Lạc thế chi nhân - Chương 132: Chốn Bình Yên Nổi Sóng: Phán Quyết Của Lãnh Đạo
Ánh trăng vằng vặc đêm trước đã nhường chỗ cho tia nắng ban mai vàng như mật, rải đều trên những mái nhà tranh còn ướt đẫm sương đêm. Không khí Thôn Làng Sơn Cước trong lành đến lạ, mang theo hơi đất ẩm và mùi khói bếp vương vấn từ những bữa sáng sớm. Tiếng gà gáy đã dịu đi, nhường chỗ cho tiếng trẻ con nô đùa rộn ràng và tiếng gọi nhau í ới của dân làng chuẩn bị cho một ngày mới. Mọi thứ dường như vẫn yên bình như thường lệ, nhưng một góc nhỏ giữa làng, tại khu vực trống trải thường dùng làm nơi họp mặt, lại đang sục sôi một thứ không khí khác lạ.
Một đám đông nhỏ đã tụ tập, không quá ồn ào nhưng đủ để thu hút sự chú ý. Những gương mặt khắc khổ, rám nắng của dân làng cũ và những ánh mắt còn vương vẻ lo lắng của người nhập cư mới đan xen vào nhau, tạo thành một vòng tròn bất an. Sự tò mò, xen lẫn chút hoài nghi và cả niềm hy vọng mong manh, hiện rõ trên từng khuôn mặt. Ở trung tâm của vòng tròn ấy, Lão Hứa, một người dân cố cựu của làng, đứng đối mặt với A Tứ, một người nhập cư mới với dáng người cao gầy và vẻ mặt hơi nhút nhát. Vẻ mặt Lão Hứa đỏ gay vì tức giận, trong khi A Tứ cúi gằm mặt, đôi tay nắm chặt vào vạt áo đã bạc màu.
Lâm Dịch ngồi trên một tảng đá lớn, bề mặt thô ráp và lạnh lẽo truyền qua lớp vải mỏng của hắn. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát. Khuôn mặt hắn vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy, đôi mắt sâu thẳm lướt qua từng gương mặt trong đám đông, thu nhận mọi sắc thái biểu cảm. Bên cạnh hắn là Vương Đại Trụ, vóc dáng vạm vỡ như một cây cột, ánh mắt đầy lo lắng cho sự yên bình của làng. Trần Nhị Cẩu nhanh nhẹn đứng ngay phía sau, sẵn sàng nhận lệnh. Lão Hồ, với mái tóc bạc phơ và đôi mắt tinh anh nheo lại, thong thả tựa vào một cây cổ thụ gần đó, thần sắc bình thản nhưng ánh mắt lại không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Trưởng thôn Lão Vương, dáng người thấp bé, luôn tỏ vẻ lo lắng, đứng nép mình bên cạnh Vương Đại Trụ, đôi tay xoa xoa vào nhau không ngớt.
Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên, như tiếng ong vỡ tổ. Thím Ba, với dáng người nhỏ nhắn và gương mặt nhiều nếp nhăn vì hay cười, nhưng giờ đây lại nhíu lại vẻ lo lắng, chen lên phía trước, cố gắng nghe ngóng.
"Lão Hứa, ngươi hãy kể rõ sự việc," Lâm Dịch cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm ổn, vang lên rõ ràng giữa không khí căng thẳng. "Mọi chuyện là thế nào?"
Lão Hứa hít một hơi thật sâu, ngực phập phồng, chỉ tay về phía A Tứ: "Hắn ta, cái tên mới đến đó, dám ăn trộm củi của lão! Chính mắt ta thấy hắn lén lút ở bìa rừng, vác bó củi to tướng đi về nhà mình! Củi đó là ta đã bó lại từ mấy hôm trước, định để dành cho mùa đông! Bao năm nay, đất này, rừng này, củi này đều là của dân làng cũ chúng ta!" Giọng Lão Hứa đầy uất ức, như thể quyền lợi thiêng liêng của mình bị xâm phạm. Những người dân làng cũ đứng xung quanh cũng bắt đầu gật gù, bày tỏ sự đồng tình.
A Tứ giật mình, ngẩng đầu lên, vẻ mặt tái mét vì sợ hãi. "Ta... ta không có! Lão Hứa, ông nói oan cho ta! Củi đó là ta nhặt được ở xa, phía bên kia con suối, không phải chỗ của lão! Ta... ta không biết củi của lão bó lại trông như thế nào!" Giọng A Tứ run rẩy, đôi mắt lo sợ nhìn quanh, tìm kiếm sự thấu hiểu nhưng chỉ gặp những ánh mắt nghi kỵ.
Lâm Dịch khẽ nhíu mày. Hắn biết, đây chỉ là một bó củi, một chuyện nhỏ nhặt trong mắt người hiện đại, nhưng ở Thôn Làng Sơn Cước lúc này, nó lại là một ngòi nổ tiềm tàng. Sự gia tăng dân số đột ngột đã mang đến nguồn lao động quý giá, nhưng cũng đồng thời tạo ra áp lực lên tài nguyên vốn đã hạn hẹp. Lòng người vốn phức tạp, nay lại càng thêm đa đoan khi có sự khác biệt giữa "người cũ" và "người mới". Hắn vẫn nhớ lời Lão Hồ nói: "Không phải ai đến cũng là người tốt." Dù A Tứ có ý đồ xấu hay không, vụ việc này cũng đã phơi bày một vết nứt trong sự đoàn kết mà hắn đã cố gắng gây dựng.
"Lão Hồ, ông có ý kiến gì không?" Lâm Dịch quay sang hỏi Lão Hồ, người vẫn giữ vẻ mặt bình thản.
Lão Hồ khẽ nhếch mép, ánh mắt sâu xa. "Lâm tiểu huynh đệ, chuyện củi nhỏ nhưng lòng người lớn... Người cũ thì cho rằng mình có quyền sở hữu mọi thứ đã thuộc về làng bao đời. Người mới thì thấy cơ hội kiếm sống, không rõ luật lệ, ranh giới. Mà cái ranh giới này, vốn dĩ cũng chưa được làng ta định rõ ràng." Lời Lão Hồ tuy nhẹ nhàng nhưng lại chạm đúng vào cốt lõi vấn đề.
Trần Nhị Cẩu, thấy Lâm Dịch gật đầu, liền nhanh nhẹn hỏi: "Có ai trong làng thấy A Tứ nhặt củi ở đâu không? Hoặc thấy Lão Hứa bó củi ở chỗ nào không?" Một vài người dân làng cũ chỉ tay về phía bìa rừng, nói Lão Hứa thường bó củi ở đó. Nhưng không ai có thể xác nhận A Tứ nhặt củi ở phía bên kia con suối, hay rằng bó củi của A Tứ có thực sự là của Lão Hứa hay không. Mọi chuyện đều dựa trên lời nói, sự nghi kỵ, và một chút "định kiến" đối với người mới.
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu. Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, như đang sắp xếp lại những mảnh ghép trong tâm trí. Trong đầu hắn, "Cẩm Nang Kế Sách" hiện lên, không phải là những chiến lược quân sự hay kinh doanh phức tạp, mà là những nguyên tắc cơ bản về quản lý cộng đồng, tâm lý học đám đông, và cả luật pháp sơ khai. Hắn biết, một phán quyết không chỉ cần công bằng mà còn phải có tính giáo dục, phải làm gương để tránh những tranh chấp tương tự trong tương lai. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nhủ. Tri thức không chỉ là chữ nghĩa, mà còn là sự hiểu biết về bản chất con người, về cách vận hành một xã hội.
"Trưởng thôn Lão Vương, từ trước đến nay, làng ta có quy định gì về việc nhặt củi trong rừng không?" Lâm Dịch hỏi.
Trưởng thôn Lão Vương giật mình, vội vã trả lời: "Dạ... Lâm Dịch, từ trước đến nay... chúng ta toàn tự lo, ai nhặt được ở đâu thì là của người đó. Nhưng thường thì mọi người cũng ngầm hiểu, chỗ nào đã có người thường xuyên lui tới thì tránh ra. Còn củi bó thì... đương nhiên là của người bó rồi. Nhưng cũng có khi gió bão làm đổ củi, bó củi bay đi chỗ khác..." Giọng ông lắp bắp, thể hiện sự lúng túng khi đối mặt với một vấn đề chưa từng có tiền lệ rõ ràng.
Lâm Dịch gật đầu, mở mắt. Ánh nắng mặt trời đã lên cao hơn một chút, chiếu thẳng vào khu vực tranh chấp, làm nổi bật những hạt bụi li ti lơ lửng trong không khí. Hắn quan sát kỹ Lão Hứa, người vẫn giữ vẻ mặt giận dữ nhưng không kém phần kiên quyết. Rồi đến A Tứ, ánh mắt lo lắng, sợ hãi, nhưng đôi lúc lại lóe lên sự oan ức. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," Lâm Dịch thầm nghĩ, "nhưng một người lãnh đạo thì phải cố gắng tạo ra nó."
Sự yên bình giả tạo của làng đang bị thử thách. Đây không chỉ là về một bó củi, mà là về niềm tin, về sự hòa nhập, về việc xác lập một trật tự mới cho một cộng đồng đang lớn mạnh. Lời của Lão đạo sĩ về "gió lớn" văng vẳng bên tai hắn. Gió lớn không chỉ đến từ bên ngoài, mà còn có thể thổi tung mọi thứ từ bên trong. Lâm Dịch cảm nhận được gánh nặng trên vai mình. Hắn không thể để những mâu thuẫn nhỏ nhặt này làm suy yếu đi ý chí đoàn kết mà hắn đã vất vả xây dựng. Hắn cần phải hành động, không chỉ để giải quyết tranh chấp này, mà còn để thiết lập một nền tảng vững chắc cho tương lai của Thôn Làng Sơn Cước. Hắn đứng dậy, chậm rãi bước về phía hai người đang tranh chấp, ánh mắt quét qua từng người trong đám đông, như muốn gửi gắm một thông điệp vô hình: "Ta đã thấy, ta đã nghe, và ta sẽ phán xét."
***
Ánh nắng chiều tà đổ dài trên những mái nhà, nhuộm vàng cả Thôn Làng Sơn Cước. Không khí đã dịu mát hơn, mang theo mùi đất sau một ngày nắng và mùi khói bếp nhẹ nhàng từ những bữa cơm chiều chuẩn bị. Tiếng trẻ con vẫn rộn ràng nhưng đã có phần thưa thớt hơn, nhường chỗ cho những tiếng rì rầm bàn tán của dân làng. Vụ tranh chấp củi của Lão Hứa và A Tứ đã kéo dài gần hết buổi chiều, và giờ đây, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Lâm Dịch, chờ đợi phán quyết cuối cùng của hắn.
Lâm Dịch đứng giữa đám đông, bóng hắn đổ dài trên mặt đất. Hắn đã lắng nghe cẩn thận từng lời khai, từng lời biện hộ, và cả những lời xì xào của dân làng. Hắn không vội vàng, không hấp tấp. Mỗi câu nói, mỗi ánh mắt, mỗi cử chỉ đều được hắn phân tích kỹ lưỡng, không chỉ bằng tai mà còn bằng khối óc hiện đại của mình. Hắn đã hình dung lại toàn bộ sự việc, đặt mình vào vị trí của cả Lão Hứa lẫn A Tứ, và cả những người dân làng khác. "Cẩm Nang Kế Sách" trong tâm trí hắn không ngừng hoạt động, đưa ra các kịch bản, các hệ quả, và cả những phương án giải quyết tối ưu nhất.
"Lão Hứa, A Tứ, và toàn thể dân làng Sơn Cước," Lâm Dịch cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng đủ sức vang vọng, thu hút mọi sự chú ý. "Ta đã nghe rõ câu chuyện của cả hai người. Ta cũng đã hỏi những người xung quanh, và ta đã suy nghĩ kỹ."
Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua Lão Hứa, rồi sang A Tứ. Cả hai đều nín thở, chờ đợi.
"Lão Hứa, ta tin lời ngươi thấy hắn ở bìa rừng. Ngươi đã bó củi ở đó, và ngươi nghĩ rằng bó củi đó là của ngươi." Lâm Dịch nói, giọng điệu khách quan, không một chút thiên vị. "Việc ngươi bảo vệ tài sản của mình là điều hiển nhiên." Lão Hứa gật đầu lia lịa, vẻ mặt giãn ra một chút, như được an ủi.
"Nhưng A Tứ," Lâm Dịch quay sang người thanh niên nhập cư, "ta cũng tin ngươi không cố ý trộm củi." A Tứ ngẩng đầu lên, đôi mắt mở to, trong đó chứa đựng sự ngạc nhiên và cả một chút hy vọng. "Ngươi là người mới đến, chưa quen thuộc hết địa hình, chưa hiểu rõ những 'luật bất thành văn' của làng ta. Củi đó, ngươi nhặt được ở xa, phía bên kia con suối, nơi mà ngươi nghĩ là không có chủ. Ngươi đã vất vả mang về, vậy tức là ngươi đã bỏ công sức của mình ra."
Một làn sóng xì xào nhỏ nổi lên trong đám đông. Một số người dân làng cũ bắt đầu nhíu mày, có vẻ không đồng tình với việc Lâm Dịch có vẻ "bênh" người mới. Thím Ba liền huých tay người bên cạnh, thì thầm: "Xem kìa, Lâm Dịch không lẽ lại thiên vị người ngoài sao?"
Lâm Dịch vẫn giữ vẻ mặt bình thản, không để ý đến những tiếng xì xào đó. Hắn biết, để xây dựng sự tin tưởng, đôi khi cần phải đối mặt với sự phản đối ban đầu.
"Tuy nhiên," Lâm Dịch tiếp tục, nâng giọng lên một chút, "dù không cố ý, nhưng việc A Tứ mang về bó củi mà Lão Hứa đã bỏ công sức bó lại, đã gây ra sự hi���u lầm và tổn hại đến tài sản của Lão Hứa. Đây là một sự thật không thể chối cãi."
A Tứ cúi đầu xuống, vẻ mặt lại trở nên ủ rũ. Lão Hứa thì lại hếch mặt lên, tỏ vẻ đắc thắng.
"Vì vậy," Lâm Dịch kết luận, "phán quyết của ta là như sau." Hắn đưa mắt nhìn thẳng vào A Tứ. "A Tứ, ngươi phải bồi thường cho Lão Hứa một phần công sức mà Lão Hứa đã bỏ ra để bó củi. Số củi này vẫn là của Lão Hứa. Ngươi có thể dùng ba ngày công của mình để giúp Lão Hứa việc đồng áng, hoặc giúp Lão Hứa nhặt và bó thêm củi để bù đắp."
A Tứ ngẩng phắt dậy, vẻ mặt kinh ngạc rồi dần chuyển sang chấp nhận, thậm chí là nhẹ nhõm. "Dạ... Lâm Dịch, ta... ta đồng ý. Ta xin lỗi Lão Hứa. Ta sẽ làm việc để bù đắp." Giọng A Tứ tuy vẫn còn run rẩy nhưng đã rõ ràng hơn, thể hiện sự thành khẩn.
Lão Hứa nghe xong thì có vẻ không hoàn toàn hài lòng, nhưng cũng không thể phản bác. Ông gật đầu một cách miễn cưỡng. "Cũng được... Ba ngày công... được rồi."
"Và Lão Hứa," Lâm Dịch quay sang ông lão. "Ngươi đã vội vàng kết tội A Tứ ăn trộm mà chưa tìm hiểu rõ ngọn ngành. Điều này tạo nên sự nghi kỵ không đáng có trong làng. Ta mong ngươi sau này hãy cẩn trọng hơn trong lời nói và hành động của mình, đặc biệt là với những người mới đến. Họ cũng là dân làng của chúng ta, cũng là những người đang cùng ta xây dựng Sơn Cước này."
Lão Hứa thoáng đỏ mặt, cúi đầu xuống. Ông không dám cãi lại, chỉ lầm bầm: "Vâng... Lâm Dịch nói phải."
"Cuối cùng," Lâm Dịch nói lớn, giọng dứt khoát. "Để tránh những tranh chấp tương tự trong tương lai, từ nay, làng ta sẽ có quy định rõ ràng về việc khai thác củi. Mọi người đều có quyền nhặt củi trong rừng, nhưng củi đã được bó lại, hoặc đã được đánh dấu rõ ràng, sẽ thuộc về người đã bỏ công sức ra. Bất kỳ ai cố tình lấy đi sẽ bị coi là ăn trộm và sẽ bị xử phạt nghiêm khắc. Đồng thời, làng sẽ phân chia rõ ràng các khu vực khai thác củi theo từng nhóm hộ gia đình để đảm bảo công bằng. Trưởng thôn Lão Vương, Vương Đại Trụ, hai người hãy bàn bạc cùng Lão Hồ để sớm đưa ra quy định cụ thể và phổ biến cho toàn thể dân làng."
Trưởng thôn Lão Vương và Vương Đại Trụ cùng gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc.
Một tiếng thở phào nhẹ nhõm lan khắp đám đông. Dân làng bắt đầu bàn tán xôn xao, nhưng lần này không phải là sự nghi kỵ mà là sự đồng tình và ngưỡng mộ. Thím Ba, người vừa mới thì thầm, giờ đây lại gật gù liên tục. "Lâm Dịch thật sự là có đầu óc. Phán quyết này, vừa công bằng, vừa có tình, lại còn lập ra được quy củ!"
Lão Hồ khẽ mỉm cười, ánh mắt đầy vẻ tán thưởng nhìn Lâm Dịch. Vương Đại Trụ vỗ mạnh vào vai Trần Nhị Cẩu, mặt mày hớn hở. "Thấy chưa! Đại ca của chúng ta là nhất!"
Lâm Dịch nhìn Lão Hứa và A Tứ, cả hai đều đã chấp nhận phán quyết của hắn, dù còn đôi chút ngập ngừng. A Tứ cúi đầu cảm ơn một lần nữa, ánh mắt đã bớt đi vẻ sợ hãi, thay vào đó là sự biết ơn. Lão Hứa cũng không còn vẻ giận dữ, chỉ còn sự cam chịu.
"Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," Lâm Dịch thầm nhủ. "Và để sinh tồn một cách bền vững, cần phải có trật tự và sự đoàn kết." Phán quyết này không chỉ giải quyết một vụ tranh chấp nhỏ, mà còn là một bước quan trọng trong việc xây dựng niềm tin, củng cố quyền lực của Lâm Dịch và định hình một cấu trúc xã hội mới cho Thôn Làng Sơn Cước. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Sẽ còn rất nhiều "chuyện củi" khác, phức tạp hơn, lớn lao hơn, mà hắn cần phải đối mặt. Nhưng ít nhất, hôm nay, hắn đã gieo thêm một hạt giống của sự công bằng và trật tự vào mảnh đất này.
***
Tối muộn, ánh trăng tròn vạnh một lần nữa treo lơ lửng trên bầu trời, nhưng lần này, nó không soi rọi một mình Lâm Dịch bên kho lương thực, mà là ba bóng người đang ngồi quây quần bên một đống lửa nhỏ, cách xa khu dân cư một chút. Tiếng côn trùng rả rích hòa cùng tiếng gió nhẹ xào xạc qua tán lá, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của núi rừng. Mùi khói gỗ từ đống lửa lan tỏa, ấm áp và dễ chịu, xua tan đi cái se lạnh của đêm khuya.
Lâm Dịch, Vương Đại Trụ và Lão Hồ ngồi trên những tảng đá phẳng, mỗi người một chén trà nóng. Trà không phải là loại hảo hạng, chỉ là những lá trà rừng được phơi khô, nhưng trong cái lạnh của đêm, nó mang lại sự ấm áp và thư thái lạ thường. Các tranh chấp trong ngày đã được giải quyết, nhưng Lâm Dịch vẫn trầm tư. Ánh lửa bập bùng nhảy múa trong đôi mắt sâu thẳm của hắn, phản chiếu những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong tâm trí.
"Một làng nhỏ mà đã lắm chuyện thế này..." Lâm Dịch khẽ thở dài, đưa chén trà lên môi, nhấp một ngụm. Hơi nóng của trà phả vào mặt, làm hắn tỉnh táo hơn. "Sau này lớn hơn thì sao đây?" Hắn không khỏi tự hỏi. Cái làng Sơn Cước này, dưới sự dẫn dắt của hắn, đang phát triển nhanh chóng, thu hút thêm nhiều người. Sự phát triển đi kèm với sự phức tạp. Hôm nay là bó củi, ngày mai có thể là mảnh đất, hay thậm chí là những mối hiềm khích sâu xa hơn giữa "người cũ" và "người mới".
*Liệu mình có thể quản lý được một cộng đồng lớn hơn, phức tạp hơn không?* Câu hỏi đó vang vọng trong đầu Lâm Dịch. Hắn không phải là một vị vua, không phải là một quan lại. Hắn chỉ là một người hiện đại xuyên không, với kiến thức của thế kỷ 21 và khát khao sinh tồn. Gánh nặng của việc lãnh đạo một cộng đồng đang đặt lên vai hắn, nặng trĩu hơn bất cứ lúc nào. Hắn nhớ lại lời của Lão đạo sĩ về "gió lớn", và cả lời của Lão Hồ về "không phải ai đến cũng là người tốt". Những dự cảm đó đang dần trở thành hiện thực, không chỉ từ bên ngoài mà còn ngay từ bên trong làng.
Lão Hồ khẽ nhếch mép, ánh mắt tinh anh nhìn Lâm Dịch. "Nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người, Lâm tiểu huynh đệ. Ngươi đã làm rất tốt ngày hôm nay. Dân làng đã tin tưởng ngươi, đó là điều quan trọng nhất." Giọng Lão Hồ trầm ấm, mang theo sự thấu hiểu. Ông đã sống đủ lâu để chứng kiến nhiều biến cố, nhiều sự thay đổi của lòng người. Ông biết, cái Lâm Dịch đang làm không chỉ là giải quyết một vụ tranh chấp, mà là xây dựng một nền tảng cho sự đoàn kết và trật tự.
Vương Đại Trụ, với vẻ mặt chân chất và trung thành, vỗ mạnh vào đùi. "Đại ca cứ yên tâm, có bọn ta giúp đỡ! Hơn nữa, đại ca phán quyết rất công bằng. Lão Hứa tuy có vẻ không vui lắm, nhưng cũng không dám cãi. Còn A Tứ, hắn ta thì biết ơn đại ca lắm!"
Lâm Dịch khẽ gật đầu. Hắn biết mình không đơn độc. Bên cạnh hắn còn có Vương Đại Trụ kiên cường, Trần Nhị Cẩu nhanh nhẹn, và Lão Hồ khôn ngoan. Đó là những trụ cột đầu tiên của cái hệ thống mà hắn đang cố gắng xây dựng.
"Nhưng không chỉ là công bằng," Lâm Dịch nói, ánh mắt nhìn xa xăm về phía những ngôi nhà đang sáng đèn lờ mờ dưới ánh trăng. "Mà còn là quy tắc. Quy tắc rõ ràng, minh bạch. Hôm nay là củi, ngày mai có thể là ranh đất, hay thậm chí là nguồn nước. Nếu không có quy tắc, thì lòng người sẽ hỗn loạn, và làng này sẽ không thể phát triển bền vững."
Lão Hồ chậm rãi uống một ngụm trà, rồi đặt chén xuống. "Ngươi nói phải. Một cộng đồng muốn đứng vững, cần có cái để nương tựa. Không phải chỉ là sức mạnh, mà còn là niềm tin và luật lệ. Ngươi đã bắt đầu gieo những hạt giống đó rồi." Lời của Lão Hồ như một sự khẳng định, một nguồn động viên vô hình cho Lâm Dịch. Ông hiểu rằng, việc Lâm Dịch phải giải quyết các tranh chấp nội bộ cho thấy sự phát triển của làng đang mang lại cả cơ hội và thách thức, đòi hỏi một hệ thống quản lý và luật lệ chặt chẽ hơn trong tương lai.
Lâm Dịch nhắm mắt lại, hít một hơi sâu mùi khói gỗ và không khí đêm mát lạnh. Hắn cảm nhận được sự tin tưởng của dân làng, một niềm tin được xây dựng từ những hành động nhỏ nhất, từ việc cung cấp lương thực, mở lớp học, cho đến việc giải quyết những vụ tranh chấp tưởng chừng như tầm thường này. Sự củng cố uy tín của hắn trong làng khiến hắn trở thành một "mục tiêu" đáng chú ý hơn cho Trần Thị Gia Tộc, hoặc các thế lực bên ngoài khác, khi họ nhận ra sự khác biệt của Thôn Làng Sơn Cước. Nhưng hắn không thể lùi bước. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," và để sinh tồn trong một thế giới đầy rẫy bất công này, hắn phải bảo vệ những gì mình đã gây dựng.
"Ngày mai, ta muốn các ngươi bắt đầu thảo luận về việc phân chia khu vực khai thác củi, và cả việc quản lý các tài nguyên khác," Lâm Dịch nói, mở mắt ra, ánh mắt kiên định. "Vương Đại Trụ, ngươi hãy cùng Trưởng thôn Lão Vương và Lão Hồ lập ra một bản quy định cụ thể, rõ ràng, dễ hiểu. Trần Nhị Cẩu sẽ giúp các ngươi phổ biến cho dân làng."
"Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Vương Đại Trụ và Lão Hồ cùng gật đầu.
Lâm Dịch nhìn về phía những ngôi nhà đang sáng đèn, nơi dân làng đang chìm vào giấc ngủ. Ánh trăng dịu mát trải lên khắp làng, tạo nên một khung cảnh yên bình. Nhưng hắn biết, sự yên bình này là mong manh. Lời của Lão Hồ về "lòng người" và sự phức tạp của một cộng đồng lớn hơn ám chỉ những vấn đề xã hội sâu sắc hơn sẽ nảy sinh, có thể bao gồm cả những âm mưu hoặc sự phản bội từ bên trong. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ, "nhưng ta sẽ cố gắng hết sức để tạo ra nó cho những người tin tưởng ta."
Gánh nặng trên vai hắn vẫn còn đó, nhưng trong ánh mắt Lâm Dịch, một ngọn lửa quyết tâm đã bùng lên mạnh mẽ. Hắn đã sẵn sàng đối mặt với bất cứ cơn "gió lớn" nào, từ bên trong hay bên ngoài. Con đường phía trước chắc chắn sẽ còn nhiều chông gai, nhưng hắn đã có một cộng đồng đang dần tin tưởng và một ý chí sắt đá.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.