Lạc thế chi nhân - Chương 135: Vụ Mùa Bội Thu và Hạt Mầm Tri Thức
Thôn Làng Sơn Cước sau những ngày miệt mài dựng xây đình làng, giờ đây lại khoác lên mình một tấm áo choàng rực rỡ khác: tấm áo của vụ mùa bội thu. Từ sáng sớm, không khí đã náo nức khác thường. Khắp các con đường đất, tiếng cười nói rộn rã, tiếng trẻ con nô đùa, tiếng gia súc kêu vang, hòa quyện với mùi khói bếp ấm nồng và hương đất ngai ngái quen thuộc, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống. Những cánh đồng lúa rộng lớn, từng vàng óng ả dưới nắng hè, giờ chỉ còn trơ lại gốc rạ khô cằn, nhưng không ai bận tâm điều đó. Bởi lẽ, mỗi gốc rạ ấy đều là minh chứng cho những hạt thóc vàng ươm đã được gặt hái, chất đầy trong những kho lúa của từng nhà, và cả kho chung của làng.
Khoảng sân rộng trước ngôi đình làng mới tinh, vừa được hoàn thiện phần thô, nay trở thành trung tâm của lễ hội. Các cột gỗ lim vững chãi, mái ngói đỏ tươi còn thơm mùi vôi vữa, tuy chưa chạm trổ hoa văn cầu kỳ nhưng đã toát lên vẻ uy nghi, bề thế, như một lời khẳng định cho sự vươn mình của Sơn Cước. Dưới những tán cây cổ thụ, dân làng tụ tập đông đúc. Những chiếc bàn gỗ đơn sơ được xếp dài, bày biện đủ loại món ăn dân dã nhưng đậm đà hương vị: gà nướng thơm lừng, thịt heo quay giòn rụm, những tô canh rau rừng xanh mướt, và không thể thiếu những vò rượu ngô nồng ấm. Mọi người ăn uống, trò chuyện rôm rả, tiếng cụng chén lách cách hòa cùng tiếng nhạc cụ dân gian vang lên từ một góc sân, tạo nên một bức tranh sinh động, tràn đầy sức sống.
Những gương mặt khắc khổ, lo âu ngày nào giờ đã được thay thế bằng những nụ cười rạng rỡ, mãn nguyện. Ánh mắt của họ không còn sự sợ hãi, mà thay vào đó là sự bình yên, tin tưởng và cả niềm tự hào. Phụ nữ xúng xính trong bộ quần áo tươm tất, mái tóc búi gọn gàng, tay thoăn thoắt gắp thức ăn cho chồng con. Đàn ông thì nâng chén rượu, hào sảng kể cho nhau nghe về vụ mùa bội thu, về những giống lúa mới cho năng suất cao gấp đôi, gấp ba, về hệ thống dẫn nước mà Lâm Dịch đã hướng dẫn xây dựng, giúp họ thoát khỏi cảnh phụ thuộc vào trời đất. Tiếng trẻ con chạy nhảy, đùa giỡn khắp nơi, những đôi má bầu bĩnh hồng hào, không còn vẻ gầy gò, xanh xao như trước, là minh chứng rõ ràng nhất cho sự đổi thay của Thôn Làng Sơn Cước.
Lâm Dịch đứng giữa đám đông, một tay đặt trên vai Lâm phụ, tay kia khẽ xoa đầu Lâm Tiểu Nguyệt đang hăng say kể về trò chơi đuổi bắt với bạn bè. Hắn mỉm cười nhẹ, ánh mắt lướt qua từng gương mặt quen thuộc. Hắn nhớ như in những ngày đầu tiên xuyên không đến đây, cái đói nghèo bủa vây, sự áp bức từ Trần Thị Gia Tộc, và cả những ánh mắt ngờ vực, cam chịu của dân làng. Giờ đây, mọi thứ đã khác. Hắn cảm nhận được sự thay đổi sâu sắc, không chỉ là sự sung túc về vật chất, mà còn là sự thay đổi trong tinh thần của mỗi người dân Sơn Cước. Họ đã không còn cam chịu, họ đã biết đấu tranh, biết đoàn kết, và biết hy vọng.
Một nhóm dân làng tiến đến, trên tay là những chén rượu đầy.
"Lâm Dịch công tử, chúng ta phải kính công tử một chén! Nhờ có công tử mà làng ta mới có được ngày hôm nay!" Một lão nông râu tóc bạc phơ, khuôn mặt phúc hậu, nói với giọng đầy kính trọng.
"Đúng vậy, công tử đã giúp làng ta đổi đời! Từ nay về sau, Sơn Cước ta sẽ không còn sợ đói, không còn sợ rét nữa!" Một người phụ nữ trẻ, bế trên tay đứa con bụ bẫm, mắt ngấn lệ nói.
Những lời cảm ơn chân thành, không chút khách sáo cứ thế tuôn ra. Lâm Dịch chỉ khẽ gật đầu, nở một nụ cười ấm áp, không nói gì nhiều. Hắn biết, những lời này không chỉ dành cho riêng hắn, mà còn dành cho tất cả nỗ lực của dân làng. Hắn nâng chén rượu lên, uống cạn. Vị rượu ngô cay nồng, ngọt dịu lan tỏa trong cổ họng, sưởi ấm cả lòng hắn.
Lão Hồ, với dáng người gầy gò, lưng còng, đôi mắt tinh anh thường nheo lại, tiến đến bên Lâm Dịch. Ông khẽ vỗ vai hắn, giọng trầm ấm: "Đúng là trời đất không phụ người có tâm, nhưng cũng không thể thiếu người có trí tuệ dẫn đường, Dịch nhi. Con đã làm được điều mà cả đời này ta chưa từng nghĩ tới." Ông cười hiền, nụ cười hiếm hoi nhưng đầy ý nghĩa, chứa đựng sự mãn nguyện và cả một chút thán phục.
Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn, khuôn mặt chất phác nay ánh lên vẻ phấn khởi không che giấu, chen qua đám đông: "Đại ca, huynh xem, kho lúa nhà ta năm nay chất đầy tới nóc rồi! Còn nhiều hơn mấy năm cộng lại ấy chứ! Mấy gia đình mới đến cũng vui mừng lắm, bảo ở đây còn tốt hơn quê nhà bọn họ nhiều." Hắn nói, tay chỉ về phía những ngôi nhà mới xây san sát, nơi những người nhập cư đang hăng hái tham gia lễ hội, hòa mình vào không khí chung của làng.
Trần Nhị Cẩu, nhanh nhẹn như sóc, cũng nhảy bổ đến, khuôn mặt ngây ngô nhưng đôi mắt sáng rực. "Đại ca, huynh có thấy không? Tiểu Nguyệt muội muội béo hơn hẳn rồi đấy! Mấy đứa trẻ trong làng cũng vậy, đứa nào đứa nấy đều khỏe mạnh, chạy nhảy không ngừng!"
Lâm Dịch nhìn Tiểu Nguyệt đang cười tít mắt, lòng hắn dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và giờ đây, hắn đã giúp những người hắn yêu thương có một cuộc sống tốt đẹp hơn. Hắn khẽ thở dài, trong lòng vừa mãn nguyện vừa suy tư. Sự thịnh vượng này, sự bình yên này, không phải tự nhiên mà có, và cũng không phải tự nhiên mà vững bền. Hắn biết, ánh sáng càng rực rỡ thì càng thu hút những con thiêu thân, thậm chí là bầy sói đói. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nhắc nhở bản thân. Để giữ vững được những gì đã có, họ phải tiếp tục mạnh mẽ hơn nữa.
***
Buổi tối, sau lễ hội, ngôi nhà của Lâm Dịch chìm trong ánh đèn dầu ấm áp. Khác với sự ồn ào, náo nhiệt bên ngoài, bên trong là không khí an yên, tràn đầy tình thân. Lâm Tiểu Nguyệt, sau một ngày vui chơi thỏa thích, giờ đã mệt lả, ngủ say trên chiếc phản gỗ được trải đệm êm ái. Tiếng hít thở đều đều của cô bé là âm thanh bình yên nhất trong căn nhà.
Trên chiếc bàn gỗ đánh bóng, mâm cơm gia đình vẫn còn nghi ngút khói. Lâm phụ và Lâm mẫu ngồi đối diện Lâm Dịch. Mùi thức ăn ấm cúng, mùi trà thảo mộc thoang thoảng từ chiếc ấm nhỏ trên bếp lửa, cùng với tiếng lửa reo tí tách, tạo nên một bầu không khí dễ chịu, xua đi cái se lạnh của buổi đêm. Ngôi nhà giờ đã khang trang hơn nhiều so với ngày Lâm Dịch mới xuyên không tới. Vách nhà được trát lại bằng vữa vôi, mái ngói thay thế mái tranh, sàn nhà lát gỗ phẳng phiu. Mọi thứ đều được sắp xếp gọn gàng, ngăn nắp, cho thấy sự tươm tất và sung túc hơn hẳn.
Lâm mẫu nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc đen của Lâm Dịch, ánh mắt bà tràn đầy sự tự hào và biết ơn. "Dịch nhi à, mẹ chưa bao giờ nghĩ có ngày gia đình mình lại được sống sung túc như vậy. Nhìn Tiểu Nguyệt béo tốt, khỏe mạnh, mẹ vui lắm. Tất cả là nhờ con." Giọng bà nhẹ nhàng, nhưng chất chứa bao tình yêu thương và sự hy sinh thầm lặng. Bà nhớ như in những đêm lạnh giá, cả nhà phải co ro trong căn nhà dột nát, bữa ăn chỉ có chút cháo loãng. Giờ đây, mọi thứ đã như một giấc mơ đẹp.
Lâm phụ đặt bát cơm xuống, ánh mắt ông nhìn Lâm Dịch đầy phức tạp. Có sự tự hào của người cha khi thấy con mình trưởng thành, có sự tin tưởng tuyệt đối vào tài năng của hắn, và cả một chút nghẹn ngào khi nghĩ về những khó khăn mà con đã trải qua. "Con trai ta đã thực sự trưởng thành, đã là trụ cột của cả làng rồi. Cha không có tài cán gì, nhưng con đã vượt xa những gì cha có thể mơ ước. Làng ta có con là cái phúc lớn." Lời nói của ông chất phác, mộc mạc nhưng lại là sự công nhận lớn lao nhất đối với Lâm Dịch.
Lâm Dịch khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa nhiều suy tư. Hắn cảm nhận được sự ấm áp từ vòng tay gia đình, từ những lời nói chân thành của cha mẹ. Đây chính là động lực lớn nhất của hắn, là lý do để hắn không ngừng cố gắng. Hắn gắp một miếng thịt đặt vào bát Lâm mẫu, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm tĩnh mịch bao trùm. "Sự bình yên này cần được bảo vệ, cha mẹ à. Và để làm được điều đó, chúng ta cần phải mạnh hơn, biết nhiều hơn." Hắn nói, giọng trầm ấm, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa những toan tính.
"Con định làm gì sao, Dịch nhi?" Lâm mẫu lo lắng hỏi, bà hiểu con trai mình không phải là người sẽ an phận.
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, mùi khói bếp và mùi đất quen thuộc càng làm hắn cảm thấy gắn bó với nơi này. "Làng ta đã thịnh vượng, đã có của ăn của để. Điều đó tốt, nhưng cũng chính là con dao hai lưỡi. Ánh sáng càng rực rỡ, càng dễ thu hút sự chú ý của những kẻ tham lam. Trần Thị Gia Tộc chắc chắn sẽ không bỏ qua chúng ta dễ dàng như vậy. Và còn những thế lực khác mà chúng ta chưa hề biết đến." Hắn ngừng lại, nhìn thẳng vào mắt cha mẹ. "Con cần tìm hiểu thêm về thế giới bên ngoài, về cách thức vận hành của nó, về những luật lệ ngầm, về những thế lực đang chi phối Đại Hạ vương triều này, để biết mình phải đối phó với những gì."
Lâm phụ và Lâm mẫu nhìn nhau, trong lòng dâng lên một nỗi lo lắng. Họ không muốn con trai mình lại phải đối mặt với nguy hiểm. Nhưng họ cũng hiểu, với bản lĩnh và trí tuệ của Lâm Dịch, hắn sẽ không bao giờ an phận thủ thường. Lâm phụ khẽ gật đầu, khuôn mặt khắc khổ nhưng ánh mắt kiên định. "Con đã lớn rồi, có suy nghĩ của riêng mình. Cha tin tưởng vào con. Nhưng phải cẩn thận. Mọi chuyện cần phải suy nghĩ kỹ càng."
Lâm mẫu đưa tay xoa đầu hắn, giọng bà dịu dàng hơn: "Mẹ biết con luôn có lý do của mình. Nhưng con phải hứa với mẹ, phải bảo trọng bản thân. Con là tất cả của gia đình này."
Lâm Dịch nắm lấy tay mẹ, khẽ siết chặt. "Con biết. Con sẽ không mạo hiểm vô ích. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, mẹ à. Ở thế giới này, để sinh tồn và bảo vệ những người con yêu thương, con cần phải có đủ tri thức để nhìn rõ mọi thứ, để dự đoán và đối phó." Hắn không muốn trở thành một kẻ mạnh mẽ dựa vào quyền lực hay bạo lực thuần túy. Hắn muốn dùng trí tuệ để kiến tạo, để bảo vệ. Hắn muốn xây dựng một lá chắn vững chắc cho Sơn Cước, không chỉ bằng sức mạnh thể chất, mà bằng cả sự hiểu biết sâu rộng về thế giới này. Trong lòng hắn, một kế hoạch lớn hơn đang dần hình thành, một kế hoạch không chỉ dừng lại ở việc bảo vệ làng, mà còn là tìm hiểu sâu hơn về những bí ẩn của thế giới cổ đại này, về những thế lực tu hành mà Lão Hồ thỉnh thoảng vẫn nhắc đến. Đó là một chặng đường dài, đầy rẫy hiểm nguy, nhưng hắn biết mình không thể lùi bước.
***
Đêm khuya, sau khi cả gia đình đã chìm vào giấc ngủ, Lâm Dịch lặng lẽ rời khỏi nhà. Ánh trăng sáng vằng vặc chiếu rọi con đường đất, dẫn lối hắn đến ngôi đình làng mới. Ngọn gió nhẹ thổi qua những cột gỗ mới, mang theo mùi đất ẩm và hương gỗ tự nhiên, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm, có chút căng thẳng của sự chuẩn bị. Bên trong đình, ánh đèn dầu leo lét soi rõ những gương mặt nghiêm nghị: Lão Hồ, Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu và Trưởng thôn Lão Vương. Họ đã chờ sẵn. Ngôi đình mới, vốn là biểu tượng của sự đoàn kết và thịnh vượng, giờ đây lại trở thành nơi diễn ra những cuộc họp kín, những toan tính chiến lược.
"Mọi người đã đến đủ rồi." Lâm Dịch cất tiếng, giọng trầm ấm nhưng đầy uy lực. Hắn nhìn quanh một lượt, ánh mắt dừng lại trên từng người. Họ là những người tin cậy nhất của hắn, là những trụ cột của Sơn Cước.
Lão Hồ khẽ ho một tiếng, lưng còng dựa vào cột gỗ, đôi mắt tinh anh nheo lại. "Sự giàu có của chúng ta như ánh lửa trong đêm tối, Dịch nhi. Sớm muộn gì cũng thu hút những con thiêu thân, thậm chí là bầy sói đói. Trần Thị Gia Tộc chắc chắn sẽ không cam tâm nhìn chúng ta phát triển như vậy. Chúng ta đã đẩy lùi chúng một lần, nhưng chúng sẽ không bỏ cuộc." Giọng ông trầm đục, mang theo sự cảnh giác và kinh nghiệm của một người đã trải qua nhiều thăng trầm. "Gần đây, ta nghe ngóng được tin tức, bọn chúng đang ráo riết chuẩn bị một đợt tấn công mới, quy mô lớn hơn nhiều. Chúng không chỉ muốn cướp bóc, mà còn muốn hủy diệt chúng ta, để làm gương cho những kẻ khác."
Vương Đại Trụ siết chặt nắm đấm, khuôn mặt chất phác hiện rõ vẻ căm phẫn. "Bọn khốn kiếp! Chúng ta đã cho chúng một bài học rồi mà chúng vẫn không biết điều!"
Trần Nhị Cẩu cũng gật đầu lia lịa, vẻ ngây ngô thường ngày đã biến mất, thay vào đó là sự kiên quyết. "Đại ca, cứ nói đi, chúng ta phải làm gì? Đệ sẽ cùng huynh chiến đấu đến cùng!"
Trưởng thôn Lão Vương, dáng người thấp bé, khuôn mặt khắc khổ, thở dài. "Lão Hồ nói không sai. Sự bình yên này chỉ là tạm thời thôi. Chúng ta phải chuẩn bị kỹ càng."
Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt kiên định. "Chính vì vậy, chúng ta không thể chỉ ngồi yên phòng thủ. Chúng ta cần chủ động. Ta cần tìm hiểu thêm về thế giới bên ngoài, về cách thức vận hành của nó, để biết mình phải đối phó với những gì. Những gì chúng ta biết về Trần Thị Gia Tộc, về quan trường, về các thế lực khác còn quá ít ỏi. Chúng ta không thể mãi bị động. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và ta sẽ đi tìm thứ vũ khí đó."
Vương Đại Trụ nhíu mày. "Đại ca muốn đi xa sao? Thành Thiên Phong sao? Nơi đó nguy hiểm lắm, người của Trần Thị Gia Tộc khắp nơi. Cần huynh đệ giúp sức không?"
Lâm Dịch lắc đầu. "Không cần. Chuyến đi này, ta cần phải đi một mình. Mục đích của ta là tìm kiếm sách vở, thông tin. Càng ít người biết càng tốt. Hơn nữa, làng ta cần các ngươi ở lại để củng cố phòng thủ và duy trì sản xuất. Tiểu Nguyệt, cha mẹ ta, và cả dân làng đều cần các ngươi bảo vệ."
Hắn nhìn Vương Đại Trụ, giọng nói đầy tin tưởng: "Đại Trụ, ngươi hãy tiếp tục huấn luyện dân làng, đặc biệt là những người trẻ, về kỹ năng phòng thủ. Chúng ta cần xây dựng một lực lượng tự vệ vững chắc. Trần Nhị Cẩu, ngươi nhanh nhẹn, mắt tinh, hãy theo sát động tĩnh của Trần Thị Gia Tộc. Bất kỳ sự di chuyển bất thường nào cũng phải báo cáo ngay lập tức." Hắn quay sang Trưởng thôn Lão Vương. "Trưởng thôn, người hãy giúp ta duy trì ổn định sản xuất, phân phối lương thực công bằng, và đặc biệt là chăm sóc tốt cho những gia đình nhập cư mới. Sự đoàn kết là sức mạnh lớn nhất của chúng ta."
Cuối cùng, Lâm Dịch nhìn Lão Hồ, ánh mắt đầy tôn trọng. "Lão Hồ, lão là người có kinh nghiệm, hiểu rõ lòng người. Lão hãy làm quân sư, cố vấn cho mọi người khi ta vắng mặt. Lão hãy giúp ta nhìn ra những mối hiểm họa tiềm tàng mà ta chưa thể thấy được."
Lão Hồ gật đầu, không nói gì. Ông thò tay vào trong lớp áo cũ kỹ, lấy ra một tấm bản đồ đã ố vàng, nhàu nát. "Đây là tấm bản đồ cũ của vùng lân cận, ta tình cờ có được. Tuy không chi tiết lắm, nhưng cũng đủ để con hình dung được đường đi. Cẩn thận. Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Thành Thiên Phong là nơi rồng rắn lẫn lộn, có rất nhiều thế lực ngầm. Đừng tin tưởng ai dễ dàng." Ông trao tấm bản đồ cho Lâm Dịch, ánh mắt đầy lo lắng nhưng cũng chất chứa sự tin tưởng tuyệt đối.
Lâm Dịch nhận lấy tấm bản đồ, khẽ gật đầu. "Con hiểu. Ta sẽ cẩn trọng. Các ngươi hãy cố gắng giữ vững Sơn Cước. Ta sẽ trở về sớm nhất có thể, với những gì cần thiết để chúng ta mạnh mẽ hơn."
Trong ánh đèn dầu leo lét, những gương mặt nghiêm nghị của họ như được khắc sâu vào khung cảnh của ngôi đình mới, biểu tượng của một lời hứa, một sự đoàn kết, và một tương lai đầy thách thức.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên vừa hé rạng trên đỉnh núi, Lâm Dịch đã lặng lẽ rời khỏi Sơn Cước. Hắn không nói lời từ biệt với gia đình, không muốn họ phải lo lắng thêm. Trong túi vải đeo bên hông, ngoài chút lương khô và tiền bạc, hắn còn cất kỹ tấm bản đồ cũ kỹ của Lão Hồ. Mục tiêu của hắn: Thành Thiên Phong – nơi tập trung tri thức và thông tin của cả một vùng.
Sau một ngày đường bộ hành, vượt qua những con đường mòn gồ ghề, những cánh rừng bạt ngàn, cuối cùng, Thành Thiên Phong cũng hiện ra trước mắt hắn. Bức tường thành cao ngất, hùng vĩ, những mái nhà san sát, nhấp nhô trong ánh hoàng hôn rực rỡ. Khác xa với sự bình yên, mộc mạc của Sơn Cước, nơi đây ồn ào, náo nhiệt với tiếng người mua bán, tiếng ngựa xe, tiếng rao hàng vang vọng khắp mọi ngõ ngách. Mùi hương hỗn tạp của thức ăn đường phố, mồ hôi người, và bụi đất xộc thẳng vào mũi. Lâm Dịch chen mình giữa dòng người đông đúc, cảm nhận rõ rệt sự khác biệt to lớn giữa hai thế giới.
Hắn dành một buổi sáng để tìm hiểu về Thành Thiên Phong, thăm dò những cửa hàng sách, những nơi có thể cung cấp thông tin. Và cuối cùng, hắn tìm thấy nó: Thư viện lớn nhất thành. Tòa kiến trúc đồ sộ, được xây bằng đá xanh kiên cố, mái ngói cong vút, nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, tách biệt khỏi sự ồn ào của phố thị. Một tấm biển gỗ cũ kỹ, viết bằng những nét chữ cổ kính, ghi vỏn vẹn hai chữ "Tàng Thư Các".
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, đẩy nhẹ cánh cửa gỗ nặng nề, cũ kỹ. Tiếng kẽo kẹt vang lên giữa không gian tĩnh lặng, như một lời chào đón bí ẩn. Khác hẳn với sự ồn ào bên ngoài, bên trong thư viện là một thế giới hoàn toàn khác. Không khí trang nghiêm, tĩnh lặng bao trùm. Mùi giấy cũ, gỗ đánh bóng, hương trầm nhẹ nhàng và cả mùi mực linh thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác vừa cổ kính, vừa thanh tịnh.
Những kệ sách cao ngút ngàn, vươn tận trần nhà, chất đầy những cuốn sách cũ kỹ, ố màu thời gian và cả những cuốn mới tinh, gáy sách được đóng cẩn thận. Từng kệ sách được sắp xếp ngăn nắp, thẳng tắp, tạo thành những lối đi hẹp, hun hút như một mê cung tri thức. Ánh sáng từ những ô cửa sổ nhỏ trên cao chiếu rọi, tạo thành những vệt sáng lờ mờ trên nền gỗ, càng làm tăng thêm vẻ huyền bí, uy nghiêm của nơi đây. Tiếng giấy sột soạt khẽ khàng đâu đó, tiếng bước chân nhẹ bẫng của những người đang miệt mài đọc sách, tiếng rì rầm trò chuyện thì thầm hiếm hoi, tất cả đều được giữ ở mức tối thiểu, như sợ làm vỡ tan bầu không khí thiêng liêng của tri thức.
Lâm Dịch cảm thấy như lạc vào một kho báu. Đây chính là nơi hắn cần. Hắn không có công pháp tu luyện, không có bảo vật thần kỳ, nhưng hắn có trí tuệ của người hiện đại, và hắn biết cách biến tri thức thành sức mạnh. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nhắc nhở bản thân. Ở thế giới này, nơi quyền lực và bạo lực ngự trị, tri thức chính là con đường duy nhất để hắn vươn lên, để bảo vệ những gì mình trân quý.
Giữa những giá sách cao ngất, một người đàn ông gầy gò, đeo một cặp kính gọng kim loại cũ kỹ, đang lặng lẽ sắp xếp sách. Động tác của ông tỉ mỉ, gần như không gây tiếng động, như một phần của không gian tĩnh lặng này. Mái tóc đã điểm bạc, khuôn mặt xương xẩu nhưng đôi mắt ẩn sau cặp kính lại sáng quắc, như chứa đựng cả một biển trời kiến thức. Ông ta mặc một bộ trường bào màu xám cũ kỹ, đã bạc màu nhưng vẫn sạch sẽ, gọn gàng.
Lâm Dịch tiến đến gần, cúi đầu chào. "Tiền bối."
Người giữ thư viện ngẩng đầu, đôi mắt xuyên qua cặp kính nhìn thẳng vào Lâm Dịch. Ánh mắt ông ta sắc lạnh, không chút cảm xúc, như một tảng băng. Giọng nói trầm, gọn lỏn, không dư thừa một chữ: "Cần tìm gì?"
Lâm Dịch không hề nao núng trước thái độ lạnh lùng của ông ta. Hắn đã quen với những kiểu người như vậy. "Vãn bối muốn tìm kiếm các loại sách về địa lý, lịch sử, kinh tế và phương pháp quản lý của Đại Hạ vương triều. Càng chi tiết, càng cổ xưa càng tốt." Hắn nói, giọng điệu khiêm tốn nhưng ẩn chứa sự quyết tâm và một mục đích rõ ràng. Hắn không chỉ muốn những cuốn sách thông thường, hắn muốn những thứ có thể giúp hắn hiểu rõ bản chất vận hành của thế giới này, những thứ có thể làm nền tảng cho những chiến lược lớn hơn trong tương lai.
Người giữ thư viện không nói thêm lời nào. Ông ta chỉ gật đầu nhẹ, chỉ tay về phía một khu vực rộng lớn ở sâu bên trong thư viện, nơi những kệ sách dường như còn cao hơn, cũ kỹ hơn, ẩn chứa những bí mật của thời gian. Động tác của ông ta đơn giản, nhưng lại mang một vẻ uy nghi khó tả, như thể mỗi cử chỉ đều hàm chứa một ý nghĩa sâu xa.
Lâm Dịch hiểu ý. Hắn cúi đầu cảm ơn một lần nữa, rồi bước vào khu vực được chỉ dẫn, lòng tràn đầy sự háo hức và cả một chút lo lắng. Con đường phía trước còn dài, nhưng hắn biết, đây chính là bước khởi đầu cho một hành trình mới, một hành trình tìm kiếm tri thức để bảo vệ Sơn Cước, để bảo vệ những người hắn yêu thương, và để sinh tồn trong thế giới tàn khốc này. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn thầm nhắc nhở bản thân, "và tri thức chính là chìa khóa."
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.