Lạc thế chi nhân - Chương 118: Thám Thính Kẻ Thù: Nội Bộ Trần Thị Rạn Nứt
Tiếng bàn tán xôn xao trong quán trọ dần lắng xuống khi màn đêm buông sâu, nhưng trong tâm trí Trương Quản Sự, những lời đồn đại về Thôn Làng Sơn Cước và thiếu niên Lâm Dịch vẫn không ngừng vang vọng. Hắn đặt chén rượu xuống, ánh mắt sắc lẹm lướt qua những bóng người còn lại trong quán, những gương mặt đang say sưa với chén rượu hay những câu chuyện không đầu không cuối. Đối với hắn, mỗi lời nói, mỗi ánh mắt đều có thể ẩn chứa một hàm ý, một cơ hội, hoặc một mối đe dọa tiềm tàng. Vùng biên thùy này, vốn dĩ đã phức tạp, nay lại càng thêm rối ren.
*Vùng biên thùy này sẽ không còn yên bình nữa rồi.* Câu nói của hắn không chỉ là một lời nhận định đơn thuần, mà còn là một dự cảm sâu sắc về một cục diện mới đang hình thành. Trần Thị Gia Tộc, vốn là một bá chủ địa phương, nay lại thất bại thảm hại dưới tay một đám nông dân vô danh. Điều này không chỉ làm lung lay uy tín của Trần Thị mà còn mở ra một khoảng trống quyền lực mà bất kỳ thế lực nào cũng thèm khát. Thiên Phong Thương Hội của hắn, với bản chất là kẻ săn tìm cơ hội, không thể đứng ngoài cuộc.
Hắn khẽ thở dài, đứng dậy, bước ra khỏi quán trọ. Không khí đêm lạnh lẽo ùa vào, mang theo hơi ẩm của sương khuya và mùi đất nồng. Trên bầu trời, trăng lưỡi liềm treo lơ lửng, soi rọi vạn vật trong một thứ ánh sáng ma mị, huyền ảo. Trương Quản Sự không về phòng trọ ngay, mà đi thẳng đến nhà kho của Thiên Phong Thương Hội trong trấn. Hắn cần viết một bức thư, một bức thư quan trọng, gửi về tổng bộ, và có lẽ, còn phải chuẩn bị cho một chuyến đi thăm dò. Thôn Làng Sơn Cước, cái tên đó, đã khắc sâu vào tâm trí hắn.
***
Đêm khuya, khi cả Thôn Làng Sơn Cước đã chìm vào giấc ngủ an lành sau một ngày lao động vất vả, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích và tiếng chó sủa vọng từ xa, trong căn phòng nhỏ của Lâm Dịch, ánh đèn dầu leo lét vẫn còn thắp sáng. Ánh sáng vàng vọt, yếu ớt hắt lên vách gỗ thô sơ, tạo nên những bóng hình chập chờn, ma mị. Không khí trong phòng đặc quánh mùi khói gỗ, mùi giấy cũ và một chút hơi ẩm của đêm.
Lâm Dịch ngồi giữa, trên tấm ván gỗ đã được dùng làm bàn họp tạm thời, trải ra một tấm bản đồ thô sơ vẽ tay. Bản đồ này không hoàn chỉnh, cũng không chính xác hoàn toàn, nhưng nó đánh dấu những vị trí quan trọng mà Lâm Dịch đã tìm hiểu và ghi nhớ: Thôn Làng Sơn Cước, con đường dẫn đến các trấn lân cận, và khu vực được cho là của Trần Thị Gia Tộc. Gương mặt hắn trầm tư, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự sắc bén của một người đã trải qua nhiều thăng trầm, mặc dù ngoại hình vẫn chỉ là một thiếu niên gầy gò, hơi xanh xao. Bộ trang phục thô sơ, vá víu trên người hắn càng làm nổi bật vẻ giản dị, mộc mạc.
Đối diện hắn là Lão Hồ, người cố vấn già dặn với mái tóc bạc phơ và đôi mắt tinh anh thường nheo lại. Lão ngồi khoanh tay, lắng nghe Lâm Dịch nói, thỉnh thoảng khẽ vuốt chòm râu. Bên cạnh Lão Hồ là Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, khuôn mặt chất phác hiện rõ vẻ lo lắng, bồn chồn. Hắn ngồi thẳng lưng, ánh mắt dán chặt vào tấm bản đồ, thỉnh thoảng lại đưa tay gãi đầu. Trần Nhị Cẩu, người trẻ nhất trong nhóm, với vóc dáng trung bình và đôi mắt nhanh nhẹn, ngồi ở góc, vẻ mặt đầy nhiệt huyết và sẵn sàng hành động. Cả ba đều mang trên mình những bộ quần áo lao động giản dị, thấm đượm mùi mồ hôi và đất đai.
“Chúng ta không thể mãi bị động,” Lâm Dịch bắt đầu, giọng nói trầm thấp, rõ ràng, phá vỡ sự im lặng căng thẳng trong phòng. Hắn dùng ngón tay chỉ vào vị trí của Trần Thị Gia Tộc trên bản đồ. “Thất bại vừa rồi chắc chắn đã giáng một đòn nặng nề lên Trần Thị, nhưng chúng ta cần biết chính xác mức độ tổn thất của chúng, và liệu chúng có đang âm mưu gì khác hay không.” Hắn ngước lên, ánh mắt lướt qua từng người. “Thông tin là vàng. Trong thế giới này, kẻ nào nắm rõ tình hình kẻ địch, kẻ đó mới có thể sinh tồn.”
Lão Hồ khẽ gật đầu, đôi mắt đã hằn sâu vết thời gian nhưng vẫn ánh lên vẻ thâm thúy. “Đúng vậy, Lâm Dịch nói có lý. Một con hổ bị thương vẫn là hổ, nhưng nếu nó rệu rã thật sự, thì đó là cơ hội trời ban cho chúng ta. Ngược lại, nếu chúng chỉ giả vờ yếu thế để giăng bẫy, thì bất cẩn sẽ phải trả giá đắt.” Giọng lão trầm ấm, mang theo sự từng trải của năm tháng. “Thế sự vô thường, lòng người khó đoán. Chúng ta không thể chỉ nhìn vào những gì mình thấy bên ngoài mà chủ quan.”
Vương Đại Trụ, sau một hồi im lặng, cuối cùng cũng cất tiếng. “Nhưng mà, Lâm Dịch, ai sẽ đi làm cái việc nguy hiểm này? Trần Thị tuy thua, nhưng vẫn là một gia tộc lớn, lính canh chắc chắn vẫn rất đông. Lỡ có chuyện gì…” Hắn ngập ngừng, ánh mắt lộ rõ sự lo lắng. Hắn vốn là người trọng nghĩa khí, nhưng cũng rất thực tế và biết sợ hãi trước những mối nguy hiểm rõ ràng.
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ, một nụ cười gần như không rõ ràng, ẩn chứa sự tự tin nhưng cũng không kém phần thận trọng. “Đại Trụ nói đúng, đây là việc nguy hiểm. Nhưng chúng ta không có lựa chọn nào khác. Chúng ta cần một người lanh lợi, tháo vát, và quan trọng nhất, là người chúng ta có thể tin tưởng tuyệt đối.” Hắn quay sang nhìn Trần Nhị Cẩu, ánh mắt dừng lại ở đôi mắt sáng, nhanh nhẹn của thiếu niên này.
Trần Nhị Cẩu, từ nãy đến giờ vẫn im lặng lắng nghe, bỗng nhiên bật dậy, vẻ mặt đầy vẻ quyết tâm. “Đại ca cứ giao cho Nhị Cẩu! Ta sẽ đi, nhất định sẽ mang tin tức về cho đại ca!” Giọng nói của Nhị Cẩu còn non nớt nhưng tràn đầy nhiệt huyết, một sự nhiệt huyết cháy bỏng của tuổi trẻ, muốn chứng tỏ bản thân. Hắn đã được Lâm Dịch tin tưởng giao nhiều nhiệm vụ nhỏ trước đây và luôn hoàn thành xuất sắc, điều đó đã hun đúc trong hắn một sự tự hào và lòng trung thành tuyệt đối.
Lâm Dịch đưa tay ra hiệu cho Nhị Cẩu ngồi xuống, ánh mắt vẫn giữ vẻ bình tĩnh. “Nhị Cẩu, ngươi là người nhanh nhẹn nhất trong số chúng ta, lại có tài ẩn mình, ngụy trang. Nhưng nhiệm vụ này không đơn thuần chỉ là lẩn trốn. Ngươi phải quan sát kỹ lưỡng, ghi nhớ mọi thứ, từ số lượng lính canh, cách bố trí phòng thủ, cho đến những lời nói, cử chỉ bất thường của bọn chúng. Nhớ kỹ, đừng bao giờ mạo hiểm bản thân. An toàn của ngươi là quan trọng nhất.” Lâm Dịch dặn dò cặn kẽ, giọng điệu xen lẫn sự nghiêm túc và một chút lo lắng ngầm. Hắn biết, giao phó một nhiệm vụ tình báo cho một thiếu niên chưa từng được huấn luyện chuyên nghiệp là một canh bạc lớn. Nhưng hắn không có nhiều sự lựa chọn. Trong hoàn cảnh này, Trần Nhị Cẩu là lựa chọn tốt nhất.
Trong đầu Lâm Dịch, những suy nghĩ hiện đại không ngừng lướt qua. *Tình báo, phản gián, chiến tranh thông tin… Những khái niệm này dù ở thời đại nào cũng đều có giá trị sống còn. Chúng ta không có binh lực hùng hậu, không có vũ khí tối tân, nhưng chúng ta có tri thức, và quan trọng hơn, chúng ta có một đội ngũ nhỏ những người tin tưởng và sẵn sàng chiến đấu vì nhau.* Hắn nhớ lại câu nói: "Tri thức là vũ khí mạnh nhất". Và lúc này, tri thức về kẻ thù chính là thứ vũ khí mà họ cần nhất.
Hắn tiếp tục hướng dẫn Nhị Cẩu về cách tiếp cận, những điểm cần chú ý, và cả những dấu hiệu nguy hiểm cần tránh. Hắn vạch ra một lộ trình an toàn nhất có thể, chỉ cho Nhị Cẩu những con đường mòn ít người qua lại, những bụi cây rậm rạp có thể ẩn nấp. Hắn thậm chí còn dặn dò Nhị Cẩu nên ngụy trang như thế nào để không gây chú ý, và cách thu thập thông tin một cách tự nhiên nhất, như nghe lỏm từ những quán trọ ven đường, những người buôn bán, hay thậm chí là những tên lính gác lơ là.
“Nhớ kỹ, Nhị Cẩu,” Lâm Dịch nhấn mạnh, đưa tay vỗ vai cậu. “Ngươi không phải đi gây sự, cũng không phải đi anh hùng. Nhiệm vụ của ngươi là mắt, là tai của chúng ta. Mang về thông tin, đó là thành công lớn nhất.” Ánh mắt hắn nhìn Nhị Cẩu, vừa nghiêm nghị, vừa ẩn chứa sự tin tưởng sâu sắc. Hắn biết, Nhị Cẩu tuy còn trẻ, nhưng lại có một sự nhạy bén và khôn ngoan mà ít người có được.
Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc. “Ta hiểu rồi, đại ca! Nhất định sẽ không làm đại ca thất vọng!” Hắn đứng dậy, cúi đầu chào Lâm Dịch, Lão Hồ và Vương Đại Trụ, rồi lặng lẽ bước ra khỏi căn phòng nhỏ, hòa mình vào màn đêm tĩnh mịch của Thôn Làng Sơn Cước. Hắn không chỉ mang theo trọng trách của một nhiệm vụ, mà còn mang theo cả niềm tin của những người đồng đội, của cả ngôi làng vào đôi vai mình.
Lâm Dịch nhìn theo bóng Nhị Cẩu khuất dần, trong lòng không khỏi dấy lên một nỗi lo lắng mơ hồ. Hắn biết mình đã đặt cược vào một sự liều lĩnh, nhưng hắn cũng tin tưởng vào khả năng của Nhị Cẩu. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và đôi khi, để sinh tồn, ta phải chủ động đối mặt với nguy hiểm, không chỉ để phòng thủ, mà còn để tìm kiếm cơ hội.* Hắn thầm nhủ, đôi mắt vẫn dán chặt vào tấm bản đồ thô sơ, nơi những đường nét nguệch ngoạc đánh dấu một tương lai đầy bất định. Lão Hồ và Vương Đại Trụ vẫn ngồi đó, im lặng, cùng chung một nỗi niềm. Không khí trong phòng vẫn đặc quánh, nhưng giờ đây, nó không chỉ là sự căng thẳng, mà còn là sự chờ đợi, sự hy vọng vào một thông tin sẽ thay đổi cục diện.
***
Rạng sáng, khi sương mù giăng mắc khắp các ngọn đồi, thung lũng, biến cảnh vật thành một bức tranh thủy mặc huyền ảo, Trần Nhị Cẩu đã ở rất gần Dinh thự Trần Thị Gia Tộc. Không khí ẩm lạnh thấm vào từng thớ thịt, khiến người ta rùng mình. Mùi đất ẩm, mùi lá khô mục rữa và một chút hương khói bếp mờ nhạt từ xa xăm hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ mùi đặc trưng của buổi sớm vùng biên.
Nhị Cẩu, với bộ đồ cũ kỹ màu nâu đất, dáng người nhỏ thó, khéo léo ẩn mình trong những bụi cây rậm rạp ven đường mòn. Hắn di chuyển chậm rãi, nhẹ nhàng, mỗi bước chân đều cẩn trọng để không gây ra tiếng động. Đôi mắt nhanh nhẹn của hắn không ngừng quét qua mọi ngóc ngách, ghi nhớ từng chi tiết nhỏ nhất. Khoảng cách với dinh thự Trần Thị càng gần, hắn càng cảm nhận rõ ràng sự khác biệt so với những gì hắn từng nghe đồn.
Trước đây, dinh thự Trần Thị luôn nổi tiếng với sự bề thế, oai vệ, lính canh đông đảo, tuần tra nghiêm ngặt. Âm thanh huyên náo của những người hầu kẻ hạ, những tiếng quát tháo của lính tráng luôn vọng ra, thể hiện quyền uy của một gia tộc quyền thế. Nhưng hôm nay, mọi thứ dường như tĩnh lặng đến lạ.
Nhị Cẩu nấp sau một gốc cây đại thụ cổ thụ, thân cây to lớn đủ để che khuất hoàn toàn thân hình hắn. Từ vị trí này, hắn có thể quan sát rõ cổng chính của dinh thự. Khác với dự đoán của hắn và Lâm Dịch, số lượng lính canh ở cổng chính thưa thớt đến bất ngờ. Chỉ có hai tên lính, dáng vẻ uể oải, tay cầm giáo dựa vào tường, đầu gật gù như đang ngủ gật. Ánh mắt họ lơ đãng, không hề có sự cảnh giác thường thấy.
“Lại không có lương tháng này. Chắc chắn là do thất bại ở Sơn Cước…” Một tên lính càu nhàu, giọng nói khàn khàn, phá tan sự im lặng của buổi sớm. Hắn đưa tay dụi mắt, vẻ mặt đầy vẻ khó chịu và bất mãn.
Tên lính còn lại khẽ thở dài, đáp lời bằng một giọng thì thầm nhưng vẫn đủ để Nhị Cẩu nghe rõ. “Ngươi còn muốn lương sao? Nghe nói kho bạc đã cạn rồi. Gia chủ bị thương nặng, không biết có qua khỏi không, các lão trong tộc thì tranh giành quyền lực, chả ai quan tâm đến bọn mình cả.” Hắn nhổ một bãi nước bọt xuống đất, thái độ bất cần. “Mấy lão già trong tộc đang cãi nhau ầm ĩ. Nghe nói Trần Gia Chủ bị thương nặng, không biết có qua khỏi không…”
Nhị Cẩu nheo mắt, cố gắng ghi nhớ từng lời. *Kho bạc cạn kiệt, Gia chủ bị thương nặng, các lão trong tộc tranh giành quyền lực…* Những thông tin này quý giá hơn vàng. Hắn đã được Lâm Dịch dặn dò phải chú ý đến những chi tiết nhỏ nhất, và đây chính là những chi tiết đó.
Hắn tiếp tục quan sát. Một lúc sau, một tên lính khác từ bên trong đi ra, vẻ mặt hớt hải. “Hai ngươi còn đứng đây làm gì? Mau vào trong xem xét tình hình. Lại có chuyện rồi! Trưởng lão Trần Cương và Trần Lâm đang cãi nhau ầm ĩ ở đại sảnh, suýt nữa thì động tay động chân!” Tên lính này thở hổn hển, vẻ mặt đầy vẻ bất lực.
Hai tên lính canh cổng nghe vậy, vội vàng vứt giáo xuống, chạy vọt vào bên trong, bỏ mặc cổng chính không người canh gác. Nhị Cẩu ngạc nhiên đến sững sờ. Sự lỏng lẻo này là điều hắn chưa từng nghĩ tới. Dinh thự Trần Thị, biểu tượng của quyền lực và sự đáng sợ trong vùng, giờ đây lại giống như một tổ ong vỡ.
Nhị Cẩu không vội vàng hành động. Hắn vẫn kiên nhẫn ẩn nấp, quan sát thêm một lúc. Mùi sương lạnh lẽo và không khí u ám của buổi sớm khiến hắn cảm thấy hơi rùng mình, nhưng sự phấn khích khi thu thập được những thông tin quan trọng đã xua tan đi cảm giác đó.
Một lát sau, một chiếc xe ngựa cũ kỹ, không có bất kỳ biểu tượng gia tộc nào, chậm rãi lăn bánh ra khỏi cổng phụ của dinh thự. Chiếc xe được che kín mít bằng vải thô, nhưng Nhị Cẩu vẫn có thể thoáng thấy bóng dáng một người đàn ông mặc y phục sang trọng nhưng rách rưới, vẻ mặt tái mét, được hai người hầu dìu lên xe một cách vội vã. Họ di chuyển về phía tây, con đường dẫn đến các khu vực hẻo lánh hơn.
*Chắc chắn là Gia chủ Trần Thị!* Nhị Cẩu thầm đoán. *Bị thương nặng đến mức phải che giấu thân phận mà rời đi, điều đó cho thấy tình hình nghiêm trọng hơn hắn tưởng tượng.* Hắn nhớ lại lời dặn của Lâm Dịch: "Quan sát, ghi nhớ, và an toàn là trên hết." Hắn không đuổi theo chiếc xe ngựa. Nhiệm vụ của hắn là thu thập thông tin về tình hình nội bộ, không phải truy đuổi kẻ thù.
Trong khoảng thời gian đó, hắn còn nghe lỏm được nhiều lời bàn tán khác từ những người hầu đi lại trong sân. Người thì than vãn về việc thiếu hụt lương thực, người thì trách móc về sự suy đồi của gia tộc, người lại lo sợ về tương lai mờ mịt. Tất cả đều thể hiện một sự bất mãn sâu sắc và sự thiếu gắn kết trong nội bộ Trần Thị. Không còn sự kính trọng, sự sợ hãi như trước đây. Thay vào đó là sự hỗn loạn và chia rẽ.
Mặt trời dần ló dạng, xua đi màn sương mù, mang theo những tia nắng ấm áp đầu tiên. Nhị Cẩu biết đã đến lúc phải rút lui. Hắn đã thu thập được quá nhiều thông tin quý giá. Hắn lặng lẽ rời khỏi gốc cây đại thụ, khéo léo len lỏi qua những bụi rậm, theo con đường mòn mà Lâm Dịch đã chỉ dẫn, trở về Thôn Làng Sơn Cước. Cả chặng đường đi, trong đầu hắn không ngừng sắp xếp lại những gì đã thấy, đã nghe, để có thể báo cáo một cách rõ ràng và đầy đủ nhất cho đại ca của mình. Hắn cảm thấy mệt mỏi, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên vẻ tự hào và hưng phấn. Hắn đã hoàn thành nhiệm vụ của mình một cách xuất sắc.
***
Trưa ngày hôm sau, khi mặt trời đã lên cao, rải những tia nắng vàng ấm áp xuống Thôn Làng Sơn Cước, xua tan đi hơi lạnh còn vương vấn của buổi sớm, Trần Nhị Cẩu trở về. Hắn bước vào làng với dáng vẻ mệt mỏi, quần áo lấm lem bụi đường, nhưng đôi mắt lại sáng rỡ, không giấu nổi vẻ hưng phấn. Vừa đặt chân đến đầu làng, hắn đã không ngừng tìm kiếm bóng dáng Lâm Dịch.
Ngay lập tức, hắn được dẫn đến căn nhà của Lâm Dịch, nơi Lâm Dịch, Lão Hồ và Vương Đại Trụ đã chờ đợi từ sáng sớm. Căn phòng nhỏ vẫn vậy, đơn sơ và mộc mạc, nhưng không khí hôm nay lại có vẻ nhẹ nhõm hơn một chút so với đêm qua. Trên bàn, một chén trà nóng và vài miếng lương khô đã được chuẩn bị sẵn cho Nhị Cẩu. Lâm Dịch ngồi đó, gương mặt trầm tĩnh, nhưng ánh mắt không giấu được vẻ mong chờ. Lão Hồ vuốt râu, nét mặt điềm tĩnh. Vương Đại Trụ thì đứng ngồi không yên, liên tục nhìn ra cửa.
Nhị Cẩu vừa bước vào, lập tức quỳ sụp xuống, vẻ mặt tuy mệt mỏi nhưng tràn đầy vẻ tự hào. “Đại ca, Nhị Cẩu đã trở về!”
Lâm Dịch vội vàng đỡ Nhị Cẩu dậy. “Ngươi đã vất vả rồi, Nhị Cẩu. Có bị thương tích gì không? Mau ngồi xuống, uống chén trà cho ấm người.” Giọng hắn trầm ấm, đầy vẻ quan tâm. Mặc dù bề ngoài Lâm Dịch luôn tỏ ra lý trí và lạnh lùng, nhưng hắn luôn trân trọng và quan tâm đến những người thân cận của mình. Sự an toàn của Nhị Cẩu là ưu tiên hàng đầu, hơn cả những thông tin mà hắn mang về.
Nhị Cẩu lắc đầu, vẻ mặt hớn hở. “Không, đại ca. Nhị Cẩu không sao cả. Mà đại ca, đúng như đại ca dự đoán! Trần Thị Gia Tộc loạn thật rồi!” Hắn không đợi Lâm Dịch hỏi, liền bắt đầu thuật lại chi tiết những gì mình đã thấy và nghe được.
Hắn kể về số lượng lính canh thưa thớt, về sự lỏng lẻo trong việc canh gác, về việc kho bạc cạn kiệt, và đặc biệt là những lời càu nhàu, than vãn của lính tráng về việc không được trả lương. Hắn mô tả lại cảnh hai tên lính canh cổng bỏ vị trí để chạy vào xem hai trưởng lão cãi vã. Rồi hắn kể về chiếc xe ngựa bí ẩn chở Trần Gia Chủ bị thương nặng rời đi trong đêm, và những lời bàn tán về sự tranh giành quyền lực giữa các chi tộc.
“Bọn chúng cãi nhau như chó với mèo, đại ca ạ! Lính canh thì bỏ bê, không ai còn muốn làm việc nữa. Nghe nói Trần Gia Chủ bị thương nặng lắm, chắc không còn sống được bao lâu đâu!” Giọng Nhị Cẩu đầy vẻ phấn khích, như thể hắn vừa chứng kiến một vở kịch hoành tráng. Hắn dùng những từ ngữ đơn giản, mộc mạc của một người dân thường, nhưng lại lột tả được bản chất của sự hỗn loạn đang diễn ra trong dinh thự Trần Thị.
Lâm Dịch lắng nghe chăm chú, ánh mắt không rời khỏi Nhị Cẩu. Hắn đặt ra những câu hỏi để xác minh từng chi tiết, để chắc chắn rằng không có sự hiểu lầm nào. “Ngươi có chắc chắn là Trần Gia Chủ bị thương nặng đến mức phải rời đi bí mật không? Hắn có vẻ như thế nào? Chiếc xe ngựa đi về hướng nào?” Hắn muốn có một bức tranh càng rõ ràng càng tốt.
Nhị Cẩu cố gắng nhớ lại, mô tả chi tiết nhất có thể. “Hắn ta mặt tái mét, dáng vẻ tiều tụy lắm, được hai người hầu dìu lên xe. Chiếc xe đi về phía tây, đại ca ạ, hướng những cánh rừng già.”
Lão Hồ, nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, khẽ vuốt chòm râu bạc. “Quả nhiên là thế! Cây đổ bầy khỉ tan. Một khi chủ cột suy yếu, nội bộ sẽ lục đục. Đó là lẽ thường tình của thế gian.” Giọng lão trầm ngâm, nhưng trong ánh mắt lộ rõ sự hài lòng với những thông tin mà Nhị Cẩu mang về. “Tuy nhiên, chúng ta vẫn không thể chủ quan. Một con rắn bị thương vẫn có thể cắn chết người.” Lão không quên nhắc nhở về sự thận trọng.
Vương Đại Trụ, người vốn ít khi nói nhiều, lúc này cũng không kìm được sự ngạc nhiên. “Thật không ngờ, bọn chúng lại thảm hại đến vậy! Cứ tưởng Trần Thị là bất khả chiến bại, ai dè… Đúng là, đại ca Lâm Dịch nói không sai, ‘đừng nhìn mặt mà bắt hình dong’!” Hắn vỗ đùi một cái rõ kêu, vẻ mặt vừa ngạc nhiên vừa có chút nhẹ nhõm.
Lâm Dịch gật đầu. Thông tin của Nhị Cẩu đã xác nhận hoàn toàn những gì hắn dự đoán. Thất bại ở Thôn Làng Sơn Cước không chỉ là một vết sẹo nhỏ, mà là một đòn chí mạng giáng vào Trần Thị Gia Tộc, không chỉ về mặt binh lực mà còn về uy tín và tài chính. Sự yếu kém của Gia chủ Trần Thị, cộng với sự tranh giành quyền lực nội bộ, đã đẩy gia tộc này vào một tình thế hết sức nguy hiểm.
Trong đầu Lâm Dịch, một bản đồ chiến lược mới đang dần hình thành. Hắn nhìn Nhị Cẩu, đôi mắt ánh lên vẻ tự hào. "Ngươi đã làm rất tốt, Nhị Cẩu. Cả làng sẽ biết ơn công lao của ngươi." Hắn biết, lời khen ngợi này có ý nghĩa hơn bất kỳ phần thưởng vật chất nào đối với một thiếu niên nhiệt huyết như Nhị Cẩu.
Nhị Cẩu gãi đầu, cười tít mắt, vẻ mặt rạng rỡ. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!” Lời nói đơn giản nhưng chứa đựng sự trung thành tuyệt đối. Hắn cảm thấy mọi mệt mỏi tan biến hết, chỉ còn lại niềm vui sướng vì đã hoàn thành nhiệm vụ và nhận được sự tin tưởng từ người đại ca mà hắn vô cùng kính trọng.
Lâm Dịch cho Nhị Cẩu nghỉ ngơi, sau đó quay sang Lão Hồ và Vương Đại Trụ. “Tình hình đã rõ. Bây giờ, chúng ta phải quyết định bước đi tiếp theo. Đây là cơ hội, nhưng cũng là một con dao hai lưỡi.” Hắn nói, giọng điệu trở nên nghiêm túc hơn bao giờ hết. Ánh nắng trưa hắt vào phòng, chiếu sáng gương mặt trầm tư của hắn, làm nổi bật lên vẻ quyết đoán ẩn sâu trong đôi mắt. Hắn biết, một quyết định sai lầm lúc này có thể khiến Thôn Làng Sơn Cước rơi vào nguy hiểm còn lớn hơn trước.
***
Chiều tối cùng ngày, khi ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ khung cửa sổ nhỏ của căn phòng Lâm Dịch, hắn ngồi một mình, trầm ngâm suy nghĩ. Ánh nắng cuối ngày xuyên qua khe cửa, tạo thành một vệt sáng đỏ cam trên nền nhà gỗ, rồi từ từ mờ dần, nhường chỗ cho bóng tối đang dần bao trùm. Không khí trong phòng dịu mát hơn, mang theo mùi đất ẩm từ bên ngoài và mùi khói bếp thoang thoảng từ những ngôi nhà lân cận.
Lâm Dịch không thắp đèn dầu ngay. Hắn muốn tận hưởng những khoảnh khắc tĩnh lặng này để sắp xếp lại những suy nghĩ đang hỗn loạn trong đầu. Thông tin mà Trần Nhị Cẩu mang về đã xác nhận hoàn toàn phán đoán của hắn: Trần Thị Gia Tộc thực sự đang suy yếu nghiêm trọng, nội bộ rạn nứt, và Gia chủ của chúng đang bị thương nặng, có khả năng không còn đủ sức để nắm giữ quyền lực. Đây là một cơ hội vàng, một khoảnh khắc hiếm có mà Thôn Làng Sơn Cước chưa từng mơ tới.
Hắn đưa tay vuốt nhẹ lên bìa của cuốn Cẩm Nang Kế Sách đặt trên bàn. Cuốn sách cũ kỹ, bìa đã sờn rách, nhưng bên trong chứa đựng vô vàn những tri thức, những mưu lược đã được hắn chắt lọc và áp dụng trong cuộc chiến sinh tồn nơi thế giới cổ đại này. Hắn lật giở từng trang, đọc lại những đoạn viết về "thừa thắng xông lên", "tận dụng thời cơ", và "đánh vào điểm yếu của đối phương". Từng câu chữ như khắc sâu vào tâm trí hắn, gợi mở ra những hướng đi mới.
*Nội bộ rạn nứt… Đây không chỉ là cơ hội để tiêu diệt mối họa Trần Thị một cách triệt để, mà còn là bước đệm để làng ta thoát khỏi kiếp bị chèn ép, để thực sự có một chỗ đứng vững chắc ở vùng biên thùy này.* Lâm Dịch thầm nhủ, đôi mắt hắn nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi những ngọn núi hùng vĩ dần chìm vào bóng đêm. Hắn không còn là thiếu niên Lâm Dịch của những ngày đầu tiên xuyên không, chỉ biết loay hoay tìm cách sinh tồn cơ bản. Giờ đây, hắn đã là người lãnh đạo của Thôn Làng Sơn Cước, và trách nhiệm của hắn không chỉ dừng lại ở việc bảo vệ, mà còn phải phát triển, phải mở rộng.
Tuy nhiên, trong đầu Lâm Dịch, sự thận trọng bẩm sinh của một người từng trải luôn song hành với tham vọng. *Cơ hội thường đi kèm với nguy hiểm.* Hắn đã sống đủ lâu ở thế giới hiện đại để hiểu rằng không có bữa trưa nào là miễn phí, và càng không có sự công bằng nào tự nhiên mà đến. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Câu nói đó luôn vang vọng trong tâm trí hắn, nhắc nhở hắn về sự tàn khốc của thực tại. Trần Thị Gia Tộc suy yếu, nhưng không có nghĩa là chúng sẽ biến mất. Một con chó bị dồn vào đường cùng vẫn có thể cắn ngược lại chủ. Hơn nữa, việc Trần Thị suy yếu sẽ tạo ra một khoảng trống quyền lực. Ai sẽ lấp đầy khoảng trống đó? Liệu sẽ có những thế lực nào khác nhòm ngó, và liệu Thôn Làng Sơn Cước có đủ sức để đối phó với những 'kẻ thù mới' đó không?
Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi giấy cũ từ cuốn Cẩm Nang và hơi ẩm của đêm. Áp lực của trách nhi���m đè nặng lên vai hắn. Hắn không phải là một chiến binh vĩ đại, không có thiên phú tu luyện. Vũ khí duy nhất của hắn là tri thức và khả năng suy luận logic. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất." Hắn tin vào điều đó.
Một kế hoạch táo bạo hơn, không còn chỉ là phòng thủ thụ động, bắt đầu hình thành trong tâm trí hắn. Kế hoạch này đòi hỏi sự mưu lược, sự tính toán tỉ mỉ, và cả một chút liều lĩnh. Nó không chỉ là việc khai thác điểm yếu của Trần Thị, mà còn là việc xây dựng nền tảng vững chắc cho Thôn Làng Sơn Cước trong một cục diện mới. Hắn không muốn trở thành hoàng đế hay tiên nhân, hắn chỉ muốn bảo vệ những người mà hắn yêu thương, xây dựng một cuộc sống bình dị mà hắn từng khao khát. Nhưng để đạt được điều đó, hắn phải không ngừng chiến đấu, không ngừng mưu lược.
Lâm Dịch mở mắt, ánh mắt đã trở nên kiên định. Bóng tối đã bao trùm căn phòng, nhưng trong đầu hắn, những tia sáng của ý tưởng đang bùng cháy. Hắn đưa tay với lấy cây bút lông và giấy, bắt đầu phác thảo những ghi chú đầu tiên cho kế hoạch mới. Ngày mai, Thôn Làng Sơn Cước sẽ không chỉ bắt tay vào việc tái thiết, mà còn bắt đầu một chương mới, một chương đầy chủ động và mưu lược hơn. Hắn không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng hắn biết rằng, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, đôi khi phải biết cách nắm bắt cơ hội, dù nó có nguy hiểm đến đâu.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.