Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 982: Liên Minh Thương Hội: Nền Tảng Thịnh Vượng

Ánh trăng đã lùi về sau rặng núi phía Tây, nhường chỗ cho những vệt hồng nhạt đầu tiên len lỏi qua chân trời. Bình minh ló dạng, mang theo hơi sương mát lạnh và tiếng chim lảnh lót, báo hiệu một ngày mới bắt đầu. Nhưng khác với sự tĩnh lặng của Hồ Sen Tĩnh Mịch đêm qua, vùng đất của Lâm Dịch hôm nay đang cựa mình thức giấc với một nhịp điệu hoàn toàn khác: hối hả và đầy khẩn trương.

Trong một căn phòng họp tạm thời, được dựng lên ngay tại công trường của khu hành chính mới đang dần thành hình, tiếng búa đục đá vẫn đều đặn vọng vào, hòa cùng tiếng cưa gỗ rít lên từng hồi, và những tiếng hò reo của tốp thợ đang hăng say làm việc. Không khí đặc quánh mùi gỗ tươi, vôi vữa và cả mồ hôi, nhưng xen lẫn vào đó là một sự trong lành lạ thường, như thể chính sự phát triển đang thanh lọc bầu không khí. Trời trong xanh, nắng ấm áp bắt đầu len lỏi qua khung cửa sổ rộng, mang theo luồng gió nhẹ mơn man qua những chồng giấy tờ, bản đồ được trải rộng trên chiếc bàn gỗ mộc mạc.

Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, thân hình gầy gò của hắn nay dường như vững chãi hơn, tuy vẫn phảng phất nét xanh xao đặc trưng của người vùng biên thùy chịu nhiều cơ cực. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại, đang chăm chú rà soát từng dòng chữ trong bản dự thảo hợp đồng. Bên cạnh hắn, Tô Mẫn, với dáng người thanh tú và gương mặt thông minh, đang chỉ vào tấm bản đồ lớn treo trên tường, giải thích các tuyến đường thương mại tiềm năng. Trần Nhị Cẩu, với nụ cười thường trực trên môi và đôi mắt nhanh nhẹn, vừa bước vào, vội vàng báo cáo tình hình.

“Đại ca, Tô cô nương,” Trần Nhị Cẩu thở dốc, hai má ửng hồng vì vội vàng, “Mọi thứ đã sẵn sàng! Các thương nhân đã bắt đầu tề tựu ở cổng, ai nấy đều trầm trồ về những gì họ thấy dọc đường. Ông chủ Lục của Lục Gia Thương Hội còn không ngừng hỏi han về hệ thống thủy lợi mới của chúng ta!”

Lâm Dịch không lập tức đáp lời, ánh mắt vẫn miệt mài lướt qua các điều khoản cuối cùng của hiệp định thương mại. Hắn lật giở từng trang giấy, đôi lúc lại dừng lại, nhíu mày suy nghĩ, rồi lại gật đầu tán thành. Cuốn ‘Cẩm Nang Kế Sách’ bìa ố vàng, vốn đã trở thành vật bất ly thân, hôm nay được đặt ngay ngắn bên cạnh hắn, như một lời nhắc nhở về những nguyên tắc cốt lõi đã giúp hắn đi đến ngày hôm nay.

“Mỗi điều khoản đều phải rõ ràng, đảm bảo quyền lợi cốt lõi của người dân và sự độc lập của chúng ta, không để lại kẽ hở cho lợi dụng,” Lâm Dịch cuối cùng mới ngẩng đầu, giọng nói trầm ổn, dứt khoát nhưng vẫn giữ được sự cẩn trọng thường thấy. Hắn nhìn Tô Mẫn, ánh mắt đầy tin tưởng. “Tô Mẫn, cô đã tính toán kỹ lưỡng các tuyến đường, nguồn cung và thị trường tiêu thụ rồi chứ? Phải đảm bảo lợi ích đôi bên và quan trọng nhất là sự ổn định cho vùng đất. Các số liệu của chúng ta sẽ là bằng chứng hùng hồn nhất.”

Tô Mẫn gật đầu, gương mặt rạng rỡ sự tự tin. “Đã tính toán kỹ lưỡng, Lâm đại nhân. Các con số về sản lượng nông nghiệp, khả năng chế tác của xưởng thủ công, và nhu cầu thị trường đều được thể hiện rõ ràng trong biểu đồ này. Chúng ta không chỉ có sản phẩm tốt mà còn có quy trình sản xuất hiệu quả, giá thành hợp lý. Điều này sẽ khiến các thương hội khó lòng từ chối.” Nàng chỉ vào một biểu đồ phức tạp với nhiều đường nét đan xen, thể hiện sự vận hành của chuỗi cung ứng. Nàng hiểu rõ, giữa thời loạn lạc, chỉ có thực tế và lợi ích mới có thể thuyết phục những kẻ thực dụng nhất.

Lâm Dịch khẽ gật đầu. Hắn biết, trong thế giới này, lời nói suông chẳng có giá trị gì. Thứ duy nhất có thể bảo vệ vùng đất này, ngoài sự kiên cường của người dân, chính là tri thức và khả năng tổ chức của hắn, biến chúng thành những con số, những dự án cụ thể, những lợi ích hữu hình. Hắn vẫn nhớ như in lời trăn trở đêm qua, về việc "ngọn hải đăng càng sáng, càng thu hút bão tố". Sự thịnh vượng này, dù đáng mừng, nhưng cũng là một con dao hai lưỡi. Nó sẽ thu hút những ánh mắt thèm khát, những kẻ muốn lợi dụng. Bởi lẽ, "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Hắn phải tự tạo ra sự công bằng, sự an toàn cho vùng đất này.

“Về an ninh và tiếp đón, Nhị Cẩu đã sắp xếp ổn thỏa chưa?” Lâm Dịch quay sang Trần Nhị Cẩu, giọng điệu có phần nhẹ nhàng hơn. Hắn biết Trần Nhị Cẩu tuy có chút ngây ngô, nhưng lại vô cùng trung thành và cần mẫn.

Trần Nhị Cẩu vỗ ngực, vẻ mặt đầy tự hào. “Đại ca yên tâm! Đội tuần tra đã được tăng cường ở mọi ngả đường. Các khách mời cũng đã được bố trí nơi ăn nghỉ chu đáo. Cả những người gác cổng cũng đã được dặn dò kỹ lưỡng về sự cẩn trọng. Mấy ông thương nhân ban đầu còn có vẻ nghi ngờ, nhưng khi thấy đường sá của chúng ta được lát đá phẳng phiu, nhà cửa khang trang, rồi lại còn có cả những cái đèn lồng dầu thắp sáng ban đêm thì ai nấy cũng phải mắt tròn mắt dẹt. Nhất là khi họ thấy khu chợ mới sầm uất, hàng hóa đa dạng, họ cứ tấm tắc khen mãi.”

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. Đó chính là thứ hắn muốn. Không cần khoa trương, chỉ cần thực tế. Những gì họ thấy, những gì họ cảm nhận được, chính là minh chứng hùng hồn nhất cho sự khác biệt của vùng đất này. Hắn vẫn luôn tin rằng, "Tri thức là vũ khí mạnh nhất." Và hắn đã dùng tri thức đó để xây dựng nên một nền móng vững chắc, không chỉ về kinh tế mà còn về niềm tin. Niềm tin vào một cuộc sống tốt đẹp hơn, ngay cả giữa thời loạn lạc. Hắn không có thiên phú tu luyện hay bất kỳ 'bàn tay vàng' nào, nhưng hắn có khả năng quan sát, tư duy logic và khả năng thích nghi vượt trội của người hiện đại. Đó là tất cả những gì hắn cần.

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những công trình đang vươn mình, những con người đang hăng say lao động. Cuộc họp này không chỉ đơn thuần l�� đàm phán thương mại. Nó là một bước tiến lớn trong việc củng cố vị thế của vùng đất, biến nó thành một "hình mẫu của sự bình yên và tự cung tự cấp" như hắn đã định hướng. Nhưng để đạt được điều đó, hắn phải biến những thương nhân thực dụng kia thành đồng minh, những người sẽ thấy lợi ích trong việc bảo vệ và phát triển "ốc đảo" này. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi gỗ mới và đất ẩm. Con đường phía trước còn dài, nhưng hắn đã sẵn sàng.

***

Đến giữa trưa, cái nắng đã bắt đầu trở nên gay gắt hơn, không khí cũng khô hanh. Tại một đại sảnh mới xây, nằm ngay trung tâm khu hành chính, không khí lại hoàn toàn khác. Đại sảnh được thiết kế đơn giản nhưng kiên cố, với những cột gỗ to lớn chống đỡ mái nhà cao vút, tạo cảm giác rộng rãi và uy nghi. Bên trong, tiếng trò chuyện ồn ào của hàng chục thương nhân từ khắp nơi tề tựu, tạo nên một bản hòa tấu của đủ loại thổ âm và giọng điệu. Tiếng bánh xe ngựa lăn đều trên con đường đất mới được rải đá dẫn vào, xen lẫn tiếng hò reo c���a trẻ nhỏ từ khu dân cư gần đó, tạo nên một bức tranh sống động về một vùng đất đang phát triển. Mùi gia vị lạ, vải vóc mới, và cả sự hối hả, nhộn nhịp của hoạt động thương mại len lỏi khắp nơi, khiến không gian đại sảnh trở nên đầy sức sống.

Các đại diện thương hội lớn, những người thường xuyên qua lại các thành phố lớn, đã quen với sự xa hoa, nay không khỏi ngạc nhiên trước sự tinh tế trong kiến trúc và sự ngăn nắp của vùng đất này. Trương Quản Sự của Thiên Phong Thương Hội, người đã có dịp thị sát trước đó, giờ đây ngồi giữa đám đông, vẻ mặt đầy suy tư nhưng ánh mắt lại lấp lánh sự kinh ngạc không che giấu. Ông ta không ngừng trao đổi nhỏ với Ông chủ Lục của Lục Gia Thương Hội, người ngồi cạnh mình.

“Không ngờ vùng đất này lại phát triển nhanh đến vậy,” Trương Quản Sự thì thầm, giọng nói vẫn còn pha chút ngạc nhiên. “Cảnh tượng này còn hơn cả lời đồn. Từ con đường được lát đá phẳng phiu, những ngôi nhà mới xây dựng vững chãi, cho đến khu chợ sầm uất với hàng hóa dồi dào… tất cả đều cho thấy một sự quản lý chặt chẽ và tầm nhìn phi thường của Lâm đại nhân.” Ông ta khẽ lắc đầu, như thể vẫn chưa thể tin vào những gì mình đã thấy.

Ông chủ Lục, một người đàn ông trung niên với bộ râu dài và đôi mắt tinh ranh, khẽ vuốt râu. “Đúng vậy. Tôi đã đi qua nhiều nơi, chứng kiến không ít thế lực trỗi dậy giữa thời loạn lạc, nhưng hiếm có nơi nào lại mang đến cảm giác an toàn và thịnh vượng chân thực như nơi đây. Đường sá, nhà cửa, và cả tinh thần người dân… đều khác biệt. Họ không chỉ sống sót mà còn đang thực sự xây dựng một tương lai. Điều này thật đáng kinh ngạc, nhất là khi vùng đất này lại nằm ở một vùng biên thùy hẻo lánh như thế này.”

Đúng lúc đó, từ một lối đi phụ phía sau, Lâm Dịch và Tô Mẫn xuất hiện. Mọi ánh mắt trong đại sảnh đều đồng loạt đổ dồn về phía họ. Lâm Dịch vẫn giữ vẻ bình tĩnh, bước đi chậm rãi nhưng đầy uy lực. Hắn không mang vẻ hào nhoáng của một vị quan chức cấp cao hay sự phô trương của một kẻ quyền quý, nhưng chính sự giản dị và khí chất trầm ổn ấy lại khiến hắn nổi bật giữa đám đông thương nhân ăn mặc cầu kỳ. Tô Mẫn đứng bên cạnh, một tay ôm chồng giấy tờ, tay kia cầm theo một cây gậy chỉ, gương mặt sắc sảo và chuyên nghiệp.

Lâm Dịch bước lên bục cao, ánh mắt quét qua những gương mặt đa dạng của giới thương nhân. Từ những người quen thuộc như Trương Quản Sự và Ông chủ Lục, đến những gương mặt mới đầy ranh mãnh và thực dụng của các thương hội nhỏ hơn. Hắn cảm nhận được sự tò mò, háo hức, nhưng cũng không thiếu sự hoài nghi ẩn chứa trong từng ánh mắt. Họ đến đây không phải vì niềm tin, mà vì lợi ích. Và hắn, hơn ai hết, hiểu rõ điều đó.

Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự khô khan của không khí buổi trưa. “Thưa quý vị, các vị đã không quản ngại đường xa, vượt qua nhiều hiểm nguy để đến với vùng đất biên thùy nhỏ bé này. Tôi xin thay mặt toàn thể người dân nơi đây, gửi lời chào mừng chân thành nhất.” Giọng hắn trầm ổn, vang vọng khắp đại sảnh, ngay lập tức thu hút sự chú ý của mọi người. Tiếng xì xào bàn tán dần lắng xuống, thay vào đó là sự chú ý chăm chú.

“Mục tiêu của chúng ta hôm nay,” Lâm Dịch tiếp tục, ánh mắt sắc bén lướt qua từng gương mặt, “không chỉ là kinh doanh đơn thuần, mà là kiến tạo một nền tảng ổn định, bền vững cho sự phát triển chung giữa thời loạn lạc này. Các vị đã chứng kiến những gì chúng tôi đã và đang xây dựng. Chúng tôi không có thiên phú tu luyện hay những phép màu huyền bí. Cái chúng tôi có, chỉ là sự kiên trì, khả năng thích nghi, và một niềm tin mãnh liệt vào giá trị của lao động và tri thức.”

Hắn dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm vào tâm trí những người đang lắng nghe. "Sinh tồn là ưu tiên hàng hàng đầu," hắn thầm nhủ. ��ể sinh tồn bền vững, cần có sự thịnh vượng. Để thịnh vượng, cần có giao thương. Nhưng giao thương phải trên tinh thần công bằng và minh bạch, không thể để vùng đất này trở thành miếng mồi ngon cho những kẻ tham lam. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn vẫn luôn tin như vậy. Và hôm nay, hắn sẽ dùng tri thức ấy để thuyết phục họ.

Tô Mẫn bước lên, bắt đầu trình bày các biểu đồ và số liệu. Nàng không dùng những lời lẽ hoa mỹ, mà chỉ tập trung vào những con số khô khan, những dữ liệu thực tế về sản lượng nông nghiệp, chất lượng sản phẩm thủ công, hiệu quả của hệ thống thủy lợi mới, và tiềm năng của các tuyến đường giao thương mà vùng đất đã mở ra. Mỗi con số, mỗi biểu đồ đều là minh chứng hùng hồn cho sự phát triển của vùng đất, cho thấy nó không chỉ là một nơi an toàn mà còn là một thị trường đầy tiềm năng.

Lâm Dịch đứng đó, quan sát phản ứng của các thương nhân. Hắn thấy sự ngạc nhiên, rồi đến sự tính toán trong ánh mắt họ. Ban đầu là nghi ngờ, rồi là sự tò mò, và cuối cùng là sự quan tâm thực sự. Hắn không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng bổ sung một vài câu, nhấn mạnh vào những lợi ích lâu dài, vào sự ổn định mà vùng đất này có thể mang lại giữa thời loạn lạc. Hắn không hứa hẹn lợi nhuận khổng lồ trong chốc lát, mà hứa hẹn một sự hợp tác bền vững, một nơi trú ẩn an toàn cho việc giao thương. Hắn biết, trong bối cảnh hiện tại, sự ổn định chính là vàng.

“Chúng tôi không tìm kiếm sự bảo hộ tạm thời,” Lâm Dịch nói, giọng điệu kiên quyết hơn. “Chúng tôi tìm kiếm những đối tác cùng nhau xây dựng một mạng lưới giao thương minh bạch, công bằng, và bền vững. Một mạng lưới không chỉ mang lại lợi ích kinh tế, mà còn góp phần giữ gìn sự bình yên cho những người dân lương thiện.” Hắn khẽ quét ánh mắt qua Trương Quản Sự, người đang gật đầu tán thành. Hắn đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho cuộc hội nghị này, không chỉ với những con số, mà còn với một tầm nhìn rõ ràng.

Hắn đã dự liệu mọi câu hỏi, mọi sự nghi ngờ. Hắn đã chuẩn bị những câu trả lời sắc bén, dựa trên logic và thực tế. Cuộc đàm phán kéo dài nhiều giờ, với những cuộc tranh luận sôi nổi về giá cả, tuyến đường, thuế khóa, và các điều khoản hợp tác. Nhưng dưới sự dẫn dắt của Lâm Dịch và sự hỗ trợ đắc lực của Tô Mẫn, mọi thứ dần đi vào quỹ đạo. Các thương nhân, dù ban đầu thực dụng và hoài nghi, cuối cùng cũng bị thuyết phục bởi những lợi ích rõ ràng và sự chân thành từ phía Lâm Dịch. Sự ổn định và thịnh vượng của vùng đất này, cộng với cơ chế minh bạch mà hắn đưa ra, là những yếu tố không thể chối cãi. Hắn đã biến những kẻ thực dụng thành những người nhìn thấy tương lai.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, mang theo làn gió mát mẻ xoa dịu cái nắng gắt của ban trưa. Sau nhiều giờ đàm phán căng thẳng và chi tiết, các thỏa thuận quan trọng đã được ký kết. Tiếng bút lông lướt trên giấy, tiếng đóng dấu rập rịch đã thay thế cho những cuộc tranh luận gay gắt. Một mạng lưới giao thương rộng khắp, một liên minh kinh tế mới đã chính thức hình thành, nối liền vùng đất biên thùy của Lâm Dịch với các thương hội lớn trong Đại Hạ.

Buổi tiệc chiêu đãi thân mật diễn ra trong Quán Ăn Đại Phong, một nhà hàng gỗ hai tầng mới được mở rộng, tọa lạc ngay trung tâm khu chợ. Ánh đèn lồng đỏ rực rỡ, lung linh treo khắp nơi, xua đi bóng tối và tạo nên một không khí ấm cúng, mời gọi. Bên trong, tiếng bát đĩa lạch cạch, tiếng cười nói rôm rả, tiếng chúc tụng vang lên không ngớt, hòa cùng mùi thức ăn phong phú, thơm lừng mùi gia vị và dầu ăn. Sự căng thẳng của buổi đàm phán đã hoàn toàn nhường chỗ cho không khí thân mật và hợp tác.

Lâm Dịch ngồi ở một bàn lớn, bên cạnh là Trương Quản Sự và Tô Mẫn. Hắn không uống nhiều, chỉ nhẹ nhàng nhấp môi chén rượu gạo thơm nồng, ánh mắt lướt qua từng gương mặt đang rạng rỡ niềm vui. Hắn thấy sự hài lòng, sự nhẹ nhõm, và cả những hứa hẹn trong từng ánh mắt của các thương nhân. Họ không còn vẻ nghi ngờ hay toan tính như buổi sáng, thay vào đó là sự tin tưởng và một tinh thần hợp tác thực sự.

“Lâm Dịch đại nhân quả nhiên có tầm nhìn phi phàm,” Trương Quản Sự nâng chén rượu, khuôn mặt hồng hào vì men say và niềm vui. “Thiên Phong Thương Hội chúng tôi rất vinh dự được hợp tác trong kế hoạch lớn này. Tôi tin rằng, dưới sự dẫn dắt của ngài, vùng đất này không chỉ là một ốc đảo bình yên, mà sẽ trở thành một trung tâm kinh tế sầm uất, mang lại lợi ích cho tất cả chúng ta.”

Bà chủ Hồ của Hồ Thị Doanh Nghiệp, một phụ nữ trung niên sắc sảo với ánh mắt tinh anh, cũng gật đầu tán thành. “Đúng vậy. Với sự bảo hộ và cơ chế minh bạch, công bằng mà ngài đưa ra, chúng tôi tin tưởng vào tương lai của vùng đất và lợi ích lâu dài. Không nơi nào giữa Đại Hạ loạn lạc này lại có thể đảm bảo một môi trường kinh doanh ổn định và an toàn như nơi đây. Chúng tôi thấy được sự chân thành và tầm nhìn của ngài, Lâm đại nhân.”

Lâm Dịch khẽ mỉm cười, nâng chén rượu đáp lại. “Sự thịnh vượng chung và bình yên cho mọi người mới là giá trị bền vững nhất mà chúng ta hướng tới. Tôi tin rằng, khi mọi người cùng đồng lòng, cùng xây dựng, chúng ta có thể tạo ra một điều khác biệt giữa thời loạn lạc này.” Giọng hắn vẫn trầm ổn, không hề có chút phô trương hay tự mãn. Hắn biết, những lời khen ngợi này, những chén rượu chúc tụng này, đều là kết quả của sự nỗ lực không ngừng nghỉ, và cũng là khởi đầu cho một trách nhiệm lớn hơn.

Tô Mẫn cũng không ngừng trao đổi vui vẻ với các đối tác. Gương mặt nàng rạng rỡ niềm vui, không chỉ vì thành công của buổi đàm phán, mà còn vì những gì nó sẽ mang lại cho vùng đất và những người dân mà nàng đã gắn bó. Nàng đã chứng kiến sự thay đổi kỳ diệu của vùng đất này, từ một nơi nghèo khó, hoang tàn trở thành một điểm sáng giữa Đại Hạ.

Lâm Dịch quan sát kỹ lưỡng. Hắn cảm nhận được sự chuyển biến tích cực trong thái độ của họ. Từ những kẻ hoài nghi, toan tính, họ đã trở thành những đối tác tiềm năng, nhìn thấy lợi ích trong việc duy trì sự ổn định của vùng đất này. Đây là một thành công lớn, không chỉ về mặt kinh tế mà còn về mặt chính trị. Hắn đã tạo ra một liên minh, một mạng lưới những người có lợi ích chung trong việc bảo vệ "ốc đảo" này.

Hắn cũng nhận ra rằng, với sự thành công này, vùng đất của hắn sẽ không còn là một nơi hẻo lánh, bị lãng quên. Nó sẽ trở thành một điểm sáng, một thỏi nam châm thu hút không chỉ những thương nhân, mà còn cả những ánh mắt dòm ngó từ các thế lực khác. "Ngọn hải đăng càng sáng, càng thu hút bão tố." Câu nói ấy lại vang vọng trong tâm trí hắn. Trách nhiệm của hắn giờ đây không chỉ là xây dựng, mà còn là bảo vệ.

Mùi thịt nướng thơm lừng, tiếng đàn hát vui vẻ, và tiếng cười nói rộn ràng. Hắn cảm thấy một sự hài lòng sâu sắc, một niềm hạnh phúc giản dị khi nhìn thấy những gương mặt vui vẻ, những nụ cười thoải mái của người dân nơi đây, những người đã từng phải vật lộn với cảnh đói nghèo và áp bức. Hắn không trở thành hoàng đế hay tiên nhân, nhưng hắn đã tạo ra một cuộc sống tốt đẹp hơn cho những người xung quanh. Đó chính là ý nghĩa mà hắn tìm kiếm.

Buổi tiệc kéo dài đến khuya, khi ánh đèn lồng dần thưa thớt, và những thương nhân bắt đầu rút lui về nơi nghỉ ngơi. Lâm Dịch cũng rời đi, nhưng thay vì trở về phòng, hắn lại bước ra ngoài, đi về phía Hồ Sen Tĩnh Mịch quen thuộc.

***

Đêm khuya, ánh trăng vằng vặc treo trên nền trời đen thẳm, soi sáng cả một vùng Hồ Sen Tĩnh Mịch. Không khí mát lạnh, trong lành, mang theo hương hoa sen thoang thoảng và mùi đất ẩm đặc trưng. Tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ, tiếng ếch kêu râm ran từ xa, và tiếng lá xào xạc trong gió tạo nên một bản giao hưởng tĩnh lặng của thiên nhiên.

Lâm Dịch ngồi một mình trên tảng đá phẳng phiu bên bờ hồ, cuốn ‘Cẩm Nang Kế Sách’ đặt ngay ngắn bên cạnh, như một người bạn cũ vẫn luôn đồng hành cùng hắn. Ánh trăng chiếu rọi khuôn mặt hắn, làm nổi bật vẻ trầm tư sâu sắc. Hôm nay là một ngày thành công rực rỡ. Hắn đã thiết lập được một mạng lưới giao thương vững chắc, đảm bảo nguồn cung và thị trường ổn định cho vùng đất. Hắn đã biến những nghi ngờ thành niềm tin, những toan tính thành sự hợp tác.

“Thương lộ đã mở, dòng chảy hàng hóa và tri thức sẽ nuôi dưỡng vùng đất này,” hắn thầm nghĩ, giọng nội tâm trầm lắng. “Điều đó sẽ mang lại sự thịnh vượng, mang lại cuộc sống tốt đẹp hơn cho người dân. Nhưng đồng thời, nó cũng thu hút ánh mắt của những kẻ thèm khát, những thế lực đang khát khao quyền lực và lợi ích giữa thời loạn lạc này.”

Hắn nhớ lại những lời của Trương Quản Sự, của Bà chủ Hồ. Họ đã thấy tiềm năng, thấy lợi ích. Nhưng lợi ích cũng là thứ dễ dàng bị đe dọa, bị cướp đoạt. Bình yên mà hắn đã dày công xây dựng, liệu có giữ được mãi, hay chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi giữa dòng xoáy loạn lạc của Đại Hạ?

Trách nhiệm trên vai hắn giờ đây càng trở nên nặng nề hơn. Từ một thiếu niên bơ vơ ở vùng biên thùy, hắn đã trở thành người đứng đầu một vùng đất, một người bảo vệ cho hàng ngàn sinh mạng. Mỗi bước đi, mỗi quyết định của hắn đều ảnh hưởng đến vận mệnh của nơi này. Hắn không có thiên phú tu luyện, không có 'bàn tay vàng' như những nhân vật trong tiểu thuyết hắn từng đọc. Cái hắn có, chỉ là sự tỉnh táo, khả năng thích nghi, và một ý chí kiên cường không chịu khuất phục trước nghịch cảnh.

Hắn nhìn xa xăm về phía những ánh đèn lấp lánh của khu dân cư mới, nơi cuộc sống của những người anh yêu thương đang diễn ra một cách bình dị. Đó là Lâm phụ, Lâm mẫu, Lâm Tiểu Nguyệt, và hàng ngàn người dân khác, những người đã đặt niềm tin vào hắn. Đó là lý do duy nhất để hắn tiếp tục. “Lựa chọn của mình vẫn không thay đổi,” hắn tự nhủ. Hắn không mơ mộng làm anh hùng hay thay đổi thế giới. Ưu tiên hàng đầu của hắn vẫn luôn là sinh tồn và bảo vệ những người xung quanh.

Những bí ẩn về thế lực tu hành và bản chất của thế giới vẫn còn đó, lẩn khuất đâu đó trong bóng đêm, đôi khi lại hiện hữu qua những câu chuyện truyền miệng, những tin đồn xa xôi. Nhưng Lâm Dịch biết, hắn không thể lao đầu vào những cuộc phiêu lưu vô định đó. Trọng tâm của hắn, luôn là yếu tố con người, là sự lựa chọn của hắn để bảo vệ những giá trị và con người hắn trân trọng.

Hắn khẽ thở dài, rồi nắm chặt tay. Ánh mắt hắn vẫn ánh lên vẻ cảnh giác thường trực, nhưng giờ đây, sâu thẳm bên trong, còn có thêm một sự chấp nhận, một sự mãn nguyện. Hắn đã tìm thấy ý nghĩa đích thực của cuộc đời mình ở đây, không phải trong danh vọng hay quyền lực, mà trong sự bình yên và hạnh phúc của những người xung quanh.

Con đường phía trước còn dài, đầy rẫy chông gai và thử thách. Nhưng hắn đã không còn là thiếu niên Lâm Dịch bơ vơ, lo sợ ngày đầu tiên nữa. Hắn đã trưởng thành, đã tạo dựng được một nền móng vững chắc. Hắn sẽ tiếp tục bước đi, từng bước một, dùng tri thức, mưu lược và khả năng tổ chức của mình để bảo vệ ngọn lửa hy vọng đang lấp lánh kia, để đảm bảo rằng vùng đất này sẽ thực sự trở thành một hình mẫu của sự bình yên và tự cung tự cấp, một minh chứng rằng ngay cả giữa loạn thế, con người vẫn có thể kiến tạo nên một cuộc sống tốt đẹp.

“Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,” hắn thì thầm, “nhưng ta sẽ tạo ra công bằng cho những người tin tưởng ta.” Hắn đứng dậy, bóng hình gầy gò đổ dài dưới ánh trăng. Bình yên có được là nhờ đấu tranh, và để giữ được bình yên, cuộc đấu tranh sẽ không bao giờ ngừng lại. Hắn sẽ tiếp tục cảnh giác, tiếp tục xây dựng, từng viên gạch một, từng thỏa thuận một, để bảo vệ ốc đảo này giữa biển cả loạn lạc.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free