Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 113: Phản Công Bất Ngờ: Dồn Ép Kẻ Thù

Ánh đèn dầu lập lòe hắt bóng Lâm Dịch lên vách đất của lán chỉ huy tạm, khiến dáng vẻ gầy gò của hắn trở nên cao lớn và có phần uy nghi hơn trong mắt những người đang vây quanh. Ngoài kia, hoàng hôn đã buông mình xuống Thôn Làng Sơn Cước, mang theo cái se lạnh của buổi tối muộn và tiếng gió xào xạc luồn qua từng kẽ lá rừng. Mùi khói củi còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi đất ẩm và hơi sương đang dần đặc lại, tạo nên một bầu không khí vừa quen thuộc vừa căng thẳng đến lạ. Bên ngoài, tiếng thì thầm của dân làng, những người đang chờ đợi tin tức từ vị "Đại ca" của họ, như những làn sóng nhỏ vỗ vào vách lán, càng làm cho sự im lặng bên trong thêm phần nặng nề.

Lâm Dịch trải tấm bản đồ thô sơ lên mặt bàn gỗ cũ kỹ, nơi những đường nét địa hình được khắc họa bằng than củi và bùn đất. Ánh mắt hắn quét qua từng gương mặt quen thuộc: Vương Đại Trụ trầm mặc, vững chãi như một tảng đá; Trần Nhị Cẩu với đôi mắt sáng rỡ nhưng không giấu nổi sự lo lắng; Lý Hổ với vẻ mặt dữ tợn thường trực nhưng giờ đây ánh lên vẻ tập trung cao độ. Bên cạnh họ là vài đại diện của các gia đình trong làng, những người đàn ông với bàn tay chai sạn vì lao động, nhưng đôi mắt giờ đây tràn đầy sự kiên cường và niềm tin tuyệt đối vào người thanh niên trẻ tuổi trước mặt.

"Chúng ta đã giáng cho Trần Thị một đòn nặng nề ở Rừng Trúc Thanh Tịnh," Lâm Dịch mở lời, giọng hắn trầm ổn, chậm rãi, như thể đang cân nhắc từng chữ một. Hắn không vội vàng, không lên giọng, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang sức nặng của sự quyết đoán. "Chiến thắng đó đã đẩy chúng vào thế hoang mang tột độ, khiến hàng ngũ chúng rệu rã. Ta biết, các ngươi đã nghe Lý Hổ và Nhị Cẩu báo cáo về tình hình đào ngũ và sự suy sụp tinh thần của chúng."

Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ, nắm chặt tay. "Đúng vậy, Lâm Dịch! Quân Trần Thị đã mất hết nhuệ khí. Chúng ta không thể chờ đợi hơn nữa. Đây là cơ hội trời cho!"

Lâm Dịch khẽ nhắm mắt, hình dung lại những thông tin mà Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ đã mang về. Những tiếng rên rỉ của thương binh, sự tức giận đến tàn bạo của Nữ sát thủ, những cuộc đào ngũ lẻ tẻ trong màn đêm… tất cả vẽ nên một bức tranh về sự sụp đổ từ bên trong. *Một đội quân mà tinh thần đã suy sụp thì dù có bị ép buộc cũng không thể chiến đấu hiệu quả,* hắn lại nghĩ, lặp lại lời mình đã nói với hai trinh sát đêm qua.

Hắn mở mắt, đôi mắt sâu thẳm lại lóe lên tia sáng sắc bén. "Kẻ địch đang kiệt quệ tinh thần, đây là thời cơ vàng để chúng ta dứt điểm chúng, không thể để chúng có cơ hội thở dốc." Hắn dùng ngón tay chỉ vào một điểm trên bản đồ, nơi được đánh dấu là vị trí doanh trại tạm thời của Trần Thị. "Chúng ta sẽ tấn công vào ngay đêm nay, khi chúng ít đề phòng nhất, khi màn đêm và sương mù sẽ là đồng minh của chúng ta."

Một vài tiếng xì xào vang lên. Sự do dự thoáng hiện trên gương mặt của một số dân làng. Dù họ tin tưởng Lâm Dịch, nhưng việc chủ động tấn công một thế lực như Trần Thị, dù đang suy yếu, vẫn là một điều gì đó nằm ngoài sức tưởng tượng của họ. Họ vốn quen với việc phòng thủ, với việc co cụm lại như những con nhím khi bị đe dọa.

Lâm Dịch cảm nhận được sự dao động đó. Hắn biết, để dẫn dắt những người này vào một cuộc chiến sinh tử, hắn không chỉ cần mưu lược mà còn cần sự thuyết phục tuyệt đối. "Ta biết, các ngươi đang lo lắng," hắn nói, giọng vẫn giữ sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. "Chúng ta không phải là binh lính chuyên nghiệp, không có vũ khí tối tân. Nhưng chúng ta có tri thức, có sự đoàn kết và hơn hết, chúng ta có một mục tiêu duy nhất: sinh tồn. Nếu chúng ta chỉ tiếp tục phòng thủ, Trần Thị sẽ có thời gian để hồi phục, hoặc tệ hơn, cầu viện lực lượng mạnh hơn từ gia tộc chúng. Khi đó, Thôn Làng Sơn Cước sẽ không còn đường thoát."

Hắn dừng lại, ánh mắt quét qua từng người, như đọc được suy nghĩ của họ. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Nếu chúng ta không tự mình giành lấy, thì sẽ chẳng có ai ban phát cho chúng ta sự an toàn hay hòa bình cả." Hắn nhấn mạnh từng chữ, gieo vào lòng họ một ý chí không thể lay chuyển. "Chúng ta không chỉ chiến đấu vì bản thân, mà còn vì gia đình, vì con cái, vì mảnh đất này. Một khi chúng ta dứt điểm được mối đe dọa này, chúng ta sẽ có thể an tâm mà sống, an tâm mà cày cấy, xây dựng lại làng."

Lý Hổ, người thường ngày hùng hổ, giờ đây lại là người đầu tiên lên tiếng. "Đại ca nói đúng! Chúng ta không thể để chúng có cơ hội ngóc đầu dậy. Chúng ta đã chịu đựng quá đủ rồi!"

Trần Nhị Cẩu, với vẻ mặt hăng hái thường thấy, cũng lập tức hưởng ứng: "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Chúng ta sẽ cho bọn Trần Thị biết tay!"

Vương Đại Trụ gật đầu kiên quyết, ánh mắt cháy lên ngọn lửa quyết tâm. "Huynh nói đúng, Lâm Dịch! Chúng ta không thể chờ đợi. Huynh cứ việc ra lệnh, Đại Trụ và anh em trong làng sẽ theo huynh đến cùng!"

Những tiếng đồng thanh "Nghe lời Lâm Dịch huynh!" vang lên, tuy nhỏ nhưng đủ để xua tan đi bầu không khí do dự ban đầu. Hắn thấy được trong mắt họ không chỉ là sự tin tưởng mà còn là sự khao khát được tự do, được thoát khỏi cảnh bị áp bức. Đây chính là sức mạnh lớn nhất của hắn – không phải là quyền lực hay vũ lực, mà là khả năng tập hợp lòng người.

Lâm Dịch nở một nụ cười nhạt, một nụ cười không mang ý vui vẻ mà là sự tính toán lạnh lùng của một người đang chuẩn bị cho một cuộc chiến không khoan nhượng. "Tốt lắm. Kế hoạch của chúng ta sẽ là 'Hỏa Phụng Liệu Nguyên' – Lửa Phụng Cháy Rừng." Hắn chỉ tay lên bản đồ, phân chia các đội hình, giao nhiệm vụ cụ thể. "Vương Đại Trụ sẽ dẫn đội tiên phong, đột kích từ phía Tây, nơi chúng ta đã phát hiện ra lỗ hổng trong hàng rào phòng thủ của chúng. Lý Hổ và Trần Nhị Cẩu, các ngươi sẽ dẫn hai đội cánh, tập trung vào việc phá hủy các trạm gác và đốt cháy lương thực, vũ khí. Nhớ kỹ, trọng tâm không phải là giết sạch, mà là gây ra sự hỗn loạn tối đa, khiến chúng mất phương hướng và mất khả năng phản kháng."

Hắn giải thích chi tiết về việc sử dụng các loại bẫy đã được chuẩn bị sẵn, những con đường mòn bí mật mà dân làng đã thuộc lòng, và cả cách thức sử dụng tiếng hô, ám hiệu để giữ liên lạc trong đêm tối. Hắn còn dặn dò về việc ưu tiên bảo toàn lực lượng, không nên ham chiến mà rơi vào vòng vây. "Mỗi người trong các ngươi đều là trụ cột của làng. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, ngay cả khi chúng ta tấn công."

Trần Nhị Cẩu cau mày hỏi: "Vậy còn Nữ sát thủ kia thì sao, Đại ca? Bà ta rất lợi hại."

Lâm Dịch nhếch mép. "Bà ta sẽ không còn là mối đe dọa lớn khi binh lính của bà ta chạy trốn tán loạn. Một tướng lĩnh dù tài giỏi đến mấy cũng không thể làm gì khi không có quân. Hơn nữa, ta có một 'món quà' đặc biệt dành cho bà ta." Hắn không nói rõ, chỉ ra hiệu cho mọi người chuẩn bị. "Đêm nay, Thôn Làng Sơn Cước sẽ chấm dứt cơn ác mộng Trần Thị."

Bầu không khí trong lán chỉ huy dần chuyển từ căng thẳng sang hừng hực khí thế. Mỗi người dân làng rời đi đều mang theo một ý chí sắt đá, một niềm tin mãnh liệt vào người dẫn đường của họ. Lâm Dịch biết, đây là một canh bạc lớn, nhưng hắn không có lựa chọn nào khác. *Để bảo vệ những gì mình trân trọng, đôi khi phải đặt cược cả mạng sống. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng lòng dũng cảm và sự đoàn kết mới là ngọn lửa thắp sáng con đường.*

***

Đêm đen như mực, chỉ có ánh trăng khuyết lẩn khuất sau tầng mây mỏng và những vì sao xa xôi cố gắng xuyên qua màn sương đêm để soi rọi xuống Linh Thú Sơn Mạch. Không khí lạnh buốt, ẩm ướt, mang theo mùi đất mục và nhựa thông nồng nặc, nhưng giờ đây còn trộn lẫn với mùi khói bếp nguội lạnh từ doanh trại Trần Thị. Tiếng gió hú qua những khe đá, tiếng côn trùng rả rích, và xa xa là tiếng rên rỉ yếu ớt của những thương binh Trần Thị bị bỏ mặc, tất cả tạo nên một bản giao hưởng u ám, đầy rẫy sự bất an.

Doanh trại Trần Thị nằm ở một khe núi hẹp, vốn là một điểm trú quân tạm bợ. Giờ đây, nó trở thành một mớ hỗn độn. Những lều vải rách nát, những đống lửa đã tàn tro, và những binh lính rệu rã đang cố gắng tìm kiếm giấc ngủ trong sự lo sợ. Họ không còn cảnh giác như trước, tinh thần đã bị bào mòn bởi những thất bại liên tiếp và sự tàn bạo của Nữ sát thủ. Một vài tên lính gác đứng co ro, vũ khí cầm không vững, đôi mắt lờ đờ nhìn vào khoảng không vô định, hoàn toàn không nhận ra nguy hiểm đang rình rập trong màn đêm.

Dưới sự chỉ huy thầm lặng của Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ, hàng trăm người dân làng Thôn Làng Sơn Cước di chuyển như những bóng ma. Họ không có áo giáp lấp lánh hay vũ khí sắc bén, chỉ là những bộ quần áo thô sơ, cũ kỹ, và những món vũ khí tự chế: gậy gộc sắc nhọn, rìu đá, cung tên đơn giản nhưng được tẩm độc từ những loại cây rừng. Mỗi bước chân của họ đều được tính toán kỹ lưỡng, tránh xa những cành khô, những viên đá lăn, di chuyển theo những con đường mòn mà họ đã thuộc nằm lòng từ thuở nhỏ. Mùi mồ hôi lạnh toát ra từ mỗi người, hòa lẫn với mùi ẩm ướt của đêm rừng, tạo nên một cảm giác vừa căng thẳng vừa quyết liệt.

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, dẫn đầu đội tiên phong. Anh ta ghé sát tai Lý Hổ, thì thầm: "Nhớ kỹ lời Đại ca, Lý Hổ. Đừng ham chiến, mục tiêu là gây hỗn loạn và cắt đứt đường lui của chúng." Lý Hổ gật đầu, ánh mắt hung dữ ẩn chứa sự tập trung cao độ. Trần Nhị Cẩu, với vẻ nhanh nhẹn, đã len lỏi vào sát doanh trại từ một hướng khác, chuẩn bị sẵn những bó đuốc và dầu thông.

Trên một gò đất cao, Lâm Dịch quan sát toàn cảnh qua màn sương mỏng. Hắn không cầm vũ khí, chỉ có một viên đá nhỏ trong tay. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt xuyên qua lớp áo mỏng, nhưng đầu óc hắn lại tỉnh táo đến lạ. Tim hắn đập thình thịch, một hỗn hợp của căng thẳng và sự kích thích. *Đây là canh bạc cuối cùng,* hắn tự nhủ. *Nếu thành công, Thôn Làng Sơn Cước sẽ được an toàn. Nếu thất bại…* Hắn không dám nghĩ đến viễn cảnh đó.

Đúng lúc đó, một tín hiệu chói mắt vụt lên từ phía Tây – một đóm lửa nhỏ bay vút lên bầu trời đêm, rồi vụt tắt. Đó là ám hiệu của Lâm Dịch.

"Đánh!" Lâm Dịch gầm lên, giọng nói trầm hùng xé tan màn đêm tĩnh mịch.

Ngay lập tức, một tiếng reo hò vang trời dậy đất từ hàng trăm con người dân làng. "Giết! Giết! Giết!" Tiếng hô vang dội, đầy căm phẫn và quyết tâm, như một làn sóng dữ dội ập vào doanh trại Trần Thị.

Cùng lúc đó, từ ba phía khác nhau, những mũi tên tẩm độc lao vút trong đêm, găm vào những lều trại, những tên lính gác đang lơ là. Mùi khét của vải cháy và mùi dầu thông bốc lên ngột ngạt. Trần Nhị Cẩu và đội của hắn đã phóng hỏa vào khu vực lương thực và vũ khí. Lửa bùng lên dữ dội, soi sáng một góc rừng, và mùi khói cay xè lập tức lan tỏa.

Những tiếng kêu la thất thanh, tiếng vũ khí va chạm loảng xoảng, tiếng gậy gộc đập vào da thịt, và tiếng rên rỉ của lính Trần Thị vang lên khắp nơi. Binh lính Trần Thị, đang trong cơn mơ màng và sợ hãi, bỗng chốc bị đánh úp. Họ hoảng loạn, không biết địch ở đâu, số lượng bao nhiêu. Những bẫy ngụy trang mà Lâm Dịch đã dặn dò được kích hoạt: những hầm chông bất ngờ mở ra, những tấm lưới ẩn mình trong bụi cây bỗng vươn lên tóm lấy những kẻ đang chạy trốn, những tảng đá lớn từ trên cao lăn xuống chặn đứng những lối thoát hiểm. Doanh trại Trần Thị chìm trong một biển hỗn loạn.

Nữ sát thủ, đang nghỉ ngơi trong lều, giật mình tỉnh giấc bởi tiếng hò hét và tiếng lửa cháy. Nàng ta vội vàng lao ra ngoài, đôi mắt sắc lạnh quét qua cảnh tượng kinh hoàng trước mắt. Lính của nàng ta đang chạy tán loạn, không ai còn giữ được đội hình, không ai còn chiến đấu. Lửa bốc cao, thiêu rụi những lều trại, và tiếng kêu la thảm thiết của binh lính bị thương vọng đến thấu xương.

"Đồ vô dụng! Tập hợp lại!" Nàng ta gầm lên, giọng nói đầy căm phẫn và quyền uy, cố gắng át đi tiếng ồn ào hỗn loạn. Nàng ta rút thanh chủy thủ sáng loáng, đâm xuyên qua một tên lính đang run rẩy bỏ chạy, máu tươi phun ra nhuộm đỏ đất. "Kẻ nào dám chạy, chết!"

Nhưng lời đe dọa của nàng ta không còn tác dụng. Nỗi sợ hãi cái chết dưới tay dân làng, cùng với sự hoảng loạn tột độ, đã nhấn chìm mọi mệnh lệnh. Binh lính Trần Thị, vốn đã rệu rã, giờ đây hoàn toàn vỡ trận. Họ thà chịu trừng phạt còn hơn là đối mặt với những kẻ thù dũng mãnh và điên cuồng đang lao tới từ màn đêm. Tiếng "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" của Trần Nhị Cẩu vang lên giữa tiếng hỗn loạn, mang theo sự phấn khích của một cuộc săn đuổi. Vương Đại Trụ cùng Lý Hổ dẫn đầu, lao vào giữa doanh trại, không ngừng hô vang khẩu hiệu, tiếp thêm sức mạnh cho dân làng.

Lâm Dịch, từ gò đất cao, vẫn bình tĩnh quan sát. Hắn nhìn Nữ sát thủ đang điên cuồng cố gắng tập hợp binh lính, nhưng ánh mắt nàng ta đầy sự bất lực. *Kế hoạch đã thành công,* hắn nghĩ. *Sự sợ hãi và hoang mang đã làm tê liệt ý chí chiến đấu của chúng. Giờ chỉ còn là cuộc tàn sát một chiều.* Hắn không hề cảm thấy vui mừng hay hả hê. Trong chiến tranh, không có chiến thắng nào là hoàn toàn vui vẻ. Chỉ có sự sinh tồn và cái giá phải trả.

***

Rạng sáng, khi những tia nắng đầu tiên yếu ớt xuyên qua màn sương đêm, Con Đường Mòn Cổ dẫn ra khỏi Thôn Làng Sơn Cước hiện ra với một khung cảnh thê lương. Con đường vốn đã hoang tàn nay càng thêm tiêu điều, những vệt máu loang lổ trên đất đá, xen lẫn với những mảnh vải rách rưới và những dấu chân hỗn loạn. Tiếng lá xào xạc của rừng cây, tiếng côn trùng đêm đã im bặt, nhường chỗ cho những âm thanh khắc nghiệt hơn: tiếng bước chân nặng nề, tiếng thở dốc hổn hển, và tiếng rên rỉ yếu ớt của những người lính Trần Thị bị thương đang cố gắng lê bước. Mùi máu tươi tanh nồng nặc, hòa quyện với mùi sợ hãi và tuyệt vọng, bao trùm cả không gian.

Nữ sát thủ, với ánh mắt căm hờn cháy bỏng, dẫn đầu tàn quân Trần Thị tháo chạy. Bộ đồ màu tối của nàng ta dính đầy bùn đất và vết máu, nhưng dáng vẻ uyển chuyển vẫn còn đó, chỉ là giờ đây nó ẩn chứa sự kiệt quệ và phẫn nộ tột cùng. Phía sau nàng ta, chỉ còn lại vài chục binh lính, gương mặt xanh xao, quần áo rách bươm, vũ khí cầm không vững. Họ không còn là một đội quân, chỉ là một đám người đang cố gắng thoát khỏi địa ngục.

Nữ sát thủ quay đầu lại, nhìn về phía Thôn Làng Sơn Cước đang chìm trong sương sớm. Xa xa, nàng ta có thể thấy ánh lửa chiến thắng bập bùng từ những đám cháy còn sót lại của doanh trại Trần Thị, và cả những cột khói đen bốc lên nghi ngút. Khung cảnh đó như một lưỡi dao sắc nhọn đâm thẳng vào trái tim nàng ta. Mấy ngày qua, nàng ta đã bị Lâm Dịch giáng cho hai đòn đau đớn, từ Rừng Trúc Thanh Tịnh cho đến doanh trại. Nàng ta, một sát thủ lừng danh của Trần Thị Gia Tộc, lại bị một đám dân làng nghèo hèn, do một tên thanh niên lạ mặt lãnh đạo, dồn vào đường cùng.

"Lâm Dịch! Ta sẽ khiến ngươi phải hối hận!" Nàng ta nghiến răng, giọng nói khản đặc, đầy rẫy sự thù hận và cay cú. Lời thề của nàng ta bay theo làn gió sớm, hứa hẹn một cuộc đối đầu cá nhân đẫm máu hơn trong tương lai. Nàng ta không thể chấp nhận thất bại này. Lâm Dịch đã chạm vào lòng kiêu hãnh của nàng ta, và điều đó không thể tha thứ.

Trên một ngọn đồi nhỏ gần làng, Lâm Dịch cùng Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ, cùng với một vài dân làng khác, đang đứng quan sát kẻ thù rút lui. Ánh mắt Lâm Dịch vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng trong sâu thẳm, hắn cảm thấy một sự mệt mỏi cùng cực. Cuộc tấn công đã thành công ngoài mong đợi, tổn thất của dân làng là tối thiểu, trong khi Trần Thị gần như bị xóa sổ khỏi khu vực này.

"Chúng ta đã thắng rồi, Đại ca!" Trần Nhị Cẩu reo lên, không giấu nổi sự phấn khích, khuôn mặt lấm lem bùn đất nhưng rạng rỡ. Lý Hổ cũng gật đầu đồng tình, vẻ mặt hung dữ của anh ta giờ đây dịu lại, thay vào đó là sự mãn nguyện.

Vương Đại Trụ vỗ vai Lâm Dịch, ánh mắt đầy sự ngưỡng mộ và kính trọng. "Huynh đã làm được, Lâm Dịch! Huynh đã bảo vệ làng ta!"

Lâm Dịch khẽ gật đầu, nhưng ánh mắt hắn vẫn dõi theo bóng dáng Nữ sát thủ đang khuất dần vào màn sương. *Đây chỉ là khởi đầu... một canh bạc lớn,* hắn tự nhủ trong thâm tâm. Hắn biết, chiến thắng này đã dồn ép Trần Thị vào thế bất lợi nghiêm trọng, nhưng cũng chính vì vậy mà chúng sẽ trở nên điên cuồng và nguy hiểm hơn gấp bội. Một con thú bị thương sẽ trở nên hung dữ hơn, và Nữ sát thủ kia chắc chắn sẽ không bỏ qua mối hận này. Nàng ta có thể sẽ tìm cách "đi đường tắt", sử dụng những thủ đoạn độc ác và tàn nhẫn hơn để trả thù cá nhân.

Hắn cũng biết, thất bại này sẽ buộc Trần Thị Gia Tộc phải cầu viện lực lượng mạnh hơn hoặc thay đổi chiến lược hoàn toàn. Cuộc xung đột này chưa kết thúc, mà chỉ đang bước sang một giai đoạn mới, khốc liệt hơn. Niềm tin và sự đoàn kết mạnh mẽ của dân làng vào hắn, điều đã giúp họ giành được chiến thắng hôm nay, cũng đặt một gánh nặng lớn lên vai hắn. Họ tin tưởng hắn, và hắn phải đảm bảo sự an toàn cho họ.

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió sớm mang theo mùi đất và khói. Hắn không phải là một chiến binh bẩm sinh, càng không phải là một vị tướng lĩnh được đào tạo bài bản. Hắn chỉ là một người đàn ông hiện đại bị xuyên không, với tri thức và tư duy logic là vũ khí duy nhất. Nhưng chính những vũ khí đó, kết hợp với sự kiên cường và lòng dũng cảm của dân làng, đã tạo nên một phép màu. Hắn nhìn lại Thôn Làng Sơn Cước đang dần hiện ra rõ nét dưới ánh bình minh, với những mái nhà tranh đơn sơ nhưng giờ đây mang một ý nghĩa hoàn toàn khác: đó là biểu tượng của sự sống, của hy vọng, của một cuộc chiến đấu không ngừng nghỉ để sinh tồn.

*Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,* hắn lại nghĩ. *Và chúng ta sẽ phải tiếp tục giành lấy sự công bằng, giành lấy cuộc sống của chính mình, từng ngày một.* Con đường phía trước còn dài, và những thử thách mới sẽ đến, nhưng ít nhất, hôm nay, Thôn Làng Sơn Cước đã đứng vững. Và Lâm Dịch biết, hắn sẽ không dừng lại cho đến khi những người hắn yêu thương thực sự được an toàn.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free