Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 112: Hàng Ngũ Rệu Rã: Sự Nứt Gãy Của Trần Thị

Gió nhẹ cuối buổi sáng đã trở nên lạnh hơn khi thổi qua trạm tiếp tế tạm bợ của Trần Thị Gia Tộc, mang theo cái ẩm ướt của sương đêm vừa tan và mùi mục rữa của lá khô. Nơi đây, vốn là một trạm nghỉ chân nhỏ trên con đường mòn dẫn vào vùng núi, giờ đây biến thành một doanh trại tạm thời, bao trùm bởi một bầu không khí u ám, nặng nề đến nghẹt thở. Những bức tường đá xám xịt của tòa nhà chính dường như hấp thụ lấy mọi tia nắng yếu ớt, khiến cả khu vực chìm trong một màu ảm đạm. Tiếng kẽo kẹt của tấm biển hiệu bằng gỗ treo trước cửa hàng nhỏ, vốn thường là âm thanh quen thuộc của sự tĩnh lặng, giờ đây nghe như một khúc ai ca não nề, vọng vào tai những kẻ đang mang trong mình sự tuyệt vọng.

Trong sân, những người lính Trần Thị bị thương nằm la liệt trên những tấm chiếu rách nát, tiếng rên rỉ yếu ớt của họ hòa lẫn vào tiếng gió, tạo thành một bản giao hưởng thê lương. Mùi máu tanh vẫn còn vương vấn trong không khí, trộn lẫn với mùi mồ hôi chua chát và khói thuốc súng đã nguội lạnh từ trận chiến đêm qua. Quần áo của họ rách nát, dính đầy bùn đất và vết máu khô, gương mặt xanh xao, mệt mỏi hằn lên sự sợ hãi và kiệt sức. Họ không còn vẻ kiêu ngạo, hung hãn của những kẻ đi chinh phạt, mà chỉ còn là những cái xác không hồn, chỉ chực chờ một cái chết dễ dàng hơn. Những người lính khác, những kẻ may mắn hơn khi không bị thương, cũng không khá hơn là bao. Họ ngồi co ro quanh những đống lửa tàn, ánh mắt vô hồn nhìn vào hư không, thỉnh thoảng lại đưa mắt lén lút nhìn về phía trung tâm sân.

Ở đó, Nữ sát thủ, vẫn trong bộ y phục đen tuyền quen thuộc, đứng sừng sững như một pho tượng khắc nghiệt. Dù gương mặt xinh đẹp của nàng vẫn giữ vẻ lạnh lùng như băng giá, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt đen láy ấy, một ngọn lửa phẫn nộ và thất bại đang bùng cháy dữ dội. Nàng không nói một lời, chỉ để ánh mắt sắc như dao quét qua từng khuôn mặt lính Trần Thị đang co rúm lại dưới cái nhìn của nàng. Mỗi ánh mắt nàng lướt qua đều khiến lính tráng rùng mình, cảm giác như một lưỡi dao sắc lạnh đang kề vào cổ. Sự im lặng của nàng còn đáng sợ hơn bất kỳ tiếng la mắng nào. Nó chứa đựng một sự giận dữ bị kìm nén, một cơn bão chỉ chực chờ bùng nổ.

Một nhóm lính đứng gần đó đang thì thầm với nhau, giọng nói khẽ khàng như sợ hãi sẽ bị nghe thấy.

"Chết tiệt, cái làng quỷ quái đó... không dễ ăn chút nào," một tên lính có vết sẹo dài trên má thì thầm, tay ôm chặt cánh tay bị thương. Hắn co rúm người lại, cố gắng làm cho mình nhỏ bé nhất có thể.

Tên bên cạnh, với đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, tiếp lời bằng một giọng đầy tuyệt vọng: "Cứ đánh thế này chỉ có chết oan. Chúng ta đã mất bao nhiêu huynh đệ rồi? Cứ tưởng chỉ là một lũ dân đen không biết gì, ai ngờ..."

"Có lẽ chúng ta nên rút lui," một tên khác, trẻ hơn, gương mặt còn non nớt, lắp bắp. "Cứ tiếp tục thế này, ai mà chịu nổi? Bẫy rập khắp nơi, chúng ta như chuột chạy trong mê cung của bọn chúng."

Tiếng thì thầm của họ lan nhanh như một làn sóng ngầm, từ nhóm này sang nhóm khác, gieo rắc sự hoang mang và những câu hỏi nghi ngờ. Họ đã mất đi sự tự tin và kiêu hãnh của một đội quân chinh phạt, thay vào đó là sự sợ hãi và khao khát được sống. Cái ý nghĩ về việc phải đối mặt với những cái bẫy chết người, những mũi tên tẩm độc, và những người dân làng mà họ từng khinh thường giờ đây lại trở thành cơn ác mộng.

Đột nhiên, một tiếng "soạt" lạnh lẽo vang lên, xé tan bầu không khí nặng nề. Nữ sát thủ đã rút thanh trường kiếm của mình ra khỏi vỏ. Lưỡi kiếm sáng loáng, phản chiếu ánh sáng u ám của buổi sáng, chói mắt đến lạnh người. Nàng không nói một lời, chỉ vung kiếm lên một cách dứt khoát. "Rắc!" Một vật trang trí bằng gỗ hình đầu chim, vốn được treo trên cột chống của trạm tiếp tế, bị chém bay làm đôi, rơi xuống đất vỡ tan tành.

Âm thanh đó không chỉ là tiếng gỗ vỡ, mà còn là tiếng cảnh báo đanh thép, lạnh lùng. Tất cả những tiếng thì thầm, rên rỉ đều tắt ngấm. Mọi ánh mắt sợ hãi đều đổ dồn vào Nữ sát thủ, vào thanh kiếm đang phản chiếu ánh sáng lờ mờ.

Nàng chậm rãi cất giọng, từng từ thốt ra như những viên đá lạnh giá rơi xuống mặt hồ đóng băng, khiến mọi người rùng mình: "Kẻ nào dám hoảng loạn, kẻ nào dám nói đến chuyện rút lui, ta sẽ chặt đầu tại chỗ! Lẽ nào các ngươi sợ mấy tên dân đen đó sao?" Giọng nàng không quá lớn, nhưng lại mang một uy lực khủng khiếp, khiến mỗi người lính cảm thấy như có một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.

Những người lính co rúm lại, không ai dám hó hé nửa lời. Vài người lén lút nhìn nhau, ánh mắt đầy sợ hãi và tính toán. Họ biết, Nữ sát thủ không phải là kẻ nói suông. Sự tàn nhẫn của nàng đã được chứng kiến nhiều lần, và nàng sẽ không ngần ngại dùng nó để trấn áp bất kỳ ai dám chống đối. Nhưng sâu thẳm trong lòng họ, nỗi sợ hãi về cái chết trên chiến trường, dưới những cái bẫy của Thôn Làng Sơn Cước, vẫn còn lớn hơn cả nỗi sợ hãi Nữ sát thủ. Một vài ánh mắt bắt đầu lóe lên những tia tính toán, những ý nghĩ về việc đào ngũ, về một con đường sống sót riêng, dù chỉ là một hy vọng mong manh. Bầu không khí trong doanh trại càng thêm căng thẳng, như một sợi dây đàn đang bị kéo căng đến cực hạn, chỉ chờ một tác động nhỏ để đứt phựt.

***

Trong khi bầu không khí tại trạm tiếp tế của Trần Thị Gia Tộc đang bị bao phủ bởi sự tuyệt vọng và những lời đe dọa lạnh lùng, thì cách đó không xa, tại Rừng Trúc Thanh Tịnh, một khung cảnh hoàn toàn khác đang diễn ra. Giữa trưa, ánh nắng vàng rực rỡ len lỏi qua từng kẽ lá tre, chiếu rọi những đốm sáng lung linh trên thảm thực vật xanh tươi. Gió nhẹ xào xạc qua những thân tre cao vút, tạo nên một bản nhạc tự nhiên êm ái, hòa cùng tiếng chim hót líu lo, mang lại cảm giác bình yên đến lạ thường. Mùi tre tươi mát, mùi đất ẩm và không khí trong lành tràn ngập khoang mũi, xua tan đi mọi sự nặng nề của thế giới bên ngoài. Nơi đây, mọi thứ dường như tĩnh lặng và sảng khoái, như thể chiến tranh và tang thương chưa từng chạm đến.

Ẩn mình trong một lùm cây rậm rạp, nơi những thân tre đan xen vào nhau tạo thành một bức màn tự nhiên hoàn hảo, Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ đang cẩn thận quan sát doanh trại Trần Thị từ xa. Nhị Cẩu kề một vật dụng kỳ lạ lên mắt – đó là chiếc "ống nhòm" tự chế của Lâm Dịch, được tạo ra từ những ống tre rỗng và các mảnh thấu kính mài dũa thô sơ, nhưng lại có tác dụng không ngờ trong việc phóng đại hình ảnh. Anh chàng Nhị Cẩu, với gương mặt ngây ngô nhưng đôi mắt sáng và nhanh nhẹn, đang chăm chú quan sát, thỉnh thoảng lại nhíu mày rồi giãn ra.

"Đại ca Lâm Dịch đoán không sai, chúng đã bắt đầu tan rã rồi!" Nhị Cẩu thì thầm, giọng anh chàng đầy vẻ kinh ngạc nhưng cũng không kém phần vui mừng. Anh ta hạ ống nhòm xuống, quay sang Lý Hổ, người đang nằm phục cạnh bên, ánh mắt cảnh giác quét khắp xung quanh.

Lý Hổ, với vóc dáng vạm vỡ và vẻ mặt thường trực sự nghiêm túc, gật đầu khẽ. Vết sẹo nhỏ trên lông mày của anh càng làm tăng thêm vẻ từng trải. "Ta đã thấy. Từng tốp nhỏ, chúng lén lút rời khỏi doanh trại, lợi dụng địa hình rừng núi hiểm trở để trốn thoát. Tên đàn bà đó đúng là độc ác, đánh cả người của mình. Ngươi có nghe thấy tiếng roi quất và la mắng không? Nhưng càng thế, lính của chúng càng sợ mà bỏ trốn thôi."

Nhị Cẩu rùng mình khi nhớ lại những âm thanh đã nghe được. "Nghe rõ mồn một, tiếng roi quất nghe mà ghê người. Chúng nó thà bỏ trốn rồi chịu phạt còn hơn là ở lại chịu chết với Nữ sát thủ và cái làng quỷ quái của chúng ta." Anh chàng lại đưa ống nhòm lên, quan sát kỹ hơn những bóng người đang lén lút men theo những con đường mòn khuất nẻo, cố gắng hòa mình vào màu xanh của rừng trúc để trốn thoát. "Có vẻ như không chỉ sợ chết, chúng còn sợ cả Nữ sát thủ nữa. Ngươi thấy đó, chúng đi từng nhóm nhỏ, không dám đi một mình, chắc là sợ bị lộ."

Lý Hổ khẽ nhếch mép, một nụ cười nhạt hiện lên trên gương mặt vốn dĩ ít biểu cảm của anh. "Sợ chết là bản năng của con người. Nhưng sợ đến mức bỏ trốn khỏi chiến trường thì chỉ có những kẻ vô kỷ luật mới làm. Nữ sát thủ dù có tài giỏi đến mấy, cũng không thể nắm giữ được tinh thần của một đám ô hợp như vậy." Anh ta ghi nhớ các tuyến đường mà lính Trần Thị dùng để đào ngũ, những lối mòn khuất nẻo có thể dẫn đến những nơi ẩn náu an toàn hơn hoặc các làng mạc lân cận. Những thông tin này, dù nhỏ nhặt, cũng có thể trở nên vô cùng hữu ích trong tay Lâm Dịch.

Nhị Cẩu hạ ống nhòm xuống, quay hẳn người lại nhìn Lý Hổ, ánh mắt đầy vẻ lo lắng xen lẫn quyết tâm. "Chúng ta phải báo tin này cho Đại ca ngay! Đây là cơ hội tốt, Đại ca chắc chắn sẽ nghĩ ra được kế sách gì đó."

Lý Hổ gật đầu dứt khoát. "Đúng vậy. Thông tin càng sớm đến tay Lâm Dịch thì càng có giá trị. Chúng ta không thể chậm trễ." Anh ta khẽ giơ tay ra hiệu, sau đó cả hai người thận trọng lùi lại, di chuyển nhẹ nhàng như những bóng ma giữa rừng tre. Tiếng bước chân của họ gần như không tạo ra âm thanh nào, hòa vào tiếng lá tre xào xạc trong gió. Cả hai nhanh chóng rút lui, hướng về phía Thôn Làng Sơn Cước, mang theo những tin tức quan trọng về sự rệu rã trong hàng ngũ kẻ thù, một tia hy vọng mới trong cuộc chiến cam go này.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm một màu cam đỏ rực rỡ lên những mái nhà tranh đơn sơ của Thôn Làng Sơn Cước, rồi dần nhường chỗ cho màn đêm mát mẻ. Tiếng trẻ con cười đùa dưới sân đã thưa thớt, tiếng gà gáy cũng dần im bặt, chỉ còn lại những âm thanh quen thuộc của một ngôi làng miền núi khi đêm về: tiếng côn trùng rả rích, tiếng chó sủa xa xăm và tiếng nói chuyện rì rầm của dân làng quanh những bếp lửa. Mùi khói gỗ từ các bếp đang nấu bữa tối, mùi đất ẩm sau một ngày nắng, hòa quyện với nhau, tạo nên một không khí bình yên, quen thuộc đến lạ.

Trong căn nhà nhỏ của Lâm Dịch, một ngọn đèn dầu mờ ảo hắt ánh sáng vàng vọt lên chiếc bàn gỗ đơn sơ. Trên đó trải một tấm bản đồ địa hình được vẽ nguệch ngoạc nhưng cực kỳ chi tiết, phác họa rõ ràng Thôn Làng Sơn Cước và khu vực rừng núi xung quanh. Lâm Dịch ngồi đó, dáng người gầy gò của anh cúi thấp trên tấm bản đồ, ánh mắt trầm tư, sắc bén lướt qua từng đường nét, từng ký hiệu. Anh đã dành cả buổi chiều để suy nghĩ, để phân tích những gì đã xảy ra, và giờ đây, với những thông tin mới từ trinh sát, một bức tranh rõ ràng hơn đang dần hiện ra trong tâm trí anh.

Tiếng gõ cửa khẽ khàng vang lên. Lâm Dịch ngẩng đầu. "Vào đi."

Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ bước vào, trên người vẫn còn vương mùi đất và tre rừng. Gương mặt Nhị Cẩu lộ rõ vẻ phấn khích và có chút tự hào, còn Lý Hổ thì vẫn giữ vẻ nghiêm nghị thường thấy, nhưng đôi mắt anh ta ánh lên sự cảnh giác và một chút hưng phấn.

"Báo cáo Đại ca!" Nhị Cẩu hồ hởi. "Đúng như Đại ca dự đoán, quân Trần Thị đã bắt đầu tan rã rồi!"

Lâm Dịch gật đầu, ra hiệu cho họ ngồi xuống. Anh không nói gì, chỉ chăm chú lắng nghe, đôi mắt vẫn không rời tấm bản đồ.

Lý Hổ lên tiếng, giọng anh ta trầm và chắc chắn: "Chúng tôi đã quan sát được rất nhiều lính Trần Thị đào ngũ. Từng tốp nhỏ, chúng lén lút rời khỏi doanh trại, chủ yếu là vào buổi chiều và đêm. Chúng lợi dụng những con đường mòn trong rừng để trốn thoát, cố gắng tránh xa trạm tiếp tế càng nhanh càng tốt."

"Và Đại ca biết gì không?" Nhị Cẩu xen vào, không kìm được sự hào hứng. "Chúng tôi còn nghe thấy tiếng Nữ sát thủ la mắng và quất roi vào lính của mình nữa! Bà ta tức giận lắm, nhưng càng làm thế, lính của bà ta càng sợ mà bỏ trốn thôi. Chúng nó thà chạy trốn bị phạt còn hơn là chịu chết ở cái làng này!"

Lâm Dịch khẽ nhắm mắt một lát, hình dung lại những gì hai người vừa kể. Anh cảm nhận được cái lạnh của đêm khuya từ bên ngoài cửa sổ, cái lạnh dường như càng làm cho đầu óc anh thêm tỉnh táo. Mùi khói gỗ ấm áp từ bếp lò trong nhà cũng không thể xua tan đi sự căng thẳng trong tâm trí anh.

"Tốt lắm, thông tin này rất quan trọng," Lâm Dịch mở mắt, đôi mắt anh lóe lên một tia sáng sắc bén. "Xem ra Nữ sát thủ kia dù có tài nhưng vẫn không thể ngăn cản sự rệu rã từ bên trong. Một đội quân mà tinh thần đã suy sụp thì dù có bị ép buộc cũng không thể chiến đấu hiệu quả."

Hắn dùng ngón tay gõ nhẹ lên tấm bản đồ, khoanh tròn các khu vực trọng yếu xung quanh trạm tiếp tế của Trần Thị, và cả những tuyến đường rút lui mà Lý Hổ đã ghi nhận.

*Bọn chúng đã suy yếu,* Lâm Dịch tự nhủ trong thâm tâm. *Giờ là lúc chúng ta phải ra đòn quyết định. Không thể để chúng có cơ hội tập hợp lại hay cầu viện lực lượng mạnh hơn. Mặc dù đã giáng một đòn nặng nề, nhưng một con thú bị thương vẫn có thể trở nên cực kỳ nguy hiểm. Nếu chúng ta chỉ tiếp tục phòng thủ, chúng sẽ có thời gian để hồi phục, hoặc tệ hơn, cầu viện những thế lực mà chúng ta chưa hề biết đến.*

Trách nhiệm bảo vệ dân làng đè nặng lên vai Lâm Dịch, nhưng đó cũng là động lực mạnh mẽ nhất của anh. Anh không phải là một chiến binh bẩm sinh, càng không phải là một vị tướng lĩnh được đào tạo bài bản. Anh chỉ là một người đàn ông hiện đại bị xuyên không, với tri thức và tư duy logic là vũ khí duy nhất. Nhưng chính những vũ khí đó đã giúp anh nhìn ra một sự thật: sinh tồn không chỉ là phòng thủ, mà đôi khi còn phải là tấn công, phải giành lấy thế chủ động.

*Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,* anh lại nghĩ. *Nếu chúng ta không tự mình giành lấy, thì sẽ chẳng có ai ban phát cho chúng ta sự an toàn hay hòa bình cả. Nhưng làm thế nào để dứt điểm một cách hiệu quả nhất, ít tổn thất nhất cho dân làng đây? Chúng ta không có binh lính chuyên nghiệp, không có vũ khí tối tân. Mọi bước đi đều phải tính toán kỹ lưỡng.*

Anh nhìn lên Lý Hổ và Nhị Cẩu, những gương mặt đang chờ đợi mệnh lệnh của anh.

"Các ngươi đã làm rất tốt," Lâm Dịch nói, giọng anh trầm ổn nhưng chứa đựng một sự quyết đoán rõ rệt. "Thông tin này sẽ thay đổi cục diện. Hãy chuẩn bị tinh thần, có lẽ chúng ta sắp phải hành động rồi. Từ giờ trở đi, các ngươi và những người khác hãy tăng cường thám thính. Theo dõi chặt chẽ mọi động tĩnh của Trần Thị, đặc biệt là các tuyến đường đào ngũ. Ta cần biết chính xác số lượng, thời gian, và hướng đi của chúng."

Lý Hổ và Nhị Cẩu lập tức đứng dậy, vẻ mặt nghiêm túc hơn bao giờ hết. "Rõ, Đại ca!"

Khi hai người rời đi, Lâm Dịch lại cúi xuống tấm bản đồ. Ánh đèn dầu hắt bóng anh lên tường, tạo thành một hình ảnh cao lớn và cô độc. Anh dùng ngón tay vuốt nhẹ theo đường biên giới tưởng tượng của Thôn Làng Sơn Cước, rồi dừng lại ở vị trí của trạm tiếp tế. Nụ cười nhạt hiện lên trên môi anh, một nụ cười không mang ý vui vẻ, mà là sự tính toán lạnh lùng của một người đang chuẩn bị cho một cuộc chiến không khoan nhượng. Sự tàn bạo của Nữ sát thủ khi trừng phạt binh lính báo hiệu cô ta sẽ trở thành một đối thủ nguy hiểm và độc ác hơn trong tương lai, có thể nhắm vào anh một cách cá nhân. Nhưng đồng thời, sự rệu rã của Trần Thị Gia Tộc cũng có thể khiến chúng phải cầu viện thế lực mạnh hơn hoặc sử dụng những thủ đoạn bẩn thỉu hơn để đạt được mục đích. Lâm Dịch biết, việc chuyển từ tư duy phòng thủ sang chủ động tấn công là một canh bạc lớn, nhưng anh tin rằng đây là con đường duy nhất để Thôn Làng Sơn Cước có thể thực sự sống sót. Ánh mắt anh trở nên kiên định hơn bao giờ hết, chứa đựng một chiến lược táo bạo và quyết định sẽ thay đổi cục diện cuộc chiến này.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free