Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 126: Xây Dựng Trường Thành: Bài Học Phòng Thủ Đầu Tiên

Đêm đã buông xuống, và Thành Cổ Thiên Phong khoác lên mình một vẻ đẹp huyền ảo dưới ánh đèn lồng rực rỡ. Tại Quán Trọ Lạc Nguyệt, một tòa nhà gỗ hai tầng với những chiếc đèn lồng đỏ treo khắp nơi, không khí vẫn náo nhiệt và sôi động. Tiếng trò chuyện ồn ào, tiếng bát đĩa va chạm lách cách, tiếng cười nói giòn giã của khách trọ, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản nhạc đêm đầy sức sống. Mùi thức ăn thơm lừng từ bếp, mùi rượu nồng nàn và chút khói gỗ từ lò sưởi lan tỏa khắp không gian, tạo cảm giác ấm áp và mời gọi.

Lâm Dịch, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu ngồi trong một góc khuất của quán trọ, bên một chiếc bàn gỗ chắc chắn. Ba người vừa ăn tối, vừa bàn luận về cuộc gặp gỡ với Trương Quản Sự. Vương Đại Trụ, sau khi trút bỏ gánh nặng của chuyến đi, đã ăn uống ngon lành, nhưng hắn vẫn không quên hỏi Lâm Dịch. “Đại ca, Trương Quản Sự có vẻ rất ấn tượng đó! Vậy là chúng ta đã thành công rồi sao?” Giọng hắn đầy vẻ phấn khởi, ánh mắt sáng rưng rưng niềm vui.

Trần Nhị Cẩu cũng gật gù, miệng vẫn còn nhai cơm. “Đúng vậy, ta thấy ông ta cứ gật gù mãi khi nếm thử gạo của chúng ta. Chắc chắn là ông ta sẽ mua hàng của chúng ta thôi!” Sự hồn nhiên và lạc quan của Nhị Cẩu khiến không khí bớt căng thẳng đi phần nào.

Lâm Dịch đặt đũa xuống, vẻ mặt vẫn trầm tư. Hắn đã ăn uống qua loa, nhưng tâm trí vẫn đang vẽ ra bức tranh lớn hơn về tương lai của làng. “Đây mới chỉ là bước đầu,” hắn nói, giọng điệu bình thản nhưng đầy sự cẩn trọng. “Ông ta nói sẽ cử người đến làng kiểm chứng. Quan trọng là chúng ta phải duy trì được chất lượng và sự ổn định của nguồn cung. Hơn nữa…” Ánh mắt Lâm Dịch quét qua cửa sổ quán trọ, nơi một chiếc xe ngựa sang trọng, mang phù hiệu hoa văn tinh xảo của Trần Thị Gia Tộc, vừa chậm rãi đi ngang qua. Bóng dáng của nó lướt qua dưới ánh đèn lồng, gieo vào lòng hắn một cảm giác bất an. “…sự phồn thịnh luôn đi kèm với sự chú ý không mong muốn.”

Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu im lặng, nhận ra sự nghiêm trọng trong lời nói của Lâm Dịch. Họ cũng đã nhìn thấy chiếc xe ngựa đó, và cái tên Trần Thị Gia Tộc vẫn là một nỗi ám ảnh đối với dân làng.

Lâm Dịch thở ra một hơi dài. Hắn biết, Trần Thị sẽ không bỏ qua dễ dàng khi thấy Thôn Làng Sơn Cước bắt đầu vươn ra thế giới bên ngoài. Chúng sẽ tìm mọi cách để phá hoại, để kìm hãm sự phát triển của làng. “Chúng ta không chỉ cần xây dựng mối quan hệ với Thiên Phong Thương Hội, mà còn cần phải chuẩn bị cho những cuộc đối đầu mới,” hắn nói, giọng trầm hẳn xuống. “Việc vận chuyển hàng hóa số lượng lớn ra thành phố sẽ đòi hỏi một hệ thống logistics hoàn chỉnh, an toàn. Chúng ta cần cải thiện đường sá, có những xe chuyên dụng, và quan trọng nhất, là một lực lượng hộ tống đáng tin cậy.”

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn lồng của Thành Cổ Thiên Phong vẫn lung linh rực rỡ. Hắn cảm nhận được sức nặng của trách nhiệm đè nặng lên đôi vai gầy. Hắn không phải là một vị vua, cũng không phải một tiên nhân. Hắn chỉ là Lâm Dịch, một người đàn ông hiện đại bị mắc kẹt trong thế giới cổ đại, đang cố gắng sinh tồn và bảo vệ những người hắn yêu thương, bằng tri thức và mưu lược của mình. Hắn từng khao khát một cuộc sống bình dị, nhưng giờ đây, hắn hiểu rằng, để có được sự bình dị ấy, đôi khi người ta phải chiến đấu không ngừng nghỉ.

Trong cuốn Cẩm Nang Kế Sách giấu trong áo, những kế hoạch lớn hơn đang dần hình thành. Từ việc củng cố an ninh làng, đến việc đào tạo lực lượng vận chuyển, và cả những chiến lược đối phó với Trần Thị Gia Tộc khi chúng trở lại. Sự hợp tác với Thiên Phong Thương Hội sẽ mang lại nguồn tài chính và thông tin quan trọng, giúp hắn xây dựng Thôn Làng Sơn Cước không chỉ thành một nơi giàu có, mà còn là một pháo đài vững chắc, không ai có thể tùy tiện xâm phạm.

Ánh trăng đã lên cao, rải một tấm thảm bạc khắp Thành Cổ Thiên Phong, chiếu sáng những con đường nhộn nhịp. Lâm Dịch biết, một ngày mai mới lại bắt đầu, và với nó là những thách thức mới. Nhưng hắn đã sẵn sàng.

***

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang rụt rè len lỏi qua rặng núi phía Đông, nhuộm vàng đỉnh cây và xua tan lớp sương mỏng giăng mắc, Lâm Dịch đã cùng Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu trở về Thôn Làng Sơn Cước. Không khí trong làng vẫn còn vương vấn mùi khói bếp, lẫn với mùi đất ẩm và hương cỏ dại sau đêm sương. Tiếng gà gáy rộn ràng từ các chuồng trại, xen lẫn tiếng trẻ con nô đùa ở sân đình, tạo nên một bức tranh thanh bình quen thuộc. Nhưng trong lòng Lâm Dịch, sự thanh bình ấy giờ đây mang một màu sắc khác, mong manh và cần được bảo vệ hơn bao giờ hết.

Hắn lập tức triệu tập một cuộc họp khẩn cấp tại nhà Trưởng thôn Lão Vương. Ngôi nhà gỗ đơn sơ, với mái tranh đã ngả màu thời gian, nhưng bên trong luôn ấm cúng và đầy đủ sự trang nghiêm cần có cho những vấn đề trọng đại của làng. Lão Hồ, với tấm lưng còng và mái tóc bạc phơ, đã có mặt từ sớm. Đôi mắt tinh anh của ông nheo lại khi nhìn thấy Lâm Dịch, như thể đã đoán trước được những điều Lâm Dịch sắp nói. Trưởng thôn Lão Vương, dáng người thấp bé, khuôn mặt khắc khổ, ngồi đối diện với Lão Hồ, vẻ mặt ông lộ rõ sự lo lắng, bàn tay gầy guộc xoa xoa mép bàn. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu ngồi ở hai bên Lâm Dịch, vẻ mặt nghiêm túc khác hẳn với sự phấn khởi đêm qua. Mùi trà thảo mộc thoang thoảng trong không khí, xoa dịu phần nào sự căng thẳng.

Lâm Dịch không vòng vo. Hắn tóm tắt lại chuyến đi đến Thành Cổ Thiên Phong, kể về cuộc gặp gỡ với Trương Quản Sự của Thiên Phong Thương Hội và sự hứng thú của họ đối với sản phẩm của làng. Khi hắn nói đến đoạn Trương Quản Sự đồng ý cử người đến kiểm chứng, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu không giấu nổi vẻ hân hoan. Nhưng Lâm Dịch không dừng lại ở đó.

“Chúng ta đã mở ra một con đường, một cánh cửa mới cho Thôn Làng Sơn Cước,” Lâm Dịch chậm rãi nói, giọng trầm ổn, “nhưng con đường đó cũng đầy rẫy hiểm nguy. Cây to đón gió lớn, Thôn Làng Sơn Cước giờ đây đã không còn là một nơi vô danh nữa.” Ánh mắt hắn quét qua từng người, như muốn khắc sâu vào tâm trí họ về sự thật nghiệt ngã này. “Sự thịnh vượng này, như ngọn nến trong đêm tối, sẽ dễ dàng thu hút những ánh mắt tham lam.”

Trưởng thôn Lão Vương thở dài một tiếng, vẻ lo lắng trên mặt ông càng thêm đậm nét. “Ta cũng đã nghĩ đến điều đó, Lâm Dịch. Thành công của vụ mùa này đã là điều kỳ diệu, nhưng nó cũng khiến ta đêm ngày trằn trọc. Liệu chúng ta có đủ sức để giữ lấy những gì mình có?”

Lão Hồ gật đầu, đôi mắt tinh anh của ông nhìn thẳng vào Lâm Dịch. “Trưởng thôn nói không sai. Trần Thị Gia Tộc sẽ không dễ dàng buông tha. Hổ đói sẽ tìm cách vồ mồi, nhất là khi con mồi béo bở hơn trước nhiều. Chúng đã từng coi Thôn Làng Sơn Cước là của riêng, giờ thấy chúng ta phất lên, chắc chắn sẽ không cam lòng.” Lão Hồ ho khan một tiếng, mùi trà thảo mộc có vẻ làm dịu cổ họng ông. “Hơn nữa, không chỉ có Trần Thị. Khi có tiền, có của, những kẻ cướp bóc, những kẻ vô lại từ khắp nơi cũng sẽ rình rập.”

Lâm Dịch lắng nghe. Hắn hiểu rất rõ những mối lo ngại đó. Đó chính là lý do khiến hắn phải suy tính từng bước đi. Hắn đưa tay vào áo, rút ra một cuốn sổ da cũ kỹ – chính là cuốn Cẩm Nang Kế Sách mà hắn đã dùng để ghi chép những ý tưởng và kế hoạch của mình. Hắn trải ra một vài tờ giấy đã được phác thảo cẩn thận trên mặt bàn gỗ.

“Đây là những gì ta đã suy tính trên đường đi,” Lâm Dịch chỉ vào các bản vẽ. Trên đó là những sơ đồ đơn giản về Thôn Làng Sơn Cước, với những đường nét phác thảo các điểm gác mới, các tuyến tuần tra được đánh dấu rõ ràng, và cả những vị trí tiềm năng để sắp đặt bẫy đơn giản nhưng hiệu quả. “Trước mắt, chúng ta cần phải củng cố an ninh làng. Thành công về kinh tế chỉ có ý nghĩa khi chúng ta có thể bảo vệ được nó. Điều này không chỉ là trách nhiệm của một vài người, mà là của tất cả dân làng.”

Vương Đại Trụ nhìn vào các bản vẽ, ánh mắt dần trở nên kiên định. “Đại ca nói đúng. Giờ đây, chúng ta không thể chỉ trông chờ vào may mắn nữa. Chúng ta phải tự bảo vệ mình!”

Trần Nhị Cẩu cũng gật đầu lia lịa, dù có vẻ vẫn chưa hiểu hết những đường nét phức tạp trên bản vẽ. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!”

Trưởng thôn Lão Vương và Lão Hồ im lặng quan sát, ánh mắt họ thay phiên nhìn Lâm Dịch và những bản vẽ. Họ thấy được sự cẩn trọng và tầm nhìn xa của Lâm Dịch. Những gì hắn phác thảo không phải là những thứ cao siêu, mà là những giải pháp thực tế, dựa trên địa hình và nguồn lực sẵn có của làng, được trình bày một cách logic và dễ hiểu.

“Ta đề nghị chúng ta thành lập một ‘Tổ An Ninh’,” Lâm Dịch tiếp tục, “gồm những thanh niên trai tráng và cả những người phụ nữ khỏe mạnh trong làng. Chúng ta sẽ huấn luyện họ các kỹ năng phòng thủ cơ bản, cách nhận biết nguy hiểm, cách phản ứng nhanh chóng và hiệu quả. Không phải là võ công cao siêu gì, mà là những kỹ năng sinh tồn, để họ có thể bảo vệ bản thân, gia đình và làng xóm.”

Lão Hồ trầm ngâm vuốt râu. “Tổ An Ninh… ý tưởng không tồi. Từ xưa đến nay, dân làng chúng ta luôn quen với việc bị áp bức, bị bóc lột. Chưa bao giờ có khái niệm tự mình đứng lên để bảo vệ mình cả.” Giọng ông chứa đựng sự chua chát của những năm tháng cũ, nhưng cũng ánh lên một tia hy vọng mới. “Nhưng để thay đổi nếp nghĩ đó, không phải là chuyện dễ dàng.”

“Đúng vậy,” Trưởng thôn Lão Vương tiếp lời, “Dân làng chúng ta vốn quen với việc cúi đầu. Giờ bảo họ cầm vũ khí, đứng lên đối kháng… ta e rằng sẽ có nhiều người e ngại.”

Lâm Dịch hiểu. Đó chính là thách thức lớn nhất. Hắn gập cuốn Cẩm Nang Kế Sách lại, đặt nó sang một bên. “Chúng ta sẽ không ép buộc. Chúng ta sẽ giải thích, sẽ cho họ thấy sự cần thiết. Chúng ta sẽ chứng minh rằng, tri thức là vũ khí mạnh nhất, và ý chí đoàn kết còn mạnh hơn bất cứ thứ vũ khí nào.” Hắn đứng dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng đã chiếu rọi khắp ngõ ngách của làng. “Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Nếu chúng ta muốn giữ lấy sự bình yên và thịnh vượng mà chúng ta đã vất vả tạo dựng, chúng ta phải tự mình chiến đấu để giành lấy nó.” Hắn quay lại, ánh mắt kiên định. “Hãy triệu tập toàn thể dân làng tại sân đình vào chiều nay. Ta sẽ nói chuyện với họ.”

***

Chiều hôm đó, không khí ở sân đình Thôn Làng Sơn Cước trở n��n khác lạ. Bình thường, đây là nơi trẻ con nô đùa, người già ngồi hóng mát, hay các bà các chị tụ tập thêu thùa, trò chuyện. Nhưng hôm nay, sân đình chật kín người. Gần như toàn bộ dân làng, từ những đứa trẻ tò mò túm tụm lại, đến những người già lưng còng, và đông đảo nhất là những thanh niên trai tráng cùng các bậc trung niên, đều có mặt. Một số người mang theo vẻ mặt lo lắng, một số khác thì tò mò, nhưng tất cả đều hướng ánh mắt về phía Lâm Dịch và Trưởng thôn Lão Vương đang đứng trên bậc thềm của đình.

Trời nắng nhẹ, gió mát hiu hiu thổi qua những mái nhà tranh, mang theo mùi khói bếp còn vương vấn và tiếng lá cây xào xạc. Không khí ban đầu có chút xì xào bàn tán, nhưng nhanh chóng chìm xuống khi Trưởng thôn Lão Vương chậm rãi bước lên phía trước.

“Kính thưa toàn thể bà con dân làng Sơn Cước!” Giọng Trưởng thôn trầm khàn, vang vọng trong không gian tĩnh lặng. “Hôm nay, ta triệu tập mọi người đến đây để lắng nghe một việc trọng đại. Về tương lai của làng chúng ta, về những gì chúng ta đã và đang xây dựng.” Ông liếc nhìn Lâm Dịch, rồi tiếp tục. “Như mọi người đã biết, vụ mùa vừa qua, nhờ ơn trời đất và nhờ vào sự dẫn dắt của Lâm Dịch, chúng ta đã có một vụ mùa bội thu chưa từng thấy. Làng ta không còn lo đói kém, thóc gạo đầy bồ, cuộc sống ngày một khấm khá hơn.”

Một vài tiếng xì xào tán đồng nổi lên. Niềm vui về vụ mùa bội thu vẫn còn đọng lại trong lòng mỗi người.

“Và không chỉ vậy,” Trưởng thôn nói tiếp, “Lâm Dịch đã không quản ngại đường sá xa xôi, cùng với Đại Trụ và Nhị Cẩu, mang sản phẩm của chúng ta đến Thành Cổ Thiên Phong. Họ đã thành công trong việc thuyết phục Thiên Phong Thương Hội, một thương hội lớn ở thành, xem xét việc hợp tác với làng ta để thu mua sản phẩm.”

Lời nói này như một làn sóng, khiến dân làng bùng nổ trong những tiếng bàn tán ồn ào hơn. Hợp tác với thương hội lớn? Điều đó có nghĩa là làng sẽ ngày càng giàu có hơn, cuộc sống sẽ càng thêm sung túc. Nhưng sự phấn khích nhanh chóng dịu xuống khi Lâm Dịch bước lên, ánh mắt hắn nghiêm nghị quét qua đám đông.

“Kính thưa Trưởng thôn, Lão Hồ, và toàn thể bà con cô bác,” Lâm Dịch cất tiếng, giọng nói không quá lớn nhưng đủ sức khiến mọi người phải chú ý. “Những gì Trưởng thôn vừa nói là sự thật. Chúng ta đang đứng trước một cơ hội lớn, một cơ hội để Thôn Làng Sơn Cước thoát khỏi cảnh nghèo khó, để con cháu chúng ta có một tương lai tốt đẹp hơn.” Hắn dừng lại một chút, để những lời nói đó thấm vào lòng người.

“Nhưng,” Lâm Dịch thay đổi giọng điệu, từ hào hứng sang trầm trọng, “sự phồn thịnh luôn đi kèm với sự chú ý không mong muốn. Chúng ta đã có một vụ mùa bội thu, đã tìm được con đường giao thương. Nhưng sự thịnh vượng này cũng như ngọn nến trong đêm tối, dễ thu hút những ánh mắt tham lam.” Hắn nhìn thẳng vào những khuôn mặt đang lắng nghe, cố gắng đọc những suy nghĩ đang diễn ra trong đầu họ. Hắn thấy sự lo lắng, sự sợ hãi cố hữu đã ăn sâu vào tâm trí họ qua bao năm tháng bị áp bức.

“Bà con có nhớ Trần Thị Gia Tộc không?” Câu hỏi của Lâm Dịch như một gáo nước lạnh tạt vào đám đông. Tiếng xì xào lo lắng lập tức nổi lên, xen lẫn những tiếng thở dài. Cái tên đó vẫn là một nỗi ám ảnh, một vết sẹo hằn sâu trong ký ức của mỗi người dân Sơn Cước.

“Chúng ta đã may mắn thoát khỏi sự kìm kẹp của chúng một lần,” Lâm Dịch tiếp tục, “nhưng liệu chúng ta có thể may mắn mãi không? Khi làng ta ngày càng phát triển, ngày càng có của ăn của để, chúng sẽ không bỏ qua dễ dàng. Không chỉ Trần Thị, mà những kẻ cướp bóc, những kẻ xấu xa khác cũng sẽ nhòm ngó. Chúng ta không tìm kiếm chiến tranh, nhưng chúng ta phải sẵn sàng bảo vệ những gì chúng ta đã xây dựng. Bảo vệ chính mình, bảo vệ gia đình mình, bảo vệ con cháu mình.”

Những lời của Lâm Dịch đã chạm đến nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của dân làng, nhưng đồng thời cũng khơi gợi lên một tia hy vọng, một ý chí phản kháng mà họ đã chôn vùi bấy lâu. Một vài người đàn ông trẻ tuổi bắt đầu siết chặt nắm đấm.

“Vì vậy,” Lâm Dịch nói, giọng cương quyết, “ta đề xuất thành lập một ‘Tổ An Ninh’ cho Thôn Làng Sơn Cước. Tổ này sẽ bao gồm những thanh niên trai tráng, khỏe mạnh trong làng, và cả những người phụ nữ có tinh thần kiên cường. Chúng ta sẽ cùng nhau học cách bảo vệ làng, học cách nhận biết nguy hiểm, cách đối phó với những kẻ có ý đồ xấu. Đây không phải là việc của riêng ai, mà là trách nhiệm của tất cả chúng ta, những người con của Thôn Làng Sơn Cước.”

Ban đầu, vẫn còn những tiếng xì xào bàn tán. Một vài người đàn ông nhìn nhau ái ngại, có lẽ lo sợ về những rắc rối sẽ kéo đến. Nhưng khi Lâm Dịch kiên nhẫn giải thích rõ ràng về lợi ích thiết thực: sự an toàn cho mùa màng, sự bình yên cho con cái, sự tự do không còn bị kẻ khác chèn ép, những ánh mắt lo lắng dần được thay thế bằng sự quyết tâm. Hắn còn chỉ ra rằng, việc có một lực lượng tự vệ sẽ giúp họ tự tin hơn khi giao thương, không còn lo bị chèn ép hay cướ bóc trên đường đi.

“Chúng ta không muốn đổ máu, không muốn gây thù chuốc oán,” Lâm Dịch kết luận, “nhưng chúng ta phải biết cách tự bảo vệ mình. Nếu chúng ta không làm điều đó, thì ai sẽ làm? Nếu chúng ta không đứng lên, thì ai sẽ đứng lên thay chúng ta? Đây là cơ hội để chúng ta chứng minh rằng, Thôn Làng Sơn Cước không còn là miếng mồi ngon dễ xơi nữa!”

Tiếng hô ứng bắt đầu vang lên từ đám đông. “Đúng vậy! Chúng ta phải tự bảo vệ mình!” “Thôn Làng Sơn Cước không sợ bất cứ ai!” Những tiếng hô vang dần thành một bản hợp xướng mạnh mẽ, thể hiện sự đồng lòng và ý chí kiên cường của dân làng. Ngay cả Lý Hổ, một người đàn ông vạm vỡ với vết sẹo trên lông mày, cũng gật đầu mạnh mẽ, ánh mắt rực lửa. Trưởng thôn Lão Vương nhìn Lâm Dịch, trong mắt ông là sự tin tưởng tuyệt đối và một niềm hy vọng mãnh liệt.

***

Mặt trời vừa lên cao vào sáng hôm sau, những tia nắng vàng óng len lỏi qua tán lá tre xanh mướt của Rừng Trúc Thanh Tịnh. Không khí ở đây mát mẻ, trong lành, thoang thoảng mùi tre tươi và đất ẩm. Tiếng chim hót líu lo, tiếng lá tre xào xạc nhẹ nhàng theo làn gió, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của tự nhiên. Đây là một nơi yên bình, tĩnh lặng, nhưng hôm nay, sự tĩnh lặng đó bị phá vỡ bởi tiếng bước chân thận trọng và những giọng nói trầm thấp.

Khoảng ba mươi dân làng, phần lớn là thanh niên trai tráng và một số phụ nữ khỏe mạnh, đã tập trung tại một khoảng trống nhỏ trong rừng. Họ đều mặc quần áo lao động đơn giản, trên tay cầm cuốc, liềm, gậy tre hoặc bất cứ vật dụng nào có thể dùng làm vũ khí tự vệ. Lâm Dịch đứng ở giữa, bên cạnh hắn là Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. Lão Hồ cũng có mặt, ông ngồi tựa vào một gốc tre lớn, lặng lẽ quan sát.

“Đây không phải võ công cao siêu, cũng không phải để các ngươi đi gây sự,” Lâm Dịch bắt đầu, giọng hắn nghiêm túc nhưng không kém phần bình tĩnh. “Đây là những kỹ năng sinh tồn cơ bản, là cách chúng ta bảo vệ mạng sống và gia đình mình khi đối mặt với nguy hiểm. Mục tiêu duy nhất của chúng ta là tự vệ, bảo vệ những gì chúng ta trân trọng.” Hắn nhìn vào từng khuôn mặt, cố gắng truyền đạt sự nghiêm túc của bài học này.

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, bước lên phía trước. “Đầu tiên, chúng ta sẽ học cách di chuyển trong rừng. Không phải để săn bắn, mà là để ẩn nấp, để không bị phát hiện.” Hắn bắt đầu thị phạm cách bước đi nhẹ nhàng, đặt gót chân xuống trước rồi mới đến mũi, giữ cho cành cây khô dưới chân không phát ra tiếng động. “Hãy thử xem, từng người một.”

Lý Hổ, người có vẻ mặt hung dữ và vết sẹo trên lông mày, là một trong những người đầu tiên thực hiện. Với kinh nghiệm đi rừng và săn bắn, hắn nhanh chóng nắm bắt được kỹ thuật. Bước chân hắn thoăn thoắt, nhẹ như mèo, hầu như không gây ra tiếng động đáng kể. Lâm Dịch gật đầu hài lòng. Lý Hổ không chỉ có sức vóc, mà còn có sự nhanh nhạy và khả năng học hỏi đáng kinh ngạc.

Tiếp theo là kỹ năng nhận biết dấu vết lạ. Lâm Dịch giải thích cách phân biệt dấu chân người lạ với dấu chân động vật, cách đọc các dấu hiệu trên cây cối, cành lá bị bẻ gãy bất thường. “Kẻ xấu thường để lại dấu vết. Nhiệm vụ của chúng ta là tìm ra chúng trước khi chúng tìm thấy chúng ta.” Hắn thị phạm cách cúi xuống xem xét từng ngọn cỏ, từng viên đá.

A Phúc, một thanh niên gầy gò, đen nhẻm nhưng đôi mắt sáng và nhanh nhẹn, tỏ ra rất tò mò. Cậu bé hăng hái bắt chước Lâm Dịch, cúi rạp người xuống, chăm chú nhìn vào mặt đất như thể đang tìm kiếm một kho báu. “Lâm đại ca, vậy nếu có dấu chân nhưng bị xóa đi thì sao ạ?” A Phúc hỏi, giọng đầy vẻ hăng hái.

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. “Đó là lúc chúng ta cần dùng đến trí óc. Kẻ xấu dù có xóa dấu vết, nhưng không thể xóa đi tất cả. Chúng ta phải nhìn vào những dấu hiệu nhỏ hơn, như cành cây bị gãy ở độ cao bất thường, hay lá cây bị xáo trộn không tự nhiên.”

Buổi huấn luyện tiếp tục với các kỹ năng ẩn nấp. Trần Nhị Cẩu, nhanh nhẹn như một con sóc, thị phạm cách hòa mình vào bụi rậm, cách lợi dụng địa hình để che giấu cơ thể. “Quan trọng là phải kiên nhẫn, và phải biết quan sát. Tìm vị trí che chắn tốt nhất, và không để lộ ra bất cứ thứ gì có thể khiến kẻ địch chú ý.”

Phần khó nhất là sắp đặt bẫy đơn giản. Lâm Dịch hướng dẫn họ cách dùng dây rừng thắt thòng lọng, cách dùng cành cây và đá để tạo ra những cái bẫy sập hoặc bẫy chông nhỏ, đủ để làm chậm bước chân của kẻ xâm nhập hoặc cảnh báo cho làng. Hắn nhấn mạnh đây là các bẫy cảnh báo, không phải bẫy giết người, và phải đặt ở những vị trí xa khu dân cư để tránh gây hại cho dân làng.

“Đây là những gì các ngươi có thể làm với những thứ có sẵn trong tay,” Lâm Dịch nói, khi họ thực hành buộc dây thòng lọng. “Đừng khinh thường chúng. Một cái bẫy đơn giản có thể cứu mạng các ngươi, hoặc cho các ngươi đủ thời gian để chạy thoát hoặc tập hợp lại.”

Cuối cùng là phần sử dụng công cụ nông nghiệp làm vũ khí tự vệ. Lâm Dịch không dạy họ những chiêu thức hoa mỹ, mà tập trung vào những động tác cơ bản, hiệu quả: cách cầm gậy vững chắc, cách sử dụng cuốc để chặn đòn, cách vung liềm để tạo khoảng cách. Vương Đại Trụ, với sức mạnh trời phú, thị phạm những cú đánh dứt khoát.

Lý Hổ với vẻ mặt nghiêm túc, tập trung vào từng động tác. Hắn vốn có sức vóc và sự lanh lẹ, nên nhanh chóng học được cách dùng gậy tre để đối kháng. Hắn thậm chí còn giúp Vương Đại Trụ thị phạm một vài kỹ thuật, ánh mắt đầy tự trọng khi được giao nhiệm vụ. A Phúc và những người trẻ khác thì hăng hái, đôi lúc hăng hái quá đà, khiến Trần Nhị Cẩu phải vất vả chỉnh sửa từng người.

Lão Hồ, ngồi dưới gốc tre, lặng lẽ quan sát. Ông thấy những thay đổi rõ rệt trên khuôn mặt của những người dân làng. Từ những ánh mắt e dè ban đầu, giờ đây đã ánh lên sự tự tin, sự quyết tâm. Họ không còn là những con cừu non chờ bị làm thịt, mà đang dần trở thành những con sói biết cách tự bảo vệ bầy đàn của mình. Mùi tre tươi, đất ẩm và không khí trong lành của rừng núi dường như thấm vào từng thớ thịt, từng hơi thở của họ, truyền thêm sức sống và sự kiên cường. Lâm Dịch biết, đây chỉ là khởi đầu, nhưng nó là một khởi đầu vững chắc.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm một màu cam đỏ rực rỡ lên những đỉnh núi phía Tây, sau đó nhường chỗ cho màn đêm buông xuống dần. Trời se lạnh, gió heo may thổi nhè nhẹ, mang theo mùi khói bếp từ những ngôi nhà đang lên đèn. Ánh trăng bắt đầu ló dạng, treo lơ lửng trên nền trời tím sẫm, rải một tấm thảm bạc lên khắp Thôn Làng Sơn Cước.

Lâm Dịch đứng trên một điểm cao gần làng, một mỏm đá nhô ra từ sườn đồi, nơi có thể bao quát toàn bộ con đường mòn dẫn vào làng và một phần khu dân cư. Từ đây, hắn có thể thấy rõ những ánh đèn dầu lấp lánh từ các căn nhà gỗ đơn sơ, nghe thấy tiếng chó sủa vọng từ xa, và tiếng côn trùng kêu rả rích đêm. Mùi đất ẩm và cỏ dại sau một ngày nắng ấm lan tỏa trong không khí, mang lại một cảm giác yên bình quen thuộc.

Hắn khoanh tay trước ngực, đôi mắt sâu thẳm quét qua từng ngóc ngách. Vài ngày đã trôi qua kể từ buổi huấn luyện đầu tiên. Dân làng đã bắt đầu thực hiện các ca tuần tra. Những đội tuần tra nhỏ, mỗi đội ba đến bốn người, di chuyển dọc theo các tuyến đường mòn, qua những điểm gác mà hắn đã phác thảo trong Cẩm Nang Kế Sách.

Lâm Dịch quan sát một đội tuần tra đang di chuyển về phía mình. Đó là đội của Lý Hổ. Hắn thấy Lý Hổ đi đầu, cầm chắc một cây gậy tre to bản, ánh mắt cảnh giác quét sang hai bên. Phía sau hắn là A Phúc và một người đàn ông trung niên khác. Họ không còn bước đi ngẫu hứng như trước, mà đã có sự phối hợp nhất định. Bước chân của họ nhẹ nhàng hơn, ít gây tiếng động hơn. Thỉnh thoảng, Lý Hổ lại ra hiệu cho hai người phía sau dừng lại, lắng nghe, hoặc kiểm tra một bụi cây ven đường.

Dù còn nhiều bỡ ngỡ, và những động tác vẫn còn khá vụng về so với một lính chuyên nghiệp, nhưng tinh thần và ý thức phòng vệ của dân làng đã được nâng cao rõ rệt. Họ không còn là những kẻ chỉ biết co rúm lại trong nỗi sợ hãi. Giờ đây, họ biết cách chủ động quan sát, chủ động phòng ngừa. Họ đang học cách trở thành những người bảo vệ thực thụ của chính mình và của làng.

Lâm Dịch gật đầu hài lòng. Đây mới chỉ là khởi đầu. Nhưng ít nhất, Thôn Làng Sơn Cước đã không còn là miếng mồi dễ xơi nữa. Hắn cảm thấy một chút hài lòng khi nhìn thấy thành quả đầu tiên của những nỗ lực của mình. Từ việc tìm hiểu về nông nghiệp, cải thiện đời sống, đến việc xây dựng hệ thống phòng thủ, mọi thứ đều diễn ra theo một logic nhất định mà hắn đã vạch ra.

Tuy nhiên, nỗi lo lắng về những thử thách lớn hơn sắp đến vẫn còn đè nặng trong lòng hắn. Sự thay đổi về tổ chức và sức mạnh phòng thủ của làng chắc chắn sẽ khiến Trần Thị Gia Tộc phải thay đổi chiến lược. Chúng sẽ không còn chỉ bóc lột nhỏ lẻ, mà có thể sẽ dùng những hành động quy mô và tàn bạo hơn. Hắn biết, kỹ năng phòng thủ cơ bản được huấn luyện hôm nay sẽ sớm được thử thách bởi một mối đe dọa thực sự, có thể là từ Trần Thị hoặc những kẻ cướp bóc khác. Và những tố chất đặc biệt của Lý Hổ hay A Phúc được bộc lộ trong quá trình huấn luyện, sẽ khiến họ trở thành những nhân tố quan trọng, nhưng cũng là những mục tiêu tiềm năng.

Trong đầu hắn, những kế hoạch mới đã bắt đầu hình thành. Hắn đã nghĩ đến việc xây dựng thêm một vài tháp canh đơn giản, cải thiện hệ thống báo động bằng tiếng mõ hoặc hiệu lệnh. Hắn cũng cần phải tìm hiểu thêm về các loại thảo dược quý hiếm trong rừng để mở rộng kinh doanh, tạo thêm nguồn thu nhập, đồng thời cũng là cách để tạo ra mạng lưới thông tin của riêng mình. Sự bình yên của làng chỉ là tạm thời, và những trận chiến lớn hơn vẫn còn ở phía trước.

Lâm Dịch thở dài một hơi, mùi khói gỗ từ các bếp lửa dưới làng lẫn vào không khí lạnh buốt của đêm. Hắn từng khao khát một cuộc sống bình dị, nhưng giờ đây, hắn hiểu rằng, để có được sự bình dị ấy, đôi khi người ta phải chiến đấu không ngừng nghỉ. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và hắn sẽ dùng nó để bảo vệ những gì mình trân trọng.

Hắn quay về nhà, ánh mắt vẫn trầm tư suy nghĩ về những kế hoạch tiếp theo. Việc Thiên Phong Thương Hội cử người đến kiểm chứng sắp tới, và cách đối phó với Trần Thị Gia Tộc khi chúng trở lại, tất cả đều cần được chuẩn bị kỹ lưỡng. Thôn Làng Sơn Cước đã bắt đầu dựng lên bức tường thành của riêng mình, không phải bằng gạch đá, mà bằng ý chí và sự đoàn kết của con người. Con đường phía trước còn dài và đầy chông gai, nhưng Lâm Dịch đã sẵn sàng đối mặt. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và hắn sẽ không bao giờ quên điều đó.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free