Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 115: Bình Minh Sau Giông Bão: Củng Cố Phòng Tuyến

Mặt trời đầu tiên, sau một đêm dài đằng đẵng của khói lửa và tiếng gào thét, cuối cùng cũng rọi xuống Thôn Làng Sơn Cước. Những tia nắng vàng nhạt len lỏi qua kẽ lá, chiếu sáng những con đường đất còn vương vãi dấu vết của cuộc chiến. Không còn tiếng binh khí va chạm, không còn tiếng la hét, chỉ còn lại sự tĩnh lặng đến đáng sợ, bị xé tan bởi tiếng gà gáy thưa thớt từ xa và tiếng chim hót líu lo, như thể thế giới chưa từng trải qua một đêm dữ dội đến thế.

Lâm Dịch đứng ở rìa làng, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt mệt mỏi, từng dáng người xiêu vẹo đang bước về. Họ là những người đã chiến đấu, đã chiến thắng, nhưng trên mỗi gương mặt ấy, niềm vui mừng chiến thắng chỉ như một lớp bụi mờ nhạt, không thể che giấu đi sự kiệt quệ, nỗi đau và cả sự mất mát. Anh cảm nhận rõ ràng cái giá mà họ đã phải trả cho chiến thắng này, một cái giá không hề nhỏ. Những người bị thương được dìu dắt, máu vẫn còn thấm trên những mảnh vải bó tạm bợ. Và đáng đau lòng hơn cả, là những thi thể được khiêng về, lặng lẽ, nặng nề, nằm gọn trên những chiếc cáng thô sơ, được che phủ bằng những tấm vải lanh trắng toát.

Tiếng than khóc yếu ớt của một người phụ nữ nào đó, rồi tiếng khóc nấc nghẹn ngào của một đứa trẻ vang lên, xé toạc không khí bình minh. Lâm Dịch siết chặt nắm tay. Hắn đã dự liệu được điều này, nhưng nhìn thấy tận mắt, cảm nhận được nỗi đau ấy, vẫn khiến lòng hắn nặng trĩu. "Chúng ta đã thắng, nhưng cái giá phải trả không hề nhỏ. Đây không phải là kết thúc, mà chỉ là khởi đầu," hắn thầm nhủ, giọng nói nội tâm trầm lắng đến mức hắn gần như không nghe thấy chính mình. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Lời này lại hiện lên trong tâm trí hắn, như một lời nhắc nhở phũ phàng về bản chất khắc nghiệt của sự sinh tồn.

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ nhưng giờ đây dường như đang oằn mình dưới gánh nặng của sự mệt mỏi, bước đến bên Lâm Dịch. Khuôn mặt anh ta lấm lem bùn đất và vết xước, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và có lẽ cả vì những giọt nước mắt kìm nén. "Lâm huynh, chúng ta đã mất ba người... và hơn chục người bị thương nặng," anh ta trầm giọng, từng lời nói như bị kẹt lại trong cổ họng. Giọng nói cục cằn thường ngày của Đại Trụ giờ đây mang một vẻ đau xót khó tả. Anh ta không nói tên, nhưng Lâm Dịch biết, đó là những người hàng xóm, những người bạn, những người thân thuộc đã cùng nhau sống dưới mái làng này.

Lâm mẫu, khuôn mặt khắc khổ giờ đây càng hằn sâu thêm những nếp nhăn lo âu, nhưng ánh mắt bà lại ánh lên niềm nhẹ nhõm khi thấy con trai bình an vô sự. Bà bước đến, ôm chặt lấy Lâm Dịch, vòng tay gầy guộc run rẩy. "May mà con không sao... May mà làng ta còn, Dịch nhi." Tiếng bà nức nở, mùi hương quen thuộc của đất và khói bếp từ người mẹ khiến Lâm Dịch cảm thấy một chút bình yên hiếm hoi giữa bão giông. Hắn vỗ nhẹ lên lưng mẹ, cố gắng truyền đi sự an ủi. Lâm phụ đứng cạnh, chỉ khẽ gật đầu, đặt tay lên vai hắn, ánh mắt chứa đựng sự tự hào và biết ơn vô bờ. Lâm Tiểu Nguyệt, vẫn còn say ngủ trong vòng tay mẹ, thỉnh thoảng lại dụi dụi đầu vào vai Lâm Dịch, hơi thở đều đều, như một biểu tượng của sự bình yên mà họ đã phải đổ máu để bảo vệ.

"Đại Trụ, Lý Hổ, Trần Nhị Cẩu!" Lâm Dịch cất tiếng, giọng hắn tuy khàn nhưng đầy uy lực. "Trước hết, đưa những người bị thương về nhà Hồ Gia Gia để chữa trị. Phải ưu tiên những người nặng nhất. Còn những người đã hy sinh, chúng ta sẽ chôn cất họ một cách trang trọng nhất có thể. Không ai trong số họ sẽ bị lãng quên."

Lý Hổ, với vẻ mặt hung dữ thường ngày, giờ đây cũng dịu lại. Anh ta gật đầu dứt khoát, lập tức quay đi, cùng với một vài thanh niên khác, bắt đầu khiêng những người bị thương nặng nhất. Trần Nhị Cẩu, đôi mắt nhanh nhẹn thường ngày giờ cũng đượm buồn, nhưng vẫn đầy tinh thần trách nhiệm. "Đại ca, vậy còn chiến lợi phẩm? Doanh trại Trần Thị..."

Lâm Dịch quay sang phía doanh trại của Trần Thị Gia Tộc, nơi giờ đây chỉ còn là một đống hoang tàn sau cuộc đột kích đêm qua. Khói vẫn còn bốc lên từ những tàn tích cháy dở, mùi khét và mùi máu tanh quyện vào nhau, tạo thành một thứ hỗn tạp khó chịu. "Nhị Cẩu, ngươi cùng vài người nữa đi kiểm kê. Thu gom tất cả những gì có thể dùng được: lương thực, thuốc men, vũ khí. Củi lửa cũng không bỏ qua. Nhưng tuyệt đối phải cẩn thận, phòng ngừa bẫy hoặc tàn quân còn sót lại. Đừng vì chiến thắng mà lơ là cảnh giác."

Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, vẻ ngây ngô thường ngày đã biến mất, thay vào đó là sự nghiêm túc hiếm thấy. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Hắn lập tức tập hợp một nhóm người, mang theo mấy bó đuốc và công cụ, cẩn trọng tiến về phía doanh trại địch.

Lâm Dịch nhìn theo bóng họ, rồi lại quay về phía làng. Dân làng, sau khi đưa người thân về, bắt đầu tập trung lại. Họ không còn hò reo chiến thắng, mà trầm mặc, bắt tay vào việc thu dọn những mảnh vỡ, những dấu vết của cuộc chiến. Những đôi mắt mệt mỏi nhưng vẫn ánh lên sự kiên định, xen lẫn một niềm tin vô hình vào người thanh niên đang đứng giữa họ. Hắn biết, niềm tin ấy là một gánh nặng, nhưng cũng là động lực lớn nhất. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,* hắn nhắc nhở mình. *Và để sinh tồn, chúng ta phải mạnh mẽ hơn, thông minh hơn.* Hắn sẽ không để những hy sinh này trở nên vô nghĩa.

Bầu trời trong xanh, nắng lên xua đi màn đêm u ám, nhưng trong lòng Lâm Dịch, một cơn bão mới đang bắt đầu hình thành. Hắn biết rằng chiến thắng này chỉ là một khoảnh khắc ngưng nghỉ ngắn ngủi. Mối nguy hiểm lớn hơn vẫn còn đang rình rập.

***

Sau khi sơ bộ ổn định tình hình, mặt trời đã lên cao, chiếu những tia nắng gay gắt xuống sân trống của làng. Mùi đất khô, mùi mồ hôi và mùi khói bếp hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí đặc trưng của vùng sơn cước. Lâm Dịch triệu tập toàn bộ dân làng còn lại, những người khỏe mạnh và cả những người đã chiến đấu. Anh đứng trên một gò đất nhỏ giữa sân, nơi thường ngày vẫn là chỗ bọn trẻ con chơi đùa, ánh mắt kiên định quét qua từng gương mặt quen thuộc. Dù đã trải qua một đêm không ngủ và những giờ phút căng thẳng tột độ, nhưng khí chất lãnh đạo toát ra từ hắn vẫn khiến mọi người phải chú ý. Thân hình gầy gò của hắn, trong bộ trang phục thô sơ lấm lem bụi đất, lại tỏa ra một sức hút kỳ lạ.

Lão Hồ, với dáng vẻ gầy gò, lưng còng và mái tóc bạc phơ, đứng phía trước đám đông, đôi mắt tinh anh nheo lại quan sát Lâm Dịch. Bên cạnh ông là Lâm phụ và Lâm mẫu, cùng với Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ. Tất cả đều im lặng, chờ đợi lời nói của Lâm Dịch.

"Chúng ta đã thắng," Lâm Dịch cất tiếng, giọng hắn tuy không quá lớn nhưng vang vọng, rõ ràng trong không gian tĩnh lặng. "Đêm qua, chúng ta đã đẩy lùi Trần Thị Gia Tộc, bảo vệ được làng của chúng ta, bảo vệ được gia đình của chúng ta." Một vài tiếng xì xào, một vài tiếng thở phào nhẹ nhõm vang lên. "Nhưng đừng quên, đây chỉ là một trận chiến. Kẻ thù sẽ trở lại, mạnh hơn, tàn độc hơn. Chúng ta phải chuẩn bị!" Giọng hắn đột ngột trở nên dứt khoát, mang theo một sự kiên quyết không thể lay chuyển.

Không khí trong sân trống trở nên căng thẳng. Những gương mặt dân làng, vừa mới giãn ra vì niềm vui chiến thắng, giờ lại co lại vì lo lắng. Họ nhìn nhau, rồi lại nhìn Lâm Dịch, chờ đợi một câu trả lời, một hướng đi.

Lão Hồ khẽ hắng giọng, tiếng ông trầm lắng nhưng chứa đầy sự từng trải. "Lâm Dịch nói đúng. Trần Thị Gia Tộc không dễ dàng bỏ cuộc. E rằng, chúng sẽ cầu viện đến các thế lực lớn hơn ở trấn trên, thậm chí là quan phủ." Lời của Lão Hồ như một gáo nước lạnh tạt vào niềm vui chiến thắng vừa chớm nở, khiến không khí trở nên nặng nề hơn. Dân làng bắt đầu xôn xao bàn tán, nỗi sợ hãi quay trở lại trong đôi mắt họ.

"Vậy chúng ta phải làm sao? Chúng ta còn có thể chống cự được nữa không?" Một người dân làng rụt rè cất tiếng hỏi, giọng nói run rẩy, ánh mắt đầy hoảng sợ. Câu hỏi này như chạm vào nỗi lo chung của tất cả mọi người.

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, ánh mắt hắn rực sáng, đầy tự tin. Hắn giơ tay ra hiệu cho mọi người im lặng. "Chúng ta sẽ không chỉ chống cự. Chúng ta sẽ củng cố, chúng ta sẽ phát triển! Biến nơi đây thành pháo đài không ai có thể tùy tiện xâm phạm!"

Lời nói của Lâm Dịch như một luồng gió mạnh thổi tan đi những đám mây u ám trong lòng dân làng. Hắn bắt đầu trình bày kế hoạch của mình, từng lời nói rõ ràng, mạch lạc, đầy sức thuyết phục.

"Trước tiên, chúng ta sẽ sửa chữa và gia cố lại toàn bộ hàng rào bảo vệ làng. Không chỉ là sửa chữa, mà là biến nó thành một hệ thống phòng thủ kiên cố hơn. Chúng ta sẽ đào hào sâu hơn, rộng hơn, bố trí thêm chốt gác và vọng đài ở những vị trí chiến lược. Trần Nhị Cẩu sẽ chịu trách nhiệm tổ chức các đội tuần tra, cả ban ngày lẫn ban đêm, không ngừng nghỉ. Phải đảm bảo không một kẻ thù nào có thể tiếp cận làng mà không bị phát hiện."

Trần Nhị Cẩu đứng thẳng người, vẻ mặt đầy tự hào và quyết tâm. "Rõ, đại ca!"

"Vương Đại Trụ và Lý Hổ," Lâm Dịch tiếp tục, quay sang hai người. "Hai người sẽ chỉ huy đội thanh niên khỏe mạnh, tập trung vào việc xây dựng và gia cố. Phải làm cho chắc chắn, phải làm cho vững vàng. Mỗi tấc đất, mỗi khúc gỗ đều phải có công dụng. Không chỉ chống đỡ, mà phải biến nó thành những cái bẫy gây sát thương cho địch. Mỗi góc, mỗi kẽ hở đều phải có công dụng."

Vương Đại Trụ và Lý Hổ gật đầu mạnh mẽ, trong mắt họ ánh lên ngọn lửa nhiệt huyết.

"Và quan trọng nhất," Lâm Dịch nhấn mạnh, "tất cả dân làng, từ người già đến người trẻ, cả nam lẫn nữ, đều phải được đào tạo những kỹ năng phòng thủ cơ bản. Không ai là vô dụng, không ai là gánh nặng. Mỗi người dân đều là một chiến binh, đều là một phần của hệ thống phòng thủ này." Hắn giải thích về việc sử dụng các loại vũ khí thô sơ như cung, nỏ, giáo mác, và cách bố trí bẫy đơn giản. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn nhắc nhở mọi người. "Chúng ta không có binh đao sắc bén như bọn chúng, nhưng chúng ta có trí tuệ, có sự đoàn kết và có ý chí bảo vệ quê hương."

Không chỉ dừng lại ở phòng thủ, Lâm Dịch còn vạch ra một tầm nhìn xa hơn. "Bên cạnh đó, chúng ta cần phải phát triển kinh tế một cách bền vững hơn. Chúng ta không thể chỉ trông chờ vào việc săn bắn hái lượm hay trồng trọt mùa vụ. Chúng ta sẽ tìm cách cải thiện giống cây trồng, tìm kiếm những loại thảo dược quý hiếm trong rừng sâu để buôn bán, xây dựng một kinh tế tự chủ. Chỉ khi đủ sức mạnh về kinh tế, chúng ta mới đủ sức mạnh để chống lại bất kỳ áp bức nào."

Nắng gắt giữa trưa vẫn chiếu thẳng xuống, nhưng trong lòng dân làng, một ngọn lửa hy vọng mới đã được thắp lên. Họ nhìn Lâm Dịch, không còn là ánh mắt của sự sợ hãi hay lo lắng, mà là ánh mắt của niềm tin tuyệt đối, của sự quyết tâm cùng nhau xây dựng và bảo vệ ngôi làng này. Lâm Dịch không phải là hoàng đế hay tiên nhân, nhưng hắn là người đã mang đến cho họ niềm hy vọng, là người đã chỉ ra con đường để sinh tồn và phát triển trong thế giới đầy khắc nghiệt này.

***

Ngay chiều hôm đó, và kéo dài trong những ngày tiếp theo, Thôn Làng Sơn Cước như một tổ kiến vỡ, nhưng là một tổ kiến đang xây dựng lại, mạnh mẽ hơn, kiên cố hơn. Tiếng cuốc xẻng va chạm vào đất đá, tiếng gỗ được đẽo gọt, tiếng búa đóng cọc vang lên không ngừng nghỉ, hòa cùng tiếng nói chuyện rì rầm, tiếng hò reo cổ vũ và cả tiếng thở dốc của những người lao động.

Dưới sự chỉ đạo sát sao của Lâm Dịch, dân làng hăng hái bắt tay vào công việc. Vương Đại Trụ và Lý Hổ, với thân hình vạm vỡ và sức lực hơn người, dẫn dắt đội thanh niên khỏe mạnh. Mồ hôi nhễ nhại, quần áo lấm lem bùn đất, nhưng họ vẫn không ngừng nghỉ. Những hàng rào cũ kỹ, mục nát được dỡ bỏ, thay vào đó là những cọc gỗ lớn, sắc nhọn được cắm sâu xuống đất, liên kết với nhau bằng những dây leo và thanh gỗ ngang chắc chắn. Hào sâu được đào rộng hơn, với những chông tre được vót nhọn cắm kín dưới đáy, ẩn mình dưới lớp lá cây và cỏ khô, sẵn sàng chờ đón bất kỳ kẻ địch nào lọt vào.

"Chỗ này cần thêm cọc gỗ, Đại Trụ! Phải làm cho chắc chắn hơn nữa!" Lâm Dịch chỉ dẫn, đứng bên cạnh Vương Đại Trụ, đôi mắt sắc bén quan sát từng chi tiết nhỏ. Hắn không chỉ đưa ra mệnh lệnh, mà còn tự tay kiểm tra từng cọc gỗ, từng mối nối. "Không chỉ chống đỡ, Đại Trụ. Phải biến nó thành cái bẫy gây sát thương cho địch. Mỗi góc, mỗi kẽ hở đều phải có công dụng. Kẻ địch càng ít nghi ngờ, hiệu quả càng cao."

Vương Đại Trụ gật đầu lia lịa, tay vẫn không ngừng vung búa. "Lâm huynh nói phải! Huynh đệ yên tâm, ta sẽ làm cho lũ chó má Trần Thị không dám bén mảng đến đây!" Giọng anh ta khản đặc vì mệt mỏi, nhưng tràn đầy nhiệt huyết.

Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng nhanh nhẹn, không ngừng đi lại quanh làng. Hắn tổ chức các đội tuần tra thành từng ca, phân công nhiệm vụ cụ thể cho từng người. Đôi mắt hắn không bỏ sót bất kỳ một dấu hiệu bất thường nào. Hắn thường xuyên báo cáo lại tình hình cho Lâm Dịch. "Đại ca, con đường mòn phía Đông không có động tĩnh gì bất thường. Các chốt gác đã được bố trí đầy đủ."

Lâm phụ cùng các lão nông khác thì phụ trách việc củng cố kho lương thực, kiểm kê lại số lượng thóc gạo, muối và các loại củ quả khô. Họ cũng bắt đầu chuẩn bị đất cho vụ mùa mới, gieo trồng những loại cây lương thực có khả năng chịu hạn tốt hơn, theo lời khuyên của Lâm Dịch. Lâm mẫu cùng các bà lão khác thì bận rộn với việc chăm sóc người bị thương. Mùi thảo dược thoang thoảng từ nhà Hồ Gia Gia lan ra khắp làng. Bà thường xuyên mang nước mát đến cho Lâm Dịch và những người đang làm việc vất vả. "Con nghỉ ngơi chút đi, Dịch nhi. Đừng làm việc quá sức," bà nói, ánh mắt đầy lo lắng khi thấy con trai mình gần như không nghỉ ngơi.

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. "Con không sao đâu, mẹ. Phải làm cho xong sớm chừng nào tốt chừng đó." Hắn hiểu tấm lòng của mẹ, nhưng hắn không thể dừng lại. Gánh nặng trên vai hắn quá lớn.

Bên cạnh công việc xây dựng, Lâm Dịch còn đích thân hướng dẫn dân làng các kỹ năng phòng thủ cơ bản. Từ cách sử dụng cung nỏ một cách hiệu quả, cách ném đá, đến cách di chuyển trong đội hình nhỏ. Hắn không có thiên phú tu luyện, nhưng hắn có tri thức. Hắn đã đọc rất nhiều sách về chiến thuật quân sự, về cách bố trí phòng thủ từ thế giới hiện đại của mình, và giờ đây, hắn đang áp dụng chúng một cách linh hoạt, phù hợp với điều kiện của Thôn Làng Sơn Cước. Hắn thậm chí còn dạy họ cách làm những bẫy đơn giản nhưng hiệu quả, cách ngụy trang và cách phối hợp tấn công – phòng thủ.

Trong những lúc hiếm hoi có thời gian rảnh, Lâm Dịch lại rút ra cuốn Cẩm Nang Kế Sách mà hắn vẫn luôn mang theo bên mình. Hắn lật từng trang, tìm kiếm những ý tưởng mới không chỉ cho phòng thủ, mà còn cho sự phát triển lâu dài của làng. Ánh mắt hắn lướt qua những hình vẽ về các loại công trình, về các phương pháp canh tác, về cách tổ chức một cộng đồng. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất,* hắn lại nghĩ. Đây chính là thứ vũ khí mà hắn sở hữu, thứ vũ khí có thể giúp hắn và những người hắn yêu thương sinh tồn trong thế giới khắc nghiệt này.

Dân làng, dù mệt mỏi, nhưng trong lòng họ lại dấy lên một niềm tự hào và hy vọng mới. Họ không còn là những người nông dân yếu ớt, dễ bị bắt nạt. Họ đang tự tay xây dựng nên pháo đài của chính mình, dưới sự dẫn dắt của một người lãnh đạo có tầm nhìn và đầy quyết tâm. Mùi gỗ tươi, mùi đất ẩm, mùi mồ hôi của người lao động, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống và ý chí kiên cường.

***

Khi màn đêm buông xuống, mang theo sự mát mẻ và tĩnh mịch, sau một ngày dài làm việc quần quật, Lâm Dịch rời khỏi làng, một mình đi dạo trong Rừng Trúc Thanh Tịnh gần đó. Trăng sáng vằng vặc treo trên nền trời đen thẳm, ánh sáng bạc chiếu rọi qua kẽ lá tre, tạo nên những bóng hình kỳ ảo trên nền đất. Gió rì rào thổi qua rừng tre, tạo ra những âm thanh xào xạc nhẹ nhàng, như một bản nhạc ru ngủ của thiên nhiên. Mùi tre tươi và đất ẩm hòa quyện trong không khí trong lành, xoa dịu đi nỗi mệt mỏi thể xác và gánh nặng tinh thần đang đè nặng lên vai hắn.

Nỗi mệt mỏi của một ngày dài và gánh nặng của trách nhiệm lãnh đạo chưa bao giờ rời bỏ hắn. Hắn biết rằng Thôn Làng Sơn Cước đã tạm an toàn, nhưng đó chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Trần Thị Gia Tộc sẽ không từ bỏ, hắn chắc chắn điều đó. Và Lão Hồ đã đúng, chúng thậm chí có thể cầu cứu những thế lực mạnh hơn ở trấn trên, hoặc thậm chí là quan phủ mục ruỗng. Điều đó có nghĩa là cuộc chiến này còn lâu mới kết thúc, và quy mô của nó có thể vượt xa những gì hắn từng tưởng tượng.

Hắn ngồi xuống một tảng đá rêu phong, rút cuốn Cẩm Nang Kế Sách ra khỏi túi. Ánh trăng đổ xuống trang giấy, soi rõ những nét chữ và hình vẽ. Hắn lật từng trang, tìm kiếm những giải pháp không chỉ cho phòng thủ mà còn cho sự phát triển lâu dài của làng. *Trần Thị chỉ là một bước đệm,* hắn độc thoại nội tâm. *Thế giới này còn hiểm ác hơn nhiều. Mình phải biến nơi đây thành một vương quốc nhỏ, đủ mạnh để tự bảo vệ, đủ thịnh vượng để thu hút người tài, đủ vững chắc để không ai có thể tùy tiện xâm phạm.*

Hắn nghĩ đến việc trồng trọt những loại cây mới, có giá trị kinh tế cao hơn, thích nghi tốt với thổ nhưỡng nơi đây. Hắn nhớ đến những kiến thức về nông nghiệp từ thế giới hiện đại của mình, những phương pháp canh tác khoa học có thể tăng năng suất lên gấp nhiều lần. Hắn cũng nghĩ đến việc tìm kiếm các loại thảo dược quý hiếm trong rừng sâu. Rừng Trúc Thanh Tịnh này, và những khu rừng khác xung quanh, chắc chắn ẩn chứa vô vàn tài nguyên chưa được khai thác. Nếu có thể tìm ra những loại thuốc quý, những loại cây có giá trị, hắn có thể mở rộng giao thương, xây dựng một nguồn thu nhập ổn định cho làng. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng phát triển để sinh tồn mới là con đường bền vững.*

Một ý nghĩ khác chợt lóe lên trong đầu hắn, lạnh lẽo như luồng gió đêm. Nữ sát thủ. Lời thề trả thù của cô ta vang vọng trong tâm trí Lâm Dịch. Cô ta đã thoát thân, và chắc chắn sẽ quay lại. Mối thù cá nhân, dai dẳng và nguy hiểm hơn bất kỳ binh lính Trần Thị nào. Hắn cần phải chuẩn bị cho điều đó, không chỉ là phòng thủ cho làng, mà còn là bảo vệ chính mình và những người thân yêu khỏi một mối đe dọa ẩn mình, có thể xuất hiện bất cứ lúc nào, bằng những thủ đoạn tàn độc nhất.

Lâm Dịch ngẩng đầu nhìn lên bầu trời sao, hít thở không khí trong lành, cảm nhận sự vững chãi của đất dưới chân. Con đường phía trước còn dài, và những thách thức mới sẽ đến, lớn hơn, khó khăn hơn. Nhưng hắn sẽ không lùi bước. Hắn sẽ tiếp tục dùng tri thức, mưu lược và khả năng tổ chức của mình để đối phó với mọi hiểm nguy, để xây dựng một cuộc sống ổn định, bình dị mà hắn từng khao khát cho Thôn Làng Sơn Cước này. Hắn gấp cuốn Cẩm Nang Kế Sách lại, đứng dậy. Một ý chí kiên định và một kế hoạch rõ ràng hơn đã hình thành trong tâm trí hắn. Hắn quay về làng, nơi ánh đèn dầu vẫn còn le lói, nơi những người hắn yêu thương đang say ngủ, sẵn sàng cho những thử thách sắp tới, cho một bình minh mới, mạnh mẽ hơn.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free