Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 127: Thiên Phong Thăm Làng: Hồi Đáp Của Thịnh Vượng

Ánh trăng non treo lơ lửng trên nền trời tím sẫm, rải một tấm thảm bạc lên khắp Thôn Làng Sơn Cước. Lâm Dịch đứng trên một điểm cao gần làng, một mỏm đá nhô ra từ sườn đồi, nơi có thể bao quát toàn bộ con đường mòn dẫn vào làng và một phần khu dân cư. Từ đây, hắn có thể thấy rõ những ánh đèn dầu lấp lánh từ các căn nhà gỗ đơn sơ, nghe thấy tiếng chó sủa vọng từ xa, và tiếng côn trùng kêu rả rích đêm. Mùi đất ẩm và cỏ dại sau một ngày nắng ấm lan tỏa trong không khí, mang lại một cảm giác yên bình quen thuộc.

Hắn khoanh tay trước ngực, đôi mắt sâu thẳm quét qua từng ngóc ngách. Vài ngày đã trôi qua kể từ buổi huấn luyện đầu tiên. Dân làng đã bắt đầu thực hiện các ca tuần tra. Những đội tuần tra nhỏ, mỗi đội ba đến bốn người, di chuyển dọc theo các tuyến đường mòn, qua những điểm gác mà hắn đã phác thảo trong Cẩm Nang Kế Sách.

Lâm Dịch quan sát một đội tuần tra đang di chuyển về phía mình. Đó là đội của Lý Hổ. Hắn thấy Lý Hổ đi đầu, cầm chắc một cây gậy tre to bản, ánh mắt cảnh giác quét sang hai bên. Phía sau hắn là A Phúc và một người đàn ông trung niên khác. Họ không còn bước đi ngẫu hứng như trước, mà đã có sự phối hợp nhất định. Bước chân của họ nhẹ nhàng hơn, ít gây tiếng động hơn. Thỉnh thoảng, Lý Hổ lại ra hiệu cho hai người phía sau dừng lại, lắng nghe, hoặc kiểm tra một bụi cây ven đường.

Dù còn nhiều bỡ ngỡ, và những động tác vẫn còn khá vụng về so với một lính chuyên nghiệp, nhưng tinh thần và ý thức phòng vệ của dân làng đã được nâng cao rõ rệt. Họ không còn là những kẻ chỉ biết co rúm lại trong nỗi sợ hãi. Giờ đây, họ biết cách chủ động quan sát, chủ động phòng ngừa. Họ đang học cách trở thành những người bảo vệ thực thụ của chính mình và của làng.

Lâm Dịch gật đầu hài lòng. Đây mới chỉ là khởi đầu. Nhưng ít nhất, Thôn Làng Sơn Cước đã không còn là miếng mồi dễ xơi nữa. Hắn cảm thấy một chút hài lòng khi nhìn thấy thành quả đầu tiên của những nỗ lực của mình. Từ việc tìm hiểu về nông nghiệp, cải thiện đời sống, đến việc xây dựng hệ thống phòng thủ, mọi thứ đều diễn ra theo một logic nhất định mà hắn đã vạch ra.

Tuy nhiên, nỗi lo lắng về những thử thách lớn hơn sắp đến vẫn còn đè nặng trong lòng hắn. Sự thay đổi về tổ chức và sức mạnh phòng thủ của làng chắc chắn sẽ khiến Trần Thị Gia Tộc phải thay đổi chiến lược. Chúng sẽ không còn chỉ bóc lột nhỏ lẻ, mà có thể sẽ dùng những hành động quy mô và tàn bạo hơn. Hắn biết, kỹ năng phòng thủ cơ bản được huấn luyện hôm nay sẽ sớm được thử thách bởi một mối đe dọa thực sự, có thể là từ Trần Thị hoặc những kẻ cướp bóc khác. Và những tố chất đặc biệt của Lý Hổ hay A Phúc được bộc lộ trong quá trình huấn luyện, sẽ khiến họ trở thành những nhân tố quan trọng, nhưng cũng là những mục tiêu tiềm năng.

Trong đầu hắn, những kế hoạch mới đã bắt đầu hình thành. Hắn đã nghĩ đến việc xây dựng thêm một vài tháp canh đơn giản, cải thiện hệ thống báo động bằng tiếng mõ hoặc hiệu lệnh. Hắn cũng cần phải tìm hiểu thêm về các loại thảo dược quý hiếm trong rừng để mở rộng kinh doanh, tạo thêm nguồn thu nhập, đồng thời cũng là cách để tạo ra mạng lưới thông tin của riêng mình. Sự bình yên của làng chỉ là tạm thời, và những trận chiến lớn hơn vẫn còn ở phía trước.

Lâm Dịch thở dài một hơi, mùi khói gỗ từ các bếp lửa dưới làng lẫn vào không khí lạnh buốt của đêm. Hắn từng khao khát một cuộc sống bình dị, nhưng giờ đây, hắn hiểu rằng, để có được sự bình dị ấy, đôi khi người ta phải chiến đấu không ngừng nghỉ. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và hắn sẽ dùng nó để bảo vệ những gì mình trân trọng.

Hắn quay về nhà, ánh mắt vẫn trầm tư suy nghĩ về những kế hoạch tiếp theo. Việc Thiên Phong Thương Hội cử người đến kiểm chứng sắp tới, và cách đối phó với Trần Thị Gia Tộc khi chúng trở lại, tất cả đều cần được chuẩn bị kỹ lưỡng. Thôn Làng Sơn Cước đã bắt đầu dựng lên bức tường thành của riêng mình, không phải bằng gạch đá, mà bằng ý chí và sự đoàn kết của con người. Con đường phía trước còn dài và đầy chông gai, nhưng Lâm Dịch đã sẵn sàng đối mặt. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và hắn sẽ không bao giờ quên điều đó.

***

Sáng hôm sau, khi mặt trời đã lên cao, nhuộm vàng những mái nhà tranh và cánh đồng lúa xanh mướt, một đoàn xe ngựa lộng lẫy xuất hiện ở lối vào Thôn Làng Sơn Cước. Tiếng bánh xe nghiến trên đường đất, tiếng lộc cộc của dây cương và tiếng vó ngựa đều đặn vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng vốn có của ngôi làng. Đó là phái đoàn của Thiên Phong Thương Hội, những người đã đến theo lời hẹn ước của Trương Quản Sự.

Mùi đất tươi sau một đêm sương ẩm vẫn còn vương vấn trong không khí, quyện lẫn với mùi khói gỗ từ các bếp lửa mới nhóm và mùi cỏ khô từ những chuồng gia súc. Những ngôi nhà gỗ đơn giản với mái tranh, tuy không tráng lệ nhưng lại toát lên vẻ sạch sẽ, ngăn nắp. Dọc theo con đường đất dẫn vào làng, những hàng cây xanh mướt được chăm sóc cẩn thận, không hề có dấu hiệu của sự hoang tàn, nghèo núng mà người ta thường thấy ở các thôn làng biên thùy. Trẻ con trong làng, sau phút giây hiếu kỳ ban đầu, lại tiếp tục trò chơi của mình, tiếng cười đùa trong trẻo vang vọng, xen lẫn tiếng gà gáy, tiếng vịt kêu lạch bạch từ các ao nuôi. Một bức tranh bình yên và tràn đầy sức sống.

Phái đoàn Thiên Phong Thương Hội, với ba cỗ xe ngựa được chăm sóc cẩn thận, lớp sơn bóng loáng và những bộ rèm gấm sang trọng, trông thật lạc lõng giữa khung cảnh mộc mạc này. Những người đi cùng xe, từ người đánh xe đến các tùy tùng, đều ăn vận chỉnh tề, quần áo tơ lụa tuy không quá phô trương nhưng cũng đủ để thể hiện thân phận khác biệt. Ánh mắt họ quét qua khắp làng, từ những cánh đồng trải dài đến từng nếp nhà, lộ rõ vẻ ngạc nhiên. Rõ ràng, hình ảnh Thôn Làng Sơn Cước trong suy nghĩ của họ hoàn toàn khác xa với thực tế đang diễn ra trước mắt.

Lâm Dịch, trong bộ trang phục vải thô quen thuộc, thân hình gầy gò, hơi xanh xao nhưng ánh mắt kiên nghị, đứng đó, điềm đạm mà tự tin. Bên cạnh hắn là Vương Đại Trụ vạm vỡ, Trần Nhị Cẩu nhanh nhẹn, Lão Hồ lưng còng với đôi mắt tinh anh, và Trưởng thôn Lão Vương, dáng người thấp bé, khuôn mặt khắc khổ nhưng giờ đây ánh lên niềm hy vọng. Họ cùng nhau đứng đón tiếp phái đoàn, tạo thành một hàng ngũ vừa chất phác lại vừa chứa đựng sự chờ đợi.

Trương Quản Sự là người đầu tiên bước xuống từ cỗ xe ngựa chính giữa. Ông ta có một ngoại hình trung bình, ăn mặc gọn gàng với bộ trường bào màu nâu sẫm, thêu hoa văn chìm tinh xảo. Vẻ mặt ông ta có chút xảo quyệt thường thấy ở giới thương nhân, nhưng đôi mắt lại toát lên vẻ sắc sảo, biết nhìn người. Ông ta không giấu được sự kinh ngạc, ánh mắt hết nhìn cảnh vật xung quanh lại nhìn Lâm Dịch, rồi lại nhìn cảnh vật.

"Nghe danh Thôn Làng Sơn Cước đã lâu, nhưng không ngờ lại có thể phát triển đến mức này. Lâm huynh quả nhiên danh bất hư truyền," Trương Quản Sự cất tiếng, giọng nói trầm ấm, rõ ràng, chứa đựng sự tôn trọng chân thành. Ông ta nhanh chóng bước tới, chắp tay hành lễ. Ánh mắt ông ta không chỉ dừng lại ở sự phát triển bề ngoài, mà còn dò xét cả tinh thần, khí chất của ngôi làng và những con người nơi đây.

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ, chắp tay đáp lễ. "Trương Quản Sự quá khen. Chỉ là dân làng đồng lòng, cùng nhau cố gắng mà thôi. Nơi biên thùy nghèo khó, không làm vậy thì khó lòng sinh tồn." Hắn không hề nhận hết công lao về mình, mà khéo léo chuyển hướng sang sự đoàn kết của dân làng, vừa thể hiện sự khiêm tốn, vừa ngầm khẳng định nội lực của Thôn Làng Sơn Cước. Trong lòng, hắn thầm đánh giá Trương Quản Sự. Người này không chỉ là một thương nhân đơn thuần, ông ta có nhãn quan tinh tường và khả năng nhìn nhận vấn đề sâu sắc.

Vương Đại Trụ, đứng sau lưng Lâm Dịch, mắt tròn xoe nhìn những bộ quần áo lụa là của đoàn người, không khỏi thì thầm vào tai Trần Nhị Cẩu: "Đám người này ăn mặc thật lộng lẫy! Cả đời ta chưa thấy ai mặc đồ đẹp như vậy." Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, đôi mắt sáng lên vẻ hiếu kỳ, nhưng cũng không quên giữ im lặng theo dặn dò của Lâm Dịch.

Trưởng thôn Lão Vương, căng thẳng từ khi đoàn xe xuất hiện, giờ phút này lại cảm thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút khi thấy Trương Quản Sự tỏ vẻ hài lòng. Ông lão khẽ nuốt nước bọt, bàn tay run rẩy nắm chặt vạt áo. Đối với ông, đây không chỉ là một cuộc giao thương, mà là một cơ hội đổi đời, là hy vọng thoát khỏi cảnh đói nghèo triền miên.

Lão Hồ, với vẻ mặt bình tĩnh hơn cả, khẽ nheo đôi mắt tinh anh, quan sát từng cử chỉ của Trương Quản Sự và đoàn tùy tùng. Ông cụ đã sống đủ lâu để hiểu rằng, người giàu có và quyền lực không bao giờ hành động vô cớ. Sự ngưỡng mộ của họ là thật, nhưng mục đích đằng sau sự ngưỡng mộ đó mới là điều cần quan tâm. Lão Hồ khẽ gật đầu, một nụ cười khó hiểu thoáng qua trên môi. "Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người," ông lẩm bẩm trong đầu, nhớ lại lời dạy cũ, cũng là một lời nhắc nhở cho chính mình và cho Lâm Dịch.

Lâm Dịch quay sang Trương Quản Sự: "Thời tiết hôm nay thật đẹp, thích hợp để ngắm cảnh và thưởng trà. Xin mời Trương Quản Sự và quý vị vào làng nghỉ ngơi, sau đó chúng ta sẽ cùng đi xem xét sản vật của Thôn Làng Sơn Cước." Hắn không vội vã đưa ra lời mời thương thảo, mà chọn cách dẫn dắt khéo léo, tạo không khí thoải mái và thân thiện. Hắn biết, một cuộc đàm phán thành công không chỉ dựa vào sản phẩm tốt, mà còn dựa vào sự thấu hiểu và tin tưởng lẫn nhau. Hắn muốn họ thấy một Thôn Làng Sơn Cước chân thực, không tô vẽ, nhưng đầy tiềm năng. Điều này cũng là một phần trong chiến lược của hắn, để phái đoàn Thiên Phong Thương Hội tự nhận ra giá trị của làng, thay vì hắn phải ra sức thuyết phục.

Trương Quản Sự gật đầu, theo bước chân Lâm Dịch, ánh mắt vẫn không ngừng lướt qua những chi tiết nhỏ nhất của ngôi làng, từ những hàng rào tre đan đều tăm tắp, những giếng nước sạch sẽ đến những người dân làng đang bận rộn với công việc của mình, ai nấy đều toát lên vẻ hăng hái, không còn vẻ u buồn, cam chịu như những người dân nghèo mà ông ta thường thấy. Ông ta nhận ra, Lâm Dịch không chỉ mang đến sự thịnh vượng về vật chất, mà còn thắp lên một ngọn lửa hy vọng và ý chí trong lòng dân làng. Đây chính là thứ mà các thương hội lớn luôn tìm kiếm ở đối tác: sự ổn định và tiềm năng phát triển bền vững.

***

Buổi chiều, dưới ánh nắng dịu nhẹ và làn gió thoảng qua mang theo hơi đất, Lâm Dịch dẫn phái đoàn Thiên Phong Thương Hội đi tham quan khắp Thôn Làng Sơn Cước. Hắn không chỉ đưa họ đến những nơi nổi bật, mà còn chỉ cho họ thấy từng góc khuất, từng quy trình sản xuất, giống như một kỹ sư giới thiệu về nhà máy của mình.

Điểm dừng chân đầu tiên là những cánh đồng lúa và hoa màu xanh tốt. Không phải là những cánh đồng bát ngát vô tận của các vựa lúa lớn, nhưng chúng lại được quy hoạch ngăn nắp, từng thửa ruộng đều tăm tắp, thẳng hàng. Hệ thống tưới tiêu đơn giản nhưng hiệu quả, với những kênh mương nhỏ dẫn nước từ suối về, được xây dựng một cách khoa học, đảm bảo mỗi cây trồng đều nhận đủ nước. Dân làng làm việc trên đồng, ai nấy đều hăng say, nhưng không phải là sự vất vả đến kiệt sức, mà là sự chăm sóc tỉ mỉ, tự hào về thành quả của mình.

"Đây là giống lúa mà chúng tôi đã cải tạo. Nhờ sự hướng dẫn của Lâm huynh, chúng tôi đã biết cách chọn hạt giống tốt, cách bón phân tự nhiên từ phân chuồng và tro bếp, lại còn biết cách diệt trừ sâu bệnh bằng các loại lá cây trong rừng," một lão nông có nước da rám nắng, mái tóc bạc phơ, tự hào giới thiệu với phái đoàn, tay nâng niu một bông lúa trĩu hạt. Ánh mắt ông ta ánh lên vẻ rạng rỡ, khác hẳn với vẻ mặt khắc khổ trước đây.

Một thành viên trong phái đoàn, người chuyên về nông sản, cầm nắm những hạt gạo còn nằm trong bông lúa, cẩn thận quan sát. "Hạt gạo này căng mẩy, sáng bóng, không hề thua kém sản phẩm từ các vựa lúa lớn! Thậm chí còn có phần chắc hạt hơn." Ông ta ngạc nhiên thốt lên, rồi dùng móng tay bóc thử một hạt gạo, đưa lên mũi ngửi. Mùi thơm thanh nhẹ, tinh khiết lan tỏa.

Lâm Dịch mỉm cười giải thích: "Chúng tôi chú trọng đến chất lượng hơn là số lượng tuyệt đối. Mỗi hạt gạo đều được chăm sóc cẩn thận. Với điều kiện thổ nhưỡng và khí hậu đặc biệt của vùng sơn cước, chúng tôi tin rằng sản phẩm của mình có một hương vị riêng, không thể tìm thấy ở nơi khác." Hắn nói, nhưng trong đầu hắn là những kiến thức về nông nghiệp hữu cơ, về việc tối ưu hóa năng suất bằng cách cải thiện chất lượng đất và giống cây, chứ không phải chỉ là việc tăng diện tích canh tác.

Tiếp theo, họ đến khu vực nuôi trồng thủy sản nhỏ, nơi những ao cá được đào ven suối, nước trong vắt. Cá bơi lội tung tăng, phản chiếu ánh nắng chiều. Dân làng đã học cách nuôi cá xen kẽ với việc trồng rau thủy sinh, tạo ra một hệ sinh thái nhỏ tự cung tự cấp. "Đây là cách chúng tôi tận dụng nguồn nước dồi dào từ suối. Cá không chỉ cung cấp nguồn đạm cho dân làng mà còn là một sản phẩm phụ có giá trị," Lâm Dịch nói, tay chỉ vào một con cá chép đang quẫy đạp trong ao.

Sau đó, phái đoàn được dẫn đến xưởng chế biến nông sản, một căn nhà gỗ lớn được xây dựng gần đây. Bên trong, mùi bột gạo, mùi thảo mộc khô quyện vào nhau. Các thiếu nữ và phụ nữ trong làng đang tỉ mỉ sàng lọc gạo, phơi khô các loại đậu, và sơ chế các loại rau củ. Mọi công đoạn đều được thực hiện sạch sẽ, có quy trình rõ ràng, dù là thủ công nhưng lại rất có trật tự. Trương Quản Sự và các thành viên không ngừng gật gù tán thưởng.

"Cách Lâm huynh tổ chức sản xuất quả là có một không hai. Từ khâu trồng trọt đến chế biến đều có quy củ rõ ràng, không hề lộn xộn. Điều này cho thấy tầm nhìn vượt xa của Lâm huynh," Trương Quản Sự thốt lên, vẻ mặt đầy thán phục. Ông ta nhận ra, Lâm Dịch không chỉ là một người biết kiếm sống, mà là một người có khả năng tổ chức, quản lý và biến những điều không thể thành có thể.

Lâm Dịch khiêm tốn đáp: "Chúng tôi chỉ làm theo những gì thiên nhiên ban tặng và cố gắng tối ưu hóa nó. Mỗi công đoạn đều có mục đích riêng, nhằm đảm bảo chất lượng tốt nhất cho sản phẩm." Hắn không muốn tiết lộ quá nhiều về những kiến thức hiện đại của mình, chỉ nói chung chung về "tối ưu hóa", một từ ngữ mà người cổ đại có thể hiểu theo nghĩa là làm cho mọi thứ tốt đẹp hơn. Trong thâm tâm, hắn biết rõ, đây chính là sự khác biệt lớn nhất giữa tư duy của hắn và những người bản địa. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn tự nhủ, và hắn đang dùng nó để thay đổi vận mệnh của Thôn Làng Sơn Cước.

Cuối cùng, Lâm Dịch đưa phái đoàn đến khu vực cất giữ thảo dược, một căn nhà nhỏ hơn, ẩn mình khuất sau những bụi cây rậm rạp, nhưng bên trong lại tỏa ra mùi hương dịu nhẹ của các loại cây cỏ. Lão Hồ, người phụ trách khu vực này, đang ngồi tỉ mẩn phân loại các loại rễ cây, lá thuốc. Những kệ gỗ chất đầy các túi vải đựng thảo mộc khô, được dán nhãn rõ ràng, cẩn thận.

"Đây là kho tàng của chúng tôi. Các loại thảo dược quý hiếm từ Rừng Trúc Thanh Tịnh. Lão Hồ là người có kinh nghiệm nhất trong việc nhận biết và sơ chế chúng," Lâm Dịch giới thiệu.

Lão Hồ đứng dậy, chắp tay chào khách, rồi lại tiếp tục công việc của mình. "Mấy thứ cây cỏ này, tưởng chừng vô dụng, nhưng lại là thuốc quý, là nguồn sống của dân làng. Phải biết cách giữ gìn và sử dụng đúng cách," ông nói, giọng điềm đạm, đôi mắt tinh anh nhìn sâu vào từng vị khách. Trương Quản Sự đưa tay cầm một bó thảo dược khô, ngửi nhẹ. Mùi hương thanh mát, dễ chịu lan tỏa. Ông ta biết, đây không phải là những loại thảo dược tầm thường, mà là những sản vật quý giá, có thể bán được giá cao ở thành phố lớn.

Suốt buổi tham quan, các thành viên phái đoàn không ngừng ghi chép cẩn thận vào sổ tay của họ, đôi khi lại trao đổi với nhau bằng những lời thì thầm. Ánh mắt họ từ dè dặt ban đầu đã chuyển sang ngạc nhiên, rồi cuối cùng là sự ấn tượng sâu sắc. Họ đã nhìn thấy không chỉ những sản phẩm chất lượng, mà còn là một hệ thống sản xuất bền vững, một cộng đồng đoàn kết, và một người lãnh đạo có tầm nhìn xa trông rộng. Sự thịnh vượng của Thôn Làng Sơn Cước không phải là ngẫu nhiên, mà là kết quả của sự lao động miệt mài và trí tuệ.

Lâm Dịch quan sát họ, trong lòng hắn một sự tự tin nhẹ nhàng dâng lên. Hắn biết, những gì họ thấy ngày hôm nay đã vượt xa mọi kỳ vọng của họ. Hắn đã không chỉ bán sản phẩm, hắn đã bán một câu chuyện, một tầm nhìn, và một mô hình thành công. Đây là nền tảng vững chắc cho bất kỳ cuộc đàm phán nào. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn nghĩ, "nhưng nó sẽ ban thưởng cho những ai biết cách tạo ra giá trị."

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm bầu trời thành một dải màu cam tím rực rỡ, hắt những vệt sáng cuối cùng lên sân đình cổ kính của Thôn Làng Sơn Cước. Mùi khói bếp từ những ngôi nhà đã bắt đầu nấu cơm tối lan tỏa, quyện lẫn với mùi hương dịu nhẹ của các loài hoa dại ven đường. Những chiếc đèn lồng đã được thắp sáng, hắt ánh vàng ấm áp lên những gương mặt đang ngồi quanh chiếc bàn gỗ lớn đặt giữa sân.

Tại sân đình, Lâm Dịch ngồi đối diện với Trương Quản Sự. Bên cạnh Lâm Dịch là Lão Hồ và Trưởng thôn Lão Vương, cả hai đều giữ vẻ mặt nghiêm túc, dõi theo từng diễn biến của cuộc đàm phán. Trương Quản Sự sau một ngày tham quan, vẻ mặt đã không còn chút nghi ngờ nào, thay vào đó là sự hài lòng và ấn tượng sâu sắc. Ông ta đã thấy một Thôn Làng Sơn Cước hoàn toàn khác, một nơi có tiềm năng lớn hơn rất nhiều so với những gì ông ta từng hình dung.

Trương Quản Sự đặt tách trà xuống bàn, tiếng gốm sứ va nhẹ vào mặt gỗ tạo ra một âm thanh thanh thoát trong không gian tĩnh lặng. "Lâm huynh, sau một ngày được mục sở thị, tôi phải thừa nhận rằng Thôn Làng Sơn Cước đã vượt xa mọi kỳ vọng của tôi. Chất lượng sản phẩm của quý làng thực sự đáng kinh ngạc, và cách Lâm huynh tổ chức mọi thứ thật khiến người ta phải nể phục." Ông ta dừng lại một chút, ánh mắt nhìn thẳng vào Lâm Dịch, trong đó chất chứa sự đánh giá cao. "Thiên Phong Thương Hội chúng tôi rất muốn đề nghị một mối hợp tác lâu dài và bền vững với quý làng."

Lâm Dịch gật đầu nhẹ. "Đó là vinh hạnh của Thôn Làng Sơn Cước." Hắn chờ đợi Trương Quản Sự đi vào trọng tâm.

"Chúng tôi muốn đề nghị một hợp đồng mua bán dài hạn. Về số lượng, chúng tôi sẵn lòng mua gấp năm lần so với đề nghị ban đầu mà Lâm huynh đã đưa ra tại Thành Cổ Thiên Phong. Tất nhiên, với mức giá ưu đãi hơn hẳn so với thị trường, đảm bảo lợi nhuận xứng đáng cho quý làng," Trương Quản Sự nói, giọng điệu chắc chắn, ánh mắt đầy tự tin. Đây là một đề nghị rất hấp dẫn, một con số có thể khiến bất kỳ thôn làng nghèo khó nào cũng phải nhảy cẫng lên vì vui mừng.

Trưởng thôn Lão Vương nghe vậy, không khỏi giật mình, đôi mắt mở to. Lão Hồ thì khẽ nhíu mày, rồi lại giãn ra. Chỉ có Lâm Dịch là vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, không hề tỏ ra quá vui mừng hay bất ngờ. Trong đầu hắn, những con số, những điều khoản đã bắt đầu được cân nhắc kỹ lưỡng. Năm lần số lượng ban đầu là một thách thức lớn, nhưng cũng là một cơ hội vàng. Tuy nhiên, đi kèm với nó là những rủi ro và trách nhiệm không nhỏ.

"Số lượng không thành vấn đề," Lâm Dịch đáp, giọng nói trầm ổn, kiên định. "Chúng tôi có thể đáp ứng được. Tuy nhiên, tôi mong rằng Thiên Phong Thương Hội có thể đảm bảo an toàn cho các chuyến hàng và hỗ trợ làng trong việc mở rộng quy mô sản xuất." Hắn hơi nghiêng người về phía trước, ánh mắt giao với Trương Quản Sự, "Đặc biệt là tuyến đường vận chuyển... Nơi biên thùy này không phải lúc nào cũng yên bình, và sự thịnh vượng của chúng tôi có thể sẽ thu hút những ánh mắt không mong muốn."

Lâm Dịch không chỉ nói về việc bảo vệ hàng hóa, mà còn ngầm ám chỉ đến việc Thiên Phong Thương Hội cần hỗ trợ Thôn Làng Sơn Cước trong việc bảo vệ chính mình. Hắn biết, Trần Thị Gia Tộc sẽ không ngồi yên khi thấy Thôn Làng Sơn Cước phát triển. Một mối quan hệ với Thiên Phong Thương Hội, một thế lực thương mại lớn, có thể sẽ tạo ra một lá chắn vô hình, khiến Trần Thị phải e dè hơn.

Trương Quản Sự nhíu mày, suy nghĩ một lát. Ông ta hiểu ý Lâm Dịch. Một thương hội lớn như Thiên Phong không chỉ quan tâm đến việc mua bán, mà còn quan tâm đến sự ổn định của nguồn cung và an toàn cho các giao dịch của mình. Bảo vệ đối tác cũng là bảo vệ lợi ích của chính họ.

"Về vấn đề vận chuyển và an toàn, Thiên Phong Thương Hội chúng tôi có những đội hộ tống chuyên nghiệp, có thể đảm bảo hàng hóa của quý làng đến nơi an toàn. Về việc mở rộng sản xuất, chúng tôi có thể cung cấp vốn vay ban đầu với lãi suất ưu đãi, và cử người có kinh nghiệm đến để hỗ trợ kỹ thuật nếu cần," Trương Quản Sự trả lời, đưa ra những điều kiện mà ông ta tin rằng sẽ làm hài lòng Lâm Dịch.

"Về hỗ trợ kỹ thuật, chúng tôi có thể tự lo liệu," Lâm Dịch lắc đầu nhẹ. "Điều chúng tôi cần hơn là sự đảm bảo về tuyến đường, và một kênh thông tin đáng tin cậy về tình hình an ninh khu vực. Đồng thời, tôi cũng mong Thiên Phong Thương Hội có thể giúp chúng tôi tiêu thụ các loại thảo dược đặc biệt từ vùng núi này. Chúng tôi có những loại thảo mộc quý hiếm, nhưng chưa có kênh tiêu thụ ổn định." Hắn tiếp tục đưa ra những yêu cầu, không ngừng tìm kiếm lợi ích tối đa cho làng. Hắn không muốn biến Thôn Làng Sơn Cước thành một nơi chỉ biết sản xuất theo đơn đặt hàng, mà muốn nó trở thành một đối tác có tiếng nói, có giá trị riêng.

Lão Hồ khẽ gật đầu, một nụ cười hài lòng hiện lên trên môi. "Lâm Dịch đã tính toán rất kỹ lưỡng." Ông ta thấy rõ sự khôn ngoan của Lâm Dịch trong việc đưa ra các điều kiện này. Không chỉ là tiền bạc, mà là sự bảo hộ, là thông tin, là mở rộng thị trường cho các sản phẩm khác, tất cả đều là những yếu tố then chốt cho sự phát triển lâu dài của làng.

Trương Quản Sự lại trầm ngâm một lúc, rồi ông ta nở một nụ cười rộng. "Được! Lâm huynh quả là người có tầm nhìn. Tôi đồng ý với những điều kiện của huynh. Thiên Phong Thương Hội sẽ đảm bảo tuyến đường vận chuyển, chia sẻ thông tin an ninh, và sẵn sàng thu mua các loại thảo dược quý hiếm của quý làng với giá tốt nhất. Chúng tôi cũng sẽ hỗ trợ xây dựng một trạm trung chuyển nhỏ ở gần đây, để thuận tiện cho việc tập kết hàng hóa."

Đây là một chiến thắng lớn cho Lâm Dịch. Hắn đã không chỉ đạt được một hợp đồng mua bán, mà còn thiết lập một mối quan hệ đối tác chiến lược, có được sự bảo hộ gián tiếp từ một thương hội lớn, và mở rộng thị trường cho các sản phẩm tiềm năng khác. Ánh mắt hắn lướt qua Trưởng thôn Lão Vương, người đang cố gắng kìm nén niềm vui sướng, và Lão Hồ, người đang gật gù tán thưởng.

"Vậy thì, chúng ta đã đạt được những thỏa thuận ban đầu rất tốt đẹp," Lâm Dịch nói, đưa tay ra, tượng trưng cho một lời hứa. "Tôi tin rằng mối hợp tác này sẽ mang lại lợi ích cho cả hai bên."

Trương Quản Sự cũng vươn tay ra, nắm chặt tay Lâm Dịch. "Tôi cũng tin như vậy. Để chính thức hóa mối hợp tác này, tôi xin mời Lâm huynh đến Thành Cổ Thiên Phong trong vòng mười ngày tới. Khi đó, chúng ta sẽ cùng ký kết hợp đồng chi tiết, và tôi sẽ giới thiệu Lâm huynh với Tổng Quản của Thiên Phong Thương Hội. Đây là một cơ hội tốt để quý làng mở rộng tầm ảnh hưởng của mình." Nói rồi, ông ta rút ra từ trong tay áo một tấm thẻ bài bằng gỗ mun chạm khắc tinh xảo, đưa cho Lâm Dịch. Tấm thẻ bài nặng trịch, chạm vào mát lạnh, trên đó khắc chìm ba chữ "Thiên Phong Lệnh".

Lâm Dịch cầm lấy tấm thẻ bài, cảm nhận sự rắn chắc của nó. Hắn biết, đây không chỉ là một lời mời, mà còn là một dấu hiệu của sự tôn trọng và tin tưởng. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ, "và giờ đây, ta đã mở ra một con đường mới cho sự sinh tồn đó."

Bầu trời đã hoàn toàn chìm vào bóng đêm, chỉ còn lại ánh sao lấp lánh và vầng trăng khuyết treo lơ lửng. Cuộc đàm phán kết thúc với một kết quả mỹ mãn. Thôn Làng Sơn Cước đã chính thức bước một chân ra khỏi vùng biên ải hẻo lánh, hòa nhập vào dòng chảy thương mại của thế giới bên ngoài. Sự hợp tác với Thiên Phong Thương Hội hứa hẹn sẽ mang lại sự giàu có và phát triển vượt bậc cho Thôn Làng Sơn Cước. Tuy nhiên, Lâm Dịch cũng ý thức được rằng, cùng với sự phát triển đó là những mối đe dọa lớn hơn, những ánh mắt ghen ghét từ các thế lực khác, đặc biệt là Trần Thị Gia Tộc, sẽ không bao giờ buông tha.

Việc hắn được mời đến Thành Cổ Thiên Phong báo hiệu anh sẽ tiếp xúc sâu rộng hơn với thế giới bên ngoài, không chỉ giới thương nhân mà có thể cả quan lại và các thế lực khác. Đây là một bước ngoặt quan trọng, một cánh cửa mở ra một thế giới rộng lớn hơn, nhưng cũng đầy rẫy cạm bẫy. Lâm Dịch nhìn tấm Thiên Phong Lệnh trong tay, ánh mắt trầm tư. Con đường phía trước còn dài, và những thử thách mới đang chờ đợi. Nhưng hắn đã sẵn sàng.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free