Lạc thế chi nhân - Chương 119: Bức Thư Điều Kiện: Hòa Hay Chiến?
Hoàng hôn đã buông xuống từ lâu, nhường chỗ cho màn đêm tĩnh mịch nơi sơn cước. Trong căn nhà gỗ nhỏ của Lâm Dịch, ánh đèn dầu leo lét thắp sáng không gian chật hẹp, hắt lên những bóng đổ chập chờn trên vách đất. Bên ngoài, trăng non vừa ló dạng sau rặng núi, thả xuống một thứ ánh sáng bạc nhạt nhòa, đủ để phác họa những đường nét mơ hồ của Thôn Làng Sơn Cước đang chìm vào giấc ngủ. Một làn gió se lạnh thổi qua khe cửa, mang theo mùi đất ẩm đặc trưng sau một ngày nắng oi ả, lẫn với mùi khói bếp còn vương vấn từ những bữa cơm tối muộn màng. Tiếng trẻ con cười đùa đã lắng xuống, chỉ còn lại tiếng gà gáy thỉnh thoảng vang lên từ xa, cùng tiếng dế rả rích hòa vào bản giao hưởng của màn đêm.
Lâm Dịch ngồi trước bàn gỗ sờn cũ, gương mặt thanh tú nhưng đầy vẻ trầm tư của hắn được ánh đèn dầu yếu ớt chiếu rọi, càng làm đôi mắt sâu thẳm thêm phần sắc bén. Đối diện hắn là Lão Hồ, lưng còng, đôi mắt tinh anh nheo lại như đang cân nhắc điều gì đó, tay vuốt chòm râu bạc phơ. Kế bên, Vương Đại Trụ với thân hình vạm vỡ, khuôn mặt chất phác nhưng ánh mắt tràn đầy vẻ nóng nảy, nắm chặt tay đến nỗi các khớp ngón tay kêu răng rắc. Trần Nhị Cẩu, người vừa trở về từ chuyến do thám đầy mạo hiểm, ngồi ngay ngắn trước mặt Lâm Dịch, gương mặt có chút ngây ngô nhưng ánh mắt lại vô cùng lanh lợi. Cả bốn người, mỗi người một tâm trạng, nhưng đều chung một mối bận tâm về vận mệnh của Thôn Làng Sơn Cước.
Bầu không khí trong phòng căng như dây đàn, nặng trĩu bởi sự chờ đợi và những thông tin vừa được tiết lộ. Trần Nhị Cẩu, sau khi được mời ngồi xuống và uống một bát trà nóng, đã không chậm trễ mà trình bày chi tiết những gì mình đã mục sở thị tại Trần Gia. Giọng hắn trầm xuống, có chút vẻ nghiêm trọng không thường thấy. "Bẩm đại ca, Trần Gia Chủ tuy chưa chết nhưng bị thương rất nặng, nằm liệt giường. Nghe nói là bị một vị khách không mời mà đến đánh cho trọng thương, đến giờ vẫn bất tỉnh nhân sự. Nội bộ Trần Thị đang tranh giành quyền lực dữ dội, như một bầy rắn mất đầu vậy. Người của Lý Quản Sự thì bỏ trốn gần hết sau khi biết tin lão ta đã chết, chỉ còn lại vài tay sai cũ nát, rụt rè như chuột."
Vương Đại Trụ nghe đến đây thì không kìm được sự phấn khích. Hắn đấm mạnh xuống đùi một tiếng “bốp” đầy dứt khoát, khiến bát trà trên bàn hơi rung lên. "Vậy là cơ hội tốt để chúng ta một mẻ hốt gọn lũ khốn đó, đại ca! Thiên thời địa lợi nhân hòa đều đứng về phía chúng ta. Đợi gì nữa mà không dẫn anh em xông lên, diệt sạch lũ Trần Thị thối nát đó đi!" Giọng nói của Vương Đại Trụ vang to, mang theo sự phẫn uất bấy lâu nay tích tụ. Hắn không thể quên những ngày tháng bị Trần Thị áp bức, cướp bóc, những người dân làng vô tội bị hành hạ. Đối với hắn, đây là thời điểm thích hợp nhất để rửa sạch mối nhục, trả lại công bằng cho Thôn Làng Sơn Cước.
Lão Hồ nghe Vương Đại Trụ nói xong thì khẽ lắc đầu, vuốt râu dài. "Hồ nhỏ, đừng vội vàng. Cây đổ chưa chắc đã là củi khô, đôi khi lại là củi tươi chờ cháy lớn hơn." Giọng Lão Hồ trầm ấm, mang theo sự từng trải và triết lý sống. Ông không vội phản đối Vương Đại Trụ, nhưng rõ ràng muốn nhắc nhở mọi người về sự phức tạp của tình thế.
Lâm Dịch vẫn im lặng lắng nghe, ánh mắt không ngừng dao động giữa Trần Nhị Cẩu, Vương Đại Trụ và Lão Hồ. Từng câu chữ của Trần Nhị Cẩu như những mảnh ghép, hoàn thiện bức tranh mà hắn đã phác thảo trong đầu từ trước. Hắn gật đầu nhẹ, ra hiệu cho Trần Nhị Cẩu tiếp tục. Nhị Cẩu hiểu ý, kể thêm về những xích mích giữa các nhánh trong Trần Gia, về việc kho lúa bị cướp phá, về những lời đồn đại về việc "thiếu chủ" Trần Thị đang âm thầm tập hợp lực lượng riêng, sẵn sàng thôn tính các chi nhánh khác. Từng chi tiết nhỏ nhặt nhất, từ việc thái độ của những người lính gác Trần Gia trở nên lơ là, đến việc các thương buôn bắt đầu rút vốn khỏi địa bàn Trần Thị kiểm soát, đều được Nhị Cẩu thuật lại một cách tỉ mỉ.
Lâm Dịch khép hờ mắt, trong tâm trí hắn, một bản đồ chiến lược đang dần hình thành. *Nội bộ rạn nứt… Đây không chỉ là cơ hội để tiêu diệt mối họa Trần Thị một cách triệt để, mà còn là bước đệm để làng ta thoát khỏi kiếp bị chèn ép, để thực sự có một chỗ đứng vững chắc ở vùng biên thùy này.* Hắn không còn là thiếu niên Lâm Dịch của những ngày đầu tiên xuyên không, chỉ biết loay hoay tìm cách sinh tồn cơ bản. Giờ đây, hắn đã là người lãnh đạo của Thôn Làng Sơn Cước, và trách nhiệm của hắn không chỉ dừng lại ở việc bảo vệ, mà còn phải phát triển, phải mở rộng.
Hắn mở mắt, nhìn thẳng vào Vương Đại Trụ, giọng nói trầm ổn, không nhanh không chậm. "Đại Trụ, Nhị Cẩu nói không sai. Đây quả thực là một cơ hội vàng. Nhưng, cơ hội thường đi kèm với nguy hiểm. Trần Thị suy yếu, nhưng không có nghĩa là chúng đã chết. Một con chó bị dồn vào đường cùng vẫn có thể cắn ngược lại chủ. Hơn nữa, việc Trần Thị suy yếu sẽ tạo ra một khoảng trống quyền lực. Ai sẽ lấp đầy khoảng trống đó? Liệu sẽ có những thế lực nào khác nhòm ngó, và liệu Thôn Làng Sơn Cước có đủ sức để đối phó với những 'kẻ thù mới' đó không?"
Lâm Dịch đưa mắt quét qua từng người, lời nói của hắn như một gáo nước lạnh tạt vào sự hưng phấn của Vương Đại Trụ, nhưng lại khiến Lão Hồ khẽ gật đầu đồng tình. "Nếu chúng ta xông lên, tuy có thể diệt được Trần Thị, nhưng cái giá phải trả có thể rất đắt. Anh em trong làng sẽ phải đổ máu, tài nguyên sẽ hao tổn. Hơn nữa, những kẻ mạnh hơn có thể nhân cơ hội này mà thôn tính cả chúng ta." Hắn dừng lại, suy nghĩ. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Câu nói đó luôn vang vọng trong tâm trí hắn, nhắc nhở hắn về sự tàn khốc của thực tại. Sự suy yếu của Trần Thị không phải là sự đảm bảo cho sự an toàn tuyệt đối của Thôn Làng Sơn Cước. Ngược lại, nó có thể mở ra một kỷ nguyên hỗn loạn mới, nơi những kẻ mạnh hơn sẽ xuất hiện để tranh giành miếng mồi béo bở.
"Vậy ý đại ca là..." Vương Đại Trụ có vẻ bối rối.
Lâm Dịch khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa nhiều toan tính. "Ý ta là, chúng ta không cần phải tự mình đổ máu để tiêu diệt một con hổ đã trọng thương. Chúng ta có thể dùng trí để buộc nó phải khuất phục, thậm chí biến nó thành công cụ cho chúng ta." Hắn đưa tay vuốt nhẹ lên bìa của cuốn Cẩm Nang Kế Sách đặt trên bàn. Cuốn sách cũ kỹ, bìa đã sờn rách, nhưng bên trong chứa đựng vô vàn những tri thức, những mưu lược đã được hắn chắt lọc và áp dụng trong cuộc chiến sinh tồn nơi thế giới cổ đại này. Hắn lật giở từng trang, đọc lại những đoạn viết về "thừa thắng xông lên", "tận dụng thời cơ", và "đánh vào điểm yếu của đối phương". Từng câu chữ như khắc sâu vào tâm trí hắn, gợi mở ra những hướng đi mới.
"Chúng ta sẽ gửi cho Trần Thị Gia Tộc một bức thư." Lâm Dịch nói, giọng điệu kiên quyết, "Một bức thư hòa giải."
Vương Đại Trụ há hốc mồm, suýt nữa thì bật thốt lên. Trần Nhị Cẩu cũng ngạc nhiên không kém. Chỉ có Lão Hồ là vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, đôi mắt ông ánh lên tia sáng hiểu biết. Ông đã đoán được phần nào ý định của Lâm Dịch.
"Hòa giải?" Vương Đại Trụ cuối cùng cũng lên tiếng, giọng đầy vẻ không tin. "Với lũ khốn đã bao lần chèn ép chúng ta sao? Đại ca, liệu có phải là quá nhân nhượng không?"
Lâm Dịch nhìn Vương Đại Trụ, giải thích cặn kẽ hơn. "Không phải nhân nhượng, mà là chiến lược. Hòa giải không có nghĩa là bỏ qua tất cả. Chúng ta sẽ đưa ra các điều kiện. Những điều kiện đủ nặng để Trần Thị phải chấp nhận từ bỏ sự thù địch, phải trả giá cho những gì chúng đã làm, nhưng không quá tuyệt vọng để chúng phải phản kháng đến cùng hoặc cầu viện đến các thế lực mạnh hơn. Chúng ta sẽ cắt đứt thân rắn để nó không bò được nữa, như Lão Hồ đã nói." Hắn quay sang Lão Hồ, khẽ gật đầu.
Lão Hồ mỉm cười, vẻ hài lòng. "Lâm Dịch đã nhìn thấu bản chất của vấn đề. Một con chó cùng đường sẽ cắn trả mạnh nhất. Một con hổ bị thương nặng vẫn có thể kéo theo vài kẻ thợ săn xuống mồ. Chúng ta không cần phải mạo hiểm mạng sống của những người anh em để đạt được điều mà chúng ta có thể đạt được bằng trí tuệ."
Lâm Dịch quay lại nhìn Vương Đại Trụ, ánh mắt kiên định. "Vương Đại Trụ, ta biết ngươi muốn trả thù, muốn diệt trừ tận gốc mối họa này. Nhưng hãy nhớ, mục tiêu tối thượng của chúng ta là sinh tồn và phát triển. Đổ máu chỉ là lựa chọn cuối cùng khi không còn cách nào khác. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và bây giờ, chúng ta sẽ dùng nó."
Bầu không khí trong phòng dần dịu lại, sự căng thẳng được thay thế bằng một sự tập trung cao độ. Cả Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đều gật đầu, dù vẫn còn chút băn khoăn, nhưng họ tuyệt đối tin tưởng vào quyết định của Lâm Dịch. Đêm càng về khuya, ánh đèn dầu trong căn phòng nhỏ vẫn lay lắt, soi rõ bóng dáng Lâm Dịch đang trầm tư, đặt nền móng cho một kế hoạch táo bạo, một bước ngoặt lớn cho Thôn Làng Sơn Cước.
***
Đêm đã về khuya thật sự. Bên ngoài, trăng đã khuất hẳn sau những đám mây đen, chỉ còn lại màn đêm thăm thẳm và tiếng gió lạnh luồn qua những tán cây. Trong căn phòng nhỏ của Lâm Dịch, ánh đèn dầu vẫn kiên trì chiếu sáng, yếu ớt nhưng đầy quyết tâm, hắt lên bóng dáng gầy gò của hắn và Lão Hồ. Mọi người khác đã lui về nghỉ ngơi, để lại không gian riêng tư cho hai người thảo luận những vấn đề cốt lõi nhất. Tiếng dế kêu rả rích từ bên ngoài vọng vào, cùng với tiếng gió xào xạc qua mái nhà tranh, tạo nên một bản nhạc nền u tịch cho cuộc đàm đạo. Mùi khói gỗ đã tan đi, thay vào đó là mùi ẩm của đêm và mùi giấy cũ từ cuốn Cẩm Nang Kế Sách đang mở ra trên bàn.
Lâm Dịch trải một tấm giấy mỏng lên bàn, bên cạnh là nghiêng mực và cây bút lông đã được chuẩn bị sẵn. Hắn không vội viết, mà hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của đêm luồn qua từng thớ thịt. Hắn nhắm mắt lại, trong đầu tái hiện lại toàn bộ thông tin Trần Nhị Cẩu đã cung cấp, cũng như những suy luận của chính mình. Sự suy yếu của Trần Gia không chỉ là một tin tức, mà là một phép thử cho tầm nhìn chiến lược của hắn. Truy cùng diệt tận dễ thỏa mãn nhất thời, đó là bản năng của kẻ bị áp bức. Nhưng hậu họa khôn lường, đó là bài học mà hắn đã học được từ thế giới hiện đại và từ chính những trải nghiệm sinh tồn khắc nghiệt ở thế giới này.
"Truy cùng diệt tận dễ thỏa mãn nhất thời, nhưng hậu họa khôn lường." Lâm Dịch mở mắt, giọng hắn trầm khẽ, như đang tự nói với chính mình, hoặc với Lão Hồ. "Trần Thị tuy suy yếu, nhưng gốc rễ vẫn còn. Một gia tộc đã tồn tại hàng trăm năm, không thể bị diệt vong chỉ sau một trận chiến. Nếu chúng ta đẩy họ vào đường cùng, họ sẽ không ngần ngại cầu viện các thế lực lớn hơn, hoặc biến thành những kẻ báo thù dai dẳng, ẩn mình trong bóng tối để chờ đợi cơ hội phản công. Hơn nữa, việc diệt một gia tộc lớn sẽ khiến triều đình chú ý, hoặc các thế lực khác sẽ can thiệp. Lúc đó, Thôn Làng Sơn Cước chúng ta sẽ trở thành đích ngắm của tất cả."
Lão Hồ nhấp một ngụm trà nóng, hơi nước bốc lên làm mờ đi đôi mắt tinh anh của ông. "Đúng vậy, Lâm Dịch. Đánh rắn phải đánh dập đầu, nhưng nếu đầu rắn quá lớn, ta có thể cắt đứt thân rắn để nó không bò được nữa. Mục tiêu của chúng ta là loại bỏ mối đe dọa, không phải là thay thế vị trí của Trần Thị để rồi lại trở thành kẻ thù của những kẻ mạnh hơn. Hòa là thượng sách, nếu hòa có thể mang lại lợi ích lớn hơn chiến."
Lâm Dịch gật đầu. "Cái chúng ta cần không phải là một chiến thắng vẻ vang nhất thời, mà là một sự ổn định lâu dài. Một chỗ đứng vững chắc, một môi trường để phát triển. Để đạt được điều đó, chúng ta cần phải phá vỡ thế độc quyền của Trần Thị, kiểm soát những tài nguyên thiết yếu, và mở rộng con đường giao thương." Hắn đưa mắt nhìn cuốn Cẩm Nang Kế Sách, lật đến một trang viết về "Ngoại giao trong chiến tranh và hòa bình". Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và giờ đây, hắn đang sử dụng nó.
"Vậy điều kiện của chúng ta là gì?" Lão Hồ đặt câu hỏi, đưa Lâm Dịch trở lại thực tại.
Lâm Dịch nhíu mày, trầm ngâm. "Điều kiện phải đủ nặng để họ chấp nhận từ bỏ, nhưng không quá tuyệt vọng để họ phải phản kháng đến cùng. Đầu tiên, là việc bồi thường. Không chỉ là bồi thường về vật chất cho những thiệt hại chúng gây ra cho làng, mà còn là bồi thường về tinh thần. Việc này sẽ thể hiện sự yếu thế của Trần Thị, và sự chiến thắng của chúng ta."
Hắn nhúng bút vào nghiên mực, bắt đầu phác thảo những dòng chữ đầu tiên trên tấm giấy trắng. Tiếng bút lông sột soạt, nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Thứ hai, là việc nhượng lại lãnh thổ và tài nguyên. Trần Thị kiểm soát quá nhiều đất đai màu mỡ, quá nhiều con đường buôn bán. Chúng ta cần những mỏ quặng, những con đường dẫn đến các chợ búa lân cận. Đặc biệt là con suối ở phía Tây, nơi có nguồn nước dồi dào và đất đai phì nhiêu. Đó là huyết mạch để làng ta phát triển nông nghiệp."
Lão Hồ khẽ gật đầu, ánh mắt đầy vẻ tán thưởng. "Đúng là tầm nhìn xa. Đất đai là gốc rễ của sự thịnh vượng, và con đường buôn bán là mạch máu của kinh tế. Nếu chúng ta kiểm soát được những thứ đó, chúng ta sẽ có cơ sở vững chắc để phát triển, không còn phải lo lắng về việc bị chèn ép."
"Thứ ba, và đây là điều quan trọng nhất," Lâm Dịch ngừng viết, ngẩng đầu lên nhìn Lão Hồ, "là quyền tự trị hoàn toàn. Chúng ta không muốn bất kỳ sự can thiệp nào từ Trần Thị vào công việc nội bộ của Thôn Làng Sơn Cước. Họ phải công nhận chúng ta là một thế lực độc lập, có quyền tự quyết định vận mệnh của mình. Điều này cũng bao gồm việc Trần Thị phải rút hết quân lính và tay sai ra khỏi khu vực ảnh hưởng của chúng ta."
Lão Hồ vuốt râu, suy nghĩ. "Những điều kiện này không hề nhẹ. Trần Thị sẽ phải cắt đi một phần lớn quyền lực và lợi ích của chúng. Đặc biệt là quyền tự trị, điều đó gần như là tuyên bố Trần Thị đã mất đi một phần lãnh thổ."
"Chính vì thế mà chúng ta phải lựa chọn thời điểm này." Lâm Dịch nói, giọng điệu kiên quyết. "Khi chúng đang rối loạn nội bộ, khi Gia chủ bị trọng thương, khi uy tín của chúng đã xuống thấp nhất. Họ sẽ không có đủ sức lực và sự đoàn kết để phản kháng mạnh mẽ. Họ sẽ phải cân nhắc giữa việc chấp nhận những điều kiện này để bảo toàn phần còn lại, hoặc tiếp tục chiến đấu và đối mặt với nguy cơ diệt vong hoàn toàn." Hắn đặt bút xuống, nhìn vào những dòng chữ đã viết. "Chúng ta không phải là kẻ hiếu chiến, nhưng chúng ta cũng không phải là kẻ yếu đuối. Chúng ta cho họ con đường sống, nhưng cái giá phải trả không hề rẻ."
Trong suốt quá trình viết và thảo luận, Lâm Dịch đã không ngừng lật giở cuốn Cẩm Nang Kế Sách. Hắn tìm kiếm những chiến lược ngoại giao thời loạn, những bài học về việc nắm bắt thời cơ để đạt được lợi ích tối đa mà không cần phải đổ quá nhiều máu. Hắn nhớ lại những câu chuyện về các vị tướng tài ba, không chỉ giỏi chiến đấu mà còn giỏi mưu lược, dùng lời nói để bẻ gãy ý chí quân thù. Ánh đèn dầu lay lắt, hắt lên khuôn mặt đầy vẻ suy tư của hắn, và tiếng gió vẫn xào xạc bên ngoài, như một lời nhắc nhở về sự khắc nghiệt của thế giới này.
Cuối cùng, Lâm Dịch hoàn thành bức thư. Hắn đọc lại từng câu, từng chữ, đảm bảo rằng thông điệp rõ ràng, kiên quyết nhưng vẫn đủ uyển chuyển để Trần Thị có thể chấp nhận. Bức thư này không chỉ là một yêu sách, mà còn là một "phép thử" cho sự tuyệt vọng của Trần Thị và sự khôn ngoan của Lâm Dịch, đồng thời định hình mối quan hệ tương lai giữa Thôn Làng Sơn Cước và các thế lực khác trong vùng.
Hắn gấp bức thư lại, cẩn thận đặt nó vào một phong bì làm từ da thú mỏng, rồi dùng sáp nóng để niêm phong, đóng dấu mộc của Thôn Làng Sơn Cước lên trên. Mùi sáp nóng thoang thoảng trong không khí. Xong xuôi, hắn ngẩng đầu nhìn Lão Hồ, ánh mắt đầy sự quyết tâm. "Ngày mai, bức thư này sẽ được gửi đi."
***
Sáng sớm hôm sau, khi bình minh vừa hé rạng sau dãy núi, nhuộm hồng cả một góc trời, không khí trong lành và se lạnh của buổi sớm đã tràn ngập khắp Thôn Làng Sơn Cước. Tiếng chim hót líu lo trên những cành cây còn đọng sương đêm, hòa cùng tiếng gà gáy, tiếng lợn ụt ịt và tiếng bước chân lạo xạo của những người dân làng đã thức dậy sớm để chuẩn bị cho một ngày làm việc mới. Mùi đất ẩm và mùi sương sớm thanh khiết làm tâm hồn người ta sảng khoái.
Trong căn phòng nhỏ của Lâm Dịch, ánh đèn dầu đã được tắt. Ánh sáng ban mai tràn vào qua khung cửa sổ, chiếu rọi lên gương mặt Lâm Dịch, khiến vẻ mệt mỏi sau một đêm thức trắng dường như cũng tan biến, thay vào đó là sự kiên định. Bên cạnh hắn, Vương Đại Trụ đứng thẳng tắp, thân hình vạm vỡ như một bức tường thành, gương mặt vẫn còn chút lo lắng. Lão Hồ ngồi yên lặng trên ghế, đôi mắt tinh anh dõi theo từng cử chỉ của Lâm Dịch.
Trần Nhị Cẩu đã đứng sẵn trước mặt Lâm Dịch, vóc dáng trung bình, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng ngời, nhanh nhẹn. Hắn mặc bộ quần áo đơn giản, gọn gàng, sẵn sàng cho một chuyến đi đường dài. Đây là một nhiệm vụ quan trọng, và Trần Nhị Cẩu hiểu rõ điều đó. Việc Trần Nhị Cẩu được giao nhiệm vụ này củng cố vai trò của anh như một cánh tay đắc lực, đáng tin cậy trong các hoạt động 'ngoại giao' và tình báo của Lâm Dịch.
Lâm Dịch không nói nhiều lời hoa mỹ. Hắn cầm bức thư đã được niêm phong cẩn thận, trao cho Trần Nhị Cẩu. Mùi sáp vẫn còn thoang thoảng. "Nhị Cẩu, chuyến đi này rất quan trọng. Ngươi không phải đi gây hấn, mà là mang theo thông điệp của làng. Nhớ kỹ, thái độ của ngươi phải kiên định, nhưng không kiêu ngạo. Ta muốn họ biết rằng Thôn Làng Sơn Cước không yếu đuối, nhưng cũng không hiếu chiến. Chúng ta cho họ con đường sống, nhưng cái giá phải trả không hề rẻ."
Lâm Dịch nhìn sâu vào mắt Trần Nhị Cẩu, nhấn mạnh từng lời. "Ngươi sẽ đến Trần Gia, tìm người đứng đầu hiện tại – có thể là một trong những kẻ đang tranh giành quyền lực. Đưa bức thư này cho hắn. Nếu hắn từ chối gặp, ngươi hãy tìm cách để thông điệp của chúng ta đến được tai những kẻ có thể ra quyết định. Đừng gây sự, nhưng cũng đừng để bị khinh thường. Nhớ, ngươi đại diện cho cả Thôn Làng Sơn Cước."
Trần Nhị Cẩu gật đầu chắc nịch, hai tay nhận lấy bức thư một cách cẩn trọng. "Đại ca yên tâm, Nhị Cẩu hiểu rõ. Sẽ không làm đại ca thất vọng!" Giọng hắn không to nhưng đầy sự kiên quyết. Hắn biết rõ tầm quan trọng của nhiệm vụ này.
Vương Đại Trụ tiến lên một bước, vỗ nhẹ vào vai Trần Nhị Cẩu. "Cẩn thận đó Nhị Cẩu. Lũ chó Trần Thị đó thâm hiểm lắm. Nếu có biến, hãy cố gắng toàn mạng trở về. Mạng sống của ngươi quan trọng hơn mọi bức thư hay điều kiện." Giọng Vương Đại Trụ chứa đầy sự quan tâm chân thành.
Lão Hồ cũng khẽ mở lời. "Hãy nhìn rõ tình hình, dùng tai nghe, dùng mắt thấy. Điều quan trọng nhất là mạng sống của ngươi và thông tin chính xác."
Trần Nhị Cẩu mỉm cười, vẻ ngây ngô thường ngày giờ đây lại mang một sự tin tưởng mạnh mẽ. "Vâng, Đại Trụ ca, Lão Hồ. Nhị Cẩu sẽ nhớ."
Lâm Dịch lùi lại một bước, ánh mắt dõi theo Trần Nhị Cẩu. Hắn không nói thêm điều gì, chỉ khẽ gật đầu. Đó là một sự tin tưởng tuyệt đối, một lời chúc may mắn không cần phải thốt ra. Trần Nhị Cẩu hiểu. Hắn cúi đầu chào Lâm Dịch, Vương Đại Trụ và Lão Hồ một cách cung kính, sau đó xoay người, nhanh chóng rời khỏi căn phòng.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng của Trần Nhị Cẩu trên con đường đất ẩm ướt dần xa. Hắn hòa vào màn sương sớm còn giăng mắc trên những mái nhà tranh, rồi biến mất sau những hàng cây, mang theo bức thư định mệnh và một phần tương lai của Thôn Làng Sơn Cước. Lâm Dịch đứng yên lặng bên khung cửa sổ, ánh mắt dõi theo hướng Trần Nhị Cẩu vừa đi. Trong đầu hắn, những tính toán chiến lược vẫn không ngừng vận hành.
Lâm Dịch đã đưa ra lựa chọn của mình. Hắn không muốn trở thành hoàng đế hay tiên nhân, hắn chỉ muốn bảo vệ những người mà hắn yêu thương, xây dựng một cuộc sống bình dị mà hắn từng khao khát. Nhưng để đạt được điều đó, hắn phải không ngừng chiến đấu, không ngừng mưu lược. Bức thư này, với những điều kiện được đặt ra, sẽ là một bước đi táo bạo, một canh bạc lớn. Nó không chỉ là việc khai thác điểm yếu của Trần Thị, mà còn là việc xây dựng nền tảng vững chắc cho Thôn Làng Sơn Cước trong một cục diện mới. Hắn không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng hắn biết rằng, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, đôi khi phải biết cách nắm bắt cơ hội, dù nó có nguy hiểm đến đâu.
Bình minh đã lên cao hơn, sương sớm dần tan, và một ngày mới đầy thử thách nhưng cũng đầy hứa hẹn đã bắt đầu. Thôn Làng Sơn Cước đã gieo hạt giống của sự thay đổi, và giờ đây, họ phải chờ đợi để xem nó sẽ nảy nở ra sao.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.