mặt lấm lem bùn đất và đôi mắt vẫn còn nguyên sự kinh hãi, thì thầm, nhưng giọng hắn đầy vẻ kiên quyết. Hắn vừa truyền đạt mệnh lệnh cho Vương Đại Trụ và Lý Hổ, giờ đây đã trở lại bên cạnh Lâm Dịch, sẵn sàng nhận nhiệm vụ mới. Tay hắn nắm chặt một cây giáo tre, dù đó không phải là vũ khí chính của một người truyền lệnh.

“Ừ.” Lâm Dịch khẽ đáp, ánh mắt không rời khỏi phía trước. Kế hoạch ‘Thiên Hỏa’ không chỉ là một kế hoạch đơn thuần, mà là tổng hòa của những bẫy rập tinh vi, những đòn đánh bất ngờ và sự phối hợp nhịp nhàng mà hắn đã dày công tính toán. Làn sóng tấn công đầu tiên chỉ là mồi nhử, là phép thử cho ý chí và sự chuẩn bị của cả làng. Giờ đây, thử thách thực sự mới bắt đầu.

Không lâu sau, tiếng chân người dồn dập lại vang lên, lần này còn nặng nề và gấp gáp hơn trước. Hàng trăm ánh đuốc rực sáng như một con rắn lửa khổng lồ, uốn lượn trên con đường mòn, hướng thẳng về phía Thôn Làng Sơn Cước. Chúng đã rút kinh nghiệm từ làn sóng trước, đội hình có vẻ chặt chẽ hơn, cẩn trọng hơn khi tiếp cận các bẫy rập đã được kích hoạt. Tiếng gầm gừ, tiếng hô hoán đầy giận dữ của Lão Cai vang vọng trong đêm, thúc giục quân lính xông lên. Hắn có thể nghe thấy rõ những lời chửi rủa, những mệnh lệnh tàn bạo của tên chỉ huy Trần Thị.

“Hừ, lũ ngu xuẩn! Chúng mày nghĩ mấy cái hố nông choèn và mấy hòn đá vớ vẩn có thể chặn được Trần Thị Gia Tộc sao? Xông lên! Giết sạch bọn dân đen đó!”

Lâm Dịch nhếch mép. Lão Cai đã đánh giá thấp hắn. Hắn không chỉ dựa vào những cái bẫy đơn giản. “Nhị Cẩu, kích hoạt ‘Lồng Rắn’!” Lâm Dịch hạ lệnh, giọng nói bình tĩnh đến lạnh lùng.

Trần Nhị Cẩu lập tức truyền lệnh bằng những ám hiệu đã được định sẵn. Từ trong bóng đêm, những sợi dây thừng lớn, được ngụy trang bằng cành lá khô, bất ngờ kéo căng, tạo thành một mạng lưới chằng chịt ngang đường. Đây là một phần của hệ thống ‘Lồng Rắn’ mà Lâm Dịch đã thiết kế. Những sợi dây này không chỉ để vướng chân mà còn được nối với các cơ cấu bẫy phức tạp hơn.

“Kéo dây! Đá lăn!”

Theo lệnh của Nhị Cẩu, những người dân làng được phân công nhiệm vụ đã kéo mạnh các sợi dây được giấu kỹ. Tiếng rít ghê rợn vang lên khi hàng loạt tảng đá lớn, nhỏ, được giữ bằng những chốt gỗ tạm bợ, bất ngờ lăn xuống từ sườn dốc hai bên đường. Chúng không phải là những hòn đá nhỏ bé từ làn sóng đầu tiên mà là những tảng đá có kích thước đủ lớn để nghiền nát một người.

Tiếng la hét, tiếng xương gãy rắc rắc, tiếng kim loại va chạm với đá, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc. Quân Trần Thị, đang tự tin xông lên, bất ngờ bị chặn đứng. Nhiều tên không kịp phản ứng, bị đá lăn trúng, ngã lăn ra đường, thân thể biến dạng. Những tên khác vấp phải mạng dây thừng chằng chịt, ngã chồng chất lên nhau. Đội hình vốn đã được chỉnh đốn của chúng lại một lần nữa bị phá vỡ, rơi vào cảnh hỗn loạn.

“Giữ vững! Đừng lùi! Vì làng ta!” Tiếng gầm của Vương Đại Trụ vang lên từ tuyến đầu, át cả tiếng ồn ào của trận chiến. Hắn, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác lấm lem, đang đứng vững như một ngọn núi nhỏ. Cây rìu đá của hắn vung lên, bổ xuống đầy uy lực, chặn đứng những tên lính Trần Thị đang cố gắng vượt qua lớp đá lăn. Ánh mắt hắn đỏ ngầu, không còn chút sợ hãi nào, chỉ còn lại sự quyết tâm và lòng trung thành tuyệt đối. Hắn chiến đấu không phải vì Lâm Dịch ra lệnh, mà vì niềm tin vào Lâm Dịch, vì ngôi làng mà hắn đã sống cả đời.

Lý Hổ, ở một vị trí khác, cũng không hề kém cạnh. Hắn như một con mãnh hổ thực sự, nhảy nhót giữa vòng vây địch. Mỗi cú đấm, mỗi cú đá của hắn đều mang theo sức mạnh kinh người. Hắn không chỉ dùng sức mạnh, mà còn dùng kinh nghiệm chiến đấu đường phố để đối phó với những tên lính được trang bị tốt hơn. Hắn biết rõ ưu nhược điểm của từng loại vũ khí, từng loại giáp trụ, và hắn khai thác chúng một cách triệt để. “Hừ! Lũ nhãi nhép! Có giỏi thì xông lên đây!” Hắn gầm lên, giọng nói khàn đặc vì hò hét, nhưng vẫn đầy vẻ hung hãn. Hắn đã từng là một kẻ hung hãn, nhưng giờ đây, sự hung hãn đó được dùng để bảo vệ chính ngôi làng mà hắn đã từng muốn phá hoại. Sự chuyển biến này, Lâm Dịch đã nhìn thấy và khai thác nó.

Các dân binh khác, dù vũ khí thô sơ hơn – giáo tre, cung nỏ, rìu đá, cuốc xẻng cải biến – cũng chiến đấu với tất cả sức lực của mình. Họ là những nông dân chất phác, nhưng giờ đây, họ đã biến thành những chiến binh. Ánh mắt họ chứa đựng sự sợ hãi, nhưng cũng đầy quyết tâm. Họ biết mình đang chiến đấu vì cái gì: vì người thân, vì mảnh đất đã nuôi sống họ, vì sự tự do của chính mình. Những mũi tên tre, tẩm độc nhẹ từ nọc côn trùng tìm được trong rừng, được bắn ra liên tục, khiến nhiều tên lính Trần Thị gục ngã vì trúng độc hoặc bị thương. Những hòn đá nhỏ, được ném xuống từ phía sau hàng rào, cũng gây ra không ít phiền toái.

Lâm Dịch quan sát toàn bộ diễn biến từ chòi canh. Hắn không trực tiếp tham gia vào cuộc giao tranh, mà giữ vai trò của một người điều khiển, một bộ não của trận chiến. Hắn thấy rõ sự tàn bạo của quân địch, và sự kiên cường của dân làng. Những mũi tên tre được bắn đi liên tục, những hòn đá được ném xuống như mưa, nhưng quân Trần Thị vẫn không ngừng lao lên. Chúng quá đông.

*Kế hoạch ‘Lồng Rắn’ đã phát huy tác dụng ngoài mong đợi, gây thiệt hại đáng kể cho làn sóng thứ hai. Nhưng điều đó vẫn chưa đủ. Lực lượng của Trần Thị Gia Tộc vẫn còn nguyên vẹn, và chúng đang dần tìm ra cách vượt qua hàng rào*, Lâm Dịch thầm nghĩ, đầu óc hắn quay cuồng phân tích. Hắn biết, một cuộc đối đầu trực diện kéo dài sẽ khiến dân làng kiệt sức. Cần phải có một đòn giáng mạnh hơn nữa, một đòn chí mạng có thể thay đổi cục diện trận chiến.

Hắn nhìn xuống những thi thể lính Trần Thị nằm rải rác. Có cả những dân binh đã ngã xuống, máu của họ thấm đẫm đất đá. Tim hắn như bị bóp nghẹt. Nỗi sợ hãi mất đi những người thân yêu, những con người đã tin tưởng vào hắn, dâng lên trong lòng. Hắn nhìn thấy Lâm phụ, với khuôn mặt khắc khổ và đôi tay chai sạn, đang cùng nhóm người già và phụ nữ khác ném những hòn đá nhỏ xuống từ phía sau hàng rào, hỗ trợ những người lính dân binh. Dù đã già, nhưng ánh mắt ông vẫn kiên định, không hề run sợ. Lâm mẫu và Lâm Tiểu Nguyệt, dù không ở tiền tuyến, nhưng hắn biết họ đang ở trong những căn nhà kiên cố, cầu nguyện và chuẩn bị những thứ cần thiết. Hắn chiến đấu vì họ. Hắn không thể để họ thất vọng.

Mùi máu tanh ngày càng nồng nặc trong không khí, hòa lẫn với mùi khói, mùi mồ hôi và mùi đất ẩm. Tiếng la hét, tiếng rên rỉ, tiếng vũ khí va chạm trở nên dữ dội hơn bao giờ hết. Cuộc chiến đang ở hồi gay cấn nhất. Dân làng Sơn Cước đang cố gắng hết sức để giữ vững phòng tuyến, nhưng họ không thể cầm cự mãi được.

Lâm Dịch cảm thấy một áp lực khổng lồ đè nặng lên vai. Hắn phải giữ vững lý trí, không để cảm xúc chi phối. Một quyết định sai lầm lúc này có thể dẫn đến thảm họa. Hắn cần một giải pháp đột phá, một đòn chí mạng có thể thay đổi cục diện trận chiến. Ánh mắt hắn lóe lên một tia sáng sắc lạnh. Hắn đã có một ý tưởng, một ý tưởng điên rồ, nhưng có thể là tia hy vọng duy nhất của Thôn Làng Sơn Cước.

***

Trong khi làn sóng chính của quân Trần Thị đang vật lộn với ‘Lồng Rắn’ và bức tường sống của dân làng, một phân đội nhỏ, khoảng ba mươi tên lính tinh nhuệ hơn, lặng lẽ tách ra. Chúng biết rằng việc công phá trực diện Thôn Làng Sơn Cước không dễ dàng. Lão Cai, dù tức giận, nhưng cũng không phải là kẻ ngu ngốc hoàn toàn. Hắn đã ra lệnh cho phân đội này tìm cách vòng qua Rừng Trúc Thanh Tịnh, nơi được cho là ít phòng bị hơn, để đánh úp từ phía sau. Đêm tối và gió lạnh, tiếng rì rào của rừng trúc, là lớp ngụy trang hoàn hảo cho bước tiến của chúng.

“Nhanh lên! Lão Cai đã nói, ai vào được làng trước sẽ được thưởng lớn!” Một tên đội trưởng, với vết sẹo dài trên má, thì thầm, thúc giục đồng bọn. Hắn tin chắc rằng kế hoạch này sẽ thành công. Ai mà ngờ được một lũ dân làng lại có thể phòng bị kỹ càng đến vậy? Rừng trúc này, trong mắt hắn, chỉ là một khu rừng hoang, không có gì đáng ngại.

Tuy nhiên, hắn đã lầm.

Ngay khi chúng vừa đặt chân vào sâu trong Rừng Trúc Thanh Tịnh, một cảm giác bất an ập đến. Không khí đột nhiên trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ, chỉ còn tiếng gió luồn qua những thân trúc, tạo nên âm thanh rít rát như tiếng thì thầm của quỷ dữ. Mùi đất ẩm và tre xanh bỗng trở nên nồng nặc hơn.

“Dừng lại!” Tên đội trưởng giơ tay ra hiệu. Hắn có kinh nghiệm chiến đấu, và sự tĩnh lặng này làm hắn rợn người. Nhưng đã quá muộn.

*Phụt! Phụt! Phụt!*

Hàng loạt tiếng động nhẹ nhàng vang lên, theo sau là những tiếng rít gió sắc lẹm. Từ trong bóng tối dày đặc của rừng trúc, những mũi tên tre nhỏ, được chuốt nhọn hoắt và tẩm một loại độc dược phát sáng yếu ớt, phóng ra như mưa. Chúng không phải là những mũi tên bắn thẳng, mà là những mũi tên bay lượn theo một quỹ đạo khó lường, xuyên qua kẽ lá, nhắm thẳng vào những điểm yếu trên cơ thể lính Trần Thị.

“Aaargh!”

“Độc! Bị phục kích!”

Tiếng la hét vang lên khi vài tên lính gục ngã, thân thể co giật, nơi mũi tên găm vào bắt đầu chuyển sang màu tím xanh. Những mũi tên này không gây chết người ngay lập tức, nhưng chất độc của chúng sẽ làm tê liệt, khiến đối phương mất khả năng chiến đấu. Đó là một trong những loại độc mà Lão Hồ đã giúp Lâm Dịch tìm kiếm và điều chế, đủ để vô hiệu hóa kẻ địch mà không cần phải giết chết hoàn toàn, phù hợp với mục tiêu hạn chế đổ máu của hắn.

“Hừ! Lũ ngu ngốc! Chết đi!” Tiếng gầm quen thuộc vang lên. Lý Hổ, với khuôn mặt hung tợn và vết sẹo trên lông mày, bất ngờ xuất hiện từ phía sau một bụi tre rậm rạp. Hắn không cầm rìu đá, mà là một thanh kiếm gỗ lớn, được vót nhọn ở đầu, quấn vải đen quanh chuôi. Hắn cùng với nhóm dân làng được Lâm Dịch lựa chọn và huấn luyện đặc biệt, đã mai phục ở đây từ rất lâu. Đây là một phần quan trọng của ‘Kế hoạch Thiên Hỏa’, một đòn đánh bất ngờ vào sườn địch.

Nhóm của Lý Hổ không đông, chỉ khoảng mười mấy người, nhưng họ lại là những người thợ săn lão luyện nhất, những người quen thuộc nhất với địa hình rừng núi. Họ mặc trang phục màu tối, di chuyển nhẹ nhàng như những bóng ma giữa rừng trúc. Khác với những dân binh tiền tuyến, nhóm này được trang bị cung tên, bẫy gai tre, và những thanh giáo gỗ nhẹ nhàng nhưng sắc bén.

“Xông lên! Giết bọn chúng!” Tên đội trưởng Trần Thị gầm lên, cố gắng tập hợp quân lính đang hoảng loạn. Hắn rút kiếm ra, chém loạn xạ vào những bụi tre xung quanh, cố gắng tìm ra kẻ địch.

Nhưng nhóm của Lý Hổ không giao tranh trực diện. Họ là những chiến binh du kích thực thụ. Họ lẩn khuất giữa những thân trúc cao vút, biến rừng trúc thành mê cung chết người. Tiếng bước chân nhẹ như mèo, tiếng mũi tên vun vút, và tiếng thét thảm thiết của lính Trần Thị vang lên liên tục. Bẫy gai tre, được giấu dưới lớp lá mục, bất ngờ bật lên, đâm xuyên qua chân lính địch. Hố chông nhỏ, ngụy trang hoàn hảo, nuốt chửng những tên lính thiếu cẩn trọng.

“Phải làm gì đây?! Chúng ta không nhìn thấy chúng!” Một tên lính hoảng sợ la lên.

“Tập trung lại! Đốt rừng! Đốt hết lũ tre này đi!” Tên đội trưởng ra lệnh, giọng đầy vẻ tuyệt vọng. Hắn biết rằng nếu cứ tiếp tục thế này, phân đội của hắn sẽ bị tiêu diệt hoàn toàn.

Nhưng Lâm Dịch đã lường trước điều này. Rừng trúc này, vốn là một phần của hệ sinh thái của làng, đã được bảo vệ cẩn thận. Bên cạnh đó, hắn đã cho dân làng đào những con hào nhỏ, ngăn chặn lửa lan rộng, và chuẩn bị sẵn sàng những dụng cụ dập lửa. Hơn nữa, gió đêm đang thổi về phía Trần Thị, nếu chúng đốt rừng, ngọn lửa sẽ thổi ngược về phía chúng và cả làn sóng chính đang giao tranh ở tiền tuyến.

“Đừng hòng!” Lý Hổ gầm lên. Hắn không cho bọn chúng cơ hội để đốt rừng. Hắn lao ra, như một con báo săn mồi, vung thanh kiếm gỗ của mình, quật ngã tên đội trưởng Trần Thị. “Mày nghĩ mày có thể làm gì trên mảnh đất của tao à?!” Lý Hổ cười khẩy, ánh mắt lóe lên sự khinh miệt. Hắn đã sống ở đây cả đời, từng bụi cây, từng con suối nhỏ, hắn đều thuộc nằm lòng. Địa hình này là đồng minh của hắn, kẻ thù của bọn chúng.

Lính Trần Thị bị chia cắt, không thể phát huy ưu thế số đông. Mỗi khi chúng tập hợp lại, lại có những mũi tên bay tới, hoặc những cạm bẫy bất ngờ xuất hiện. Sự hoảng loạn lan rộng. Chúng bắt đầu bỏ chạy tán loạn, không còn nghe theo lệnh của bất kỳ ai. Nhóm của Lý Hổ truy kích không ngừng, nhưng không giết chết tất cả. Mục tiêu của họ là gây thiệt hại, làm suy yếu tinh thần, và buộc bọn chúng phải rút lui. Lâm Dịch đã dặn dò, không được giết người bừa bãi, chỉ vô hiệu hóa kẻ địch.

Mùi máu tanh hòa quyện với mùi tre xanh và đất ẩm. Tiếng rên rỉ, tiếng cầu xin vang vọng trong rừng trúc. Cuộc mai phục thành công mỹ mãn. Phân đội Trần Thị, vốn được kỳ vọng sẽ đánh úp từ phía sau, giờ đây đã tan tác, chỉ còn lại những bóng người vắt giò lên cổ chạy thục mạng, hoặc nằm lại giữa rừng trúc, chờ đợi cái chết hoặc sự cứu rỗi.

***

Tiếng kèn hiệu rút lui lại vang lên, lần này dồn dập và đầy vẻ tuyệt vọng hơn. Lão Cai, từ phía sau, nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn ở tiền tuyến và cả sự tan tác của phân đội mai phục ở rừng trúc. Hắn không thể tin vào mắt mình. Một lũ dân đen, không có tu vi, không có trang bị quân sự đầy đủ, lại có thể khiến đội quân tinh nhuệ của hắn thảm bại đến vậy. Những cái bẫy tinh vi, những đòn đánh bất ngờ từ mọi phía, đã khiến hắn phải trả một cái giá quá đắt. Hắn gầm lên một tiếng đầy giận dữ, nhưng không còn lựa chọn nào khác.

“Rút! Rút lui! Tất cả rút lui!”

Quân Trần Thị, giờ đây đã hoàn toàn mất hết ý chí chiến đấu, vội vã tháo chạy. Chúng không còn quan tâm đến kỷ luật hay đội hình nữa. Nỗi sợ hãi đã chiếm lấy tâm trí chúng. Những tên lính còn sống sót, mang theo thương tích và sự hoảng loạn, cố gắng lết đi trong đêm tối, bỏ lại phía sau hàng chục thi thể đồng đội và những tiếng rên rỉ thảm thiết.

Từ chòi canh chính, Lâm Dịch nhìn đội hình Trần Thị tan tác, buộc phải rút lui. Hắn không hề vui mừng hay hân hoan. Thay vào đó, một sự mệt mỏi cùng cực ập đến. Lòng hắn nặng trĩu. Chiến thắng này phải trả bằng máu và nước mắt.

“Nhị Cẩu, phát tín hiệu an toàn tạm thời. Chuẩn bị cứu chữa người bị thương, và thu dọn chiến trường. Cẩn thận, bọn chúng có thể quay lại bất cứ lúc nào.” Lâm Dịch ra lệnh, giọng hắn khàn đặc vì căng thẳng. Hắn không cho phép mình lơ là dù chỉ một giây.

Trần Nhị Cẩu lập tức làm theo, tiếng còi hiệu an toàn vang lên ba tiếng dài, báo hiệu nguy hiểm đã tạm thời qua đi. Dân làng, những người đang giữ vững phòng tuyến, thở phào nhẹ nhõm. Khuôn mặt họ lấm lem bùn đất, máu và nước mắt, nhưng ánh mắt họ lại rực sáng một niềm tự hào chưa từng có. Họ đã đứng vững. Họ đã bảo vệ được ngôi làng của mình.

“Chúng ta… chúng ta đã đẩy lùi được chúng!” Vương Đại Trụ gầm lên, giọng hắn vẫn còn nguyên sự hùng dũng, nhưng ánh mắt đã ánh lên vẻ mệt mỏi tột độ. Hắn ngã phịch xuống đất, thở hổn hển, cây rìu đá vẫn nắm chặt trong tay. Bên cạnh hắn, Lý Hổ cũng lảo đảo bước ra khỏi rừng trúc, toàn thân dính đầy máu và bùn, nhưng gương mặt hắn lại rạng rỡ một nụ cười chiến thắng.

Lâm Dịch nhìn xuống những thi thể lính Trần Thị nằm rải rác khắp nơi, những cái xác lạnh lẽo, vô tri. Lòng hắn nặng trĩu nhưng không hối hận. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Hắn đã làm những gì cần phải làm để bảo vệ những người thân yêu, những người đã đặt niềm tin vào hắn. Đây không phải là một trò chơi, mà là một cuộc chiến sinh tồn. Mỗi sinh mạng địch ngã xuống là một cơ hội sống còn cho dân làng Sơn Cước.

Ánh bình minh yếu ớt bắt đầu le lói ở phía chân trời, xé toạc màn đêm u tối. Ánh sáng đầu tiên của ngày mới chiếu rọi lên chiến trường tan hoang, nhuộm đỏ những vệt máu khô trên đất đá. Mùi máu tanh vẫn còn nồng nặc, hòa lẫn với mùi đất ẩm và hơi sương. Tiếng chim hót líu lo bắt đầu vang lên từ xa, một âm thanh thanh bình đến kỳ lạ sau một đêm đầy bão tố.

Lão Hồ, với thân hình gầy gò và lưng còng, lặng lẽ xuất hiện bên cạnh Lâm Dịch. Đôi mắt tinh anh của ông nheo lại, quan sát toàn bộ khung cảnh. Ông không nói một lời nào, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt đầy sự thán phục. Ông đã nhìn thấy sự thay đổi của Lâm Dịch, từ một thiếu niên xanh xao, nhút nhát trở thành một người lãnh đạo quyết đoán, mưu lược. Kế hoạch của Lâm Dịch, từ ‘Bổn Long’ đến ‘Lồng Rắn’ và ‘Thiên Hỏa’, đã chứng minh rằng tri thức là vũ khí mạnh nhất, còn mưu trí có thể đánh bại số đông và vũ lực.

“Chúng ta… đã sống sót, Lão Hồ.” Lâm Dịch khẽ nói, giọng hắn trầm lắng, ánh mắt nhìn xa xăm về phía chân trời đang dần sáng. Hắn không nói “chúng ta đã thắng”, bởi vì hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Trần Thị Gia Tộc sẽ không dễ dàng từ bỏ. Sự tức giận và quyết tâm trả thù của chúng sau thất bại đầu tiên này sẽ báo hiệu một đợt tấn công tàn bạo hơn.

Lão Hồ đặt tay lên vai Lâm Dịch, một cái vỗ nhẹ đầy tin tưởng. “Lâm Dịch à, ông đã nhìn thấy sự kiên cường của dân làng. Chúng ta có thể mất mát, nhưng ý chí của chúng ta thì không.” Ông trầm ngâm. “Nhưng đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến dài. Bọn chúng sẽ không bỏ qua đâu.”

Lâm Dịch gật đầu. Hắn biết rõ điều đó. Dù dân làng đã chiến đấu dũng cảm, gây tổn thất đáng kể cho quân Trần Thị, nhưng cái giá phải trả cũng không nhỏ. Vài dân binh đã hy sinh, nhiều người khác bị thương. Thương vong này, dù không quá lớn so với một trận chiến quy mô, nhưng lại là một vết cứa sâu vào trái tim của một cộng đồng nhỏ bé như Thôn Làng Sơn Cước. Nó cho thấy cái giá phải trả cho chiến thắng và sự cần thiết phải có những giải pháp lâu dài hơn.

Hắn nhìn những gương mặt mệt mỏi, lấm lem của dân làng, những người đang dần tập hợp lại, tiếng nói chuyện nhỏ dần, xen lẫn tiếng ho khan và tiếng khóc thút thít của những người mất người thân. Nhưng trong ánh mắt họ, hắn thấy một sự tin tưởng tuyệt đối vào mình. Sự tin tưởng này là một gánh nặng, nhưng cũng là động lực lớn nhất. Nó củng cố vị thế lãnh đạo của hắn và chuẩn bị cho hắn những trách nhiệm lớn hơn trong tương lai.

*Một đòn chí mạng chỉ có thể làm suy yếu kẻ địch, nhưng không thể tiêu diệt hoàn toàn. Cuộc chiến này sẽ còn kéo dài.* Lâm Dịch thầm nghĩ. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, đôi khi phải chấp nhận làm những việc tàn khốc nhất.* Hắn đưa mắt nhìn về phía xa, nơi ánh mặt trời đang dần lên cao, mang theo một ngày mới, nhưng cũng báo hiệu những thử thách khốc liệt hơn đang chờ đợi. Thôn Làng Sơn Cước đã đứng vững, nhưng liệu họ có thể tiếp tục đứng vững trước cơn bão lớn hơn sắp ập đến?

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free