Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 985: Vùng Đất Thanh Bình: Hạt Gạo Vàng, Tri Thức Lan Tỏa

Đêm dần tàn, ánh trăng bạc đã lui về sau rặng núi phía Đông, nhường chỗ cho những vệt hồng đầu tiên nhuộm thắm chân trời. Lâm Dịch rời Hồ Sen Tĩnh Mịch, lòng thanh thản đến lạ. Lời của ông già câu cá vẫn văng vẳng bên tai, "Nước hồ vẫn vậy, người nhìn nước hồ đã khác." Hắn đã khác thật. Hắn không còn là kẻ cô độc tìm cách sinh tồn, mà là người kiến tạo, người bảo vệ cho một vùng đất, một cộng đồng. Sự bình yên trong tâm hồn hắn không phải là sự trốn tránh thực tại, mà là kết quả của một hành trình dài đấu tranh và lựa chọn.

Sáng hôm sau, khi ánh dương rực rỡ đã hoàn toàn xua tan màn sương sớm, cả vùng đất tự trị của Lâm D���ch bỗng trở nên sống động hơn bao giờ hết. Đó là ngày Lễ hội Mùa màng Bội thu, một sự kiện trọng đại được người dân nơi đây mong chờ suốt cả năm. Từ tờ mờ sáng, tiếng cười nói đã rộn ràng trên khắp các nẻo đường, hòa cùng tiếng hát hò dân dã vang vọng từ những cánh đồng lúa chín vàng óng ả. Mùi lúa mới, mùi đất ẩm sau một đêm sương, cùng với mùi thức ăn thơm lừng từ các món ăn dân dã được chuẩn bị cho bữa tiệc lớn, hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí vui tươi, phấn khởi, tràn đầy sức sống và hy vọng.

Lâm Dịch đứng giữa "Cánh Đồng Bất Tận", nơi những thửa ruộng lúa mì, lúa nước trải dài tít tắp, vàng ươm dưới nắng thu dịu nhẹ. Từng bông lúa nặng trĩu hạt, oằn mình trong gió, như những hạt ngọc quý báu mà đất trời ban tặng. Hắn nhìn những người dân đang hân hoan thu hoạch, gặt hái, chất đầy những xe bò, xe kéo về kho lương thực. Khuôn mặt ai cũng rạng rỡ, đôi mắt lấp lánh niềm vui sướng, không còn vẻ khắc khổ, lo âu như những ngày đầu hắn đặt chân đến vùng biên thùy nghèo khó này. Đây không chỉ là một vụ mùa bội thu, mà còn là một minh chứng sống động cho sự thành công của những chính sách nông nghiệp mà hắn đã dày công nghiên cứu và áp dụng, từ hệ thống thủy lợi tiên tiến đến việc cải tạo giống cây trồng, kỹ thuật canh tác luân canh.

Bên cạnh hắn, Lâm phụ với làn da rám nắng và những nếp nhăn hằn sâu trên khóe mắt, giờ đây đã bớt đi vẻ ưu tư. Ông nhìn ra cánh đồng, đôi mắt lấp lánh niềm tự hào, giọng nói vẫn chất phác nhưng vang lên đầy hào sảng: “Dịch nhi à, chưa bao giờ cha thấy một vụ mùa nào lại tốt đến vậy! Hạt gạo đầy đặn, chắc nịch, cả vùng này mấy chục năm nay chưa từng có. Nhờ con cả đấy, con trai!” Ông vỗ nhẹ vào vai Lâm Dịch, một cái vỗ đầy tin tưởng và yêu thương.

Lâm mẫu, dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt phúc hậu giờ đây rạng rỡ hơn bao giờ hết, tay bà bưng một bát cháo nóng hổi làm từ gạo mới. Bà nhẹ nhàng đưa cho Lâm Dịch: “Con nếm thử xem, gạo mới thơm ngon biết mấy. Mấy món bánh, món xôi làm từ nông sản năm nay cũng ngon hơn hẳn. Mấy bà trong làng cứ tấm tắc khen, bảo đây là nhờ phúc khí của con.” Bà nhìn con trai với ánh mắt tràn đầy sự viên mãn, an lòng. Đối với bà, không có gì quý giá hơn việc nhìn thấy con cái thành đạt, gia đình ấm no.

Lâm Tiểu Nguyệt, cô bé nhỏ nhắn, khuôn mặt bầu bĩnh hồng hào, không ngừng chạy nhảy giữa những bó lúa cao ngất. Em reo lên thích thú, khoe những hạt lúa vàng óng mà em nhặt được từ dưới đất, đôi mắt to tròn lấp lánh như những vì sao nhỏ. “Ca ca, ca ca nhìn này! Hạt lúa to thật là to!” Cô bé ngây thơ không biết rằng, những hạt lúa ấy không chỉ đơn thuần là thức ăn, mà còn là biểu tượng của sự no đủ, của một tương lai bình yên mà anh trai mình đã kiến tạo.

Lâm Dịch khẽ mỉm cười, nhặt một bông lúa chín vàng từ tay Tiểu Nguyệt, cảm nhận từng hạt gạo căng tròn, chắc nịch. Hắn hít hà mùi thơm dịu nhẹ của lúa mới, cảm nhận sự trù phú đang lan tỏa khắp không gian. Trong nội tâm, hắn thầm nghĩ: *Đây mới là ý nghĩa thực sự của quyền lực: kiến tạo hạnh phúc, chứ không phải tranh đoạt danh vọng hay gây chiến loạn để thỏa mãn bản thân. Những hạt gạo này, những nụ cười này, quý giá hơn vạn lần những ngai vàng, những lời tung hô phù phiếm.*

Tô Mẫn, với dáng người thanh tú, gương mặt thông minh và đôi mắt sắc sảo nhưng giờ đây cũng ánh lên vẻ hài lòng, tiến lại gần Lâm Dịch. Nàng cầm trên tay một quyển sổ ghi chép cẩn thận. “Bẩm công tử, vụ mùa năm nay vượt xa dự kiến ban đầu. Lượng lương thực thu hoạch đủ để chúng ta dự trữ cho ba năm, thậm chí còn có thể dư thừa để trao đổi với các vùng lân cận khi cần. Chúng ta đã hoàn toàn tự cung tự cấp, thậm chí còn có thể giúp đỡ những người tị nạn mới đến.” Nàng báo cáo rành mạch, giọng điệu tự tin. Sự tự cung tự cấp này không chỉ là về lương thực, mà còn là sự tự chủ về kinh tế, là nền tảng vững chắc cho sự ổn định của vùng đất.

Xa xa, Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình và gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng, nhanh nhẹn, đang hò hét chỉ đạo đám đông vận chuyển lúa. Hắn luôn miệng cười, vẻ mặt tự hào không giấu giếm. “Nhanh tay lên anh em ơi! Lương thực chất đ���y kho, chúng ta tha hồ mà ăn uống! Đại ca đã dặn, phải làm thật cẩn thận, không để rơi vãi một hạt nào!” Hắn vừa nói vừa tự tay vác một bó lúa lớn, làm gương cho những người khác. Tinh thần hăng hái, nhiệt huyết của Trần Nhị Cẩu đã lan tỏa đến mọi người, khiến công việc dù nặng nhọc cũng trở nên vui vẻ, rộn ràng.

Lâm Dịch gật đầu với Tô Mẫn, ánh mắt đầy tán thưởng. Nàng là cánh tay phải đắc lực, người đã giúp hắn biến những ý tưởng thành hiện thực, quản lý mọi việc một cách hiệu quả và chu toàn. Hắn nhìn ra xa, nơi những người dân đang chung tay gặt hái, tiếng hát đồng dao vẫn vang vọng. Hắn hiểu rằng, sự thịnh vượng này không phải là ngẫu nhiên, mà là kết quả của sự đồng lòng, của tri thức và mưu lược được áp dụng đúng chỗ, đúng lúc. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, nhưng với tri thức và sự nỗ lực, con người có thể tự tạo ra sự công bằng cho chính mình và những người xung quanh.*

***

Chiều muộn, khi vầng dương đã ngả về tây, nhuộm đỏ một góc trời, Lâm Dịch cùng Tô Mẫn đến thăm Học Đường mới được mở rộng. Không khí tại đây hoàn toàn khác biệt so với sự ồn ào, náo nhiệt của cánh đồng, nhưng cũng sôi động không kém. Âm thanh đọc sách đồng thanh của các học trò vang lên trầm bổng, hòa cùng tiếng giảng bài ấm áp của Chu Thiên và tiếng bút lông sột soạt trên giấy. Mùi mực mới, mùi giấy và mùi gỗ mới của những bộ bàn ghế giản dị nhưng sạch sẽ, ngăn nắp, tạo nên một không khí trong lành, kích thích sự ham học hỏi.

Học Đường giờ đây không còn là một căn nhà tranh vách đất ọp ẹp, mà đã trở thành một quần thể kiến trúc vững chãi, khang trang với nhiều gian phòng học rộng rãi. Các lớp học từ vỡ lòng cho trẻ nhỏ, đến các lớp nâng cao dành cho thanh niên và thậm chí cả những người lớn muốn học chữ, học nghề, đều tấp nập học sinh. Đây là một cảnh tượng hiếm thấy giữa thời loạn lạc, khi giáo dục thường bị coi nhẹ và chỉ dành cho con cháu thế gia quyền quý.

Lâm Dịch nhẹ nhàng bước qua các hành lang, lắng nghe từng lời giảng, từng tiếng đọc bài. Hắn dừng lại một lúc ở một gian phòng học dành cho trẻ nhỏ. Lâm Tiểu Nguyệt đang ngồi nghiêm chỉnh trên ghế, chăm chú luyện chữ. Khuôn mặt bầu bĩnh của em lấm lem vài vệt mực, nhưng đôi mắt to tròn lại rạng ngời sự tập trung và niềm vui. Em đang viết những nét chữ đầu tiên, những con chữ đơn giản nhưng chứa đựng cả một thế giới tri thức mà Lâm Dịch muốn mở ra cho em và những đứa trẻ khác.

Chu Thiên, với dáng người thư sinh, bộ râu dài và đôi mắt sáng dưới cặp kính gọng tròn, đang say sưa giảng bài cho một lớp học lớn. Ông không chỉ dạy chữ nghĩa, mà còn truyền đạt những kiến thức thực tiễn về nông nghiệp, thủy lợi, y học cơ bản, và đặc biệt là tư duy logic, khả năng suy luận, giải quyết vấn đề. Ông đã tổng hợp nhiều kiến thức từ những "cẩm nang" mà Lâm Dịch từng cung cấp, kết hợp với thực tiễn của vùng đất, tạo ra một chương trình học vô cùng hiệu quả và thiết thực.

“Sự học là con đường duy nhất để thoát khỏi mê muội, để vùng đất này thực sự đứng vững giữa dòng chảy hỗn loạn của thời cuộc,” Chu Thiên nói, giọng đầy nhiệt huyết, “Tri thức không chỉ giúp các con hiểu rõ thế giới, mà còn giúp các con tự chủ cuộc đời mình, không bị kẻ khác lừa gạt, không bị số phận trói buộc. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, mạnh hơn cả đao kiếm, mạnh hơn cả quyền lực phù phiếm!” Ông nhấn mạnh từng lời, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt học trò đang chăm chú lắng nghe.

Các học trò hào hứng giơ tay phát biểu, tranh luận sôi nổi về một vấn đề mà Chu Thiên vừa đặt ra, không hề có sự sợ sệt hay rụt rè. Đó là một điều mà Lâm Dịch đã cố gắng xây dựng: một môi trường học tập khuyến khích sự tư duy độc lập, sự sáng tạo, chứ không phải sự rập khuôn, thụ động.

Tô Mẫn khẽ thì thầm bên cạnh Lâm Dịch: “Thầy Chu đã rất tâm huyết. Ngài đã dành nhiều đêm để biên soạn lại giáo trình, đảm bảo phù hợp với trình độ và nhu cầu của mọi người. Thậm chí còn có những buổi học đặc biệt dành cho các bậc phụ huynh, giúp họ hiểu thêm về cách dạy dỗ con cái và quản lý gia đình hiệu quả.”

Lâm Dịch gật đầu. Hắn cảm nhận được sự nhiệt huyết của Chu Thiên, và cả sự tiến bộ rõ rệt của những học trò nơi đây. *Không chỉ là chữ nghĩa, mà là tư duy, là khả năng tự chủ cuộc đời. Đây mới là nền tảng vững chắc nhất cho một cộng đồng bền vững, cho một tương lai mà không cần phải dựa dẫm vào bất kỳ "bàn tay vàng" nào. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và tri thức chính là công cụ tối thượng để đảm bảo sự sinh tồn bền vững đó.* Hắn mỉm cười nhẹ. Sự phát triển của giáo dục là một trong những thành tựu mà hắn tự hào nhất, bởi nó gieo mầm cho một thế hệ mới, một thế hệ có thể tự định đoạt số phận mình. Chu Thiên phát hiện ra Lâm Dịch và Tô Mẫn, ông khẽ cúi đầu chào kính cẩn, ánh mắt tràn đầy sự tôn trọng. Lâm Dịch chỉ khẽ lắc đầu, ý bảo Chu Thiên cứ tiếp tục công việc của mình. Hắn không cần sự phô trương, chỉ cần nhìn thấy những nụ cười, những ánh mắt sáng ngời của những người đang học hỏi là đủ.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng con đường đất dẫn đến Trạm Tiếp Tế. Ánh tà dương cuối cùng rải những vệt đỏ cam lên những mái nhà tranh, lên những hàng cây xanh mướt. Nơi đây, dù xa xôi và có chút tĩnh lặng hơn so với trung tâm làng, vẫn phảng phất một sự bận rộn nhẹ nhàng. Tiếng bánh xe kẽo kẹt từ xa vọng lại, tiếng người nói chuyện nhỏ, và đôi khi là tiếng ngựa hí nhẹ. Mùi bụi đường, mùi rơm rạ khô, cùng mùi thức ăn đơn giản từ trạm tiếp tế hòa quyện vào không khí, tạo nên một cảm giác yên bình nhưng cũng đầy chờ đợi.

Trần Nhị Cẩu, giờ đây đã trở thành người quản lý chính của Trạm Tiếp Tế, đang sốt sắng giám sát việc tiếp đón một đoàn người mới đến. Vóc dáng hắn vẫn vậy, nhưng phong thái đã thêm phần chững chạc, nhanh nhẹn. Hắn đứng thẳng người, ánh mắt tinh tường quan sát từng chi tiết.

Đoàn người mới đến gồm khoảng hơn chục người, trông khá phong trần nhưng quần áo vẫn sạch sẽ, gọn gàng. Họ mang theo vài vật dụng cá nhân được gói ghém cẩn thận, không có vẻ gì là kẻ ăn mày hay trộm cướp. Nổi bật trong số đó là một cặp vợ chồng trung niên và hai đứa trẻ nhỏ. Người đàn ông dáng vẻ thư sinh, tay vẫn nắm chặt một chiếc hộp gỗ điêu khắc tinh xảo. Người vợ hiền thục, ôm chặt đứa con nhỏ trong lòng. Ánh mắt họ lộ rõ sự mệt mỏi sau một chặng đường dài, nhưng ẩn sâu bên trong là niềm hy vọng bùng cháy.

“Hoan nghênh quý vị đến với vùng đất của chúng ta!” Trần Nhị Cẩu tiến lại gần, giọng nói ấm áp và chân thành. “Ở đây, chỉ cần chăm chỉ, quý vị sẽ có cuộc sống an lành. Xin mời quý vị vào nghỉ ngơi, dùng chút nước và thức ăn.” Hắn ra hiệu cho vài người phụ tá giúp đỡ đoàn người mang hành lý vào khu vực nghỉ ngơi.

Người đàn ông trung niên, có vẻ là trụ cột của gia đình, khẽ cúi đầu đáp lễ. “Đa tạ tiểu huynh đệ. Chúng tôi là gia đình Tống thị, đến từ vùng Tề Châu. Nghe danh về ‘Vùng đất bình yên của Lâm Dịch’ đã lâu, nay vì chiến loạn không ngừng, sinh kế khó khăn, đành phải lưu lạc tìm đến đây cầu một chốn dung thân.” Ông nói, giọng còn vương chút mệt mỏi nhưng ánh mắt sáng lên niềm tin. “Quả không hổ danh, nơi đây như một thiên đường giữa trần thế loạn lạc. Từ khi đặt chân vào địa giới này, chúng tôi đã cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt. Trật tự, sạch sẽ, và con người ấm áp.”

Người vợ cũng khẽ gật đầu, khuôn mặt lộ rõ vẻ xúc động. “Chúng tôi chỉ mong tìm được một nơi bình yên để con cái được lớn khôn, và nghề truyền thống của gia đình không bị mai một. Chồng tôi là một nghệ nhân khắc gỗ, đã ba đời truyền nghề, nhưng giờ đây không còn đất dụng võ nữa rồi.” Nàng ôm chặt đứa con nhỏ, ánh mắt đầy lo lắng cho tương lai của chúng.

Trần Nhị Cẩu cười trấn an: “Yên tâm, quý vị đến đúng chỗ rồi. Công tử của chúng ta luôn trọng dụng nhân tài, và luôn tạo điều kiện tốt nhất cho mọi người sinh sống. Nghề khắc gỗ của quý vị chắc chắn sẽ có đất dụng võ. Vùng đất này đang phát triển, rất cần những bàn tay khéo léo để xây dựng.” Hắn nhiệt tình hướng dẫn gia đình nghệ nhân Tống thị vào khu vực nghỉ ngơi, cung cấp nước và thức ăn nóng. Gia đình Tống thị nhìn ngó xung quanh với vẻ kinh ngạc, cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt so với những nơi họ đã đi qua. Không có sự xô đẩy, không có sự ngờ vực, chỉ có sự chào đón nồng hậu và trật tự.

Lâm Dịch, từ một góc khuất, lặng lẽ quan sát toàn bộ cảnh tượng. Hắn không muốn xuất hiện quá phô trương, chỉ muốn nhìn thấy những gì đang diễn ra một cách chân thực nhất. Hắn thấy ánh mắt của nghệ nhân Tống thị, ánh mắt của người vợ, và cả những đứa trẻ. Trong đó có sự mệt mỏi, sự lo lắng, nhưng quan trọng hơn cả là niềm hy vọng đang bừng sáng. Đây chính là mục tiêu của hắn: kiến tạo một nơi mà con người có thể tìm thấy sự bình yên, nơi tài năng được trân trọng, và cuộc sống được đảm bảo.

*Sự phồn thịnh này không chỉ đến từ vụ mùa bội thu, mà còn đến từ việc thu hút nhân tài. Một vùng đất muốn phát triển bền vững không thể thiếu những con người có tri thức, có kỹ năng. Mỗi người đến đây không chỉ tìm được chỗ đứng cho mình, mà còn góp phần xây dựng cho cộng đồng này lớn mạnh hơn.* Lâm Dịch thầm nghĩ. *Nhưng càng phồn thịnh, càng thu hút sự chú ý. Liệu 'ốc đảo' này có giữ vững được sự bình yên của mình khi những con mắt tham lam từ bên ngoài bắt đầu dòm ngó? Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và sự cảnh giác không bao giờ được phép buông lỏng.*

***

Đêm đã khuya. Trạm Tiếp Tế đã chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn ánh đèn lờ mờ hắt ra từ những gian phòng nghỉ ngơi. Lâm Dịch quay trở lại Hồ Sen Tĩnh Mịch quen thuộc. Ánh trăng sáng vằng vặc trên bầu trời, phản chiếu lung linh trên mặt hồ, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, đẹp đến nao lòng. Tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ, tiếng ếch kêu rả rích từ xa, và tiếng lá cây xào xạc trong gió đêm, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh lặng. Mùi hương sen thoang thoảng từ những đóa sen trắng muốt hé nở trong đêm, cùng mùi đất ẩm từ bờ hồ, mang đến một cảm giác thanh bình, trong lành.

Lâm Dịch một mình ngồi bên bờ hồ, ngắm nhìn ánh trăng lấp lánh trên mặt nước. Những hình ảnh của một ngày đã qua hiện lên rõ nét trong tâm trí hắn: những cánh đồng lúa vàng óng ả, những khuôn mặt rạng rỡ của người dân trong lễ hội, tiếng cười nói giòn tan của Lâm Tiểu Nguyệt, ánh mắt say mê tri thức của các học trò, lời giảng đầy nhiệt huyết của Chu Thiên, và cả ánh mắt đầy hy vọng của gia đình nghệ nhân Tống thị tại Trạm Tiếp Tế. Tất cả những điều đó không phải là giấc mơ, mà là hiện thực sống động, là thành quả của những năm tháng hắn đã dành trọn để kiến tạo.

Hắn hít thở sâu, cảm nhận sự bình yên sâu sắc đang lan tỏa trong tâm hồn. Quyết định rút lui khỏi vòng xoáy quyền lực, không màng danh vọng hay ngôi vị hoàng đế, để kiến tạo một cuộc sống có ý nghĩa cho mình và những người thân yêu, giờ đây đã được đền đáp xứng đáng. Hắn không trở thành một vị vua vĩ đại trong sử sách, không trở thành một tiên nhân thoát tục, nhưng hắn đã trở thành người kiến tạo nên một cuộc sống tốt đẹp, một chốn nương thân cho hàng ngàn sinh mạng giữa thời loạn lạc.

*Không cần danh xưng vĩ đại, không cần quyền lực tối thượng. Bình yên này, hạnh phúc này, chính là vương triều của riêng mình,* Lâm Dịch thầm nghĩ. *Nó không được xây bằng gươm đao, mà bằng tri thức, bằng sự kiên cường và bằng tình người. Nó không cần được ghi tạc trong sử sách, mà được khắc sâu trong trái tim của mỗi người dân nơi đây.*

Hắn nhắm mắt lại, lắng nghe âm thanh của đêm. Mọi lo lắng, mọi suy tư về những thách thức sắp tới vẫn còn đó, không hề biến mất. Sự phồn thịnh của vùng đất chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý không mong muốn từ các thế lực bên ngoài. Những mưu đồ, những âm mưu tranh giành quyền lực vẫn đang diễn ra ở khắp nơi. Nhưng những lo lắng đó giờ đây không còn là gánh nặng đè nén, mà là động lực để hắn tiếp tục học hỏi, tiếp tục kiến tạo, và tiếp tục bảo vệ.

Lâm Dịch mở mắt, ánh mắt kiên định nhìn về phía xa, nơi vùng đất của hắn đang say ngủ dưới ánh trăng. Những ngôi nhà san sát, những con đường yên bình, những ngọn đèn lồng nhỏ bé lung linh trong đêm. Đó là một biểu tượng sống động của sự bình yên, của một cuộc sống đáng giá. Hắn đã tìm thấy ý nghĩa cuộc đời mình, không phải ở đỉnh cao quyền lực, mà ở nơi này, ở sự thanh thản trong tâm hồn này. Hắn sẽ tiếp tục bước đi, từng bước một, để bảo vệ ngọn lửa hy vọng đang lấp lánh kia, để đảm bảo rằng vùng đất này sẽ thực sự trở thành một hình mẫu của sự bình yên và tự cung tự cấp, một minh chứng rằng ngay cả giữa loạn thế, con người vẫn có thể kiến tạo nên một cuộc sống tốt đẹp, một cuộc sống mà Lâm Dịch đã tìm thấy, một cuộc sống đáng để sống. Những hạt giống tri thức đã gieo, những thành quả lao động đã gặt hái, tất cả sẽ là nền tảng vững chắc cho một tương lai tươi sáng, nơi một thế hệ mới với tư duy khác biệt sẽ tiếp tục định hình số phận của vùng đất này.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free