Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 131: Sơn Cước Bừng Sáng: Làn Sóng Người Nhập Cư

Khi Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu rời khỏi quán trà, màn đêm đã buông xuống hoàn toàn. Ánh đèn lồng le lói trên con đường trấn, hắt bóng hai người lên vách tường. Lâm Dịch nhìn lên bầu trời đêm đầy sao, cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai. Hắn không biết cơn "gió lớn" mà Lão đạo sĩ nhắc đến sẽ đến khi nào, hay nó sẽ mang theo những gì. Nhưng hắn biết một điều: hắn phải chuẩn bị. Không chỉ là kho lương thực, không chỉ là kiến thức cho lũ trẻ, mà còn là một tinh thần thép, một ý chí kiên cường để đối mặt với mọi thử thách.

"Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn thầm nhủ một lần nữa, nhưng lần này, câu nói ấy mang theo nhiều trăn trở hơn, nhiều quyết tâm hơn. Hắn đã gieo những hạt giống đầu tiên, và giờ là lúc hắn phải bảo vệ chúng, bằng mọi giá.

***

Sáng sớm hôm sau, ánh nắng ban mai rực rỡ len lỏi qua khe cửa sổ bằng gỗ, đánh thức Lâm Dịch. Hắn trở mình trên chiếc giường tre đơn sơ, lắng nghe những âm thanh quen thuộc của Thôn Làng Sơn Cước. Tiếng gà gáy vang vọng từ phía sau vườn, tiếng chim hót líu lo trên cành cây cổ thụ đầu làng, và mùi khói bếp thân thuộc phảng phất trong không khí. Một cảm giác bình yên đến lạ lùng, nhưng cũng ẩn chứa sự thay đổi sâu sắc.

Hắn vươn vai, rời khỏi giường và bước ra hiên nhà. Khung cảnh trước mắt khiến hắn phải dừng lại, hít một hơi thật sâu. Thôn Làng Sơn Cước không còn là ngôi làng nhỏ bé, trầm lặng mà hắn từng biết khi mới xuyên không đến đây. Con đường đất dẫn vào làng đã được mở rộng đáng kể, không còn những vũng lầy hay ổ gà mỗi khi trời mưa. Hai bên đường, những căn nhà gỗ đơn giản, mái tranh, mọc lên san sát hơn, xen kẽ giữa những căn nhà cũ. Điều đáng chú ý nhất là số lượng con người. Trẻ em, với những khuôn mặt bầu bĩnh, quần áo thô sơ nhưng sạch sẽ, đang nô đùa rộn ràng giữa sân làng, tiếng cười nói giòn tan vang vọng khắp nơi, như một bản nhạc sống động của sự sống mới. Chúng không còn vẻ gầy gò, xanh xao vì đói kém mà hắn đã thấy những ngày đầu.

Phía xa hơn, gần bìa rừng, những mái lều tạm bợ bằng vải bạt và gỗ thô dựng lên lộn xộn, tựa như một khu dân cư mới mọc. Tại đó, những gương mặt lạ lẫm, nhiều người mang vẻ mệt mỏi, khắc khổ hiện rõ trên từng đường nét, đang tất bật với công việc của mình. Họ đang sửa sang lều, nhóm lửa nấu ăn, hoặc đơn giản là ngồi nhìn về phía làng với ánh mắt đầy hy vọng, xen lẫn chút hoài nghi và e dè. Lâm Dịch có thể cảm nhận được sự hỗn tạp của cảm xúc trong không khí: sự phấn khởi, niềm tin, nhưng cũng có cả sự lo lắng về một tương lai bất định. Hắn biết, đó là những người mới đến, những người đã nghe danh Sơn Cước, nghe về những thay đổi kỳ diệu mà hắn đã mang lại, và họ đã quyết định bỏ lại tất cả để tìm kiếm một cơ hội sinh tồn mới.

"Gió lớn?" Lâm Dịch thầm thì trong tâm trí, ánh mắt vẫn dõi theo những bóng người xa lạ. Lời cảnh báo của Lão đạo sĩ đêm qua lại vang vọng bên tai. "Mầm non... cần đất tốt... nhưng gió lớn... sẽ sớm kéo đến..." Hắn đã gieo mầm, và quả thực, chúng đang nảy nở. Sơn Cước đang trở thành một "điểm sáng" trong vùng, đúng như mục tiêu hắn mong muốn. Nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với việc nó sẽ thu hút sự chú ý, không chỉ của những người khốn khổ tìm nơi nương tựa, mà còn của cả những thế lực thù địch. Liệu đây có phải là cơn gió lớn mà Lão đạo sĩ đã ám chỉ? Hay đây chỉ là khởi đầu của nó, một cơn gió nhẹ báo hiệu cho bão tố sắp ập đến?

Trong lòng hắn dấy lên một cảm giác phức tạp. Hắn mãn nguyện khi thấy những nỗ lực của mình đã mang lại cuộc sống tốt đẹp hơn cho dân làng, nhưng đồng thời, một nỗi lo lắng vô hình cũng bủa vây. Trách nhiệm của hắn giờ đây không chỉ gói gọn trong vài chục hộ dân làng Sơn Cước cũ, mà đã mở rộng ra hàng trăm, có lẽ là hàng ngàn sinh mạng đang đặt niềm tin vào hắn. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn từng tin tưởng, và nó đã giúp hắn xây dựng được một nền tảng vững chắc. Nhưng liệu tri thức có đủ để chống lại quyền lực, sự tàn khốc của một thế giới cổ đại đang trên đà suy thoái, nơi luật pháp chỉ là thứ yếu so với sức mạnh và thân phận?

Đúng lúc đó, một bóng dáng nhỏ bé, nhanh nhẹn chạy ra từ trong nhà, với mái tóc búi hai bên và khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu. Đó là Lâm Tiểu Nguyệt, em gái hắn. Cô bé chạy đến bên hắn, đôi mắt to tròn lấp lánh sự tò mò.

"Ca ca, hôm nay có nhiều người lạ đến làng mình quá!" Lâm Tiểu Nguyệt nói, giọng trong trẻo, đầy vẻ ngây thơ, chỉ vào khu lều tạm ở phía xa. "Họ cũng có trẻ con nữa! Liệu chúng có chơi với muội không?"

Lâm Dịch khẽ mỉm cười, xoa đầu em gái. Nỗi lo lắng trong lòng hắn dịu đi đôi chút khi nhìn thấy sự hồn nhiên của Tiểu Nguyệt. Đây chính là những mầm non mà hắn cần bảo vệ, những tương lai tươi sáng của làng. "Tất nhiên rồi, Tiểu Nguyệt. Làng mình giờ đông vui hơn nhiều. Nhưng chúng ta cũng phải học cách giúp đỡ họ, và cả cách sống chung nữa."

Hắn chưa kịp nói hết câu, thì một bóng người cao lớn, vạm vỡ đi ngang qua, trên vai vác một bó củi lớn. Đó là Vương Đại Trụ, cánh tay phải đắc lực của hắn. Khuôn mặt chất phác của Đại Trụ giờ đây không còn vẻ thư thái như trước, mà lộ rõ sự bận rộn và có phần căng thẳng. Mồ hôi lấm tấm trên trán, và bộ trang phục lao động của anh ta đã bạc màu vì nắng gió.

"Lâm huynh!" Vương Đại Trụ gọi, giọng to và có chút hối hả. Anh ta đặt bó củi xuống, thở hổn hển. "Lại có thêm mấy chục người nữa rồi, vừa mới đến sáng nay! Họ nói là từ làng Thạch Khê bên kia núi, bị nạn đói hoành hành, không còn cách nào khác đành tìm đến đây nương tựa. Chúng ta phải làm sao đây? Chỗ ở, lương thực, công việc... mọi thứ đều đang thiếu."

Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt trở nên sắc bén. Vấn đề đã đến, không còn là những suy nghĩ mơ hồ nữa. "Đại Trụ, không sao. Chúng ta sẽ có kế hoạch. Ngươi đi một chuyến nữa, báo cho Lão Hồ và Trưởng thôn Lão Vương, nói ta muốn họp bàn ngay lập tức. Chúng ta cần một giải pháp toàn diện."

Vương Đại Trụ gật đầu lia lịa, vẻ mặt tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch. "Vâng, Lâm huynh! Để ta đi ngay!" Anh ta lại vác bó củi lên vai, bước chân thoăn thoắt về phía nhà mình, rồi rảo bước nhanh về phía nhà Trưởng thôn. Lâm Dịch đứng đó, nhìn theo bóng lưng vội vã của Đại Trụ, rồi lại nhìn về phía khu lều tạm. "Gió lớn" đã bắt đầu thổi, và hắn phải sẵn sàng đối mặt.

***

Trong căn nhà của Trưởng thôn Lão Vương, không khí nặng nề và nghiêm túc bao trùm. Ánh nắng trưa gay gắt xuyên qua khung cửa sổ nhỏ, chiếu xuống chiếc bàn trà gỗ đã cũ kỹ, nơi Lâm Dịch, Lão Hồ, Trưởng thôn Lão Vương và Vương Đại Trụ đang ngồi quây quần. Trên bàn là một tấm bản đồ làng vẽ sơ sài, với những ký hiệu nguệch ngoạc đánh dấu các khu vực canh tác, khu dân cư và con đường mới. Mùi trà thơm dịu không thể xua tan được sự căng thẳng đang hiện hữu. Mọi người đều nhận thức rõ tầm quan trọng của vấn đề đang bàn bạc: làn sóng người nhập cư đang đổ về Sơn Cước, mang theo cả hy vọng và những thách thức khổng lồ.

Lâm Dịch ngồi đối diện Trưởng thôn, vẻ mặt trầm tư nhưng ánh mắt kiên định. Hắn đặt xuống một vài mảnh giấy ghi chép chi chít những con số và nhận định. "Tình hình nhập cư đang tăng nhanh. Chỉ trong một tháng qua, số lượng người đến từ các làng lân cận đã vượt quá một trăm hộ, tương đương gần ba trăm nhân khẩu. Con số này lớn hơn một nửa tổng số dân của làng chúng ta trước đây." Hắn nói, giọng điệu điềm tĩnh, rõ ràng. "Nguyên nhân chính là nạn đói kém và sự áp bức từ các thế gia địa phương ở những vùng khác, đặc biệt là sau đợt hạn hán vừa rồi. Thôn Làng Sơn Cước chúng ta, với kho lương thực đầy ắp và những thành quả đã đạt được, đã trở thành một 'điểm sáng', một nơi trú ẩn cuối cùng cho họ."

Hắn dừng lại một chút, để mọi người suy ngẫm. "Đây là cơ hội nhưng cũng là thử thách lớn cho làng ta. Cơ hội là chúng ta có thể bổ sung thêm nhân lực lao động, mở rộng sản xuất, và tăng cường sức mạnh cho làng. Nhưng thách thức là làm sao để tiếp nhận, sắp xếp và quản lý một lượng lớn người như vậy một cách hiệu quả, đảm bảo an ninh và sự hòa nhập."

Lão Hồ, với mái tóc bạc phơ và đôi mắt tinh anh, khẽ nheo lại. Ông chậm rãi nhấp một ngụm trà, rồi đặt chén xuống. "Lâm công tử nói rất đúng. Dân làng ta sống yên bình bao năm, nay bỗng chốc đông đúc. Phải cẩn trọng, không phải ai đến cũng là người tốt. Có những người thực sự khốn khổ, tìm đường sống. Nhưng cũng có thể có những kẻ mang ý đồ khác, trà trộn vào để gây rối, hoặc làm gián điệp cho kẻ thù." Lời nói của Lão Hồ như một lời cảnh báo ngầm, chạm đúng vào mối lo ngại sâu xa của Lâm Dịch về "ngọn gió lớn." "Nhưng cũng không thể từ chối những người đang tìm kiếm miếng ăn, chỗ ở. Đạo lý nhân nghĩa không cho phép chúng ta làm vậy, huống hồ, nếu chúng ta có thể thu nhận và tổ chức tốt, đây sẽ là một nguồn lực đáng kể."

Trưởng thôn Lão Vương, với khuôn mặt khắc khổ và dáng người thấp bé, tỏ rõ vẻ lo lắng. Ông vuốt chòm râu bạc, thở dài. "Lão phu biết Lâm công tử có tầm nhìn xa, nhưng đất đai, nhà cửa, lương thực... chúng ta có đủ để nuôi sống tất cả họ không? Hiện tại kho lương thực của làng ta đúng là đầy ắp, nhưng nếu số lượng người cứ tăng lên như thế này, chẳng mấy chốc cũng sẽ cạn kiệt. Rồi còn nhà ở, làm sao mà xây kịp cho tất cả?" Ông nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy hy vọng, nhưng cũng không giấu được sự e ngại và gánh nặng trách nhiệm.

Vương Đại Trụ, vẫn còn chút hăng hái từ chuyến đi buổi sáng, lập tức tiếp lời. "Lâm huynh, em đã cùng Nhị Cẩu khảo sát các khu đất trống ở phía Đông làng và dọc theo bờ suối. Có thể mở rộng canh tác thêm khoảng vài chục mẫu nữa. Nếu chúng ta huy động tất cả người mới đến, việc khai hoang sẽ rất nhanh chóng. Kho lương thực của chúng ta cũng đã đầy, nhưng nếu không có kế hoạch sử dụng và bổ sung hợp lý, cũng sẽ nhanh chóng cạn kiệt như lời Trưởng thôn nói." Anh ta, với bản tính thực tế của một nông dân, đã nhanh chóng nắm bắt được vấn đề cốt lõi.

Lâm Dịch gật đầu, ra hiệu cho mọi người im lặng. Hắn đã dự liệu được những lo lắng này. "Đúng vậy, mọi thứ đều phải có kế hoạch. Ta đã suy nghĩ kỹ. Trước mắt, chúng ta sẽ thực hiện vài việc cấp bách." Hắn chỉ tay vào tấm bản đồ sơ sài trên bàn. "Thứ nhất, về chỗ ở. Chúng ta sẽ phân chia khu vực sinh sống rõ ràng. Những người mới đến sẽ tạm thời được tập trung ở khu vực rìa làng phía Đông, nơi có đủ không gian để dựng lều và xây dựng nhà tạm. Chúng ta sẽ hỗ trợ họ vật liệu cơ bản như gỗ, rơm rạ, và hướng dẫn họ cách xây dựng nhà ở đơn giản nhưng chắc chắn."

"Thứ hai, về lương thực và công việc. Ai đến Sơn Cước đều phải lao động. Chúng ta sẽ phân công họ vào các công việc phù hợp: khai hoang đất đai, canh tác, chăn nuôi, thu hái lâm sản, xây dựng. Những người có tay nghề (thợ mộc, thợ rèn, thợ may...) sẽ được ưu tiên phát huy sở trường. Kho lương thực sẽ được sử dụng để cung cấp lương thực cơ bản cho họ trong giai đoạn đầu, nhưng sau đó, họ phải tự túc." Lâm Dịch nhìn thẳng vào từng người. "Ta sẽ thiết lập một hệ thống phân phối lương thực có kiểm soát, và một hệ thống ghi chép công điểm, đảm bảo công bằng cho tất cả."

"Thứ ba, về hòa nhập và an ninh." Lâm Dịch nhấn mạnh. "Chúng ta sẽ thiết lập quy tắc sống chung cho tất cả mọi người, dân làng cũ hay người mới đến đều phải tuân thủ. Mọi tranh chấp sẽ được giải quyết công bằng bởi Trưởng thôn và các vị. Quan trọng nhất là an ninh. Vương Đại Trụ, ngươi hãy cùng Trần Nhị Cẩu tổ chức các đội tuần tra thường xuyên hơn, đặc biệt ở khu vực người mới đến. Ta sẽ chọn ra một số người có vẻ đáng tin cậy trong số họ để làm đầu mối liên lạc, giúp đỡ quản lý và truyền đạt quy tắc."

Trưởng thôn Lão Vương nghe Lâm Dịch trình bày một cách rành mạch và chi tiết, vẻ lo lắng trên mặt ông dần được thay thế bằng sự kinh ngạc và nhẹ nhõm. Lão Hồ khẽ gật đầu, ánh mắt đầy tán thưởng. Vương Đại Trụ thì hăng hái ghi nhớ từng lời.

"Kế hoạch của Lâm công tử thật chu đáo," Trưởng thôn Lão Vương nói, giọng thành kính. "Lão phu tin tưởng vào sự dẫn dắt của công tử."

Lâm Dịch khẽ gật đầu, biết rằng đây chỉ là bước khởi đầu. Vấn đề không chỉ là kế hoạch, mà là cách thực hiện và đối phó với những biến số phát sinh. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nhủ. Để xây dựng một cộng đồng vững mạnh trong một thế giới khắc nghiệt, hắn phải làm mọi thứ để tạo ra sự công bằng và trật tự từ chính đôi bàn tay mình.

***

Cuối chiều hôm đó, ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời. Lâm Dịch, cùng Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, đã có mặt tại khu vực rìa làng phía Đông, nơi những người nhập cư mới đang tập trung. Cảnh tượng nơi đây khá hỗn độn nhưng cũng tràn đầy sức sống. Những căn lều tạm bợ mọc lên san sát, khói bếp bay lên từ những đống lửa nhỏ, trẻ con chạy nhảy xung quanh, và tiếng nói chuyện rì rầm hòa lẫn với tiếng dao chặt gỗ.

Lâm Dịch bước đi giữa những căn lều, ánh mắt quan sát tỉ mỉ từng gương mặt. Hầu hết họ đều gầy gò, quần áo cũ kỹ, nhưng trong đôi mắt của họ, hắn thấy được một tia hy vọng mới, một khao khát được sống. Trần Nhị Cẩu, với bản tính nhanh nhẹn và hăng hái, đi trước Lâm Dịch vài bước, hướng dẫn những người mới về khu vực tập trung để nhận lương thực tạm thời và vật liệu làm nhà.

"Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Trần Nhị Cẩu hô to, giọng đầy nhiệt huyết, khi anh ta chỉ dẫn một nhóm người đàn ông lực lưỡng cách dựng khung nhà gỗ. "Mọi người cứ theo lời Lâm công tử, chúng ta sẽ có nhà mới ngay thôi!"

Lâm Dịch dừng lại bên một căn lều tồi tàn, nơi một người phụ nữ trẻ đang ngồi cho con bú. Cô ấy gầy gò đến mức có thể nhìn thấy xương quai xanh, nhưng đôi mắt cô ấy vẫn ánh lên vẻ kiên cường. Đứa bé trong vòng tay cô cũng xanh xao, nhỏ thó. Khi thấy Lâm Dịch đến gần, cô vội vàng đứng dậy, cúi người chào.

"Lão gia, người là Lâm công tử phải không ạ?" cô hỏi, giọng yếu ớt nhưng đầy kính trọng. "Nghe nói ở đây có vị Lâm công tử tài giỏi, dẫn dắt dân làng làm ăn khấm khá. Chúng tôi ở làng Thạch Khê bên đói quá, không còn đường nào khác đành tìm đến đây... Cầu xin Lâm công tử rủ lòng thương, cho chúng tôi một con đường sống." Nước mắt cô bắt đầu lăn dài trên má.

Lâm Dịch nhìn thẳng vào mắt cô, giọng nói trầm ổn. "Đừng gọi lão gia, cứ gọi ta là Lâm Dịch. Ta hiểu nỗi khổ của các vị. Làng Sơn Cước không bỏ rơi ai. Các vị cứ an tâm, làng sẽ cấp lương thực tạm thời và vật liệu để các vị dựng nhà. Nhưng các vị cũng phải hiểu, ở đây không có chuyện ngồi không hưởng lợi." Hắn dừng lại, nhìn quanh một lượt những gương mặt đang đổ dồn về phía mình. "Tất cả mọi người đến đây đều phải tuân thủ quy tắc của làng, cùng nhau lao động để xây dựng cuộc sống cho chính mình và cho làng. Ai làm nhiều, hưởng nhiều. Ai lười biếng, sẽ không có gì."

Một người đàn ông trẻ tuổi, sức vóc khá tốt nhưng cũng lộ vẻ mệt mỏi, bước đến, quỳ gối xuống. "Vâng, Lâm công tử! Chỉ cần có cái ăn, có chỗ ở, chúng tôi nhất định sẽ dốc hết sức mình! Chúng tôi không sợ khó, không sợ khổ, chỉ sợ không có cơ hội mà thôi!" Giọng anh ta đầy quyết tâm và chân thành.

Lâm Dịch gật đầu hài lòng. "Tốt lắm. Ta cần những người như các vị. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu sẽ hướng dẫn các vị về công việc và những quy tắc cơ bản của làng. Từ ngày mai, chúng ta sẽ bắt đầu khai hoang và canh tác. Ai có kinh nghiệm về nông nghiệp, về xây dựng, hãy chủ động báo cáo với Đại Trụ. Ta cũng sẽ chọn ra một vài người có uy tín trong số các vị để làm đầu mối, giúp ta quản lý và truyền đạt thông tin."

Anh quay sang Vương Đại Trụ. "Đại Trụ, ngươi hãy lập danh sách những người mới đến, phân loại họ theo khả năng và kinh nghiệm. Sắp xếp chỗ ở tạm thời một cách có trật tự. Nhị Cẩu, ngươi hãy hướng dẫn họ về các nguồn nước, khu vực vệ sinh, và đảm bảo họ hiểu rõ những điều cấm kỵ của làng."

Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu lập tức chấp lệnh, bắt đầu công việc của mình với sự nhiệt tình. Lâm Dịch tiếp tục đi một vòng, nói chuyện với thêm vài người khác. Hắn lắng nghe câu chuyện về sự khốn khó ở làng cũ, những chuyến đi bộ dài ngày đầy hiểm nguy, và niềm hy vọng mãnh liệt vào cuộc sống mới ở Sơn Cước. Hắn hiểu rằng, những người này chính là nguồn lực quý giá nhất mà Sơn Cước đang cần, nhưng cũng chính là gánh nặng lớn nhất mà hắn phải gánh vác.

Ánh mắt hắn dừng lại ở một vài cá nhân. Có người mang vẻ mặt gian xảo, ánh mắt lấm lét. Có người thì quá mức cung kính, có vẻ giả tạo. Hắn biết, lời cảnh báo của Lão Hồ không phải là vô cớ. "Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người." Hắn sẽ phải cẩn trọng hơn trong việc chọn lựa những người đáng tin cậy, và tăng cường giám sát để đảm bảo an ninh cho làng. Sự phát triển đi kèm với sự phức tạp, và Sơn Cước giờ đây không còn là một ngôi làng đơn giản nữa.

***

Đêm xuống, trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng giữa bầu trời đêm thăm thẳm, chiếu rọi vằng vặc xuống Thôn Làng Sơn Cước. Ánh sáng bạc của vầng trăng soi rõ từng mái nhà tranh, từng con đường đất, và cả những khu lều tạm bợ mới mọc lên ở rìa làng. Gió nhẹ thổi qua, mang theo hơi sương đêm và mùi đất ẩm, mùi khói bếp còn vương vấn.

Lâm Dịch đứng một mình bên ngoài kho lương thực, công trình vững chãi mà anh và dân làng đã cùng nhau xây dựng trong những ngày qua. Những bức tường gỗ dày dặn, mái ngói chắc chắn, tất cả đều toát lên vẻ kiên cố, như một pháo đài bảo vệ sự sống cho cả cộng đồng. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào bức tường gỗ sần sùi, cảm nhận sự lạnh lẽo của vật liệu và sức mạnh của công trình. Đây không chỉ là một kho chứa lương thực, mà còn là biểu tượng của sự tự cường, của tinh thần đoàn kết mà hắn đã gieo trồng.

Tiếng cười nói của những đứa trẻ đã im bặt. Dân làng chìm vào giấc ngủ sau một ngày lao động vất vả. Chỉ còn lại tiếng côn trùng rả rích và tiếng gió rì rào trong đêm. Trong không gian tĩnh lặng ấy, tâm trí Lâm Dịch lại càng trở nên hoạt động mạnh mẽ.

Hắn nghĩ về những gương mặt mới mà hắn đã gặp hôm nay. Ánh mắt đầy hy vọng của người phụ nữ gầy gò ôm con, lời thề dốc sức của người đàn ông trẻ tuổi. Tất cả đều là những con người đang tìm kiếm một cơ hội sống, và Sơn Cước đã trở thành con thuyền cứu rỗi của họ. Sự phát triển của làng là điều không thể phủ nhận, và hắn cảm thấy một niềm mãn nguyện sâu sắc khi nhìn thấy những hạt giống mình gieo đã nảy mầm.

Nhưng cũng chính trong khoảnh khắc đó, lời cảnh báo của Lão đạo sĩ lại văng vẳng bên tai hắn, rõ ràng hơn bao giờ hết: "Gió lớn... sẽ sớm kéo đến..." Sơn Cước đã bừng sáng, trở thành một "điểm sáng" trong vùng, đúng như kế hoạch của hắn. Nhưng ánh sáng càng mạnh thì bóng tối càng lớn. Một nơi yên bình, trù phú như Sơn Cước, giữa một thế giới đang chìm trong loạn lạc và suy thoái, chắc chắn sẽ không tránh khỏi sự dòm ngó, sự thèm muốn của những thế lực bên ngoài.

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí lạnh lùa vào phổi. Trần Thị Gia Tộc... hắn biết rõ sự tham lam và tàn bạo của chúng. Chúng đã bị đánh đuổi một lần, nhưng chắc chắn sẽ không bỏ cuộc. Sự phát triển nhanh chóng của Thôn Làng Sơn Cước và danh tiếng "điểm sáng" của nó sẽ khiến Trần Thị Gia Tộc không thể nhắm mắt làm ngơ lâu hơn nữa. Một cuộc đối đầu quy mô lớn hơn đang đến gần, một "ngọn gió lớn" thực sự.

Và không chỉ Trần Thị Gia Tộc. Lời của Lão Hồ về "không phải ai đến cũng là người tốt" cũng vang vọng trong đầu hắn. Làn sóng người nhập cư, dù mang đến tiềm năng to lớn, cũng có thể mang theo cả những hạt giống của sự bất ổn, những kẻ có ý đồ khác, hoặc thậm chí là gián điệp được cài cắm từ các thế lực đối địch. Hắn cần phải thiết lập một hệ thống kiểm soát chặt chẽ hơn nữa, không chỉ về kinh tế mà còn về an ninh, về lòng người. Các chính sách quản lý và phân công lao động mà hắn vừa đề ra chỉ là bước khởi đầu. Hắn cần xây dựng một hệ thống tổ chức chặt chẽ hơn, chuẩn bị cho việc huy động sức mạnh làng để đối phó với các cuộc khủng hoảng.

Lâm Dịch quay người, nhìn về phía xa, nơi những ngọn núi đen sẫm ẩn hiện dưới ánh trăng. Chúng hùng vĩ và tĩnh lặng, nhưng hắn biết, đằng sau những đỉnh núi ấy là cả một thế giới đầy rẫy hiểm nguy và bất trắc. Gánh nặng trên vai hắn giờ đây không chỉ là sinh tồn cá nhân, mà là sinh mệnh của cả một cộng đồng đang đặt trọn niềm tin vào hắn.

Hắn không thể lùi bước. Hắn đã gieo những hạt giống, và giờ hắn phải bảo vệ chúng, bằng mọi giá, trước mọi cơn "gió lớn" sắp đến.

"Sơn Cước đã bừng sáng, nhưng ánh sáng càng mạnh thì bóng tối càng lớn," hắn thầm nhủ, giọng nói chỉ đủ để chính mình nghe thấy. "Liệu ta có đủ sức để bảo vệ tất cả không? Dù sao đi nữa, ta phải làm. Đây là trách nhiệm của ta." Ánh mắt hắn kiên định, chứa đựng một quyết tâm sắt đá. Con đường phía trước chắc chắn sẽ còn nhiều chông gai, nhưng hắn đã sẵn sàng đối mặt.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free