Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 125: Hành Trình Thương Lộ: Mở Cánh Cửa Phồn Hoa

Ánh trăng đã lùi về sau những đỉnh núi xa xăm, nhường chỗ cho tia nắng ban mai đầu tiên len lỏi qua khe cửa sổ gỗ, đánh thức Thôn Làng Sơn Cước sau một đêm hội tưng bừng. Không khí của buổi lễ mừng vụ mùa bội thu vẫn còn vương vấn đâu đó, nhưng trong căn nhà nhỏ của Lâm Dịch, một sự nghiêm túc khác đã thay thế niềm hân hoan. Trên chiếc bàn gỗ thô sơ đặt giữa nhà, vài bao tải ngũ cốc vàng óng, những củ khoai sọ mập mạp và rổ rau củ tươi xanh được bày ra như một minh chứng sống động cho thành quả lao động. Hương đất ẩm, mùi ngũ cốc mới và chút khói bếp thoang thoảng tạo nên một không khí ấm cúng, quen thuộc đến lạ thường.

Lâm Dịch ngồi đối diện với Lão Hồ, Trưởng thôn Lão Vương, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. Vóc dáng gầy gò của hắn dường như càng nổi bật hơn trong bộ y phục vải thô đã sờn cũ, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên sự sắc bén và kiên định. Hắn nhìn quanh từng gương mặt, từ vẻ trầm tư khôn ngoan của Lão Hồ, sự lo lắng xen lẫn hy vọng trên khuôn mặt khắc khổ của Trưởng thôn, đến sự trung thành kiên định của Vương Đại Trụ và nét háo hức xen lẫn tò mò của Trần Nhị Cẩu. Tiếng trẻ con cười đùa vọng lại từ ngoài sân, tiếng gà gáy xa xa và tiếng lạo xạo của cối xay gió vẫn đều đặn thổi vào không gian yên tĩnh của căn phòng, nhưng mọi ánh mắt đều đổ dồn về hắn, chờ đợi.

“Vụ mùa này bội thu, là thành quả của mọi người,” Lâm Dịch mở lời, giọng trầm ổn, chậm rãi. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào những hạt gạo căng tròn trong bao tải mẫu. “Chúng ta đã vượt qua được cái đói, đã đẩy lùi Trần Thị Gia Tộc, và đã xây dựng được một nền tảng vững chắc cho sự phát triển của làng. Đây là điều đáng mừng.” Hắn dừng lại, quét mắt qua từng người. “Nhưng giờ chúng ta phải nghĩ đến bước tiếp theo: làm sao để số lương thực khổng lồ này không bị hư hỏng và mang lại thu nhập ổn định cho làng? Chúng ta không thể cứ trông chờ vào việc tự cung tự cấp mãi được.”

Lão Hồ nheo đôi mắt tinh anh, mái tóc bạc phơ rung nhẹ. “Quả thật, đây là vấn đề lớn, Lâm Dịch. Kho chứa của làng đã đầy ắp, và lượng sản phẩm dư thừa còn rất nhiều. Nếu không bán được, chúng ta sẽ phải đối mặt với sự lãng phí. Nhưng đưa hàng ra trấn thì đường xa hiểm trở, lại sợ kẻ gian nhòm ngó, hơn nữa Trần Thị Gia Tộc… chúng đâu dễ dàng buông tha cho chúng ta.” Lão Hồ không cần nói rõ. Cái tên Trần Thị như một bóng ma lảng vảng, dù đã bị đánh bại, vẫn còn đó uy hiếp. Lão Hồ luôn là người nhìn xa trông rộng, và những lời cảnh báo của lão thường là những dự cảm chính xác. “Sự thịnh vượng này, ta e rằng, cũng là cái gai trong mắt kẻ khác.”

Trưởng thôn Lão Vương gật đầu phụ họa, vẻ lo lắng hiện rõ trên gương mặt khắc khổ. “Chưa kể, các thương nhân ở trấn thường ép giá chúng ta. Làng mình chưa từng có kinh nghiệm buôn bán lớn. Hơn nữa, những sản vật của chúng ta, dù tốt, nhưng liệu có đủ sức cạnh tranh với các sản phẩm từ những vùng đất trù phú khác?” Trưởng thôn đã chứng kiến không ít lần dân làng bị chèn ép, và nỗi sợ hãi đó vẫn in sâu trong tâm trí ông. Ông hiểu rằng, trong thế giới này, sự chất phác đôi khi lại là điểm yếu.

Lâm Dịch lắng nghe cẩn trọng, gật đầu từng chút một. Mọi lo ngại đều có cơ sở. Hắn đã lường trước điều này. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nhắc nhở mình. Muốn có được sự công bằng, hay ít nhất là một chỗ đứng vững chắc, phải tự mình giành lấy. “Tôi có một kế hoạch,” hắn nói, giọng dứt khoát, kéo sự chú ý của mọi người trở lại. “Chúng ta sẽ không chỉ bán lẻ, cũng không để mặc cho các thương nhân ép giá. Chúng ta sẽ tìm một đối tác lớn, một thương hội có uy tín để tiêu thụ sản phẩm của chúng ta. Tôi sẽ tự mình đi chuyến này.”

Vương Đại Trụ lập tức vỗ mạnh vào đùi, tiếng động vang lên trong căn phòng. “Đại ca đi, đệ theo! Có đệ và Nhị Cẩu đi cùng, không sợ bọn cướp vặt nào dám bén mảng!” Khuôn mặt chất phác của Đại Trụ ánh lên sự nhiệt tình và trung thành tuyệt đối. Hắn không cần biết kế hoạch cụ thể là gì, chỉ cần Lâm Dịch nói, hắn sẽ làm theo.

Trần Nhị Cẩu cũng gật đầu lia lịa. “Đúng vậy! Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Cứ để đệ lo việc khuân vác, đệ khỏe lắm!” Đôi mắt sáng của Nhị Cẩu tràn đầy sự háo hức được thử sức với một nhiệm vụ mới, thoát khỏi những công việc đồng áng thường ngày.

Lâm Dịch khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng mang theo sự ấm áp. Hắn biết mình không đơn độc. “Được,” hắn nói. “Nhưng chúng ta không đi tay không. Chúng ta sẽ mang theo những mẫu vật chất lượng nhất, và quan trọng hơn, là một kế sách.” Hắn quay sang Lão Hồ và Trưởng thôn. “Trần Thị Gia Tộc sẽ không ngồi yên. Chúng ta phải đi trước một bước. Tri thức là vũ khí mạnh nhất. Chúng ta cần tìm hiểu kỹ về Thiên Phong Thương Hội, về cấu trúc, quyền lực và những mối quan hệ của họ trước khi đặt bước chân đầu tiên. Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng.”

Hắn giải thích chi tiết hơn về kế hoạch của mình: cách chọn lọc mẫu vật, cách bảo quản, cách định giá sơ bộ, và quan trọng nhất, cách tiếp cận các thương hội lớn. Hắn nhấn mạnh rằng, mục tiêu không chỉ là bán được hàng, mà còn là thiết lập một mối quan hệ lâu dài, ổn định, mang lại lợi ích bền vững cho làng. Lão Hồ và Trưởng thôn, dù vẫn còn chút lo lắng, nhưng niềm tin vào Lâm Dịch đã lớn hơn bất kỳ nỗi sợ hãi nào. Họ đã chứng kiến hắn biến điều không thể thành có thể nhiều lần, và họ tin rằng lần này cũng vậy.

“Vậy bao giờ chúng ta khởi hành, đại ca?” Vương Đại Trụ hỏi, giọng tràn đầy khí thế.

Lâm Dịch nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi mặt trời đã lên cao, rải ánh nắng vàng ruộm khắp thảm cỏ. “Ngay khi mặt trời lên đỉnh đầu. Càng sớm càng tốt. Thời gian không chờ đợi ai.” Hắn đứng dậy, nhẹ nhàng đặt cuốn Cẩm Nang Kế Sách, cuốn sổ đã theo hắn từ những ngày đầu xuyên không, vào bên trong áo. Trong đó, không chỉ có những ý tưởng về nông nghiệp, quản lý, mà còn là những ghi chú tỉ mỉ về kinh tế, thương mại, và cả những chiến lược đối phó với các thế lực khác. Cuộc chiến sinh tồn vẫn tiếp diễn, nhưng giờ đây, nó không chỉ là cho riêng hắn, mà còn là cho cả một cộng đồng đang đặt trọn niềm tin vào hắn.

***

Con Đường Mòn Cổ, từ Thôn Làng Sơn Cước dẫn ra thế giới bên ngoài, vẫn như mọi khi, yên tĩnh và hoang sơ. Buổi trưa, nắng ấm như rót mật xuống những tán lá cây cổ thụ, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên nền đất. Tiếng lá cây xào xạc theo làn gió nhẹ, tiếng ve sầu rả rích và tiếng chim chóc hót líu lo tạo nên một bản hòa tấu êm đềm của núi rừng. Mùi đất ẩm, mùi lá khô mục và hương hoa dại thoang thoảng quyện vào nhau, đánh thức khứu giác. Nhưng sự yên bình ấy lại ẩn chứa một vẻ phiêu lưu, thậm chí có chút rùng rợn đối với những người không quen đường. Đôi khi, những cột mốc đá cổ xưa nằm rải rác bên đường, phủ đầy rêu phong, lại gợi lên cảm giác về một lịch sử đã lùi xa, về những bí ẩn chưa được khám phá.

Lâm Dịch dẫn đầu đoàn người, theo sau là Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. Mỗi người đều đeo trên lưng một chiếc gùi nhỏ, bên trong đựng những bao tải vải gai, chứa đựng những sản phẩm mẫu tinh túy nhất của làng: những hạt ngũ cốc đặc biệt óng ả, vài củ khoai sọ đã được sơ chế cẩn thận để giữ độ tươi ngon, và một ít thảo dược quý hiếm mà Lâm Dịch đã tìm thấy trong rừng, sau đó phơi khô và chế biến theo cách riêng để tăng giá trị. Chúng được bọc kỹ lưỡng, được nâng niu như những báu vật, bởi chúng chính là tương lai của Thôn Làng Sơn Cước.

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn Lâm Dịch một cái đầu, bước đi vững chãi. Hắn liên tục đảo mắt quan sát hai bên đường, đôi khi lại đưa tay nắm chặt cán dao đeo bên hông, đề phòng bất trắc. “Đại ca, đường này có vẻ vắng vẻ hơn những lần trước chúng ta đi chợ,” Đại Trụ lên tiếng, giọng trầm ấm, phá tan bầu không khí tĩnh lặng. “Chúng ta có nên cẩn thận hơn không? Dạo này ta nghe nói có vài toán cướp vặt hay hoạt động gần khu vực này.” Nỗi lo của hắn không phải là không có cơ sở. Sự thịnh vượng của một làng nhỏ bé luôn là miếng mồi ngon cho những kẻ muốn kiếm chác bất chính.

Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt lại rất nhanh nhẹn, cũng gật đầu đồng tình. “Đúng vậy, đại ca. Hôm trước đi săn, đệ có nghe mấy người tiều phu nói chuyện, họ bảo có một toán cướp mới xuất hiện, chuyên nhằm vào những người buôn bán nhỏ lẻ.” Nhị Cẩu luôn là người có khả năng thu thập tin tức vặt vãnh từ những người quanh làng.

Lâm Dịch không quay đầu lại, đôi mắt hắn vẫn chăm chú quan sát địa hình phía trước, nhưng giọng nói lại vang lên đầy trấn an. “Không sao. Chúng ta đi nhanh, tránh những chỗ đông người. Quan trọng là phải đến được Thành Thiên Phong và tìm đúng người.” Hắn đã tính toán kỹ lưỡng lộ trình, chọn những con đường ít người qua lại nhưng cũng ít nguy hiểm hơn, hạn chế tối đa khả năng chạm trán với bất kỳ thế lực nào không mong muốn. Trong đầu Lâm Dịch, một bản đồ địa hình chi tiết hiện lên, kèm theo những điểm đánh dấu về nguồn nước, nơi trú ẩn tiềm năng, và cả những đoạn đường có thể bị phục kích. "Logistics, logistics," hắn thầm nhắc nhở. Để vận chuyển hàng hóa số lượng lớn sau này, việc nắm rõ địa hình và xây dựng một tuyến đường an toàn là tối quan trọng.

Hắn tiếp tục giải thích cho hai người bạn về tầm quan trọng của chuyến đi này. “Đây không chỉ là một chuyến buôn bán đơn thuần. Đây là việc mở cánh cửa giao thương cho cả làng. Nếu chúng ta thành công, những chuyến hàng sau này sẽ lớn hơn rất nhiều. Chúng ta cần phải tính toán mọi thứ, từ việc bảo quản hàng hóa trên đường đi, đến việc phòng vệ cho đoàn vận chuyển.” Lâm Dịch chỉ tay về phía những tảng đá lớn bên đường. “Những nơi như thế này có thể là nơi ẩn nấp lý tưởng cho kẻ xấu, nhưng cũng có thể là điểm dừng chân an toàn nếu chúng ta biết cách tận dụng.”

Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu lắng nghe một cách chăm chú, đôi khi lại hỏi lại những điều họ chưa rõ. Họ tin tưởng Lâm Dịch tuyệt đối, không chỉ vì những gì hắn đã làm cho làng, mà còn vì cách hắn luôn nhìn thấy những điều mà người khác không thấy, luôn có những kế sách vượt xa suy nghĩ thông thường. Cả hai đều cảm thấy mình đang là một phần của một điều gì đó lớn lao hơn, một hành trình mang theo hy vọng và tương lai của cả Thôn Làng Sơn Cước.

Lâm Dịch liên tục quan sát xung quanh, ghi nhớ từng chi tiết nhỏ: một con suối nhỏ có thể cung cấp nước, một cụm cây rậm rạp có thể làm nơi nghỉ chân, hay một con dốc cao có tầm nhìn bao quát. Hắn không chỉ nhìn bằng mắt thường, mà còn bằng tư duy chiến lược của một người hiện đại, luôn tìm kiếm sự hiệu quả và an toàn tối đa. Hắn biết rằng, con đường phía trước còn rất nhiều gian nan, và sự cẩn trọng chưa bao giờ là thừa. Chuyến đi này, dù chỉ là mở đầu, nhưng sẽ đặt nền móng cho những điều lớn lao hơn, cho sự phồn vinh mà hắn đang nỗ lực xây dựng cho Thôn Làng Sơn Cước.

***

Thành Cổ Thiên Phong hiện ra sừng sững dưới ánh nắng chiều tà, như một bức tranh hùng vĩ được vẽ bằng kiến trúc đá vững chãi và mái ngói cong vút. Những công trình điêu khắc tinh xảo, những tòa nhà cao tầng xen kẽ, tất cả đều kể về một lịch sử lâu đời và sự phát triển không ngừng nghỉ của một trung tâm thương mại sầm uất. Tiếng trò chuyện ồn ào của đám đông, tiếng rao hàng của tiểu thương, tiếng bánh xe ngựa lăn trên đường đá và thỉnh thoảng là tiếng va chạm của kiếm, dao từ những võ quán hay lữ quán, hòa quyện vào nhau tạo nên một âm thanh hỗn độn nhưng đầy sức sống. Mùi gia vị nồng nàn từ các quán ăn đường phố, mùi thức ăn thơm lừng từ các nhà hàng, hương trầm thoang thoảng từ các đền thờ và mùi kim loại từ các lò rèn, tất cả cùng tạo nên một bầu không khí sôi động, tràn đầy năng lượng nhưng cũng ẩn chứa sự căng thẳng của một nơi đầy cạnh tranh.

Lâm Dịch, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu rảo bước qua những con phố đông đúc. Dù đã từng đến đây vài lần, nhưng sự choáng ngợp của Thành Thiên Phong vẫn khiến Trần Nhị Cẩu không khỏi tròn mắt. Vương Đại Trụ thì vẫn giữ vẻ đề phòng, cẩn trọng với từng ánh nhìn lạ. Lâm Dịch thì khác, hắn điềm tĩnh, đôi mắt quét nhanh qua từng cửa hàng, từng biển hiệu, thu thập thông tin một cách vô thức. Hắn đã tìm hiểu kỹ về Thiên Phong Thương Hội qua lời kể của Lão Hồ và một vài thương nhân nhỏ lẻ khác, nhưng trực tiếp trải nghiệm vẫn là điều quan trọng nhất.

Họ dừng chân trước một văn phòng thương hội không quá lớn, nhưng có vẻ uy tín, với tấm biển gỗ khắc ba chữ “Thiên Phong Hội” treo ngay ngắn. Bên trong, không gian rộng rãi hơn vẻ ngoài, với vài bàn gỗ lớn và những kệ hàng chứa đầy các loại hàng hóa. Một người đàn ông trung niên, ăn mặc gọn gàng nhưng vẻ mặt có chút xảo quyệt, đôi mắt tinh anh đang đọc một cuộn giấy da. Đó chính là Trương Quản Sự, người mà Lâm Dịch đã tìm cách liên lạc từ trước.

Khi Lâm Dịch bước vào, Trương Quản Sự ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua ba người, dừng lại ở Lâm Dịch. Vẻ ngoài gầy gò, trang phục thô sơ của Lâm Dịch dường như không gây được ấn tượng tốt. Trương Quản Sự khẽ nhếch mép, một nụ cười lịch sự nhưng đầy vẻ xem thường. “Thôn Làng Sơn Cước? Tôi chưa từng nghe danh. Các vị muốn bán gì? Đừng nói là những loại nông sản tầm thường mà chợ nào cũng có. Thiên Phong Thương Hội chúng tôi không thiếu những thứ đó.” Giọng ông ta đều đều, nhưng ngữ điệu lại thể hiện rõ sự thờ ơ và kiêu ngạo.

Lâm Dịch không hề nao núng. Hắn hiểu rằng, trong thế giới này, ấn tượng ban đầu rất quan trọng, nhưng năng lực mới là thứ quyết định. Hắn bình tĩnh tiến lên, đặt chiếc gùi xuống sàn, cẩn thận lấy ra những bao tải mẫu vật. “Trương Quản Sự, những sản phẩm này không hề tầm thường,” Lâm Dịch nói, giọng điệu không nhanh không chậm, ẩn chứa sự tự tin. “Chúng là thành quả từ phương pháp canh tác mới, không chỉ năng suất cao mà chất lượng cũng vượt trội hơn hẳn những sản phẩm thông thường. Hơn nữa, chúng tôi có thể đảm bảo nguồn cung ổn định, không chịu sự chi phối của các thế lực khác trong vùng.” Hắn cố ý nhấn mạnh cụm từ “không chịu sự chi phối của các thế lực khác”, ngụ ý về Trần Thị Gia Tộc, một cái tên mà chắc chắn Trương Quản Sự đã quen thuộc.

Trương Quản Sự nhướn mày, tỏ vẻ ngạc nhiên trước sự tự tin của Lâm Dịch. Ông ta không ngờ một thiếu niên từ một ngôi làng hẻo lánh lại có thể nói năng dứt khoát đến vậy. “Ồ? Phương pháp canh tác mới? Nghe có vẻ thú vị. Nhưng lời nói suông thì dễ, thực tế mới khó.” Ông ta đứng dậy, tiến lại gần, đưa tay cầm lấy một nhúm hạt ngũ cốc từ bao tải mẫu. Đôi mắt sắc sảo của ông ta lập tức nhận ra sự khác biệt. Những hạt gạo này không chỉ to hơn, mà còn có màu sắc tươi sáng hơn, căng mẩy hơn so với những loại gạo ông ta thường thấy. Ông ta đưa lên mũi ngửi nhẹ, rồi bỏ vào miệng nhấm thử. Vẻ mặt ông ta từ hoài nghi dần chuyển sang ngạc nhiên.

“Hạt gạo này… có vị ngọt và thơm hơn hẳn,” Trương Quản Sự lẩm bẩm, rồi quay sang Lâm Dịch. “Nhưng chỉ mỗi gạo thì chưa đủ để Thiên Phong Thương Hội chúng tôi quan tâm. Nguồn cung ổn định mà cậu nói là bao nhiêu? Và làm sao cậu đảm bảo chất lượng sẽ luôn như thế này?”

Lâm Dịch khẽ mỉm cười. Đây chính là lúc hắn cần thể hiện khả năng của mình. “Thiên Phong Thương Hội của ngài luôn tìm kiếm những nguồn hàng mới, chất lượng cao và độc đáo. Đây chính là cơ hội để ngài mở rộng thị trường, thoát khỏi sự lệ thuộc vào các nguồn cung truyền thống.” Hắn không chỉ bán sản phẩm, mà còn bán một giải pháp kinh doanh, một tầm nhìn. Hắn tiếp tục tỉ mỉ giới thiệu từng loại sản phẩm khác, từ củ khoai sọ bùi ngọt đến những loại thảo dược quý hiếm có dược tính cao. Hắn giải thích quy trình sản xuất được cải tiến, cách thức bảo quản, và tiềm năng phát triển trong tương lai. Hắn nhấn mạnh vào sự độc đáo, tính bền vững và khả năng cung ứng lớn của Thôn Làng Sơn Cước dưới sự quản lý của mình.

Trương Quản Sự, một người tinh ý và thực dụng, không phải là kẻ ngu ngốc. Ông ta nhanh chóng nhận ra giá trị tiềm tàng trong những lời nói của Lâm Dịch. Đôi mắt ông ta ánh lên vẻ tính toán. Ông ta đích thân kiểm tra từng mẫu vật, sờ nắn củ khoai, ngửi hương thảo dược. Mỗi lần như vậy, vẻ ngạc nhiên trên mặt ông ta lại tăng thêm một bậc. Hắn biết rằng, để thuyết phục một thương nhân, không chỉ cần sản phẩm tốt, mà còn cần một câu chuyện tốt, một kế hoạch rõ ràng và một sự đảm bảo về lợi nhuận. Lâm Dịch đã làm được điều đó.

Cuối cùng, Trương Quản Sự thở ra một hơi dài, nhìn Lâm Dịch với một ánh mắt hoàn toàn khác. “Được rồi, thiếu niên,” ông ta nói, giọng đã thân thiện hơn rất nhiều. “Cậu đã thuyết phục được lão phu phần nào. Sản phẩm của các vị quả thật có chất lượng vượt trội. Tôi sẽ cử người đến Thôn Làng Sơn Cước của các vị để kiểm chứng quy mô sản xuất và đảm bảo nguồn cung. Nếu mọi thứ đúng như cậu nói, Thiên Phong Thương Hội chúng tôi rất sẵn lòng hợp tác lâu dài.”

Một nụ cười nhẹ nhếch trên môi Lâm Dịch. Thành công bước đầu. Nhưng hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu.

***

Đêm đã buông xuống, và Thành Cổ Thiên Phong khoác lên mình một vẻ đẹp huyền ảo dưới ánh đèn lồng rực rỡ. Tại Quán Trọ Lạc Nguyệt, một tòa nhà gỗ hai tầng với những chiếc đèn lồng đỏ treo khắp nơi, không khí vẫn náo nhiệt và sôi động. Tiếng trò chuyện ồn ào, tiếng bát đĩa va chạm lách cách, tiếng cười nói giòn giã của khách trọ, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản nhạc đêm đầy sức sống. Mùi thức ăn thơm lừng từ bếp, mùi rượu nồng nàn và chút khói gỗ từ lò sưởi lan tỏa khắp không gian, tạo cảm giác ấm áp và mời gọi.

Lâm Dịch, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu ngồi trong một góc khuất của quán trọ, bên một chiếc bàn gỗ chắc chắn. Ba người vừa ăn tối, vừa bàn luận về cuộc gặp gỡ với Trương Quản Sự. Vương Đại Trụ, sau khi trút bỏ gánh nặng của chuyến đi, đã ăn uống ngon lành, nhưng hắn vẫn không quên hỏi Lâm Dịch. “Đại ca, Trương Quản Sự có vẻ rất ấn tượng đó! Vậy là chúng ta đã thành công rồi sao?” Giọng hắn đầy vẻ phấn khởi, ánh mắt sáng rưng rưng niềm vui.

Trần Nhị Cẩu cũng gật gù, miệng vẫn còn nhai cơm. “Đúng vậy, ta thấy ông ta cứ gật gù mãi khi nếm thử gạo của chúng ta. Chắc chắn là ông ta sẽ mua hàng của chúng ta thôi!” Sự hồn nhiên và lạc quan của Nhị Cẩu khiến không khí bớt căng thẳng đi phần nào.

Lâm Dịch đặt đũa xuống, vẻ mặt vẫn trầm tư. Hắn đã ăn uống qua loa, nhưng tâm trí vẫn đang vẽ ra bức tranh lớn hơn về tương lai của làng. “Đây mới chỉ là bước đầu,” hắn nói, giọng điệu bình thản nhưng đầy sự cẩn trọng. “Ông ta nói sẽ cử người đến làng kiểm chứng. Quan trọng là chúng ta phải duy trì được chất lượng và sự ổn định của nguồn cung. Hơn nữa…” Ánh mắt Lâm Dịch quét qua cửa sổ quán trọ, nơi một chiếc xe ngựa sang trọng, mang phù hiệu hoa văn tinh xảo của Trần Thị Gia Tộc, vừa chậm rãi đi ngang qua. Bóng dáng của nó lướt qua dưới ánh đèn lồng, gieo vào lòng hắn một cảm giác bất an. “…sự phồn thịnh luôn đi kèm với sự chú ý không mong muốn.”

Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu im lặng, nhận ra sự nghiêm trọng trong lời nói của Lâm Dịch. Họ cũng đã nhìn thấy chiếc xe ngựa đó, và cái tên Trần Thị Gia Tộc vẫn là một nỗi ám ảnh đối với dân làng.

Lâm Dịch thở ra một hơi dài. Hắn biết, Trần Thị sẽ không bỏ qua dễ dàng khi thấy Thôn Làng Sơn Cước bắt đầu vươn ra thế giới bên ngoài. Chúng sẽ tìm mọi cách để phá hoại, để kìm hãm sự phát triển của làng. “Chúng ta không chỉ cần xây dựng mối quan hệ với Thiên Phong Thương Hội, mà còn cần phải chuẩn bị cho những cuộc đối đầu mới,” hắn nói, giọng trầm hẳn xuống. “Việc vận chuyển hàng hóa số lượng lớn ra thành phố sẽ đòi hỏi một hệ thống logistics hoàn chỉnh, an toàn. Chúng ta cần cải thiện đường sá, có những xe chuyên dụng, và quan trọng nhất, là một lực lượng hộ tống đáng tin cậy.”

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn lồng của Thành Cổ Thiên Phong vẫn lung linh rực rỡ. Hắn cảm nhận được sức nặng của trách nhiệm đè nặng lên đôi vai gầy. Hắn không phải là một vị vua, cũng không phải một tiên nhân. Hắn chỉ là Lâm Dịch, một người đàn ông hiện đại bị mắc kẹt trong thế giới cổ đại, đang cố gắng sinh tồn và bảo vệ những người hắn yêu thương, bằng tri thức và mưu lược của mình. Hắn từng khao khát một cuộc sống bình dị, nhưng giờ đây, hắn hiểu rằng, để có được sự bình dị ấy, đôi khi người ta phải chiến đấu không ngừng nghỉ.

Trong cuốn Cẩm Nang Kế Sách giấu trong áo, những kế hoạch lớn hơn đang dần hình thành. Từ việc củng cố an ninh làng, đến việc đào tạo lực lượng vận chuyển, và cả những chiến lược đối phó với Trần Thị Gia Tộc khi chúng trở lại. Sự hợp tác với Thiên Phong Thương Hội sẽ mang lại nguồn tài chính và thông tin quan trọng, giúp hắn xây dựng Thôn Làng Sơn Cước không chỉ thành một nơi giàu có, mà còn là một pháo đài vững chắc, không ai có thể tùy tiện xâm phạm.

Ánh trăng đã lên cao, rải một tấm thảm bạc khắp Thành Cổ Thiên Phong, chiếu sáng những con đường nhộn nhịp. Lâm Dịch biết, một ngày mai mới lại bắt đầu, và với nó là những thách thức mới. Nhưng hắn đã sẵn sàng.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free