Lạc thế chi nhân - Chương 983: Ốc Đảo Giữa Loạn Thế: Nơi Bình Yên Nảy Mầm
Bình minh lên, những tia nắng đầu tiên xuyên qua màn sương mỏng, dát vàng lên những mái ngói xanh xám mới xây của vùng đất tự trị. Không khí buổi sáng trong lành, mát mẻ, mang theo hương đất tươi sau đêm sương và mùi khói bếp ấm áp vương vấn từ những ngôi nhà đang bắt đầu một ngày mới. Tiếng gà gáy râm ran đâu đó, tiếng chó sủa lanh lảnh rồi vọng lại, hòa cùng tiếng bước chân hối hả và tiếng cười đùa trong trẻo của lũ trẻ con đã sớm ra đường. Vùng đất, từng là một góc biên thùy hoang vu, giờ đây rực rỡ sức sống, như một đóa hoa đang hé nở giữa sa mạc khô cằn.
Lâm Dịch bước đi trên con đường lát đá phẳng phiu, hai bên là những cửa hàng đã mở cửa, bày biện đủ loại hàng hóa tươi mới. Hắn vẫn giữ vẻ ngoài gầy gò, đôi mắt sâu th���m ẩn chứa sự trầm tư thường trực, nhưng ánh nhìn của hắn lướt qua mọi thứ với vẻ mãn nguyện khó tả. Chiếc áo vải thô sơ, đã được vá víu cẩn thận, vẫn không che giấu được phong thái lãnh đạo tự nhiên toát ra từ hắn. Bên cạnh hắn là Tô Mẫn, dáng người thanh tú, mái tóc búi gọn gàng, trang phục nhã nhặn nhưng không kém phần thực dụng, tay nàng ôm một tập sổ sách dày cộp. Đôi mắt nàng sắc sảo, liên tục quan sát xung quanh, ghi nhận từng chi tiết nhỏ. Đi sau họ một chút là Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình, gương mặt có chút ngây ngô thường trực giờ đây lấm tấm mồ hôi, nhưng đôi mắt hắn sáng quắc, luôn nhìn Lâm Dịch với vẻ ngưỡng mộ và trung thành tuyệt đối. Hắn thoăn thoắt gật đầu chào hỏi những người dân quen thuộc, đôi khi lại chỉ trỏ, giải thích điều gì đó cho những người mới đến.
“Tốc độ tăng trưởng dân số trong ba tháng qua đã vượt dự kiến, công tử,” Tô Mẫn lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng đầy hiệu quả. Nàng giở một trang sổ sách, “Số lượng người tị nạn đến từ các quận huyện lân cận đã tăng gấp đôi, thậm chí có cả những đoàn người từ các vùng xa hơn như Lĩnh Nam, Tây Bắc. Nhờ hệ thống thủy lợi mới và việc mở rộng khai hoang, sản lượng lương thực vẫn đủ đáp ứng, nhưng áp lực về nhà ở và việc làm ngày càng lớn.”
Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt hắn lướt qua một nhóm người đang xếp hàng tại một công trường xây dựng mới. Đó là những khuôn mặt mệt mỏi, khắc khổ, nhưng trong mắt họ không còn sự tuyệt vọng mà thay vào đó là một tia hy vọng mới, một sự chờ đợi cho một khởi đầu mới. “Chúng ta phải đảm bảo mọi người đều có chỗ ở và công việc, Tô Mẫn,” Lâm Dịch nói, giọng điệu trầm ổn nhưng đầy kiên định. “Đây là nền tảng của sự ổn định. Một cái bụng đói và một mái nhà dột nát sẽ không thể sản sinh ra lòng trung thành, chứ đừng nói đến sự cống hiến cho cộng đồng. Chúng ta không thể để họ thất vọng sau khi đã đặt hết niềm tin vào đây.”
Trần Nhị Cẩu, đang ngắm nhìn một phụ nữ gầy gò dẫn theo hai đứa con nhỏ, chỉ tay về phía họ. “Đại ca, mấy người này là từ quận Dương Châu đến. Họ kể ở đó chiến sự nổ ra liên miên, quan lại tham nhũng, sưu cao thuế nặng. Nghe nói ở đây an toàn, có đất mà làm ăn, nên họ cứ thế mà dắt díu nhau đi bộ mấy trăm dặm đến đây. Nhìn họ mà thương, nhưng cũng thấy vui, vì mình đã giúp được họ.” Giọng hắn đầy sự nhiệt tình và một chút tự hào.
Lâm Dịch khẽ nhếch môi, một nụ cười nhạt thoáng qua. Hắn biết, chính cái 'đồn đại' về sự bình yên và cơ hội này đã biến vùng đất của hắn thành một ngọn hải đăng giữa biển cả loạn lạc. Hắn nhớ lại những đêm dài trăn trở, những tính toán chi li, những cuộc đàm phán tưởng chừng như không có hồi kết. Tất cả đều vì mục tiêu này: kiến tạo một nơi mà con người có thể sống như một con người, không bị giẫm đạp bởi chiến tranh hay cường quyền. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn thầm nghĩ, "nhưng sinh tồn một cách có phẩm giá, có ý nghĩa, mới là điều ta thực sự muốn."
Hắn dừng lại trước một tiệm bánh mới mở, mùi bánh mì nướng thơm lừng lan tỏa khắp con phố. Một người phụ nữ trẻ, với khuôn mặt rạng rỡ, đang bán hàng cho khách. Lâm Dịch nhớ cô ấy. Cô là một trong những người tị nạn đầu tiên đến đây, đã từng khóc lóc vì mất hết gia đình. Giờ đây, cô ấy đang làm chủ một cửa tiệm nhỏ, một cuộc sống mới.
“Cửa hàng của cô làm ăn tốt chứ?” Lâm Dịch hỏi, giọng nói nhẹ nhàng.
Người phụ nữ giật mình ngẩng lên, nhận ra Lâm Dịch, vội vàng cúi chào. “Dạ, nhờ phúc của công tử, buôn bán rất chạy ạ. Người dân ở đây hiền lành, lại được trợ cấp ban đầu, nên ai cũng có thể làm ăn lương thiện.”
Lâm Dịch gật đầu. “Cứ tiếp tục phát huy. Cần gì cứ báo lên Tô Quản sự.”
“Dạ, dạ, con cảm ơn công tử!” Cô gái cúi đầu liên tục, ánh mắt tràn đầy lòng biết ơn.
Lâm Dịch tiếp tục bước đi, trong đầu hắn vẫn tính toán. Dòng người tị nạn đổ về không chỉ là gánh nặng mà còn là nguồn lực quý giá. Họ mang theo sức lao động, kỹ năng, và quan trọng nhất, là niềm hy vọng. Hắn cần phải tổ chức họ, đào tạo họ, biến họ thành một phần không thể thiếu c��a cộng đồng. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và trong trường hợp này, tri thức về tổ chức, quản lý, và quy hoạch sẽ là chìa khóa.
“Tô Mẫn, chúng ta cần một kế hoạch mở rộng khu dân cư chi tiết hơn. Ưu tiên các ngôi nhà đơn giản, dễ xây dựng nhưng vẫn đảm bảo vệ sinh và an toàn. Đồng thời, lập một danh sách các ngành nghề thiếu hụt, tổ chức các lớp đào tạo nghề cho những người tị nạn,” Lâm Dịch ra lệnh.
Tô Mẫn nhanh chóng ghi chép, “Dạ, công tử. Con sẽ trình lên bản phác thảo trong ba ngày tới.”
“Còn nữa, Nhị Cẩu, tăng cường đội tuần tra nội bộ. Với số lượng người đến ngày càng đông, chúng ta không thể lơ là an ninh. Dù họ là những người đáng thương, nhưng hỗn loạn là điều không thể chấp nhận,” Lâm Dịch quay sang Trần Nhị Cẩu.
Trần Nhị Cẩu lập tức đứng thẳng người, “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Đội tuần tra đã tăng cường quân số, và chúng con luôn bám sát để đảm bảo trật tự. Những kẻ gây rối đều bị xử lý nghiêm minh, không ai dám làm bậy ở đây đâu ạ.” Dù có vẻ bận rộn và đôi chút lo lắng về khối lượng công việc, hắn vẫn tràn đầy quyết tâm. Hắn nhìn dòng người tị nạn, ánh mắt có chút xót xa nhưng cũng đầy kiên định. Hắn hiểu rằng, sự bình yên của vùng đất này là thành quả của bao nhiêu công sức, không thể để bất cứ điều gì phá vỡ.
Lâm Dịch gật đầu hài lòng. Hắn nhìn về phía những công trình đang dang dở, tiếng búa gõ, tiếng đục đẽo vang vọng không ngừng. Những bức tường đá vững chãi đang dần vươn cao, những con kênh dẫn nước mới được đào đắp. Tất cả đều là minh chứng cho sự cần cù của con người, và cho tầm nhìn của hắn. “Một ốc đảo,” hắn tự nhủ, “chỉ khi đủ vững chắc và tự cường, mới có thể tồn tại giữa bão tố.” Hắn cảm nhận được sự ấm áp của nắng sớm trên da thịt, hít hà mùi đất mới và thức ăn, lắng nghe bản giao hưởng của cuộc sống đang hồi sinh. Sự thịnh vượng này, sự trật tự này, đối với hắn, chính là câu trả lời mạnh mẽ nhất cho sự tàn khốc của thế giới bên ngoài.
***
Tại một trong những đồn gác m��i được mở rộng ở rìa phía Tây của vùng đất, nắng gắt buổi trưa đổ xuống, làm cho không khí trở nên oi ả. Bức tường đá cao vút, vững chãi, được xây dựng kiên cố, sừng sững giữa cảnh quan hoang vắng. Trên các tháp canh, những người lính mặc giáp da, tay cầm trường thương, đứng gác với ánh mắt cảnh giác cao độ. Tiếng leng keng của vũ khí va chạm nhẹ, tiếng lính tuần tra hô hiệu, và tiếng gió rít qua những khe hở trên tường đá tạo nên một bầu không khí căng thẳng nhưng đầy kỷ luật. Mùi bụi đất, mồ hôi của binh sĩ, và mùi kim loại từ áo giáp trộn lẫn với mùi khói từ những bếp lửa đang nấu ăn đâu đó trong doanh trại.
Một đoàn người tị nạn, khoảng hơn năm mươi người, đang đứng tập trung trước cổng chính của đồn gác. Họ gầy gò, quần áo rách rưới, lấm lem bùn đất và bụi đường. Nhiều người có vẻ bị thương, những vết cắt, vết bầm tím hằn trên da thịt. Ánh mắt họ vừa mệt mỏi, vừa tuyệt vọng, nhưng sâu thẳm bên trong vẫn le lói một tia hy vọng mong manh. Họ đã đi bộ hàng trăm dặm, vượt qua bao hiểm nguy, chỉ đ��� tìm thấy một nơi trú ẩn.
Vương Đại Trụ, đội trưởng đội bảo vệ, đứng sừng sững ở cổng. Thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn Lâm Dịch rất nhiều, khuôn mặt chất phác của anh ta giờ đây mang vẻ nặng trĩu. Một vết sẹo nhỏ trên má trái, dấu tích của một tai nạn thuở nhỏ, làm cho khuôn mặt anh ta càng thêm vẻ kiên nghị. Mặc dù trang phục lao động của nông dân đã được thay bằng giáp da đơn giản của binh lính, anh ta vẫn giữ được phong thái chất phác, đáng tin cậy. Anh ta nhìn dòng người tị nạn với ánh mắt đầy đồng cảm, nhưng giọng nói vẫn to rõ ràng, dứt khoát.
“Lại một đoàn nữa à?” Vương Đại Trụ thở dài, quay sang người lính bên cạnh. “Cử người ghi chép thông tin cẩn thận. Hỏi rõ họ từ đâu đến, tình hình ở đó thế nào. Sau đó, dẫn họ vào khu vực tiếp nhận, phát cho mỗi người một bát cháo nóng và chút nước sạch.”
“Dạ, đội trưởng!” người lính đáp lời, vội vàng chạy đi thực hiện.
Một người phụ nữ trung niên, gầy gò xanh xao, ôm chặt đứa con nhỏ đang ngủ mê mệt trong lòng, bư��c lên phía trước. Đôi mắt nàng đỏ hoe vì khóc, nhưng khi nhìn thấy Vương Đại Trụ, nàng dường như tìm thấy được một điểm tựa. “Đại nhân… chúng tôi… chúng tôi nghe nói ở đây có bình yên… Chúng tôi từ huyện Thanh Vân đến, ở đó… ở đó loạn quá rồi. Binh lính cướp bóc, dân thường chết đói đầy đường… Chúng tôi chỉ muốn một cuộc sống bình thường, một nơi để con tôi có thể lớn lên mà không phải lo sợ chiến tranh mỗi ngày…” Giọng nàng run rẩy, câu nói đứt quãng.
Vương Đại Trụ nhìn nàng, ánh mắt kiên quyết của anh ta dịu đi một chút. “Đừng lo, cô nương. Đã đến đây rồi thì an toàn rồi. Ở đây không có binh lính cướp bóc, cũng không có chuyện đói ăn. Cứ nghe theo hướng dẫn của binh sĩ, họ sẽ lo cho các người. Chúng ta sẽ tìm cho các người chỗ ở và việc làm phù hợp.” Giọng anh ta vẫn to, đôi khi hơi cục cằn, nhưng ẩn chứa sự trấn an và lòng tốt. “Cứ từ từ mà vào, không ai chen lấn xô đẩy. Nước và cháo sẽ có đủ cho tất cả.”
Một người lính khác, với khuôn mặt còn non nớt nhưng ánh mắt đầy s��� nghiêm túc, cẩn thận ghi chép lại lời khai của những người tị nạn. Họ kể những câu chuyện kinh hoàng về sự tàn phá của chiến tranh, về những gia đình ly tán, về những làng mạc bị đốt cháy, về những cánh đồng hoang phế. Những câu chuyện đó lặp đi lặp lại, như một điệp khúc bi thương của thời loạn lạc, khiến cho bất kỳ ai nghe cũng phải nặng lòng.
Vương Đại Trụ lắng nghe, anh ta siết chặt nắm đấm. Những câu chuyện này không chỉ là lời kể, mà là bằng chứng sống động về sự tàn khốc của thế giới bên ngoài. Anh ta hiểu rõ hơn ai hết giá trị của sự bình yên mà Lâm Dịch đã dày công xây dựng. Anh ta tự hào về công việc của mình, về việc bảo vệ cánh cổng này, bảo vệ cuộc sống của hàng ngàn người dân. “Không thể để chiến tranh lan đến đây,” anh ta thầm nhủ. “Đại ca đã tạo ra nơi này, chúng ta phải giữ lấy nó. Dù phải đổ máu, cũng phải giữ lấy.” Anh ta ra hiệu cho một nhóm binh lính khác, dặn dò họ tăng cường tuần tra biên giới, không để bất kỳ kẻ khả nghi nào lọt vào. Anh ta biết, sự thịnh vượng của vùng ��ất này, dù mang lại hy vọng, cũng sẽ thu hút những ánh mắt thèm khát từ bên ngoài. Bình yên không phải là điều hiển nhiên, nó là thứ phải được bảo vệ bằng mọi giá.
Anh ta nhìn những người tị nạn đang từ từ bước qua cánh cổng, khuôn mặt họ dần giãn ra khi nhận được bát cháo nóng và ly nước mát. Ánh mắt họ bắt đầu có thêm sự tin tưởng, sự biết ơn. Đó là những người, dù đã trải qua bao đau khổ, vẫn giữ được niềm tin vào một cuộc sống tốt đẹp hơn. Và chính niềm tin đó, là thứ tài sản quý giá nhất mà vùng đất này đang có. Vương Đại Trụ hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xanh ngắt. Sứ mệnh của anh ta, và của những người lính khác, là giữ cho bầu trời này luôn yên bình trên vùng đất này.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời. Những đám mây trôi lững lờ, chuyển mình thành những dải màu cam, tím, hồng, phản chiếu xuống mặt Hồ Sen Tĩnh Mịch phẳng lặng như gương. Không khí dịu mát hơn sau một ngày nắng gắt, gió nhẹ thổi qua, mang theo hương hoa sen thoang thoảng và mùi ��ất ẩm đặc trưng của vùng nước. Tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ, tiếng ếch kêu râm ran từ xa, và tiếng lá sen xào xạc trong gió tạo nên một bản giao hưởng tĩnh lặng, thanh bình.
Sau một ngày bận rộn với vô vàn công việc, từ kiểm tra tiến độ xây dựng, xem xét báo cáo kinh tế, đến giải quyết các vấn đề phát sinh từ dòng người tị nạn, Lâm Dịch tìm đến Hồ Sen Tĩnh Mịch. Đây là nơi hắn thường lui tới để tìm kiếm sự tĩnh lặng, để suy tư và chiêm nghiệm. Hắn ngồi xuống một tảng đá phẳng phiu bên bờ hồ, cuốn ‘Cẩm Nang Kế Sách’ quen thuộc được đặt ngay ngắn bên cạnh, như một người bạn cũ vẫn luôn đồng hành cùng hắn qua bao thăng trầm. Ánh hoàng hôn chiếu rọi khuôn mặt hắn, làm nổi bật vẻ trầm tư sâu sắc.
Khi hắn vừa ngồi xuống, một giọng nói hiền từ, trầm ấm khẽ vang lên. “Thí chủ hôm nay lại có duyên đến đây cùng lão tăng ngắm cảnh.”
Lâm Dịch quay đầu lại. Lão Tăng Viên Giác, với dáng vẻ gầy gò, mặc chiếc áo cà sa cũ kỹ đã bạc màu, đã ngồi đó từ lúc nào không hay, lặng lẽ ngắm nhìn mặt hồ. Gương mặt lão hiền từ, đôi mắt chứa đựng sự từ bi và trí tuệ thâm sâu, như thể đã chứng kiến mọi thăng trầm của thế gian.
Lâm Dịch khẽ cúi đầu chào. “Lão Tăng. Đệ tử xin phép được quấy rầy sự thanh tịnh của người.”
Lão Tăng Viên Giác mỉm cười nhẹ nhàng. “Không có gì là quấy rầy. Vạn vật đều là duyên. Thế gian loạn lạc, binh đao khói lửa khắp nơi, nhưng nơi đây lại có một góc bình yên hiếm có. Đó là phúc của chúng sinh, cũng là gánh nặng không nhỏ của thí chủ.”
Lâm Dịch khẽ thở dài, ánh mắt dõi theo những đóa sen đang khẽ hé nở dưới ánh hoàng hôn. “Bình yên không dễ có, và giữ được nó còn khó hơn, Lão Tăng. Đệ tử vẫn đang tìm cách, từng ngày, từng giờ, để ngọn lửa hy vọng này không bị dập tắt.” Hắn cảm nhận được sức nặng của trách nhiệm trên vai mình. Mỗi người dân, mỗi đứa trẻ ở vùng đất này đều đặt niềm tin vào hắn, vào khả năng của hắn để bảo vệ họ khỏi sự tàn khốc của thế giới bên ngoài. Hắn không có năng lực phi phàm, không có thần thông quảng đại, c��i hắn có chỉ là khối óc và ý chí kiên cường.
Lão Tăng Viên Giác khẽ nhắm mắt, rồi lại mở ra, ánh mắt an nhiên như mặt nước hồ không gợn sóng. “Vạn vật đều có nhân quả. Thí chủ gieo mầm bình yên, ắt gặt hái quả lành. Nhưng mầm ấy cần được chăm sóc không ngừng, không ngừng nghỉ. Bởi lẽ, cái ác, cái loạn, không bao giờ ngủ yên. Chúng chỉ chờ thời cơ để trỗi dậy, để nuốt chửng những mầm non yếu ớt.”
Lâm Dịch im lặng, suy nghĩ về lời của Lão Tăng. Chăm sóc không ngừng… đúng vậy. Trách nhiệm này không thể buông bỏ. Hắn đã lựa chọn con đường này, con đường không phải của quyền lực hay danh vọng, mà là con đường của sự kiến tạo và bảo vệ. Hắn đã chấp nhận gánh nặng này, và hắn sẽ không chùn bước. Hắn nhắm mắt lại, hít thở sâu, cảm nhận sự thanh tịnh của hồ nước, hương hoa sen dịu mát len lỏi vào tâm hồn, xoa dịu phần nào sự mệt mỏi trong hắn.
Trong thâm tâm, hắn biết rằng sự phát triển nhanh chóng và hình ảnh 'ốc đảo' của vùng đất này sẽ không thể mãi mãi nằm ngoài tầm mắt của các thế lực bên ngoài. Những thương hội đã ký kết liên minh, những dòng người tị nạn đã mang theo cả câu chuyện về vùng đất này đi khắp nơi. Sớm hay muộn, những kẻ thèm khát quyền lực và lợi ích sẽ tìm đến. Hắn phải chuẩn bị. Không chỉ là củng cố an ninh, mà còn là sự khéo léo trong ngoại giao, khả năng cân bằng các mối quan hệ. Sự gia tăng dân số và nhu cầu nguồn lực cũng sẽ đặt ra những bài toán mới về quản lý và phát triển, thách thức khả năng của hắn trong việc duy trì sự cân bằng và thịnh vượng lâu dài.
Hắn mở mắt ra, nhìn Lão Tăng Viên Giác với ánh mắt đầy suy tư và quyết tâm. “Đệ tử hiểu rồi, Lão Tăng. Con đường phía trước còn dài, nhưng đệ tử sẽ không từ bỏ. Vùng đất này, những con người này, đã trở thành một phần máu thịt của đệ tử. Đệ tử sẽ dùng hết sức mình để bảo vệ nó.”
Lão Tăng Viên Giác khẽ gật đầu, nụ cười hiền từ càng thêm sâu sắc. “Người có tâm, ắt trời độ. Nhưng sự độ ấy, cũng chính là do chính cái tâm ấy mà ra.”
Lâm Dịch đứng dậy, bóng hình gầy gò của hắn đổ dài dưới ánh trăng đã bắt đầu vươn cao. Cuốn ‘Cẩm Nang Kế Sách’ vẫn ở đó, lặng lẽ bên tảng đá, như một biểu tượng cho tri thức và sự kiên định của hắn. Hắn nhìn về phía những ánh đèn lấp lánh của khu dân cư mới, nơi cuộc sống của những người anh yêu thương đang diễn ra một cách bình dị. Đó là Lâm phụ, Lâm mẫu, Lâm Tiểu Nguyệt, và hàng ngàn người dân khác, những người đã đặt niềm tin vào hắn.
Hắn không phải là một vị vua, không phải là một tiên nhân, nhưng hắn là người đã tạo ra một ốc đảo, một nơi mà bình yên có thể nảy mầm giữa loạn thế. Đó là một thành tựu mà ngay cả những kẻ quyền lực nhất cũng khó lòng đạt được. Hắn sẽ tiếp tục bước đi, từng bước một, dùng tri thức, mưu lược và khả năng tổ chức của mình để bảo vệ ngọn lửa hy vọng đang lấp lánh kia, để đảm bảo rằng vùng đất này sẽ thực sự trở thành một hình mẫu của sự bình yên và tự cung tự cấp, một minh chứng rằng ngay cả giữa loạn thế, con người vẫn có thể kiến tạo nên một cuộc sống tốt đẹp.
Bình yên không phải là điểm đến, mà là một hành trình không ngừng nghỉ. Và trên hành trình đó, Lâm Dịch biết, hắn sẽ không bao giờ đơn độc. Hắn có những người cộng sự tận tâm, những người dân trung thành, và trên hết, là một ý chí kiên cường không gì lay chuyển. Hắn sẽ đối mặt với mọi thử thách mới, mọi ánh mắt thèm khát, mọi âm mưu từ thế giới bên ngoài, không phải bằng sức mạnh vũ lực, mà bằng trí tuệ và sự kiên định của một người đã lựa chọn con đường của riêng mình.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.