Lạc thế chi nhân - Chương 117: Tiếng Vang Từ Sơn Cước: Chấn Động Vùng Biên
Sáng sớm hôm sau, ánh nắng ban mai như rót mật xuống Thôn Làng Sơn Cước, xua tan đi sự lạnh lẽo của đêm trường và những ám ảnh còn sót lại của cuộc chiến. Không khí trong làng không còn là sự nặng nề của tang tóc hay u ám của sợ hãi, mà thay vào đó là một sự hối hả, nhộn nhịp đến lạ. Tiếng búa đập côm cốp, tiếng cưa gỗ ken két, tiếng người gọi nhau í ới vang lên khắp nơi, hòa cùng tiếng trẻ con nô đùa, tiếng gà gáy eo óc từ xa và tiếng động vật lợn ụt ịt, trâu bò uể oải nhai cỏ. Mùi khói bếp từ những căn nhà mới sửa lan tỏa, quyện với mùi đất ẩm và hương gỗ thông tươi, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống và hy vọng.
Lâm Dịch đi dọc theo con đường đất quen thuộc, ánh mắt sắc bén lướt qua từng mái nhà đang được lợp lại, từng hàng rào tre gai đang được gia cố thêm chắc chắn. Hắn không cần phải ra lệnh quá nhiều, chỉ đôi khi dừng lại, đưa ra một vài chỉ dẫn nhỏ về cách đắp tường đất cho vững chãi hơn, hay cách buộc chằng mái tranh để chống chọi với gió bão. Dân làng, với những khuôn mặt rám nắng và đôi tay chai sần, làm việc hăng say, trên môi nở nụ cười mà đã lâu rồi không xuất hiện. Họ không còn cúi đầu cam chịu, mà ngẩng cao đầu, ánh mắt tràn đầy sự tự tin và lòng kiêu hãnh.
Hắn nhìn thấy Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn hắn cả cái đầu, đang dùng sức xẻ một khúc gỗ lớn, mồ hôi nhễ nhại nhưng khuôn mặt chất phác lại rạng rỡ. Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình nhưng nhanh nhẹn, liên tục chạy tới chạy lui, phụ giúp mọi người khuân vác vật liệu. Tiếng Trần Nhị Cẩu oang oang: "Lão Trương, khúc gỗ này đặt ở đây có vững không? Đại ca dặn phải chắc chắn mới được!" vang vọng khắp xóm.
"Lâm ca đúng là thần nhân, Trần Thị cũng phải chịu thua!", một người dân làng vừa đắp đất vừa hào hứng nói vọng sang người bên cạnh.
"Phải đó, ai mà ngờ được chứ! Cứ tưởng lần này Thôn Làng Sơn Cước ta xong đời rồi!", người kia phụ họa, ánh mắt nhìn về phía Lâm Dịch với vẻ kính trọng và ngưỡng mộ không che giấu.
Lâm Dịch chỉ khẽ gật đầu đáp lại những ánh mắt ấy, nhưng trong lòng hắn, một cảm giác phức tạp dâng lên. Hắn hiểu rằng, niềm tin của dân làng là một sức mạnh to lớn, nhưng đồng thời cũng là một gánh nặng. *Bình yên này chỉ là tạm thời,* hắn độc thoại nội tâm. *Họ tin tưởng mình, trao cho mình niềm hy vọng. Mình không thể làm họ thất vọng.* Hắn biết, tin tức về thất bại thảm hại của Trần Thị Gia Tộc, một hào tộc hùng mạnh ở trấn trên, dưới tay một ngôi làng nhỏ bé dưới chân núi này, chắc chắn đã lan truyền đi xa. *Chúng ta cần chuẩn bị cho những 'vị khách' mới, không chỉ là những kẻ thù muốn báo thù, mà còn cả những kẻ tò mò, những kẻ muốn thăm dò, thậm chí là những kẻ muốn lợi dụng.*
Hắn tiếp tục đi, đến gần gian bếp chung của làng, nơi Lâm mẫu cùng vài người phụ nữ khác đang chuẩn bị bữa sáng cho những người đang làm việc. Mùi cháo gạo và rau dại nấu chín bốc lên thơm lừng, xua đi cái lạnh còn sót lại của buổi sớm. Lâm mẫu, dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt hằn rõ dấu vết thời gian nhưng ánh mắt nay đã bớt đi phần nào lo âu, chỉ còn lại sự nhẹ nhõm và tự hào. Bà thấy Lâm Dịch đến gần, vội vàng múc một bát cháo nóng hổi đưa cho hắn.
"Dịch nhi, con ăn chút gì đi. Cả đêm qua chắc lại thức trắng suy nghĩ rồi." Giọng bà vẫn tràn đầy sự quan tâm, lo lắng.
Lâm Dịch nhận lấy bát cháo, hơi ấm từ bát truyền vào lòng bàn tay, xua đi cái lạnh lẽo của đêm khuya còn vương vấn trên người hắn. Hắn khẽ mỉm cười: "Mẫu thân, con không sao. Mọi người làm việc vất vả hơn con nhiều."
Lâm phụ, tay chân thô ráp vì lao động, da rám nắng, đang cùng Vương Đại Trụ chỉ đạo việc xẻ gỗ gần đó, nghe thấy lời con trai thì quay lại, ánh mắt đầy tự hào. "Dịch nhi trưởng thành rồi, cha mẹ an lòng." Ông nói, giọng khàn khàn nhưng tràn đầy sự mãn nguyện. Ông biết, con trai mình đã làm được điều mà cả đời ông và những thế hệ đi trước không dám mơ tới: đánh bại Trần Thị, mang lại sự bình yên và tự do cho Thôn Làng Sơn Cước. Niềm kiêu hãnh ấy, giống như ánh nắng đang chiếu rọi, sưởi ấm cả ngôi làng.
Nhưng Lâm Dịch không chìm đắm trong niềm vui chiến thắng quá lâu. Hắn biết, "Tri thức là vũ khí mạnh nhất", và giờ đây, hắn cần phải vận dụng nó để không chỉ phòng thủ, mà còn phải phát triển. Cuộc chiến thực sự không chỉ là trên chiến trường, mà còn là trên bàn cờ của kinh tế và quyền lực.
***
Khi màn đêm buông xuống, mang theo hơi sương ẩm ướt và gió nhẹ lùa qua những tán cây tre rì rào, Lâm Dịch cùng Lão Hồ, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu tụ họp trong ngôi nhà gỗ của hắn. Ngọn đèn dầu lập lòe trên bàn đá, hắt bóng những người đàn ông lên vách tường, tạo nên một không khí trang trọng pha lẫn chút trầm tư. Mùi khói gỗ từ bếp vẫn còn vương vấn, quyện với mùi đất ẩm đặc trưng của vùng sơn cước.
Lâm Dịch trải một tấm bản đồ thô sơ của vùng ra giữa bàn. Đó không phải là một tấm bản đồ tinh xảo được vẽ trên lụa hay giấy quý, mà chỉ là một tấm da dê cũ kỹ, trên đó hắn đã tự tay phác họa lại địa hình xung quanh Thôn Làng Sơn Cước, các con đường mòn, những ngôi làng lân cận và cả vị trí của trấn trên. Hắn chỉ tay vào một điểm, nơi từng là doanh trại của Trần Thị, giờ chỉ còn là một đống tro tàn.
"Trần Thị đã phải chịu một thất bại nặng nề," Lâm Dịch mở lời, giọng nói trầm tĩnh, "Chúng ta đã đánh tan đội quân của chúng, khiến chúng mất mặt và tổn thất không ít binh lính, ngựa chiến cùng vũ khí. Nhưng đây chỉ là bước khởi đầu."
Lão Hồ, với thân hình gầy gò, lưng hơi còng và mái tóc bạc phơ, nhấp một ngụm trà nóng. Đôi mắt tinh anh của ông nheo lại, nhìn chằm chằm vào bản đồ. "Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Trần Thị là một hào tộc lớn, quyền thế ở trấn trên đã ăn sâu bén rễ. Mất mặt lớn như vậy, chắc chắn chúng sẽ không bỏ qua." Ông dừng lại, miết nhẹ bộ râu bạc, "Nhưng cái giá phải trả để báo thù một ngôi làng nhỏ như chúng ta sẽ khiến chúng phải cân nhắc. Chúng không thể huy động toàn bộ lực lượng mà không gây chú ý. Hơn nữa, việc chúng bị đánh bại bởi dân làng chúng ta sẽ khiến các thế lực khác ở trấn trên cũng phải suy nghĩ lại."
Vương Đại Trụ gật đầu lia lịa, khuôn mặt chất phác tỏ rõ vẻ đồng tình. "Lão Hồ nói đúng! Trần Thị muốn báo thù cũng phải xem xét cái giá! Hơn nữa, lần này chúng ta đã cho chúng biết Thôn Làng Sơn Cước không dễ bắt nạt!"
Trần Nhị Cẩu, ngồi cạnh Vương Đại Trụ, cũng hăng hái tiếp lời: "Phải đó! Lần này chúng ta đã chứng minh được chúng ta có thể tự bảo vệ mình!"
Lâm Dịch khẽ nhíu mày, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải. "Đúng vậy, chúng ta đã chứng tỏ mình không phải là miếng mồi dễ nuốt. Nhưng đây cũng là lúc chúng ta phải nhìn xa hơn. Chúng ta đã có được sự bình yên, nhưng sự bình yên ấy mong manh như sợi chỉ. Giờ là lúc biến mối nguy thành cơ hội. Chúng ta cần một kế hoạch dài hạn, không chỉ phòng thủ mà còn phải vươn lên."
Hắn lật sang một trang khác của tấm bản đồ, nơi hắn đã đánh dấu những khu vực có thể tìm thấy thảo dược quý hiếm, những mỏ khoáng sản nhỏ và những con suối có nguồn nước tốt. "Chúng ta không thể mãi là một ngôi làng đói nghèo, chỉ biết dựa vào săn bắn và trồng trọt đơn thuần. Chúng ta cần phát triển kinh tế, tạo ra nguồn của cải riêng để nuôi sống dân làng, để mua sắm vũ khí tốt hơn, để thu hút những người có tài đến giúp đỡ chúng ta."
Hắn rút cuốn Thần Nông Bách Thảo Phổ từ trong túi áo ra, đặt cạnh cuốn Cẩm Nang Kế Sách, lật đến những trang về các loại cây thuốc và kỹ thuật canh tác. "Trong rừng sâu, có rất nhiều loại thảo dược quý hiếm mà người thường không biết giá trị. Chúng ta có thể thu hái chúng, hoặc thậm chí là trồng trọt. Chúng ta cũng có thể cải thiện năng suất cây trồng, tìm kiếm những phương pháp chăn nuôi tốt hơn. Tất cả những điều này, nếu làm tốt, sẽ biến Thôn Làng Sơn Cước thành một nơi thịnh vượng, một nơi mà không ai dám tùy tiện xâm phạm."
Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu lắng nghe với vẻ chăm chú, đôi khi lại gật gù hoặc đặt câu hỏi. "Đại ca cứ nói, huynh đệ sẽ làm theo! Đại ca chỉ đường, chúng ta sẽ đi theo!" Vương Đại Trụ nói một cách dứt khoát, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng tuyệt đối.
Lão Hồ trầm ngâm nhìn Lâm Dịch. Ông đã sống nửa đời người ở chốn biên thùy này, chứng kiến không biết bao nhiêu sự đổi thay, bao nhiêu thăng trầm. Nhưng chưa bao giờ ông thấy một người nào có tầm nhìn xa và ý chí kiên định như Lâm Dịch. "Ý kiến của Lâm Dịch rất đúng. Để tồn tại trong thế giới này, chúng ta không thể chỉ dựa vào sức mạnh vũ lực. Kinh tế vững mạnh mới là gốc rễ của sự ổn định. Nhưng con đường này sẽ không dễ dàng. Nó sẽ thu hút sự chú ý của các thương hội, các hào tộc khác. Chúng ta cần phải cẩn trọng."
Lâm Dịch gật đầu. "Đúng vậy. Tuy nhiên, Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Để tồn tại, để bảo vệ những người mình yêu thương, mình phải mạnh hơn, khôn ngoan hơn. Chúng ta sẽ bắt đầu từng bước một. Trước mắt, hãy tập trung vào việc củng cố phòng thủ, và đồng thời, cử người đi thăm dò tình hình các loại thảo dược, các nguồn tài nguyên xung quanh."
Hắn biết, con đường phía trước còn dài. Nhưng với niềm tin của dân làng, với sự ủng hộ của những người huynh đệ, và với tri thức của một người đến từ thế giới hiện đại, hắn tin rằng Thôn Làng Sơn Cước sẽ không chỉ sống sót, mà còn vươn mình mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
***
Cùng lúc đó, tại Quán Ăn Đại Phong ở thị trấn lân cận, không khí đang sôi động hơn bao giờ hết. Đó là một tòa nhà gỗ hai tầng, với khu vực ăn uống mở ở tầng trệt và nhà bếp ở phía sau, nơi tiếng bát đĩa lạch cạch, tiếng chảo xào xèo xèo vang lên không ngớt. Đèn lồng đã được thắp sáng từ lâu, treo lơ lửng khắp nơi, hắt ánh sáng vàng vọt lên những gương mặt đang say sưa trò chuyện, cười đùa. Mùi thức ăn phong phú, hương vị nồng nàn của gia vị và dầu ăn quyện vào nhau, tạo nên một không gian ấm áp, mời gọi giữa màn đêm buông xuống.
Tiểu Nhị Quán Rượu, một chàng trai trẻ nhanh nhẹn, lanh lợi, đang bưng một mâm đồ ăn đầy ắp đi xuyên qua đám đông. Vừa đi, cậu vừa vểnh tai nghe ngóng, và thỉnh thoảng lại chen vào một câu chuyện. "Các vị có nghe gì chưa? Chuyện động trời! Trần Thị Gia Tộc, cái gia tộc mà ai cũng phải kiêng nể, vậy mà lại bị đánh cho tan tác bởi một lũ nông dân dưới chân núi!"
Tiếng xì xào bàn tán lập tức lan rộng. "Thật sao? Ngươi đừng có mà nói đùa!" một vị khách béo tốt đang nhấm nháp rượu hỏi, mắt mở to.
"Thật như đếm! Ta có một người anh họ làm phu khuân vác, tận mắt chứng kiến binh lính Trần Thị chạy thục mạng về trấn, quần áo rách rưới, mặt mũi bầm dập! Nghe nói chết không ít người!" Tiểu Nhị nói, giọng đầy vẻ hưng phấn và tò mò.
Chủ quán trọ Mập, thân hình tròn trịa, nụ cười niềm nở thường trực trên môi, đang ngồi sau quầy tính tiền, đôi mắt nhỏ ti hí nhưng tinh tường. Bộ râu mép được tỉa tót cẩn thận của ông khẽ rung lên khi ông lắng nghe. "Không thể tin được! Trần Thị quyền thế như vậy mà cũng có ngày bị thất bại dưới tay mấy lão nông ư?" Ông vỗ đùi một cái rõ kêu, biểu cảm vừa ngạc nhiên vừa có chút khoái trá. "Cả trấn này ai mà không biết Trần Thị hống hách ngang ngược? Coi như lần này chúng bị trời phạt!"
Tin tức về sự kiện chấn động này đã lan nhanh như cháy rừng. Các thương nhân, khách qua đường, thậm chí là vài tiểu quan nhỏ từ trấn khác, đều không ngừng bàn tán. Họ không thể tin rằng một hào tộc có thế lực như Trần Thị, đã bao năm áp bức dân lành và các thương hội nhỏ, lại có thể bị đánh bại bởi một ngôi làng nhỏ bé không tên tuổi.
Ở một góc khuất của quán, Trương Quản Sự của Thiên Phong Thương Hội đang lặng lẽ nhấp ngụm trà nóng. Ngoại hình trung bình của hắn không quá nổi bật, nhưng bộ trang phục gọn gàng và ánh mắt sắc bén lại khiến người ta không thể xem thường. Hắn đã lắng nghe toàn bộ câu chuyện, không bỏ sót một chi tiết nào. Ban đầu là sự ngạc nhiên, rồi dần chuyển thành suy tư sâu sắc.
*Thôn Làng Sơn Cước... Lâm Dịch... Cái tên này, e rằng sẽ không còn là vô danh nữa rồi.* Trương Quản Sự miết nhẹ chén trà gốm thô, cảm nhận hơi ấm lan tỏa trong lòng bàn tay. Hắn đã nghe nói về Thôn Làng Sơn Cước, một ngôi làng nghèo đói và lạc hậu, gần như bị bỏ quên dưới chân núi. Và hắn cũng đã từng nghe thoáng qua về một thiếu niên tên Lâm Dịch, người đã dùng vài mưu mẹo nhỏ để cứu làng khỏi một trận dịch bệnh. Nhưng hắn chưa bao giờ nghĩ rằng thiếu niên đó lại có thể làm được một việc động trời đến vậy.
*Trần Thị đã cố gắng thâu tóm các mỏ khoáng sản và thảo dược quý hiếm ở vùng biên thùy này. Thất bại của chúng sẽ tạo ra một khoảng trống quyền lực lớn.* Hắn nhắm mắt lại, trong đầu bắt đầu tính toán những lợi ích và rủi ro. Thiên Phong Thương Hội luôn tìm kiếm những cơ hội mới, những nguồn hàng tiềm năng. Nếu Thôn Làng Sơn Cước, dưới sự lãnh đạo của Lâm Dịch, thực sự có khả năng bảo vệ bản thân và thậm chí là phát triển kinh tế, thì đó sẽ là một đối tác đáng để cân nhắc.
*Không thể coi thường một thiếu niên có thể đánh bại Trần Thị Gia Tộc. Hắn không chỉ có dũng khí, mà còn có mưu lược.* Trương Quản Sự mở mắt, ánh mắt sắc lẹm lướt qua những người đang xôn xao bàn tán. Hắn biết, một khi tin tức này lan rộng hơn, sẽ có rất nhiều thế lực khác cũng sẽ chú ý đến Thôn Làng Sơn Cước. Có thể là các hào tộc muốn lợi dụng sự suy yếu của Trần Thị, có thể là quan phủ muốn kiểm soát vùng biên giới đang dần trở nên bất ổn, hoặc cũng có thể là những thương hội đối thủ.
*Cần phải cử người đi tìm hiểu kỹ hơn. Tìm hiểu về Thôn Làng Sơn Cước, và đặc biệt là về Lâm Dịch.* Hắn tự nhủ. Hắn tin rằng, sau chiến thắng này, Thôn Làng Sơn Cước sẽ không còn là một ngôi làng nhỏ bé, yếu ớt nữa. Nó sẽ trở thành một điểm nóng, một nơi mà các thế lực lớn sẽ phải cân nhắc khi đặt chân đến. Và Lâm Dịch, thiếu niên gầy gò với đôi mắt sâu thẳm ấy, sẽ không còn là một cái tên vô danh. Hắn sẽ là một yếu tố mới, một biến số đầy tiềm năng trên bàn cờ quyền lực của vùng đất Đại Hạ này.
Trương Quản Sự đặt chén trà xuống, một nụ cười khó đoán nở trên môi. "Tiểu nhị, cho ta thêm một chén rượu nữa." Hắn gọi, giọng điệu bình thản, nhưng trong lòng đã dấy lên vô vàn tính toán. "E rằng, vùng biên thùy này sẽ không còn yên bình nữa rồi."
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.