Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 120: Điều Khoản Khắc Nghiệt: Sự Hạ Mình Của Trần Thị

Tiếng bước chân của Trần Nhị Cẩu dần xa, hòa vào màn sương sớm còn vương trên những mái nhà tranh, rồi biến mất sau rặng tre rì rào. Lâm Dịch đứng yên lặng bên khung cửa sổ, ánh mắt dõi theo hướng hắn vừa đi, một sự tĩnh lặng đến lạ lùng bao trùm lấy hắn. Hắn không nói thêm điều gì, chỉ khẽ gật đầu, một cử chỉ đơn giản nhưng chứa đựng tin tưởng tuyệt đối, một lời chúc may mắn không cần phải thốt ra. Nhị Cẩu đã hiểu, và đã lên đường. Trong đầu hắn, những tính toán chiến lược vẫn không ngừng vận hành, như dòng suối ngầm không bao giờ cạn.

Bình minh đã lên cao hơn, nhuộm vàng đỉnh núi xa xăm, xua tan dần màn sương giá. Một ngày mới bắt đầu, không chỉ cho Thôn Làng Sơn Cước mà còn cho cả gia tộc Trần Thị đang mục ruỗng. Lâm Dịch đã đưa ra lựa chọn của mình, một canh bạc lớn mà hắn tin rằng có thể thay đổi cục diện, bảo vệ những người hắn trân trọng. Hắn không muốn trở thành hoàng đế hay tiên nhân, hắn chỉ muốn bảo vệ những người mà hắn yêu thương, xây dựng một cuộc sống bình dị mà hắn từng khao khát. Nhưng để đạt được điều đó, hắn phải không ngừng chiến đấu, không ngừng mưu lược. Bức thư này, với những điều kiện được đặt ra, sẽ là một bước đi táo bạo, một canh bạc lớn. Nó không chỉ là việc khai thác điểm yếu của Trần Thị, mà còn là việc xây dựng nền tảng vững chắc cho Thôn Làng Sơn Cước trong một cục diện mới. Hắn không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng hắn biết rằng, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, đôi khi phải biết cách nắm bắt cơ hội, dù nó có nguy hiểm đến đâu.

***

Sáng sớm, bầu trời phía trên Trần Thị Gia Tộc phủ một màu âm u, những dải sương mù mỏng mảnh còn vương vít trên những mái đình đài tráng lệ, khiến khung cảnh vốn uy nghi nay thêm phần tiêu điều, ảm đạm. Hệ thống kênh rạch phức tạp chảy quanh những khu vườn cảnh được chăm sóc tỉ mỉ, nhưng những khóm hoa dường như đã úa tàn, những cây cảnh cũng thiếu đi sự xanh tốt vốn có. Tường cao vây quanh dinh thự như một bức thành kiên cố, nhưng cổng chính lại thưa thớt vệ binh một cách đáng ngạc nhiên. Không còn sự tấp nập, ồn ào của một gia tộc quyền thế, thay vào đó là sự vắng vẻ đến rợn người, chỉ thỉnh thoảng mới có tiếng lụa xào xạc của người hầu vội vã lướt qua, hoặc tiếng la hét luyện tập yếu ớt vọng lại từ sân võ ở một góc khuất nào đó. Mùi hương trầm cao cấp, nước hoa đắt tiền hay hoa tươi từng ngào ngạt khắp nơi giờ đây chỉ còn là một dư vị mờ nhạt, bị lấn át bởi mùi thuốc men thoang thoảng và chút ẩm mốc của những góc khuất ít được lui tới. Bầu không khí tinh tế, giàu có ngày nào đã nhường chỗ cho sự căng thẳng, bí bách và một nỗi tuyệt vọng ngấm ngầm.

Trần Nhị Cẩu, trong bộ trang phục vải thô bình dị, bước vào đại sảnh. Dù là lần đầu đặt chân đến trung tâm quyền lực này, hắn không hề tỏ ra nao núng hay sợ hãi. Gương mặt có chút ngây ngô thường ngày giờ đây ẩn chứa vẻ tự tin lạ thường, đôi mắt sáng ngời lướt nhanh qua mọi chi tiết. Hắn nhận ra sự thay đổi rõ rệt trong không khí của Trần Gia. Đây không còn là nơi của sự kiêu ngạo và phô trương quyền lực, mà là một chiếc lồng vàng đang dần mục nát từ bên trong. "Đại ca nói đúng, một con hổ bị thương nặng sẽ chỉ còn là một con mèo không răng," hắn thầm nghĩ, nhớ lại lời Lâm Dịch.

Đại sảnh rộng lớn, trần nhà chạm khắc tinh xảo, những cột gỗ lim to lớn sừng sững, nhưng ánh sáng lại yếu ớt, những ngọn đèn dầu cháy leo lét không đủ xua đi vẻ u ám. Ở trung tâm, trên một chiếc giường lớn được kê tạm, Trần Gia Chủ nằm đó, sắc mặt xanh xao, tiều tụy đến đáng sợ. Vết thương do trận chiến trước dường như đã rút cạn sinh khí của lão, khiến giọng nói khàn khàn, yếu ớt. Bên cạnh lão là Lý Quản Sự, dáng người gầy gò, lưng hơi khom, khuôn mặt đầy nếp nhăn và vẻ nịnh hót thường thấy nay đã chuyển thành sự lo lắng tột độ. Vài vị trưởng lão khác của gia tộc cũng có mặt, nét mặt ai nấy đều u ám, đôi khi lại trừng mắt nhìn nhau đầy nghi kỵ.

Trần Nhị Cẩu không chờ đợi, cũng không cần ai dẫn đường. Hắn đi thẳng vào giữa đại sảnh, đứng cách giường Trần Gia Chủ một khoảng vừa đủ. Hắn cúi đầu chào một cách cung kính nhưng không hề khúm núm. "Trần Gia Chủ, các vị trưởng lão. Tại hạ là Trần Nhị Cẩu, phụng mệnh Thôn Làng Sơn Cước mang thư đến."

Lý Quản Sự nhíu mày, định lên tiếng quát tháo về sự vô lễ của một kẻ "dân đen" dám xông thẳng vào đại sảnh, nhưng ánh mắt kiên định của Trần Nhị Cẩu đã khiến y khựng lại. Trần Gia Chủ ho khan vài tiếng, bàn tay run rẩy đưa lên, ra hiệu cho Lý Quản Sự im lặng. "Thư... của Thôn Làng Sơn Cước?" Giọng lão khàn đục, khó khăn lắm mới thốt ra thành lời. "Lũ dân đen đó... dám gửi thư cho ta?"

Trần Nhị Cẩu không trả lời trực tiếp, chỉ đưa cao bức thư niêm phong cẩn thận. "Thông điệp của Thôn Làng Sơn Cước."

Lý Quản Sự tiến lên, vẻ mặt đầy ngờ vực, cẩn trọng cầm lấy bức thư như thể đó là một món đồ độc hại. Y quay sang Trần Gia Chủ, ánh mắt hỏi ý. Được lão gật đầu, y mới từ từ bóc niêm phong, mở bức thư ra. Khi những dòng chữ của Lâm Dịch hiện ra, Lý Quản Sự đọc lướt qua, sắc mặt y dần biến đổi từ nghi ngờ sang ngạc nhiên, rồi phẫn nộ. Y bắt đầu đọc lớn, giọng nói ban đầu còn run rẩy, sau đó dần trở nên giận dữ hơn.

"Kính gửi Trần Gia Chủ và các vị trưởng lão Trần Thị Gia Tộc. Thôn Làng Sơn Cước chúng tôi, với tấm lòng quảng đại, không muốn dây dưa thêm thù oán... do đó, chúng tôi đề xuất một hiệp ước hòa bình, trên cơ sở đôi bên cùng có lợi... "

Khi Lý Quản Sự đọc đến những điều khoản đầu tiên – bồi thường thiệt hại cho làng, nhượng lại một phần đất đai và tài nguyên quan trọng, cam kết không can thiệp vào công việc nội bộ của làng – không khí trong đại sảnh như đặc quánh lại. Các vị trưởng lão bắt đầu xì xào, vẻ mặt từ ngạc nhiên chuyển sang căm phẫn.

"Thôn Làng Sơn Cước... dám... dám ra điều kiện với ta?" Trần Gia Chủ cố gắng nâng mình dậy, nhưng chỉ ho khan dữ dội hơn, máu ứ nghẹn ở cổ họng. Ánh mắt lão đỏ ngầu, quét qua Trần Nhị Cẩu như muốn thiêu đốt hắn. Đó là sự tức giận của một con thú bị dồn vào đường cùng, nhưng bất lực.

Lý Quản Sự vội vàng đặt bức thư xuống, cố gắng trấn an. "Gia chủ, chúng ta phải suy xét kỹ. Tình thế hiện tại... không cho phép chúng ta cứng rắn."

"Suy xét cái gì?" Một vị trưởng lão râu tóc bạc phơ đứng bật dậy, giọng nói tràn đầy căm phẫn. "Hạ mình trước một lũ dân đen ư? Thà chết còn hơn! Gia tộc Trần Thị ta ngàn năm uy danh, há lại phải cúi đầu trước một cái làng nhỏ bé, không tên tuổi? Đây là sự sỉ nhục!"

Một trưởng lão khác cũng phụ họa: "Chính xác! Lũ giun dế đó dám mơ tưởng đến đất đai của Trần Gia? Còn dám cấm vận việc giao thương của chúng ta? Quá đáng! Đây là một sự khiêu khích trắng trợn!"

Tiếng tranh cãi bùng nổ. Phe trưởng lão còn cứng nhắc, cố chấp với danh dự gia tộc thì nhất quyết phản đối. Phe khác, đứng đầu là Lý Quản Sự, những kẻ nhìn thấy rõ sự suy yếu và nguy cơ diệt vong, lại cố gắng thuyết phục Trần Gia Chủ. "Gia chủ, xin người hãy nghĩ đến đại cục! Chúng ta vừa mất một nửa tinh binh, kho bạc trống rỗng, lại còn... còn tin đồn về người..." Lý Quản Sự không dám nói thẳng ra cái chết, nhưng ý tứ đã quá rõ ràng. "Các gia tộc khác đang dòm ngó. Nếu chúng ta tiếp tục đối đầu với Thôn Làng Sơn Cước, chỉ sợ sẽ tạo cơ hội cho kẻ khác thừa nước đục thả câu!"

Trong lúc đó, Trần Nhị Cẩu vẫn đứng đó, bất động như một tảng đá. Hắn không xen vào, không biểu lộ cảm xúc. Hắn chỉ lặng lẽ quan sát. Trong đôi mắt hắn, không có sự hả hê của kẻ chiến thắng, chỉ có sự điềm tĩnh và một chút thương hại mơ hồ. Hắn đã thấy rõ sự mục nát từ bên trong, sự chia rẽ và bất lực của một gia tộc từng một thời lẫy lừng. Lâm Dịch đã đúng. Quyền lực của Trần Thị đã không còn như xưa. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nhủ, nhớ lại một trong những câu nói yêu thích của đại ca. Bức thư này không chỉ là thông điệp, mà là một con dao sắc bén, đâm thẳng vào yếu điểm chí mạng của đối phương.

Trần Gia Chủ nằm đó, nghe những lời cãi vã, những tiếng than vãn. Mỗi lời như một nhát dao cứa vào trái tim lão. Lão đã từng là một vị gia chủ uy phong lẫm liệt, kẻ nắm giữ sinh mệnh của bao người. Giờ đây, thân thể lão tàn tạ, quyền lực suy yếu, và gia tộc đang đứng trước bờ vực thẳm. Lão quay sang nhìn Trần Nhị Cẩu, ánh mắt đầy căm hờn, nhưng sâu thẳm bên trong là một nỗi sợ hãi không tên. Lão biết, nếu không chấp nhận, Trần Thị sẽ bị kéo vào một cuộc chiến không cân sức, và kết cục chỉ có thể là diệt vong. Nhưng để chấp nhận những điều khoản này... đó là sự sỉ nhục tột cùng.

"Đủ rồi!" Trần Gia Chủ gằn lên, giọng nói yếu ớt nhưng vẫn đủ sức dập tắt mọi tiếng tranh cãi. Lão thở hổn hển, cố gắng lấy lại chút khí lực. "Đưa... đưa bức thư đó cho ta!" Lý Quản Sự vội vàng đưa bức thư. Trần Gia Chủ run rẩy cầm lấy, đọc từng câu chữ, mỗi từ như một nhát dao cứa vào lòng tự tôn của lão. Lão thấy rõ sự khôn ngoan và tàn nhẫn trong từng câu chữ của Lâm Dịch – không truy cùng diệt tận, nhưng lại vắt kiệt mọi thứ một cách không thương tiếc. "Thôn Làng Sơn Cước... không yếu đuối, nhưng cũng không hiếu chiến," lão lẩm bẩm, nhớ lại lời của Nhị Cẩu. "Chúng cho ta con đường sống, nhưng cái giá phải trả không hề rẻ." Lão nhận ra, đó là một lời cảnh báo, một lời khẳng định quyền lực mới.

***

Trong lúc cuộc tranh cãi bên trong dinh thự Trần Thị vẫn đang diễn ra gay gắt, Trần Nhị Cẩu được đưa ra một sảnh phụ bên ngoài để chờ đợi. Hắn đứng dựa vào một cây cột đá được chạm khắc tinh xảo, ánh mắt lơ đãng nhìn ra khoảng sân rộng phía trước, thỉnh thoảng lại liếc nhìn lên những mái hiên cao vút của dinh thự. Bầu trời vẫn âm u, sương mù nhẹ nhàng bay lượn, khiến mọi thứ trở nên mờ ảo và huyền bí hơn. Tiếng gió lạnh khẽ rít qua những khe hở, mang theo mùi ẩm mốc của những bức tường cổ kính và mùi cây cỏ dại mọc lan trong vườn. Hắn cảm thấy một sự bất an mơ hồ, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng mà không rõ nguyên do. Có lẽ là do không khí nặng nề của Trần Gia, hoặc là do bản năng cảnh giác đã được Lâm Dịch rèn luyện.

Đôi mắt hắn lướt qua một mái hiên đối diện, nơi có một cây cổ thụ vươn cành lá sum suê. Trong một khoảnh khắc chớp nhoáng, một bóng người mảnh khảnh, che mặt bằng tấm khăn lụa đen, lặng lẽ xuất hiện trên đó. Người đó đứng yên, dáng vẻ bất động như một bức tượng, nhưng đôi mắt sắc lạnh ẩn sau lớp khăn lụa lại phát ra một thứ ánh sáng xuyên thấu, đầy bí ẩn. Ánh mắt đó không nhìn hắn, mà tập trung hoàn toàn vào khu vực trung tâm của dinh thự Trần Thị, nơi cuộc tranh cãi đang diễn ra.

Trần Nhị Cẩu giật mình. Hắn không nghe thấy bất kỳ tiếng động nào, không một tiếng bước chân, không một tiếng động nhỏ nhất. Người đó xuất hiện một cách hoàn toàn im lặng, như một bóng ma. Hắn cảm thấy một luồng khí lạnh buốt hơn chạy dọc sống lưng, không phải do gió, mà là một cảm giác lạnh lẽo đến từ sự hiện diện của kẻ lạ mặt. Hắn cố gắng nhìn rõ hơn, nhưng chỉ thấy một bóng hình mơ hồ trong màn sương và ánh sáng yếu ớt của buổi sớm. Mái hiên nơi người đó đứng khá xa, lại có những tán cây che khuất.

"Có gì đó... không đúng," Trần Nhị Cẩu thầm nghĩ, trái tim đập nhanh hơn một nhịp. Hắn đã được Lâm Dịch dạy về sự cảnh giác, về việc luôn phải để ý đến những điều bất thường. Sự xuất hiện của người này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán, và nó mang theo một thứ khí chất lạnh lẽo, đầy nguy hiểm. Người này không phải là người của Trần Gia, cũng không phải là người của làng hắn. Hắn là ai? Tại sao lại xuất hiện ở đây vào thời điểm này?

Bóng người kia vẫn đứng yên, chỉ quan sát. Đôi mắt sắc lạnh kia lướt qua Trần Nhị Cẩu một thoáng, dường như chỉ là một sự tình cờ, nhưng hắn cảm thấy như mình vừa bị một con dao băng lạnh lẽo chạm vào da thịt. Sau đó, ánh mắt đó lại tập trung vào dinh thự. Một lúc sau, cũng nhanh chóng như khi xuất hiện, bóng người đó đột nhiên biến mất, không để lại một dấu vết nào. Giống như một làn khói tan vào không khí, không một tiếng động, không một sự rung động.

Trần Nhị Cẩu nín thở. Hắn dụi mắt, cố gắng xác nhận những gì mình vừa thấy có phải là ảo giác hay không. Nhưng cảm giác lạnh lẽo vẫn còn vương vấn, và sự bất an trong lòng hắn ngày càng lớn. Hắn biết, thế giới này rộng lớn và nguy hiểm hơn những gì hắn từng tưởng tượng. Lâm Dịch đã từng nói, "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Và cũng không nợ ai sự bình yên. Sự xuất hiện của bóng người bí ẩn này gieo vào lòng hắn một hạt giống lo lắng. Đây có phải là một mối nguy hiểm mới? Hay chỉ là một kẻ tò mò đi ngang qua? Dù là gì đi nữa, hắn biết mình phải báo cáo lại cho Lâm Dịch. Đại ca sẽ biết phải làm gì. Hắn đã từng nghĩ Trần Thị là mối họa lớn nhất, nhưng có vẻ như, những mối họa khác còn ẩn mình trong bóng tối, chờ đợi thời cơ.

Hắn cố gắng lấy lại bình tĩnh, hít thở sâu. Nhiệm vụ của hắn vẫn chưa hoàn thành. Hắn phải giữ vững tâm trí, không để những điều bí ẩn này làm phân tâm. Sự an nguy của Thôn Làng Sơn Cước phụ thuộc vào sự kiên định của hắn.

"Tên Vô Ảnh Môn đó... Lâm Dịch chắc chắn sẽ quan tâm," hắn lẩm bẩm, cái tên Vô Ảnh Môn bỗng dưng hiện lên trong tâm trí hắn một cách lạ lùng, như thể hắn đã từng nghe thấy nó ở đâu đó, nhưng không thể nhớ rõ. Dù sao thì, đó là một cái tên không hề đơn giản. Mối nguy mới chăng? Hắn không biết, nhưng linh cảm mách bảo hắn rằng đây không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên.

***

Chiều tà, những tia nắng yếu ớt cuối cùng của ngày cũng không thể xuyên qua lớp sương mù dày đặc và những đám mây xám xịt, khiến đại sảnh của Trần Thị Gia Tộc chìm trong một không khí u ám, nặng nề đến nghẹt thở. Gió lạnh bên ngoài bắt đầu rít lên từng hồi, luồn lách qua những khe cửa, mang theo hơi ẩm và cái lạnh buốt xương. Ánh đèn dầu trong đại sảnh đã được thắp sáng nhiều hơn, nhưng vẫn không đủ xua đi vẻ ảm đạm bao trùm. Mùi thuốc men và mùi ẩm mốc giờ đây hòa quyện cùng mùi thất bại, tạo nên một không khí thê lương.

Sau nhiều giờ đồng hồ tranh cãi gay gắt, những tiếng la hét giận dữ và những lời khuyên can tuyệt vọng đã dần tắt hẳn. Cuối cùng, sự tuyệt vọng và tình thế bị dồn vào đường cùng đã chiến thắng lòng kiêu hãnh và cố chấp của một gia tộc quyền thế. Trần Gia Chủ, nằm thoi thóp trên giường, khuôn mặt xanh xao đến đáng sợ, đôi mắt trũng sâu, ánh lên sự căm hờn nhưng cũng đầy bất lực. Lão đã kiệt sức, cả thể chất lẫn tinh thần.

Lý Quản Sự, dáng vẻ gầy gò, lưng khom, bước tới bên giường Trần Gia Chủ, tay cầm một cuộn giấy da đã được soạn thảo vội vã. Giọng y nhỏ nhẹ, lươn lẹo như thường lệ, nhưng giờ đây lại mang theo một sự căng thẳng tột độ. "Gia chủ, xin người... nghĩ đến tương lai của gia tộc. Các trưởng lão đều đã... đã đồng thuận. Chúng ta không còn lựa chọn nào khác." Y đặt cuộn giấy lên bàn nhỏ cạnh giường, bên cạnh là một cây bút lông và một nghiên mực.

Trần Gia Chủ không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào cuộn giấy như nhìn một bản án tử hình. Mỗi từ ngữ trên đó là một sự sỉ nhục, một lời tuyên bố về sự suy tàn của Trần Thị. Bồi thường thiệt hại, nhượng lại đất đai, cấm vận giao thương nếu không có sự cho phép của Thôn Làng Sơn Cước, cam kết không gây thù chuốc oán. Những điều khoản đó, dưới góc nhìn của lão, chẳng khác nào biến Trần Thị thành chư hầu của một lũ dân đen. Máu huyết trong người lão như sôi lên, nhưng thân thể yếu ớt lại không cho phép lão phản kháng.

"Gia chủ..." Lý Quản Sự khẽ thúc giục, nhận thấy sự do dự của lão.

Với một tiếng thở dài thườn thượt, Trần Gia Chủ cố gắng nhấc bàn tay run rẩy, nắm lấy cây bút lông. Ngón tay lão gầy guộc, trắng bệch, run rẩy đến nỗi gần như không thể giữ vững cây bút. Lão nhìn lên trần nhà, ánh mắt lướt qua những phù điêu cổ kính, những biểu tượng của quyền uy và vinh quang xưa cũ. Giờ đây, tất cả đều chỉ còn là ký ức. Lão hạ bút, những nét chữ nguệch ngoạc nhưng đầy thống khổ hiện lên trên cuộn giấy. Đó là chữ ký của sự chấp nhận, nhưng cũng là chữ ký của sự tủi hổ và căm hờn.

"Ta... chấp nhận... nhưng Thôn Làng Sơn Cước sẽ phải trả giá!" Giọng Trần Gia Chủ khàn đục, yếu ớt, nhưng ánh mắt lão lại lóe lên một tia lửa hận thù không thể dập tắt. Lão biết, đây không phải là kết thúc, mà chỉ là một sự tạm hoãn, một sự hạ mình để tồn tại. Một ngày nào đó, khi Trần Thị lấy lại sức mạnh, lão sẽ khiến Thôn Làng Sơn Cước phải hối hận vì những gì chúng đã làm. Đó là lời thề độc trong tâm trí của một kẻ đang ở tận cùng của sự tuyệt vọng.

Trần Nhị Cẩu, vẫn đứng ở một góc sảnh, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Hắn không thể hiện bất kỳ cảm xúc nào ra bên ngoài. Khi Trần Gia Chủ đặt bút ký xong, Lý Quản Sự vội vàng cầm lấy cuộn giấy, thổi khô mực, rồi trịnh trọng đưa cho Trần Nhị Cẩu.

"Đây là văn bản thỏa thuận. Mong quý sứ giả chuyển lời đến Lâm Dịch về sự... thiện chí của Trần Thị Gia Tộc." Giọng Lý Quản Sự khéo léo, nhưng ẩn chứa một sự cay đắng không thể che giấu.

Trần Nhị Cẩu nhẹ nhàng nhận lấy cuộn giấy. Hắn cúi đầu chào một cách lịch sự, nhưng trong ánh mắt lại ánh lên một sự tự trọng không thể lay chuyển. Hắn không phải là kẻ đến để khiêu khích hay chế giễu, hắn đến để hoàn thành nhiệm vụ của mình, đại diện cho Thôn Làng Sơn Cước, và hắn đã làm được. "Tại hạ sẽ chuyển lời. Mong Trần Gia Chủ và các vị trưởng lão giữ gìn sức khỏe." Nói rồi, hắn xoay người, bước ra khỏi đại sảnh u ám của Trần Thị Gia Tộc, mang theo văn bản định mệnh và một phần tương lai của cả hai bên. Tiếng gió lạnh vẫn rít lên bên ngoài, như một lời than khóc cho sự suy tàn, hoặc một khúc ca chiến thắng cho sự trỗi dậy.

***

Đêm đã về khuya, ánh trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng trên nền trời quang mây, rải xuống Thôn Làng Sơn Cước một lớp bạc lấp lánh. Tiếng côn trùng rả rích trong đêm, tiếng gió nhẹ xào xạc qua những rặng tre, và mùi khói gỗ ấm áp từ những mái nhà tranh tạo nên một không khí yên bình hiếm có. Trong căn nhà gỗ của Lâm Dịch, ánh đèn dầu lung linh, hắt lên vách tường những bóng hình của ba người đàn ông đang ngồi quanh chiếc bàn đơn sơ. Tiếng củi cháy lách tách trong lò sưởi, xua đi cái lạnh se sắt của đêm khuya.

Lâm Dịch, Lão Hồ và Vương Đại Trụ đã chờ đợi suốt cả ngày dài. Sự căng thẳng đã vơi đi phần nào khi họ thấy bóng Trần Nhị Cẩu xuất hiện ở đầu làng, dáng vẻ tuy có chút mệt mỏi nhưng vẫn nhanh nhẹn và đầy tinh thần. Hắn bước vào nhà, mang theo hơi lạnh của đêm và một sự mãn nguyện rõ ràng.

"Đại ca, Lão Hồ, Đại Trụ ca," Trần Nhị Cẩu cất tiếng, giọng hắn tuy có chút khàn nhưng vẫn đầy hưng phấn. "Nhị Cẩu đã trở về, không phụ sự kỳ vọng của đại ca!" Hắn đưa ra cuộn giấy da đã được ký tên, đặt nhẹ nhàng lên bàn.

Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt lộ vẻ hài lòng. "Ngươi vất vả rồi, Nhị Cẩu." Hắn cầm lấy cuộn giấy, cẩn thận mở ra. Ánh đèn dầu hắt lên những dòng chữ, và cả chữ ký run rẩy của Trần Gia Chủ. Hắn đọc kỹ từng điều khoản, từng câu chữ, kiểm tra xem có bất kỳ sự thay đổi hay lươn lẹo nào không. Sau vài phút, hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt lộ vẻ hài lòng nhưng cũng không kém phần suy tư. "Họ chấp nhận rồi chứ?"

Trần Nhị Cẩu gật đầu chắc nịch. "Vâng, đại ca. Trần Gia Chủ đã ký. Nhưng hắn căm hờn lắm, ánh mắt như muốn nuốt sống Nhị Cẩu. Hắn còn lẩm bẩm rằng Thôn Làng Sơn Cước sẽ phải trả giá."

Lâm Dịch khẽ nhếch mép. "Ta biết. Nhưng đó là cái giá của sự sống sót. Đôi khi, để sinh tồn, người ta phải chấp nhận những điều mình không muốn." Hắn gấp cuộn giấy lại, đặt nó sang một bên. "Ngươi đã làm rất tốt, Nhị Cẩu. Ngươi đã mang về một chiến thắng."

Vương Đại Trụ thở phào nhẹ nhõm, khuôn mặt chất phác hiện rõ vẻ vui mừng. "Vậy là... chúng ta thắng rồi sao? Không cần đổ máu nữa?" Hắn vỗ vai Trần Nhị Cẩu một cách mạnh mẽ. "Tốt lắm, Nhị Cẩu! Ta cứ lo ngươi gặp chuyện gì đó."

Lão Hồ trầm tĩnh vuốt chòm râu bạc phơ, đôi mắt tinh anh nheo lại. "Một bước đi khôn ngoan, Lâm Dịch. Đánh mà không cần đổ máu. Đây không chỉ là chiến thắng cho làng, mà còn là một bài học đắt giá cho những kẻ coi thường chúng ta." Lão nhìn Lâm Dịch với một sự ngưỡng mộ sâu sắc. "Ngươi đã nhìn xa hơn tất cả chúng ta."

Lâm Dịch chỉ lắc đầu nhẹ. "Chỉ là lựa chọn ít tồi tệ nhất. Chiến tranh sẽ khiến cả hai bên đều mất mát. Giờ đây, chúng ta có thể tập trung vào việc xây dựng và phát triển." Hắn dừng lại một chút, nhớ đến lời báo cáo của Trần Nhị Cẩu về bóng người bí ẩn. "Nhị Cẩu, ngươi nói có một kẻ lạ mặt xuất hiện ở Trần Gia?"

Trần Nhị Cẩu gật đầu, vẻ mặt nghiêm trọng hẳn lên. "Vâng, đại ca. Một bóng người mảnh khảnh, che mặt bằng khăn lụa đen, xuất hiện trên mái hiên. Hắn không phát ra tiếng động nào, chỉ đứng quan sát, rồi biến mất như làn khói. Nhị Cẩu cảm thấy một luồng khí lạnh buốt khi hắn lướt qua."

Lâm Dịch nhíu mày, ánh mắt trở nên sắc bén. "Che mặt? Không tiếng động? Ngươi có nghe thấy cái tên nào không?"

"Lúc đó, Nhị Cẩu cũng không để ý kỹ, nhưng sau đó, trong đầu Nhị Cẩu bỗng nhiên hiện lên một cái tên... Vô Ảnh Môn. Không biết có đúng không, nhưng nó cứ lởn vởn mãi trong đầu." Trần Nhị Cẩu cố gắng nhớ lại.

Lâm Dịch trầm ngâm. Vô Ảnh Môn... một cái tên không hề đơn giản. Hắn đã từng nghe láng máng về nó trong những câu chuyện giang hồ mà Lão Hồ kể, một tổ chức ám sát bí ẩn, hành tung quỷ dị, chuyên làm việc trong bóng tối. "Vô Ảnh Môn... một mối nguy mới chăng?" hắn thầm nghĩ. Chiến thắng này đã thu hút sự chú ý của những kẻ lớn hơn, nguy hiểm hơn. Đây không phải là kết thúc, mà là sự khởi đầu của một giai đoạn mới, phức tạp hơn rất nhiều.

Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm tĩnh mịch, nơi ánh trăng sáng rọi xuống Thôn Làng Sơn Cước. Sự bình yên này là thứ hắn luôn khao khát, nhưng hắn biết, để giữ được nó, hắn không thể ngừng cảnh giác. Việc Trần Thị chấp nhận các điều khoản đã mở ra cơ hội kinh tế và phát triển mới cho làng. Đất đai nhượng lại sẽ là nơi canh tác mới, tài nguyên sẽ được khai thác, và quyền kiểm soát giao thương sẽ mang lại lợi nhuận đáng kể. Nhưng đồng thời, nó cũng đẩy Thôn Làng Sơn Cước vào tầm ngắm của những thế lực khác, những kẻ đang âm thầm quan sát, chờ đợi cơ hội.

"Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," Lâm Dịch lẩm bẩm, giọng nói khẽ khàng nhưng đầy kiên định. "Và để sinh tồn, đôi khi phải biết đối phó với cả những mối nguy hiểm còn chưa thành hình." Hắn sẽ phải tìm hiểu thêm về Vô Ảnh Môn và các tổ chức giang hồ khác. Cẩm Nang Kế Sách của hắn còn rất nhiều trang trắng, và hắn biết, mình sẽ phải viết tiếp những kế hoạch mới, phức tạp hơn để đối phó với một thế giới ngày càng rộng lớn và nguy hiểm.

Ánh trăng vẫn dịu dàng bao phủ làng, nhưng trong lòng Lâm Dịch, một sự lo lắng mới đã nảy mầm. Chiến thắng này chỉ là một nấc thang, không phải là đỉnh cao. Cuộc đời này, không có đích ��ến cuối cùng, chỉ có những cuộc chiến không ngừng nghỉ để bảo vệ những gì mình trân trọng. Hắn không trở thành hoàng đế hay tiên nhân, nhưng hắn sẽ sống sót, và bảo vệ được những người thân yêu. Đó là điều hắn từng khao khát, và giờ đây, hắn đã có thêm động lực để tiếp tục chiến đấu.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free