Lạc thế chi nhân - Chương 110: Phòng Tuyến Lung Lay: Lưỡi Dao Trong Bóng Tối
Ánh bình minh yếu ớt bắt đầu le lói ở phía chân trời, xé toạc màn đêm u tối, nhuộm đỏ những vệt máu khô trên đất đá, báo hiệu một ngày mới lại đến. Mùi máu tanh vẫn còn nồng nặc, hòa lẫn với mùi đất ẩm và hơi sương, tạo nên một bản giao hưởng ảm đạm của sự sống và cái chết. Tiếng chim hót líu lo bắt đầu vang lên từ xa, một âm thanh thanh bình đến kỳ lạ sau một đêm đầy bão tố, như một lời nhắc nhở rằng dù chiến tranh có tàn khốc đến đâu, sự sống vẫn tiếp diễn.
Lâm Dịch đứng trên chòi canh chính, đôi mắt thâm quầng vì thức trắng đêm, nhưng vẫn sắc bén quét qua toàn bộ khu vực xung quanh làng. Mái tóc đen bù xù của hắn vương chút sương đêm, bám vào gương mặt thanh tú nhưng giờ đây đã thêm vài nét khắc khổ. Bộ trang phục thô sơ, vá víu trên người hắn lấm lem bùn đất và vài vệt máu khô, minh chứng cho cuộc chiến khốc liệt vừa qua. Hắn cảm nhận rõ sự mệt mỏi đang vắt kiệt từng thớ thịt, nhưng tâm trí hắn vẫn cảnh giác cao độ. Không có tiếng kèn hiệu tấn công ồ ạt như dự đoán, không có tiếng la hét huyên náo của đoàn quân Trần Thị. Một sự im lặng đến bất thường bao trùm, một sự tĩnh lặng chết chóc khiến Lâm Dịch cảm thấy bất an hơn cả tiếng gầm rống của kẻ thù.
Hắn nheo mắt, ánh mắt xuyên qua làn sương mỏng, cố gắng nắm bắt từng chi tiết nhỏ nhất. Thay vì một cuộc tổng tấn công trực diện, hắn nhận thấy những toán lính nhỏ, nhanh nhẹn đang di chuyển thăm dò các điểm khác nhau của phòng tuyến. Chúng như những con rắn độc, lẩn khuất trong những lùm cây, lách qua khe đá, tìm kiếm một sơ hở, một điểm yếu để luồn vào.
“Chúng không đánh trực diện nữa,” Lâm Dịch khẽ nói, giọng hắn trầm lắng, hòa lẫn vào tiếng gió lướt qua những mái nhà tạm bợ của làng. “Chúng đang tìm kiếm… một điểm yếu.”
Bên cạnh hắn, Lão Hồ, với thân hình gầy gò, lưng còng và mái tóc bạc phơ, lặng lẽ đứng đó, đôi mắt tinh anh nheo lại, quan sát theo hướng Lâm Dịch chỉ. Ông gật đầu, khuôn mặt khắc khổ hiện rõ vẻ trầm tư. “Quả nhiên, sau thất bại, chúng sẽ khôn ngoan hơn.” Giọng Lão Hồ vang lên khàn đục, nhưng đầy sự từng trải. “Bọn Trần Thị không thiếu mưu kế. Chúng sẽ không đời nào chịu thua dễ dàng vậy đâu.”
Lâm Dịch không trả lời, hắn vẫn tập trung vào quan sát. *Một đòn chí mạng chỉ có thể làm suy yếu kẻ địch, nhưng không thể tiêu diệt hoàn toàn.* Hắn thầm nghĩ. *Trần Thị Gia Tộc, không phải là một lũ đầu đường xó chợ. Chúng có thể hung hãn, tàn bạo, nhưng chúng cũng có kinh nghiệm chiến đấu và đủ khả năng để điều chỉnh chiến thuật.* Sự im lặng này chính là biểu hiện rõ nhất cho sự thay đổi đó. Chúng đã nhận ra rằng chiến lược "lấy thịt đè người" không hiệu quả trước những bẫy rập và địa hình hiểm trở của Sơn Cước. Giờ đây, chúng chuyển sang chiến thuật "tìm kim đáy bể", rải quân thăm dò, hy vọng tìm thấy một kẽ hở dù là nhỏ nhất.
Lâm Dịch hít một hơi sâu, mùi khói gỗ còn vương vấn trong không khí, quyện với mùi đất ẩm và mồ hôi của dân làng. Hắn cảm thấy từng tế bào trong cơ thể kêu gào đòi được nghỉ ngơi, nhưng trách nhiệm nặng nề trên vai không cho phép. Những gương mặt mệt mỏi, lấm lem của dân làng, những ánh mắt tin tưởng họ dành cho hắn, tất cả đều là động lực để hắn tiếp tục đứng vững. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, đôi khi phải chấp nhận làm những việc tàn khốc nhất.* Hắn đã tự nhủ với bản thân như vậy hàng trăm lần.
Hắn quét mắt qua toàn bộ phòng tuyến, đặc biệt chú ý đến những khu vực hẻo lánh hơn, nơi địa hình phức tạp và khả năng phòng thủ yếu kém hơn. Hắn biết, đó chính là những nơi kẻ địch sẽ nhắm tới. Khu vực phía Tây, với những vách đá dựng đứng và khe hẹp, cùng những lùm cây rậm rạp, luôn là một mối lo ngại. Dù hắn đã cố gắng củng cố, nhưng lực lượng của làng quá mỏng, không thể dàn trải đều khắp nơi.
“Trần Nhị Cẩu!” Lâm Dịch gọi lớn, giọng hắn vang vọng trong không khí tĩnh mịch.
Trần Nhị Cẩu, người thanh niên nhanh nhẹn với đôi mắt sáng, ngay lập tức xuất hiện bên cạnh, khuôn mặt vẫn còn vẻ ngây ngô nhưng ánh mắt đầy sự trung thành. Hắn là một trong số ít người có thể di chuyển nhanh nhẹn nhất trong làng, và cũng là người Lâm Dịch tin tưởng nhất trong việc truyền tin. “Đại ca có gì dặn dò?”
“Ngươi đi ngay xuống phía dưới,” Lâm Dịch ra lệnh, giọng nói dứt khoát, không chút do dự. “Báo cho Vương Đại Trụ và Lý Hổ, tăng cường cảnh giác ở các vị trí hẻo lánh hơn, đặc biệt là phía Tây và phía Đông Bắc. Bảo họ không được chủ quan. Bọn chúng đang tìm sơ hở. Bất cứ động tĩnh nhỏ nào cũng phải báo cáo ngay lập tức.”
“Rõ! Đại ca!” Trần Nhị Cẩu đáp gọn lỏn, không hề hỏi thêm một lời nào. Đối với hắn, “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!” là chân lý. Hắn lập tức quay người, nhanh nhẹn như một con sóc, biến mất khỏi chòi canh, lao xuống phía dưới, truyền đạt mệnh lệnh của Lâm Dịch.
Lâm Dịch thở dài một hơi nhẹ nhõm khi thấy Nhị Cẩu đã đi. Hắn biết, mệnh lệnh của mình sẽ được thực hiện một cách nhanh chóng và chính xác. Nhưng sự lo lắng trong lòng hắn vẫn không hề vơi bớt. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng một vũ khí dù mạnh đến đâu cũng cần có người sử dụng nó một cách hiệu quả.* Hắn đã tính toán mọi thứ, nhưng kẻ địch cũng không phải là những con tốt vô tri. Chúng sẽ tìm cách, bằng mọi giá, để phá vỡ phòng tuyến này.
Lão Hồ vỗ nhẹ lên vai Lâm Dịch, một cử chỉ đơn giản nhưng chứa đựng nhiều sự tin tưởng và động viên. “Ông đã làm rất tốt, Lâm Dịch. Dân làng tin tưởng ông.”
Lâm Dịch chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi những bóng đen ẩn hiện trong màn sương. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu.
***
Tiếng la thất thanh đột ngột xé toạc bầu không khí tĩnh mịch, vọng lên từ phía Tây. Âm thanh đó như một lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào trái tim Lâm Dịch, khiến hắn giật mình. Hắn đã dự cảm được điều chẳng lành, nhưng sự đột ngột của nó vẫn khiến hắn cảm thấy tim mình như thắt lại. “Phía Tây!” Hắn thốt lên, giọng nói trầm khàn, đôi mắt sắc bén ngay lập tức hướng về phía có tiếng động.
Đúng như dự đoán của Lâm Dịch, đó là khu vực phía Tây – một góc phòng thủ có địa hình hiểm trở hơn nhưng cũng ít được phòng thủ kiên cố nhất. Từ chòi canh, hắn có thể thấy rõ sự hỗn loạn đang bùng nổ. Một nhóm nhỏ lính Trần Thị, khoảng mười người, đang ào ạt vượt qua hàng rào chông và lao vào. Chúng không tấn công ồ ạt, mà tập trung vào một mũi nhọn duy nhất, nhanh nhẹn và quyết đoán.
Dẫn đầu mũi nhọn đó là một bóng người uyển chuyển, nhanh nhẹn như một con rắn. Đó là một Nữ sát thủ, thân hình mảnh mai nhưng ẩn chứa sức mạnh kinh người, luôn mặc một bộ đồ màu tối ôm sát cơ thể, khiến cô ta gần như hòa lẫn vào bóng tối của những lùm cây rậm rạp. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng, để lộ khuôn mặt xinh đẹp nhưng lạnh lùng như băng đá. Đôi mắt sắc lạnh của cô ta ánh lên vẻ tàn nhẫn và chuyên nghiệp.
Cô ta di chuyển với tốc độ kinh hoàng, gần như vô hình trong làn sương mù còn vương vấn. Một thanh kiếm ngắn lấp loáng trong tay cô ta, thoăn thoắt chém, gạt, đâm. Mùi máu tươi ngay lập tức bốc lên nồng nặc khi một dân làng đứng gác không kịp phản ứng đã gục xuống. Tiếp theo là những tiếng “xoẹt, xoẹt” liên tiếp, đó là tiếng phi tiêu xé gió, ghim thẳng vào cổ họng hoặc ngực của những binh lính yếu ớt khác đang cố gắng chống trả.
“Khốn kiếp! Kẻ nào dám…!” Tiếng Lý Hổ gầm lên giận dữ, giọng hắn khàn đặc vì cố gắng đẩy lùi kẻ địch. Hắn cùng đội của mình, những người dân làng vạm vỡ nhất, đang cố gắng chống trả. Lý Hổ vung thanh đao to bản, chặn đứng một tên lính Trần Thị đang định thọc sườn. Nhưng sự xuất hiện của Nữ sát thủ đã làm đảo lộn mọi thứ. Cô ta không phải là một đối thủ bình thường.
Cô ta không giao chiến trực diện với Lý Hổ, mà sử dụng tốc độ và sự linh hoạt của mình để lướt qua các khoảng trống, nhắm vào những dân làng ít kinh nghiệm chiến đấu hơn. Mỗi cú ra đòn của cô ta đều nhanh, gọn, dứt khoát, không hề thừa thãi. Một dân làng khác gục xuống, ôm lấy vết thương chí mạng trên cổ. Tiếng la hét của dân làng càng trở nên hoảng loạn.
“Cứu! Phía Tây bị đột phá rồi!” Một giọng nữ hoảng sợ vang lên, làm tăng thêm sự hỗn loạn.
Lý Hổ cắn răng, gương mặt hung dữ của hắn giờ đây đầy sự tuyệt vọng. Hắn đã cố gắng hết sức, nhưng đội hình của hắn bị Nữ sát thủ xé nát quá nhanh. Cô ta giống như một bóng ma, thoắt ẩn thoắt hiện, khiến các đòn tấn công của Lý Hổ trở nên vô hiệu. Những tên lính Trần Thị còn lại, được Nữ sát thủ mở đường, cũng hung hãn lao vào, tạo ra một lỗ hổng lớn trong phòng tuyến.
Tiếng vũ khí chạm nhau dồn dập, tiếng la hét, tiếng rên rỉ, tiếng xé gió của phi tiêu hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng kinh hoàng của chiến tranh. Mùi máu và mồ hôi trộn lẫn với mùi đất ẩm, bốc lên nồng nặc. Bầu không khí trở nên hỗn loạn tột độ, sự tuyệt vọng bắt đầu len lỏi vào tâm trí của những người dân làng đang cố gắng chiến đấu. Họ đã kiên cường đẩy lùi được đợt tấn công đầu tiên, nhưng đối mặt với một đối thủ chuyên nghiệp và tàn nhẫn như Nữ sát thủ, họ dường như không có cách nào chống cự. Phòng tuyến phía Tây đang lung lay dữ dội, như một bức tường sắp đổ trước cơn bão.
Lý Hổ nhìn xung quanh, thấy đồng đội mình lần lượt ngã xuống. Một cảm giác bất lực dâng trào trong lòng hắn. Hắn đã thề sẽ bảo vệ làng, nhưng giờ đây, hắn cảm thấy mình bất lực. Hắn gầm lên một tiếng giận dữ, vung đao chém về phía Nữ sát thủ, nhưng cô ta chỉ khẽ nghiêng người, nhẹ nhàng tránh né, rồi một cú đá nhanh như chớp khiến hắn lảo đảo. Hắn biết, nếu không có sự tiếp viện, phòng tuyến này sẽ sụp đổ. Và khi đó, cả Thôn Làng Sơn Cước sẽ đứng trước một thảm họa không thể tránh khỏi.
***
Từ chòi canh chính, Lâm Dịch nhìn thấy rõ mọi thứ diễn ra ở phía Tây. Khuôn mặt hắn căng thẳng đến tột độ, nhưng ánh mắt hắn vẫn sắc bén và bình tĩnh đến lạ thường. Hắn không hề tỏ ra hoảng loạn. Hắn đã lường trước rằng Trần Thị sẽ tìm sơ hở, và hắn đã chuẩn bị một kế hoạch dự phòng cho tình huống này. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và cũng không ai ban phát cho ngươi một cơ hội thứ hai nếu ngươi không tự chuẩn bị cho nó.*
Tiếng la hét từ phía Tây vọng đến, đầy sự hoảng loạn và tuyệt vọng. Lâm Dịch có thể ng���i thấy mùi máu tươi từ xa, hòa lẫn trong làn gió. Hắn biết, mỗi giây phút trôi qua đều là sinh mạng của dân làng. Nhưng hắn không thể lao xuống chiến đấu như một người lính bình thường. Vị trí của hắn là người chỉ huy, và hắn phải đưa ra quyết định chính xác nhất, nhanh chóng nhất.
“Nhị Cẩu!” Lâm Dịch gọi lớn, giọng nói dứt khoát, xuyên qua tiếng ồn ào và sự hỗn loạn.
Trần Nhị Cẩu, vừa mới trở về sau khi truyền tin, lập tức xuất hiện, vẻ mặt tái mét vì lo lắng khi nghe thấy tiếng động từ phía Tây. “Đại ca!”
“Báo Đại Trụ! Kích hoạt kế hoạch ‘Chim Ưng Vồ Mồi’ ở phía Tây! Nhanh!” Lâm Dịch ra lệnh, ánh mắt không rời khỏi điểm nóng ở phòng tuyến. Giọng hắn trầm nhưng đầy uy lực, không cho phép bất kỳ sự chậm trễ hay nghi ngờ nào. “Bảo hắn không được chần chừ, tấn công vào sườn đội đột kích của ả sát thủ kia ngay lập tức!”
“Rõ! Đại ca!” Trần Nhị Cẩu không hề hỏi thêm một lời nào. Hắn biết, trong những thời khắc sinh tử như thế này, mọi mệnh lệnh của Lâm Dịch đều là vàng ngọc. Hắn lập tức quay người, lao đi như một mũi tên xé gió, tốc độ còn nhanh hơn cả lúc trước. Bóng dáng hắn biến mất trong rừng trúc rậm rạp, hướng về phía nơi Vương Đại Trụ và đội dân làng thiện chiến đã ẩn mình từ trước.
Lâm Dịch thở ra một hơi dài, nặng nề. Hắn biết, thời gian là thứ quý giá nhất lúc này. Kế hoạch “Chim Ưng Vồ Mồi” là một chiến thuật phục kích sườn, được hắn thiết kế riêng cho những trường hợp địch đột phá vào các điểm yếu. Vương Đại Trụ và đội của hắn đã được Lâm Dịch huấn luyện kỹ càng cho tình huống này, ẩn mình trong Rừng Trúc Thanh Tịnh, một vị trí chiến lược để có thể bất ngờ tấn công vào sườn quân địch nếu chúng tìm được đường vào. *Đòn đánh bất ngờ từ bên sườn luôn là chí mạng nhất, đặc biệt khi kẻ địch đang hăng hái tấn công.*
Hắn tiếp tục quan sát, đôi mắt sắc lạnh như diều hâu. Hắn tính toán từng bước di chuyển của Nữ sát thủ và quân địch. Cô ta quá nhanh, quá chuyên nghiệp. Nếu không có đòn phản công bất ngờ, Lý Hổ và đội của hắn sẽ không trụ được lâu. Hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo của kim loại vũ khí, sự thô ráp của đất đá, và cả sự mệt mỏi rã rời đang cố gắng nuốt chửng cơ thể hắn. Nhưng hắn không cho phép mình gục ngã. Trách nhiệm của hắn là bảo vệ làng, bảo vệ những người đã đặt niềm tin vào hắn.
Hắn nhìn về phía Lão Hồ, ông lão vẫn đứng đó, đôi mắt nheo lại, ánh mắt đầy sự lo lắng nhưng cũng chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối. Lâm Dịch khẽ gật đầu, như một lời khẳng định rằng hắn sẽ không để làng gục ngã. Trong đầu hắn, hàng loạt kịch bản được chạy qua, tính toán các phương án dự phòng nếu kế hoạch “Chim Ưng Vồ Mồi” không thành công như mong đợi. Nhưng hắn tin vào Vương Đại Trụ, tin vào sự dũng cảm và lòng trung thành của hắn.
Tiếng la hét từ phía Tây vẫn tiếp tục, nhưng giờ đây, Lâm Dịch có thể nhận ra một sự thay đổi nhỏ trong âm điệu. Sự hoảng loạn vẫn còn, nhưng đã có một tia hy vọng le lói. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng lòng dũng cảm và sự đoàn kết mới là nền tảng của chiến thắng.* Hắn đã gieo mầm cho những điều đó trong lòng dân làng Sơn Cước, và giờ đây, hắn đang chờ đợi chúng nở hoa.
Hắn tự nhủ, *Dù có phải trả giá đắt đến đâu, Thôn Làng Sơn Cước cũng sẽ không bao giờ gục ngã. Đây là nơi ta sinh tồn, là nơi ta bảo vệ. Và ta sẽ bảo vệ nó bằng mọi giá.* Ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết, phản chiếu ánh bình minh đang dần lên cao, mang theo một ngày mới đầy những thử thách khốc liệt hơn.
***
Đúng lúc phòng tuyến phía Tây tưởng chừng sắp sụp đổ hoàn toàn, một tiếng hô vang dội, đầy khí thế và sức mạnh, đột ngột vang lên từ sườn đội hình địch. Tiếng hô ấy như một tiếng sấm rền, xé toạc sự hỗn loạn và tuyệt vọng đang bao trùm. “Huynh đệ, theo ta! Giết! Không cho chúng một bước!”
Đó là Vương Đại Trụ. Thân hình vạm vỡ, cao lớn của hắn hiện ra từ Rừng Trúc Thanh Tịnh, như một vị thần hộ mệnh. Khuôn mặt chất phác của hắn giờ đây đầy vẻ giận dữ và quyết tâm. Hắn vung cây rìu đá to lớn của mình, lao thẳng vào đội lính Trần Thị đang hăng hái đột phá. Đằng sau hắn là một đội dân làng thiện chiến, những người đã được Lâm Dịch huấn luyện kỹ càng, mắt ánh lên vẻ kiên cường và quyết tâm. Họ đã ẩn mình trong rừng trúc, kiên nhẫn chờ đợi tín hiệu, và giờ đây, họ bùng nổ sức mạnh.
Sự xuất hiện bất ngờ của Vương Đại Trụ và đội của hắn đã khiến đội hình lính Trần Thị hoàn toàn rối loạn. Chúng không ngờ rằng sẽ bị tấn công từ bên sườn, nơi chúng cho là an toàn. Tiếng la hét của chúng chuyển từ hung hãn sang hoảng loạn. Cây rìu của Vương Đại Trụ bổ xuống như trời giáng, mỗi nhát chém đều mang theo sức mạnh kinh người, hạ gục từng tên lính.
“Đại Trụ huynh! Phía này!” Tiếng Lý Hổ vang lên, đầy sự mừng rỡ và hy vọng. Hắn lập tức phối hợp, xoay người lại, cùng Vương Đại Trụ kẹp đội lính Trần Thị vào giữa. Sự phối hợp ăn ý giữa Lý Hổ ở tiền tuyến và Vương Đại Trụ ở sườn đã tạo nên một đòn tấn công hiệu quả đến không ngờ. Những tên lính Trần Thị đang hăm hở lao vào làng bỗng chốc trở thành miếng mồi ngon giữa hai gọng kìm. Tiếng vũ khí va chạm dữ dội hơn bao giờ hết, tiếng la hét của địch và tiếng reo hò của dân làng hòa quyện vào nhau.
Nữ sát thủ, dù tài giỏi và chuyên nghiệp đến đâu, cũng không thể lường trước được đòn phản công này. Cô ta đang tập trung vào việc tạo ra lỗ hổng trong phòng tuyến, không hề nghĩ rằng sẽ có một lực lượng phục kích sẵn sàng chờ đợi. Cô ta bị kẹt giữa vòng vây, xung quanh là những dân làng đang tràn đầy khí thế sau khi có tiếp viện. Đôi mắt lạnh lùng của cô ta quét qua chiến trường, nhanh chóng nhận ra tình thế đã đảo ngược.
Cô ta không cố gắng giao chiến trực diện với Vương Đại Trụ hay Lý Hổ, những người có sức mạnh thể chất vượt trội. Thay vào đó, cô ta sử dụng tốc độ và sự linh hoạt của mình để né tránh các đòn tấn công, như một bóng ma lướt qua chiến trường. Cô ta không hề luyến tiếc những tên lính Trần Thị đang bị mắc kẹt. Đối với cô ta, nhiệm vụ là quan trọng nhất, và việc rút lui khi tình thế bất lợi là một phần của sự chuyên nghiệp.
Trong một khoảnh khắc, Nữ sát thủ tung ra vài phi tiêu cuối cùng, ghim vào vai của một dân làng đang cố gắng áp sát. Sau đó, cô ta khẽ nghiêng người, nhẹ nhàng như một chiếc lá rơi, biến mất vào bóng tối của rừng cây rậm rạp trước khi dân làng kịp bắt giữ. Bóng dáng cô ta mờ dần, mang theo một mối đe dọa tiềm tàng, báo hiệu rằng cô ta sẽ còn xuất hiện trở lại.
Mối nguy hiểm trực tiếp được đẩy lùi. Đội lính Trần Thị còn lại, mất đi người chỉ huy và bị kẹp giữa hai gọng kìm, nhanh chóng tan rã. Một số bị hạ gục, một số khác quăng vũ khí đầu hàng, số còn lại thì hoảng loạn bỏ chạy tán loạn vào rừng.
“Chúng rút lui rồi! Chúng ta thắng rồi!” Tiếng reo hò vang lên khắp phòng tuyến phía Tây, đầy sự nhẹ nhõm và tự hào. Dân làng, những người vừa trải qua cơn hoảng loạn tột độ, giờ đây thở phào nhẹ nhõm. Khuôn mặt họ lấm lem bùn đất, mồ hôi và máu, nhưng ánh mắt họ lại rực sáng một niềm tự hào chưa từng có. Họ đã đứng vững. Họ đã bảo vệ được ngôi làng của mình.
Vương Đại Trụ thở dốc, cây rìu đá vẫn nắm chặt trong tay. Hắn nhìn những thi thể lính Trần Thị nằm rải rác, rồi quay sang Lý Hổ, gật đầu đầy vẻ tự hào. “Chúng ta đã làm được, huynh đệ!”
Lý Hổ đáp lại bằng một nụ cười rạng rỡ, dù trên người hắn có thêm vài vết thương. “Nhờ có Đại Trụ huynh và kế hoạch của Đại ca!”
Từ chòi canh chính, Lâm Dịch vẫn đứng đó, ánh mắt xa xăm nhìn về phía rừng cây nơi Nữ sát thủ vừa biến mất. Mối nguy hiểm đã tạm thời qua đi, nhưng sự lo lắng trong lòng hắn vẫn không hề vơi bớt. Hắn biết, đây mới chỉ là một chiến thắng nhỏ, một trận đánh cụ thể. Trần Thị Gia Tộc đã thay đổi chiến thuật, và sự xuất hiện của Nữ sát thủ cho thấy họ có những con át chủ bài còn nguy hiểm hơn.
Hắn nhìn xuống những gương mặt mệt mỏi, lấm lem của dân làng, những người đang dần tập hợp lại, tiếng nói chuyện nhỏ dần, xen lẫn tiếng ho khan và tiếng khóc thút thít của những người mất người thân. Dù đã đẩy lùi được địch, nhưng cái giá phải trả không hề nhỏ. Vài dân làng đã ngã xuống, nhiều người khác bị thương.
*Sự xuất hiện và kỹ năng chiến đấu vượt trội của Nữ sát thủ báo hiệu cô ta sẽ là một đối thủ nguy hiểm, có thể xuất hiện trở lại trong các cuộc xung đột sắp tới, thậm chí là một mối đe dọa trực tiếp đến tính mạng của mình.* Lâm Dịch thầm nghĩ. *Việc Trần Thị Gia Tộc thay đổi chiến thuật từ tấn công ồ ạt sang tìm kiếm sơ hở và đột phá cho thấy họ đã học được từ thất bại, báo hiệu những đòn đánh tinh vi và nguy hiểm hơn sẽ được sử dụng trong tương lai.*
Hắn biết, các chiến thắng nhỏ không đủ để đảm bảo an toàn lâu dài. Sự mệt mỏi và thương vong của dân làng, dù đã đẩy lùi được địch, nhấn mạnh rằng Thôn Làng Sơn Cước cần một giải pháp triệt để hơn để đối phó với Trần Thị. Hắn không thể mãi mãi dựa vào những kế hoạch phòng thủ và phục kích.
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi máu tanh vẫn còn vương vấn trong không khí, cùng với mùi đất ẩm và hơi sương. Hắn biết, một cuộc chiến dài hơi hơn đang chờ đợi. Hắn cần phải suy nghĩ xa hơn, tìm kiếm một phương pháp để không chỉ phòng thủ, mà còn phải phản công, phải chấm dứt hoàn toàn mối đe dọa từ Trần Thị Gia Tộc. Ánh mắt hắn trở nên kiên định, chứa đựng một sự quyết tâm mới. *Để sinh tồn, đôi khi phải chủ động hơn là chỉ phòng thủ.*
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.