Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 111: Mưu Kế Đánh Lừa: Rừng Trúc Giăng Bẫy

Mùi máu tanh vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi đất ẩm và hơi sương sớm, luồn lách qua từng kẽ lá, từng mái nhà tranh của Thôn Làng Sơn Cước. Lâm Dịch đứng trên đỉnh chòi canh chính, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự mệt mỏi nhưng cũng đầy kiên định, dõi theo hướng rừng cây nơi Nữ sát thủ vừa biến mất. Hắn biết, đợt tấn công vừa rồi chỉ là một trận đánh nhỏ, và chiến thắng tuy mang lại sự nhẹ nhõm nhất thời, nhưng không thể đảm bảo an toàn lâu dài. Trần Thị Gia Tộc đã thay đổi chiến thuật, và sự xuất hiện của Nữ sát thủ, cùng với sự tinh quái trong cách cô ta tìm kiếm sơ hở, là một lời cảnh báo đanh thép.

Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh se sắt của buổi rạng đông len lỏi vào phổi. *Không thể cứ phòng thủ mãi.* Tư duy hiện đại mách bảo hắn rằng phòng thủ bị động chỉ là kéo dài hơi thở, chứ không thể kết thúc cuộc chiến. Họ cần phải chủ động, phải ra đòn phủ đầu, phải khiến đối phương phải trả giá nặng nề đến mức không dám nghĩ đến việc đặt chân vào Thôn Làng Sơn Cước nữa. Mối nguy hiểm không chỉ đến từ những lưỡi gươm, mà còn từ sự kiệt quệ về tinh thần và thể xác của dân làng nếu cuộc chiến cứ kéo dài. Họ không phải những người lính chuyên nghiệp, họ là nông dân, thợ săn, những người cần lao động để sinh tồn.

Khi ánh bình minh dần ló dạng, nhuộm hồng những đám mây phía chân trời, Lâm Dịch đã đi xuống. Hắn không nói nhiều, chỉ ra hiệu cho Vương Đại Trụ, Lý Hổ và Trần Nhị Cẩu tập hợp tại một góc khuất gần kho lương, nơi có một khoảng đất trống vừa đủ để trải ra một tấm bản đồ. Bản đồ này được Lâm Dịch tự tay vẽ, giản lược nhưng chính xác đến từng chi tiết nhỏ nhất của địa hình xung quanh Thôn Làng Sơn Cước, đặc biệt là khu vực Rừng Trúc Thanh Tịnh.

Không khí xung quanh họ trầm lắng, chỉ có tiếng gà gáy xa xăm, tiếng trẻ con khóc ré lên rồi lại im bặt, và mùi khói bếp thoảng nhẹ từ những ngôi nhà đang chuẩn bị bữa sáng. Cả ba người đàn ông đều lộ rõ vẻ mệt mỏi sau đêm trắng chiến đấu, nhưng ánh mắt họ vẫn hướng về Lâm Dịch với sự tin tưởng tuyệt đối. Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, áo quần lấm lem bùn đất, cây rìu đá vẫn còn buộc bên hông, ngồi xổm xuống, chăm chú nhìn tấm bản đồ. Lý Hổ, với vết sẹo nhỏ trên lông mày, vẻ mặt hung dữ thường ngày giờ cũng dịu lại, chờ đợi. Trần Nhị Cẩu thì nhanh nhẹn hơn, ngồi sát bên Lâm Dịch, đôi mắt sáng rực như muốn nuốt trọn từng lời của hắn.

Lâm Dịch trải tấm bản đồ xuống đất, dùng một vài viên đá nhỏ để giữ chặt các góc. Bầu không khí lập tức trở nên căng thẳng. Hắn cầm một cành cây nhỏ, đầu cành đã được tước nhọn, và bắt đầu chỉ trỏ.

“Chúng ta không thể cứ phòng thủ mãi.” Giọng Lâm Dịch trầm và chắc chắn, phá vỡ sự im lặng. “Trần Thị Gia Tộc sẽ không từ bỏ dễ dàng. Họ đã nếm mùi thất bại, và họ sẽ quay lại, mạnh mẽ hơn, xảo quyệt hơn. Lần này, chúng ta phải chủ động. Chúng ta sẽ không chờ chúng đến, mà sẽ dụ chúng vào bẫy.”

Vương Đại Trụ nhíu mày, biểu lộ rõ sự nghi ngại. “Dụ bẫy? Ý huynh là... chúng ta sẽ ra ngoài?” Hắn nhìn Lâm Dịch với ánh mắt dò hỏi, dường như muốn xác nhận lại điều mình vừa nghe. “Liệu có quá nguy hiểm không, Lâm huynh? Nếu sơ sẩy, chúng ta sẽ không còn phòng tuyến kiên cố để dựa vào.”

Lâm Dịch gật đầu. “Đúng vậy, Đại Trụ. Mạo hiểm. Nhưng mạo hiểm có tính toán. Đêm qua, Nữ sát thủ đó đã cho chúng ta thấy chúng không phải hạng tầm thường. Chúng đã học được cách tìm kiếm sơ hở. Vậy thì chúng ta sẽ tạo ra một sơ hở mà chúng không thể cưỡng lại.”

Hắn dùng cành cây chỉ vào một điểm trên bản đồ, nằm giữa ranh giới Thôn Làng Sơn Cước và Rừng Trúc Thanh Tịnh. “Đây là điểm mà chúng ta sẽ giả vờ phòng thủ yếu nhất. Một tuyến phòng thủ mỏng manh, dễ dàng bị đột phá. Sau đó, chúng ta sẽ rút lui. Rút lui một cách có trật tự, nhưng phải tạo ra vẻ hỗn loạn, hoảng sợ. Và chúng ta sẽ rút vào đây.” Cành cây di chuyển sâu hơn vào khu vực Rừng Trúc Thanh Tịnh, một vùng được đánh dấu dày đặc những ký hiệu nhỏ mà chỉ Lâm Dịch mới hiểu rõ ý nghĩa.

Lý Hổ, người thường ngày ít nói, giờ cũng lên tiếng: “Rừng Trúc? Nhưng đó là nơi chúng ta thường săn bắn, địa hình hiểm trở, dễ bị lạc. Liệu quân Trần Thị có dám tiến sâu vào đó?”

“Chúng sẽ dám.” Lâm Dịch khẳng định chắc nịch. “Sự kiêu ngạo của kẻ chiến thắng, cùng với sự tức giận vì những thất bại trước đó, sẽ khiến chúng mất đi sự cảnh giác. Đặc biệt là Nữ sát thủ kia. Cô ta muốn chứng tỏ bản thân, và việc truy đuổi chúng ta vào rừng, tận diệt những kẻ mà cô ta coi là ‘phiến loạn’, sẽ là một chiến công mà cô ta không muốn bỏ lỡ.”

Hắn tiếp tục giải thích, giọng nói trầm ổn nhưng chứa đầy sức thuyết phục. “Khi chúng ta rút vào rừng, đội hình của chúng sẽ bị kéo giãn. Chúng ta sẽ dẫn chúng vào một khu vực đã được chuẩn bị sẵn.” Hắn chỉ vào một loạt các ký hiệu khác nhau trên bản đồ. “Hầm chông, bẫy lưới, đá lăn, hố sập, và cả những bẫy khói để gây hoảng loạn và che mắt. Những thứ đơn giản nhất, nhưng hiệu quả nhất trong địa hình này. Chúng ta sẽ biến Rừng Trúc Thanh Tịnh thành một nghĩa địa cho chúng.”

Vương Đại Trụ lắng nghe một cách chăm chú, sự nghi ngại ban đầu dần tan biến, thay vào đó là sự tập trung cao độ. Hắn hình dung ra cảnh quân Trần Thị hoảng loạn trong khu rừng rậm rạp, bị mắc kẹt trong những cạm bẫy chết người. “Ai sẽ là người dẫn dụ chúng, và ai sẽ bố trí bẫy?”

“Đại Trụ, huynh sẽ dẫn đầu đội quân dẫn dụ địch. Sẽ là những người khỏe mạnh nhất, gan dạ nhất, những người có thể chiến đấu và rút lui một cách kỷ luật. Huynh sẽ là mồi nhử chính.” Lâm Dịch nhìn thẳng vào mắt Vương Đại Trụ. “Nhiệm vụ của huynh là phải diễn thật đạt, phải khiến chúng tin rằng chúng ta đã hoàn toàn tan rã, hoảng sợ mà bỏ chạy.”

Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ. “Ta hiểu. Để chúng khinh thường ta, rồi ta sẽ cho chúng nếm mùi.”

“Lý Hổ, huynh sẽ dẫn đầu đội quân phục kích. Huynh và Trần Nhị Cẩu sẽ cùng nhau bố trí bẫy và chọn vị trí phục kích tốt nhất.” Lâm Dịch quay sang Lý Hổ. “Khi chúng đã sa bẫy, huynh sẽ là người ra đòn kết liễu. Không cần phải giao chiến trực diện quá lâu, mục tiêu là gây tổn thất tối đa và khiến chúng hoảng loạn.”

Lý Hổ nhếch mép, ánh mắt lóe lên vẻ hung tợn quen thuộc. “Đại ca cứ yên tâm. Bẫy của chúng ta sẽ khiến chúng phải khóc thét.” Hắn đã quá quen với việc đặt bẫy săn thú trong rừng, và bây giờ, những kỹ năng đó sẽ được áp dụng cho một mục đích khác, tàn khốc hơn.

Trần Nhị Cẩu, từ nãy đến giờ vẫn im lặng lắng nghe, giờ đây hăng hái nói: “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Nhị Cẩu sẽ nhớ rõ từng vị trí bẫy, từng lối đi!” Hắn đã được Lâm Dịch huấn luyện về việc liên lạc và truyền tin, khả năng ghi nhớ đường đi lối lại trong rừng của hắn cực kỳ tốt.

Lâm Dịch nhìn ba người, cảm nhận được sự quyết tâm bùng cháy trong ánh mắt họ. “Đây là một canh bạc lớn. Nhưng chúng ta không còn lựa chọn nào khác tốt hơn. Chúng ta không có quân đội hùng mạnh, không có vũ khí tối tân. Tri thức và mưu lược là vũ khí mạnh nhất của chúng ta. Và sự đoàn kết của dân làng sẽ là sức mạnh duy nhất để chúng ta sinh tồn.”

Hắn đặt cành cây xuống, ánh mắt quét một lượt qua bản đồ, rồi ngước lên nhìn về phía rừng trúc đang dần hiện rõ trong ánh sáng ban ngày. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Để sinh tồn, đôi khi phải chủ động hơn là chỉ phòng thủ.* Hắn thầm nhủ. Kế hoạch đã được vạch ra. Giờ là lúc thực hiện. Cảm giác căng thẳng trong lòng hắn không hề vơi đi, nhưng một sự quyết đoán lạnh lùng đã thế chỗ.

***

Mặt trời đã lên cao, chiếu những tia nắng gay gắt xuống Thôn Làng Sơn Cước. Không khí trở nên khô nóng và bụi bặm, đối lập hoàn toàn với sự se lạnh của rạng đông. Tiếng chiêng, tiếng trống dồn dập vang lên từ phía xa, báo hiệu đợt tấn công mới của Trần Thị Gia Tộc đã bắt đầu. Lần này, quy mô lớn hơn, khí thế hung hãn hơn.

Tại tuyến phòng thủ chính, dân làng đã sẵn sàng. Những gương mặt lấm lem bùn đất, mồ hôi nhễ nhại, nhưng không còn vẻ sợ hãi tột độ như những lần trước. Thay vào đó là sự căng thẳng xen lẫn quyết tâm. Họ đã nếm mùi chiến thắng, họ biết mình có thể chống trả.

Nữ sát thủ xuất hiện ở tuyến đầu của quân Trần Thị, trên lưng một con chiến mã đen tuyền. Trang phục màu tối ôm sát thân hình uyển chuyển, tôn lên vẻ lạnh lùng và sắc sảo của cô ta. Đôi mắt lạnh lẽo của cô ta quét một lượt qua phòng tuyến của Thôn Làng Sơn Cước, dừng lại ở một điểm được Lâm Dịch cố tình sắp đặt. Đó là một khu vực có vẻ như chỉ được bảo vệ bởi vài ba dân làng già yếu và một nhóm nhỏ thanh niên, trông có vẻ lỏng lẻo và dễ đột phá.

*Đúng như dự đoán,* Lâm Dịch quan sát từ chòi canh chính. *Sự tự mãn và khát khao lập công sẽ khiến cô ta không chút nghi ngờ.*

Nữ sát thủ nhếch môi khinh bỉ. Cô ta đã nhận ra điểm yếu của đối thủ, hay ít nhất là cô ta nghĩ vậy. Đây là cơ hội để cô ta rửa hận cho những thất bại ê chề trước đó, để chứng tỏ năng lực vượt trội của mình. Cô ta không hề biết rằng, chính sự “tinh ý” của cô ta đang dẫn mình vào một cái bẫy đã được giăng sẵn.

“Tiến lên! Chúng đã yếu thế! Đừng để một tên nào thoát!” Giọng nói lạnh lùng của Nữ sát thủ vang lên, ra lệnh cho quân lính xông vào.

Quân Trần Thị ào ạt tấn công. Tiếng la hét, tiếng vũ khí va chạm dồn dập, tiếng hô hào của dân làng, tiếng súng đá và cung tên xé gió tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn của chiến tranh. Tại "điểm yếu" mà Nữ sát thủ đã nhắm tới, Vương Đại Trụ và đội của hắn chiến đấu một cách "kiên cường" nhưng lại "rất khổ sở". Họ chống trả yếu ớt, tạo ra những khoảng trống giả, những pha né tránh vụng về, rồi những tiếng la ó đầy sợ hãi.

“Lui! Lui vào rừng trúc!” Vương Đại Trụ, với khuôn mặt vặn vẹo vì "sợ hãi" và "tuyệt vọng", hét lên một cách thảm thiết, nhưng ánh mắt hắn lại lóe lên một tia sắc lạnh mà chỉ những người đồng đội mới nhận ra. Hắn ra hiệu cho dân làng bắt đầu rút lui, một cách "hỗn loạn" nhưng "có trật tự", đúng như kế hoạch của Lâm Dịch.

Quân Trần Thị thấy vậy thì càng hăng hái. Chúng tin rằng dân làng đã hoàn toàn mất tinh thần. Nữ sát thủ, không chút nghi ngờ, thấy đám dân làng bắt đầu tháo chạy tán loạn vào Rừng Trúc Thanh Tịnh, thì càng thúc ngựa đuổi theo. “Đuổi theo! Đừng để một tên nào thoát!” Cô ta không thể để con mồi vuột khỏi tay, không thể để những kẻ đã dám chống lại Trần Thị Gia Tộc lại có thể toàn mạng.

Bụi đất mù mịt bốc lên dưới vó ngựa và bước chân của quân Trần Thị. Chúng ào ạt tràn vào khu rừng, tiếng bước chân thô bạo đạp lên những thảm lá khô, những cành cây gãy rắc, xé toang sự yên tĩnh vốn có của khu rừng. Cảnh tượng hỗn loạn giả tạo này hoàn toàn đánh lừa Nữ sát thủ và quân lính của cô ta, khiến chúng tin rằng chiến thắng đã nằm trong tầm tay. Chúng không hề biết rằng, Rừng Trúc Thanh Tịnh, nơi chúng đang lao vào, chính là cái bẫy chết người mà Lâm Dịch đã giăng sẵn. Mùi khói, mồ hôi, mùi đất ẩm và mùi máu thoảng qua trong không khí.

Lâm Dịch, từ chòi canh chính, dõi theo từng động thái. Hắn căng thẳng đến tột độ, nhưng vẫn giữ được vẻ ngoài bình tĩnh. Hắn biết, khoảnh khắc quyết định đã đến. Một sai sót nhỏ cũng có thể khiến toàn bộ kế hoạch sụp đổ, và dân làng sẽ phải trả giá bằng máu. *Cứ đi sâu vào đi, hỡi con hổ kiêu ngạo,* hắn thầm nghĩ, *ngươi sẽ sớm biết thế nào là cái giá của sự khinh thường.*

***

Rừng Trúc Thanh Tịnh vốn dĩ đã là một mê cung tự nhiên, với những thân tre cao vút mọc sát nhau, tạo thành những hành lang hẹp và tối tăm, ánh nắng mặt trời khó lòng xuyên qua. Giờ đây, dưới sự “trang hoàng” của Lâm Dịch và dân làng, nó trở thành một địa ngục trần gian.

Quân Trần Thị tiến sâu vào rừng trúc, đội hình giãn ra vì truy kích, những người đi trước cố gắng bắt kịp Vương Đại Trụ và nhóm dân làng đang "hoảng loạn" phía trước, những người đi sau thì chen chúc, xô đẩy nhau giữa những thân tre dày đặc. Tiếng vó ngựa và tiếng bước chân dồn dập của chúng càng khiến không khí trở nên ngột ngạt.

Bỗng, mặt đất rung chuyển.

“A!”

“Có bẫy!”

Tiếng la hét kinh hoàng vang lên khi hàng loạt hầm chông bất ngờ mở ra dưới chân lính Trần Thị. Những người đi đầu không kịp phản ứng, rơi thẳng xuống những chiếc hố sâu hoắm với hàng trăm mũi tre nhọn hoắt được vót sắc như dao cắm thẳng lên. Máu bắn tung tóe, tiếng kêu la thảm thiết hòa lẫn với tiếng xương cốt gãy rắc.

Chưa dừng lại ở đó, từ trên cao, hàng trăm sợi dây lưới được giấu kín giữa tán tre đổ ập xuống. Những tấm lưới khổng lồ, được dệt từ dây rừng chắc chắn, quấn chặt lấy những người lính xấu số, treo lơ lửng họ giữa không trung hoặc kéo họ ngã dúi dụi xuống đất. Những người khác cố gắng gỡ rối thì lại vướng vào những cái bẫy dây thòng lọng, bị kéo giật ngược lên cây.

Ngay sau đó, một tiếng động lớn vang lên từ sườn đồi bên trái. “Đá lăn!” Một người lính Trần Thị hoảng hốt hét lên. Hàng loạt tảng đá lớn, được dân làng chuẩn bị kỹ lưỡng từ trước, đồng loạt lăn xuống, nghiền nát bất cứ thứ gì cản đường. Tiếng la hét, tiếng kêu cứu, tiếng vũ khí va chạm, tiếng tre xào xạc khi bị đạp đổ, tất cả tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn và kinh hoàng tột độ. Mùi tre tươi, đất ẩm, khói nồng từ những bẫy khói được kích hoạt xen lẫn với mùi xạ động vật từ những cái bẫy cũ, và cả mùi máu tanh nồng nặc.

Nữ sát thủ, người đang dẫn đầu đội quân, chợt nhận ra mình đã mắc bẫy. Ánh mắt lạnh lùng của cô ta chợt co rút lại, thay vào đó là sự tức giận và cay đắng tột độ. Cô ta quá kiêu ngạo, quá tự tin vào khả năng của mình mà không hề ngờ rằng những kẻ mà cô ta khinh thường lại có thể giăng ra một cái bẫy tinh vi đến vậy. Cô ta cố gắng tổ chức lại đội hình, nhưng vô vọng. Quân lính của cô ta đã hoàn toàn chìm trong hoảng loạn, mỗi người một hướng, không còn nghe theo lệnh.

Và rồi, tiếng hét của Lý Hổ vang lên, như một tiếng sét đánh ngang tai giữa cơn hỗn loạn. “Giết! Đừng để một tên nào thoát! Vì làng Sơn Cước!”

Từ hai bên sườn rừng trúc, đội phục kích của Lý Hổ và Trần Nhị Cẩu bất ngờ xuất hiện. Họ không ào ạt xông vào giao chiến trực diện, mà đứng từ xa, dùng cung tên, nỏ đá, và những hòn đá tẩm lửa ném tới tấp vào đám quân Trần Thị đang mắc kẹt trong bẫy. Những tiếng “phập”, “xoẹt” liên tục vang lên khi mũi tên, hòn đá ghim vào da thịt. Mũi tên của dân làng không được chế tác tinh xảo, nhưng với khoảng cách gần và tình thế hỗn loạn, chúng vẫn gây ra thương vong đáng kể.

Trần Nhị Cẩu, với sự nhanh nhẹn của mình, liên tục chạy qua chạy lại, chỉ dẫn dân làng tấn công vào những vị trí hiểm yếu, nơi quân Trần Thị đang tập trung đông đúc. Hắn còn không quên châm lửa đốt một số bụi tre khô, khiến khói lan rộng, càng làm tăng thêm sự hoảng loạn và che khuất tầm nhìn của kẻ địch.

Nữ sát thủ đã hoàn toàn bị bao vây. Cô ta cố gắng chiến đấu, tung ra những đòn thế nhanh như chớp, hạ gục vài tên dân làng dám đến gần. Nhưng cô ta không thể chống lại cả một khu rừng đầy rẫy bẫy rập và hàng trăm mũi tên, viên đá bay tới tấp. Khuôn mặt xinh đẹp nhưng lạnh lùng của cô ta giờ đây tràn ngập sự phẫn nộ và cay cú. Cô ta nhận ra rằng mình đã bị một thiếu niên yếu ớt, không hề có tu vi, lừa gạt một cách trắng trợn.

Cô ta buộc phải tự mình mở đường máu. Với kỹ năng vượt trội, Nữ sát thủ lách mình qua những cái bẫy, né tránh những đòn tấn công, hướng về phía rìa rừng. Cô ta không luyến tiếc những tên lính Trần Thị đang ngã xuống xung quanh mình. Đối với cô ta, sinh mạng của chúng không đáng để cô ta phải mạo hiểm. Nhiệm vụ chính là phải sống sót và báo tin về cho chủ nhân. Sự nhục nhã này, cô ta sẽ ghi nhớ. Và kẻ đã gây ra nó, Lâm Dịch, sẽ phải trả giá.

***

Từ một vị trí ẩn nấp trên cao, gần rìa Thôn Làng Sơn Cước, Lâm Dịch quan sát toàn bộ diễn biến của trận chiến. Gió nhẹ thoảng qua, mang theo tiếng la hét đã dần thưa thớt từ Rừng Trúc Thanh Tịnh, cùng với mùi khói vẫn còn vương vấn và mùi đất sau trận chiến. Ánh nắng cuối buổi sáng chiếu rọi, nhưng không thể xua tan được sự hỗn loạn và tàn khốc vừa diễn ra.

Hắn nhìn thấy quân Trần Thị tan tác, số lượng còn lại tháo chạy toán loạn về phía trước, không còn hình dáng của một đội quân kỷ luật. Chúng bỏ lại sau lưng hàng trăm thi thể, những kẻ bị thương rên rỉ, và những tiếng kêu cứu vô vọng. Và rồi, hắn thấy Nữ sát thủ. Cô ta đang dẫn một nhóm nhỏ lính Trần Thị còn sót lại, rút lui vội vã. Khuôn mặt cô ta vẫn lạnh băng, nhưng đôi mắt sâu thẳm của cô ta ẩn chứa sự nhục nhã và phẫn nộ tột cùng. Cô ta đã bị đánh bại, bị lừa gạt, bị biến thành trò cười bởi một đám dân làng và một thiếu niên không hề có thiên phú tu luyện.

Lâm Dịch không ra lệnh truy kích. Mục tiêu đã đạt được. Hắn biết, việc truy đuổi quá xa vào lúc này có thể khiến dân làng rơi vào nguy hiểm không đáng có, hoặc khiến quân Trần Thị bị dồn vào đường cùng và phản công dữ dội. Giáng một đòn chí mạng vào tinh thần và lực lượng của Trần Thị, đồng thời cho chúng thấy Thôn Làng Sơn Cước không dễ bị bắt nạt, đã là một chiến thắng vang dội.

Hắn quay lại, ánh mắt quét qua những gương mặt dân làng đang hò reo chiến thắng. Họ đầy bụi bặm, mệt mỏi, nhưng ánh mắt họ rạng rỡ niềm vui và sự tự hào. Tiếng thở phì phò của những người vừa tham gia trận chiến, tiếng gọi nhau í ới, tất cả tạo nên một khung cảnh ấm áp, trái ngược hoàn toàn với sự tàn khốc vừa rồi. Họ đã đứng vững, họ đã bảo vệ được ngôi làng của mình, và quan trọng hơn, họ đã làm được điều mà trước đây họ chưa từng dám nghĩ tới: đánh bại quân Trần Thị.

Lâm Dịch thấy Vương Đại Trụ, Lý Hổ và Trần Nhị Cẩu đang cùng dân làng dọn dẹp chiến trường, gương mặt họ tuy mệt mỏi nhưng tràn đầy khí thế. Anh biết, niềm tin của họ vào mình đã được củng cố mạnh mẽ. Đây sẽ là nền tảng vững chắc cho những hành động lớn hơn, cho những quyết định khó khăn hơn trong tương lai.

*Một bước lùi để tiến hai bước,* Lâm Dịch thì thầm, tự nói với bản thân. Kế hoạch dụ địch đã thành công mĩ mãn. Tuy nhiên, sự tức giận và thù hận của Nữ sát thủ, cùng với việc Trần Thị Gia Tộc phải chịu tổn thất nặng nề, báo hiệu một cuộc đối đầu cá nhân và nguy hiểm hơn giữa cô ta và hắn sẽ sớm xảy ra. Trần Thị chắc chắn sẽ không bỏ qua mối nhục này. Chúng sẽ buộc phải tính toán lại chiến lược, có thể là rút lui tạm thời hoặc cầu viện lực lượng mạnh hơn, đẩy cuộc xung đột lên một tầm cao mới.

Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió mát lành cuối buổi sáng. Cuộc chiến này còn lâu mới kết thúc. Nhưng ít nhất, Thôn Làng Sơn Cước đã giành được một lợi thế chiến thuật quan trọng. Họ đã cho Trần Thị thấy rằng, dù không có binh lính chuyên nghiệp, không có tu vi, nhưng với trí tuệ, sự đoàn kết và tinh thần kiên cường, họ vẫn có thể đứng vững. Lâm Dịch biết, hắn không thể dừng lại. Để bảo vệ những người hắn yêu thương, để đảm bảo sự sinh tồn của Thôn Làng Sơn Cước, hắn phải tiếp tục suy nghĩ, tiếp tục hành động, và không ngừng mưu lược. Ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết, chứa đựng một sự quyết tâm mới cho chặng đường dài phía trước.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free