Lạc thế chi nhân - Chương 133: Sơn Cước Vươn Mình: Ánh Nhìn Lại Hành Trình
Ánh trăng vằng vặc trải bạc lên những mái nhà tranh, soi rõ con đường đất còn hằn dấu chân của một ngày bận rộn. Lâm Dịch đứng đó, nơi cuối chương trước, nơi mà gánh nặng trách nhiệm và ngọn lửa quyết tâm hòa quyện trong ánh mắt. Hắn biết, đêm nay chỉ là một khoảnh khắc yên bình hiếm hoi giữa muôn trùng sóng gió đang đợi chờ. Hắn hít một hơi thật sâu, mùi khói gỗ còn vương vấn trong không khí đêm mát lạnh, quyện với hương đất ẩm sau một ngày nắng. Cảm giác này thật quen thuộc, nhưng cũng thật khác lạ so với những gì hắn từng biết.
Sáng sớm hôm sau, những tia nắng đầu tiên vừa hé rạng phía đông đã đánh thức cả Thôn Làng Sơn Cước. Chim chóc hót líu lo trên những cành cây xanh tốt, báo hiệu một ngày mới an lành. Lâm Dịch thức dậy, không cần ai gọi, bởi đồng hồ sinh học đã được điều chỉnh theo nhịp sống của thế giới này từ lâu. Hắn khoác lên mình bộ thường phục bằng vải thô, tuy đã cũ nhưng được giặt giũ sạch sẽ, gọn gàng, và bước ra khỏi nhà.
Làng Sơn Cước giờ đây đã mang một diện mạo hoàn toàn mới. Con đường đất trung tâm, từng lầy lội mỗi khi mưa xuống, nay đã được củng cố bằng sỏi đá nhỏ, khô ráo và sạch sẽ hơn. Hai bên đường, những căn nhà gỗ đơn sơ, mái tranh vẫn còn đó, nhưng không còn vẻ xiêu vẹo, mục nát. Nhiều căn đã được sửa sang lại, tường trát vữa mới, mái lợp chắc chắn, cửa ra vào được đóng đinh cẩn thận. Khói bếp đã bắt đầu bay lượn từ những ống khói, mang theo mùi thức ăn quen thuộc của cháo ngô, khoai lang nướng. Đó là mùi của sự ấm no, của những bữa ăn không còn phải lo thiếu thốn.
Lâm Dịch chậm rãi bước đi, đôi mắt sâu thẳm lướt qua từng ngóc ngách của làng. Hắn thấy những đứa trẻ, khuôn mặt bầu bĩnh hồng hào, không còn vẻ xanh xao, gầy gò của những năm tháng đói khổ. Chúng đang nô đùa bên cạnh giếng nước mới đào, tiếng cười trong trẻo vang vọng khắp không gian, xua đi vẻ trầm mặc của buổi sớm. Giếng nước, với thành giếng được xây bằng đá chắc chắn và ròng rọc kéo nước hoạt động trơn tru, đã trở thành trung tâm sinh hoạt nhộn nhịp của làng. Các bà, các cô đang kéo nước, vừa làm vừa trò chuyện rôm rả, tiếng nước đổ vào gàu, tiếng cười nói hòa lẫn vào nhau tạo nên một bản nhạc sống động.
Trên cánh đồng phía xa, những mảnh đất hoang hóa từng bị bỏ quên nay đã được khai hoang, biến thành những luống rau xanh mướt, những khoảnh ruộng ngô, lúa mì đang lên xanh tốt. Những người nông dân, từng mang vẻ mặt khắc khổ, u buồn, nay hăng say làm việc với một tinh thần khác hẳn. Họ không còn cúi mặt làm lụng trong tuyệt vọng, mà là trong niềm hy vọng về một vụ mùa bội thu, về một tương lai tươi sáng hơn. Áo quần của họ tuy vẫn là vải thô, nhưng đã sạch sẽ và ít vá víu hơn, và trong ánh mắt họ, Lâm Dịch nhận ra sự kiên cường và niềm tin vào cuộc sống.
"Đại ca! Chào buổi sáng!"
Tiếng gọi sang sảng của Vương Đại Trụ vang lên từ phía kho chứa ngũ cốc mới. Hắn quay lại, thấy Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, cao lớn, đang hăng hái chỉ đạo một nhóm người nhập cư mới. Họ đang vác những thân gỗ lớn, chuẩn bị cho việc mở rộng kho. Trán Vương Đại Trụ lấm tấm mồ hôi, nhưng khuôn mặt chất phác của hắn lại ánh lên vẻ nhiệt huyết và sự tự hào. Hắn không chỉ là một trợ thủ đắc lực, mà đã trở thành một người lãnh đạo nhỏ trong hệ thống mà Lâm Dịch đang xây dựng.
"Chào Đại Trụ," Lâm Dịch đáp, mỉm cười nhẹ. "Mọi việc vẫn ổn chứ?"
"Ổn cả, đại ca!" Vương Đại Trụ lau mồ hôi trán. "Nhóm người mới rất hăng hái. Kho này chắc chắn sẽ kịp hoàn thành trước mùa thu hoạch tới. Chúng ta còn đang tính xây thêm một kho nữa ở phía Đông, đề phòng mưa bão."
Lâm Dịch gật đầu. "Cứ theo kế hoạch mà làm. Đừng quên chú ý đến chất lượng, và cả việc đảm bảo an toàn lao động."
"Đại ca cứ yên tâm!"
Xa hơn một chút, hắn thấy Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình, gương mặt nhanh nhẹn, đang thoăn thoắt phân phát vật tư cho những người dân đang sửa chữa nhà cửa. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Câu nói cửa miệng của hắn giờ đây đã trở thành một lời cam kết vững chắc. Nhị Cẩu không chỉ nhanh nhẹn, mà còn là một người quản lý tài tình cho những công việc nhỏ, luôn đảm bảo mọi thứ được vận hành trơn tru. Hắn thấy một người phụ nữ mới nhập cư, khuôn mặt còn phảng phất nét mệt mỏi của những tháng ngày lưu lạc, tiến đến gần Trần Nhị Cẩu, nhận lấy một cuộn dây thừng và một ít vôi trắng.
"Đa tạ tiểu ca, đa tạ Lâm đại nhân," người phụ nữ đó nói, ánh mắt đầy biết ơn. "Nếu không có Lâm đại nhân, mẹ con chúng tôi đã không biết phải sống sao giữa thời loạn này."
Trần Nhị Cẩu cười hì hì, gãi đầu. "Không có gì, không có gì. Cứ lo làm ăn cho tốt là được rồi."
Lâm Dịch chỉ lặng lẽ quan sát, không tiến lại gần. Hắn không tìm kiếm sự ca ngợi, nhưng những lời cảm ơn chân thành đó vẫn khiến lòng hắn dấy lên một cảm xúc khó tả. Hắn nhớ lại những ngày đầu tiên hắn đặt chân đến thế giới này, một thiếu niên 17 tuổi gầy gò, xanh xao, luôn sống trong nỗi lo sợ đói khát và áp bức. Thôn Làng Sơn Cước khi ấy là một nơi nghèo khó, bị Trần Thị Gia Tộc bóc lột đến tận xương tủy, dân làng sống lay lắt như những con kiến dưới gót giày quyền lực.
Lúc đó, ưu tiên hàng đầu của hắn chỉ là sinh tồn. Sinh tồn cho bản thân, cho gia đình bé nhỏ của hắn. Hắn đã phải vật lộn với từng bữa ăn, từng mớ củi khô, từng mảnh đất cằn cỗi. Hắn đã phải dùng tri thức từ thế giới cũ, dùng mưu mẹo, dùng sự liều lĩnh để đối phó với bọn cường hào ác bá, để giành lấy từng chút quyền lợi cho dân làng. Từ việc cải thiện kỹ thuật canh tác, khai thác tài nguyên, đến việc tổ chức phòng vệ, thành lập đội tuần tra, hắn đã từng bước, từng bước một, biến Thôn Làng Sơn Cước từ một nơi tăm tối thành một "điểm sáng" như lời đồn.
"Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn tự nhủ. Đúng vậy, những kiến thức tưởng chừng như tầm thường ở thế giới hiện đại của hắn, lại trở thành báu vật vô giá ở nơi đây. Từ cách làm nước sạch, cách giữ lương thực, cách xây nhà, đến cách tổ chức xã hội, cách giải quyết tranh chấp... tất cả đều là những mảnh ghép quan trọng để xây dựng nên một cộng đồng tự cường.
Sự tự cường và thịnh vượng hiện hữu rõ nét trong từng nụ cười của dân làng, từng ánh mắt hăng hái của những người nông dân, từng tiếng cười trong trẻo của lũ trẻ. Nhưng ẩn sâu trong lòng Lâm Dịch, bên cạnh niềm tự hào, vẫn là một nỗi lo lắng thầm kín. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Hắn biết rõ điều đó. Sự nổi bật của Sơn Cước chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý, không chỉ từ những người cần giúp đỡ, mà còn từ những kẻ thèm khát quyền lực và tài nguyên. Những lời của Lão Hồ về "không phải ai đến cũng là người tốt" hay "gió lớn" vẫn văng vẳng bên tai hắn. Hắn đã xây dựng được một ốc đảo yên bình, nhưng liệu ốc đảo này có thể đứng vững trước cơn bão lớn sắp tới? Gánh nặng trên vai hắn chưa bao giờ nhẹ đi, mà dường như còn nặng hơn gấp bội, bởi giờ đây, hắn không chỉ bảo vệ bản thân và gia đình, mà còn là cả một cộng đồng đang đặt niềm tin vào hắn.
Hắn tiếp tục đi dạo, nhìn ngắm từng khoảnh khắc bình dị, cố gắng khắc ghi chúng vào tâm trí. Đây là thành quả của hắn, của mọi người. Và hắn sẽ bảo vệ nó bằng mọi giá.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía tây. Gió nhẹ thổi qua những rặng tre, mang theo chút hơi lạnh của đêm sắp về. Tại căn nhà nhỏ của Lâm Dịch, không khí ấm cúng và an yên bao trùm. Bữa cơm tối, tuy vẫn là những món ăn dân dã như cháo ngô, rau rừng luộc, cá khô nướng, nhưng lại đầy ắp hương vị của hạnh phúc và sự no đủ. Không còn những bữa ăn đạm bạc, lo lắng về chuyện ngày mai sẽ ra sao.
Lâm mẫu, khuôn mặt vốn hằn rõ dấu vết thời gian và sự lam lũ, nay đã tươi tắn hơn rất nhiều. Ánh mắt bà nhìn Lâm Dịch và Lâm Tiểu Nguyệt tràn đầy sự viên mãn và tự hào. Bà gắp cho Lâm Dịch một miếng cá nướng thơm lừng, giọng nói hiền từ: "Dịch nhi, con ăn nhiều vào. Con đã vất vả vì làng, vì gia đình nhiều rồi."
Lâm Dịch mỉm cười nhận lấy. Hắn nhìn Lâm phụ, người đàn ông chất phác, da rám nắng, nay đã bớt đi phần nào gánh nặng lo âu trên vai. Lâm phụ chỉ khẽ gật đầu, nhưng ánh mắt ông chứa đựng sự tin tưởng và an lòng tuyệt đối vào đứa con trai trưởng. Ông không nói nhiều, nhưng Lâm Dịch hiểu, sự yên bình này chính là điều mà ông khao khát bấy lâu.
Bên cạnh hắn, Lâm Tiểu Nguyệt, cô em gái nhỏ nhắn, khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu, giờ đã đầy đặn hơn, không còn vẻ gầy gò của thuở hàn vi. Đôi mắt to tròn của con bé ánh lên vẻ hồn nhiên, vô tư của một đứa trẻ được chăm sóc tốt. Con bé líu lo kể chuyện ở trường làng, về những bài học chữ nghĩa mà Lâm Dịch đã cho tổ chức, về những trò chơi cùng bạn bè.
"Ca ca, hôm nay phu tử dạy chúng con đọc bài thơ về cây tre đó! 'Tre xanh xanh tự bao giờ, chuyện ngày xưa đã có bờ tre xanh...'" Tiểu Nguyệt ngâm nga, đôi mắt lấp lánh nhìn anh trai. "Phu tử nói, tre tuy yếu mềm nhưng lại kiên cường, sống thành lũy, không bao giờ đơn độc."
Lâm Dịch xoa đầu em gái, trong lòng dấy lên một cảm xúc vừa ấm áp, vừa day dứt. Tre, lũy tre... đó là một hình ảnh đẹp, và cũng là một ẩn dụ cho những gì hắn đang cố gắng xây dựng. Một cộng đồng đoàn kết, kiên cường như lũy tre xanh. Hắn nhớ đến những năm tháng tuổi thơ của mình ở thế giới cũ, những bữa cơm gia đình hiện đại, những câu chuyện về trường lớp, bạn bè. Giờ đây, hắn đang tái tạo lại những hình ảnh đó, nhưng trong một bối cảnh hoàn toàn khác, và với một ý nghĩa sâu sắc hơn nhiều.
Lâm mẫu tiếp lời, giọng bà đầy vẻ tự hào: "Đúng vậy, Tiểu Nguyệt con phải học thật giỏi. Nhờ có Dịch nhi mà cả làng mình mới có trường học, có phu tử dạy chữ. Ngày xưa mẹ nào dám mơ con bé có thể cầm bút đọc sách chứ." Bà quay sang Lâm Dịch, ánh mắt đầy biết ơn. "Dịch nhi, con làm cho làng mình thay đổi nhiều quá. Ai cũng nói con là phúc tinh của làng."
Lâm Dịch chỉ lắc đầu nhẹ. "Mẫu thân, đó là công sức của cả làng. Mọi người đồng lòng thì mới làm được." Hắn không muốn nhận hết công lao, nhưng trong lòng, hắn biết rõ vai trò của mình. Hắn đã là người gieo những hạt giống đầu tiên, là người định hướng con thuyền Sơn Cước vượt qua sóng gió.
Lâm phụ đặt chén trà xuống, khẽ thở dài một tiếng mãn nguyện. "Ngày xưa ta chỉ mong cả nhà được bữa cơm no, không bị bọn Trần Thị ức hiếp. Giờ thì... ta có nằm mơ cũng không nghĩ tới cảnh này." Ông nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy sự tin tưởng. "Con trai, con đã làm được những điều mà cha cả đời này cũng không dám nghĩ tới."
Lâm Dịch lắng nghe cha mẹ nói, thỉnh thoảng mỉm cười. Cảm giác hạnh phúc lan tỏa trong lồng ngực. Đây chính là động lực lớn nhất của hắn. Sự bình yên của gia đình, nụ cười thơ ngây của Tiểu Nguyệt, sự mãn nguyện của cha mẹ – đó là những giá trị mà hắn trân trọng hơn bất cứ thứ gì. Nhưng đi kèm với hạnh phúc ấy, là một nhận thức sâu sắc về trách nhiệm nặng nề. Hắn phải bảo vệ hạnh phúc này, bảo vệ những con người đã đặt trọn niềm tin vào hắn.
Nỗi lo âu về những mối đe dọa tiềm tàng không bao giờ biến mất hoàn toàn. Hắn biết rằng sự thịnh vượng của Sơn Cước sẽ không thể mãi mãi ẩn mình. Trần Thị Gia Tộc, hay bất kỳ thế lực nào khác, sớm muộn cũng sẽ nhòm ngó. Hắn không thể lùi bước, cũng không thể để những gì mình đã gây dựng bị phá hủy. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu." Và để sinh tồn một cách đàng hoàng trong thế giới này, hắn phải chiến đấu, phải bảo vệ.
Trong ánh nến lung linh hắt ra từ ngọn đèn dầu, Lâm Dịch nhìn sang Lâm Tiểu Nguyệt đang say sưa kể chuyện. Con bé đã hỏi hắn về những câu chuyện thú vị, về những vùng đất xa xôi mà hắn từng kể. Hắn đã nói về những ngọn núi cao hơn, những con sông rộng lớn hơn, về những thành phố sầm uất hơn. Nhưng hắn chưa bao giờ kể về thế giới cũ, về nơi mà hắn đã đến. "Có lẽ một ngày nào đó," hắn nghĩ thầm, "khi con bé đủ lớn, khi thế giới này đủ yên bình, ta sẽ kể cho con nghe. Nhưng trước hết, ta phải tạo ra sự yên bình đó đã."
Bữa cơm kết thúc, không khí gia đình vẫn đầm ấm, nhưng trong lòng Lâm Dịch, một quyết tâm mới đã được củng cố. Hắn sẽ làm tất cả để bảo vệ mái nhà này, bảo vệ những nụ cười này.
***
Đêm khuya, ánh trăng đã lên đến đỉnh đầu, vằng vặc soi sáng cả Thôn Làng Sơn Cước. Không khí se lạnh đặc trưng của vùng núi lan tỏa, nhưng bên trong quán trà nhỏ, hơi ấm từ bếp lửa và những chén trà nóng vẫn đủ để xua đi cái lạnh. Tại đây, Lâm Dịch ngồi cùng những trụ cột của mình: Lão Hồ, Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu và Trưởng thôn Lão Vương. Ánh nến lung linh trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ chiếu rọi những gương mặt trầm tư, mỗi người một vẻ nhưng đều chung một mối bận tâm.
Lão Hồ, với thân hình gầy gò, lưng hơi còng và mái tóc bạc phơ, chậm rãi nhấp một ngụm trà nóng. Đôi mắt tinh anh của ông nheo lại, lướt qua từng người, cuối cùng dừng lại ở Lâm Dịch. "Sự thịnh vượng của chúng ta như ngọn lửa giữa đêm đông, không thể nào không thu hút bầy sói đói," Lão Hồ nói, giọng trầm đục, mang theo chút lo lắng nhưng cũng đầy thâm thúy. "Thôn Làng Sơn Cước giờ đây đã khác xưa quá nhiều. Không chỉ có đủ ăn đủ mặc, mà còn có trường học, có đội tuần tra, có cả những người mới từ nơi khác đến tìm kiếm sự yên bình. Danh tiếng của chúng ta, e rằng không thể giấu mãi được nữa."
Trưởng thôn Lão Vương, dáng người thấp bé, khuôn mặt khắc khổ nay đã bớt đi vẻ lo lắng thường trực, nhưng vẫn còn đó sự cẩn trọng. Ông gật đầu tán thành lời Lão Hồ. "Lão Hồ nói đúng. Mấy ngày nay, ta nghe tin đồn từ những người nhập cư, nói rằng Trần Thị Gia Tộc đã bắt đầu chú ý đến việc dân chúng từ các làng lân cận lũ lượt kéo đến Sơn Cước. Chúng ta... chúng ta phải làm sao đây, Lâm đại nhân?" Giọng Trưởng thôn Lão Vương vẫn còn chút run rẩy, bởi ông đã từng chứng kiến sự tàn bạo của Trần Thị.
Vương Đại Trụ, vạm vỡ và trung thành, đập mạnh tay xuống bàn, khiến chén trà khẽ rung lên. "Sợ gì chứ! Chúng ta đã có đội tuần tra, đã có vũ khí! Trần Thị muốn đến gây sự thì cứ đến! Bọn ta sẽ chiến đấu đến cùng để bảo vệ làng, bảo vệ gia đình!" Ánh mắt hắn bùng lên ngọn lửa nhiệt huyết, không hề nao núng.
Trần Nhị Cẩu, nhanh nhẹn hơn, có vẻ đã suy nghĩ trước. "Đại ca, chúng ta có thể tăng cường canh gác ở các lối vào làng, xây dựng thêm các chướng ngại vật. Dân làng mới đến cũng có một vài người từng là lính tráng, chúng ta có thể tập hợp họ lại thành một đội phòng vệ mạnh hơn." Hắn nói, tay không ngừng vẽ vời trên mặt bàn như đang phác thảo kế hoạch. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!"
Lâm Dịch lắng nghe tất cả, đôi mắt hắn vẫn trầm tư. Hắn đã lường trước được điều này. Từ lâu, hắn đã biết rằng sự phát triển của Sơn Cước sẽ là con dao hai lưỡi. Một mặt, nó mang lại sự ấm no, hạnh phúc. Mặt khác, nó biến họ thành mục tiêu. Hắn nhớ lại lời Lão Hồ nói về "lòng người" và sự phức tạp của một cộng đồng lớn hơn, và cả những âm mưu có thể đến từ bên trong.
Hắn khẽ thở dài, rồi nhìn từng người. "Những gì các ngươi nói đều có lý. Nhưng chúng ta không thể chỉ bị động phòng thủ. Chúng ta phải chủ động. Trần Thị Gia Tộc không phải chỉ là một nhóm người cầm đao kiếm. Chúng có quyền lực, có tiền bạc, có mạng lưới quan hệ sâu rộng khắp Đại Hạ vương triều. Chúng ta đối đầu với chúng, không chỉ là đối đầu sức mạnh, mà còn là đối đầu trí tuệ, đối đầu mưu lược."
Lâm Dịch dừng lại một chút, lấy ra từ trong tay áo một cuộn giấy da cũ kỹ – Cẩm Nang Kế Sách mà hắn vẫn thường mang theo. Hắn mở ra, đặt trên bàn. Đây là nơi hắn ghi chép những ý tưởng, những kế hoạch, những tri thức từ thế giới cũ được điều chỉnh cho phù hợp với nơi đây.
"Đầu tiên," Lâm Dịch tiếp tục, giọng nói trở nên kiên định, "chúng ta phải tiếp tục củng cố nội bộ. Các quy tắc về quản lý tài nguyên, phân chia lao động, và giải quyết tranh chấp phải được thực thi nghiêm ngặt, minh bạch. Vương Đại Trụ, ngươi hãy cùng Trưởng thôn Lão Vương và Lão Hồ tiếp tục hoàn thiện hệ thống này. Đừng để những mâu thuẫn nhỏ làm suy yếu chúng ta từ bên trong. Một cộng đồng đoàn kết mới là một cộng đồng mạnh mẽ."
Vương Đại Trụ và Trưởng thôn Lão Vương gật đầu nghiêm túc.
"Thứ hai," Lâm Dịch chỉ tay vào một điểm trên bản đồ phác thảo của làng mà hắn đã vẽ sẵn trên Cẩm Nang Kế Sách. "Hệ thống phòng thủ của chúng ta phải được nâng cấp. Nhị Cẩu, ngươi hãy cùng đội tuần tra khảo sát lại toàn bộ địa hình xung quanh làng. Chúng ta cần xây dựng các chòi canh kiên cố hơn, các bẫy phòng thủ hiệu quả hơn, và huấn luyện đội phòng vệ một cách bài bản. Không chỉ là dân làng cũ, mà cả những người mới có kinh nghiệm chiến đấu cũng phải được tham gia. Chúng ta cần một lực lượng đủ mạnh để tự bảo vệ mình."
Trần Nhị Cẩu mắt sáng rực, gật đầu lia lịa. "Rõ, đại ca! Ta sẽ bắt tay vào làm ngay!"
"Và cuối cùng, nhưng không kém phần quan trọng," Lâm Dịch nhìn về phía Lão Hồ. "Chúng ta phải tìm cách mở rộng tầm ảnh hưởng của mình. Sơn Cước không thể mãi là một ốc đảo đơn độc. Lão Hồ, ngươi hãy giúp ta tìm hiểu thêm về tình hình các thương hội lân cận, về những thế lực khác có thể đối trọng với Trần Thị. Chúng ta cần tìm kiếm đồng minh, hoặc ít nhất là những người có thể trao đổi thông tin, hàng hóa với chúng ta. Sự cô lập sẽ chỉ khiến chúng ta trở thành miếng mồi ngon."
Lão Hồ nheo mắt. "Ngươi muốn... liên kết với bên ngoài?"
"Đúng vậy," Lâm Dịch đáp, ánh mắt kiên định. "Chúng ta không thể dựa vào tu luyện hay quyền lực để chống lại chúng. Nhưng chúng ta có tri thức, có sự đoàn kết, và có một nền kinh tế đang phát triển. Đây là những thứ mà Trần Thị Gia Tộc, hay bất kỳ thế lực nào khác, cũng sẽ phải cân nhắc." Hắn nhớ lại những gì mình đã tìm hiểu về các loại thảo dược quý hiếm trong rừng, những loại cây có thể dùng để chữa bệnh, hoặc thậm chí là tăng cường sức khỏe. Đó có thể là một con đường khác để Sơn Cước có được sức mạnh, một thứ sức mạnh không đến từ võ công.
"Sự thịnh vượng của Sơn Cước sẽ là yếu tố thu hút sự chú ý mạnh mẽ hơn từ Trần Thị Gia Tộc, dẫn đến một cuộc đối đầu quy mô lớn hơn," Lâm Dịch nói, như tự nhắc nhở bản thân. "Chúng ta không thể tránh khỏi. Nhưng chúng ta có thể chuẩn bị. Lời cảnh báo của Lão Hồ về 'bầy sói đói' không chỉ ám chỉ Trần Thị, mà còn những thế lực khác nữa. Chúng ta phải đủ mạnh để không ai dám động đến."
Lâm Dịch gấp cuộn Cẩm Nang Kế Sách lại. "Gánh nặng này lớn, ta biết. Nhưng ta không đơn độc. Các ngươi là những trụ cột của làng, là những người ta tin tưởng nhất. 'Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,' và để sinh tồn trong thế giới này, chúng ta phải mạnh mẽ."
Tất cả đều gật đầu, trong ánh mắt họ là sự kiên định và tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch. Đêm đã về khuya, nhưng ngọn lửa quyết tâm trong trái tim họ thì vẫn bùng cháy mãnh liệt, xua tan đi cái lạnh của sương đêm. Con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhiều hiểm nguy, nhưng dưới sự dẫn dắt của Lâm Dịch, Thôn Làng Sơn Cước đã sẵn sàng đối mặt.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.