Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 984: Thanh Bình Trong Tâm: Giám Sát và Kiến Tạo

Ánh trăng đã vươn cao, rọi sáng vằng vặc con đường mòn dẫn từ Hồ Sen Tĩnh Mịch về khu dân cư. Lâm Dịch cất cuốn ‘Cẩm Nang Kế Sách’ vào trong tay áo, bước chân thoăn thoắt nhưng tâm trí lại trĩu nặng những suy tư. Lời của Lão Tăng Viên Giác vẫn văng vẳng bên tai, như một lời nhắc nhở không ngừng về gánh nặng của sự bình yên. Hắn ngước nhìn những vì sao lấp lánh trên bầu trời đen thẳm, chúng xa xôi và vô định, giống như vận mệnh của vùng đất này giữa loạn thế. Những ánh đèn lấp lánh từ phía xa, nơi những mái nhà mới được dựng lên, nơi những con người hắn bảo vệ đang an giấc, lại kéo tâm hồn hắn trở về với hiện thực, với trách nhiệm mà hắn đã tự nguyện gánh vác.

Đó là một trách nhiệm ngọt ngào, nhưng cũng đầy cam go. Hắn không phải là một vị vua, không phải là một tiên nhân, nhưng hắn đã kiến tạo một ốc đảo, một nơi mà bình yên có thể nảy mầm giữa cơn bão táp của chiến tranh và hỗn loạn. Hắn biết, điều đó không thể dễ dàng đạt được và giữ gìn. Mỗi bước đi, mỗi quyết định của hắn đều ảnh hưởng đến hàng ngàn sinh mạng, đến tương lai của những người đã đặt niềm tin vào hắn. Hắn không thể chùn bước, cũng không thể lơ là. Tri thức và mưu lược của hắn, những thứ đã giúp hắn sinh tồn và xây dựng đến ngày hôm nay, sẽ tiếp tục là vũ khí của hắn trong cuộc chiến thầm lặng này.

Hắn trở về căn nhà nhỏ quen thuộc, nơi ánh đèn dầu vàng vọt vẫn còn hắt ra từ khe cửa. Bước vào nhà, hương vị quen thuộc của cơm gạo, khói bếp và một chút mùi thuốc bắc thoang thoảng từ Lâm mẫu đang phơi khô, bao trùm lấy hắn, xua tan đi những mệt mỏi trong tâm trí. Lâm phụ đã ngả lưng trên chiếc giường gỗ đơn sơ, tiếng ngáy đều đều. Lâm mẫu ngồi bên cạnh, tay cầm kim chỉ vá lại chiếc áo sờn vai của Lâm Dịch, ánh mắt hiền từ nhưng vẫn còn đó chút lo âu khi thấy con trai về muộn. Lâm Tiểu Nguyệt đã ngủ say trên chiếc phản nhỏ kê sát vách, hơi thở đều đều, đôi môi chúm chím mỉm cười trong giấc mơ. Nhìn thấy cảnh tượng bình dị đó, một làn hơi ấm lan tỏa trong lồng ngực Lâm Dịch. Đây chính là mục đích, là ý nghĩa của mọi sự cố gắng của hắn. Không phải đỉnh cao quyền lực, không phải danh vọng ngút trời, mà là những khoảnh khắc bình yên, giản dị này.

Hắn khẽ ngồi xuống bên cạnh Lâm mẫu, nhẹ nhàng cầm lấy chiếc áo trên tay bà.

“Mẹ, khuya rồi, mẹ nên nghỉ ngơi đi.” Giọng hắn trầm ấm, chứa đựng sự quan tâm chân thành.

Lâm mẫu ngước lên, đôi mắt hằn sâu những nếp nhăn thời gian nhưng vẫn sáng ngời tình yêu thương. “Con về rồi à? Mẹ thấy con về muộn nên cố vá nốt cái áo này cho con. Người con gầy gò thế này, đừng để bị cảm lạnh.” Bà khẽ đưa tay chạm vào má hắn, cảm nhận sự gầy gò của con. “Con lại lo nghĩ nhiều quá phải không? Cứ nhìn con là mẹ lại thấy lo. Thời buổi loạn lạc, con cứ cố gắng làm gì to tát quá, mẹ sợ…” Giọng bà nhỏ dần, chứa đựng nỗi sợ hãi cố hữu của một người mẹ.

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ, nắm lấy bàn tay chai sạn của mẹ. “Mẹ đừng lo. Con chỉ đang làm những gì cần làm để bảo vệ gia đình mình, bảo vệ những người xung quanh chúng ta. Mọi chuyện đều ổn cả. Vùng đất này đang ngày càng tốt đẹp hơn, mẹ thấy đấy.” Hắn không thể nói hết những suy tính, những áp lực mà hắn đang gánh chịu, nhưng hắn muốn mẹ an lòng. “Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, mẹ à. Và để sinh tồn tốt đẹp hơn, chúng ta cần phải kiến tạo. Con đã chọn con đường này, và con tin là nó đúng đắn.”

Lâm mẫu thở dài một tiếng, nhưng ánh mắt đã dịu đi phần nào. “Thôi thì con đã lớn, con có lý lẽ của riêng mình. Mẹ chỉ mong con được bình an, Tiểu Nguyệt được bình an, cả nhà mình được bình an là mẹ mãn nguyện rồi.” Bà đứng dậy, cất kim chỉ vào chiếc hộp gỗ nhỏ. “Con cũng nghỉ sớm đi. Mai còn nhiều việc.”

Lâm Dịch gật đầu, nhìn Lâm mẫu bước vào buồng trong. Hắn lại nhìn Tiểu Nguyệt đang say ngủ, khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu, đôi môi vẫn giữ nụ cười hồn nhiên. Hắn khẽ chạm vào tóc em, cảm nhận sự mềm mại, ấm áp. Em gái hắn, ngọn lửa nhỏ bé này, chính là biểu tượng của sự bình yên mà hắn đang cố gắng vun đắp. Hắn không muốn em phải trải qua bất kỳ khó khăn hay lo sợ nào như hắn đã từng.

Hắn ngồi đó một lúc lâu nữa, lắng nghe tiếng côn trùng rả rích ngoài hiên, tiếng gió đêm xào xạc qua kẽ lá. Cái yên bình này, hắn biết, là thứ quý giá hơn mọi vàng bạc châu báu. Nhưng nó cũng mong manh như sương sớm. Hắn tự nhủ, hắn sẽ không bao giờ để nó tan biến. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và hắn sẽ dùng nó để bảo vệ tất cả.

***

Sáng sớm hôm sau, những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua khe cửa sổ, đánh thức Lâm Dịch dậy. Hắn vươn vai, cảm thấy một chút mệt mỏi nhưng tinh thần lại sảng khoái lạ thường. Hắn ra khỏi giường, đã thấy Lâm mẫu dậy sớm thổi cơm, hương cháo gạo thơm lừng lan tỏa khắp gian nhà. Lâm phụ thì đang cặm cụi mài lưỡi cuốc ngoài sân, tiếng kim loại cọ vào đá nghe chan chát. Lâm Tiểu Nguyệt đã thức giấc, đang ngồi trên sàn nhà chơi đùa với một con búp bê vải cũ kỹ, thỉnh thoảng lại khúc khích cười, tiếng cười trong trẻo như tiếng chuông gió.

“Cha, để con giúp một tay.” Lâm Dịch bước ra sân, nắm lấy cán cuốc từ tay Lâm phụ.

Lâm phụ ngẩng đầu lên, khuôn mặt rám nắng nở một nụ cười hiền hậu, ánh mắt lấp lánh niềm tự hào. “Không cần đâu con, việc này cha làm quen rồi. Con cứ nghỉ ngơi đi, cả đêm qua con lại thức khuya chứ gì?” Ông quan sát con trai mình, thân hình tuy đã bớt gầy gò hơn trước nhưng vẫn còn đó nét thanh tú, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải. “Mà thôi, lát nữa con đi cùng cha ra đồng một chuyến. Cha có cái này muốn khoe với con.”

Lâm Dịch mỉm cười, gật đầu. Sau bữa sáng đơn giản nhưng ấm cúng, hắn cùng Lâm phụ ra đồng. Con đường làng rộn ràng tiếng chân người, tiếng nói cười, tiếng trẻ con nô đùa. Người dân trong làng ai nấy đều hăng hái ra đồng, khuôn mặt rạng rỡ, không còn vẻ u sầu, lo lắng như trước. Điều đó khiến Lâm Dịch cảm thấy mãn nguyện vô cùng. Hắn nhận ra, sự thay đổi lớn nhất kh��ng nằm ở những công trình to lớn, mà nằm ở tinh thần của con người.

Khi đến cánh đồng, một khung cảnh xanh mướt trải dài trước mắt. Những luống ngô non tơ vươn mình đón nắng, những hàng lúa xanh mướt đang thì con gái, hứa hẹn một mùa màng bội thu. Không chỉ có vậy, một hệ thống kênh mương nhỏ, dẫn nước từ con suối gần đó, uốn lượn mềm mại quanh các thửa ruộng, cung cấp nước tưới tiêu đều đặn. Bên cạnh đó, vài chiếc cối xay nước nhỏ cũng đang quay đều, tạo ra thứ âm thanh rì rầm êm tai, gợi lên một khung cảnh nông thôn thanh bình và trù phú.

Lâm phụ chỉ tay về phía hệ thống kênh mương, ánh mắt không giấu nổi vẻ tự hào. “Con xem, năm nay mùa màng tốt tươi, nhờ có hệ thống thủy lợi con nghĩ ra đấy. Dân làng ai cũng mừng. Ngày trước phải gánh nước xa xôi, vất vả lắm, mà còn không đủ nước tưới. Giờ thì khác rồi, nước chảy đến tận chân ruộng, cây cối xanh tốt quanh năm. Mấy lão già trong làng còn bảo, đây là phúc lớn mà trời ban cho vùng đất này.”

Lâm Dịch nhìn những dòng nước trong vắt chảy róc rách, nghe tiếng cối xay nước đều đều và ngắm nhìn những người nông dân đang cần mẫn làm việc, khuôn mặt lấm tấm mồ hôi nhưng ánh mắt lại ánh lên niềm vui và hy vọng. Hắn cảm nhận được mùi đất mới trộn lẫn với mùi cỏ non và hơi nước, một mùi hương của sự sống và sự sinh sôi. Trong lòng hắn dâng lên một cảm xúc khó tả, một sự bình yên sâu sắc. Hắn đã từng mơ về một cuộc sống như thế này ở thế giới cũ, nhưng nó lại hiện hữu một cách chân thực ở nơi đây, nơi hắn không ngờ tới.

Hắn nhìn những đứa trẻ con đang chạy nhảy nô đùa trên bờ đê, tiếng cười trong trẻo vang vọng cả cánh đồng. Trong số đó có cả Lâm Tiểu Nguyệt, em đang cùng mấy đứa trẻ khác thi nhau bắt bướm, khuôn mặt bầu bĩnh đỏ ửng vì nắng, mái tóc đen nhánh bay bay trong gió. Em quay lại, thấy hắn và Lâm phụ, liền vẫy tay thật mạnh, đôi mắt to tròn lấp lánh niềm vui.

“Ca ca! Cha!” Tiếng gọi trong trẻo của Tiểu Nguyệt vang lên, như một bản nhạc xua tan mọi lo toan.

Lâm Dịch mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng thật lòng. “Đ��y mới là thứ mình thực sự muốn bảo vệ,” hắn nghĩ thầm. “Không phải là vương quyền hay bá nghiệp, mà là những nụ cười này, những mùa màng bội thu này, và cuộc sống bình dị, an lành này.” Hắn đã từng nghĩ sinh tồn là một cuộc chiến cá nhân, nhưng giờ đây, hắn hiểu rằng sinh tồn cũng có thể là kiến tạo, là vun đắp cho một cộng đồng, để mọi người cùng nhau sống tốt đẹp hơn. Và để làm được điều đó, tri thức và sự kiên trì là những vũ khí mạnh mẽ hơn vạn lần gươm đao.

Hắn cùng Lâm phụ đi khắp các thửa ruộng, kiểm tra tình hình cây trồng, lắng nghe những lời cảm ơn và những câu chuyện vui vẻ từ bà con. Mỗi lời nói, mỗi ánh mắt, đều là minh chứng cho sự đúng đắn trong lựa chọn của hắn. Dù thế giới bên ngoài có loạn lạc đến đâu, ở đây, hắn đã tạo ra một nơi mà con người có thể sống, làm việc và hy vọng. Đó là một thành tựu mà hắn tự hào, không phải vì danh tiếng, mà vì ý nghĩa thực sự của nó.

***

Giữa trưa, cái nắng đã bắt đầu gay gắt, không khí trở nên oi ả hơn. Lâm Dịch tạm biệt Lâm phụ và Tiểu Nguyệt, tiếp tục cuộc dạo quanh để kiểm tra các công trình đang được xây dựng. Hắn đi về phía khu đất trống rộng lớn ở rìa làng, nơi mà chỉ vài tháng trước còn hoang vu, giờ đây đã mọc lên những bức tường gạch đỏ tươi, những khung gỗ vững chắc, định hình cho một ngôi trường và một khu nhà ở mới dành cho những người tị nạn.

Tiếng búa đập côm cốp, tiếng cưa xẻ gỗ kèn kẹt, tiếng người nói chuyện rộn ràng hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng của sự kiến tạo. Mùi gỗ mới, mùi vôi vữa và mùi mồ hôi của người lao động hòa quyện trong không khí, mang theo một năng lượng hừng hực. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn Lâm Dịch gần một cái đầu, khuôn mặt chất phác lấm tấm mồ hôi, đang hăng say chỉ đạo đội công nhân. Anh ta cầm trên tay một bản vẽ đơn giản, vừa so sánh với thực tế vừa lớn tiếng hướng dẫn từng người.

“Này mấy chú, cái xà ngang này phải đặt cao thêm chút nữa! Đừng có lơ là, đây là nơi lũ trẻ con sau này học hành đấy! Phải chắc chắn!” Vương Đại Trụ nói to, giọng khàn khàn nhưng đầy nhiệt huyết. Cái vết sẹo nhỏ trên má anh ta, do tai nạn hồi nhỏ, càng khiến anh ta trông dữ tợn hơn, nhưng ánh mắt lại rất chân thành và tận tâm.

Xa hơn một chút, Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng nhanh nhẹn, đang cặm cụi kiểm đếm từng thanh gỗ, từng viên gạch. Anh ta vừa ghi chép vào một cuốn sổ nhỏ vừa phân phát vật liệu cho các đội, đôi khi lại phải giơ tay lên xoa xoa gáy khi gặp phải một vấn đề nhỏ.

Một nhóm người tị nạn mới đến, dáng vẻ vẫn còn mệt mỏi và hoang mang sau chuyến đi dài, đang đứng ở rìa công trường. Ánh mắt họ dõi theo những công trình đang dần thành hình, từ từ thay thế sự lo sợ bằng một tia hy vọng mới. Họ được Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ hướng dẫn đến khu vực tiếp nhận, nơi đã có sẵn những căn lều tạm và lương thực. Sự chu đáo và trật tự trong việc quản lý dân cư của vùng đất này khiến những người tị nạn không khỏi ngạc nhiên và cảm động.

Lâm Dịch lặng lẽ quan sát một lúc, rồi tiến lại gần Trần Nhị Cẩu.

“Nhị Cẩu, mọi việc tiến triển thế nào rồi?” Hắn hỏi, giọng điệu bình thản.

Trần Nhị Cẩu giật mình quay lại, thấy Lâm Dịch thì mừng rỡ ra mặt. “Đại ca! Mọi việc đều ổn cả ạ! Chỉ là, có một chuyện nhỏ này, đệ không biết nên giải quyết thế nào cho phải.” Anh ta gãi đầu, vẻ mặt bối rối. “Là chuyện của lão Trương và thằng Béo. Cả hai đều muốn mảnh đất màu mỡ kia để trồng rau, nhưng chỉ có một thôi. Lão Trương thì là dân bản địa lâu năm, thằng Béo thì mới đến, nhưng nó cũng hăng hái lắm. Đệ nói thế nào họ cũng không chịu nhường nhau.”

Lâm Dịch nhìn về phía hai người đàn ông đang đứng đối diện nhau, khuôn mặt cau có, tay vẫn chỉ trỏ vào một mảnh đất nhỏ màu mỡ. Một người là nông dân địa phương, da sạm nắng, quần áo vá víu nhưng gọn gàng. Người kia là một người tị nạn mới, thân hình có phần béo tốt hơn, nhưng ánh mắt vẫn còn nét bơ vơ. Hắn khẽ thở dài. Những vấn đề nhỏ nhặt như thế này, nếu không được giải quyết thỏa đáng, có thể nảy sinh thành những mâu thuẫn lớn hơn, phá vỡ sự hài hòa của cộng đồng.

Hắn bước đến gần hơn, không cần phải lên tiếng, chỉ sự hiện diện của hắn đã khiến hai người đàn ông im lặng, cúi đầu chào.

“Chuyện gì mà hai người lại tranh chấp nhau thế này?” Lâm Dịch hỏi, giọng nói không hề gay gắt nhưng mang theo một sự uy nghiêm tự nhiên.

Lão Trương lắp bắp giải thích, còn thằng Béo thì rụt rè phân bua. Lâm Dịch lắng nghe một cách kiên nhẫn, đôi mắt sâu thẳm quét qua từng biểu cảm, từng lời nói của họ. Hắn nhận ra, vấn đề không chỉ nằm ở mảnh đất, mà còn là sự lo lắng về tương lai, sự bám víu vào những gì mình có, và sự thiếu tin tưởng lẫn nhau giữa người cũ và người mới.

“Hãy để họ cùng gieo trồng trên đó, mỗi người một nửa,” Lâm Dịch nói nhỏ với Trần Nhị Cẩu, nhưng đủ lớn để hai người đàn ông kia nghe thấy. Hắn chỉ vào mảnh đất màu mỡ. “Như vậy cả hai đều có thành quả, và sẽ học cách hợp tác. Đất đai là của chung, nhưng thành quả lao động thì là của riêng mỗi người. Mảnh đất cạnh bên tuy ít màu mỡ hơn, nhưng nếu họ cùng cải tạo, cùng nhau đổ mồ hôi, tương lai sẽ còn tốt hơn. Chẳng lẽ hai người lại không muốn có thêm đất để canh tác sao?”

Hai người đàn ông nhìn nhau, rồi lại nhìn Lâm Dịch. Vẻ mặt ngạc nhiên, rồi dần dần là sự thông suốt. Ý kiến này vừa công bằng, vừa mở ra cơ hội mới, lại khuyến khích sự hợp tác. Đó là một giải pháp đơn giản nhưng tinh tế, đánh trúng tâm lý của cả hai.

Trần Nhị Cẩu vỗ đùi cái đét. “Đại ca nói phải! Sao đệ không nghĩ ra nhỉ! Này lão Trương, thằng Béo, hai người nghe rõ chưa? Cùng nhau làm, cùng nhau hưởng! Mảnh đất kia, hai người chia đôi mà dùng. Còn mảnh bên cạnh, cả hai cùng nhau khai khẩn. Về sau có sản lượng tốt, lại càng thêm thu nhập!”

Lão Trương và thằng Béo gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy hối lỗi và biết ơn. “Đa tạ Lâm huynh! Đa tạ đại ca!”

Lâm Dịch chỉ khẽ gật đầu, không nói thêm gì. Hắn hiểu rằng, để duy trì sự bình yên này, không chỉ cần những kế hoạch vĩ mô, mà còn cần sự khéo léo trong việc giải quyết những mâu thuẫn nhỏ nhặt hàng ngày, tạo dựng niềm tin và sự hài hòa trong cộng đồng. Tri thức là vũ khí, nhưng mưu lược và khả năng thấu hiểu lòng người mới là chìa khóa để vận dụng nó hiệu quả. Hắn quay lưng bước đi, để lại Trần Nhị Cẩu đang hăng hái hướng dẫn hai người đàn ông bắt tay nhau, hứa hẹn một sự hợp tác trong tương lai. Hắn cảm nhận được sự ấm áp từ ánh nắng mặt trời chiếu rọi trên vai, và một niềm tin mãnh liệt vào con đường mình đã chọn.

***

Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, Lâm Dịch lại tìm đến Hồ Sen Tĩnh Mịch. Nơi đây như một chốn trú ẩn của tâm hồn hắn, một không gian yên bình tách biệt khỏi những ồn ào, lo toan của cuộc sống. Gió nhẹ lay động những đóa sen đang khẽ khàng khép cánh, mặt hồ phản chiếu ánh tà dương rực rỡ, rồi dần chuyển sang màu tím sẫm khi màn đêm buông xuống.

Ông già câu cá vẫn ngồi đó, bất động như một bức tượng, chiếc nón lá che khuất gương mặt đã hằn sâu dấu vết thời gian. Chiếc áo tơi bạc màu của ông hòa lẫn vào khung cảnh tĩnh mịch của bờ hồ. Tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ, tiếng ếch kêu rả rích từ những bụi cây thủy sinh, tiếng lá sen xào xạc theo làn gió, tất cả tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, xoa dịu mọi giác quan.

Lâm Dịch trải một tấm chiếu nhỏ bên cạnh ông già, thong thả ngồi xuống. Hắn lấy cuốn ‘Cẩm Nang Kế Sách’ đã sờn cũ ra khỏi tay áo. Bìa sách đã bạc màu, những trang giấy ố vàng, nhưng mỗi dòng chữ bên trong vẫn còn nguyên vẹn, chứa đựng những kiến thức và kinh nghiệm mà hắn đã tích lũy từ thế giới cũ và áp dụng vào thế giới này. Hắn lật giở vài trang, đọc lướt qua những ghi chú về kỹ thuật canh tác luân canh, về cách quản lý nguồn nước, về những nguyên tắc cơ bản của một hệ thống hành chính hiệu quả. Mỗi lần đọc lại, hắn lại có thêm những ý tưởng mới, những cách thức để cải thiện cuộc sống cho vùng đất này.

Nhưng phần lớn thời gian, hắn chỉ ngắm nhìn mặt hồ phản chiếu ánh trăng đã bắt đầu vươn cao, rải bạc xuống mặt nước. Hắn suy ngẫm về những gì mình đã trải qua. Những cuộc chiến giành giật sinh tử ở vùng biên thùy, những âm mưu thâm độc của các thế gia, những cuộc đối đầu với quan trường mục ruỗng, và cả những lời mời gọi quyền lực từ các thế lực mới nổi trong thời loạn lạc. Tất cả những điều đó giờ đây dường như đã lùi xa, trở thành một phần của quá khứ, của một hành trình dài và đầy gian nan.

So với tất cả những điều đó, sự bình yên và nụ cười của người dân ở đây đáng giá hơn vạn lần. Hắn đã không chọn con đường xưng bá, không chọn trở thành một vị vua hay một tiên nhân. Hắn đã chọn con đường của một người kiến tạo, một người bảo vệ. Và giờ đây, hắn cảm nhận một niềm hạnh phúc sâu sắc, không phải hạnh phúc của kẻ chinh phục, của người đạt được đỉnh cao quyền lực, mà là của người đã kiến tạo nên một cuộc sống ý nghĩa, một chốn nương thân cho hàng ngàn sinh mạng.

Ông già câu cá, vẫn bất động, khẽ thở dài một tiếng, tựa như một làn gió nhẹ lướt qua mặt hồ. Rồi ông khẽ nói, giọng trầm đục như tiếng suối chảy từ đá, nhưng lại chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc.

“Nước hồ vẫn vậy, người nhìn nước hồ đã khác.”

Lâm Dịch khẽ giật mình, quay sang nhìn ông già. Hắn không nói gì, chỉ khẽ mỉm cười. Ông già nói đúng. Hắn đã khác. Hắn không còn là thiếu niên Lâm Dịch luôn mang trong mình nỗi lo sợ về sinh tồn, cũng không còn là kẻ cô độc mang theo tri thức của thế giới khác. Hắn giờ đây là một phần của vùng đất này, là người gánh vác trách nhiệm và cũng là người tìm thấy ý nghĩa cuộc đời mình.

“Ta đã tìm thấy nơi thuộc về mình,” Lâm Dịch thầm nghĩ, ánh mắt vẫn dõi theo ánh trăng trên mặt hồ. “Không phải đỉnh cao quyền lực, không phải những hào quang chói lọi, mà là sự bình yên này, sự thanh thản trong tâm hồn này. Dù thế giới bên ngoài có loạn lạc đến đâu, dù những thách thức mới có thể ập đến bất cứ lúc nào, ta biết mình đang đứng ở đâu, và vì ai mà ta tiếp tục bước đi.”

Hắn vẫn còn đó những lo lắng, những suy tư về sự bền vững của vùng đất này. Liệu ốc đảo bình yên này có đủ sức chống chọi lại với sóng gió của thời đại? Liệu những thế lực bên ngoài có để yên cho vùng đất này phát triển? Trách nhiệm nặng nề của việc duy trì sự bình yên và thịnh vượng cho một cộng đồng ngày càng lớn, đòi hỏi sự cảnh giác không ngừng. Nhưng những lo lắng đó giờ đây không còn là gánh nặng đè nén, mà là động lực để hắn tiếp tục học hỏi, tiếp tục kiến tạo, và tiếp tục bảo vệ.

Ông già câu cá khẽ động đậy, rút cần câu lên. Một con cá nhỏ đang giãy giụa trên lưỡi câu. Ông mỉm cười, rồi nhẹ nhàng gỡ con cá, thả nó trở lại mặt hồ.

“Mọi thứ đều có chỗ của nó, thí chủ à,” ông già nói, ánh mắt xa xăm. “Cá ở trong nước, người ở trong đời. Miễn là tìm được đúng chỗ, thì dù nhỏ bé cũng có thể tự tại.”

Lâm Dịch nhìn con cá bơi đi, rồi lại nhìn ông già. Hắn hiểu ý ông. Hắn đã tìm được “chỗ” của mình. Hắn không cần phải là một con cá kình giữa đại dương, mà chỉ cần là một con cá nhỏ tự tại trong cái ao của riêng mình. Cái ao mà hắn đã tự tay đào, tự tay vun đắp.

Đêm đã về khuya. Những vì sao trên bầu trời càng thêm lấp lánh. Lâm Dịch đứng dậy, cảm thấy tâm hồn mình thật bình an. Hắn biết, con đường phía trước còn dài, và sẽ còn nhiều thử thách. Nhưng hắn không còn sợ hãi. Hắn có tri thức, có mưu lược, có những người cộng sự tận tâm, có một gia đình yêu thương, và trên hết, hắn có một ý chí kiên cường không gì lay chuyển. Hắn sẽ tiếp tục bước đi, từng bước một, để bảo vệ ngọn lửa hy vọng đang lấp lánh kia, để đảm bảo rằng vùng đất này sẽ thực sự trở thành một hình mẫu của sự bình yên và tự cung tự cấp, một minh chứng rằng ngay cả giữa loạn thế, con người vẫn có thể kiến tạo nên một cuộc sống tốt đẹp, một cuộc sống mà Lâm Dịch đã tìm thấy, một cuộc sống đáng để sống.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free