Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 124: Lễ Hội Mùa Vàng: Niềm Tin Vững Chắc

Ánh trăng cuối cùng cũng khuất dạng sau đỉnh núi, nhường chỗ cho rạng đông bừng lên, nhuộm hồng cả một góc trời phía Đông. Nhưng không phải chỉ có vầng dương mới mang đến sắc màu và sự ấm áp cho Thôn Làng Sơn Cước. Sáng hôm nay, cả ngôi làng thức giấc trong một không khí khác lạ, một sự rộn ràng, hân hoan chưa từng có. Tiếng gà gáy không còn đơn thuần là âm thanh báo hiệu một ngày làm việc cực nhọc, mà xen lẫn trong đó là tiếng trẻ con cười đùa giòn tan, tiếng í ới gọi nhau của những người phụ nữ, và cả những câu chuyện rôm rả của đàn ông khi vác những bó lúa cuối cùng về sân phơi.

Lâm Dịch mở cửa căn nhà nhỏ của mình, hít một hơi thật sâu thứ không khí trong lành, mát lạnh của buổi sớm. Mùi khói bếp từ nhà hàng xóm bắt đầu lan tỏa, lẫn với hương đất ẩm sau cơn mưa đêm qua và thoang thoảng mùi cỏ dại. Khung cảnh ấy, trong mắt hắn, bỗng trở nên thật sống động và ý nghĩa. Không còn là những khuôn mặt mệt mỏi, khắc khổ vì đói nghèo, mà là những ánh mắt lấp lánh niềm vui, những nụ cười tươi rói đang rạng rỡ trên khắp các ngõ ngách. Dân làng Sơn Cước, hôm nay, ai nấy đều hối hả nhưng không phải vì sự lo toan mà vì sự háo hức chuẩn bị cho lễ hội mừng vụ mùa bội thu.

Lâm Tiểu Nguyệt, em gái hắn, từ trong nhà chạy ra, mái tóc đen bù xù khẽ bay trong gió, đôi mắt to tròn sáng long lanh. "Ca ca, ca ca! Mẹ nói năm nay chúng ta có nhiều gạo quá trời! Mẹ còn bảo sẽ làm bánh cho mọi người đó!" Giọng cô bé trong trẻo, lanh lảnh, mang theo sự hồn nhiên vô tư của tuổi thơ.

Lâm Dịch khẽ mỉm cười, đưa tay xoa nhẹ đầu em gái. Hắn nhìn thấy niềm vui ấy, không chỉ trên khuôn mặt Tiểu Nguyệt, mà còn trên từng nét hằn của Lâm mẫu đang lúi húi bên bếp lửa, và cả nụ cười mãn nguyện của Lâm phụ khi ông vác một bao lúa lớn từ kho ra sân. Lâm mẫu, với dáng người nhỏ nhắn quen thuộc, hôm nay lại toát lên một vẻ năng động lạ thường. Bàn tay bà thoăn thoắt chuẩn bị nguyên liệu, ánh mắt lo âu thường trực dường như đã tan biến, thay vào đó là sự bình yên và hạnh phúc. "Dịch nhi à, con xem thử chỗ này có cần thêm gì không? Cả làng cùng làm, sao mà vui thế!" Lâm mẫu cất tiếng gọi, trong giọng nói bà tràn đầy sự ấm áp và biết ơn.

Hắn đáp lời mẹ, rồi chậm rãi bước ra khỏi nhà, đi dọc theo con đường đất quen thuộc. Mọi nơi đều ngập tràn sắc màu và âm thanh. Các bà, các chị xúm xít bên những vò rượu gạo mới ủ, mùi men nồng nàn lan tỏa. Đám thanh niên trai tráng thì hăng hái dựng rạp ở sân đình, những thanh gỗ thô sơ được kết nối bằng dây thừng, rồi được trang trí bằng những bông lúa vàng óng, những cành hoa dại đủ màu sắc. Dù chỉ là những vật phẩm đơn sơ, nhưng qua bàn tay khéo léo của dân làng, chúng trở nên thật đẹp mắt và rực rỡ, mang đậm dấu ấn của một lễ hội mùa màng. Tiếng búa gõ, tiếng cười nói, tiếng hò reo hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống và niềm vui.

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, đang hì hụi vác một thân cây lớn để làm cột rạp. Trán anh lấm tấm mồ hôi, nhưng khuôn mặt chất phác lại rạng rỡ. Thấy Lâm Dịch đến gần, anh dừng tay, dùng mu bàn tay quệt mồ hôi trên trán rồi cười lớn: "Lâm Dịch, anh xem, cái sân đình này giờ nhìn khác hẳn ngày xưa rồi. Nhờ có anh cả đấy!" Giọng nói anh ta to khỏe, vang vọng.

Lâm Dịch chỉ khẽ gật đầu, đáp lại bằng một nụ cười nhẹ. Hắn không nói nhiều, chỉ đơn thuần đi quanh làng, mỉm cười chào hỏi những người mà hắn đã cùng họ trải qua biết bao khó khăn. Hắn giúp một bà lão kê lại chiếc bàn gỗ, đỡ một đứa trẻ đang chạy ngã, và đôi khi dừng lại, quan sát kỹ lưỡng từng chi tiết nhỏ. Tâm trí hắn không ngừng phân tích. Sự thay đổi trong tinh thần của mọi người là điều rõ ràng nhất. Nỗi sợ hãi, sự u uất, sự tuyệt vọng mà hắn từng thấy khi mới xuyên không về đây đã được thay thế bằng niềm tin, hy vọng và sự đoàn kết. Đây chính là thành quả của hắn, của những đêm dài suy nghĩ, những ngày tháng miệt mài lao động, và cả những quyết định khó khăn mà hắn đã đưa ra.

Nhưng cũng chính trong niềm vui chung ấy, một gánh nặng khác lại bắt đầu đè lên vai Lâm Dịch. Vụ mùa bội thu này, sự no đủ này, không chỉ là niềm vui mà còn là một thanh kiếm hai lưỡi. Trong tâm trí hắn, những câu hỏi của đêm qua lại hiện về: "Bội thu... Nhưng làm sao để giữ được nó? Sự no đủ này liệu có thu hút thêm những ánh mắt tham lam khác?" Hắn biết rõ, bản chất con người là tham lam. Một ngôi làng nghèo khó như Thôn Làng Sơn Cước ngày xưa thì chẳng ai thèm để ý. Nhưng một Thôn Làng Sơn Cước trù phú, với những cánh đồng vàng ươm, những kho lương thực chất cao, sẽ là một miếng mồi béo bở cho bất kỳ kẻ nào có dã tâm.

Trần Thị Gia Tộc, liệu chúng có dễ dàng chấp nhận thất bại như vậy? Hắn không tin. Chúng sẽ tìm cách khác, tinh vi hơn, tàn độc hơn để trả thù, để lấy lại thể diện và những gì đã mất. Có thể chúng sẽ lợi dụng quan trường, dùng luật pháp để áp chế, hoặc thuê giang hồ để gây rối. Lâm Dịch đã từng đối mặt với những âm mưu của chúng, và hắn biết, chúng sẽ không ngừng lại. Cái gọi là "bình yên" này, có lẽ chỉ là sự tĩnh lặng trước cơn bão lớn.

"Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nhắc nhở mình lần nữa. Hắn cần phải chuẩn bị kỹ lưỡng, cả về vật chất lẫn tinh thần. Việc xây dựng một kho tàng lớn hơn, kiên cố hơn để chứa số lương thực khổng lồ này là điều cấp thiết. Không chỉ để bảo quản, mà còn để thể hiện sự vững chắc của làng, khiến những kẻ có ý đồ xấu phải dè chừng. Hắn cũng cần phải tính toán đến việc tiêu thụ số sản phẩm dư thừa. Bán cho ai? Bán như thế nào để không bị ép giá? Hắn cần tìm hiểu về các thương nhân, về cách thức giao thương trong cái thế giới cổ đại đầy rẫy bất trắc này. Có lẽ, đã đến lúc hắn phải chủ động tiếp cận Thiên Phong Thương Hội, một thương hội lớn có tiếng tăm, để tìm kiếm cơ hội hợp tác. Nhưng việc này cũng tiềm ẩn rủi ro, vì thương hội lớn thường có mối quan hệ phức tạp với các thế lực khác, và hắn không muốn Thôn Làng Sơn Cước trở thành con tốt trong ván cờ quyền lực của họ.

Hắn khẽ thở dài, trong lòng chất chứa bộn bề suy nghĩ. Việc quản lý một làng đang phát triển cũng đòi hỏi một cơ cấu tổ chức chặt chẽ hơn. Hắn không thể làm tất cả mọi việc một mình. Hắn cần những người hỗ trợ đắc lực, những người có thể chia sẻ gánh nặng. Vương Đại Trụ có sức mạnh và sự trung thành, Trần Nhị Cẩu nhanh nhẹn và nhiệt huyết, nhưng họ cần được đào tạo, được trao quyền và trách nhiệm rõ ràng hơn. Có lẽ đã đến lúc hắn phải suy nghĩ về việc hình thành các "ban ngành" hoặc "lực lượng" riêng của làng, mỗi ban phụ trách một lĩnh vực như sản xuất, an ninh, hay quản lý tài nguyên. Điều này sẽ giúp làng vận hành hiệu quả hơn và cũng là cách để phân tán quyền lực, tránh sự tập trung quá mức vào một mình hắn. Hắn không muốn trở thành một kẻ độc tài, hắn chỉ muốn xây dựng một cộng đồng tự chủ và vững mạnh.

Lâm Dịch khẽ mỉm cười, một nụ cười pha lẫn niềm tự hào và sự lo lắng. Hắn không phải là một vị vua, cũng không phải một tiên nhân. Hắn chỉ là Lâm Dịch, một người đàn ông hiện đại bị mắc kẹt trong thế giới cổ đại, đang cố gắng sinh tồn và bảo vệ những người hắn yêu thương, bằng tri thức và mưu lược của mình. Hắn từng khao khát một cuộc sống bình dị, nhưng giờ đây, hắn hiểu rằng, để có được sự bình dị ấy, đôi khi người ta phải chiến đấu không ngừng nghỉ.

***

Khi mặt trời bắt đầu ngả về phía Tây, nhuộm vàng cả sân đình, lễ hội mừng vụ mùa bội thu chính thức đạt đến đỉnh điểm. Dân làng, sau một buổi sáng làm việc hăng say, giờ đây tụ tập đông đủ tại sân đình, nơi những chiếc rạp đơn sơ đã được dựng lên và trang hoàng rực rỡ. Ánh đèn lồng bắt đầu được thắp sáng, lung linh huyền ảo giữa không gian chiều tà, xua đi bóng tối đang dần bao trùm. Tiếng cười nói rôm rả, tiếng nhạc cụ dân tộc cất lên từ những cây sáo trúc, đàn tranh đơn sơ, nhưng lại mang một giai điệu vui tươi, rộn rã, khiến lòng người thêm phấn chấn. Mùi thức ăn nướng thơm lừng từ những chiếc bếp củi, mùi rượu gạo nồng nàn lan tỏa khắp nơi, quyện vào mùi hương hoa dại và đất ẩm, tạo nên một bản hòa tấu của các giác quan.

Trẻ con nô đùa chạy nhảy khắp sân đình, tiếng reo hò của chúng vang vọng. Người lớn thì cùng nhau nâng chén rượu, chúc tụng nhau về một vụ mùa bội thu, về cuộc sống ấm no đang dần hiện hữu. Khuôn mặt ai nấy đều rạng rỡ, ánh mắt lấp lánh niềm vui. Sự sợ hãi và lo lắng về nạn đói đã không còn, thay vào đó là sự bình yên và hy vọng.

Lâm phụ và Lâm mẫu, ngồi cạnh nhau trên một chiếc ghế gỗ, cũng đang nở nụ cười mãn nguyện. Lâm phụ khẽ vỗ vai Lâm Dịch, ánh mắt đầy tự hào. "Con trai ta, con làm tốt lắm. Làng ta chưa bao giờ có được ngày hôm nay." Giọng ông trầm ấm, chứa đựng tình yêu thương vô bờ bến. Lâm mẫu thì chỉ khẽ nắm lấy tay Lâm Dịch, đôi mắt rưng rưng. Bà không nói gì, nhưng cái siết tay nhẹ nhàng ấy đã đủ để Lâm Dịch hiểu được sự biết ơn và hạnh phúc của bà.

Khi không khí lễ hội đạt đến cao trào, Trưởng thôn Lão Vương, với dáng người thấp bé, khuôn mặt khắc khổ quen thuộc, bước lên một bục gỗ tạm bợ. Ông đưa tay ra hiệu cho mọi người im lặng. Tiếng nhạc cụ dần nhỏ lại, tiếng cười nói cũng lắng xuống, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía ông.

"Hỡi các vị dân làng Sơn Cước!" Giọng Trưởng thôn, tuy yếu ớt nhưng lại chứa đựng một sự trang trọng. "Hôm nay, chúng ta tụ họp ở đây, không chỉ để ăn mừng một vụ mùa bội thu, mà còn để ăn mừng sự hồi sinh của làng ta! Từ ngày có Lâm Dịch, làng ta mới có được ngày hôm nay! Vụ mùa bội thu, không ai phải đói kém nữa! Lâm Dịch là phúc tinh của làng ta!"

Lời nói của Trưởng thôn vừa dứt, cả sân đình bỗng vỡ òa trong tiếng reo hò. "Lâm Dịch! Lâm Dịch! Cảm ơn Lâm Dịch!" Hàng trăm giọng nói đồng thanh vang vọng, như một lời khẳng định cho niềm tin tuyệt đối mà dân làng dành cho hắn. Tiếng vỗ tay vang dội, kéo dài không ngớt.

Lâm Dịch đứng đó, giữa vòng vây của những ánh mắt ngưỡng mộ và biết ơn. Hắn cảm thấy một chút ngượng nghịu, một chút bối rối. Trong thế giới hiện đại, hắn chưa từng nhận được sự tôn vinh công khai như vậy. Hắn chỉ là một người bình thường, một người sống vì những mục tiêu thực tế. Nhưng ở đây, trong thế giới cổ đại này, hành động của hắn lại có ý nghĩa lớn lao đến thế. Hắn khẽ cúi đầu, bày tỏ sự khiêm tốn và lòng biết ơn sâu sắc đến tất cả mọi người.

Lão Hồ, với mái tóc bạc phơ và đôi mắt tinh anh, đứng từ xa quan sát cảnh tượng đó. Ông khẽ nheo mắt, nở một nụ cười khó hiểu. "Cậu bé này, đ�� thực sự trưởng thành rồi... Nhưng con đường phía trước còn dài lắm." Giọng ông trầm tĩnh, chứa đựng những suy tư sâu xa. Ông đã nhìn thấy không ít người trẻ tuổi được tôn vinh, nhưng không phải ai cũng giữ được sự tỉnh táo và khiêm nhường. Lão Hồ biết, sự thịnh vượng thường đi kèm với rắc rối, và vị trí của Lâm Dịch bây giờ, tuy được dân làng tôn sùng, nhưng cũng là mục tiêu cho những ánh mắt dòm ngó từ bên ngoài.

Lâm Dịch bước lên bục gỗ, đối mặt với hàng trăm khuôn mặt rạng rỡ. Hắn hít một hơi sâu, giọng nói trầm ổn, vang rõ giữa không gian yên tĩnh. "Dân làng Sơn Cước! Thành quả ngày hôm nay không phải của riêng tôi, mà là của tất cả chúng ta! Chúng ta đã cùng nhau lao động, cùng nhau vượt qua khó khăn, cùng nhau gieo trồng và cùng nhau gặt hái! Đây là sức mạnh của sự đoàn kết, là minh chứng cho việc chúng ta có thể làm được những điều phi thường khi chúng ta chung sức đồng lòng."

Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng khuôn mặt thân quen. "Sự no đủ này là trái ngọt đầu tiên, nhưng cũng là khởi đầu cho một hành trình mới. Hành trình để bảo vệ những gì chúng ta đã có, và xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn cho Thôn Làng Sơn Cước. Tôi tin rằng, chỉ cần chúng ta giữ vững tinh thần này, chúng ta sẽ vượt qua mọi thử thách."

Lời nói của Lâm Dịch không hoa mỹ, không quá lời, nhưng lại chạm đến trái tim của mỗi người dân. Họ cảm nhận được sự chân thành, sự quyết tâm và cả gánh nặng trách nhiệm mà hắn đang gánh vác. Một lần nữa, tiếng reo hò vang lên, mạnh mẽ hơn, nhiệt huyết hơn.

Sau lời phát biểu, Lâm Dịch không nán lại trên bục gỗ. Hắn hòa mình vào đám đông, cùng Lâm phụ, Lâm mẫu và Lâm Tiểu Nguyệt, cùng những người dân làng mà hắn đã xem như gia đình thứ hai. Hắn nâng chén rượu, cùng chúc tụng với Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu, và những người khác. Hắn giao lưu, lắng nghe những câu chuyện vui vẻ, những ước mơ giản dị của họ. Trong khoảnh khắc ấy, hắn cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng, một niềm hạnh phúc chân thật. Đây chính là giá trị mà hắn luôn tìm kiếm, một cuộc sống có ý nghĩa, không phải bằng danh vọng hay quyền lực, mà bằng sự bình yên và hạnh phúc của những người xung quanh.

Tuy nhiên, trong sâu thẳm tâm trí, Lâm Dịch vẫn giữ một góc riêng cho những suy tư của mình. Niềm vui này là thật, nhưng những thách thức cũng là thật. Hắn biết, thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Để bảo vệ niềm vui này, hắn sẽ phải tiếp tục chiến đấu, bằng tri thức, bằng mưu lược, và bằng tất cả những gì hắn có.

***

Khi lễ hội dần tàn, ánh đèn lồng thưa thớt dần, và tiếng cười nói cũng lắng xuống, nhường chỗ cho tiếng côn trùng kêu đêm và gió nhẹ thổi qua những mái tranh. Đám đông dần tan, từng người trở về nhà trong men say và niềm hạnh phúc. Lâm Dịch cũng cùng gia đình trở về căn nhà nhỏ. Sau khi chắc chắn Tiểu Nguyệt đã ngủ say, hắn khẽ bước ra ngoài, tìm một góc yên tĩnh quen thuộc dưới gốc cây cổ thụ gần nhà. Trăng đã lên cao, bạc trắng cả một vùng trời, soi rọi khắp Thôn Làng Sơn Cước đang chìm trong giấc ngủ bình yên.

Hắn ngồi xuống, tựa lưng vào thân cây sần sùi, hít một hơi thật sâu. Không khí đêm mát lạnh, mang theo chút hương hoa dại và mùi đất ẩm. Những suy nghĩ hỗn độn lại bắt đầu quay cuồng trong tâm trí hắn. Niềm vui của lễ hội vừa rồi là thật, nhưng gánh nặng trên vai hắn cũng là thật.

Không lâu sau, một bóng người gầy gò, lưng còng chậm rãi tiến đến. Đó là Lão Hồ. Ông khẽ ngồi xuống bên cạnh Lâm Dịch, ánh mắt tinh anh nhìn xa xăm về phía chân núi, nơi những ngọn cây rừng sẫm màu như những bóng ma khổng lồ. Tiếp theo sau Lão Hồ là Trưởng thôn Lão Vương, ông cũng tìm một chỗ ngồi xuống, ánh mắt vẫn còn ánh lên niềm vui và sự nhẹ nhõm.

"Cậu bé Lâm Dịch," Lão Hồ cất tiếng, giọng ông trầm tĩnh, vang vọng trong màn đêm. "Thịnh vượng là tốt, nhưng cũng là cái gai trong mắt kẻ khác. Cậu phải cẩn trọng." Lão Hồ không cần phải nói rõ hơn. Lâm Dịch hiểu. Cái "gai" ấy có thể là Trần Thị Gia Tộc, những kẻ đã bị hắn đánh bại nhưng chắc chắn chưa chịu bỏ cuộc. Hoặc có thể là những thế lực khác, những thương hội lớn, những quan lại địa phương, hay thậm chí là giang hồ, những kẻ sẽ bị hấp dẫn bởi sự giàu có đột ngột của một ngôi làng hẻo lánh.

Trưởng thôn Lão Vương gật đầu phụ họa, khuôn mặt khắc khổ giờ đây đã bớt đi phần nào lo lắng, nhưng vẫn còn đó sự thận trọng. "Chúng ta sẽ luôn nghe lời cậu, Lâm Dịch. Chỉ cần cậu nói, chúng ta sẽ làm theo." Lời nói của Trưởng thôn không chỉ là sự tin tưởng, mà còn là một lời hứa, một sự cam kết tuyệt đối. Điều này khiến Lâm Dịch cảm thấy ấm lòng, nhưng cũng đồng thời tăng thêm gánh nặng trách nhiệm.

Lâm Dịch khẽ nhắm mắt, hình dung lại những gì đã xảy ra. "Trần Thị sẽ không bỏ qua dễ dàng," hắn tự nhủ trong tâm. "Và còn những thứ khác nữa... Mình cần phải chuẩn bị." Hắn nhớ lại những lời Lão Hồ đã nói từ lâu: "Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người." Câu nói ấy chưa bao giờ đúng hơn trong hoàn cảnh hiện tại. Sự phức tạp của thế giới này không ngừng thách thức tư duy logic của hắn. Hắn không thể chỉ đơn thuần áp dụng kiến thức hiện đại mà phải linh hoạt, kết hợp với sự hiểu biết về văn hóa, con người, và các quy tắc ngầm của Đại Hạ vương triều.

Trong Cẩm Nang Kế Sách, cuốn sổ đã theo hắn từ những ngày đầu xuyên không, hắn đã tỉ mỉ ghi chép những ý tưởng, những kế hoạch cho tương lai. Bây giờ, đã đến lúc biến những ý tưởng ấy thành hiện thực.

**Về bảo quản và tiêu thụ:** Kho tàng của làng cần được mở rộng và gia cố, không chỉ để chứa số lương thực khổng lồ mà còn để trở thành một biểu tượng cho sự vững chắc của Thôn Làng Sơn Cước. Hắn cần tìm cách chế biến một phần nông sản thành các sản phẩm có giá trị cao hơn, dễ bảo quản và vận chuyển hơn. Việc tiếp cận Thiên Phong Thương Hội là một bước đi mạo hiểm nhưng cần thiết. Hắn cần nghiên cứu kỹ lưỡng về cấu trúc, quyền lực và những mối quan hệ của thương hội này trước khi đặt bước chân đầu tiên. "Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng," hắn thầm nhắc nhở mình.

**Về tổ chức và an ninh:** Việc thành lập các "ban ngành" hoặc "lực lượng" riêng của làng không chỉ là để quản lý hiệu quả hơn mà còn là để tăng cường khả năng tự vệ. Vương Đại Trụ có thể phụ trách lực lượng an ninh, Trần Nhị Cẩu phụ trách quản lý sản xuất và phân phối. Hắn cần đào tạo họ, trang bị cho họ những kiến thức và kỹ năng cần thiết. Làng cần một hệ thống phòng thủ, không chỉ là những hàng rào đơn giản, mà là một đội ngũ sẵn sàng đối phó với những mối đe dọa. Sự thịnh vượng sẽ thu hút những kẻ cướp bóc, và hắn không thể để Thôn Làng Sơn Cước trở thành mục tiêu dễ dàng.

**Về đối phó với Trần Thị Gia Tộc:** Hắn biết, chúng sẽ không bỏ qua. Có thể chúng sẽ không tấn công trực diện nữa, mà sẽ tìm cách sử dụng quyền lực chính trị hoặc tài chính để gây khó dễ. Hắn cần phải xây dựng mạng lưới thông tin, tìm hiểu về những mối quan hệ của Trần Thị Gia Tộc trong quan trường và giang hồ. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn lặp lại trong đầu. Để đối phó với âm mưu, hắn phải có âm mưu lớn hơn.

Lâm Dịch thở ra một hơi dài, ánh mắt nhìn xa xăm về phía chân núi, nơi những bí ẩn của thế giới này vẫn còn ẩn chứa. Hắn không phải là một vị vua, cũng không phải một tiên nhân. Hắn chỉ là Lâm Dịch, một người đàn ông hiện đại bị mắc kẹt trong thế giới cổ đại, đang cố gắng sinh tồn và bảo vệ những người hắn yêu thương, bằng tri thức và mưu lược của mình. Hắn từng khao khát một cuộc sống bình dị, nhưng giờ đây, hắn hiểu rằng, để có được sự bình dị ấy, đôi khi người ta phải chiến đấu không ngừng nghỉ.

Cuộc chiến sinh tồn vẫn tiếp diễn, nhưng giờ đây, nó không chỉ là cho riêng hắn, mà còn là cho cả một cộng đồng đang đặt trọn niềm tin vào hắn. Ánh trăng vẫn trải một tấm thảm bạc khắp Thôn Làng Sơn Cước, và Lâm Dịch biết, một ngày mai mới lại bắt đầu, và với nó là những thách thức mới. Nhưng hắn đã sẵn sàng.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free