Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 123: Mùa Vàng Bội Thu: Trái Ngọt Từ Công Sức

Bình minh vừa ló dạng, những tia nắng đầu tiên len lỏi qua kẽ lá, rải vàng trên những ngọn núi xa xăm, rồi từ từ lan tỏa khắp Cánh Đồng Bất Tận. Không còn là những mảnh đất cằn cỗi, hoang hóa như thuở nào, giờ đây, trước mắt Lâm Dịch là một biển lúa chín vàng óng ả, trải dài tít tắp đến tận chân trời, lay động nhẹ nhàng trong làn gió sớm như một dải lụa khổng lồ. Mùi lúa chín thơm lừng, xen lẫn mùi đất ẩm và cỏ dại, vấn vít trong không khí, xua tan đi cái lạnh se sắt của đêm khuya, báo hiệu một vụ mùa bội thu chưa từng có.

Từ phía làng, những tốp dân làng lũ lượt đổ ra đồng, bước chân thoăn thoắt, khuôn mặt ai nấy đều rạng rỡ niềm hân hoan. Tiếng reo hò, tiếng cười nói giòn tan xé tan sự tĩnh lặng của buổi sớm, hòa cùng tiếng chim hót líu lo và tiếng côn trùng vo ve, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống và hy vọng. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và làn da rám nắng, đi đầu một nhóm, tay cầm lưỡi hái sáng loáng, giọng nói sang sảng vang vọng khắp cánh đồng. Trần Nhị Cẩu, nhanh nhẹn hơn, chạy đi chạy lại giữa các nhóm, hướng dẫn và đốc thúc, trên môi luôn nở nụ cười tươi rói.

Lâm Dịch đứng trên một gò đất cao, nơi có thể bao quát toàn bộ Cánh Đồng Bất Tận. Hắn khoanh tay trước ngực, đôi mắt sâu thẳm lướt qua từng dải lúa, từng bông lúa trĩu hạt. Dù thân hình vẫn còn hơi gầy gò, xanh xao do bao tháng ngày lao tâm khổ tứ, nhưng đôi mắt hắn giờ đây đã bớt đi vẻ trầm tư u ám của những ngày đầu đến thế giới này, thay vào đó là sự hài lòng, pha lẫn một chút tự hào khó tả. Những bó lúa này, không chỉ đơn thuần là lương thực, mà còn là minh chứng cho trí tuệ, sự kiên trì và nỗ lực không ngừng nghỉ của hắn cùng toàn thể Thôn Làng Sơn Cước. Chúng mập mạp hơn, hạt chắc hơn, và sai trĩu hơn hẳn bất kỳ vụ mùa nào mà dân làng từng biết đến. Hắn khẽ đưa tay lên vuốt cằm, trong lòng thầm tính toán năng suất, những con số nhảy múa trong đầu hắn.

"Lâm huynh đệ xem kìa!" Vương Đại Trụ từ xa vẫy tay, giọng nói như tiếng chuông đồng, "Lúa năm nay mập mạp hơn hẳn, chưa từng thấy bao giờ!" Hắn gạt mồ hôi trên trán, ánh mắt lấp lánh niềm vui sướng. "Nhờ có cách trồng của huynh đệ, lại thêm nước từ suối về đều đặn, đúng là thần tích!"

Dân làng nghe vậy, đồng loạt hưởng ứng, tiếng hò reo vang dội: "Đúng vậy! Nhờ có Lâm thiếu gia! Lâm thiếu gia vạn tuế!" Những lời tung hô ấy không phải là sáo rỗng, mà xuất phát từ tận đáy lòng biết ơn. Họ đã từng trải qua những năm tháng đói khổ, gieo hạt xuống đất mà lòng nặng trĩu lo âu, thu về chỉ là những hạt lúa lép kẹp, không đủ no bụng. Giờ đây, cảnh tượng lúa vàng óng ả, trĩu nặng trên đồng, khiến họ như được sống lại lần nữa.

Trần Nhị Cẩu chạy đến, thở hổn hển, khuôn mặt lấm lem bùn đất nhưng đôi mắt sáng rực. "Đại ca, năng suất chắc chắn gấp đôi vụ trước! Chúng ta thắng lớn rồi!" Hắn vừa nói vừa nhảy cẫng lên, cái vẻ ngây ngô thường thấy giờ đây tràn đầy phấn khích. "Các cụ già trong làng bảo chưa bao giờ thấy vụ mùa nào như thế này!"

Lâm Dịch khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành. Hắn nhìn xuống những cánh đồng đang dần được thu hoạch, nhìn những bàn tay chai sạn của dân làng thoăn thoắt cắt lúa, bó lúa, rồi chất cẩn thận lên những chiếc xe thô sơ kéo bằng sức người. Năng suất gấp đôi, thậm chí hơn. Điều này không chỉ giải quyết vấn đề lương thực cho Thôn Làng Sơn Cước trong vài năm tới, mà còn mở ra một cánh cửa mới, một cơ hội để phát triển. Hắn đã áp dụng những kiến thức về luân canh, bón phân hữu cơ, cải tạo đất từ thời hiện đại, kết hợp với việc dẫn nước từ Suối Nguồn Tinh Lực về. Kết quả vượt xa mong đợi.

Xa xa, Lâm phụ và Lâm mẫu cũng đang hăng hái làm việc. Lâm phụ, với tấm lưng còng và mái tóc điểm bạc, không còn vẻ khắc khổ như trước. Ông cười nói vui vẻ với những người xung quanh, tay thoăn thoắt bó lúa, đôi mắt thỉnh thoảng lại ngước nhìn về phía gò đất nơi Lâm Dịch đang đứng, ánh mắt tràn đầy sự tự hào không che giấu. Lâm mẫu, dáng người nhỏ nhắn, cũng không ngừng tay. Bà cẩn thận nhặt từng bông lúa rơi, khuôn mặt bà giờ đây đã bớt đi những nếp nhăn lo âu, thay vào đó là sự mãn nguyện và bình yên. Cả hai đều biết, con trai họ, Lâm Dịch, chính là người đã mang đến sự thay đổi kỳ diệu này.

Lâm Dịch nhìn cha mẹ, trong lòng dâng lên một cảm xúc ấm áp. Mục tiêu ban đầu của hắn khi đến thế giới này là sinh tồn và bảo vệ gia đình. Giờ đây, hắn đã làm được. Không chỉ gia đình hắn, mà cả ngôi làng này, hàng trăm con người đang thoát khỏi bờ vực của cái đói. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ, "nhưng sinh tồn không chỉ là tồn tại, mà còn là được sống một cuộc sống ấm no, an toàn và có ý nghĩa."

Tuy nhiên, niềm vui chưa kịp lan tỏa trọn vẹn, những suy nghĩ về tương lai đã lại chiếm lấy tâm trí Lâm Dịch. Sự bội thu này chắc chắn sẽ gây chú ý. Trần Thị Gia Tộc, những kẻ đã bị hắn đánh bại, liệu có để yên? Chúng chắc chắn sẽ tìm cách trả đũa hoặc ít nhất là nhòm ngó đến thành quả này. Hơn nữa, những thương hội lớn như Thiên Phong Thương Hội, những kẻ chuyên đánh hơi lợi nhuận, sẽ sớm biết được sự thịnh vượng bất ngờ của Thôn Làng Sơn Cước. Quan lại địa phương, vốn khinh thường nơi đây, cũng sẽ bắt đầu để mắt. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nhắc nhở mình. "Và sự công bằng thường phải được giành lấy bằng chính đôi tay của mình."

Hắn cần phải tính toán đến việc bảo quản số lương thực khổng lồ này, xây dựng kho tàng kiên cố hơn, chống chuột bọ và ẩm mốc. Rồi việc tiêu thụ số sản phẩm dư thừa, tìm kiếm thị trường ổn định, để không chỉ đủ ăn mà còn có thể tích lũy tài sản, nâng cao đời sống dân làng. Hắn cũng cần phải tính đến an ninh, bảo vệ những thành quả này khỏi những ánh mắt tham lam. Một cơ cấu tổ chức hiệu quả hơn, một lực lượng bảo vệ vững chắc là điều cần thiết.

Những tiếng hò reo mừng rỡ của dân làng vang vọng, kéo Lâm Dịch trở về thực tại. Hắn mỉm cười, một nụ cười pha lẫn sự lạc quan và quyết tâm. Chặng đường phía trước còn dài, nhưng hắn tin vào tri thức của mình, tin vào sức mạnh của sự đoàn kết.

*****

Chiều tối, khi ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, trung tâm Thôn Làng Sơn Cước đã biến thành một quảng trường mở náo nhiệt. Những đống lúa vừa gặt, những bó rau củ tươi rói chất cao như núi, tỏa ra mùi thơm của đất đai và mùa màng. Dân làng quây quần bên những nồi canh bốc khói nghi ngút, những bếp lửa bập bùng chiếu sáng những khuôn mặt rạng rỡ. Tiếng cười nói, tiếng hát hò, tiếng trẻ con nô đùa rộn ràng khắp nơi, tạo nên một không khí lễ hội chưa từng có.

Lâm Dịch đứng giữa đám đông, bên cạnh Trưởng thôn Lão Vương và Lão Hồ. Trưởng thôn, với dáng người thấp bé và khuôn mặt khắc khổ giờ đây giãn ra, ánh mắt tràn đầy niềm vui sướng. Ông giơ tay lên, ra hiệu cho mọi người im lặng, giọng nói dù đã khàn đi vì tuổi tác nhưng vẫn đầy uy lực: "Hỡi các vị dân làng Sơn Cước! Hôm nay, chúng ta có mặt ở đây để ăn mừng một vụ mùa bội thu chưa từng thấy! Đã bao năm rồi, chúng ta mới lại thấy cảnh no đủ thế này!"

Ông dừng lại, đôi mắt rưng rưng nhìn quanh một lượt, rồi dừng lại ở Lâm Dịch. "Nhờ có Lâm thiếu gia... Nhờ có trí tuệ và tấm lòng của Lâm thiếu gia, Thôn Làng Sơn Cước chúng ta mới có được ngày hôm nay! Không chỉ đẩy lùi bọn Trần Thị Gia Tộc, mà còn biến những mảnh đất cằn cỗi thành cánh đồng vàng rực! Lâm thiếu gia chính là vị cứu tinh của làng chúng ta!"

Lời của Trưởng thôn Lão Vương vừa dứt, dân làng đồng loạt vỗ tay reo hò vang dội, nhiều người hô vang tên Lâm Dịch. Ánh mắt họ nhìn về phía hắn không chỉ có sự biết ơn, mà còn là sự kính trọng, ngưỡng mộ và cả một niềm tin tuyệt đối. Từ một thiếu niên mới đến làng, Lâm Dịch đã trở thành người lãnh đạo tinh thần không thể thay thế của họ.

Lâm Dịch khẽ cúi đầu đáp lễ, trong lòng hắn dâng lên một cảm xúc phức tạp. Hắn không tìm kiếm danh vọng hay sự tung hô, nhưng những ánh mắt chân thành này lại khiến hắn cảm thấy ấm lòng, và đồng thời, gánh nặng trách nhiệm trên vai cũng trở nên nặng nề hơn. Hắn không phải là anh hùng, hắn chỉ là một người đang cố gắng sống sót và bảo vệ những gì mình trân trọng.

Lão Hồ, gầy gò, lưng còng, đôi mắt tinh anh nheo lại khi nhìn đám đông hân hoan. Ông khẽ nhấp một ngụm trà nóng, rồi quay sang Lâm Dịch, giọng trầm lắng mang đầy vẻ suy tư. "Vụ mùa này chỉ là khởi đầu, Dịch nhi. Hạt giống đã gieo, nhưng cây có lớn, có vững chắc hay không còn tùy thuộc vào cách ta chăm sóc nó."

Lâm Dịch hiểu ý Lão Hồ. Sự thịnh vượng này, giống như một cây non, cần được bảo vệ và nuôi dưỡng cẩn thận. Nếu không, nó có thể bị úng nước, bị sâu bệnh, hoặc bị những kẻ khác nhổ đi. "Lão Hồ nói phải," Lâm Dịch đáp, giọng trầm. "Thịnh vượng cũng đi kèm với rắc rối. Việc giữ gìn thành quả này còn khó hơn việc tạo ra chúng."

Hắn nhìn những đứa trẻ con đang nô đùa quanh đống lúa, Lâm Tiểu Nguyệt cũng đang cười khúc khích, chạy nhảy cùng bạn bè, đôi mắt to tròn lấp lánh sự vui vẻ hồn nhiên. Cô bé giờ đây đã không còn gầy gò, xanh xao như trước, má bầu bĩnh và đôi chân thoăn thoắt. Lâm phụ và Lâm mẫu đang ngồi cạnh bếp lửa, trò chuyện vui vẻ với hàng xóm, khuôn mặt rạng rỡ. Lâm Dịch thấy lòng mình bình yên lạ thường. Đây chính là những gì hắn muốn bảo vệ.

Hắn cùng mọi người chia sẻ bữa ăn mừng. Mùi thịt nướng thơm lừng, mùi canh rau tươi ngọt, mùi khói gỗ ấm áp hòa quyện vào nhau, tạo nên một bữa tiệc ấm cúng. Hắn lắng nghe những câu chuyện của dân làng, những kế hoạch cho tương lai, những lời cảm ơn chân thành. Hắn biết, niềm tin này là một tài sản vô giá, nhưng cũng là một trách nhiệm to lớn.

Trong lúc đó, hắn cũng không ngừng suy nghĩ. Lượng lương thực khổng lồ này cần được quản lý ra sao? Nhu cầu về kho tàng lớn hơn là cấp thiết. Không chỉ để chứa lúa, mà còn để bảo quản các loại nông sản khác mà hắn dự định sẽ trồng trong tương lai. Và việc tiêu thụ số sản phẩm dư thừa, làm sao để bán được giá tốt nhất mà không bị các thương nhân ép giá? Điều này đòi hỏi hắn phải tìm hiểu sâu hơn về thị trường, về các thương hội, đặc biệt là Thiên Phong Thương Hội mà hắn đã từng nghe nói đến.

Lão Hồ lại tiếp tục, giọng ông khẽ hơn, như chỉ muốn Lâm Dịch nghe thấy. "Mấy ngày nay, ta nghe ngóng được vài tin tức. Bọn Trần Thị Gia Tộc tuy bị đánh bại, nhưng vẫn không cam lòng. Chúng đang t��m cách móc nối với quan phủ ở huyện, và cả một số bang phái giang hồ nhỏ lẻ. Ngươi phải cẩn thận."

Lâm Dịch gật đầu. "Con biết. Sự thù hận của Trần Thị sẽ không biến mất dễ dàng. Chúng sẽ tìm mọi cách để trả đũa khi có cơ hội. Và quan trường... đã thối nát từ lâu." Hắn nhớ đến những lần bị quan lại địa phương áp bức, nhũng nhiễu. Hắn cũng biết, sự thịnh vượng của làng sẽ sớm trở thành miếng mồi ngon cho những kẻ tham lam.

"Tri thức là vũ khí mạnh nhất," Lâm Dịch thầm nghĩ. Hắn cần phải tiếp tục học hỏi, tìm hiểu về thế giới này, về các thế lực, về cách vận hành của xã hội. Hắn cần phải xây dựng một cơ cấu quản lý chặt chẽ hơn cho làng, phân chia trách nhiệm rõ ràng, đào tạo những người có năng lực để hỗ trợ hắn. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu là những người tốt, trung thành, nhưng họ cần được trang bị thêm kiến thức và kỹ năng. Hắn cũng cần một lực lượng bảo vệ mạnh mẽ, không chỉ để chống trộm cướp vặt, mà còn để đối phó với những mối đe dọa lớn hơn. Hắn đã từng nghĩ đến việc huấn luyện một đội dân binh, nhưng điều đó đòi hỏi thời gian, tài nguyên và cả sự chấp thuận từ quan phủ, hoặc ít nhất là không bị họ chú ý.

Đêm dần buông sâu, tiếng cười nói dần nhỏ lại, nhưng không khí hân hoan vẫn còn vương vấn khắp làng. Lâm Dịch đứng dậy, khẽ vẫy tay chào Trưởng thôn và Lão Hồ, rồi cùng gia đình trở về nhà. Hắn biết, đây chỉ là một khởi đầu. Hành trình phía trước còn đầy gian nan, nhưng hắn đã sẵn sàng đối mặt.

*****

Đêm khuya, ánh trăng vằng vặc chiếu sáng qua khung cửa sổ, hắt lên nền nhà một vệt sáng bạc. Cái lạnh se sắt của đêm cuối thu thấm qua lớp áo mỏng, nhưng Lâm Dịch không hề cảm thấy lạnh. Hắn ngồi bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm tĩnh mịch, lắng nghe tiếng côn trùng rả rích và tiếng gió xào xạc qua những mái nhà tranh. Bên trong căn nhà gỗ nhỏ, Lâm phụ và Lâm mẫu đã chìm vào giấc ngủ say, trên môi vẫn vương nụ cười mãn nguyện. Lâm Tiểu Nguyệt cuộn tròn trong chăn ấm, hơi thở đều đặn, khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu.

Lâm Dịch khẽ vuốt ve chiếc Cẩm Nang Kế Sách đặt trên bàn. Bìa sách đã sờn cũ, nhưng bên trong vẫn còn nguyên vẹn những trang giấy được hắn tỉ mỉ ghi chép. Thành quả hôm nay, vụ mùa bội thu này, là niềm vui lớn lao, một cột mốc quan trọng trong hành trình của hắn. Nhưng đồng thời, nó cũng là khởi đầu cho những lo toan mới, những trách nhiệm nặng nề hơn.

"Bội thu... Nhưng làm sao để giữ được nó?" Hắn tự hỏi, giọng nói nội tâm trầm lắng. "Sự no đủ này liệu có thu hút thêm những ánh mắt tham lam khác?" Câu hỏi ấy cứ quanh quẩn trong tâm trí hắn. Hắn biết, sự thịnh vượng thường đi kèm với ghen ghét và dòm ngó. Một ngôi làng nghèo khó, hẻo lánh thì không ai thèm để ý. Nhưng một Thôn Làng Sơn Cước đủ đầy, với những cánh đồng bội thu, những kho lương thực chất cao, sẽ là mục tiêu béo bở cho bất kỳ kẻ nào.

Trần Thị Gia Tộc... Liệu chúng có bỏ qua dễ dàng như vậy? Hay đây chỉ là bình yên trước bão lớn? Hắn không tin vào sự từ bỏ dễ dàng của những kẻ đã quen thói cậy quyền ức hiếp. Chúng chắc chắn sẽ tìm cách khác để trả thù, để lấy lại thể diện và lợi ích đã mất. Có thể là thông qua quan trường, dùng luật pháp để áp chế, hoặc thuê giang hồ để gây rối. Lâm Dịch đã từng đối mặt với những âm mưu của chúng, và hắn biết, chúng sẽ không ngừng lại.

"Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nhắc nhở mình. Hắn cần phải chuẩn bị kỹ lưỡng, cả về vật chất lẫn tinh thần. Việc xây dựng một kho tàng lớn hơn, kiên cố hơn để chứa số lương thực khổng lồ là điều cấp thiết. Không chỉ để bảo quản, mà còn để thể hiện sự vững chắc của làng, khiến những kẻ có ý đồ xấu phải dè chừng. Hắn cũng cần phải tính toán đến việc tiêu thụ số sản phẩm dư thừa. Bán cho ai? Bán như thế nào để không bị ép giá? Hắn cần tìm hiểu về các thương nhân, về cách thức giao thương trong thế giới này. Có lẽ, đã đến lúc hắn phải chủ động tiếp cận Thiên Phong Thương Hội, một thương hội lớn có tiếng tăm, để tìm kiếm cơ hội hợp tác. Nhưng việc này cũng tiềm ẩn rủi ro, vì thương hội lớn thường có mối quan hệ phức tạp với các thế lực khác.

Hắn nhớ lại những lời Lão Hồ đã nói. "Nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người." Sự phức tạp của thế giới này không ngừng thách thức tư duy logic của hắn. Hắn không thể chỉ đơn thuần áp dụng kiến thức hiện đại mà phải linh hoạt, kết hợp với sự hiểu biết về văn hóa, con người, và các quy tắc ngầm của Đại Hạ vương triều.

Việc quản lý một làng đang phát triển cũng đòi hỏi một cơ cấu tổ chức chặt chẽ hơn. Hắn không thể làm tất cả mọi việc một mình. Hắn cần những người hỗ trợ đắc lực, những người có thể chia sẻ gánh nặng. Vương Đại Trụ có sức mạnh và sự trung thành, Trần Nhị Cẩu nhanh nhẹn và nhiệt huyết, nhưng họ cần được đào tạo, được trao quyền và trách nhiệm rõ ràng hơn. Có lẽ đã đến lúc hắn phải suy nghĩ về việc hình thành các "ban ngành" hoặc "lực lượng" riêng của làng, mỗi ban phụ trách một lĩnh vực như sản xuất, an ninh, hay quản lý tài nguyên. Điều này sẽ giúp làng vận hành hiệu quả hơn và cũng là cách để phân tán quyền lực, tránh sự tập trung quá mức vào một mình hắn.

Lâm Dịch khẽ nhắm mắt lại, hít sâu một hơi khí lạnh của đêm. Hắn không phải là một vị vua, cũng không phải một tiên nhân. Hắn chỉ là Lâm Dịch, một người đàn ông hiện đại bị mắc kẹt trong thế giới cổ đại, đang cố gắng sinh tồn và bảo vệ những người hắn yêu thương, bằng tri thức và mưu lược của mình. Hắn từng khao khát một cuộc sống bình dị, nhưng giờ đây, hắn hiểu rằng, để có được sự bình dị ấy, đôi khi người ta phải chiến đấu không ngừng nghỉ.

Hắn nhẹ nhàng đứng dậy, bước đến bên giường Lâm Tiểu Nguyệt, đắp lại tấm chăn cho cô bé. Nhìn khuôn mặt say ngủ bình yên của em gái, một tia ấm áp lan tỏa trong lòng hắn. Đây chính là động lực lớn nhất của hắn. Dù có bao nhiêu khó khăn, bao nhiêu hiểm nguy chờ đợi phía trước, hắn cũng sẽ không bao giờ dừng lại. Cuộc chiến sinh tồn vẫn tiếp diễn, nhưng giờ đây, nó không chỉ là cho riêng hắn, mà còn là cho cả một cộng đồng đang đặt trọn niềm tin vào hắn.

Hắn trở lại bên cửa sổ, nhìn ra ánh trăng đã dần lên cao, soi rọi khắp Thôn Làng Sơn Cước đang chìm trong giấc ngủ. Hắn biết, một ngày mai mới lại bắt đầu, và với nó là những thách thức mới. Nhưng hắn đã sẵn sàng.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free