Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 116: Bình Yên Ngắn Ngủi Và Kế Sách Trùng Tu

Lâm Dịch khẽ gấp cuốn Cẩm Nang Kế Sách lại, ánh trăng vằng vặc vẫn còn vương vấn trên bìa giấy cũ kỹ, soi rõ những đường vân sờn cũ của thời gian. Hắn hít một hơi thật sâu, mùi tre tươi và đất ẩm mướt len lỏi vào buồng phổi, mang theo chút lạnh lẽo của đêm khuya nhưng cũng xoa dịu đi nỗi mệt mỏi đang vương vấn trong tâm trí. Hắn đứng dậy, đôi chân hơi mỏi nhừ sau một ngày dài làm việc và suy tư, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định, hướng về phía Thôn Làng Sơn Cước đang chìm trong giấc ngủ. Ánh đèn dầu le lói từ vài căn nhà còn thức, như những đốm lửa nhỏ sưởi ấm bóng đêm, cũng sưởi ấm chút hy vọng trong lòng hắn.

Bình minh hé rạng, xua tan màn sương mỏng giăng mắc trên những mái nhà tranh ở Thôn Làng Sơn Cước. Tiếng gà gáy vang vọng, đánh thức ngôi làng sau một đêm dài yên tĩnh. Lâm Dịch đã thức dậy từ rất sớm, nỗi mệt mỏi thể xác có thể khiến hắn rã rời, nhưng tinh thần thì không cho phép hắn lơ là. Hắn biết, một người lãnh đạo không thể ngủ yên khi dân làng còn đang phải đối mặt với nỗi đau và những thách thức phía trước. Sau khi ăn vội bát cháo nóng do Lâm mẫu chuẩn bị, hắn xách theo một giỏ thuốc lá do Hồ Gia Gia bào chế từ đêm qua, cùng với lão đi thăm hỏi từng gia đình có người bị thương.

Con đường đất trong làng còn ướt sương đêm, dăm ba chú chó nhà chạy quấn quýt bên chân. Không khí buổi sáng trong lành và thanh khiết, mùi khói bếp lẫn mùi đất ẩm quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác vừa thân thuộc vừa an yên. Nhưng sự an yên đó chỉ là lớp vỏ bọc mỏng manh. Khi bước vào từng căn nhà, Lâm Dịch lại đối mặt với hiện thực khắc nghiệt của chiến tranh. Những gương mặt xanh xao, những tiếng rên khe khẽ, những vết thương băng bó còn rỉ máu, tất cả đều nhắc nhở hắn về cái giá của chiến thắng.

Căn nhà đầu tiên họ ghé thăm là nhà của lão Lý, một nông dân chất phác đã dũng cảm cầm cuốc xẻng chiến đấu. Lão Lý bị một vết chém khá sâu vào bắp chân, tuy không nguy hiểm đến tính mạng nhưng cũng khiến lão không thể đi lại được. Vợ lão, một người phụ nữ lam lũ với mái tóc đã ngả bạc, đang ngồi bên cạnh, dùng khăn ẩm lau mồ hôi cho chồng.

"Lão Lý, lão thấy trong người thế nào rồi?" Lâm Dịch hỏi, giọng nói trầm ấm pha chút lo lắng. Hắn ngồi xổm xuống cạnh giường, cẩn thận quan sát vết thương của lão. Mùi thảo dược nồng nặc và mùi máu tanh nhàn nhạt hòa quyện trong không khí.

Lão Lý cố gượng cười, khuôn mặt nhăn nheo hằn lên vẻ đau đớn. "Đa tạ Lâm Dịch đã quan tâm. Vết thương này tuy đau, nhưng mạng già này còn giữ được là may mắn rồi. Nhờ có Lâm Dịch chỉ huy, chúng ta mới có thể thắng được lũ giặc Trần Thị khốn kiếp đó." Ánh mắt lão lão đầy sự biết ơn và ngưỡng mộ.

Hồ Gia Gia, với dáng người nhỏ bé và mái tóc bạc phơ, chậm rãi bước tới, đặt túi thuốc của mình xuống sàn. Đôi mắt tinh anh của lão nheo lại khi kiểm tra vết thương. "Vết chém này khá sâu, nhưng may mắn là chưa chạm xương. Cần phải thay thuốc đều đặn và tránh vận động mạnh. Ta đã bào chế loại thuốc này, giúp giảm đau và mau lành vết thương." Lão Hồ vừa nói vừa cẩn thận gỡ lớp băng cũ ra, để lộ vết thương đỏ au.

Lâm Dịch nhẹ nhàng vỗ vai lão Lý, cảm nhận sự run rẩy nhẹ dưới lớp áo mỏng. "Lão Lý, lão cứ yên tâm dưỡng bệnh. Mọi việc trong làng, đã có chúng tôi lo liệu. Cây trồng, mùa màng, tuyệt đối sẽ không bỏ bê. Chúng ta đã cùng nhau vượt qua hiểm nguy, thì giờ cũng sẽ cùng nhau xây dựng lại." Hắn nói, mỗi lời đều chứa đựng sự chân thành và quyết tâm.

Nội tâm Lâm Dịch trùng xuống. *Mỗi vết thương, mỗi giọt máu đổ xuống, đều là minh chứng cho sự tàn khốc của thế giới này. Họ tin tưởng mình, giao phó sinh mệnh cho mình. Mình không thể phụ lòng họ.* Hắn nhớ lại những lời nói của Lão Hồ về sự mục ruỗng của quan trường, về sự tàn bạo của các thế gia. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,* hắn tự nhủ. *Nhưng để sinh tồn một cách đàng hoàng, mình phải xây dựng một nơi chốn an toàn cho những người này.*

Họ tiếp tục đi, từ nhà này sang nhà khác. Mỗi nơi một câu chuyện, một vết thương, một nỗi đau. Có người bị bỏng do lửa cháy, có người bị trầy xước khắp người do lăn lộn trong bụi rậm, thậm chí có cả một người phụ nữ bị thương ở tay khi cố gắng bảo vệ con mình. Lâm Dịch lắng nghe tất cả, đôi khi chỉ là một cái gật đầu, một ánh mắt chia sẻ, hoặc một lời động viên ngắn gọn. Hắn cảm thấy gánh nặng trên vai mình ngày càng trĩu nặng, không phải là gánh nặng của quyền lực, mà là gánh nặng của trách nhiệm.

Cuối cùng, họ đến nhà Vương Đại Trụ. Căn nhà của Đại Trụ nằm ở rìa làng, có vẻ tươm tất hơn một chút. Bước vào trong, mùi thuốc bắc càng nồng hơn. Vương Đại Trụ nằm trên giường, vai trái băng bó dày cộm, khuôn mặt vẫn còn chút xanh xao nhưng ánh mắt thì vẫn sáng ngời, kiên định.

"Đại Trụ, ngươi thấy thế nào rồi?" Lâm Dịch bước tới, ngồi xuống mép giường.

Vương Đại Trụ cố gắng nhổm dậy, nhưng vết thương ở vai khiến hắn nhíu mày. "Đệ không sao, huynh Dịch. Chỉ là vết thương nhỏ thôi mà. Hơi đau chút, nhưng đổi lại được chiến thắng, thì đáng giá!" Hắn nói, giọng còn hơi khàn nhưng tràn đầy sự tự hào. "Huynh Dịch, huynh đã vất vả rồi. Nhìn làng mình thắng trận, đệ nằm đây mà nóng ruột không yên."

Hồ Gia Gia đặt tay lên trán Vương Đại Trụ, kiểm tra mạch. "Vết thương của Đại Trụ là nặng nhất. Một mũi tên cắm sâu vào vai, may mà không trúng động mạch. Cần tĩnh dưỡng thật kỹ, nếu không sẽ ảnh hưởng đến cánh tay sau này." Lão Hồ lắc đầu nhẹ, rồi lấy ra một lọ thuốc mỡ đặc biệt. "Đây là loại thuốc gia truyền của ta, bôi vào sẽ đỡ đau nhức hơn."

Lâm Dịch nhìn vết thương của Vương Đại Trụ, cảm thấy lòng mình thắt lại. Hắn biết, Vương Đại Trụ đã không ngần ngại lao vào hiểm nguy để bảo vệ hắn và dân làng. "Đại Trụ, ngươi đã dũng cảm lắm. Thôn Làng Sơn Cước nợ ngươi một ân tình. Ngươi cứ yên tâm dưỡng thương, mọi việc trong làng, ta sẽ lo liệu. Khi nào ngươi khỏe lại, ta còn cần ngươi giúp đỡ nhiều." Hắn nắm chặt tay Vương Đại Trụ, truyền cho hắn chút hơi ấm và sức mạnh.

"Chỉ là vết thương nhỏ, đệ không sao. Huynh cứ yên tâm, làng mình nhất định sẽ vượt qua!" Vương Đại Trụ lặp lại, ánh mắt không hề nao núng. Hắn nhìn Lâm Dịch với sự tin tưởng tuyệt đối, một niềm tin không thể lay chuyển. Với Vương Đại Trụ, Lâm Dịch không chỉ là người lãnh đạo, mà còn là người anh em, người đã mang lại hy vọng cho cuộc đời hắn.

Lâm Dịch gật đầu, trong lòng cảm thấy ấm áp. Sự kiên cường và lòng trung thành của Vương Đại Trụ là một trong những trụ cột vững chắc nhất của hắn trong thế giới khắc nghiệt này. *Có những người như Đại Trụ, mình có thể làm được mọi thứ.* Hắn đứng dậy, dặn dò Vương Đại Trụ và gia đình hắn thêm vài lời, rồi cùng Hồ Gia Gia rời đi.

Khi ra khỏi nhà Đại Trụ, Lâm Dịch nhìn lên bầu trời xanh ngắt, hít một hơi thật dài. Mùi thảo dược vẫn còn vương vấn trong không khí. "Hồ Gia Gia, đa tạ ông đã vất vả."

Lão Hồ xua tay. "Không sao, không sao. Giúp được mọi người là phúc của lão già này. Lâm Dịch à, cậu là một người tốt. Lão già này tin rằng, dưới sự dẫn dắt của cậu, Thôn Làng Sơn Cước sẽ ngày càng phát triển." Giọng lão tuy nhỏ nhẹ nhưng chứa đựng sự tin tưởng sâu sắc.

Lâm Dịch chỉ khẽ gật đầu, không nói gì thêm. Hắn biết, lời khen của Lão Hồ là thật lòng, nhưng gánh nặng trên vai hắn vẫn còn đó. *Bình yên này chỉ là tạm thời,* hắn nghĩ. *Trần Thị Gia Tộc sẽ không từ bỏ dễ dàng. Và còn Nữ sát thủ đó nữa...* Ánh mắt hắn thoáng qua một tia lạnh lẽo. *Mình phải chuẩn bị cho mọi thứ.*

***

Chiều cùng ngày, một cuộc họp quan trọng được triệu tập tại căn nhà rộng rãi nhất làng – nhà trưởng thôn Lão Vương, người đã mất trong trận chiến. Giờ đây, nơi đây trở thành trung tâm chỉ huy tạm thời của Lâm Dịch. Trên chiếc bàn gỗ sờn cũ, Lâm Dịch trải ra một tấm bản đồ đơn giản được hắn vẽ vội bằng than củi, phác họa rõ ràng địa hình của Thôn Làng Sơn Cước, các khu vực canh tác, và những tuyến đường xung quanh. Bên cạnh đó là vài mảnh giấy ghi chép sơ bộ về thiệt hại và những chiến lợi phẩm thu được từ doanh trại Trần Thị.

Những người tham dự cuộc họp đều là những nhân vật chủ chốt: Lâm phụ, gương mặt khắc khổ nhưng ánh mắt đầy tin tưởng; Lão Hồ, với vẻ trầm tư và kinh nghiệm sống dày dạn; Vương Đại Trụ, dù vai còn băng bó nhưng vẫn cố gắng tham gia, ngồi thẳng lưng, ánh mắt kiên định không rời Lâm Dịch; và Trần Nhị Cẩu, với vẻ mặt hăng hái, sẵn sàng làm theo mọi chỉ đạo.

"Chiến thắng đã có, nhưng chúng ta còn nhiều việc phải làm." Lâm Dịch mở lời, giọng nói trầm ổn, dứt khoát, thu hút mọi sự chú ý. Hắn dùng ngón tay chỉ vào tấm bản đồ. "Đầu tiên là khôi phục sản xuất, ổn định đời sống. Trần Thị Gia Tộc đã phá hoại không ít, nhưng cũng để lại cho chúng ta không ít thứ hữu dụng. Chúng ta đã thu được một số lượng đáng kể lương thực, vũ khí và công cụ từ doanh trại của chúng. Đây là một khoản bổ sung đáng kể cho làng."

Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng người. "Lão Hồ, ông thấy tình hình đất đai, mùa màng thế nào sau trận chiến? Có cần phải điều chỉnh kế hoạch gieo trồng không?"

Lão Hồ nheo mắt nhìn tấm bản đồ, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những cánh đồng lúa xanh non đang vươn mình trong nắng chiều. "Trần Thị phá hoại không ít, đặc biệt là những ruộng gần rìa rừng. Nhưng cũng chưa đến mức không thể cứu vãn. Cái chính là nhân lực, và cái đó thì chúng ta có thừa, chỉ thiếu phương pháp." Lão Hồ trầm ngâm nói. "Đất đai màu mỡ, nhưng chúng ta vẫn chỉ canh tác theo lối cũ. Năng suất thấp, dễ bị thiên tai. Nếu cứ thế này, cho dù không có Trần Thị, chúng ta cũng khó mà phát triển được."

Lâm Dịch gật đầu, hoàn toàn đồng tình với Lão Hồ. Đây cũng chính là điều hắn đã trăn trở từ lâu. "Đúng vậy. Chúng ta không thể cứ mãi bám víu vào những cách làm cũ. Tôi đã suy nghĩ rất nhiều về việc này." Hắn đưa tay chỉ vào một khu vực trên bản đồ. "Chúng ta cần tập trung vào việc cải tạo đất, luân canh cây trồng. Tôi cũng muốn thử nghiệm một số giống cây mới, có khả năng chịu hạn tốt hơn và cho năng suất cao hơn."

"Cây mới sao, Dịch nhi?" Lâm phụ lên tiếng, vẻ mặt đầy băn khoăn. "Chúng ta từ trước đến nay đều chỉ trồng lúa, ngô. Cây mới liệu có hợp thổ nhưỡng? Lỡ thất bát thì sao?" Giọng ông chứa đựng sự lo lắng thường thấy ở một người nông dân gắn bó với đất đai.

"Con hiểu nỗi lo của cha. Nhưng chúng ta không thể cứ mãi dậm chân tại chỗ. Chúng ta sẽ thử nghiệm trên một diện tích nhỏ trước, và con tin rằng với sự cần cù của dân làng, chúng ta sẽ thành công." Lâm Dịch trấn an. "Hơn nữa, chúng ta cũng cần đa dạng hóa nguồn thu. Rừng Trúc Thanh Tịnh và các khu rừng xung quanh vẫn còn ẩn chứa vô vàn tài nguyên. Chúng ta cần tổ chức các đội săn bắn và thu hái thảo dược chuyên nghiệp hơn."

"Thảo dược?" Lão Hồ nhướng mày, ánh mắt tinh anh lóe lên. "Lão già này cũng có chút kiến thức về thảo dược. Nếu Lâm Dịch có thể tìm ra những loại quý hiếm, đó sẽ là một nguồn thu không nhỏ." Lão Hồ vuốt chòm râu bạc, vẻ mặt suy tư. *Thằng bé này, đầu óc nó nghĩ ra những thứ mà người thường không thể ngờ tới.*

"Đúng vậy." Lâm Dịch lấy ra cuốn Thần Nông Bách Thảo Phổ nhỏ nhắn từ trong túi áo, đặt lên bàn. "Đây là một cuốn sách ta tình cờ có được. Nó ghi chép rất nhiều về các loại thảo dược quý hiếm, công dụng và cách tìm kiếm. Chúng ta sẽ dựa vào đây để tổ chức các đội tìm kiếm."

Vương Đại Trụ, dù đang đau, cũng không khỏi hứng thú. "Huynh Dịch nói rất đúng! Săn bắn thì đệ quen rồi, nhưng thu hái thảo dược thì chưa. Nếu có Thần Nông Bách Thảo Phổ này, chắc chắn sẽ dễ dàng hơn nhiều!" Hắn vỗ mạnh vào vai lành lặn của mình, tỏ vẻ hào hứng.

"Đại ca cứ nói, Nhị Cẩu làm theo!" Trần Nhị Cẩu lập tức lên tiếng, khuôn mặt hăng hái. "Đại ca bảo đào gì, Nhị Cẩu đào đó! Bảo tìm gì, Nhị Cẩu tìm đó!"

Lâm Dịch khẽ mỉm cười. "Tốt. Vậy thì sau khi Đại Trụ dưỡng thương xong, ta sẽ nhờ ngươi phụ trách tổ chức đội săn bắn và thu hái thảo dược. Còn Nhị Cẩu, ngươi sẽ phụ trách việc phân loại và bảo quản các loại thảo dược, cũng như học cách nhận biết chúng. Ta sẽ hướng dẫn thêm."

Hắn quay sang Lão Hồ. "Lão Hồ, kiến thức của ông về thảo dược chắc chắn sẽ giúp ích rất nhiều cho chúng ta. Ông có thể giúp Nhị Cẩu và những người khác học hỏi không?"

Lão Hồ gật đầu lia lịa. "Đương nhiên rồi! Lão già này cả đời gắn bó với cây cỏ, có thể truyền lại chút kinh nghiệm cũng là một niềm vui."

"Còn về phòng thủ..." Lâm Dịch nói, giọng hắn trở nên nghiêm túc hơn, kéo sự chú ý của mọi người về lại tấm bản đồ. "Chúng ta đã đẩy lùi Trần Thị, nhưng đây không phải là kết thúc. Trần Thị Gia Tộc sẽ không dễ dàng bỏ qua. Lão Hồ cũng đã nói, chúng có thể cầu viện các thế lực lớn hơn ở trấn trên, hoặc thậm chí là quan phủ mục ruỗng. Chúng ta phải chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất."

Lão Hồ gật đầu, vẻ mặt trầm trọng. "Đúng vậy, Lâm Dịch nói rất chí lý. Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Trần Thị là một gia tộc lớn, chúng có mối quan hệ rộng khắp. Chúng ta đã khiến chúng mất mặt, chúng sẽ không để yên đâu."

"Chính vì vậy, chúng ta phải củng cố phòng tuyến. Những chướng ngại vật, bẫy rập đã tạo ra trong trận chiến cần được sửa chữa và gia cố. Chúng ta cũng cần xây dựng thêm các chòi canh ở những vị trí chiến lược, và phân công người luân phiên canh gác ngày đêm." Lâm Dịch chỉ vào các vị trí trên bản đồ. "Ngoài ra, ta sẽ bắt đầu huấn luyện toàn bộ dân làng về kỹ năng tự vệ cơ bản. Không chỉ đàn ông, mà cả phụ nữ và thanh thiếu niên cũng cần biết cách tự bảo vệ mình."

Lâm phụ nghe vậy, vẻ mặt càng thêm lo lắng. "Huấn luyện tự vệ sao? Con có chắc không, Dịch nhi? Chúng ta chỉ là nông dân..."

"Cha, chúng ta không còn lựa chọn nào khác." Lâm Dịch ngắt lời, giọng kiên định. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Nếu chúng ta không tự đứng lên bảo vệ mình, không ai sẽ làm điều đó cho chúng ta. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng đôi khi, chúng ta cũng cần nắm chắc vũ khí trong tay."

Không khí trong phòng trở nên trầm lắng. Mọi người đều hiểu những lời Lâm Dịch nói là sự thật phũ phàng của thế giới này.

"Được rồi, vậy thì chúng ta sẽ bắt đầu ngay ngày mai." Lâm Dịch kết thúc cuộc họp. "Vương Đại Trụ, ngươi cứ yên tâm dưỡng thương. Trần Nhị Cẩu, ngươi hãy tập hợp những người trẻ tuổi, chuẩn bị cho việc đi rừng. Lão Hồ, ông hãy giúp ta soạn ra một danh sách các loại thảo dược cần tìm. Còn cha, xin cha hãy giúp con động viên dân làng, để mọi người cùng đồng lòng vượt qua giai đoạn khó khăn này."

Mọi người lần lượt gật đầu, trong lòng dấy lên một niềm quyết tâm mới. Dù phía trước còn nhiều gian nan, nhưng dưới sự lãnh đạo của Lâm Dịch, họ tin rằng Thôn Làng Sơn Cước sẽ có một tương lai tốt đẹp hơn.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía tây, hắt những tia nắng cuối ngày lên những mái nhà tranh, lên những gương mặt rám nắng của dân làng Thôn Làng Sơn Cước. Toàn bộ dân làng tụ tập tại quảng trường nhỏ, nơi thường ngày vẫn là chỗ tụ họp của trẻ con. Hôm nay, không khí trang nghiêm hơn hẳn. Mọi người đứng thành từng nhóm, im lặng lắng nghe, ánh mắt hướng về một gò đất cao, nơi Lâm Dịch đang đứng.

Ánh hoàng hôn chiếu thẳng vào khuôn mặt Lâm Dịch, làm nổi bật đường nét thanh tú nhưng kiên nghị của hắn. Đôi mắt hắn sâu thẳm, ẩn chứa sự từng trải và sắc bén, giờ đây ánh lên một vẻ quyết tâm mạnh mẽ. Trang phục thô sơ, vá víu càng khiến hắn trông gần gũi và chân thực hơn với những người dân lam lũ.

Hắn hít một hơi thật sâu, để tiếng gió rì rào mang theo hơi ấm của buổi chiều tà lướt qua. Rồi hắn cất giọng, không quá lớn, nhưng đủ vang và rõ ràng để mọi người đều có thể nghe thấy.

"Hôm nay, chúng ta đứng đây, không chỉ để ăn mừng chiến thắng, mà còn để tưởng nhớ những người đã ngã xuống." Giọng Lâm Dịch trầm lắng, mang theo chút tiếc nuối và lòng biết ơn. "Họ đã hy sinh thân mình để bảo vệ gia đình, bảo vệ làng xóm, bảo vệ chúng ta. Máu của họ đã đổ xuống mảnh đất này, để Thôn Làng Sơn Cước được bình yên. Chúng ta sẽ không bao giờ quên ơn họ."

Một làn sóng xì xào nhỏ chạy qua đám đông, rồi nhanh chóng chìm vào im lặng. Nhiều người cúi đầu, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má sạm nắng. Lâm mẫu đứng cạnh Lâm phụ, tay nắm chặt tay chồng, đôi mắt đỏ hoe. Lâm Tiểu Nguyệt, tựa vào mẹ, ngây thơ ngẩng đầu nhìn anh trai, không hiểu hết ý nghĩa của những lời nói đó, nhưng cảm nhận được không khí trang trọng.

"Chúng ta đã chứng minh rằng, dù nhỏ bé, Thôn Làng Sơn Cước không dễ bị bắt nạt!" Lâm Dịch nói tiếp, giọng hắn dần trở nên mạnh mẽ hơn, truyền đi một luồng khí thế mới. "Chúng ta đã đoàn kết, đã chiến đấu bằng tất cả sức lực và sự dũng cảm. Chúng ta đã đánh bại Trần Thị Gia Tộc, buộc chúng phải bỏ chạy tháo thân!"

Tiếng vỗ tay và reo hò bắt đầu vang lên lác đác, rồi nhanh chóng lan rộng khắp đám đông. Những gương mặt mệt mỏi bỗng bừng sáng, nụ cười nở trên môi nhiều người. Họ nhìn Lâm Dịch với ánh mắt tự hào, pha lẫn sự ngưỡng mộ và tin tưởng.

"Nhưng đây không phải là kết thúc!" Lâm Dịch giơ tay, ra hiệu cho mọi người im lặng. "Trần Thị Gia Tộc sẽ không dễ dàng bỏ qua thất bại này. Chúng có thể sẽ quay lại, hoặc cầu viện những thế lực lớn hơn ở bên ngoài. Chúng ta phải chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất, đồng thời xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn cho Thôn Làng Sơn Cước!"

Một sự im lặng bao trùm quảng trường. Những lời nói của Lâm Dịch như một gáo nước lạnh tạt vào sự hưng phấn của chiến thắng, kéo mọi người trở về với hiện thực khắc nghiệt. Ai cũng biết, mối đe dọa vẫn còn đó, và cuộc chiến sinh tồn còn lâu mới kết thúc.

"Tôi sẽ cùng mọi người, khôi phục lại đồng ruộng, phát triển nghề săn bắn, và tìm kiếm những cách mới để làm giàu cho làng." Lâm Dịch tiếp tục, giọng hắn lại trở nên ấm áp và tràn đầy hy vọng. "Chúng ta sẽ không chỉ đơn thuần là phòng thủ, mà còn phải phát triển. Chúng ta sẽ biến Thôn Làng Sơn Cước thành một nơi mà không ai có thể tùy tiện xâm phạm, một nơi mà con cháu chúng ta có thể sống một cuộc đời bình yên và no đủ!"

Hắn dừng lại, quét ánh mắt qua từng khuôn mặt. "Tôi cần tất cả mọi người. Mỗi người một việc, mỗi người một tay. Người già hướng dẫn, người trẻ hăng hái. Đàn ông ra sức, phụ nữ đảm đang. Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng lại làng, làm cho nó mạnh hơn, thịnh vượng hơn bao giờ hết!"

"Chúng tôi tin Lâm Dịch!" Tiếng hô vang đồng thanh của dân làng vang dội khắp quảng trường, phá tan sự im lặng. Tiếng hô ấy không chỉ là lời ủng hộ, mà còn là lời thề, là sự tin tưởng tuyệt đối vào người lãnh đạo của họ.

Lâm Dịch khẽ gật đầu, lòng hắn trào dâng một cảm xúc khó tả. Hắn không phải là một vị vua, không phải là một vị tướng, nhưng giờ đây, hắn đang gánh vác trách nhiệm của một người lãnh đạo tối cao, người mang trong mình hy vọng của cả một cộng đồng.

Hắn chỉ tay về phía những cánh đồng. "Ngày mai, chúng ta sẽ bắt đầu sửa chữa những con đê bị hư hại, dọn dẹp những mảnh ruộng bị tàn phá. Đội săn bắn sẽ được tổ chức lại, tìm kiếm thức ăn và những loại thảo dược quý trong rừng. Phụ nữ và trẻ em sẽ phụ giúp việc thu hái, phơi khô. Tất cả đều là công việc quan trọng!"

Hắn nhìn về phía rìa rừng, nơi những chòi canh mới sẽ được dựng lên. "Và quan trọng nhất, chúng ta sẽ không ngừng cảnh giác. Các chòi canh sẽ được bố trí lại, tăng cường người canh gác. Chúng ta sẽ huấn luyện tất cả mọi người, để mỗi người dân Thôn Làng Sơn Cước đều có thể tự bảo vệ mình và gia đình!"

Tiếng reo hò lại vang lên, mạnh mẽ hơn, dứt khoát hơn. Họ không còn là những nông dân yếu ớt, dễ bị bắt nạt. Họ đã nếm trải mùi vị của chiến thắng, và giờ đây, họ đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách mới. Dưới ánh hoàng hôn, Thôn Làng Sơn Cước như một pháo đài sống, tràn đầy ý chí và niềm hy vọng.

***

Đêm khuya, ánh trăng bạc vằng vặc treo trên nền trời đen thẳm, rắc những hạt bụi lấp lánh lên tán lá tre rì rào của Rừng Trúc Thanh Tịnh. Sau một ngày dài mệt mỏi nhưng cũng đầy quyết tâm, Lâm Dịch lại một mình đi ra rìa rừng, tìm một chỗ ngồi yên tĩnh trên một tảng đá rêu phong quen thuộc. Không khí lạnh lẽo của đêm khuya thấm vào da thịt, nhưng tâm trí hắn vẫn còn bừng tỉnh.

Hắn ngắm nhìn ánh trăng, cảm nhận sự tĩnh mịch bao trùm, nhưng trong lòng lại không thể nào yên tĩnh được. Tiếng reo hò của dân làng vẫn còn vang vọng trong tai hắn, tiếng hô "Chúng tôi tin Lâm Dịch!" như một lời thề nguyện, đồng thời cũng là một gánh nặng vô hình đè lên vai hắn. *Bình yên này chỉ là tạm thời,* hắn độc thoại nội tâm. *Họ tin tưởng mình, trao cho mình niềm hy vọng. Mình không thể làm họ thất vọng.*

Những lời cảnh báo của Lão Hồ về việc Trần Thị Gia Tộc có thể cầu viện thế lực lớn hơn ở trấn trên hoặc quan phủ vẫn văng vẳng bên tai. *Một gia tộc lớn như Trần Thị không thể chấp nhận thất bại dễ dàng đến vậy. Chúng chắc chắn sẽ tìm cách trả thù, và lần này, có thể không chỉ là quân lính bình thường. Sẽ là những thế lực mà chúng ta chưa từng đối mặt.* Hắn biết, Thôn Làng Sơn Cước đã tạm thời an toàn, nhưng đó chỉ là một thắng lợi cục bộ. Cuộc chiến thực sự vẫn còn ở phía trước, và quy mô của nó có thể vượt xa những gì hắn từng tưởng tượng.

Rồi hắn nhớ đến ánh mắt căm thù của Nữ sát thủ khi cô ta tháo chạy vào rừng sâu. *Nữ sát thủ đó... sẽ quay lại.* Một mối đe dọa cá nhân hơn, dai dẳng hơn, và nguy hiểm hơn bất kỳ binh lính Trần Thị nào. Cô ta không chỉ là một kẻ địch, mà còn là một bóng ma lẩn khuất, có thể xuất hiện bất cứ lúc nào, bằng những thủ đoạn tàn độc nhất. Hắn cần phải chuẩn bị cho điều đó, không chỉ là phòng thủ cho làng, mà còn là bảo vệ chính mình và những người thân yêu khỏi lưỡi kiếm ẩn mình của cô ta.

Lâm Dịch rút cuốn Cẩm Nang Kế Sách từ trong túi áo ra, lật giở những trang giấy cũ kỹ. Ánh trăng đổ xuống, soi rõ từng nét chữ, từng hình vẽ. Hắn lướt qua những kế sách về phòng thủ, về chiến lược quân sự, về cách đối phó với các thế lực lớn. Hắn cũng lôi ra cuốn Thần Nông Bách Thảo Phổ, lật đến những trang nói về các loại thảo dược quý hiếm, những loại cây có thể mang lại giá trị kinh tế cao, những phương pháp canh tác mới mẻ từ thế giới hiện đại của hắn.

*Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Để tồn tại, để bảo vệ những người mình yêu thương, mình phải mạnh hơn, khôn ngoan hơn.* Hắn tự nhủ. *Mình phải biến Thôn Làng Sơn Cước thành một vương quốc nhỏ, đủ mạnh để tự bảo vệ, đủ thịnh vượng để thu hút người tài, đủ vững chắc để không ai có thể tùy tiện xâm phạm.* Ý chí kiên định này càng lúc càng bám rễ sâu hơn trong tâm trí hắn.

Hắn nhắm mắt lại, hít thở sâu, cảm nhận từng luồng gió nhẹ lướt qua mặt. Mùi tre tươi và đất ẩm mướt vẫn còn đó, mang theo chút hương vị của sự sống và hy vọng. Con đường phía trước còn dài, và những thách thức mới sẽ đến, lớn hơn, khó khăn hơn. Nhưng hắn sẽ không lùi bước. Hắn sẽ tiếp tục dùng tri thức, mưu lược và khả năng tổ chức của mình để đối phó với mọi hiểm nguy, để xây dựng một cuộc sống ổn định, bình dị mà hắn từng khao khát cho Thôn Làng Sơn Cước này, cho những người đã tin tưởng hắn.

Lâm Dịch mở mắt, ánh mắt hắn sáng quắc trong đêm tối. Một ý chí kiên định và một kế hoạch rõ ràng hơn đã hình thành trong tâm trí hắn. Hắn gấp cuốn sách lại, đứng dậy, quay về làng, nơi ánh đèn dầu vẫn còn le lói, nơi những người hắn yêu thương đang say ngủ, sẵn sàng cho những thử thách sắp tới, cho một bình minh mới, mạnh mẽ hơn.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free