Lạc thế chi nhân - Chương 114: Tổng Lực Truy Kích: Cuộc Tháo Chạy Trong Thảm Bại
Bình minh vừa hé rạng, rọi ánh sáng vàng yếu ớt xuyên qua những tán cây cổ thụ ven đường, nhuộm một màu u ám lên con đường mòn đất đỏ quạch. Không khí buổi sớm vẫn còn vương vấn hơi sương lạnh lẽo, nhưng đã bị xé tan bởi âm thanh hỗn loạn của cuộc truy kích. Tiếng bước chân thình thịch, tiếng thở dốc nặng nề, tiếng vũ khí loảng xoảng va vào nhau, và cả những tiếng rên rỉ yếu ớt từ phía tàn quân Trần Thị Gia Tộc, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự sống còn và tuyệt vọng.
Lâm Dịch đi đầu, thân hình gầy gò của hắn thoạt nhìn có vẻ yếu ớt, nhưng mỗi bước chân lại vô cùng vững chãi, dứt khoát. Đôi mắt sâu thẳm của hắn quét qua từng bụi cây, từng tảng đá ven đường, phân tích địa hình một cách nhanh chóng. Hắn đã trải qua một đêm không ngủ, chỉ huy dân làng trong cuộc tấn công bất ngờ vào doanh trại địch, và giờ đây, hắn vẫn không cho phép bản thân nghỉ ngơi. Kẻ thù vẫn còn đó, dù chỉ là tàn quân, nhưng một con thú bị thương vẫn có thể cắn trả. "Đừng cho chúng cơ hội thở! Dồn chúng về phía rừng trúc, cắt đứt đường ra!" Giọng Lâm Dịch vang lên không quá lớn, nhưng rõ ràng và đầy uy lực, xuyên qua những tiếng động hỗn tạp. Hắn không gào thét hay ra lệnh một cách cảm tính, mà là một sự chỉ dẫn chiến thuật lạnh lùng, chính xác. Hắn biết rõ con đường này, từng khúc quanh, từng đoạn dốc, từng lối rẽ đều đã được hắn ghi nhớ.
Phía sau Lâm Dịch, Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ như một con gấu, gầm lên hưởng ứng. "Anh em đâu! Mau bắt lấy lũ chuột nhắt này!" Thanh đại đao vung lên trong tay anh ta, tạo thành một vệt sáng lạnh lẽo dưới ánh bình minh. Anh ta tràn đầy khí thế chiến đấu, khuôn mặt chất phác lấm lem bùn đất nhưng ánh mắt rực lửa. Vương Đại Trụ không nghĩ nhiều, anh ta chỉ biết nghe theo Lâm Dịch, tin tưởng Lâm Dịch sẽ dẫn dắt họ đến chiến thắng. Đối với anh ta, Lâm Dịch không chỉ là một người bạn, một người em, mà còn là linh hồn của Thôn Làng Sơn Cước, là người đã vực dậy niềm tin và sức mạnh tiềm ẩn trong mỗi dân làng. Anh ta nhớ lại những ngày tháng đói khổ, bị Trần Thị ức hiếp, và giờ đây, chính họ đang dồn ép kẻ thù, một cảm giác hả hê dâng trào trong lồng ngực.
Lý Hổ, với vẻ mặt hung dữ thường ngày, giờ đây còn dữ tợn hơn, anh ta xông pha phía trước, dùng sức mạnh của mình để dọn đường. "Để xem lũ chó Trần Thị còn hung hăng được bao lâu!" Anh ta gầm gừ, vung cây chùy gỗ tự chế nặng trịch, đập tan những bụi cây rậm rạp cản lối. Vết sẹo trên lông mày anh ta giật giật theo nhịp thở dốc. Lý Hổ mang trong mình một nỗi căm hờn sâu sắc với Trần Thị, chúng đã cướp đi mùa màng, đã đánh đập người thân của anh ta. Giờ là lúc để trả lại tất cả. Anh ta không cần biết chiến thuật phức tạp, chỉ cần biết kẻ địch đang chạy trốn, và anh ta phải đuổi theo, phải đánh chúng tới cùng.
Trần Nhị Cẩu, nhanh nhẹn như một con sóc, chạy đi chạy lại giữa đội hình, truyền đạt mệnh lệnh của Lâm Dịch và thúc giục những người đi sau. "Nhanh lên anh em! Đừng để chúng chạy thoát! Đại ca bảo phải dồn chúng vào rừng trúc!" Cậu ta, dù vẫn còn chút vẻ ngây ngô trên khuôn mặt, nhưng đôi mắt lại sáng rực sự nhiệt huyết. Cậu ta hoàn toàn tin tưởng vào Lâm Dịch, người đã thay đổi cuộc sống của cả làng. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Câu nói đó không chỉ là một khẩu hiệu, mà là một niềm tin sắt đá đã khắc sâu vào tâm trí cậu.
Con đường mòn cổ, vốn dĩ là một lối đi yên bình giữa những triền đồi và bụi cây dại, giờ đây trở thành một chiến trường thu nhỏ. Mùi đất ẩm và lá khô bị xáo trộn, hòa lẫn với mùi mồ hôi và căng thẳng. Thỉnh thoảng, tiếng côn trùng kêu rỉ rả từ đâu đó vọng lại, như thể đang quan sát cuộc chiến của loài người. Dân làng Thôn Làng Sơn Cước, những người nông dân chất phác, lam lũ, giờ đây đã biến thành những chiến binh kiên cường. Họ không có những bộ giáp sáng loáng hay vũ khí tinh xảo, chỉ có những chiếc cuốc, xẻng, gậy gộc được mài sắc, nhưng ánh mắt họ ánh lên sự quyết tâm và lòng căm thù. Họ tận dụng từng bụi cây, từng mô đất để ẩn nấp, rồi bất ngờ lao ra chặn đầu, đánh úp những tên lính Trần Thị đang hoảng loạn.
Những tên lính Trần Thị, vốn đã rệu rã tinh thần từ trận thua thảm hại đêm qua, giờ đây lại bị truy đuổi không ngừng. Chúng không còn hình dáng của một đội quân, chỉ là một đám người sợ hãi, hoảng loạn. Quần áo chúng rách bươm, dính đầy bùn đất và những vết máu khô. Vũ khí chúng cầm lỏng lẻo, nhiều tên đã vứt bỏ lại kiếm hay giáo mác để chạy cho nhanh. Tiếng la hét cầu cứu của chúng vang vọng giữa rừng cây, nhưng không có ai đến cứu vớt. Mỗi khi một tên lính ngã xuống, tiếng reo hò của dân làng lại càng vang dội hơn, tiếp thêm sức mạnh cho những người truy đuổi.
Lâm Dịch theo dõi toàn bộ diễn biến, ánh mắt hắn không bỏ sót bất cứ chi tiết nào. Hắn biết, chiến thắng này không chỉ đến từ sự dũng cảm của dân làng, mà còn từ sự chuẩn bị kỹ lưỡng và chiến thuật hợp lý. Hắn đã tính toán mọi thứ: từ việc tấn công bất ngờ vào lúc rạng sáng khi địch mệt mỏi nhất, đến việc dồn chúng vào đúng con đường mòn dẫn đến Rừng Trúc Thanh Tịnh – một nơi mà dân làng đã quen thuộc như lòng bàn tay, còn kẻ địch thì xa lạ.
*Tri thức là vũ khí mạnh nhất,* hắn tự nhủ, khi nhìn thấy một nhóm dân làng khéo léo dùng dây thừng giăng bẫy, khiến vài tên lính Trần Thị vấp ngã nhào. Những thứ tưởng chừng đơn giản, nhưng lại vô cùng hiệu quả trong tay những người biết cách tận dụng. Hắn không có sức mạnh bá đạo, không có khả năng tu luyện, nhưng hắn có một bộ óc biết suy nghĩ, biết phân tích, và quan trọng nhất, biết cách tổ chức và đoàn kết những con người bình thường thành một lực lượng đáng sợ.
Mùi lá ẩm, mùi đất hoai mục dưới chân, mùi cỏ dại bị giẫm nát, tất cả kích thích khứu giác của hắn. Hắn cảm thấy từng thớ thịt trên cơ thể đang mỏi nhừ, từng khớp xương đang muốn rã rời sau một đêm dài chiến đấu. Nhưng ý chí của hắn không cho phép hắn chùn bước. Hắn là người đã đưa ra quyết định này, đã dẫn dắt họ vào cuộc chiến này, và hắn phải đảm bảo rằng mọi thứ sẽ kết thúc một cách trọn vẹn nhất. Đây không phải là một trò chơi, đây là cuộc chiến sinh tử để bảo vệ những người hắn yêu thương, để bảo vệ mái nhà của họ.
Tiếng bước chân gấp gáp của tàn quân Trần Thị càng lúc càng yếu ớt hơn, báo hiệu sự kiệt sức của chúng. Chúng đã bị dồn đến đường cùng, đến sát bìa Rừng Trúc Thanh Tịnh. Lâm Dịch ra hiệu cho dân làng chậm lại một chút, dàn thành một vòng cung lớn, từ từ siết chặt vòng vây. Hắn muốn trận chiến kết thúc dứt khoát, không để lại bất kỳ tàn dư nào có thể gây họa về sau. Hắn nhìn lên bầu trời, ánh nắng đã bắt đầu gay gắt hơn, xua tan hoàn toàn màn sương sớm. Một ngày mới đã bắt đầu, nhưng đối với tàn quân Trần Thị, nó có lẽ sẽ là ngày cuối cùng. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị kim loại nhè nhẹ của máu trong không khí, một dấu hiệu không thể chối cãi của cuộc chiến. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu*, và để sinh tồn, đôi khi phải làm những điều tàn nhẫn nhất.
***
Sâu trong Rừng Trúc Thanh Tịnh, ánh nắng gay gắt của buổi trưa chỉ có thể xuyên qua tán tre dày đặc thành những vệt sáng lốm đốm, tạo nên một không gian xanh mướt nhưng cũng đầy vẻ u tối. Không khí nơi đây trở nên ẩm ướt hơn, mang theo mùi tre tươi và đất mục đặc trưng. Tiếng lá tre xào xạc theo từng cơn gió nhẹ, như những lời thì thầm cổ xưa của khu rừng. Chính giữa một khoảng đất trống nhỏ hẹp, nơi những thân tre cao vút mọc sát nhau, Nữ sát thủ đứng sững sờ. Bộ đồ màu đen của nàng ta giờ đây đã rách tơi tả, dính đầy bùn đất và vết máu khô, nhưng dáng người vẫn uyển chuyển, tựa như một con rắn độc đang bị dồn vào đường cùng. Vài tên cận vệ cuối cùng của nàng ta, cũng thảm hại không kém, đang thở dốc, mắt hoảng loạn nhìn xung quanh.
"Các ngươi nghĩ có thể dễ dàng đánh bại Trần Thị Gia Tộc sao? Ta sẽ ghi nhớ mối thù này!" Giọng Nữ sát thủ khản đặc, nhưng vẫn không giấu được sự căm hờn và tuyệt vọng tột độ. Nàng ta cười khẩy, một nụ cười lạnh lẽo, méo mó. Trong đôi mắt đen láy của nàng ta, ngọn lửa hận thù bùng cháy dữ dội, một lời thề nguyền âm ỉ như nọc độc. Nàng ta, một sát thủ hàng đầu, một cánh tay đắc lực của Trần Thị Gia Tộc, lại bị dồn đến bước đường này bởi một đám dân làng mạt hạng. Sự sỉ nhục này còn đau đớn hơn bất kỳ vết thương nào trên cơ thể.
Lâm Dịch cùng Vương Đại Trụ và Lý Hổ dẫn đầu đám dân làng, từ từ siết chặt vòng vây. Hắn không hề nao núng trước lời đe dọa của Nữ sát thủ. Đôi mắt hắn vẫn điềm tĩnh, quét qua từng chi tiết trên người nàng ta, đánh giá mức độ nguy hiểm và khả năng phản kháng cuối cùng. "Ngươi không có cơ hội đó. Kết thúc mọi chuyện tại đây đi!" Giọng Lâm Dịch trầm ổn, không một chút biểu cảm thừa thãi, tựa như đang tuyên án một kẻ tử tù. Hắn biết rõ sự nguy hiểm của Nữ sát thủ, và hắn sẽ không cho phép nàng ta thoát thân.
"Đừng để mụ ta chạy thoát!" Vương Đại Trụ gầm lên, xông thẳng về phía trước. Anh ta không kiên nhẫn để nghe những lời đe dọa vô nghĩa. Với Vương Đại Trụ, Nữ sát thủ này là hiện thân của sự áp bức mà Trần Thị đã gieo rắc lên làng, và việc tiêu diệt nàng ta là cách để anh ta giải tỏa tất cả sự phẫn uất bấy lâu nay. Thanh đại đao của anh ta vung lên, bổ xuống như một tia chớp, buộc Nữ sát thủ phải né tránh.
Cùng lúc đó, Lý Hổ cũng lao vào, cây chùy gỗ nặng trịch của anh ta vụt tới, tạo ra một tiếng rít ghê rợn trong không khí. Anh ta tấn công không chút do dự, không chút khoan nhượng. Vẻ mặt anh ta đằng đằng sát khí, mỗi đòn đánh đều mang theo sức mạnh của sự căm hờn. "Mụ tiện nhân! Hôm nay là ngày giỗ của ngươi!" Anh ta gầm gừ, đôi mắt đỏ ngầu.
Nữ sát thủ chiến đấu điên cuồng. Nàng ta là một sát thủ chuyên nghiệp, và dù đang bị thương, dù tinh thần suy sụp, bản năng sinh tồn và kỹ năng chiến đấu của nàng ta vẫn vô cùng sắc bén. Nàng ta lách mình qua những đòn tấn công thô bạo của Vương Đại Trụ và Lý Hổ, đôi tay uyển chuyển tựa như những con rắn, những mũi dao nhỏ sắc bén ẩn trong tay áo nàng ta lóe sáng, rạch vào không khí. Mỗi động tác của nàng ta đều mang theo sự tàn độc, không nhằm mục đích đánh bại mà là để gây thương tích, để mở đường máu.
Mùi máu tanh bắt đầu lan tỏa trong không khí ẩm ướt của rừng trúc, hòa lẫn với mùi mồ hôi và sự căng thẳng tột độ. Lâm Dịch đứng lùi lại một chút, không trực tiếp tham gia vào cuộc đối đầu cận chiến, mà quan sát, phân tích. Hắn biết rằng, với kỹ năng của Nữ sát thủ, việc lao vào một cách mù quáng sẽ chỉ gây thêm thương vong cho dân làng. Hắn cần một khoảnh khắc sơ hở, một điểm yếu. Đôi mắt sắc bén của hắn không ngừng dõi theo từng động tác của nàng ta, từng biểu cảm trên khuôn mặt nàng. Hắn nhận ra, dù mạnh mẽ đến đâu, Nữ sát thủ vẫn là con người, và nàng ta đang kiệt sức. Mỗi lần né tránh, cơ thể nàng ta lại chậm hơn một chút, mỗi đòn tấn công lại kém đi một phần uy lực.
Dân làng, dưới sự chỉ dẫn thầm lặng của Lâm Dịch, tạo thành một vòng vây chặt chẽ hơn, dùng gậy gộc và cuốc xẻng để hạn chế không gian di chuyển của Nữ sát thủ. Họ không trực tiếp đối đầu, mà sử dụng chiến thuật "câu giờ", làm mòn sức lực của nàng ta. Trần Nhị Cẩu và vài người trẻ hơn dùng ná bắn đá, tuy không gây sát thương lớn nhưng đủ để làm phân tâm nàng ta.
Nữ sát thủ biết mình không thể chống cự mãi. Nàng ta nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy sự căm ghét. Nàng ta đã thua, nhưng nàng ta sẽ không chết một cách dễ dàng. Trong một khoảnh khắc sơ hở, khi Vương Đại Trụ và Lý Hổ đồng loạt tung ra một đòn tấn công phối hợp, nàng ta đột ngột rút từ trong tay áo ra một vật phẩm nhỏ. Đó là một túi vải nhỏ, vừa vặn trong lòng bàn tay. Nàng ta bóp mạnh, và một làn khói trắng đục, dày đặc lập tức bùng lên, lan tỏa nhanh chóng khắp khoảng đất trống.
"Khụ khụ!" Mùi khói cay nồng sộc thẳng vào mũi, khiến dân làng ho sù sụ, mắt cay xè. Thị giác của mọi người bị che khuất hoàn toàn. Lâm Dịch nhanh chóng lùi lại, dùng tay che mũi và miệng, nhưng hắn biết rằng đã quá muộn. Đây là một loại mịt mù, hoặc một loại bột gây choáng, một thủ đoạn cổ điển nhưng hiệu quả của giới sát thủ.
Giữa làn khói hỗn loạn, Nữ sát thủ tung ra một tiếng cười căm hờn, vang vọng giữa những thân tre. "Lâm Dịch! Ngươi nhớ lấy! Mối thù này, ta sẽ trả gấp trăm lần!" Giọng nói của nàng ta đầy rẫy sự thâm độc và kiên quyết. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của nàng ta biến mất trong làn khói, chỉ để lại tiếng lá tre xào xạc dữ dội khi nàng ta lẩn vào sâu trong rừng.
Khi làn khói từ từ tan đi, dân làng vẫn còn ho sù sụ. Họ nhìn nhau, rồi nhìn về phía khoảng đất trống đã trống rỗng. Nữ sát thủ đã biến mất. Vương Đại Trụ đập mạnh thanh đao xuống đất, vẻ mặt đầy sự tiếc nuối và tức giận. "Mụ tiện nhân! Lại để mụ ta chạy thoát!" Lý Hổ cũng gầm gừ, đá mạnh vào một thân tre. Trần Nhị Cẩu mặt mày tái mét, vẫn còn ho khan.
Lâm Dịch thở dài một hơi, sự mệt mỏi chợt ùa về. Hắn biết điều này sẽ xảy ra. Một sát thủ chuyên nghiệp, đặc biệt là một sát thủ có địa vị như nàng ta, luôn có những con át chủ bài để thoát thân. Việc dồn nàng ta vào đường cùng đã là một thành công lớn. Hắn nhìn theo hướng nàng ta biến mất, đôi mắt vẫn giữ vẻ bình tĩnh. Lời thề trả thù của nàng ta vang vọng trong tâm trí hắn. *Không sao cả, ta đã dự liệu được điều này.* Hắn biết, mối thù này không chỉ dừng lại ở đây. Nữ sát thủ sẽ quay lại, và lần tới, nàng ta sẽ còn nguy hiểm hơn, độc ác hơn. Nhưng ít nhất, Thôn Làng Sơn Cước đã an toàn, ít nhất là lúc này.
Hắn quay sang nhìn dân làng. Dù thất vọng vì để Nữ sát thủ thoát, nhưng ánh mắt họ vẫn ánh lên sự kiên cường và niềm tin tuyệt đối vào hắn. "Đừng lo lắng," Lâm Dịch nói, giọng hắn nhẹ nhàng nhưng đầy sức trấn an. "Chúng ta đã hoàn thành nhiệm vụ. Giờ thì, trở về làng thôi." Tiếng reo hò nhỏ lẻ bắt đầu vang lên, xua tan đi sự u ám còn sót lại của cuộc chiến. Dân làng bắt đầu tập hợp lại, mang theo những chiến lợi phẩm và những vết thương nhỏ. Mùi tre tươi bị dập nát, mùi đất ẩm và mùi máu vẫn còn vương vấn, như một lời nhắc nhở về trận chiến vừa qua.
***
Khi mặt trời lên đến đỉnh đầu, rọi những tia nắng vàng óng ả xuống Thôn Làng Sơn Cước, xua tan mọi dấu vết còn sót lại của màn sương sớm, dân làng trở về. Không khí trong làng, vốn dĩ bình yên và mộc mạc, giờ đây vỡ òa trong tiếng reo hò và những giọt nước mắt hạnh phúc. Những ngôi nhà gỗ đơn giản, mái tranh đã nhuốm màu thời gian, những con đường đất quen thuộc, tất cả đều hiện ra dưới ánh nắng rực rỡ, mang một ý nghĩa hoàn toàn khác biệt. Đó là biểu tượng của sự sống, của hy vọng, của một cuộc chiến đấu không ngừng nghỉ để sinh tồn mà họ vừa giành chiến thắng.
Những người phụ nữ, trẻ con đã không ngủ suốt đêm, nín thở chờ đợi tin tức. Giờ đây, khi thấy những người đàn ông của họ trở về, tuy mệt mỏi, lấm lem bùn đất, nhưng ánh mắt rạng rỡ niềm vui chiến thắng, họ ùa ra đón. Tiếng trẻ con chơi đùa, tiếng gà gáy, tiếng động vật xa xăm, tất cả những âm thanh quen thuộc của làng quê bỗng trở nên sống động hơn bao giờ hết, như những nốt nhạc của một bản giao hưởng chiến thắng. Mùi khói gỗ từ những bếp lửa đang cháy, mùi thức ăn đang nấu dở, mùi đất và mùi động vật trang trại, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác ấm áp, thân thuộc, xua tan đi mùi tanh của máu và sự căng thẳng của trận chiến.
Lâm Dịch bước vào làng, cảm thấy từng thớ thịt trên cơ thể đang đau nhức, nhưng một cảm giác nhẹ nhõm vô cùng lớn lao dâng trào trong lồng ngực. Hắn đã kiệt sức, cả thể xác lẫn tinh thần. Đôi mắt hắn vẫn còn ẩn chứa sự trầm tư, nhưng khóe môi đã khẽ cong lên một nụ cười mệt mỏi. "Con trai ta, con đã về! Con đã bảo vệ chúng ta!" Lâm mẫu, với mái tóc điểm bạc và gương mặt khắc khổ, lao đến ôm chầm lấy hắn. Bà khóc nức nở, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Vòng tay của bà, dù yếu ớt, lại mang đến cho Lâm Dịch một cảm giác ấm áp, bình yên đến lạ lùng. Hắn vỗ nhẹ lên lưng mẹ, cảm nhận sự an toàn và tình yêu thương vô bờ bến.
Lâm phụ, tuy không nói nhiều, nhưng ánh mắt ông lại ánh lên sự tự hào và biết ơn sâu sắc khi nhìn con trai. Ông chỉ khẽ gật đầu, đặt tay lên vai Lâm Dịch, một cử chỉ đơn giản nhưng chứa đựng tất cả những gì ông muốn nói. Lâm Tiểu Nguyệt, em gái hắn, cũng chạy đến, ôm chặt lấy chân anh trai, đôi mắt to tròn lấp lánh niềm vui.
Vương Đại Trụ, dù đã mệt mỏi rã rời, vẫn cố gắng vỗ vai Lâm Dịch thật mạnh. "Huynh đệ, chúng ta đã thắng! Thắng thật rồi!" Giọng anh ta khản đặc, nhưng tràn đầy sự phấn khích. Khuôn mặt anh ta, dù lấm lem, vẫn hiện rõ niềm tự hào. Lý Hổ cũng gật đầu đồng tình, vẻ mặt hung dữ thường ngày giờ đây dịu lại, thay vào đó là sự mãn nguyện. Trần Nhị Cẩu thì reo lên, kể lể về những gì đã xảy ra, về việc Nữ sát thủ đã bị dồn vào đường cùng như thế nào, và về việc Lâm Dịch đã chỉ huy tài tình ra sao.
Dân làng vây quanh Lâm Dịch, ánh mắt họ đầy sự ngưỡng mộ và kính trọng. Đối với họ, Lâm Dịch không chỉ là một người trẻ tuổi có học thức, mà còn là vị cứu tinh của làng, là người đã dẫn dắt họ vượt qua hiểm nguy. Họ không biết Lâm Dịch đến từ đâu, cũng không hiểu hết những suy nghĩ sâu xa trong đầu hắn, nhưng họ tin tưởng hắn. Niềm tin đó, được xây dựng từ những hành động cụ thể, từ những lần hắn bảo vệ họ, đã trở thành một sợi dây gắn kết vững chắc.
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ, ánh mắt hắn vẫn xa xăm, nhìn về phía những ngọn đồi xanh mướt phía xa. "Đây chỉ là khởi đầu. Chúng ta còn nhiều việc phải làm." Câu nói của hắn không mang vẻ bi quan, mà là một sự nhìn nhận thực tế, một lời nhắc nhở về những thử thách vẫn còn đang chờ đợi phía trước. Hắn biết, chiến thắng này chỉ là một bước đệm. Trần Thị Gia Tộc sẽ không dễ dàng buông tha, và Nữ sát thủ kia chắc chắn sẽ quay lại, mang theo mối hận thù cá nhân và những thủ đoạn tàn độc hơn. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,* hắn lại nghĩ. *Và chúng ta sẽ phải tiếp tục giành lấy sự công bằng, giành lấy cuộc sống của chính mình, từng ngày một.*
Sau khi nhận được những lời thăm hỏi và chúc mừng, Lâm Dịch cùng gia đình có một khoảnh khắc sum vầy ngắn ngủi. Hắn giúp Lâm mẫu nhặt rau, lắng nghe Lâm phụ kể về việc chuẩn bị mùa vụ sắp tới, và chơi đùa với Lâm Tiểu Nguyệt. Những khoảnh khắc bình dị này, sau đêm chiến đấu căng thẳng, quý giá hơn bất cứ chiến thắng vĩ đại nào. Cảm giác ấm áp của gia đình, mùi khói bếp, tiếng nói cười của người thân, tất cả đều là động lực để hắn tiếp tục chiến đấu. Hắn cảm nhận sự vững chãi của đất dưới chân, sự an toàn của ngôi làng thân yêu.
Tuy nhiên, trong sâu thẳm tâm hồn, Lâm Dịch không thể hoàn toàn gác lại những suy nghĩ về tương lai. Hắn biết, Trần Thị Gia Tộc, sau thất bại này, sẽ buộc phải cầu viện các thế lực lớn hơn ở cấp cao hơn, hoặc tìm cách trả đũa bằng những phương tiện khác. Cuộc xung đột này đã lên đến một tầm cao mới. Niềm tin và sự đoàn kết mạnh mẽ của dân làng vào hắn, mặc dù mang lại sức mạnh, cũng đặt một gánh nặng lớn lên vai hắn. Hắn không chỉ là người bảo vệ, mà còn là người xây dựng và phát triển làng. Hắn phải suy tính dài lâu cho sự an toàn và thịnh vượng của Thôn Làng Sơn Cước.
Lâm Dịch lặng lẽ đứng nhìn ra xa, về phía chân trời. Hắn không phải là một hoàng đế, không phải là một tiên nhân, nhưng hắn là người đàn ông có trách nhiệm với những người xung quanh. Mục tiêu của hắn chưa bao giờ là xưng bá hay thay đổi thế giới, mà là sinh tồn và bảo vệ những giá trị, những con người hắn trân trọng. Con đường phía trước còn dài, và những thử thách mới sẽ đến. Nhưng ít nhất, hôm nay, Thôn Làng Sơn Cước đã đứng vững. Và Lâm Dịch biết, hắn sẽ không dừng lại cho đến khi những người hắn yêu thương thực sự được an toàn. Hắn sẽ tiếp tục dùng tri thức, mưu lược và khả năng tổ chức của mình để đối phó với mọi hiểm nguy, để xây dựng một cuộc sống ổn định, bình dị mà hắn từng khao khát.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.