Lạc thế chi nhân - Chương 134: Hội Tụ Ý Chí: Đình Làng Mới Và Lời Hứa Tương Lai
Ánh trăng đã lùi xa, nhường chỗ cho rạng đông vàng vọt rải lên đỉnh Sơn Cước. Không khí sớm mai vẫn còn se lạnh, mang theo mùi ẩm của đất rừng và hương hoa dại thoang thoảng. Tiếng gà gáy đã điểm canh ba từ lâu, giờ đây là tiếng chim hót líu lo trên những tán cây cổ thụ, tiếng suối chảy róc rách vọng về từ phía xa, và xa hơn nữa là tiếng khò khè của những người dân làng còn đang say giấc. Nhưng đối với Lâm Dịch, giấc ngủ không còn là một thứ xa xỉ có thể tận hưởng trọn vẹn. Sau đêm họp kín với những trụ cột của làng, tâm trí hắn vẫn còn vương vấn bởi những kế hoạch đồ sộ. Hắn rời khỏi giường, nhẹ nhàng để không đánh thức Lâm Tiểu Nguyệt đang say ngủ trên chiếc giường nhỏ cạnh vách.
Sáng sớm, tại một khoảng đất trống rộng rãi nằm ở trung tâm Thôn Làng Sơn Cước, một khung cảnh quen thuộc nhưng đầy sức sống đang diễn ra. Nơi đây từng là bãi đất hoang, chỉ mọc lưa thưa cỏ dại, nay đã được dọn dẹp sạch sẽ, như chờ đợi một điều gì đó mới mẻ sẽ hình thành. Ánh nắng ban mai như mật vàng, rót xuống từng ngóc ngách của làng, khiến những mái nhà tranh, vách gỗ bừng sáng, xua đi vẻ ảm đạm thường thấy của một vùng biên thùy nghèo khó. Một làn gió nhẹ lướt qua, mang theo mùi khói bếp lẫn mùi đất ẩm, len lỏi qua từng vạt áo thô sơ của dân làng đang tề tựu. Tiếng trẻ con chơi đùa đâu đó vọng lại, tiếng gà gáy, tiếng chó sủa xen lẫn tiếng nói chuyện xì xào của những người lớn, tạo nên một bản giao hưởng mộc mạc, bình yên.
Lâm Dịch đứng giữa khoảng đất trống, lưng thẳng tắp, ánh mắt quét một lượt qua đám đông đang dần tập trung. Hắn nhìn thấy những gương mặt quen thuộc, từ những lão nông già nua với làn da rám nắng và những nếp nhăn hằn sâu dấu vết thời gian, đến những thanh niên trai tráng đang hừng hực sức sống, đôi mắt sáng ngời. Đặc biệt, hắn nhận ra cả những người nhập cư mới, những gương mặt ban đầu còn mang vẻ lạ lẫm, giờ đây đã hòa nhập, ánh mắt không còn sự cảnh giác, mà thay vào đó là niềm tin và sự tò mò. Sự thay đổi này khiến Lâm Dịch khẽ thở phào nhẹ nhõm. Quả nhiên, 'sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,' và khi mọi người cùng hướng về một mục tiêu chung, sự đoàn kết sẽ tự nhiên mà hình thành.
Bên cạnh hắn, Trưởng thôn Lão Vương, dáng người thấp bé, khuôn mặt khắc khổ thường trực nỗi lo âu, nay cũng đã có chút tươi tỉnh hơn. Lão Hồ, với tấm lưng còng và mái tóc bạc phơ, đôi mắt tinh anh nheo lại, cái nhìn thâm thúy không ngừng quan sát đám đông. Phía sau Lâm Dịch, Vương Đại Trụ đứng sừng sững như một ngọn núi nhỏ, thân hình vạm vỡ, khuôn mặt chất phác tràn đầy sự mong đợi. Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình nhưng nhanh nhẹn, đôi mắt sáng rực, thỉnh thoảng lại đưa tay gãi đầu, vẻ hưng phấn lộ rõ.
Khi đám đông đã ổn định, Lâm Dịch cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng đủ vang vọng để mọi người đều có thể nghe rõ. "Hỡi các vị trưởng lão, hỡi các anh em, chị em của Thôn Làng Sơn Cước!" Hắn dừng lại một chút, để ánh mắt từng người chạm đến ánh mắt mình. "Ngôi làng của chúng ta đã thay đổi rất nhiều. Từ một vùng đất cằn cỗi, bị lãng quên, chúng ta đã cùng nhau xây dựng nên một nơi mà ai cũng có thể gọi là nhà, một nơi mà trẻ con có thể lớn lên trong no đủ và tiếng cười."
Một vài tiếng xì xào đồng tình vang lên, xen lẫn những nụ cười hiền hậu. Lâm Dịch tiếp tục, "Nhưng chúng ta cần một nơi để hội họp, để kỷ niệm, một biểu tượng cho sự đoàn kết này. Một ngôi đình làng vững chắc, không chỉ che mưa che nắng, mà còn là trái tim của Sơn Cước. Nó sẽ là nơi chúng ta trao đổi, nơi chúng ta cùng nhau đưa ra quyết định, nơi chúng ta gìn giữ những giá trị mà chúng ta đã cùng nhau xây đắp." Hắn nhớ lại những ngôi đình làng ở quê hương mình, nơi lưu giữ hồn cốt của một cộng đồng, nơi chứng kiến bao thế hệ lớn lên và trưởng thành. Đó không chỉ là một công trình, mà là một lời hứa, một lời khẳng định về sự tồn tại.
Trưởng thôn Lão Vương nghe vậy, ban đầu tỏ vẻ do dự, đôi lông mày nhíu lại. "Xây đình ư? Tốn kém lắm, Lâm Dịch thiếu gia. Làng mình vừa mới khấm khá lên được một chút, liệu có cần thiết phải chi phí lớn như vậy không? Dân làng còn đang thiếu thốn nhiều thứ..." Giọng lão mang theo sự lo lắng thường trực của một người quản lý tài nguyên eo hẹp. Lão cũng hiểu ý nghĩa của đình làng, nhưng nỗi sợ hãi về việc quay lại cảnh đói kém vẫn ám ảnh lão.
Lão Hồ khẽ hắng giọng, cái gật đầu nhẹ nhàng nhưng đầy thâm thúy. Ánh mắt lão quét qua Lâm Dịch rồi lại dừng trên Trưởng thôn Lão Vương. "Lời của Lâm Dịch có lý, Lão Vương à. Một thân cây muốn đứng vững phải có gốc rễ sâu, một cộng đồng muốn thịnh vượng bền lâu phải có nơi tụ họp, nơi giữ gìn tinh thần. Đây không chỉ là đình, mà là lòng người. Nó là sự gắn kết, là niềm tin. Một ngôi đình không chỉ là gạch ngói, mà là biểu tượng của sự đoàn kết, là minh chứng cho sức mạnh của chúng ta. Hơn nữa, nó cũng là một cách để chúng ta thể hiện sự tự cường, không chỉ là nội bộ mà còn là với những ánh mắt dòm ngó từ bên ngoài." Lời lão Hồ không chỉ giải thích mà còn mang hàm ý sâu xa hơn, ám chỉ đến những mối đe dọa mà họ đã thảo luận đêm qua.
Nghe Lão Hồ nói, Trưởng thôn Lão Vương gật gù, vẻ mặt từ từ giãn ra. Ánh mắt ông chuyển từ lo lắng sang suy tư, rồi dần dần là sự đồng tình.
Vương Đại Trụ, với bản tính hăng hái, không đợi Lâm Dịch nói thêm, đã vỗ mạnh vào ngực. "Đại ca nói đúng! Lão Hồ nói cũng đúng! Chúng ta sẽ làm được! Dù có tốn kém, nhưng đây là vì tương lai của làng! Anh em nào muốn xây đình cùng ta không?" Hắn cất tiếng hô lớn, khiến cả đám đông chợt bừng tỉnh, tinh thần phấn chấn hẳn lên.
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ, rồi khom người xuống, dùng một cành cây khô vẽ phác thảo sơ bộ của ngôi đình trên nền đất. "Ngôi đình này sẽ có ba gian, hai chái, mái cong vút như cánh chim phượng hoàng, hướng về phía mặt trời mọc, đón lấy sinh khí của đất trời. Gian giữa sẽ là nơi thờ cúng các vị thần linh, tổ tiên phù hộ cho làng ta. Hai gian bên sẽ là nơi hội họp, nơi trẻ con học chữ, nơi người già kể chuyện, nơi chúng ta cùng nhau bàn bạc mọi việc." Hắn vừa nói vừa vẽ, từng nét vẽ tuy đơn giản nhưng lại phác họa rõ ràng một công trình uy nghi, khiến người xem có thể hình dung được hình dáng tương lai của ngôi đình.
"Phía trước đình sẽ có một sân rộng, là nơi tổ chức các lễ hội, các buổi biểu diễn, là nơi mọi người cùng nhau vui chơi, gắn kết. Phía sau sẽ là một khu vườn nhỏ, trồng các loại cây thuốc quý, do Lão Hồ và các vị lương y trong làng trông nom." Lâm Dịch nhìn về phía Lão Hồ, ánh mắt khẽ nháy, như ngầm ám chỉ đến những nghiên cứu về thảo dược mà hắn đã bắt đầu. Đó có thể là một con đường khác để Sơn Cước có được sức mạnh, một thứ sức mạnh không đến từ võ công, mà từ sự am hiểu về thiên nhiên và y học.
Dân làng ban đầu xì xào bàn tán, nhưng rồi dần dần lắng nghe một cách chăm chú. Những ánh mắt từ tò mò chuyển sang thán phục, rồi cuối cùng là sự đồng thuận rõ ràng. Họ thấy trong lời nói của Lâm Dịch không chỉ là một kế hoạch xây dựng, mà là một tương lai, một niềm hy vọng. Tiếng vỗ tay bắt đầu vang lên lác đác, rồi dần dần lan rộng, trở thành một tràng pháo tay rộn ràng, thể hiện sự tán thành và tin tưởng tuyệt đối vào người thanh niên trước mặt. Trong khoảnh khắc đó, Lâm Dịch cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa trong lồng ngực. Hắn không phải là một vị vua, một tướng quân, hay một tiên nhân, nhưng hắn đang kiến tạo một thứ gì đó có ý nghĩa hơn: một cộng đồng, một mái nhà thực sự cho những con người này. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," và hắn đang dùng tri thức của mình để thắp lên ngọn lửa hy vọng trong lòng họ.
***
Vài ngày sau cuộc họp, Thôn Làng Sơn Cước dường như đã lột xác. Khu đất trống giữa làng giờ đây không còn là bãi hoang mà đã biến thành một công trường sôi động, hừng hực khí thế. Ánh nắng ban ngày vẫn đẹp đẽ, không khí mát mẻ của núi rừng là điều kiện lý tưởng cho những công việc nặng nhọc ngoài trời. Tiếng búa đập chan chát vào gỗ, tiếng cưa xẻ rèn rẹt xé tan sự tĩnh mịch, tiếng hò reo của những người đang cùng nhau khiêng vác, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản nhạc lao động hăng say.
Gỗ được đốn từ Rừng Trúc Thanh Tịnh, những thân cây thẳng tắp, chắc khỏe, được dân làng cẩn thận lựa chọn và vận chuyển về. Từ sáng sớm tinh mơ, từng nhóm người đã hăm hở vào rừng, ai nấy đều mang theo rìu, cưa, dây thừng. Mùi gỗ tươi, mùi đất ẩm bốc lên hòa lẫn với mùi mồ hôi của những người lao động. Những tảng đá lớn, nhỏ được khai thác từ những con suối gần đó, được đục đẽo tỉ mỉ để làm móng và bậc thềm. Tiếng đá va vào nhau, tiếng đục đẽo vang vọng khắp thung lũng, như muốn xua đi sự yên ắng vốn có của núi rừng.
Dân làng cũ và người nhập cư mới, không còn khoảng cách hay sự nghi kỵ nào, giờ đây cùng chung tay làm việc. Họ cười nói, trêu chọc nhau, chia sẻ từng miếng lương khô, từng ngụm nước. Những người khỏe mạnh thì vác nặng, khiêng những thân gỗ lớn, mồ hôi nhễ nhại nhưng nụ cười vẫn nở trên môi. Những người khéo tay thì tỉ mỉ đẽo gọt từng thanh gỗ, từng phiến đá, biến chúng thành những mảnh ghép hoàn hảo cho ngôi đình tương lai. Phụ nữ thì đảm nhiệm việc chuẩn bị đồ ăn thức uống, những chiếc bánh nướng nóng hổi, những bát canh rau rừng thơm lừng được mang ra tận công trường, tiếp thêm sức lực cho những người đang lao động. Mùi khói bếp, mùi thức ăn nấu chín lan tỏa, khiến không khí càng thêm phần ấm cúng và đầy sức sống. Tiếng cười đùa của trẻ con, tiếng gà gáy, tiếng chim hót vẫn vang vọng quanh quẩn, nhưng giờ đây chúng hòa mình vào tiếng búa, tiếng cưa, tiếng người, tạo nên một âm thanh đa dạng và sống động hơn bao giờ hết.
Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu là hai người năng nổ nhất, luôn đi đầu trong mọi công việc, truyền lửa nhiệt huyết cho cả công trường. Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn Lâm Dịch, đang cùng một nhóm thanh niên khiêng một thân cây lớn, bước chân vững chãi. Khuôn mặt chất phác của hắn đầm đìa mồ hôi, nhưng đôi mắt thì rực sáng niềm vui và sự tự hào. "Cố lên anh em! Ngôi đình này sẽ là niềm tự hào của Sơn Cước chúng ta! Sau này con cháu mình còn nhắc mãi!" Hắn hô lớn, giọng nói khỏe khoắn, truyền thêm sức mạnh cho những người xung quanh. Dù có vết sẹo nhỏ trên má do tai nạn hồi nhỏ, nhưng vết sẹo đó giờ đây lại càng làm tăng thêm vẻ phong trần, mạnh mẽ c���a hắn. Hắn mặc chiếc áo thô sơ của nông dân, tay chân thô ráp vì lao động, nhưng động tác lại dứt khoát, dồn sức.
Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình nhưng lại vô cùng nhanh nhẹn, đang thoăn thoắt giúp đỡ các thợ mộc đẽo gọt từng thanh gỗ. Gương mặt có chút ngây ngô của hắn giờ đây đầy vẻ tập trung, đôi mắt sáng, nhanh nhẹn không ngừng quan sát. "Đại ca nói rồi, làm phải cho tới nơi tới chốn! Ai đó bê cục đá này giúp tôi cái! Cẩn thận kẻo sứt mẻ!" Hắn vừa nói vừa chạy tới đỡ một tảng đá, không quên nhắc nhở mọi người. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Câu cửa miệng của hắn vang lên, khiến mọi người bật cười.
Một người dân làng, khuôn mặt khắc khổ đã quen với đói nghèo, giờ đây ánh mắt ánh lên vẻ mãn nguyện, vừa lau mồ hôi vừa nói với người bên cạnh: "Ngày xưa có mơ cũng không nghĩ có ngày làng mình lại xây được đình như thế này. Cứ tưởng cả đời này chỉ biết cày cuốc trong mấy mảnh ruộng cằn cỗi, sống lay lắt qua ngày. Nhờ có Lâm Dịch thiếu gia cả!" Lời nói mộc mạc nhưng chất chứa biết bao sự biết ơn và niềm tin. Họ không chỉ xây một ngôi đình, họ đang xây dựng lại niềm tin vào một tương lai tốt đẹp hơn.
Lâm Dịch không trực tiếp tham gia vào việc khiêng vác hay đục đẽo. Hắn đóng vai trò của một kiến trúc sư, một người giám sát. Hắn mặc trang phục thô sơ, vá víu, tóc đen bù xù thường được buộc đơn giản, nhưng ánh mắt sâu thẳm lại ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại, không ngừng quét qua từng công đoạn. Hắn thỉnh thoảng lại đến gần, chỉ dẫn cho thợ mộc cách đẽo gọt sao cho khớp nối thật chắc chắn, hoặc đưa ra lời khuyên kịp thời về cách sắp xếp vật liệu. Có lúc hắn dừng lại, lấy ra cuộn Cẩm Nang Kế Sách từ trong tay áo, mở ra xem xét lại bản vẽ, đôi khi lại dùng một cành cây nhỏ chỉnh sửa một chi tiết trên mặt đất, đảm bảo mọi thứ đều tuân theo thiết kế mà hắn đã vạch ra. Cái Cẩm Nang Kế Sách, nơi lưu giữ những tri thức từ thế giới cũ được hắn điều chỉnh cho phù hợp với nơi đây, là báu vật vô giá, là kim chỉ nam cho mọi hành động của hắn.
Hắn không ngừng đi vòng quanh, động viên mọi người, nói vài câu khích lệ, hỏi han về sức khỏe. Hắn quan sát nụ cười rạng rỡ của những người phụ nữ khi họ chuyền tay nhau những món ăn nóng hổi, tiếng cười giòn tan của trẻ con khi chúng chạy quanh quẩn, bắt chước người lớn. Trong thâm tâm, Lâm Dịch hiểu rằng, ngôi đình này không chỉ là một công trình vật chất. Nó là một phép thử, một bài kiểm tra về khả năng đoàn kết, về ý chí và sự kiên cường của Thôn Làng Sơn Cước. Nó cũng là một lời khẳng định, một biểu tượng không thể che giấu về sự thịnh vượng đang trỗi dậy của làng. Hắn biết rõ, sự thịnh vượng này sẽ là yếu tố thu hút sự chú ý mạnh mẽ hơn từ Trần Thị Gia Tộc, dẫn đến một cuộc đối đầu quy mô lớn hơn. Nhưng hắn cũng tin rằng, sự đoàn kết và khả năng tổ chức mà dân làng đang thể hiện qua việc xây đình này sẽ là nền tảng vững chắc cho những cuộc đối đầu lớn hơn về sau, cả về kinh tế lẫn phòng thủ. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ, "chỉ có tự mình giành lấy mới là điều đáng giá."
***
Khi màn đêm buông xuống, mang theo cái se lạnh đặc trưng của núi rừng, Thôn Làng Sơn Cước chìm vào một vẻ tĩnh mịch khác thường sau một ngày lao động hăng say. Ánh trăng tròn vành vạnh, sáng như gương, treo lơ lửng trên bầu trời đen nhung, rải thứ ánh sáng bạc huyền ảo lên khắp những mái nhà tranh và khung sườn của ngôi đình đang hình thành. Những ngôi nhà gỗ đơn giản, mái tranh, đường đất giờ đây được chiếu sáng một cách kỳ diệu, như thể chúng đang thì thầm những câu chuyện của một ngày đã qua. Tiếng côn trùng rả rích, tiếng lá cây xào xạc trong gió nhẹ, và tiếng củi cháy lách tách trong mỗi căn bếp là những âm thanh hiếm hoi phá vỡ sự yên lặng.
Trong căn nhà nhỏ của Lâm Dịch, một bữa cơm tối đạm bạc đang diễn ra. Trên chiếc bàn gỗ mộc mạc là những món ăn đơn giản: bát cơm gạo lứt, đĩa rau rừng luộc xanh mướt, và một vài miếng thịt thú rừng do Lâm phụ săn được. Bữa ăn không cầu kỳ, nhưng đầy ắp tiếng cười và sự ấm áp của tình thân. Lâm phụ, với làn da rám nắng và tay chân thô ráp vì lao động, khuôn mặt khắc khổ nhưng ánh mắt lại hiền lành, đầy tình yêu thương, đang gắp thức ăn cho Lâm mẫu và Lâm Tiểu Nguyệt. Lâm mẫu, dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt hằn rõ dấu vết thời gian nhưng ánh mắt lại chứa chan sự hạnh phúc, an lòng, thỉnh thoảng lại đưa tay xoa đầu Lâm Dịch.
Lâm Tiểu Nguyệt, cô bé nhỏ nhắn, khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu nhưng đôi mắt to tròn, ngây thơ thì không ngừng huyên thuyên kể về những gì mình đã nhìn thấy ở công trường. "Ca ca, mai con cũng muốn giúp chuyển đá! Nhị Cẩu ca ca nói con khỏe lắm!" Cô bé nói, đôi mắt sáng rực, biểu lộ sự ngưỡng mộ đối với anh trai và sự háo hức được tham gia vào công việc chung của làng. Mặc dù còn gầy gò, nhưng cô bé vẫn toát lên vẻ hoạt bát, hồn nhiên.
Lâm mẫu, nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy tự hào và biết ơn, khẽ xoa đầu hắn. "Con vất vả rồi, Dịch nhi. Mấy ngày nay con gầy đi nhiều. Nhưng nhìn mọi người trong làng vui vẻ, mẹ cũng thấy ấm lòng. Chưa bao giờ mẹ thấy làng mình lại có khí thế như vậy." Giọng bà nhẹ nhàng, tràn đầy yêu thương, nhưng cũng ẩn chứa một chút lo lắng nhỏ cho sức khỏe của con trai. Bà hiểu con mình đã gánh vác nhiều đến nhường nào.
Lâm phụ đặt bát cơm xuống, ánh mắt nhìn Lâm Dịch đầy phức tạp, có cả sự tự hào, tin tưởng và một chút nghẹn ngào. "Đình làng... Ai mà ngờ có ngày làng mình lại có đình mới. Cả đời ta cũng không dám nghĩ tới. Con đúng là phúc tinh của làng, của cái nhà này." Những lời nói chân chất, mộc mạc của người cha như một lời khẳng định, một sự công nhận lớn lao đối với những gì Lâm Dịch đã làm. Ông không nói nhiều, nhưng mỗi lời nói đều nặng trĩu tình cảm và sự tin tưởng.
Lâm Dịch khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa nhiều suy tư. Hắn gắp một miếng rau cho Lâm Tiểu Nguyệt, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đang chiếu rọi lên khung sườn của ngôi đình đang hình thành. Trong lòng hắn, niềm vui và sự mãn nguyện hòa lẫn với một chút lo lắng về những thách thức sắp tới. "Không phải con, cha mẹ à, là ý chí của mọi người. Đình làng này không chỉ là nơi thờ cúng, mà là minh chứng cho sự đoàn kết của chúng ta. Nó sẽ là nơi ghi dấu những bước tiến của Sơn Cước, và cũng là lời hứa về một tương lai tươi sáng hơn." Hắn nói, giọng trầm ấm, nhưng ẩn chứa một sự quyết tâm sắt đá.
Hắn biết rõ, ngôi đình mới này, biểu tượng của sự thịnh vượng và đoàn kết, sẽ là "ngọn hải đăng" thu hút sự chú ý mạnh mẽ hơn từ Trần Thị Gia Tộc và các thế lực bên ngoài, biến Sơn Cước thành mục tiêu đáng giá hơn. Áp lực duy trì sự bình yên và thịnh vượng của làng đè nặng lên vai hắn. Hắn không thể chỉ bị động phòng thủ, hắn phải không ngừng suy tính về các kế hoạch đối phó, về những biện pháp phòng thủ trong tương lai. Lời nói của Lão Hồ về "lòng người" và lời hứa của Lâm Dịch về "tương lai tươi sáng" ám chỉ rằng làng sẽ phải trải qua nhiều thử thách để giữ vững những giá trị đó.
Nhưng nhìn vào những gương mặt thân yêu trước mắt, nhìn vào hình dáng ngôi đình đang dần định hình dưới ánh trăng, Lâm Dịch cảm thấy một nguồn sức mạnh mới. Hắn không mơ ước trở thành hoàng đế hay tiên nhân, hắn chỉ muốn bảo vệ những gì mình trân trọng, xây dựng một cuộc sống ổn định và bình dị. Để làm được điều đó, hắn phải mạnh mẽ. Hắn phải dùng tri thức, mưu lược và khả năng tổ chức của mình để dẫn dắt Sơn Cước vượt qua mọi phong ba bão táp. Hắn hiểu rằng, sự phát triển của làng, cũng như ngôi đình này, sẽ không thể thoát khỏi tầm mắt của Trần Thị Gia Tộc, và một cuộc đối đầu lớn hơn là điều không thể tránh khỏi. Nhưng hắn đã chuẩn bị, và hắn tin rằng, với sự đoàn kết và ý chí của dân làng, Sơn Cước sẽ đủ mạnh để không ai dám động đến.
Lâm Dịch khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu mùi khói bếp và mùi đất quen thuộc. Hắn mở mắt ra, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. Con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhưng hắn không đơn độc. Hắn có gia đình, có những người bạn đồng hành tin cậy, và có cả một cộng đồng đang đặt trọn niềm tin vào hắn. Ngôi đình làng chưa hoàn thiện, nhưng nó đã là biểu tượng cho một tương lai mà họ đang cùng nhau xây dựng, một tương lai mà Lâm Dịch, bằng tất cả tri thức và ý chí của mình, sẽ bảo vệ đến cùng. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn thầm nhắc nhở bản thân, "và để sinh tồn trong thế giới này, chúng ta phải mạnh mẽ, phải đoàn kết, và phải luôn hướng về phía trước."
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.