Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 129: Kho Lương Thần Tích: An Bài Cho Ngày Mai

Ánh trăng vằng vặc trải bạc lên những mái ngói cổ kính của Thành Cổ Thiên Phong, biến thành phố vốn náo nhiệt thành một bức tranh trầm mặc, nhuốm màu huyền bí. Lâm Dịch, sau những giờ phút căng thẳng tại quán trà, đã cùng Trần Nhị Cẩu trở về Thiên Phong Thương Hội, nơi Trương Quản Sự đã sắp xếp chỗ nghỉ cho họ. Dù thân thể đã mỏi mệt sau một ngày dài di chuyển và thu thập thông tin, tâm trí Lâm Dịch vẫn không ngừng hoạt động. Hắn nằm trên chiếc giường cứng cáp, đôi mắt mở thao láo nhìn lên trần nhà tối đen, từng mẩu đối thoại, từng ánh mắt dò xét hắn bắt gặp ở quán trà cứ lởn vởn trong đầu.

Cái cảm giác bị theo dõi, cái ánh mắt sắc bén của người đàn ông mập mạp kia, cùng với những lời xì xào về Trần Thị Gia Tộc đang gặp rắc rối ở biên giới, tất cả đều là những mảnh ghép của một bức tranh lớn hơn mà Lâm Dịch đang cố gắng hình dung. Thành Cổ Thiên Phong, với vẻ ngoài phồn hoa tráng lệ, ẩn chứa vô số những hiểm nguy và cạm bẫy. Hắn chợt nhớ lại lời nói của người bạn của gã râu rậm: “dù sao Trần Thị vẫn là một thế lực lớn. Mấy cái làng nhỏ bé đó làm sao chống lại được. Cùng lắm là một đợt trấn áp mạnh tay hơn thôi.” Lời nói đó như một nhát búa giáng mạnh vào sự tự mãn thoáng qua của Lâm Dịch.

"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Câu nói quen thuộc đó lại vang vọng trong tâm trí hắn. Thôn Làng Sơn Cước đã có những bước tiến lớn, nhưng so với những thế lực đã ăn sâu bám rễ như Trần Thị Gia Tộc, họ vẫn chỉ là một đốm lửa nhỏ bé giữa đêm tối, dễ dàng bị dập tắt nếu không cẩn trọng. Thiên Phong Lệnh trong tay áo hắn giờ đây không còn chỉ là biểu tượng của cơ hội, mà còn là gánh nặng của trách nhiệm. Nó là minh chứng cho sự chú ý mà Thôn Làng Sơn Cước đã thu hút, và sự chú ý ấy, trong một thế giới đầy rẫy cường quyền và mưu toan, có thể là con dao hai lưỡi.

Lâm Dịch biết, việc ký kết hợp đồng với Thiên Phong Thương Hội sẽ mang lại sự thịnh vượng, nhưng cũng sẽ đặt Thôn Làng Sơn Cước vào tầm ngắm của nhiều kẻ thèm khát. Hắn cần phải trở về, không chỉ để tiếp tục công việc thương mại, mà còn để củng cố nền tảng vững chắc hơn cho làng. An ninh lương thực, đó là điều tối quan trọng. Trong lịch sử của thế giới cũ của hắn, những cuộc chiến tranh, những biến động xã hội lớn lao nhất thường bắt nguồn từ nạn đói. Một cái kho lương thực vững chắc không chỉ là nơi chứa gạo, mà là pháo đài cuối cùng chống lại sự hủy diệt, là nền tảng của sự ổn định và phát triển. Ý nghĩ đó cứ luẩn quẩn trong đầu Lâm Dịch cho đến khi những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua khe cửa sổ, xua đi màn đêm và mang đến một ngày mới với những quyết tâm mới.

***

Sáng hôm sau, Lâm Dịch không nán lại Thiên Phong Thành thêm một phút nào nữa. Sau khi hoàn tất các thủ tục cần thiết và gửi gắm Trần Nhị Cẩu ở lại để học hỏi thêm từ Trương Quản Sự, hắn lên đường trở về Thôn Làng Sơn Cước cùng Mã Đại Ca và đoàn xe chở đầy ắp những vật tư thiết yếu. Con đường trở về có vẻ ngắn hơn, có lẽ vì tâm trí Lâm Dịch đã tràn ngập những kế hoạch.

Khi đoàn xe tiến vào Thôn Làng Sơn Cước vào một buổi sáng trời trong xanh, nắng ấm, Lâm Dịch cảm thấy một sự nhẹ nhõm hiếm hoi. Hắn bước xuống xe, thân hình gầy gò, hơi xanh xao vì những ngày dài căng thẳng, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ quyết đoán. Hắn không vội vàng về nhà nghỉ ngơi, mà lập tức bước lên một gò đất cao ở rìa làng, nơi hắn thường đứng để quan sát toàn cảnh.

Từ vị trí này, Thôn Làng Sơn Cước hiện ra trong vẻ đẹp bình yên, mộc mạc của nó. Những mái nhà gỗ đơn giản, mái tranh ngả màu thời gian xếp san sát nhau. Khói lam chiều bảng lảng từ những căn bếp, quyện vào mùi đất ẩm và mùi phân động vật từ các chuồng trại. Tiếng trẻ con cười đùa vang vọng từ sân đình, tiếng gà gáy cục tác, tiếng lợn ụt ịt, tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống nông thôn. Dân làng, với những khuôn mặt chất phác, da rám nắng và bàn tay thô ráp, đang chăm chỉ làm việc trên những cánh đồng lúa xanh mướt hoặc sửa sang lại hàng rào, chuồng trại. Bầu không khí nơi đây vẫn vậy, yên bình và gắn bó, nhưng Lâm Dịch biết, sự bình yên này mong manh như sương sớm.

Chuyến đi đến Thành Cổ Thiên Phong đã mở rộng tầm mắt hắn, không chỉ về sự trù phú mà còn về những hiểm nguy rình rập. Hắn đã thấy những thương nhân giàu có nhưng cũng đầy mưu mô, những quan lại hống hách, và những thế lực ngầm sẵn sàng nuốt chửng bất cứ ai cản đường. Thôn Làng Sơn Cước, dù đã có những thành công bước đầu, vẫn chỉ là một viên ngọc thô vừa lộ diện, dễ dàng trở thành mục tiêu của kẻ khác.

Lâm Dịch quay người, nhìn về phía căn nhà nhỏ của mình. Lâm phụ, với mái tóc đã ngả bạc và tấm lưng hơi còng, đang ngồi trước hiên nhà vót tre. Lâm mẫu, dáng người nhỏ nhắn, đang bận rộn trong bếp, khói bếp nghi ngút mang theo mùi thức ăn quen thuộc. Lâm Tiểu Nguyệt, em gái hắn, đang giúp mẹ nhặt rau, tiếng cười trong trẻo của con bé vọng lại. Gia đình hắn, và toàn bộ dân làng, đều là những người hắn cần bảo vệ.

Lâm phụ thấy con trai trở về, vội vàng đứng dậy, khuôn mặt khắc khổ nở một nụ cười hiền hậu. "Dịch nhi, con đã về. Lần này đi đường xa có mệt không? Mau vào nhà nghỉ ngơi, mẫu thân con đang nấu món con thích đấy."

Lâm Dịch bước tới, khẽ đỡ lấy tay phụ thân. "Con không sao đâu, phụ thân. Chỉ là có vài chuyện quan trọng cần bàn." Hắn đưa mắt nhìn xung quanh, ánh mắt dừng lại ở những khoảng đất trống ven làng. "Phụ thân, con thấy rằng cuộc sống yên bình này, chúng ta phải tự mình giữ gìn. Không thể trông chờ vào ai khác." Giọng hắn trầm lắng, chứa đựng sự nghiêm túc mà ít khi Lâm phụ thấy ở đứa con trai mình. "Chuyến đi này cho con thấy, bên ngoài kia còn nhiều hiểm nguy hơn chúng ta tưởng. Làng ta tuy đã có chút của ăn của để, nhưng nếu một ngày nào đó thiên tai ập đến, hoặc chiến loạn bùng nổ, chúng ta sẽ chống đỡ thế nào?"

Lâm phụ hiểu ý con trai. Ông gật đầu, ánh mắt thoáng hiện vẻ lo lắng. "Con nói phải. Mấy năm trước, làng ta cũng từng khốn đốn vì mất mùa, đói kém. Nếu không có sự giúp đỡ của Trưởng thôn và Lão Hồ, e rằng đã có nhiều người không qua khỏi."

Lâm Dịch gật đầu. "Chính vì vậy, con muốn xây dựng một kho lương thực thật kiên cố. Một cái kho đủ lớn để dự trữ lương thực cho toàn làng trong những trường hợp khẩn cấp. Không chỉ gạo, mà còn là các loại ngũ cốc, đậu đỗ, thậm chí cả muối và thảo dược. Chúng ta phải chuẩn bị cho những điều tồi tệ nhất."

Lâm phụ nhìn con trai, trong ánh mắt đầy vẻ tự hào và yên tâm. Ông không còn thấy đứa trẻ ngây thơ ngày nào, mà là một người đàn ông trưởng thành, gánh vác trách nhiệm lớn lao. "Con đã nghĩ kỹ chưa? Xây một cái kho lớn như vậy, tốn kém không ít công sức và vật liệu."

"Con đã nghĩ kỹ rồi, phụ thân. Đây là việc cấp bách. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng lương thực là nền tảng của sự sinh tồn," Lâm Dịch đáp, giọng kiên định. Hắn bắt đầu đi bộ quanh làng, ánh mắt sắc bén lướt qua từng khu đất trống, đánh giá địa hình, hướng gió, độ thoát nước, suy nghĩ về vị trí lý tưởng cho kho lương thực. Hắn cần một nơi cao ráo, dễ tiếp cận nhưng cũng dễ phòng thủ, và đủ rộng để chứa hàng tấn lương thực. Trong đầu hắn, bản thiết kế một kho lương thực hiện đại, chống ẩm, chống côn trùng, thông thoáng và an toàn dần thành hình. Hắn biết, đây sẽ là một công trình lớn, đòi hỏi sự chung sức của toàn bộ dân làng, nhưng hắn tin, với những gì Thôn Làng Sơn Cước đã trải qua, họ sẽ hiểu và ủng hộ.

***

Chiều tối hôm đó, tại căn nhà gỗ đơn sơ của Trưởng thôn Lão Vương, một cuộc họp quan trọng đã diễn ra. Ánh nến leo lét trên chiếc bàn gỗ mộc mạc, làm khuôn mặt của những người đàn ông ngồi quanh bàn thêm phần nghiêm nghị. Có Lâm Dịch, Lão Hồ, Vương Đại Trụ và tất nhiên, Trưởng thôn Lão Vương. Ngoài cửa sổ, cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo cái se lạnh đặc trưng của vùng núi. Không gian bên trong tĩnh lặng, chỉ có tiếng trà rót và tiếng giấy sột soạt khi Lâm Dịch trải ra một tấm bản đồ phác thảo đơn giản mà hắn đã vẽ vội vàng.

Trưởng thôn Lão Vương, dáng người thấp bé, khuôn mặt khắc khổ, nhìn tấm bản đồ với vẻ tò mò. Ông luôn tin tưởng vào Lâm Dịch, nhưng cũng không khỏi lo lắng mỗi khi thấy cậu trai trẻ này đưa ra những ý tưởng táo bạo. "Dịch nhi, con có chuyện gì muốn bàn bạc mà lại gọi tất cả chúng ta đến đây gấp vậy?"

Lâm Dịch dùng ngón tay chỉ vào một điểm trên bản đồ, gần khu vực rìa làng, một nơi khá cao ráo và cách xa nguồn nước ngầm. "Thưa Trưởng thôn, thưa Lão Hồ, Đại Trụ. Chuyến đi đến Thiên Phong Thành lần này đã cho con thấy một điều. Làng ta tuy đang phát triển, nhưng sự phát triển này cũng đi kèm với những hiểm nguy tiềm tàng. Con muốn xây dựng một kho lương thực dự trữ quy mô lớn, đủ để cung cấp cho toàn bộ dân làng trong vài năm."

Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, cao lớn, nghe vậy liền gãi đầu. "Kho lương thực? Làng ta không phải đã có mấy cái nhà kho nhỏ để chứa ngũ cốc rồi sao, Lâm huynh?" Giọng anh to, rõ ràng, chất phác.

Lâm Dịch lắc đầu. "Không đủ, Đại Trụ. Những cái kho nhỏ đó chỉ đủ cho từng hộ gia đình hoặc một mùa vụ. Con muốn một cái kho lớn hơn, kiên cố hơn, được thiết kế đặc biệt để chống ẩm mốc, côn trùng, và thậm chí là hỏa hoạn. Một cái kho có thể đứng vững trước thiên tai, mất mùa, hoặc tệ hơn, chiến tranh."

Lão Hồ, thân hình gầy gò, lưng hơi còng, tóc bạc phơ, đôi mắt tinh anh nheo lại nhìn chằm chằm vào bản đồ. Ông không nói gì, chỉ khẽ vuốt chòm râu lưa thưa. "Chiến tranh?" Giọng ông trầm lắng, chứa đựng sự khôn ngoan của người từng trải. "Lời Lâm Dịch nói không sai. Cổ nhân có câu 'Phòng bệnh hơn chữa bệnh'. Làng ta nay đã có của ăn của để, nhưng nếu không biết giữ gìn, một cơn bão cũng có thể cuốn đi tất cả. Huống hồ, mấy năm gần đây, quan trường ngày càng mục ruỗng, cường hào ác bá hoành hành, dân chúng lầm than. Chuyện chiến loạn bùng nổ chỉ là vấn đề thời gian." Ông nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy vẻ tán đồng và một nỗi lo lắng tiềm ẩn. Ông đã thấy những dấu hiệu đó từ lâu, nhưng không ai có thể làm gì. Giờ đây, đứa trẻ này lại nhìn thấy, và quan trọng hơn, nó đang hành động.

Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt giao với Lão Hồ. Hắn biết, Lão Hồ hiểu được ý nghĩa sâu xa hơn của việc này. "Chúng ta không thể biết trước tương lai, nhưng chúng ta có thể chuẩn bị. Một kho lương thực vững chắc không chỉ là gạo, mà là hy vọng của toàn làng. Nó là sự đảm bảo cho sự sống còn, là nền tảng để chúng ta có thể phát triển bền vững." Hắn bắt đầu giải thích về cấu trúc dự kiến của kho, về cách thiết kế hệ thống thông gió, cách chọn vật liệu chống ẩm mốc, thậm chí là ý tưởng về việc đào hầm ngầm để trữ một phần lương thực quan trọng hơn. Hắn dùng những kiến thức về kiến trúc và bảo quản từ thế giới cũ của mình, kết hợp với những vật liệu sẵn có ở Đại Hạ vương triều.

Trưởng thôn Lão Vương lắng nghe, khuôn mặt từ lo lắng dần chuyển sang vẻ nghiêm túc. Ông nhận ra tầm quan trọng của dự án này. "Vậy, con dự định sẽ huy động nhân lực và vật liệu như thế nào?"

"Vật liệu, chúng ta có thể tự cung tự cấp phần lớn," Lâm Dịch đáp. "Gỗ từ rừng, đá từ các con suối. Xi măng thì có thể tự nung vôi và trộn với tro trấu theo công thức con đã nghiên cứu. Nhân lực, con tin rằng dân làng sẽ đồng lòng ủng hộ. Đây là vì tương lai của chính họ." Hắn nhìn sang Vương Đại Trụ. "Đại Trụ, huynh có thể giúp con huy động nhân lực, và phụ trách việc đốn gỗ, vận chuyển đá được không?"

Vương Đại Trụ không chút do dự, vỗ ngực nói to. "Lâm huynh cứ việc chỉ đạo, Đại Trụ này sẽ dốc sức! Huynh đã giúp làng ta thoát khỏi cái đói, giúp dân làng có cuộc sống tốt hơn. Giờ huynh lại nghĩ cho tương lai của cả làng, Đại Trụ sao có thể không làm?" Ánh mắt anh đầy sự nhiệt tình và tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch.

Lão Hồ khẽ cười. "Với sự chuẩn bị chu đáo như vậy, làng ta có thể an tâm hơn nhiều. Nhưng Lâm Dịch à, an ninh lương thực chỉ là một phần. Thế giới bên ngoài còn nhiều mối đe dọa khác mà chúng ta cần phải đối phó. Con đường phía trước còn dài và đầy chông gai." Lời nói của Lão Hồ không chỉ là một lời nhắc nhở, mà còn là một sự thừa nhận ngầm về vai trò lãnh đạo ngày càng lớn của Lâm Dịch.

Lâm Dịch gật đầu. "Con biết. Nhưng mỗi bước đi vững chắc hôm nay sẽ là nền tảng cho những bước đi lớn hơn ngày mai. Chúng ta phải bắt đầu từ những điều cơ bản nhất." Hắn nhìn tấm bản đồ phác thảo, trong đầu đã hình dung ra kho lương thực sừng sững, vững chãi giữa lòng làng. Cẩm Nang Kế Sách trong tâm trí hắn không ngừng hoạt động, tính toán từng chi tiết, từng bước đi. Vị ngọt của trà nóng trong chén tan dần, để lại một dư vị hơi chát, giống như hương vị của trách nhiệm nặng nề mà hắn đang gánh vác.

***

Dưới sự chỉ đạo của Lâm Dịch, Thôn Làng Sơn Cước biến thành một đại công trường sôi động. Suốt nhiều tuần liền, tiếng búa đập côm cốp, tiếng rìu chặt gỗ vang vọng khắp núi rừng, tiếng xe bò kẽo kẹt chở đá rộn ràng trên con đường đất. Trời nắng chang chang, rồi lại bất chợt đổ những cơn mưa rào mùa hạ, nhưng không khí lao động hăng say của dân làng không hề suy giảm.

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn, đích thân dẫn đầu đội đốn gỗ. Anh ta không chỉ có sức khỏe phi thường mà còn có khả năng tổ chức công việc hiệu quả, luôn giữ cho tinh thần anh em trong đội ở mức cao nhất. "Nào anh em! Hăng hái lên! Cái kho này là của chung cả làng, là tương lai của con cháu chúng ta!" Giọng anh ta vang dội, đầy nhiệt huyết. Những cây gỗ lớn được đốn hạ cẩn thận, xẻ thành từng khúc vuông vắn, sẵn sàng cho việc dựng khung. Mùi gỗ mới thơm nồng, hòa quyện với mùi đất tươi ẩm ướt sau những cơn mưa, tạo nên một không khí đặc trưng của lao động sản xuất.

Trần Nhị Cẩu, dù vóc dáng trung bình, nhưng lại nhanh nhẹn và hăng hái không kém. Cậu ta phụ trách việc vận chuyển đá từ con suối gần đó về công trường. Trần Nhị Cẩu không ngừng chạy đi chạy lại, đôi mắt sáng rực mỗi khi nhìn thấy Lâm Dịch. "Đại ca, huynh cứ yên tâm, Nhị Cẩu sẽ vận chuyển đủ đá cho đại ca!" Cậu ta nói, vừa thở hổn hển vừa lau mồ hôi. Nhị Cẩu đã học được rất nhiều từ Lâm Dịch, không chỉ về cách làm việc mà còn về thái độ đối với cuộc sống.

Lâm Dịch không chỉ đứng nhìn hay chỉ đạo từ xa. Hắn trực tiếp tham gia vào mọi công đoạn. Thân hình gầy gò của hắn thường xuyên xuất hiện ở những nơi khó khăn nhất, đôi khi tự tay trộn vữa, đôi khi lại leo lên giàn giáo hướng dẫn cách dựng cột, lợp mái. Hắn tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ nhất. "Đại Trụ, phần nền móng này phải thật vững chắc," hắn nói với Vương Đại Trụ, tay chỉ vào bản thiết kế. "Và nhớ làm hệ thống thông gió bên dưới để tránh ẩm mốc. Chúng ta sẽ dùng những ống tre lớn, đặt cách đều nhau, để không khí có thể lưu thông." Hắn giải thích cặn kẽ về nguyên lý hút ẩm và thoát ẩm, về cách côn trùng sinh sôi trong môi trường ẩm ướt, khiến Vương Đại Trụ và những người xung quanh không ngừng gật gù thán phục.

Lão Hồ, với kinh nghiệm dân gian phong phú, cũng đóng góp không ít. Ông thường xuyên đi cùng Lâm Dịch, kiểm tra chất lượng vật liệu, đưa ra những lời khuyên hữu ích về cách chống mối mọt bằng tro bếp hay cách làm cứng nền đất bằng đá dăm. "Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Một cái kho lương thực cũng vậy, phải nhìn xa trông rộng, phải tính toán từng chi tiết nhỏ nhất mới mong bền vững," ông nói với Lâm Dịch, đôi mắt tinh anh nheo lại.

Trưởng thôn Lão Vương, dù không trực tiếp tham gia lao động nặng, nhưng luôn có mặt để động viên dân làng, giải quyết những tranh chấp nhỏ nhặt và đảm bảo mọi người đều được cung cấp đầy đủ thức ăn, nước uống. Ông cảm thấy nhẹ nhõm và tin tưởng vào sự dẫn dắt của Lâm Dịch. "Làng ta có Lâm Dịch, đó là phúc lớn của tổ tiên," ông thường nói với những người lớn tuổi khác.

Lâm phụ và Lâm mẫu cùng những người phụ nữ lớn tuổi khác đảm nhận việc chuẩn bị bữa ăn tươm tất, tiếp nước mát cho những người lao động. Mùi thức ăn thơm lừng từ bếp nhà Lâm Dịch luôn là động lực to lớn cho những người thợ đang làm việc cật lực. Lâm mẫu nhìn con trai mình, ánh mắt tràn đầy sự vui mừng và an lòng. Bà thấy làng xóm đoàn kết hơn bao giờ hết, và con trai bà, một thiếu niên từng bị coi là yếu ớt, giờ đây lại là người đứng mũi chịu sào, mang lại hy vọng cho tất cả.

Ban đầu, cũng có đôi chút hoài nghi từ một vài dân làng. Họ thắc mắc tại sao phải xây một cái kho lớn đến vậy khi làng đang bắt đầu khấm khá hơn, không còn lo đói kém như trước. Nhưng sự kiên trì của Lâm Dịch, những giải thích cặn kẽ của hắn về tầm nhìn xa trông rộng, cùng với sự ủng hộ mạnh mẽ của Lão Hồ và Trưởng thôn Lão Vương, nhanh chóng dập tắt mọi nghi ngờ. Mọi người đều hiểu rằng, đây là một dự án vì tương lai, vì sự an toàn của chính họ.

Dần dần, kho lương thực vững chãi mọc lên giữa làng, từng viên đá, từng khúc gỗ đều thấm đẫm mồ hôi và công sức của dân làng. Sự đoàn kết và khả năng tổ chức của họ trong dự án này là một minh chứng sống động cho sức mạnh nội tại của Thôn Làng Sơn Cước, một nền tảng vững chắc cho việc huy động họ vào những dự án lớn hơn hoặc đối phó với những thử thách khắc nghiệt hơn sau này. Lâm Dịch biết, đây chỉ là khởi đầu.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, đánh dấu sự kết thúc của một ngày lao động miệt mài. Kho lương thực dự trữ, sừng sững và vững chãi, hiện ra giữa lòng làng, như một lời khẳng định cho sự kiên cường và tầm nhìn của Lâm Dịch. Những bức tường đá dày, mái ngói dốc cao, hệ thống thông gió tinh xảo, tất cả đều hoàn hảo như trong bản thiết kế của hắn. Bên trong, không gian rộng rãi, khô ráo, với các ngăn chứa được phân chia khoa học, sẵn sàng đón nhận hàng tấn ngũ cốc.

Dân làng tụ tập đông đủ trước kho lương thực, ánh mắt ai nấy đều tràn đầy niềm vui và sự tự hào. Họ không chỉ xây dựng một cái kho, mà họ đã xây dựng nên niềm tin và hy vọng. Tiếng reo hò, tiếng cười nói vang vọng khắp nơi, xua đi sự mệt mỏi sau nhiều tuần làm việc cật lực. Mùi khói gỗ từ những bếp lửa nhỏ bắt đầu cháy, cùng với mùi đất ẩm và cỏ cây, tạo nên một không khí ấm cúng, sum vầy.

Lâm Dịch đứng đó, thân hình gầy gò của hắn ẩn hiện trong ánh hoàng hôn. Hắn nhìn sản phẩm của mình, nhìn những khuôn mặt hân hoan của dân làng, cảm thấy một nỗi mệt mỏi nhưng cũng vô cùng mãn nguyện. Vị ngọt của trà nóng mà Lâm mẫu vừa mang đến, pha lẫn với vị chát nhẹ của trách nhiệm, đọng lại nơi đầu lưỡi.

Lão Hồ, với mái tóc bạc phơ và đôi mắt tinh anh, đứng cạnh Lâm Dịch. Ông khẽ vỗ vai hắn, nụ cười hiếm hoi nở trên môi, làm lộ ra những nếp nhăn sâu thẳm trên khuôn mặt. "Thật tốt, thật tốt. Với cái kho này, làng ta có thể an tâm qua vài năm đói kém rồi. Lâm Dịch, ngươi đã làm một việc đại sự cho Thôn Làng Sơn Cước." Giọng ông trầm ấm, đầy vẻ tán thưởng. "Ngươi đã nhìn xa hơn cái bụng đói trước mắt, nhìn xa hơn những vụ mùa bội thu hiện tại. Đây không chỉ là lương thực, đây là mạng sống, là tương lai."

Lâm Dịch quay sang nhìn Lão Hồ, ánh mắt nghiêm nghị. "Đây là công sức của toàn thể dân làng, Lão Hồ. Không có sự đồng lòng của mọi người, con không thể làm được gì." Hắn nói, giọng khiêm tốn nhưng ánh mắt vẫn chứa đựng một nỗi lo âu tiềm ẩn. "Nhưng chúng ta vẫn cần phải cảnh giác. An ninh lương thực chỉ là một phần, còn nhiều thứ khác cần phải chuẩn bị. Cái kho này chỉ giúp chúng ta chống lại cái đói, nhưng không thể chống lại mũi kiếm, ngọn giáo hay những mưu đồ của kẻ xấu."

Lão Hồ gật đầu, hiểu được ý Lâm Dịch. "Đúng vậy. Mấy năm gần đây, quan trường ngày càng thối nát, cường hào địa phương không ngừng chèn ép. Trần Thị Gia Tộc, dù bị ngươi đẩy lùi một bước, chắc chắn sẽ không cam chịu. Sự yên bình này, như ngươi đã nói, mong manh lắm." Ông dừng lại một chút, nhìn sâu vào mắt Lâm Dịch. "Việc xây dựng kho lương thực quy mô lớn này cho thấy ngươi đang chuẩn bị cho một cuộc khủng hoảng nghiêm trọng trong tương lai, phải không?"

Lâm Dịch không trả lời trực tiếp, chỉ khẽ siết chặt tay. Hắn biết, Lão Hồ đã nhìn thấu tâm can hắn. Hắn không thể nói ra hết những lo lắng về chiến tranh, về nạn đói trên diện rộng, về sự đàn áp mạnh mẽ hơn từ các thế lực bên ngoài, nhưng hắn phải hành động. "Chúng ta không thể làm gì khác ngoài việc tự mình chuẩn bị, Lão Hồ. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng sự chuẩn bị là nền tảng của chiến thắng."

Vương Đại Trụ, gương mặt lấm lem bùn đất nhưng rạng rỡ niềm vui, bước tới. "Lâm huynh, Lão Hồ, mọi người đã dọn dẹp xong rồi. Hay chúng ta cùng vào kiểm tra lần cuối, rồi cùng nhau ăn bữa cơm tối nay, ăn mừng cho cái kho của làng!"

Lâm Dịch gật đầu. Hắn cùng Lão Hồ và Vương Đại Trụ bước vào bên trong kho lương thực, kiểm tra từng ngóc ngách. Ánh trăng đã bắt đầu lên cao, xuyên qua những khe hở trên mái, rọi sáng từng hạt bụi bay lơ lửng trong không khí khô ráo. Cái kho sừng sững dưới ánh trăng, như một biểu tượng của sự kiên cường và tầm nhìn.

Khi dân làng bắt đầu đốt lửa trại, chuẩn bị cho bữa ăn mừng nhẹ nhàng, Lâm Dịch lại nhìn ra phía chân trời xa xăm, nơi những ngọn núi đen sẫm in hình trên nền trời đêm. Hắn biết, chặng đường phía trước còn dài, còn vô vàn thử thách đang chờ đợi. Nhưng ít nhất, với cái kho lương thực này, Thôn Làng Sơn Cước đã có thêm một lớp áo giáp, thêm một niềm hy vọng để chống chọi với những biến cố của thế giới khắc nghiệt này. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn thầm nhủ, "và để sinh tồn, chúng ta phải không ngừng chuẩn bị."

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free