Lạc thế chi nhân - Chương 128: Dấn Bước Thiên Phong: Mở Cánh Cửa Thương Trường
Bầu trời đã hoàn toàn chìm vào bóng đêm, chỉ còn lại ánh sao lấp lánh và vầng trăng khuyết treo lơ lửng. Cuộc đàm phán kết thúc với một kết quả mỹ mãn. Thôn Làng Sơn Cước đã chính thức bước một chân ra khỏi vùng biên ải hẻo lánh, hòa nhập vào dòng chảy thương mại của thế giới bên ngoài. Sự hợp tác với Thiên Phong Thương Hội hứa hẹn sẽ mang lại sự giàu có và phát triển vượt bậc cho Thôn Làng Sơn Cước. Tuy nhiên, Lâm Dịch cũng ý thức được rằng, cùng với sự phát triển đó là những mối đe dọa lớn hơn, những ánh mắt ghen ghét từ các thế lực khác, đặc biệt là Trần Thị Gia Tộc, sẽ không bao giờ buông tha.
Việc hắn được mời đến Thành Cổ Thiên Phong báo hiệu anh sẽ tiếp xúc sâu rộng hơn với thế giới bên ngoài, không chỉ giới thương nhân mà có thể cả quan lại và các thế lực khác. Đây là một bước ngoặt quan trọng, một cánh cửa mở ra một thế giới rộng lớn hơn, nhưng cũng đầy rẫy cạm bẫy. Lâm Dịch nhìn tấm Thiên Phong Lệnh trong tay, ánh mắt trầm tư. Con đường phía trước còn dài, và những thử thách mới đang chờ đợi. Nhưng hắn đã sẵn sàng.
***
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang vờn qua đỉnh núi, xua đi màn sương mỏng giăng trên những mái tranh nâu sẫm, Thôn Làng Sơn Cước đã thức giấc với một nhịp điệu khác thường. Khí trời se lạnh của buổi sớm biên thùy len lỏi qua từng kẽ lá, mang theo mùi đất ẩm, mùi khói gỗ vừa nhóm và cả mùi phân gia súc quen thuộc. Tiếng gà gáy vang vọng từ xa, tiếng trẻ con lách chách gọi nhau chơi đùa, và tiếng bước chân dồn dập của những người dân làng đang hối hả tập trung trước sân đình, nơi đoàn xe ngựa của Thiên Phong Thương Hội đã đậu sẵn từ đêm qua.
Trong số những người đang tụ tập, có một nhóm nhỏ đứng riêng biệt, ánh mắt không rời khỏi một thiếu niên gầy gò, hơi xanh xao nhưng ánh mắt lại sâu thẳm và kiên định. Đó là Lâm Dịch. Hắn đang mặc một bộ y phục vải thô sạch sẽ nhất, tuy vẫn còn vá víu ở vài chỗ nhưng đã được giặt giũ cẩn thận. Bên cạnh hắn là Trần Nhị Cẩu, thằng bé có vóc dáng trung bình, gương mặt còn chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng ngời, nhanh nhẹn, lúc này đang hớn hở ra mặt. Trần Nhị Cẩu khoác trên mình bộ quần áo mới được Lâm Dịch sắm cho, tuy không phải gấm vóc lụa là nhưng cũng là đồ tốt hơn hẳn những bộ cánh cũ kỹ mà nó vẫn thường mặc. Nó nhìn xung quanh với vẻ háo hức không che giấu, như một chú chó nhỏ sắp được ra khỏi cũi.
Phía trước Lâm Dịch là cha mẹ hắn. Lâm phụ, với mái tóc đã điểm bạc và làn da sạm nắng, nắm chặt tay hắn, ánh mắt đong đầy sự lo lắng. “Dịch nhi, con đi đường cẩn thận, thành phố lớn phức tạp lắm,” ông nói, giọng khàn khàn vì tuổi tác và những năm tháng lao động vất vả. Nỗi lo của người cha hiện rõ trên từng nếp nhăn. Ông biết con trai mình đã lớn, đã gánh vác nhiều trọng trách, nhưng trong mắt ông, Lâm Dịch vẫn là đứa trẻ cần được che chở.
Lâm mẫu, người phụ nữ tần tảo với đôi mắt hiền từ, nhẹ nhàng chỉnh lại vạt áo cho Lâm Dịch. Bà không nói gì nhiều, chỉ có ánh mắt trìu mến và một cái siết tay thật chặt, như muốn truyền toàn bộ sự ấm áp và bình an của người mẹ vào con. Bà biết con trai mình đang làm những việc lớn lao cho làng, cho gia đình, nhưng bà cũng hiểu rõ những hiểm nguy tiềm tàng khi bước ra khỏi mảnh đất quen thuộc này.
Lâm Tiểu Nguyệt, em gái hắn, níu lấy ống tay áo của ca ca, đôi mắt to tròn long lanh sắp sửa trực trào. "Ca ca, ca ca đi rồi ai chơi với Tiểu Nguyệt?" Giọng nói non nớt của con bé khiến trái tim Lâm Dịch như thắt lại. Hắn khẽ cúi xuống, xoa đầu em gái, ánh mắt dịu dàng hơn bao giờ hết. "Tiểu Nguyệt ngoan, ca ca đi vài ngày rồi sẽ về. Ở nhà phải giúp đỡ cha mẹ, có biết không?" Hắn cố gắng giữ cho giọng điệu thật bình tĩnh, nhưng trong lòng lại dâng lên một nỗi xót xa khó tả. Chuyến đi này, không chỉ là vì làng, mà còn là vì tương lai của cả gia đình hắn.
Lâm Dịch gật đầu trấn an cha mẹ, giọng nói chắc chắn, pha lẫn sự kiên định. “Cha mẹ yên tâm, con sẽ lo liệu ổn thỏa. Nhị Cẩu đi cùng con cũng sẽ học hỏi được nhiều.” Hắn quay sang Nhị Cẩu, khẽ nháy mắt. Nhị Cẩu lập tức hiểu ý, ưỡn ngực ra vẻ người lớn, miệng cười toe toét. “Đại ca yên tâm, có Nhị Cẩu đi cùng, không ai dám bắt nạt đại ca đâu!” Nó vỗ ngực hùng hồn, khiến Lâm Dịch và cha mẹ hắn bật cười, không khí bớt đi phần nào sự căng thẳng.
Xa xa, Lão Hồ, với tấm lưng còng và mái tóc bạc phơ, chậm rãi tiến đến. Đôi mắt tinh anh của ông nheo lại dưới ánh nắng ban mai, nhìn thẳng vào Lâm Dịch. Ông không nói nhiều lời hoa mỹ, chỉ đơn giản đưa ra lời khuyên mà ông đã đúc kết được từ cả đời người. “Thành phố là cơ hội, nhưng cũng là cái bẫy. Hãy dùng mắt để nhìn, dùng tai để nghe, nhưng đừng để lòng mình lung lay bởi những cái hào nhoáng bên ngoài. Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người.” Lão Hồ vỗ nhẹ lên vai Lâm Dịch, một cái vỗ đầy ẩn ý và tin tưởng.
Lâm Dịch khẽ gật đầu, khắc ghi từng lời của Lão Hồ vào tâm trí. Hắn hiểu rõ ý nghĩa sâu xa của những lời ấy. Thành phố lớn, với sự phồn hoa và cơ hội, luôn đi kèm với những hiểm nguy và cạm bẫy khó lường. Hắn tự nhủ, "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu." Và để sinh tồn, hắn cần phải luôn giữ sự tỉnh táo, không ngừng quan sát và suy luận. Tri thức không chỉ là những gì hắn học được từ kiếp trước, mà còn là khả năng thích nghi và học hỏi từ môi trường hiện tại. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nghĩ.
Đoàn xe ngựa của Mã Đại Ca đã sẵn sàng. Mã Đại Ca, với vóc dáng cường tráng, da ngăm đen vì nắng gió, nụ cười sảng khoái, vẫy tay chào mọi người. “Đi thôi, hai vị tiểu huynh đệ! Đường xa vạn dặm, chúng ta phải xuất phát sớm để kịp đến Thành Cổ Thiên Phong trước khi trời tối!”
Lâm Dịch ôm tạm biệt cha mẹ và em gái lần cuối, cảm nhận hơi ấm từ những người thân yêu. Hắn biết, mỗi bước đi của hắn bây giờ không chỉ là cho riêng hắn, mà còn là cho cả Thôn Làng Sơn Cước, cho những người đã đặt niềm tin vào hắn. Hắn leo lên chiếc xe ngựa, Trần Nhị Cẩu nhanh nhẹn ngồi kế bên. Đoàn xe bắt đầu lăn bánh, tiếng bánh xe lộc cộc trên con đường đất quen thuộc.
Lâm Dịch ngoảnh đầu nhìn lại. Thôn Làng Sơn Cước dần lùi xa, những mái nhà tranh li ti ẩn hiện dưới rặng núi xanh biếc. Ánh nắng ban mai rải vàng trên những cánh đồng lúa xanh non, tạo nên một khung cảnh bình yên đến nao lòng. Hắn biết, sự bình yên này là thành quả của những nỗ lực không ngừng nghỉ, nhưng nó cũng mong manh như sương khói. Bước chân ra khỏi đây, hắn sẽ đối mặt với một thế giới hoàn toàn khác, một thế giới mà hắn chỉ mới bắt đầu hiểu rõ. Nỗi lo lắng và sự tò mò đan xen trong lòng hắn, nhưng trên tất cả, là sự quyết tâm. Hắn đã sẵn sàng để đối mặt với bất cứ điều gì đang chờ đợi ở phía trước.
***
Sau ba ngày đường dài, đoàn xe ngựa cuối cùng cũng đến được Thành Cổ Thiên Phong. Khi cánh cổng thành đồ sộ, được xây bằng đá xám vững chãi, hiện ra trước mắt, Trần Nhị Cẩu đã không kìm được tiếng thốt lên kinh ngạc. "Trời ơi, đây... đây là thành phố sao? To lớn quá!" Đôi mắt nó mở to hết cỡ, nhìn chằm chằm vào những bức tường thành cao vút, những tháp canh vươn lên uy nghi, như những người khổng lồ canh gác cho một giấc ngủ vĩ đại. Những công trình kiến trúc đá vững chãi, mái ngói cong vút, cùng những chạm khắc tinh xảo trên các bức tường và cửa sổ đã khiến thằng bé như lạc vào một thế giới khác.
Lâm Dịch cũng không khỏi bị choáng ngợp. Dù đã từng sống ở một thế giới hiện đại với những tòa nhà chọc trời, nhưng sự hùng vĩ và cổ kính của Thành Cổ Thiên Phong lại mang một vẻ đẹp hoàn toàn khác, một vẻ đẹp của lịch sử và sự trường tồn. Kiến trúc nơi đây pha trộn giữa sự cổ điển và những nét phát triển theo thời gian, với những tòa nhà cao tầng xen kẽ, tạo nên một đường chân trời độc đáo. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi gia vị nồng nàn, mùi thức ăn đường phố hấp dẫn, và cả hương trầm thoang thoảng từ những đền thờ cổ kính. Tất cả tạo nên một bản giao hưởng mùi hương đặc trưng của một thành phố lớn.
"Thế giới này quả nhiên không nhỏ... Thôn làng chỉ là một hạt cát," Lâm Dịch thầm nghĩ. Hắn nhận ra sự hạn hẹp trong tầm nhìn của mình bấy lâu nay. Thôn Làng Sơn Cước, dù đã được hắn xây dựng và phát triển đến đâu, vẫn chỉ là một điểm nhỏ bé trên bản đồ rộng lớn của Đại Hạ vương triều. Thành phố này, với dòng người tấp nập, những xe ngựa, kiệu hoa qua lại không ngừng, tiếng rao hàng của tiểu thương, tiếng bánh xe ngựa lăn trên những con đường lát đá, thỉnh thoảng còn có tiếng va chạm kiếm và dao động linh khí từ các cao thủ, tất cả tạo nên một bầu không khí sôi động, tràn đầy năng lượng, nhưng cũng tiềm ẩn sự căng thẳng của cạnh tranh và đấu đá.
Mã Đại Ca điêu luyện điều khiển đoàn xe luồn lách qua dòng người đang đổ về cổng thành. Những người lính canh gác với áo giáp sáng loáng và vũ khí sắc bén đứng thẳng tắp, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng người, từng cỗ xe. Lâm Dịch nhận thấy sự cẩn trọng và chặt chẽ trong hệ thống an ninh của thành phố. Điều này cho thấy Thành Cổ Thiên Phong không chỉ là một trung tâm thương mại mà còn là một nơi có tầm quan trọng chiến lược.
Khi đoàn xe đã vào trong thành, sự sầm uất càng trở nên rõ rệt. Những con phố rộng lớn, san sát những cửa hàng, quán ăn, tiệm thuốc, tiệm rèn. Đủ loại hàng hóa được bày bán, từ vải vóc lụa là, đồ gốm sứ tinh xảo, đến vũ khí, trang sức. Người qua lại đông như mắc cửi, đủ mọi thành phần: thương nhân râu ria xồm xoàm, học giả áo dài thướt tha, võ sĩ lưng đeo kiếm, và cả những người phàm tục kiếm sống qua ngày. Lâm Dịch lặng lẽ quan sát, cố gắng thu thập càng nhiều thông tin càng tốt. Hắn chú ý đến cách mọi người ăn mặc, cách họ giao tiếp, những loại hàng hóa phổ biến, và cả những ánh mắt dò xét, cảnh giác mà một số người dành cho nhau.
Nhị Cẩu vẫn còn đang say sưa ngắm nhìn mọi thứ, miệng không ngừng xuýt xoa. "Đại ca, huynh nhìn kìa! Cái tiệm bánh kia thơm quá! Còn có cả những cô nương xinh đẹp nữa!" Nó chỉ trỏ khắp nơi, vẻ mặt rạng rỡ như đứa trẻ được thả vào một cửa hàng kẹo khổng lồ.
Lâm Dịch khẽ mỉm cười trước sự hồn nhiên của Nhị Cẩu. Hắn biết, chuyến đi này không chỉ là một cơ hội kinh doanh, mà còn là một trải nghiệm quý giá cho thằng bé, giúp nó mở rộng tầm mắt và trưởng thành hơn. "Cứ từ từ mà ngắm, còn nhiều cái hay hơn thế này nhiều," hắn nói với Nhị Cẩu, giọng điệu trầm ấm.
Mã Đại Ca dẫn đoàn xe đi thẳng đến một khu vực sầm uất hơn, nơi có những kiến trúc lớn hơn, bề thế hơn. "Kia rồi, Thiên Phong Thương Hội!" ông hô lên, chỉ tay về phía một tòa nhà lầu ba tầng bằng đá xanh, mái ngói cong vút, cổng ra vào được chạm trổ hình rồng phượng tinh xảo. Trước cổng, một người đàn ông trung niên, ăn mặc gọn gàng, vẻ mặt có chút xảo quyệt nhưng đôi mắt tinh anh, đang đứng chờ. Đó chính là Trương Quản Sự.
Khi đoàn xe dừng lại, Trương Quản Sự bước đến với nụ cười niềm nở. Ông ta nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy vẻ trọng thị. "Lâm huynh đệ đã đến, Thiên Phong Thương Hội chúng tôi thật vinh hạnh!" Ông ta nói, giọng điệu ấm áp và chân thành. "Đường xá xa xôi, chắc huynh đệ đã mệt mỏi. Mời vào trong, chúng ta có thể bàn bạc chi tiết hơn."
Lâm Dịch bước xuống xe, ánh mắt quan sát kỹ lưỡng Trương Quản Sự. Vị quản sự này không chỉ là một thương nhân khôn ngoan mà còn là một người biết cách đối nhân xử thế, biết nắm bắt tâm lý người đối diện. Hắn thầm đánh giá cao Trương Quản Sự. "Cảm ơn Trương Quản Sự đã chờ đợi. Chuyến đi tuy vất vả nhưng cũng đã mở mang tầm mắt cho chúng tôi rất nhiều," Lâm Dịch đáp lời, giọng điệu trầm tĩnh nhưng không kém phần lịch sự. Hắn không quên liếc nhìn Nhị Cẩu, thằng bé đang đứng cạnh với vẻ mặt đầy ngưỡng mộ, như thể Lâm Dịch vừa làm được một điều vĩ đại.
Trương Quản Sự ra hiệu cho người của mình tiếp quản việc bốc dỡ hàng hóa và chăm sóc xe ngựa. Ông ta dẫn Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu vào bên trong tổng bộ Thiên Phong Thương Hội. Từng bước chân qua ngưỡng cửa, Lâm Dịch cảm nhận được sự chuyển mình từ cái ồn ào, náo nhiệt bên ngoài sang một không gian khác, tinh tế và sang trọng hơn. Hắn biết, đây chính là nơi mà những quyết định lớn lao sẽ được đưa ra, nơi mà số phận của Thôn Làng Sơn Cước sẽ được định đoạt.
***
Bên trong tổng bộ Thiên Phong Thương Hội, không khí hoàn toàn khác biệt so với sự ồn ào của đường phố bên ngoài. Mùi nước hoa đắt tiền thoang thoảng, xen lẫn hương gỗ đánh bóng và một chút linh khí nhẹ từ những vật phẩm quý giá được trưng bày. Ánh sáng dịu nhẹ từ những khung cửa sổ lớn và đèn lồng treo cao chiếu rọi, tạo nên một không gian tinh tế và trang trọng. Từng bước chân Lâm Dịch cảm nhận được sự nhộn nhịp ngầm, nhưng không hề ồn ào, như một cỗ máy khổng lồ đang vận hành trơn tru. Đây là nơi quyền lực và tài phú hội tụ, nơi mà mỗi cử chỉ, mỗi lời nói đều mang trọng lượng riêng.
Trương Quản Sự dẫn Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu vào một căn phòng làm việc sang trọng ở tầng hai. Căn phòng rộng rãi với bàn ghế gỗ lim chạm khắc tinh xảo, những bức tranh thủy mặc treo trên tường, và một giá sách lớn chất đầy những cuốn sách cổ. Trên bàn trà đã có sẵn ấm trà nóng hổi, tỏa ra hương thơm dịu nhẹ, cùng vài món điểm tâm nhỏ.
"Mời Lâm huynh đệ an tọa," Trương Quản Sự nói, chỉ tay về phía chiếc ghế đối diện bàn làm việc của ông ta. Lâm Dịch điềm đạm ngồi xuống, Trần Nhị Cẩu đứng nép phía sau hắn, ánh mắt vẫn còn bỡ ngỡ nhìn ngắm mọi thứ xung quanh.
"Trước khi đi vào chi tiết, xin mời Lâm huynh đệ dùng trà để xua tan mệt mỏi," Trương Quản Sự nói, tự tay rót một chén trà nóng hổi đặt trước mặt Lâm Dịch. Lâm Dịch nhấp một ngụm, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm thanh khiết của trà lan tỏa trong khoang miệng. Hắn biết đây là một động thái thể hiện sự trọng thị và cũng là một cách để thăm dò thái độ của hắn.
"Trà ngon lắm, cảm ơn Trương Quản Sự," Lâm Dịch đáp, giọng điệu bình thản. Hắn không vội vàng, mà chờ đợi đối phương bắt đầu.
Trương Quản Sự mỉm cười. "Lâm huynh đệ quả là người biết thưởng trà. Vậy thì, chúng ta hãy đi thẳng vào vấn đề chính. Về hợp đồng giao thương giữa Thiên Phong Thương Hội và Thôn Làng Sơn Cước của huynh, tôi đã chuẩn bị xong xuôi các điều khoản như đã thảo luận." Ông ta đẩy một cuộn giấy da lớn được buộc bằng sợi tơ vàng về phía Lâm Dịch.
Lâm Dịch mở cuộn giấy ra, cẩn thận đọc từng dòng. Mặc dù ngôn ngữ cổ đại có phần khác biệt, nhưng với khả năng thích nghi và tư duy logic của mình, hắn nhanh chóng nắm bắt được nội dung chính. Hắn không chỉ đọc lướt qua mà còn dừng lại ở những điều khoản nhỏ, những chi tiết mà một người bình thường có thể bỏ qua. Hắn hỏi rõ về các điều khoản thanh toán, phương thức vận chuyển cụ thể, trách nhiệm của mỗi bên trong trường hợp xảy ra rủi ro, và cả những điều khoản về chất lượng sản phẩm.
"Về điều khoản này," Lâm Dịch chỉ vào một đoạn trên hợp đồng, "nếu sản phẩm của chúng tôi gặp vấn đề về chất lượng do yếu tố khách quan như thời tiết hoặc sâu bệnh, Thiên Phong Thương Hội sẽ có chính sách hỗ trợ nào không? Và về việc kiểm định chất lượng, liệu chúng tôi có thể cử người tham gia vào quy trình đó để đảm bảo tính minh bạch không?"
Trương Quản Sự ngạc nhiên. Ông ta đã từng giao dịch với rất nhiều thương nhân và trưởng làng, nhưng hiếm ai lại có cái nhìn chi tiết và chuyên nghiệp như Lâm Dịch. Hầu hết đều chỉ quan tâm đến giá cả và số lượng. "Lâm huynh đệ quả là người tài, không ngờ lại am hiểu sâu sắc về các điều khoản thương mại như vậy. Thiên Phong Thương Hội chúng tôi rất vui khi có được đối tác như huynh." Ông ta không che giấu sự thán phục. "Về vấn đề chất lượng, chúng tôi sẽ có điều khoản hỗ trợ hợp lý nếu là do yếu tố bất khả kháng. Và về việc cử người tham gia kiểm định, đó là một đề xuất rất hay, chúng tôi hoàn toàn có thể sắp xếp. Điều đó càng khẳng định sự tự tin của Thôn Làng Sơn Cước vào sản phẩm của mình."
Lâm Dịch khẽ mỉm cười. "Quản Sự quá khen. Chỉ là may mắn học hỏi được chút ít từ các tiền bối. Mong rằng sự hợp tác này sẽ mang lại lợi ích cho cả hai bên." Hắn biết mình đã gây được ấn tượng tốt. Trong thế giới này, tri thức và sự hiểu biết về quy tắc vận hành của nó chính là vũ khí mạnh nhất của hắn. Hắn không có thiên phú tu luyện, không có 'bàn tay vàng', nhưng hắn có bộ óc của một người hiện đại, một lợi thế vô cùng lớn. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nhắc nhở bản thân.
Sau khi trao đổi thêm vài chi tiết nhỏ, mọi điều khoản đã được thống nhất. Lâm Dịch và Trương Quản Sự cùng đặt bút ký vào hợp đồng. Nét chữ của Lâm Dịch tuy không uyển chuyển như thư pháp cổ điển nhưng lại rất rõ ràng và dứt khoát. Khoảnh khắc bút chạm giấy, một kỷ nguyên mới đã chính thức mở ra cho Thôn Làng Sơn Cước.
Trương Quản Sự nâng chén trà mời Lâm Dịch, ánh mắt đầy vẻ trọng thị. "Hợp tác vui vẻ, Lâm huynh đệ. Tôi tin rằng mối quan hệ này sẽ ngày càng bền chặt và phát triển."
Lâm Dịch cũng nâng chén trà đáp lễ. "Tôi cũng tin như vậy." Hắn khẽ liếc nhìn Trần Nhị Cẩu, thằng bé đang đứng cạnh với vẻ mặt đầy tự hào, như thể chính nó vừa ký kết hợp đồng tỷ bạc. Nhìn thấy sự phấn khích của Nhị Cẩu, Lâm Dịch lại càng cảm thấy trách nhiệm của mình.
Trong đầu hắn, những suy nghĩ về tương lai đang cuồn cuộn. "Mọi thứ đã đi vào quỹ đạo. Giờ là lúc tìm hiểu xem con cá lớn nào đang bơi trong cái ao này." Hợp đồng này chỉ là bước khởi đầu. Để thực sự vững vàng trong thế giới này, hắn cần phải hiểu rõ hơn về các thế lực đang chi phối Thành Cổ Thiên Phong, về những cơ hội và thách thức tiềm ẩn. Hắn biết, sự phát triển luôn đi kèm với sự chú ý, và sự chú ý luôn kéo theo những rắc rối.
***
Khi ánh chiều tà cuối cùng đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, Thành Cổ Thiên Phong bừng sáng với hàng ngàn ánh đèn lồng rực rỡ, lấp lánh như những đốm sao trên mặt đất. Sau khi ký kết hợp đồng, Trương Quản Sự đã sắp xếp cho Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu nghỉ tại Quán Trọ Lạc Nguyệt, một trong những quán trọ lớn và nổi tiếng nhất thành phố. Tòa nhà gỗ hai tầng với những mái ngói cong vút, đèn lồng đỏ treo khắp nơi, tạo nên một không gian ấm cúng và mời gọi.
Phòng trọ của Lâm Dịch và Nhị Cẩu khá rộng rãi và sạch sẽ, với một chiếc giường lớn trải nệm êm ái, một bộ bàn ghế nhỏ và một ấm trà luôn được giữ nóng. Mùi khói gỗ từ lò sưởi ấm áp lan tỏa khắp phòng, xua đi cái lạnh se sắt của đêm thu.
Trần Nhị Cẩu, sau khi tắm rửa sạch sẽ, lập tức nhảy phóc lên giường, lăn qua lăn lại trên tấm nệm êm ái. "Đại ca, sướng quá! Chưa bao giờ đệ được ngủ trên cái giường êm như thế này!" Nó reo lên, vẻ mặt mãn nguyện. "Chúng ta đã có hợp đồng lớn rồi, sao còn không nghỉ ngơi?" Nó hỏi, thấy Lâm Dịch vẫn ngồi trầm ngâm bên bàn trà, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Lâm Dịch khẽ lắc đầu, đưa tay rót một chén trà nóng. "Vàng bạc không tự sinh ra, cũng không tự nhiên mà đến. Muốn giữ được nó, phải biết được những gì đang xảy ra xung quanh." Hắn nói khẽ, giọng điệu mang chút ẩn ý. "Hơn nữa, đây là lần đầu tiên chúng ta đặt chân đến thành phố lớn này. Ta cần phải tìm hiểu."
Nhị Cẩu gãi đầu, vẻ mặt mơ hồ. Nó không hiểu hết được những lời sâu xa của Lâm Dịch, nhưng nó tin tưởng vào đại ca mình tuyệt đối. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Nó lập tức nhảy xuống giường, mặc lại quần áo. "Vậy chúng ta đi đâu, đại ca?"
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. "Chúng ta sẽ xuống đại sảnh. Nghe ngóng một chút chuyện phiếm, xem xem thành phố này có gì đặc biệt." Hắn đứng dậy, chỉnh lại y phục, trong lòng đã có một kế hoạch rõ ràng. Hắn cần thông tin, càng nhiều càng tốt.
Đại sảnh của Quán Trọ Lạc Nguyệt vào buổi tối đông đúc và náo nhiệt. Tiếng trò chuyện ồn ào, tiếng bát đĩa va chạm lách cách, tiếng cười nói giòn giã, và cả tiếng chén rượu cụng nhau leng keng tạo nên một bản hòa tấu sống động. Mùi thức ăn thơm lừng từ nhà bếp bay ra, hòa quyện với mùi rượu nồng và không khí cũ kỹ đặc trưng của một quán trọ lâu đời.
Lâm Dịch chọn một góc khuất gần cửa sổ, nơi hắn có thể quan sát được phần lớn đại sảnh mà không quá nổi bật. Hắn gọi một ấm trà và vài món điểm tâm nhẹ, giả vờ thưởng thức. Trần Nhị Cẩu ngồi đối diện hắn, đôi mắt không ngừng đảo quanh, tò mò nhìn ngắm những vị khách đủ mọi thành phần.
Lâm Dịch không ngừng lắng nghe. Hắn tập trung vào những mẩu chuyện phiếm, những lời đồn đại, những cuộc tranh cãi nhỏ, cố gắng ghép nối các mảnh thông tin lại với nhau. Hắn biết, những điều nhỏ nhặt nhất đôi khi lại chứa đựng những manh mối quan trọng nhất về tình hình chính trị, kinh tế và xã hội của thành phố.
"Nghe nói Trần Thị Gia Tộc dạo này đang gặp chút rắc rối ở vùng biên giới phía Đông," một người đàn ông râu rậm ngồi bàn bên cạnh nói nhỏ với bạn mình. "Có vẻ như một số thôn làng nhỏ bé đang bắt đầu cựa quậy, không còn dễ dàng bị bọn chúng chèn ép nữa."
Lâm Dịch khẽ nhíu mày. Trần Thị Gia Tộc. Hắn nhớ rõ cái tên này. Đó là thế lực địa phương đã từng tìm cách áp bức Thôn Làng Sơn Cước. Nghe thấy tin tức này, trong lòng hắn dâng lên một tia vui vẻ nhẹ nhõm, nhưng hắn cũng hiểu rằng đây chỉ là một phần nhỏ của bức tranh.
"Nhưng mà," người bạn kia đáp lời, giọng điệu đầy vẻ khinh thường, "dù sao Trần Thị vẫn là một thế lực lớn. Mấy cái làng nhỏ bé đó làm sao chống lại được. Cùng lắm là một đợt trấn áp mạnh tay hơn thôi."
Lâm Dịch vẫn giữ vẻ mặt bình thản, nhưng trong lòng hắn, những suy nghĩ đang cuồn cuộn. Hắn biết, dù có những thành công bước đầu, Thôn Làng Sơn Cước vẫn rất yếu ớt so với những thế lực như Trần Thị. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ. Để tồn tại, hắn phải không ngừng nỗ lực, không ngừng tìm kiếm đồng minh và hiểu rõ đối thủ.
Khi đang lắng nghe, Lâm Dịch cảm thấy một ánh mắt đang dò xét mình. Hắn khẽ ngẩng đầu, lướt qua đám đông. Một người đàn ông mập mạp, khuôn mặt tròn trịa, đôi mắt nhỏ nhưng sắc bén, đang ngồi ở một bàn gần đó, giả vờ uống rượu nhưng ánh mắt lại không ngừng hướng về phía hắn. Hắn mặc trang phục lụa sang trọng, chứng tỏ địa vị không hề nhỏ. Có vẻ như đây là một trong những đối thủ cạnh tranh của Thiên Phong Thương Hội, hoặc một kẻ nào đó có mối liên hệ với Trần Thị.
"Đã có người chú ý rồi. Tốt, vậy là mình không vô hình," Lâm Dịch thầm nghĩ. Hắn biết, việc Thiên Phong Thương Hội ký hợp đồng với một thôn làng nhỏ bé như Thôn Làng Sơn Cước chắc chắn sẽ gây ra sự chú ý. Sự 'phất lên' bất ngờ của làng hắn sẽ khiến nhiều người tò mò, và một số kẻ sẽ không ngần ngại tìm cách lợi dụng hoặc gây khó dễ.
"Đại ca, huynh có thấy không? Cái lão béo kia cứ nhìn chúng ta chằm chằm," Trần Nhị Cẩu thì thầm, vẻ mặt hơi khó chịu.
Lâm Dịch khẽ ra hiệu cho Nhị Cẩu bình tĩnh. "Cứ coi như không có gì. Càng tỏ ra sợ hãi, chúng ta càng dễ bị bắt nạt." Hắn quay lại chén trà của mình, nhưng tai vẫn dỏng lên lắng nghe.
Một tiếng bàn tán xì xào khác lọt vào tai hắn: "...Thôn Làng Sơn Cước đó sao? Nghe nói nhỏ bé mà lại được Thiên Phong Thương Hội ưu ái đến vậy... Chắc chắn có điều gì đó mờ ám."
Lâm Dịch khẽ siết chặt tấm Thiên Phong Lệnh trong tay áo, cảm nhận sức nặng của nó như một lời nhắc nhở về những thử thách sắp tới. Thành Cổ Thiên Phong không chỉ là một trung tâm thương mại, mà còn là một đấu trường phức tạp với vô số thế lực ngầm. Hắn nhận ra, nơi đây còn ẩn chứa nhiều bí mật và cơ hội khác, không chỉ dừng lại ở thương mại nông sản. Những thảo dược quý hiếm từ núi rừng, những công cụ cải tiến mà hắn có thể giới thiệu, tất cả đều là những tiềm năng chưa được khai thác.
Đêm dần về khuya, những tiếng ồn ào trong đại sảnh cũng dần lắng xuống. Lâm Dịch uống cạn chén trà cuối cùng, trong lòng đầy rẫy những suy tư. Chuyến đi này đã mở ra một chân trời mới, nhưng cũng đặt ra vô số câu hỏi và thách thức. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng rọi sáng những mái nhà cổ kính của Thành Cổ Thiên Phong, vẻ đẹp tráng lệ nhưng cũng đầy vẻ bí ẩn. Con đường phía trước chắc chắn sẽ không dễ dàng, nhưng Lâm Dịch đã sẵn sàng. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," và để làm được điều đó, hắn phải không ngừng tiến lên.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.