Lạc thế chi nhân - Chương 121: Mở Mang Bờ Cõi: Những Hạt Mầm Đầu Tiên
Bình minh lên, những tia nắng vàng nhạt đầu tiên len lỏi qua kẽ lá, rải rắc ánh sáng ấm áp lên Thôn Làng Sơn Cước. Không khí sớm mai trong lành mang theo mùi khói bếp vương vấn, mùi đất ẩm và hơi sương đêm còn đọng lại. Tiếng gà gáy vang vọng từ xa, điểm xuyết vào bức tranh yên bình là tiếng trẻ con nô đùa ríu rít, tiếng lợn ụt ịt trong chuồng và tiếng gót chân lộc cộc của những người dân làng vội vã.
Sân chung của làng, thường ngày chỉ là nơi trẻ con tụ tập chơi đùa hay dân làng phơi nông sản, hôm nay lại đông đúc lạ thường. Gần như toàn bộ dân làng đều có mặt, đứng túm tụm thành từng nhóm nhỏ, trên gương mặt ai nấy đều rạng rỡ niềm vui và sự nhẹ nhõm. Tiếng cười nói, tiếng chúc tụng xôn xao như chợ Tết, một thứ âm thanh mà Thôn Làng Sơn Cước đã lâu lắm rồi không được nghe thấy. Họ vừa thoát khỏi gông cùm áp bức của Trần Thị Gia Tộc, cảm giác tự do và hy vọng tràn ngập trong từng hơi thở. Một số người còn mang theo chút rượu gạo, cùng nhau nâng chén chúc mừng, dù vẫn giữ chừng mực vì đây vẫn là buổi sáng sớm. Lâm phụ, với gương mặt rám nắng và đôi tay chai sạn, đang đứng cạnh Lâm mẫu, ánh mắt hiền từ dõi theo con trai. Ông khẽ siết chặt tay bà, niềm tự hào dâng lên trong lòng.
Lâm Dịch đứng ở một góc sân, tựa lưng vào thân cây cổ thụ già cỗi, lặng lẽ quan sát cảnh tượng trước mắt. Khuôn mặt thanh tú của hắn, giờ đây đã bớt đi vẻ xanh xao gầy gò của những ngày đầu xuyên không, đôi môi khẽ nở một nụ cười nhẹ. Trong lòng hắn, một cảm giác thỏa mãn dâng trào, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt sắc bén vẫn ẩn chứa một chút trầm tư, một nỗi lo lắng mơ hồ. Hắn đã đạt được mục tiêu trước mắt: bảo vệ làng, giải thoát dân làng khỏi ách thống trị của Trần Thị. Thế nhưng, chiến thắng này không phải là dấu chấm hết, mà chỉ là một khởi đầu.
Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn Lâm Dịch gần cả cái đầu, bước đến vỗ mạnh vào vai hắn, suýt chút nữa khiến hắn loạng choạng. "Lâm huynh, chúng ta thắng rồi! Cả làng như được hồi sinh!" Giọng hắn to rõ, tràn đầy phấn khích, gương mặt chất phác hiện rõ vẻ vui mừng khôn xiết. Vết sẹo nhỏ trên má hắn dường như cũng sáng lên dưới nắng mai.
Lâm Dịch khẽ nhăn mày vì cú vỗ vai đau điếng, nhưng vẫn mỉm cười. "Đại Trụ, ngươi nhẹ tay chút. Vai ta không phải là ván gỗ đâu."
"Ha ha! Xin lỗi, xin lỗi Lâm huynh!" Vương Đại Trụ gãi đầu cười hềnh hệch, nhưng niềm vui vẫn không thể che giấu. "Ta chỉ là... quá vui mừng! Chưa bao giờ ta nghĩ rằng có ngày chúng ta có thể ngẩng mặt lên mà sống như thế này. Không còn phải nơm nớp lo sợ Trần Thị đến cướp bóc, thu tô thuế vô lý nữa."
Từ phía sau, Lâm phụ và Lâm mẫu bước đến, Lâm phụ nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy tự hào, chất phác nhưng sâu sắc. "Con trai ta đã làm được điều mà cha chưa từng dám nghĩ. Cả đời cha chỉ biết cúi đầu trước cường quyền, nhưng con đã giúp dân làng đứng thẳng lưng." Lâm mẫu cũng tiến đến, nắm lấy bàn tay gầy gò của hắn, đôi mắt bà đỏ hoe vì xúc động. "Thật sự, ta không biết nói gì hơn. Con đã mang lại hy vọng cho cả làng."
Lâm Dịch nhẹ nhàng rút tay về, hắn không quen với những lời tán tụng này. "Cha, mẹ, đây là công sức của cả làng. Mọi người đều đã cùng nhau cố gắng."
Lão Hồ, với thân hình gầy gò, lưng còng và mái tóc bạc phơ, chậm rãi tiến đến bên cạnh Lâm Dịch. Đôi mắt tinh anh của lão nheo lại, nhìn bao quát khắp sân làng. "Một ngày tốt lành, Lâm tiểu tử." Lão khẽ gật đầu với Lâm Dịch, ánh mắt ẩn chứa sự ngưỡng mộ sâu sắc. "Thời cơ đã đến, Lâm tiểu tử. Nhưng đừng quên, cây lớn thì gió lớn. Giữ được đã khó, phát triển còn khó hơn vạn lần." Lão vẫn luôn là người giữ được sự trầm tĩnh và suy tư giữa những hân hoan.
Lâm Dịch gật đầu, thấu hiểu. "Đúng vậy, Lão Hồ. Đây mới chỉ là bước khởi đầu." Hắn biết, lời cảnh báo của Lão Hồ không thừa. Chiến thắng trước Trần Thị, dù là một bước ngoặt lớn, cũng đã khiến Thôn Làng Sơn Cước nổi bật hơn bao giờ hết. Sự xuất hiện bí ẩn của Cung chủ Vô Ảnh Môn vẫn còn là một tảng đá đè nặng trong lòng hắn. Thế giới này không chỉ có những gia tộc địa phương, mà còn có cả những thế lực giang hồ, những tổ chức bí ẩn với sức mạnh đáng sợ. Hắn không thể ngừng cảnh giác.
Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình và gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng nhanh nhẹn, cũng tiến đến, vẻ mặt đầy hăng hái. "Đại ca, mọi người đều hỏi khi nào chúng ta sẽ bắt đầu khai hoang đất mới. Ai nấy đều nóng lòng muốn bắt tay vào việc!"
Lâm Dịch nhìn Trần Nhị Cẩu, rồi ánh mắt lướt qua gương mặt háo hức của dân làng. Niềm vui sướng, sự nhiệt tình và niềm tin mãnh liệt vào một tương lai tốt đẹp hơn đang lan tỏa khắp nơi. Đây là những "tài nguyên" quý giá nhất mà hắn có. "Được rồi, Đại Trụ, Nhị Cẩu. Các ngươi giúp ta tập hợp dân làng lại. Chúng ta sẽ có một cuộc họp quan trọng. Đã đến lúc bàn bạc về cách chúng ta sẽ xây dựng tương lai."
Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu ngay lập tức tuân lệnh, lớn tiếng gọi dân làng tập trung. Tiếng cười nói lắng xuống dần, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Lâm Dịch. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí trong lành buổi sớm tràn vào lồng ngực. Hắn biết, gánh nặng trên vai mình không hề nhẹ đi, mà có lẽ còn nặng hơn trước. Trước đây, hắn chỉ cần nghĩ cách sinh tồn cho bản thân và gia đình. Giờ đây, hắn phải nghĩ đến cả trăm miệng ăn, đến sự phát triển của cả một cộng đồng. Sự bình yên này là thứ hắn luôn khao khát, nhưng hắn biết, để giữ được nó, hắn không thể ngừng cảnh giác, không thể ngừng suy nghĩ và hành động. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn thầm nhắc nhở bản thân, "nhưng để sinh tồn bền vững, cần phải có tri thức và tầm nhìn." Hắn đã sẵn sàng cho giai đoạn tiếp theo.
***
Buổi trưa, nắng ấm áp hơn nhưng vẫn dịu dàng, gió nhẹ nhàng thổi qua những mái nhà tranh, mang theo hơi ấm của đất và mùi hương thoang thoảng của thảo mộc dại. Trong ngôi nhà lớn nhất làng, vốn là nơi thờ cúng tổ tiên và cũng là nơi duy nhất đủ rộng để tụ họp, một cuộc họp quan trọng đang diễn ra. Lâm Dịch ngồi ở vị trí trung tâm, trước mặt hắn là một tấm bản đồ đơn giản được vẽ tay trên một tấm da dê cũ kỹ, phác thảo đại khái địa hình quanh Thôn Làng Sơn Cước và những vùng đất mới mà Trần Thị Gia Tộc đã nhượng lại. Xung quanh hắn, Lão Hồ, Trưởng thôn Lão Vương, Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu và các đại diện của từng hộ gia đình trong làng đều có mặt, mỗi người đều mang một vẻ mặt nghiêm túc và đầy mong đợi.
Trưởng thôn Lão Vương, dáng người thấp bé, khuôn mặt khắc khổ hằn rõ dấu vết thời gian, nhưng hôm nay ánh mắt lão lại ánh lên niềm hy vọng. Lão khẽ run run khi nhìn vào tấm bản đồ, nơi những đường nét thô sơ đánh dấu ranh giới mới của làng. "Lâm Dịch, đây... đây thật sự là những vùng đất mới của chúng ta sao?" Giọng lão thều thào, như thể vẫn chưa thể tin vào sự thật.
Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt quét qua từng gương mặt quen thuộc. "Đúng vậy, Trưởng thôn. Trần Thị Gia Tộc đã chấp nhận các điều kiện của chúng ta. Vùng đất phía Tây, nơi có cánh đồng bị bỏ hoang từ lâu, và khu rừng trúc phía Đông, nơi giáp ranh với con suối Nguồn Tinh Lực, giờ đây đều thuộc về Thôn Làng Sơn Cước." Hắn dùng ngón tay chỉ rõ từng khu vực trên bản đồ, giải thích cặn kẽ. "Chúng ta có đất mới, có tài nguyên, nhưng quan trọng hơn là chúng ta có ý chí. Đất này sẽ thuộc về tất cả chúng ta, và chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng nó."
Hắn dừng lại một chút, chờ đợi những tiếng xì xào bàn tán lắng xuống, rồi tiếp tục với giọng dứt khoát nhưng đầy thuyết phục. "Phía Tây, cánh đồng bị bỏ hoang kia, chúng ta sẽ ưu tiên khai hoang nó thành đất trồng. Nó có diện tích đủ lớn để cung cấp lương thực cho toàn bộ dân làng trong vài năm tới, thậm chí còn dư thừa để trao đổi. Tôi đã quan sát, đất ở đó khá màu mỡ, chỉ cần cải tạo và có hệ thống thủy lợi tốt, chúng ta sẽ có một mùa màng bội thu."
Lão Hồ trầm ngâm vuốt chòm râu bạc. "Đất đai là gốc rễ của sự sống, chúng ta phải giữ lấy nó thật tốt. Nhưng việc khai hoang sẽ tốn rất nhiều sức lực và thời gian. Con tính sao về hệ thống thủy lợi?"
"Đó là điểm mấu chốt," Lâm Dịch đáp. "Con suối Nguồn Tinh Lực chảy qua phía Đông của làng chúng ta. Chúng ta có thể dẫn nước từ đó về cánh đồng. Không cần một công trình quá đồ sộ, chỉ cần những kênh mương nhỏ, đơn giản để dẫn nước tưới tiêu. Vấn đề là tổ chức nhân lực và phân chia công việc hợp lý."
Hắn quay sang Vương Đại Trụ. "Đại Trụ, ngươi có sức khỏe, có kinh nghiệm làm nông. Ngươi sẽ chịu trách nhiệm chính trong việc tổ chức đội khai hoang và xây dựng kênh mương. Tập hợp những thanh niên khỏe mạnh nhất, chia thành các nhóm nhỏ, mỗi nhóm có một người phụ trách."
Vương Đại Trụ lập tức đứng dậy, vẻ mặt hăng hái. "Vâng, Lâm huynh! Cứ giao cho ta! Ta sẽ đảm bảo cánh đồng đó sẽ xanh tươi không kém gì ruộng lúa của Trần Thị!"
Lâm Dịch mỉm cười hài lòng, rồi ánh mắt chuyển sang Trần Nhị Cẩu. "Nhị Cẩu, ngươi tinh mắt, lại nhanh nhẹn. Khu rừng trúc phía Đông là một kho báu. Tre trúc có thể dùng để xây dựng nhà cửa, làm công cụ, thậm chí có thể chế biến thành nhiều vật dụng khác. Ngươi sẽ phụ trách đội khai thác rừng trúc. Nhưng phải nhớ, chúng ta chỉ khai thác có kiểm soát. Không được chặt phá bừa bãi. Phải giữ gìn cho tương lai."
Trần Nhị Cẩu cũng lập tức đứng thẳng lưng, giọng đầy tự tin. "Đại ca cứ giao việc, huynh đệ chúng ta sẽ làm hết sức! Nhị Cẩu sẽ đảm bảo không một cành tre nào bị chặt oan!"
Lâm Dịch gật đầu. "Ngoài ra, chúng ta cần phải có người quản lý kho lương thực, kho vật liệu, và lập sổ sách ghi chép cẩn thận. Việc này, Trưởng thôn Lão Vương và Lão Hồ sẽ giúp ta."
Trưởng thôn Lão Vương gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy phấn khởi. "Tất nhiên, Lâm Dịch. Ta già rồi, sức khỏe không còn như trước, nhưng việc sổ sách và quản lý thì ta vẫn còn minh mẫn."
Lâm Dịch nhìn bao quát một lượt, ánh mắt dừng lại ở các gương mặt dân làng. "Mỗi người chúng ta đều là một phần của Thôn Làng Sơn Cước mới. Mọi người đều có vai trò riêng. Dù là người già, trẻ nhỏ, phụ nữ hay đàn ông, ai cũng có thể đóng góp. Người lớn khai hoang, trẻ em phụ giúp việc nhẹ, phụ nữ có thể dệt vải từ sợi tre, làm các vật dụng nhỏ. Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng một Thôn Làng Sơn Cước thịnh v��ợng, nơi không ai phải chịu đói khổ, nơi mọi người đều có thể sống an bình."
Hắn lấy ra từ trong túi áo một cuốn sổ cũ kỹ, chính là "Cẩm Nang Kế Sách" mà hắn vẫn luôn mang theo bên mình. Hắn lật giở vài trang, những nét chữ nguệch ngoạc ghi chép những ý tưởng, những kế hoạch sơ bộ. "Việc mở rộng đất đai và dân số sẽ đòi hỏi một cơ cấu quản lý phức tạp hơn. Không chỉ là canh tác, mà còn là giáo dục, y tế, an ninh. Tôi sẽ cần sự giúp đỡ của tất cả mọi người." Hắn biết, việc này không chỉ đơn thuần là phân chia công việc, mà còn là xây dựng một hệ thống, một bộ máy quản lý cho một cộng đồng đang lớn mạnh. Điều này sẽ đẩy hắn vào vai trò không chỉ là một người bảo vệ mà còn là một nhà tổ chức, một nhà lãnh đạo thực sự, giống như những gì hắn từng học được từ thế giới hiện đại. Hắn đã sẵn sàng cho những thách thức đó.
"Chúng ta sẽ bắt đầu ngay từ chiều nay," Lâm Dịch kết thúc, giọng nói vang vọng trong căn nhà, mang theo sự quyết tâm và hy vọng. "Mỗi người một tay, chúng ta sẽ biến những vùng đất này thành xương máu của Thôn Làng Sơn Cước."
***
Chiều muộn, ánh nắng đã dịu hẳn, nhuộm vàng cả không gian với một màu hổ phách ấm áp. Một làn gió mát lành thổi qua, xoa dịu cái nóng oi ả của buổi trưa. Khắp các vùng đất mới được nhượng lại, một không khí lao động hăng say, náo nhiệt đang diễn ra. Hàng trăm dân làng, từ những thanh niên trai tráng đến những người phụ nữ khỏe mạnh, thậm chí cả những đứa trẻ cũng hăng hái chạy theo người lớn, mang theo những dụng cụ đơn giản như cuốc, xẻng, rìu, dao. Tiếng cuốc chim đều đặn vang vọng trên cánh đồng, tiếng rìu chặt gỗ lách cách trong rừng trúc, tiếng hò reo, cười nói rộn rã khắp nơi, mang theo niềm hy vọng mãnh liệt về một cuộc sống tốt đẹp hơn.
Dưới sự chỉ đạo của Vương Đại Trụ, đội khai hoang đang làm việc hết công suất trên cánh đồng phía Tây. Thân hình vạm vỡ của hắn nổi bật giữa đám đông. "Mọi người cố gắng lên! Đừng ai lơ là! Nhổ hết rễ cây, dọn sạch đá tảng! Một mùa màng bội thu đang chờ chúng ta!" Hắn hét lớn, giọng vang dội khắp cánh đồng. Mồ hôi nhễ nhại trên gương mặt chất phác, nhưng ánh mắt hắn lại sáng rực niềm tin. Những người dân làng khác, như A Phúc, Lão Hứa, Đại Nương Lý, cũng không kém phần hăng hái. Họ cùng nhau đẩy những tảng đá lớn, nhổ những bụi cây dại cứng đầu. Tiếng "Cố gắng lên! Vì Thôn Làng Sơn Cước!" vang lên không ngớt, tạo thành một bản giao hưởng lao động đầy sinh khí.
Ở khu rừng trúc phía Đông, Trần Nhị Cẩu cũng đang dẫn đầu đội khai thác. Hắn nhanh nhẹn chỉ dẫn từng người, đánh dấu những cây tre già cần chặt, những cây non cần giữ lại. "Nhớ kỹ lời đại ca dặn! Chỉ chặt những cây đã già, còn những cây non thì phải để lại! Chúng ta phải khai thác bền vững, để rừng trúc này còn cung cấp tài nguyên cho con cháu chúng ta sau này!" Hắn nói, tay thoăn thoắt dùng dao chặt một cành tre khô. Mùi tre tươi, mùi gỗ mới chặt lan tỏa trong không khí, hòa cùng mùi đất ẩm và mùi lá cây mục.
Lâm Dịch không trực tiếp tham gia lao động nặng nhọc, hắn đi dọc theo các cánh đồng, rồi tiến vào rìa rừng trúc, quan sát công việc của dân làng. Hắn không ngừng ghi nhận tiến độ, đánh giá những vấn đề có thể phát sinh và suy nghĩ về phương án giải quyết. Mỗi bước chân của hắn đều mang theo một cảm giác nhẹ nhõm, một sự thỏa mãn lớn lao. Đây chính là những gì hắn muốn thấy. Không phải là những cuộc chiến đẫm máu, không phải là những âm mưu quyền lực, mà là cảnh tượng mọi người cùng nhau xây dựng, cùng nhau vun đắp cho cuộc sống của mình.
Hắn nhìn thấy Lâm phụ, Lâm mẫu và cả Lâm Tiểu Nguyệt cũng đang giúp đỡ những công việc nhẹ nhàng. Lâm phụ dùng cuốc xới những mảnh đất nhỏ, Lâm mẫu nhặt nhạnh những viên đá vụn, còn Lâm Tiểu Nguyệt, khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu, đôi mắt to tròn, ngây thơ, đang hái những bông hoa dại ven đường, nhưng thỉnh thoảng lại chạy đến đưa cho cha mẹ những viên đá nhỏ mà bé tìm thấy. Cảnh tượng gia đình hắn, và cả dân làng, cùng nhau lao động dưới ánh nắng chiều tà, khiến trái tim Lâm Dịch ấm áp lạ thường.
"Đây mới là ý nghĩa thực sự của việc sinh tồn," Lâm Dịch thầm nhủ, ánh mắt dõi theo những nụ cười rạng rỡ, những giọt mồ hôi lăn dài trên trán dân làng. "Không phải chiến đấu, mà là xây dựng. Không phải chinh phục, mà là vun đắp."
Tuy nhiên, niềm vui ấy không thể xua tan hoàn toàn những nỗi lo lắng âm ỉ trong lòng hắn. Trong "Cẩm Nang Kế Sách" mà hắn vẫn mang theo, không chỉ có những kế hoạch phát triển, mà còn có cả những ghi chú về những mối nguy tiềm ẩn. Việc mở rộng đất đai và dân số chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý. Sự thù hận của Trần Thị Gia Tộc, dù đã bị buộc phải chấp nhận hòa giải, nhưng hắn biết, nó sẽ không biến mất hoàn toàn. Họ có thể âm thầm chờ đợi cơ hội trả đũa, hoặc lợi dụng lúc Thôn Làng Sơn Cước sơ hở. Và quan trọng hơn cả là Cung chủ Vô Ảnh Môn, bóng người bí ẩn đã xuất hiện trong dinh thự Trần Gia. Hắn vẫn chưa biết rõ về thế lực này, nhưng cái tên "Vô Ảnh Môn" đã gieo vào lòng hắn một cảm giác bất an sâu sắc. Hắn biết, thế giới giang hồ này ẩn chứa vô vàn hiểm nguy, và Thôn Làng Sơn Cước, giờ đây đã không còn là một ngôi làng vô danh, sẽ khó tránh khỏi bị cuốn vào vòng xoáy đó.
Lâm Dịch khẽ chạm vào cuốn Cẩm Nang Kế Sách trong túi áo. Hắn biết, mình sẽ phải viết tiếp rất nhiều trang nữa, với những kế hoạch phức tạp hơn để đối phó với một thế giới ngày càng rộng lớn và đầy rẫy bất trắc. Việc khai thác tài nguyên, như rừng trúc hay suối Nguồn Tinh Lực, cần phải có kế hoạch bền vững, không thể phá hủy môi trường, bởi vì đó là nguồn sống của làng. Điều này gợi mở cho hắn về những sáng kiến bảo vệ môi trường, những điều mà ở thế giới cũ hắn từng coi là hiển nhiên.
Đêm dần buông xuống, ánh trăng bắt đầu ló dạng, treo lơ lửng trên đỉnh núi. Dân làng vẫn chưa dừng tay, họ thắp những bó đuốc, ánh lửa bập bùng chiếu sáng những gương mặt hăng say. Mùi khói gỗ từ những bếp lửa xa xa, mùi thức ăn đang được chuẩn bị cho bữa tối, hòa quyện vào không khí.
"Sinh tồn là ưu tiên hàng hàng đầu," Lâm Dịch lẩm bẩm, giọng nói khẽ khàng nhưng kiên định. "Và để sinh tồn, đôi khi phải biết đối phó với cả những mối nguy hiểm còn chưa thành hình." Hắn không mong muốn trở thành một vị vua hay một tiên nhân, hắn chỉ muốn bảo vệ những người hắn yêu thương, và xây dựng một cuộc sống bình yên, ổn định. Đó là điều hắn từng khao khát, và giờ đây, hắn có thêm động lực để tiếp tục chiến đấu, tiếp tục suy tính, không ngừng nghỉ.
Ánh trăng dịu dàng bao phủ làng, mang đến một vẻ đẹp thanh bình. Nhưng trong lòng Lâm Dịch, một sự lo lắng mới đã nảy mầm, cùng với một quyết tâm mãnh liệt hơn. Chiến thắng này chỉ là một nấc thang, không phải là đỉnh cao. Cuộc đời này, không có đích đến cuối cùng, chỉ có những cuộc chiến không ngừng nghỉ để bảo vệ những gì mình trân trọng, và xây dựng những giá trị mình tin tưởng. Hắn sẽ phải tìm hiểu thêm về Vô Ảnh Môn và các tổ chức giang hồ khác, chuẩn bị cho những mối đe dọa lớn hơn đang chờ đợi. Những hạt mầm hy vọng đã được gieo, nhưng để chúng nảy nở thành cây đại thụ, hắn biết, hành trình phía trước còn rất dài và đầy gian khó.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.