Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 122: Cánh Đồng Hứa Hẹn: Hạt Giống Của Thịnh Vượng

Đêm dần buông xuống, ánh trăng bắt đầu ló dạng, treo lơ lửng trên đỉnh núi. Dân làng vẫn chưa dừng tay, họ thắp những bó đuốc, ánh lửa bập bùng chiếu sáng những gương mặt hăng say. Mùi khói gỗ từ những bếp lửa xa xa, mùi thức ăn đang được chuẩn bị cho bữa tối, hòa quyện vào không khí.

"Sinh tồn là ưu tiên hàng hàng đầu," Lâm Dịch lẩm bẩm, giọng nói khẽ khàng nhưng kiên định. "Và để sinh tồn, đôi khi phải biết đối phó với cả những mối nguy hiểm còn chưa thành hình." Hắn không mong muốn trở thành một vị vua hay một tiên nhân, hắn chỉ muốn bảo vệ những người hắn yêu thương, và xây dựng một cuộc sống bình yên, ổn định. Đó là điều hắn từng khao khát, và giờ đây, hắn có thêm động lực để tiếp tục chiến đấu, tiếp tục suy tính, không ngừng nghỉ.

Ánh trăng dịu dàng bao phủ làng, mang đến một vẻ đẹp thanh bình. Nhưng trong lòng Lâm Dịch, một sự lo lắng mới đã nảy mầm, cùng với một quyết tâm mãnh liệt hơn. Chiến thắng này chỉ là một nấc thang, không phải là đỉnh cao. Cuộc đời này, không có đích đến cuối cùng, chỉ có những cuộc chiến không ngừng nghỉ để bảo vệ những gì mình trân trọng, và xây dựng những giá trị mình tin tưởng. Hắn sẽ phải tìm hiểu thêm về Vô Ảnh Môn và các tổ chức giang hồ khác, chuẩn bị cho những mối đe dọa lớn hơn đang chờ đợi. Những hạt mầm hy vọng đã được gieo, nhưng để chúng nảy nở thành cây đại thụ, hắn biết, hành trình phía trước còn rất dài và đầy gian khó.

***

Bình minh hé rạng, những tia nắng ban mai đầu tiên len lỏi qua đỉnh núi, rải vàng trên những ngọn cây, đánh thức Thôn Làng Sơn Cước sau một đêm dài. Không khí trong lành, mát rượi, mang theo mùi ẩm của đất và hương cỏ dại còn đọng sương. Tiếng gà gáy râm ran từ xa, hòa cùng tiếng chim hót líu lo trên những tán lá xanh um, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của buổi sớm. Lâm Dịch đã thức dậy từ rất sớm, hắn đứng bên hiên nhà, hít thở sâu, cảm nhận từng luồng khí mát tràn vào lồng ngực. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, vốn thường mang vẻ trầm tư, giờ đây ẩn chứa một sự quyết đoán mới. Hắn biết, một ngày làm việc cật lực nữa đang chờ đợi.

Hắn nhanh chóng dùng bữa sáng đơn giản với gia đình, rồi không chậm trễ, cầm theo cuốn Cẩm Nang Kế Sách đã sờn cũ, bước thẳng ra Cánh Đồng Bất Tận – vùng đất mới mà Trần Thị Gia Tộc buộc phải nhượng lại. Ánh nắng đã lên cao hơn, trải rộng khắp mặt đất, nhuộm vàng những luống đất còn hoang sơ, lởm chởm cỏ dại. Một làn gió nhẹ lướt qua, mang theo mùi hương của đất pha lẫn chút mùi mục của lá cây, một mùi hương vừa mộc mạc vừa gợi lên cảm giác về sự màu mỡ tiềm ẩn.

Khi Lâm Dịch đến, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đã tập hợp dân làng đông đủ. Hơn trăm con người, già có, trẻ có, đứng thành một nhóm lớn, trên tay lăm lăm cuốc xẻng, gánh gồng, ánh mắt tràn đầy sự háo hức và tin tưởng. Khuôn mặt Vương Đại Trụ, vạm vỡ và chất phác, rạng rỡ hẳn lên khi thấy Lâm Dịch. Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình và đôi mắt nhanh nhẹn, luôn miệng cười nói, không khí trở nên sôi nổi hơn bao giờ hết.

Lâm Dịch bước tới, đứng trên một gò đất cao, quét ánh nhìn qua từng gương mặt. Hắn thấy sự kiên cường, sự hy vọng, và cả sự tin tưởng tuyệt đối vào mình. Đó là một gánh nặng, nhưng cũng là một động lực mạnh mẽ.

“Bà con!” Giọng Lâm Dịch không quá lớn, nhưng rõ ràng và dứt khoát, đủ để át đi tiếng xì xào ban đầu. “Vùng đất này tuy rộng, nhưng đất đai còn bạc màu. Đã bao đời nay, chúng ta chỉ biết gieo hạt lên những mảnh đất cằn cỗi, phó mặc cho trời đất. Nhưng giờ thì khác rồi.” Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua những gương mặt đang chăm chú lắng nghe. "Chúng ta cần phải 'nuôi' đất trước khi đất 'nuôi' chúng ta. Đất cũng như con người, cần được chăm sóc, bồi đắp. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và hôm nay, chúng ta sẽ dùng tri thức để biến mảnh đất này thành 'vàng'!"

Một tiếng xì xào tán đồng vang lên. Dân làng, vốn đã quen với những lời lẽ có lý có tình của Lâm Dịch, đều gật gù.

Lâm Dịch tiếp tục, chỉ tay về phía xa, nơi những vệt cây xanh mờ ảo của Suối Nguồn Tinh Lực đang ẩn hiện. "Đại Trụ, ngươi phụ trách nhóm đào kênh. Ưu tiên hàng đầu là dẫn nước từ Suối Nguồn Tinh Lực về đây. Nước là sự sống, là huyết mạch của đất. Ta đã tính toán cẩn thận, tuyến kênh sẽ đi theo hướng này, đảm bảo phân phối đều đến từng thửa ruộng." Hắn cúi xuống, dùng một cành cây khô vẽ phác thảo những đường nét kênh mương uốn lượn trên nền đất. Những đường nét đơn giản, nhưng lại ẩn chứa sự tính toán khoa học, khiến dân làng trầm trồ.

Vương Đại Trụ, với vẻ mặt hăng hái, dõng dạc đáp lời: "Rõ, Lâm ca! Đã có kinh nghiệm đào giếng, lần này đào kênh chắc chắn sẽ nhanh gọn! Ta sẽ chọn những người khỏe mạnh nhất, đảm bảo hoàn thành sớm nhất có thể!" Hắn quay sang nhóm người mình phụ trách, lớn tiếng hô hào, lập tức nhận được những tiếng hưởng ứng nhiệt liệt. Dân làng bắt đầu tập trung dụng cụ, chuẩn bị lao động. Một nhóm người dưới sự chỉ huy của Vương Đại Trụ nhanh chóng di chuyển, đi khảo sát tuyến kênh theo hướng mà Lâm Dịch đã chỉ dẫn.

Trần Nhị Cẩu, đứng cạnh Lâm Dịch, gãi đầu hỏi, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng lấp lánh sự học hỏi: "Lâm ca, vậy còn việc bón phân? Đất cằn cỗi thế này, không bón thì làm sao mà tốt lên được? Chúng ta lấy từ đâu bây giờ? Phân gia súc thì không đủ cho cả cánh đồng lớn như vậy."

Lâm Dịch mỉm cười. "Đó chính là điều ta muốn nói đến, Nhị Cẩu. Chúng ta sẽ tận dụng tất cả những gì thiên nhiên ban tặng và những gì chúng ta có. Chất thải của gia súc, lá cây mục rữa trong rừng, tro bếp sau khi đun nấu, thậm chí là bùn đất dưới đáy ao hồ... tất cả đều là 'vàng đen' cho đất đấy." Hắn giải thích tỉ mỉ về cách ủ phân hữu cơ, cách trộn lẫn các nguyên liệu để tạo ra một loại phân bón giàu dinh dưỡng. "Nhị Cẩu, ngươi giúp ta hướng dẫn bà con cách ủ phân đúng cách. Phân ủ phải đủ thời gian, đủ độ ẩm, thì mới phát huy tác dụng tốt nhất. Đây là cả một khoa học đấy."

"Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Trần Nhị Cẩu nhanh nhảu đáp, gương mặt hớn hở. Hắn lập tức quay sang vài người dân, bắt đầu truyền đạt lại những gì Lâm Dịch vừa nói, tay chân múa may quay cuồng để minh họa. Một số người hoài nghi, nhưng khi nghe giải thích về lợi ích lâu dài và cách làm đơn giản, họ cũng dần bị thuyết phục. Chẳng mấy chốc, một nhóm khác đã bắt đầu tản ra, thu thập lá cây khô, cỏ dại, và tập kết phân gia súc về những hố ủ được đào sẵn.

Lâm Dịch quan sát dân làng hăng hái làm việc, trong lòng không khỏi cảm thấy một sự hài lòng sâu sắc. Hắn biết, việc thay đổi tư duy của một cộng đồng, đặc biệt là những người đã quen với cách làm cũ, là vô cùng khó khăn. Nhưng dân làng Sơn Cước, dưới sự tác động của những thay đổi mà hắn mang lại, đã dần cởi mở hơn, sẵn sàng tiếp thu những điều mới mẻ. Họ không còn là những người dân cam chịu số phận, mà đã trở thành những người chủ động xây dựng tương lai của chính mình.

Hắn nhớ lại những kiến thức về nông nghiệp bền vững từ thế giới cũ, về chu trình tuần hoàn của vật chất, về tầm quan trọng của việc giữ gìn môi trường. "Việc khai thác tài nguyên, như rừng trúc hay suối Nguồn Tinh Lực, cần phải có kế hoạch bền vững, không thể phá hủy môi trường, bởi vì đó là nguồn sống của làng," hắn thầm nhủ. Điều này gợi mở cho hắn về những sáng kiến bảo vệ môi trường, những điều mà ở thế giới cũ hắn từng coi là hiển nhiên, nhưng ở thế giới này lại là một khái niệm xa xỉ. Hắn biết, để duy trì sự thịnh vượng, không chỉ cần sản xuất, mà còn cần bảo vệ nguồn gốc của sự sản xuất đó. Đây chính là thách thức lớn nhất mà hắn phải đối mặt: làm sao để áp dụng kiến thức hiện đại vào một thế giới cổ đại, không chỉ để tăng năng suất mà còn để đảm bảo sự phát triển hài hòa với thiên nhiên.

Hắn cũng nhận ra rằng, việc mở rộng đất đai và dân số sẽ đòi hỏi một cơ cấu quản lý phức tạp hơn. Ai sẽ quản lý các khu vực mới? Làm thế nào để phân chia công việc một cách công bằng? Làm thế nào để giải quyết các tranh chấp có thể phát sinh? Tất cả những câu hỏi đó đều xoáy sâu vào tâm trí hắn, buộc hắn phải suy nghĩ về một hệ thống quản lý xã hội hiệu quả hơn, một điều mà trước đây hắn chưa từng phải nghĩ đến khi chỉ lo cho bữa ăn từng ngày của gia đình.

Lâm Dịch khẽ chạm vào cuốn Cẩm Nang Kế Sách trong túi áo. Hắn biết, mình sẽ phải viết tiếp rất nhiều trang nữa, với những kế hoạch phức tạp hơn để đối phó với một thế giới ngày càng rộng lớn và đầy rẫy bất trắc. Hắn cần phải dự liệu mọi thứ, từ việc phát triển giống cây trồng kháng bệnh, năng suất cao, cho đến việc tìm kiếm thị trường tiêu thụ cho sản phẩm của làng, thậm chí là cả việc xây dựng một hệ thống phòng thủ vững chắc để bảo vệ thành quả của dân làng trước những mối đe dọa không thể lường trước. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ. "Chỉ có nỗ lực không ngừng nghỉ mới mang lại kết quả."

***

Giữa trưa, nắng gắt như đổ lửa xuống cánh đồng. Bầu trời không một gợn mây, xanh thẳm đến chói mắt. Không khí đặc quánh hơi nóng, khiến mỗi hơi thở đều trở nên nặng nhọc. Mùi đất ẩm bốc lên quyện với mùi mồ hôi của những người lao động, tạo thành một thứ hương vị đặc trưng của sự cần lao. Tuy nhiên, bất chấp cái nắng cháy da, dân làng vẫn làm việc không ngừng nghỉ.

Họ chia thành nhiều nhóm. Nhóm của Vương Đại Trụ, những người đàn ông khỏe mạnh nhất, đang miệt mài đào kênh dẫn nước từ Suối Nguồn Tinh Lực. Tiếng cuốc xẻng va vào đất đá lách cách, tiếng hô hào của Vương Đại Trụ vang vọng, thúc giục mọi người. Dòng nước mát lạnh từ suối, sau nhiều công sức, đã bắt đầu được nắn dòng, từ từ len lỏi vào những rãnh đất mới tinh tươm. Họ tỉ mỉ nắn từng đoạn kênh, đảm bảo độ dốc phù hợp để nước có thể chảy đều mà không gây xói lở.

"Chỗ này cần sâu hơn một chút, đảm bảo nước chảy đều!" Lâm Dịch, người không ngại lăn xả vào công việc, đích thân cầm cuốc, chỉ dẫn từng chi tiết nhỏ. Lưng áo hắn đã ướt đẫm mồ hôi, mái tóc đen bù xù bết vào trán, nhưng ánh mắt hắn vẫn sắc bén, quan sát từng đường cuốc, từng nhát xẻng. "Đừng ngại tốn sức lúc đầu, bà con. Công sức chúng ta bỏ ra hôm nay, sau này nước sẽ về tận ruộng, công sức của chúng ta sẽ được đền đáp gấp bội!" Hắn vừa nói vừa tự tay đào một nhát cuốc sâu, cho thấy sự quyết tâm và đồng lòng với mọi người.

Một nhóm khác, chủ yếu là phụ nữ và những người lớn tuổi, dưới sự hướng dẫn của Trần Nhị Cẩu, đang cày xới đất, trộn phân hữu cơ đã được ủ kỹ. Mùi đất mới trộn phân tuy hơi nồng, nhưng lại mang đến một cảm giác về sự màu mỡ, về một tương lai trù phú. Trần Nhị Cẩu, với gương mặt lấm lem bùn đất, chạy đi chạy lại, phân phát nước uống và động viên mọi người. "Mấy thím, mấy cô cố gắng lên! Càng bón phân nhiều, đất càng tốt, vụ mùa sau lúa gạo đầy bồ!" Hắn hăng hái giảng giải lại những gì Lâm Dịch đã nói, đôi khi còn thêm thắt vài câu đùa vui khiến mọi người bật cười, xua đi mệt mỏi.

Lâm phụ và Lâm mẫu cũng có mặt, không quản ngại nắng nóng. Lâm phụ, với làn da rám nắng và đôi tay thô ráp, dùng cuốc xới những mảnh đất nhỏ, chuẩn bị cho việc gieo trồng. Ông mồ hôi nhễ nhại, nhưng nét mặt lại ánh lên niềm vui và sự tự hào khó tả. Ông thỉnh thoảng liếc nhìn Lâm Dịch, thấy con trai mình đang lăn lộn cùng dân làng, hướng dẫn mọi người một cách tận tình, không hề ra vẻ bề trên, trong lòng ông dâng lên một cảm giác ấm áp.

"Lâm Dịch nói đúng, đất này đã cằn cỗi lâu rồi, giờ được bón phân, tưới nước thế này, chắc chắn sẽ tốt tươi hơn," Lâm phụ lẩm bẩm, giọng nói chất phác nhưng đầy niềm tin.

Lâm mẫu, người phụ nữ lam lũ với dáng người nhỏ nhắn, đang nhặt nhạnh những viên đá vụn và cỏ dại trên những luống đất đã được cày xới. Mặc dù mệt mỏi, nhưng khuôn mặt bà cũng rạng rỡ. Bà nhìn thấy những thay đổi rõ rệt trong làng, từ những đứa trẻ không còn phải chịu đói khát, đến những người dân có công ăn việc làm ổn định. Tất cả đều nhờ vào con trai bà. Bà cảm thấy hạnh phúc khi thấy gia đình và làng phát triển.

Lão Hồ, với thân hình gầy gò, lưng còng, tóc bạc phơ, không trực tiếp tham gia lao động nặng nhọc, nhưng ông đi vòng quanh, đôi mắt tinh anh nheo lại quan sát từng nhóm người. Thỉnh thoảng, ông lại lại gần Lâm Dịch, đưa ra vài lời góp ý nhỏ.

"Địa thế này, nước từ suối chảy xuống là thuận lợi, Lâm Dịch," Lão Hồ nói, giọng trầm tư. "Nhưng con cần gia cố bờ kênh cho chắc, tránh xói lở khi mưa lớn. Mùa mưa sắp đến rồi, nước suối có thể rất dữ."

Lâm Dịch gật đầu, ghi nhận lời khuyên của Lão Hồ. "Đúng vậy, Lão Hồ. Con đã tính đến. Chúng ta sẽ dùng đá và đất sét để gia cố những đoạn xung yếu. Sau này, có thể còn phải trồng thêm cây chắn đất nữa."

Một dân làng, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, vẫn hăng hái hô lên: "Làm theo Lâm ca, chúng ta không sợ đói nữa rồi! Vụ mùa này chắc chắn sẽ bội thu!" Tiếng hô vang vọng, tiếp thêm động lực cho những người khác.

Lâm Dịch nhìn những gương mặt lấm lem bùn đất nhưng ánh mắt rạng rỡ, trong lòng hắn trào dâng một cảm xúc phức tạp. Hắn cảm thấy tự hào về những gì họ đã cùng nhau làm được, về tinh thần đoàn kết và ý chí vươn lên của dân làng. Tuy nhiên, sâu thẳm trong tâm trí, những nỗi lo lắng vẫn âm ỉ. Việc phát triển nhanh chóng như thế này chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý. Những thế lực bên ngoài, đặc biệt là Trần Thị Gia Tộc, liệu có để yên cho họ? Mối thù hận không dễ dàng tan biến, và hắn biết, Trần Thị sẽ không bỏ qua cơ hội để trả đũa.

Hắn cũng nghĩ đến Cung chủ Vô Ảnh Môn, bóng người bí ẩn đã xuất hiện trong dinh thự Trần Gia. Thế lực này là ai? Họ muốn gì? Liệu sự phát triển của Thôn Làng Sơn Cước có nằm trong tầm ngắm của họ không? Những câu hỏi đó cứ xoáy sâu trong tâm trí Lâm Dịch. Hắn biết, thế giới này không chỉ có những cuộc chiến tranh giành miếng ăn, mà còn có những cuộc đấu đá quyền lực ngầm, những âm mưu chồng chất mà người dân thường khó lòng thấu hiểu. Để bảo vệ những gì mình đang xây dựng, hắn cần phải hiểu rõ hơn về thế giới giang hồ, về các thế lực mạnh mẽ đang tồn tại.

"Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn thầm nhủ một lần nữa. "Và để sinh tồn, không chỉ cần lấp đầy dạ dày, mà còn phải bảo vệ an toàn cho cả cộng đồng. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng đôi khi, vũ lực cũng là điều cần thiết để bảo vệ tri thức và thành quả lao động của mình." Hắn biết, hành trình phía trước còn rất dài và đầy gian nan. Những cánh đồng hứa hẹn này, chỉ là điểm khởi đầu cho một cuộc chiến không ngừng nghỉ, cuộc chiến vì sự tồn tại và thịnh vượng của Thôn Làng Sơn Cước.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả không gian. Ánh nắng cuối ngày trải dài trên những đỉnh núi, hắt lên những đám mây ngũ sắc, tạo nên một khung cảnh tráng lệ. Gió chiều thổi mát rượi, xua tan đi cái nóng bức ban trưa. Mùi khói bếp từ làng xa xa bay lên, hòa quyện với mùi đất ẩm và hương cỏ dại, tạo nên một không khí thanh bình, ấm cúng. Tiếng trẻ con cười đùa, tiếng gà gáy thưa thớt, tiếng chim hót cuối ngày... tất cả tạo nên một bản nhạc êm đềm, báo hiệu một ngày lao động vất vả đã kết thúc.

Lâm Dịch đứng trên đỉnh đồi cao, nơi có thể bao quát toàn cảnh Thôn Làng Sơn Cước và những cánh đồng mới. Ánh mắt hắn lướt qua những vệt kênh mương mới uốn lượn như những sợi chỉ bạc, phản chiếu ánh hoàng hôn lấp lánh. Những mảnh đất cằn cỗi ngày nào giờ đã được cày xới tơi xốp, một số khu vực đã được gieo hạt, trông như những tấm thảm nhung xanh non trải dài dưới ánh chiều tà. Ngôi làng bên dưới, dù vẫn còn đơn sơ, nhưng đã không còn vẻ u ám, đói nghèo như trước. Những mái nhà tranh vẫn cũ kỹ, nhưng khói bếp bay lên nghi ngút, báo hiệu những bữa cơm ấm cúng. Những gương mặt dân làng, dù mệt mỏi sau một ngày làm việc, vẫn ánh lên niềm vui và sự hy vọng.

Lão Hồ, với dáng vẻ trầm tư thường thấy, xuất hiện bên cạnh Lâm Dịch, cùng ngắm nhìn cảnh tượng này. Đôi mắt tinh anh của ông nheo lại, nhưng không phải vì ánh nắng, mà vì sự xúc động.

"Một cảnh tượng hiếm thấy, Lâm Dịch," Lão Hồ khẽ nói, giọng ông chứa đựng sự hài lòng sâu sắc. "Đã lâu lắm rồi, ta mới lại thấy được sự sống động, sự hăng hái như vậy ở Thôn Làng Sơn Cước. Ngươi đã mang đến hy vọng, không chỉ cho riêng ai, mà cho cả ngôi làng này." Ông quay sang nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy vẻ tán thưởng và kính trọng. "Ngươi không chỉ là một người bảo vệ, mà còn là một người kiến tạo."

Lâm Dịch khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn dõi về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần khuất dạng. "Hy vọng cần được duy trì, Lão Hồ. Đây chỉ là bước khởi đầu. Để làng thực sự thịnh vượng, còn nhiều việc phải làm." Hắn thở dài một tiếng, trong lòng dâng lên một cảm giác tự hào xen lẫn trách nhiệm nặng nề. "Chỉ vài ngày, mà cả làng đã thay đổi đến vậy. Nhưng liệu đây đã đủ chưa? Trần Thị Gia Tộc sẽ không bỏ qua dễ dàng. Và cái bóng của Cung chủ Vô Ảnh Môn..." Hắn ngừng lại, những mối lo âu lại hiện rõ trong tâm trí.

Hắn biết, sự phát triển nhanh chóng của Thôn Làng Sơn Cước dưới sự lãnh đạo của hắn sẽ sớm thu hút sự chú ý của nhiều thế lực bên ngoài. Không chỉ là Trần Thị Gia Tộc với mối thù hận chưa nguôi, mà còn có thể là các thương hội lớn như Thiên Phong Thương Hội, những kẻ chuyên đi săn lùng cơ hội làm ăn. Thậm chí, quan trường địa phương, những kẻ vốn xem thường Thôn Làng Sơn Cước, cũng có thể bắt đầu nhòm ngó. Giang hồ hiểm ác, quan trường thối nát, tất cả đều là những thử thách mà hắn phải đối mặt. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhắc nhở. "Và sự công bằng thường phải được giành lấy bằng chính đôi tay của mình."

"Việc quản lý tài nguyên, sự phân chia lao động, và hơn hết là làm sao để những nỗ lực này không bị các thế lực bên ngoài phá hoại," Lâm Dịch nói tiếp, giọng trầm xuống. Hắn siết chặt tay, ánh mắt kiên định nhìn về phía chân trời. Trong đầu hắn, một loạt kế hoạch phức tạp hiện ra: phát triển giống cây trồng mới có năng suất cao hơn, kháng bệnh tốt hơn; tìm kiếm thị trường tiêu thụ ổn định cho sản phẩm nông nghiệp của làng; và quan trọng nhất, xây dựng một hệ thống phòng thủ vững chắc, cả về quân sự lẫn kinh tế, để bảo vệ những thành quả mà dân làng đã đổ mồ hôi, xương máu để có được. Nhu cầu về kiến thức và công cụ tiên tiến hơn để đẩy mạnh sản xuất và quản lý làng sẽ thúc đẩy hắn tìm kiếm các nguồn lực bên ngoài, nhưng phải là những nguồn lực có thể kiểm soát được.

Lâm Dịch nhắm mắt lại, hình dung về một tương lai xa xôi hơn, nơi Thôn Làng Sơn Cước không chỉ đủ ăn đủ mặc, mà còn trở thành một trung tâm thịnh vượng, một minh chứng cho sức mạnh của tri thức và sự đoàn kết. Nhưng để đạt được điều đó, hắn biết, không thể chỉ dựa vào sức lực và tri thức của một mình hắn. Hắn cần phải xây dựng một cơ cấu hành chính hiệu quả hơn, phân chia trách nhiệm rõ ràng, và đào tạo những người kế cận để quản lý làng khi quy mô phát triển lớn hơn. Đây là một cuộc chiến không có hồi kết, một hành trình không có đích đến cuối cùng, chỉ có những cuộc chiến không ngừng nghỉ để bảo vệ những gì mình trân trọng, và xây dựng những giá trị mình tin tưởng.

Hắn khẽ chạm vào cuốn Cẩm Nang Kế Sách trong túi áo. Những trang giấy này, không chỉ chứa đựng những kế hoạch ngắn hạn, mà còn là tầm nhìn dài hạn của hắn cho Thôn Làng Sơn Cước. Những hạt mầm hy vọng đã được gieo, nhưng để chúng nảy nở thành cây đại thụ, hắn biết, hành trình phía trước còn rất dài và đầy gian khó.

Đêm dần bao phủ hoàn toàn, chỉ còn lại ánh trăng dịu dàng và những đốm lửa bập bùng từ làng. Lâm Dịch đứng đó, một mình trên đỉnh đồi, giữa không gian bao la, mang trong mình cả niềm vui của thành quả, lẫn nỗi lo của tương lai. Hắn không phải là một vị vua, cũng không phải một tiên nhân. Hắn chỉ là Lâm Dịch, một người đàn ông hiện đại bị mắc kẹt trong thế giới cổ đại, đang cố gắng sinh tồn và bảo vệ những người hắn yêu thương, bằng tri thức và mưu lược của mình. Và hắn biết, hắn sẽ không bao giờ dừng lại.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free