Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 130: Gieo Mầm Tri Thức: Lớp Học Đầu Tiên Của Sơn Cước

Ánh trăng đã lùi về sau những đỉnh núi xa xăm, nhường chỗ cho vầng dương đầu tiên của một ngày mới. Vài ngày trôi qua kể từ khi kho lương thực khổng lồ sừng sững giữa Thôn Làng Sơn Cước được hoàn thành, và không khí trong làng vẫn còn vương vấn niềm hân hoan của một chiến thắng nhỏ. Bữa ăn mừng đơn sơ đêm đó đã kết thúc trong tiếng cười nói rộn ràng, nhưng đối với Lâm Dịch, sự mãn nguyện chỉ là một khoảnh khắc thoáng qua. Hắn biết, công việc của hắn vẫn còn rất nhiều. Câu nói của Lão Hồ vẫn văng vẳng bên tai: "An ninh lương thực chỉ là một phần, còn nhiều thứ khác cần phải chuẩn bị." Và câu tự nhủ của chính hắn: "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, chúng ta phải không ngừng chuẩn bị."

Sáng sớm, khi sương còn đọng trên những ngọn cỏ dại ven đường, Lâm Dịch đã thức dậy. Hắn đứng bên hiên căn nhà gỗ đơn sơ của mình, hít thở bầu không khí trong lành, ẩm hơi đất và thoảng mùi khói bếp mới nhóm. Tiếng gà gáy rộn ràng từ xa, xen lẫn tiếng lợn ụt ịt trong chuồng và tiếng mõ trâu lốc cốc trên đường ra đồng. Một bức tranh bình dị, mộc mạc của làng quê cổ đại, nhưng dưới con mắt của Lâm Dịch, nó lại chứa đựng những vấn đề sâu sắc. Hắn nhìn thấy Lâm Tiểu Nguyệt, em gái hắn, đang chơi đùa cùng vài đứa trẻ khác trong làng. Chúng dùng những que củi nhỏ vẽ nguệch ngoạc lên nền đất ẩm, tạo ra những hình thù kỳ dị mà chỉ chúng mới hiểu. Đôi mắt chúng ngây thơ, trong veo, phản chiếu bầu trời xanh biếc, nhưng cũng ẩn chứa một sự thiếu thốn mà hắn cảm nhận rõ rệt.

"Kho lương thực đã có, đói ăn thì đã được giải quyết một phần," Lâm Dịch thầm nghĩ, lòng chợt dâng lên một nỗi băn khoăn. "Nhưng cái đói chữ thì sao? Cái đói tri thức thì sao? Chúng sẽ lớn lên trong một thế giới mà bản thân chúng không thể hiểu, không thể đọc, không thể viết. Chúng sẽ bị thao túng bởi những lời lẽ hoa mỹ, bị lợi dụng bởi những kẻ có quyền lực và tri thức. Một cái bụng no nhưng một cái đầu rỗng liệu có thật sự là sinh tồn?" Hắn nhớ lại những lời Lão Hồ nói về sự thối nát của quan trường, về những mưu đồ của Trần Thị Gia Tộc. Trong một thế giới như vậy, tri thức không chỉ là con đường dẫn đến sự giàu có, mà còn là một lớp áo giáp, một ngọn giáo để tự vệ. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn lẩm bẩm, cụm từ quen thuộc từ thế giới cũ lại hiện lên trong tâm trí.

Hắn quyết định. Lớp học. Một lớp học nhỏ, dù chỉ là những nét chữ đơn giản nhất, những phép tính cơ bản nhất, cũng sẽ là một khởi đầu. Nó sẽ là những hạt giống gieo xuống, chờ ngày nảy mầm. Hắn tìm đến Lão Hồ, người đang ngồi trầm ngâm bên tách trà nóng, ánh mắt dõi theo dòng người đi làm đồng.

"Lão Hồ," Lâm Dịch lên tiếng, giọng trầm tĩnh như thường lệ. "Kho lương thực đã có, cái đói ăn đã được giải quyết một phần. Nhưng cái đói chữ thì sao?"

Lão Hồ khẽ giật mình, đôi mắt tinh anh nheo lại nhìn Lâm Dịch. Một nụ cười mỉm hiện trên môi ông, như thể đã đoán trước được suy nghĩ của Lâm Dịch. "Giáo dục... điều đó khó hơn trồng lúa nhiều, Lâm Dịch à. Lúa chỉ cần gieo hạt, chăm bón đúng cách thì sẽ bội thu. Chữ nghĩa thì khác. Nó không chỉ cần thầy giỏi, trò thông minh, mà còn cần cả một môi trường, một tấm lòng. Nhưng cũng đúng, nó là căn cơ trăm năm, là nền tảng cho sự thịnh vượng bền vững, chứ không phải chỉ là cái ăn cái mặc nhất thời." Giọng Lão Hồ trầm ấm, đầy vẻ thấu hiểu. Ông nhấp một ngụm trà, nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy tán thưởng. "Ngươi đã nhìn xa hơn cả cái bụng đói, xa hơn cả những vụ mùa bội thu. Ngươi nhìn vào tương lai của những đứa trẻ, tương lai của Thôn Làng Sơn Cước này. Ta đã nghĩ, sau khi có kho lương thực, ngươi sẽ tính đến việc cải thiện nông cụ, hay mở rộng đất canh tác. Không ngờ, ngươi lại nghĩ đến chuyện này."

"Cái đói chữ là cái đói nguy hiểm nhất, Lão Hồ," Lâm Dịch đáp, ánh mắt xa xăm. "Một người không biết chữ, không biết tính toán, họ như những con thuyền không buồm, không bánh lái giữa biển khơi. Dễ bị cuốn theo sóng gió, dễ bị lợi dụng. Hơn nữa, việc hiểu biết về vệ sinh, về cách thức canh tác khoa học, về những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống cũng là tri thức. Chúng ta không thể cứ mãi sống trong cảnh lạc hậu, bị bỏ lại phía sau."

Lão Hồ gật gù. "Lời ngươi nói không sai. Nhưng muốn mở lớp học, cần có địa điểm, cần có giấy mực, cần có người dạy. Ngươi định làm sao?"

"Ta sẽ dạy," Lâm Dịch nói dứt khoát. "Tạm thời, ta sẽ dạy. Về địa điểm, ta đã để ý căn nhà tranh cũ ở cuối làng, vốn bị bỏ hoang từ lâu. Chúng ta có thể sửa sang lại. Giấy mực thì có thể nhờ Trần Nhị Cẩu đi trấn mua. Về lâu dài, chúng ta sẽ cần phải tìm cách để có đủ tài liệu."

Lão Hồ trầm ngâm một lúc, rồi khẽ thở dài. "Dân làng chúng ta, cả đời chỉ biết cày cấy. Nhiều người còn không hiểu học chữ có ích lợi gì. Họ sẽ nghĩ thà để con cái ở nhà phụ giúp việc đồng áng còn hơn." Ông nhìn Lâm Dịch, ánh mắt mang theo chút lo âu. "Ngươi phải chuẩn bị tâm lý cho việc đó."

"Ta hiểu," Lâm Dịch đáp. "Nhưng ta tin, khi họ thấy được lợi ích, họ sẽ thay đổi. Ta không chỉ dạy chữ, ta sẽ dạy những kiến thức thực tiễn giúp cải thiện đời sống, giúp họ hiểu biết hơn về thế giới xung quanh. Đó là cách duy nhất để Thôn Làng Sơn Cước này có thể đứng vững trong tương lai." Hắn biết, việc thuyết phục những người dân chất phác, vốn quen với lối sống truyền thống, không hề dễ dàng. Nhưng hắn đã làm được nhiều điều "không tưởng" khác rồi, lớp học này cũng vậy.

Sau khi nhận được sự đồng thuận của Lão Hồ, Lâm Dịch tiếp tục đến gặp Trưởng thôn Lão Vương. Ông trưởng thôn, với dáng người thấp bé, khuôn mặt khắc khổ và luôn tỏ vẻ lo lắng, ban đầu tỏ ra e dè. "Lâm Dịch à, việc học chữ là việc của kẻ sĩ, của các gia đình có của ăn của để. Dân làng chúng ta, cả đời chỉ biết đến ruộng vườn, cái chữ liệu có ích gì? Lại tốn kém giấy mực, tốn kém thời gian của lũ trẻ, thà để chúng ra đồng phụ giúp còn hơn." Giọng ông lí nhí, đầy sự lo ngại về gánh nặng mới.

"Trưởng thôn," Lâm Dịch kiên nhẫn giải thích, "chính vì chúng ta chỉ biết ruộng vườn mà chúng ta luôn bị kẻ khác chèn ép, lợi dụng. Tri thức không chỉ dành cho kẻ sĩ. Một người nông dân biết chữ có thể đọc được văn bản quan phủ, hiểu rõ hơn về luật lệ, tránh bị lừa gạt. Một người biết tính toán có thể quản lý việc nhà tốt hơn, buôn bán không bị thiệt thòi. Chúng ta không chỉ dạy chữ, chúng ta sẽ dạy cho chúng cách sống thông minh hơn, tự bảo vệ mình tốt hơn." Lâm Dịch nhìn thẳng vào mắt Trưởng thôn Lão Vương, ánh mắt kiên định. "Chỉ khi lũ trẻ được trang bị tri thức, chúng mới có thể gánh vác tương lai của làng, mới không lặp lại những sai lầm mà thế hệ chúng ta đã mắc phải. Việc này là vì tương lai của Thôn Làng Sơn Cước, Trưởng thôn."

Trưởng thôn Lão Vương nhìn Lâm Dịch, rồi lại nhìn ra xa, nơi những đứa trẻ đang chơi đùa. Ông thở dài một hơi thật dài, cuối cùng gật đầu một cách chậm rãi. "Thôi được rồi, Lâm Dịch. Ngươi là người có học, có tầm nhìn. Ngươi đã làm nhiều việc tốt cho làng. Ta tin ngươi. Căn nhà tranh cũ đó, cứ giao cho ngươi sửa sang. Nhưng giấy mực, bút lông, e là làng ta không đủ khả năng chi trả..."

"Cái đó cứ để con lo, Trưởng thôn," Lâm Dịch đáp, trong lòng nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Hắn biết, sự ủng hộ của Trưởng thôn Lão Vương, dù miễn cưỡng, cũng là một bước tiến quan trọng. "Chỉ cần Trưởng thôn cho phép, con sẽ lo liệu mọi thứ." Hắn cúi đầu chào, rồi quay người đi, trong lòng đã hình dung ra những nét chữ đầu tiên sẽ được viết trên nền đất, trên bảng gỗ.

***

Buổi sáng hôm sau, một không khí khác lạ bao trùm Thôn Làng Sơn Cước. Căn nhà tranh cũ ở cuối làng, vốn đã mục nát và hoang phế, giờ đây đã được dọn dẹp sạch sẽ. Trần Nhị Cẩu, với gương mặt lấm lem bụi đất nhưng đôi mắt sáng ngời, đang cùng Vương Đại Trụ cặm cụi kê vài chiếc bàn gỗ thô sơ được đóng vội từ những tấm ván cũ. Mùi gỗ mục và đất ẩm hòa lẫn với mùi vôi mới quét, tạo nên một không gian vừa mộc mạc, vừa tinh tươm.

"Đại ca, mấy cái bàn này hơi lung lay, nhưng chắc lũ trẻ ngồi tạm được ạ!" Trần Nhị Cẩu vừa nói vừa dùng sức đóng thêm một cây đinh vào chân bàn. Hắn vẫn còn chút ngạc nhiên về ý tưởng mở lớp học của Lâm Dịch. Đối với hắn, học chữ là thứ xa xỉ, chỉ dành cho con nhà giàu. Nhưng vì là "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!", nên hắn vẫn nhiệt tình phụ giúp.

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn Lâm Dịch, đang dùng một tấm vải ướt lau chùi những vết bẩn cứng đầu trên vách nhà. Khuôn mặt chất phác của anh toát lên vẻ nghiêm túc. "Lâm huynh, cái này gọi là gì ấy nhỉ? Học đường à? Sau này lũ trẻ con mình cũng được đi học chữ, ha ha!" Anh cười sảng khoái, tiếng cười vang vọng trong căn nhà cũ. Đối với anh, việc Lâm Dịch làm luôn mang lại những điều tốt đẹp cho làng, nên anh hoàn toàn tin tưởng và ủng hộ.

Lâm Dịch quan sát công việc, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp. Hắn không có 'bàn tay vàng' nào, nhưng hắn có những người bạn đồng hành tin tưởng và hết lòng. Đó cũng là một loại tài sản quý giá. Hắn kiểm tra những chiếc bảng gỗ đơn giản được sơn đen bằng mực than, những cây bút tre vót nhọn, và vài cuộn giấy thô mà hắn đã mua được từ trấn. Mặc dù còn thiếu thốn rất nhiều so với một lớp học hiện đại, nhưng đây là tất cả những gì họ có thể làm được trong hoàn cảnh này.

Khi mặt trời lên cao, những đứa trẻ trong làng bắt đầu kéo đến, ánh mắt tò mò và háo hức. Lâm Tiểu Nguyệt là một trong những người đầu tiên. Cô bé nhỏ nhắn, khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu, đôi mắt to tròn lấp lánh sự mong chờ. Cô bé ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế đầu tiên, hai tay đặt trên bàn, nghiêm túc đến lạ. Khoảng mười đứa trẻ khác cũng tìm chỗ ngồi cho mình, một số thì hiếu động hơn, liếc ngang liếc dọc, thì thầm to nhỏ.

Lâm Dịch bước vào, trên tay cầm một cành cây khô nhỏ, thay cho roi mây. Hắn không có ý định dùng nó để đánh học trò, mà chỉ để làm một vật tượng trưng. Hắn nhìn những khuôn mặt non nớt trước mặt, trong lòng vừa dâng lên hy vọng, vừa xen lẫn một chút lo lắng. "Liệu mình có thể làm tốt vai trò này không?" hắn tự hỏi.

"Chào các con," Lâm Dịch cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng đủ vang để thu hút sự chú ý của tất cả. "Từ hôm nay, đây sẽ là nơi các con học chữ, học cách hiểu biết về thế giới này. Ta không chỉ dạy các con đọc, viết, tính toán, mà còn dạy các con về những điều tốt đẹp, về cách sống có ích. Mỗi nét chữ các con viết, mỗi con số các con tính, đều là những hạt giống. Gieo hôm nay, gặt mai sau. Những hạt giống này có thể không cho ra lúa gạo để no bụng, nhưng chúng sẽ cho ra tri thức để các con tự chủ cuộc đời mình, để các con không bị kẻ khác lừa gạt, không bị thế giới này bỏ lại phía sau."

Hắn bắt đầu bài học đầu tiên với những nét chữ cơ bản nhất: nét ngang, nét sổ, nét phẩy, nét mác. Hắn dùng cành cây vẽ lên bảng gỗ, rồi hướng dẫn lũ trẻ dùng bút tre cọ vào giấy thô. Tiếng bút tre sột soạt trên giấy, tiếng Lâm Dịch giảng bài trầm bổng, tiếng trẻ con líu lo lặp lại. Lâm Tiểu Nguyệt là người chăm chỉ nhất, cô bé cẩn thận nắn nót từng nét chữ, đôi khi hơi nhăn mặt vì khó khăn, nhưng tuyệt nhiên không bỏ cuộc. "Ca ca, chữ này đọc là gì ạ?" cô bé hỏi, đôi mắt to tròn nhìn Lâm Dịch đầy ngưỡng mộ.

"Chữ này là 'Nhân'," Lâm Dịch giải thích, "nghĩa là người. Một nét phẩy và một nét mác, đứng vững trên mặt đất. Các con là người, các con phải sống thẳng thắn, mạnh mẽ như vậy."

Ngoài cửa sổ, Lâm mẫu đứng đó, nhìn vào lớp học. Khuôn mặt lam lũ của bà hằn rõ dấu vết thời gian, nhưng ánh mắt lại tràn đầy niềm tự hào và xúc động. Bà nhớ ngày xưa, đứa con trai cả của bà cũng chỉ là một thiếu niên gầy gò, xanh xao, luôn trầm tư. Giờ đây, nó đã trở thành người thầy đầu tiên của Thôn Làng Sơn Cước. "Thằng bé này," bà thầm thì, mắt rưng rưng, "nó làm được những điều mà cha nó cả đời chưa từng nghĩ tới. Nó mang lại ánh sáng cho làng."

Bên cạnh bà, Lâm phụ cũng đứng đó, da rám nắng, tay chân thô ráp. Ông chỉ im lặng nhìn con trai mình, nụ cười hiền lành nở trên môi. Dân làng, sau giờ làm đồng, cũng ghé qua lớp học, tò mò nhìn vào. Ban đầu có chút hoài nghi, nhưng khi thấy những đứa trẻ chăm chú học bài, khi nghe Lâm Dịch giảng giải về những kiến thức thực tiễn như cách ủ phân xanh, cách phòng bệnh cho gia súc, cách bảo quản lương thực, họ dần dần hiểu ra giá trị của những gì Lâm Dịch đang làm. Họ thấy những hạt giống tri thức đang được gieo, không phải chỉ trên giấy, mà còn trong tâm trí của thế hệ tương lai.

Lâm Dịch không chỉ dạy chữ. Hắn còn dạy chúng cách giữ gìn vệ sinh cá nhân, cách rửa tay trước khi ăn, cách đun sôi nước uống. Hắn dạy chúng những phép tính đơn giản để giúp cha mẹ buôn bán, để không bị người khác lừa gạt. Hắn còn kể cho chúng nghe những câu chuyện về thế giới bên ngoài, về những ngọn núi cao hơn, những dòng sông lớn hơn, những thành phố tráng lệ hơn, khơi gợi trong chúng sự tò mò và khát khao tìm hiểu. Lớp học, dù nhỏ bé và thiếu thốn, đã trở thành một ngọn hải đăng của tri thức trong lòng Thôn Làng Sơn Cước.

***

Chiều muộn cùng ngày, khi ánh hoàng hôn bắt đầu nhuộm đỏ những rặng núi phía tây, Lâm Dịch cùng Trần Nhị Cẩu rời làng, hướng về phía trấn. Hắn cần mua thêm giấy, mực, vài cuốn sách vỡ lòng cũ kỹ nếu có thể tìm được, và quan trọng hơn là một số loại dược liệu cơ bản để chuẩn bị cho tủ thuốc của làng. Mùi khói bếp từ các mái nhà tranh bắt đầu len lỏi trong không khí se lạnh, hòa lẫn với mùi đất ẩm và cỏ cây.

Hai người đi bộ dọc theo con đường mòn quen thuộc, Lâm Dịch trầm ngâm, còn Trần Nhị Cẩu thì vẫn huyên thuyên về lớp học buổi sáng. "Đại ca, Lâm Tiểu Nguyệt thông minh thật đó! Mới buổi đầu mà đã viết được mấy chữ rồi! Em thấy tụi nhỏ học hành cũng hăng say lắm. Chắc sau này Thôn Làng Sơn Cước chúng ta sẽ toàn là những người biết chữ hết quá!" Giọng Trần Nhị Cẩu đầy vẻ phấn khích và tự hào.

Lâm Dịch khẽ cười. "Đó là điều ta hy vọng. Nhưng chặng đường còn dài, Nhị Cẩu à. Nuôi một cái cây đã khó, nuôi dưỡng một thế hệ còn khó hơn nhiều." Hắn nhìn lên bầu trời, nơi những đám mây tím hồng đang dần tan biến. "Tri thức là vũ khí, nhưng nó cũng là ngọn đuốc. Ngọn đuốc soi sáng đường đi, nhưng cũng có thể thu hút những ánh mắt dòm ngó từ nơi tối tăm."

Khi đến trấn, họ nhanh chóng hoàn tất việc mua sắm. Giấy tre thô ráp, mực tàu phai màu, vài cuốn sách vỡ lòng cũ đã ngả vàng, cùng một ít dược liệu như cam thảo, gừng khô, lá bạc hà... Chất lượng không thể so với thế giới cũ, nhưng đó là những gì tốt nhất họ có thể tìm thấy.

Sau khi mọi việc đâu vào đấy, Lâm Dịch ghé vào một quán trà nhỏ, yên tĩnh ở rìa trấn. Quán trà này không quá đông đúc, chỉ có vài ba vị khách ngồi rải rác, nhấp trà và thì thầm trò chuyện. Mùi trà thơm dịu, khói trầm thoang thoảng, tạo nên một không khí thanh tịnh, tách biệt hẳn với sự ồn ào của chợ búa. Lâm Dịch muốn tìm một nơi yên tĩnh để suy nghĩ, để sắp xếp lại những kế hoạch tiếp theo. Trần Nhị Cẩu ngồi đối diện, vẫn còn chút phấn khích với chuyến đi trấn và những thứ mới mẻ mà Lâm Dịch mua.

Lâm Dịch chậm rãi nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm lan tỏa trong khoang miệng. Hắn nhìn ra cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn cuối cùng đang tàn lụi, thay thế bằng ánh đèn lồng le lói. Trong thâm tâm, hắn vẫn không ngừng trăn trở về tương lai. Liệu những nỗ lực giáo dục này có đủ để thay đổi số phận của làng trong một thế giới cổ đại khắc nghiệt, đầy rẫy bất công? Nỗi sợ hãi về việc thế hệ trẻ sẽ phải đối mặt với những thách thức lớn hơn mà anh không thể lường trước vẫn luôn hiện hữu. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và hắn biết rõ điều đó. Mọi thứ đều phải tranh giành, phải đấu tranh.

Bất chợt, ánh mắt Lâm Dịch dừng lại ở một góc quán. Một Lão đạo sĩ, mặc đạo bào cũ kỹ đã bạc màu, tóc búi cao gọn gàng, đang ngồi đó. Vẻ mặt ông điềm tĩnh như mặt hồ mùa thu, đôi mắt khép hờ, chậm rãi nhấp từng ngụm trà. Lão đạo sĩ trông có vẻ già nua, nhưng lại toát ra một khí chất siêu thoát, bí ẩn. Ông không giống những đạo sĩ bói toán, xem tướng dạo mà Lâm Dịch từng thấy ở chợ.

Khi Lâm Dịch đang quan sát, Lão đạo sĩ bất chợt mở mắt. Đôi mắt ông không còn vẻ đục ngầu của tuổi già, mà tinh anh và thâm thúy đến lạ. Ánh mắt ấy lướt qua Lâm Dịch, như thể xuyên thấu mọi suy nghĩ, mọi lo lắng trong lòng hắn. Lâm Dịch cảm thấy một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng. Hắn không khỏi giật mình, nhưng vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh.

Lão đạo sĩ chỉ khẽ gật đầu, môi mấp máy vài câu không rõ ràng, giọng nói nhỏ như tiếng gió thoảng qua, nhưng đủ để Lâm Dịch nghe thấy một cách rõ ràng đến kinh ngạc. "Mầm non... cần đất tốt... nhưng gió lớn... sẽ sớm kéo đến..."

Lâm Dịch sững người. "Gió lớn? Lão ta muốn nói điều gì?" Hắn cảm thấy một dự cảm không lành dấy lên trong lòng. Liệu Lão đạo sĩ này có phải là một người tu hành thực sự, một người có khả năng nhìn thấu thiên cơ? Hay chỉ là một lão già lẩm cẩm? Nhưng ánh mắt và tông giọng của ông ta, cùng với sự trùng hợp với những lo lắng của hắn, khiến Lâm Dịch không thể xem nhẹ. Gió lớn... có phải là chiến tranh? Hay sự can thiệp mạnh mẽ hơn từ Trần Thị Gia Tộc, hay thậm chí là triều đình? Những nỗ lực của hắn, những hạt mầm tri thức hắn đang gieo, liệu có chịu được cơn "gió lớn" đó?

Trần Nhị Cẩu, không nhận ra sự khác lạ, vẫn đang mải mê ngắm nhìn những bức vẽ trên tường quán. Lâm Dịch quay lại nhìn Lão đạo sĩ, nhưng ông ta đã lại khép mắt, trở về trạng thái điềm tĩnh như ban đầu, như thể chưa từng nói lời nào.

Lâm Dịch không nói gì, chỉ chậm rãi đặt chén trà xuống. Hắn biết, lời nói của Lão đạo sĩ không phải là vô cớ. Nó như một lời cảnh báo, một lời nhắc nhở về những mối nguy hiểm tiềm tàng vẫn luôn rình rập. Việc gieo mầm tri thức cho thế hệ trẻ sẽ tạo ra một nền tảng vững chắc cho sự phát triển lâu dài của làng, nhưng cũng có thể biến Thôn Làng Sơn Cước thành một "mục tiêu" đáng chú ý hơn trong mắt các thế lực bên ngoài.

Khi Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu rời khỏi quán trà, màn đêm đã buông xuống hoàn toàn. Ánh đèn lồng le lói trên con đường trấn, hắt bóng hai người lên vách tường. Lâm Dịch nhìn lên bầu trời đêm đầy sao, cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai. Hắn không biết cơn "gió lớn" mà Lão đạo sĩ nhắc đến sẽ đến khi nào, hay nó sẽ mang theo những gì. Nhưng hắn biết một điều: hắn phải chuẩn bị. Không chỉ là kho lương thực, không chỉ là kiến thức cho lũ trẻ, mà còn là một tinh thần thép, một ý chí kiên cường để đối mặt với mọi thử thách.

"Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn thầm nhủ một lần nữa, nhưng lần này, câu nói ấy mang theo nhiều trăn trở hơn, nhiều quyết tâm hơn. Hắn đã gieo những hạt giống đầu tiên, và giờ là lúc hắn phải bảo vệ chúng, bằng mọi giá.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free