Lạc thế chi nhân - Chương 980: Minh Chứng Thịnh Vượng: Hào Quang Giữa Loạn Thế
Ánh trăng đã lùi sâu về phía tây, nhường chỗ cho những vệt hồng đầu tiên nơi chân trời. Một đêm nữa trôi qua, mang theo những lo toan cũ và ấp ủ những thách thức mới. Lâm Dịch đứng bên cửa sổ, hít thở làn khí sớm mai mát lạnh, cảm nhận sự sống đang cựa mình thức giấc sau một đêm dài. Vùng đất này, hắn đã gọi nó là nhà, đã đổ mồ hôi và tâm huyết để nó từ một nơi nghèo khó, hoang tàn trở thành một ốc đảo bình yên giữa biển lửa loạn lạc. Tiếng gà gáy xa xa, tiếng bước chân vội vã của những người dậy sớm chuẩn bị cho một ngày mới, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của sự sống, của hy vọng. "Bình yên là đích đến," hắn thầm nhắc nhở chính mình, "nhưng để giữ được bình yên, đôi khi phải đối mặt với những cơn bão lớn nhất."
Hắn biết, hôm nay sẽ là một ngày như vậy. Thiên Phong Thương Hội, một thế lực kinh tế khổng lồ, đã đặt chân đến. Họ không chỉ mang theo cơ hội, mà còn mang theo những toan tính, những ánh mắt dò xét. Lâm Dịch không ảo tưởng về lòng tốt của bất kỳ ai trong thế giới này. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và hắn sẽ dùng nó để bảo vệ những gì mình trân trọng. Hắn vuốt nhẹ tấm bản đồ treo trên tường, nơi những đường biên giới màu đỏ tươi đánh dấu lãnh thổ của hắn, nhỏ bé nhưng kiên cường. Cái gánh nặng trên vai hắn giờ đây không chỉ là sinh tồn, mà còn là trách nhiệm với hàng vạn sinh linh đang đặt niềm tin vào hắn.
Một lát sau, Tô Mẫn xuất hiện, nàng đã thay một bộ y phục màu lam nhạt, gọn gàng và trang trọng, mái tóc đen mượt được búi cao, lộ ra vầng trán thông minh. Nàng mang theo một tập giấy da, trên đó ghi chép cẩn thận các số liệu và điều khoản. "Chủ công, phái đoàn Thiên Phong Thương Hội đã được an bài tại khách xá. Trương Quản Sự vừa sai người đến báo, họ đã sẵn sàng cho buổi tiếp kiến." Giọng nàng dứt khoát, nhưng Lâm Dịch vẫn nhận ra một chút căng thẳng tiềm ẩn trong đôi mắt nàng. Đó là sự lo lắng rất tự nhiên khi phải đối mặt với một thế lực hùng mạnh.
Lâm Dịch gật đầu, quay người lại, ánh mắt sắc bén quét qua nàng, như muốn đọc thấu mọi suy nghĩ. "Cô đã chuẩn bị kỹ lưỡng rồi chứ?"
Tô Mẫn hít một hơi sâu, đôi mắt nàng ánh lên sự tự tin. "Vâng, Chủ công. Mọi con số, mọi điều khoản đều đã được xem xét cẩn trọng. Chúng ta sẽ không để họ nắm được lợi thế quá lớn."
Lâm Dịch thoáng nở một nụ cười nhạt. "Tốt. Hãy nhớ, chúng ta không từ chối hợp tác, nhưng chúng ta cũng không bán rẻ độc lập. Vùng đất này không phải là một món hàng, mà là một minh chứng cho một con đường khác."
Khi họ bước vào sảnh tiếp đón, ánh nắng ban mai đã tràn ngập qua những khung cửa sổ lớn, làm sáng bừng không gian. Mùi hương trầm nhẹ thoang thoảng, mang lại cảm giác thư thái nhưng vẫn không kém phần trang trọng. Phái đoàn Thiên Phong Thương Hội đã ngồi sẵn. Trương Quản Sự, với vẻ ngoài trung bình nhưng đôi mắt sắc sảo, ngồi ở vị trí trung tâm. Bên cạnh hắn là vài thương nhân khác, ăn mặc sang trọng, ánh mắt đầy dò xét. Họ liếc nhìn Lâm Dịch, đánh giá từ đầu đến chân, có lẽ đang cố tìm kiếm một dấu hiệu của sự non nớt, hay sự thiếu kinh nghiệm ở vị "Chủ công" trẻ tuổi này.
Lâm Dịch, trong bộ trang phục đơn giản nhưng sạch sẽ, bước vào, dáng vẻ bình tĩnh và tự tin. Dù thân hình hắn vẫn còn gầy gò, hơi xanh xao do những năm tháng thiếu thốn ở biên thùy, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn lại ẩn chứa một sự từng trải mà ít người cùng tuổi có được. Hắn không có vẻ vội vàng, không có vẻ nịnh nọt, chỉ là sự điềm đạm cố hữu. Chu Thiên, thư sinh râu dài, đeo kính, cũng theo sau, dáng vẻ uyên bác và điềm tĩnh.
"Chào mừng quý vị đến với vùng đất nhỏ bé của chúng tôi," Lâm Dịch cất tiếng, giọng nói không quá lớn nhưng đủ vang vọng khắp sảnh, mang theo một chút trầm lắng. "Dù không phồn hoa như kinh đô, cũng chẳng sầm uất như những thương cảng lớn, nhưng chúng tôi tự hào về sự an bình và trật tự nơi đây, điều mà có lẽ quý vị khó lòng tìm thấy ở những nơi khác trong thời loạn lạc này."
Trương Quản Sự đứng dậy, chắp tay hành lễ. "Lâm công tử quá khiêm tốn. Tiếng lành đồn xa, chúng tôi đã nghe danh về vùng đất của ngài từ lâu. Thiên Phong Thương Hội chúng tôi rất mong được học hỏi kinh nghiệm của ngài, đặc biệt là cách ngài đã kiến tạo nên một sự thịnh vượng đáng kinh ngạc giữa thời buổi nhiễu nhương này." Hắn nói, vẻ mặt hòa nhã, nhưng đôi mắt không ngừng lướt qua Lâm Dịch, cố gắng thăm dò. Trong thâm tâm, Trương Quản Sự vẫn còn hoài nghi. Một vùng đất mới nổi giữa loạn lạc, lại còn dám nói về bình yên và trật tự, không có thiên phú tu luyện, không có thế lực chống lưng, liệu có phải chỉ là lời nói suông? "Để xem ngươi có gì..." hắn thầm nghĩ.
Lâm Dịch đáp lại bằng một nụ cười nhạt. "Học hỏi thì không dám, chỉ là chúng tôi có một triết lý khác biệt. Mời quý vị an tọa." Hắn ra hiệu cho Tô Mẫn và Chu Thiên. "Đây là Tô Mẫn, người phụ trách kinh tế và thương mại của vùng đất, và đây là Chu Thiên, người đứng đầu các hoạt động giáo dục và văn hóa."
Sau những lời chào hỏi xã giao, Trương Quản Sự bắt đầu. "Lâm công tử, chúng tôi đã đi qua rất nhiều vùng đất, chứng kiến biết bao cảnh lầm than. Nhưng khi đặt chân đến đây, chúng tôi thực sự ngỡ ngàng. Không khí khác hẳn. Người dân nơi đây dường như có một niềm tin mãnh liệt vào tương lai. Xin hỏi, bí quyết của ngài là gì?"
Lâm Dịch nhấp một ngụm trà, hương thơm nhẹ nhàng lan tỏa. "Bí quyết ư? Có lẽ là sự tôn trọng. Tôn trọng cuộc sống, tôn trọng lao động, và tôn trọng lẫn nhau. Chúng tôi không mơ mộng về quyền lực hay danh vọng, chúng tôi chỉ muốn xây dựng một nơi mà con người có thể sống, có thể an cư lạc nghiệp, không phải lo sợ về đói nghèo hay chiến tranh. Đó là triết lý 'bình yên và phát triển bền vững' mà chúng tôi theo đuổi." Hắn ngừng một chút, ánh mắt quét qua từng thành viên trong đoàn, cố gắng đánh giá phản ứng của họ. "Và để chứng minh cho triết lý đó, tôi nghĩ cách tốt nhất là để quý vị tự mình cảm nhận."
Trương Quản Sự gật gù, vẻ mặt không biểu lộ quá nhiều cảm xúc. "Thiên Phong Thương Hội chúng tôi luôn đề cao thực tế. Nếu Lâm công tử không ngại, chúng tôi r���t mong được tận mắt chứng kiến những thành tựu mà ngài đã nhắc đến."
"Đương nhiên," Lâm Dịch đáp, "đó là điều tôi mong muốn. Tô Mẫn sẽ là người dẫn đường cho quý vị. Cô ấy sẽ giới thiệu về nền kinh tế và thương mại của chúng tôi. Sau đó, Chu Thiên sẽ chia sẻ về những thành tựu trong giáo dục và văn hóa." Hắn đứng dậy, kết thúc buổi tiếp kiến ban đầu. Tâm trí hắn đã bắt đầu tính toán những bước đi tiếp theo. Buổi tham quan này không chỉ là để giới thiệu, mà còn là một cuộc thử nghiệm, một màn trình diễn để chứng minh giá trị của vùng đất. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nhắc nhở, "và để có được vị thế, chúng ta phải tự mình tạo ra."
***
Ánh nắng giữa trưa rực rỡ chiếu rọi xuống khu chợ mới, tạo nên một bức tranh sống động và đầy màu sắc. Tiếng rao hàng của tiểu thương, tiếng mặc cả của khách mua, tiếng cười nói rộn ràng, tất cả hòa quyện tạo nên một âm thanh sôi động, khác hẳn với sự tĩnh lặng ban đầu ở sảnh tiếp đón. Mùi hương của các loại gia vị nồng nàn, mùi bánh nướng thơm lừng, mùi thảo mộc tươi mát len lỏi trong không khí, kích thích mọi giác quan.
Tô Mẫn, với dáng vẻ chuyên nghiệp và tự tin, dẫn đầu phái đoàn Thiên Phong Thương Hội đi giữa dòng người tấp nập. Nàng chỉ vào các gian hàng, giải thích cặn kẽ. "Khu chợ này là trung tâm giao thương chính của chúng tôi. Chúng tôi áp dụng một hệ thống quản lý giá cả công bằng, đảm bảo lợi ích cho cả người bán lẫn người mua. Mọi giao dịch đều được ghi chép minh bạch, và chúng tôi có đội ngũ kiểm tra chất lượng sản phẩm thường xuyên."
Trương Quản Sự và các thương nhân khác lắng nghe chăm chú, ánh mắt không ngừng quét qua các gian hàng. Họ thấy những sạp hàng bày bán đủ loại nông sản tươi ngon, vải vóc dệt tinh xảo, đồ gốm sứ đẹp mắt, và cả những món đồ thủ công mỹ nghệ độc đáo. Không có cảnh chen lấn, tranh giành hay buôn bán lén lút như ở nhiều nơi khác trong thời loạn. Mọi thứ đều có vẻ trật tự và quy củ.
"Các loại nông sản này được trồng trọt theo phương pháp luân canh, đảm bảo đất đai không bị bạc màu và năng suất ổn định," Tô Mẫn tiếp tục giải thích khi họ dừng lại trước một gian hàng rau củ quả tươi rói. "Chúng tôi cũng khuyến khích người dân sử dụng các loại phân bón hữu cơ tự nhiên để đảm bảo chất lượng và an toàn thực phẩm."
Một thành viên trong đoàn thương nhân, người có vẻ am hiểu về nông nghiệp, nhặt một củ cải trắng lên xem xét. "Thật không ngờ, chất lượng đất đai và phương pháp canh tác ở đây lại tiên tiến đến vậy. Giữa thời loạn lạc, nhiều nơi bỏ bê đồng ruộng, sản vật khan hiếm, giá cả leo thang. Vậy mà ở đây lại có thể duy trì được sự phong phú này."
Lâm Dịch đi phía sau, quan sát mọi thứ với vẻ điềm tĩnh. Hắn thấy ánh mắt của Trương Quản Sự đã bớt đi phần nào sự dò xét, thay vào đó là sự ngạc nhiên. Những thứ này, đối với hắn, là lẽ dĩ nhiên. Những kiến thức cơ bản về nông nghiệp và quản lý thị trường từ thế giới hiện đại được áp dụng vào đây, và kết quả là sự ổn định và thịnh vượng. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn thầm nghĩ, "và để sinh tồn, không thể thiếu lương thực và sự ổn định kinh tế."
Tiếp theo, Tô Mẫn dẫn họ đến khu vực xưởng chế tác. Tiếng búa đập vang vọng từ xưởng rèn, tiếng máy xay nước rầm rì từ xưởng chế biến ngũ cốc, mùi kim loại nóng bỏng và khói than thoảng nhẹ trong không khí. Một không khí làm việc hăng say, nhiệt huyết bao trùm.
"Đây là xưởng rèn của chúng tôi," Tô Mẫn chỉ vào một tòa nhà lớn, nơi những người thợ đang miệt mài làm việc, những đốm lửa tóe lên khi búa đập vào sắt nung đỏ. "Chúng tôi không chỉ sản xuất công cụ nông nghiệp mà còn chế tạo các loại vũ khí phòng thủ đơn giản, dưới sự hướng dẫn của các thợ rèn lành nghề và kỹ thuật được cải tiến."
Trương Quản Sự tiến lại gần, quan sát một thanh kiếm đang được mài dũa. "Thật không ngờ, kỹ thuật rèn ở đây lại tinh xảo đến vậy. Các sản phẩm thủ công này... chất lượng không thua kém gì của Thiên Phong Thành, thậm chí còn có phần vượt trội về độ bền và độ sắc bén." Hắn trầm trồ, chạm vào lưỡi kiếm, cảm nhận sự lạnh lẽo và sắc nhọn.
Tô Mẫn mỉm cười. "Chúng tôi không chỉ chú trọng đến số lượng mà còn là chất lượng và sự minh bạch trong từng giao dịch. Mỗi sản phẩm đều được kiểm tra kỹ lưỡng trước khi đưa ra thị trường. Chúng tôi tin rằng, chỉ khi sản phẩm có chất lượng thật sự, chúng ta mới có thể xây dựng được lòng tin và danh tiếng lâu dài."
Khi họ đi qua xưởng dệt, nơi những sợi vải được dệt thành những tấm lụa mềm mại, và xưởng làm giấy, nơi những tờ giấy trắng mịn được sản xuất, các thành viên Thiên Phong Thương Hội càng thêm bất ngờ. Họ vốn nghĩ rằng đây chỉ là một vùng đất biên thùy lạc hậu, nhưng những gì họ thấy lại là một nền kinh tế được tổ chức bài bản, hiệu quả, với những sản phẩm chất lượng cao.
"Thật đáng kinh ngạc," một đại diện Thiên Phong Thương Hội thốt lên. "Trong thời buổi loạn lạc này, nhiều thương hội lớn còn phải chật vật kiếm sống, vậy mà vùng đất của Lâm công tử lại có thể duy trì được nền kinh tế vững vàng đến vậy. Ngài đã làm thế nào để thu hút nhân tài và duy trì sự ổn định này?"
Lâm Dịch mỉm cười, ánh mắt ẩn chứa vẻ tự hào. "Không có gì là bí mật cả. Chúng tôi chỉ đơn giản là tạo ra một môi trường mà ở đó, người lao động được tôn trọng, công sức của họ được đền đáp xứng đáng. Và quan trọng hơn, họ cảm thấy an toàn. Khi con người không phải lo lắng về cái đói, về chiến tranh, họ sẽ có động lực để cống hiến và sáng tạo." Hắn nhớ lại những ngày đầu, khi hắn phải vật lộn từng bữa ăn, phải đối mặt với sự áp bức của địa chủ. Giờ đây, những người dân nơi đây đã có thể ngẩng cao đầu, lao động hăng say mà không phải sợ hãi. Đó là thành quả mà hắn đã dày công xây dựng.
Trần Nhị Cẩu, với dáng người trung bình và gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng, nhanh nhẹn, lúc này đang lăng xăng hỗ trợ đoàn, mang nước mời khách. Hắn luôn miệng cười, vẻ mặt tự hào khi thấy các vị khách quý trầm trồ khen ngợi vùng đất của mình. Hắn lén nhìn Lâm Dịch, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ. Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Và quả thật, những gì đại ca làm đều mang lại kết quả phi thường.
Trương Quản Sự, lúc này, đã hoàn toàn bị thuyết phục bởi những gì mình thấy. Hắn không thể phủ nhận sự thật đang bày ra trước mắt. Sự thịnh vượng này không phải là do may mắn, cũng không phải do thế lực bí ẩn nào chống lưng, mà là kết quả của một hệ thống quản lý thông minh và một triết lý phát triển bền vững. Hắn nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đã thay đổi từ dò xét sang một sự nể trọng sâu sắc. "Lâm công tử, ngài đã mở mang tầm mắt cho chúng tôi. Thiên Phong Thương Hội chúng tôi đã đánh giá thấp vùng đất này quá rồi."
***
Buổi chiều, không khí mát mẻ hơn, gió nhẹ hiu hiu thổi qua những hàng cây xanh mướt. Chu Thiên tiếp quản phần giới thiệu về giáo dục và văn hóa. Ông dẫn phái đoàn đến khu học viện và thư viện mới, nơi những tòa nhà được xây dựng bằng gỗ và đá, mang một vẻ trang nhã và kiên cố. Mùi giấy cũ, gỗ đánh bóng và hương trầm nhẹ nhàng lan tỏa trong thư viện, tạo nên một không gian yên tĩnh và thanh bình.
"Tri thức là nền tảng của mọi sự phát triển," Chu Thiên mở lời, giọng nói điềm tĩnh và uyên bác, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của thư viện. "Chúng tôi tin rằng một vùng đất thịnh vượng không chỉ cần no đủ về vật chất mà còn phải giàu có về tinh thần. Nếu không có tri thức, con người sẽ mãi mãi bị ràng buộc bởi sự ngu muội và mê tín."
Ông chỉ vào những giá sách cao ngất, chứa đầy các loại sách vở cổ kim, từ kinh điển Nho giáo đến các ghi chép về nông nghiệp, y học, thiên văn, và cả những bản đồ địa lý được vẽ lại một cách chi tiết. "Thư viện này không chỉ là nơi lưu giữ tri thức, mà còn là trung tâm nghiên cứu và phát triển. Chúng t��i đã thu hút được rất nhiều học giả lưu lạc từ khắp nơi, những người đã mất đi nơi nương tựa trong thời loạn lạc, về đây để cùng nhau học hỏi và truyền thụ kiến thức."
Một đại diện Thiên Phong Thương Hội, vốn có vẻ mặt hoài nghi từ đầu, lên tiếng. "Thật đáng quý, trong thời buổi này còn có người chú trọng đến văn hóa học thuật đến vậy. Nhưng liệu đây có phải chỉ là những chiêu trò mua chuộc lòng người, để tạo dựng một vẻ ngoài hào nhoáng hay không?" Hắn nói, giọng điệu có chút mỉa mai. "Chúng tôi đã thấy nhiều lãnh chúa dùng chiêu bài này để thu hút nhân tài, nhưng cuối cùng chỉ là lợi dụng."
Lâm Dịch, nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, giờ đây nhìn thẳng vào người đại diện đó. Ánh mắt hắn không hề nao núng, mà còn sắc bén hơn. "Đó là sự đầu tư cho tương lai, cho một thế hệ có khả năng tự mình kiến tạo bình yên." Hắn nói, giọng điệu trầm lắng nhưng đầy sức nặng. "Chúng tôi không dùng tri thức để mua chuộc lòng người, mà dùng tri thức để khai sáng tâm trí, để con người hiểu rõ hơn về thế giới xung quanh, về khả năng của chính họ. Một người dân có tri thức sẽ biết cách tự chủ cuộc sống, biết cách bảo vệ bản thân và cộng đồng, chứ không phải chỉ biết trông chờ vào ơn huệ của kẻ khác."
Chu Thiên gật đầu đồng tình. "Chúng tôi mở các khóa học cho mọi đối tượng cư dân, từ trẻ nhỏ đến người lớn, không phân biệt giàu nghèo, giới tính. Bất cứ ai có ý chí học hỏi đều được chào đón. Chúng tôi tin rằng, giáo dục là con đường duy nhất để thoát khỏi vòng luẩn quẩn của chiến tranh và đói nghèo." Ông dẫn phái đoàn đến khu học viện, nơi những học trò đang chăm chú lắng nghe các học giả giảng bài. Tiếng đọc sách ê a, tiếng thảo luận nhỏ nhẹ tạo nên một không khí học thuật đầy hy vọng.
Trương Quản Sự quan sát cảnh tượng đó, đôi mắt hắn dần thay đổi từ dò xét sang suy tư sâu sắc. Hắn thấy những gương mặt trẻ thơ đầy tò mò, những người lớn tuổi đang cố gắng ghi chép từng câu chữ. Đây không phải là một chiêu trò. Đây là một sự đầu tư nghiêm túc vào con người, vào tương lai. "Nếu Lâm công tử có thể duy trì được điều này, thì vùng đất này quả thực có một tiềm năng không giới hạn," hắn thầm nghĩ. Hắn đã từng thấy các thế lực khác xây dựng quân đội hùng mạnh, tích trữ của cải khổng lồ. Nhưng chưa từng thấy ai lại đầu tư vào giáo dục một cách bài bản và có tầm nhìn xa đến vậy. Điều này cho thấy Lâm Dịch không chỉ là một người quản lý giỏi, mà còn là một nhà lãnh đạo có tầm nhìn vượt thời đại.
Lâm Dịch cảm nhận được sự thay đổi trong ánh mắt của Trương Quản Sự. Hắn biết, lời nói có thể dối trá, nhưng những gì thể hiện bằng hành động và kết quả thì không thể. Hắn không cần phải lớn tiếng tuyên bố hay khoe khoang. Chỉ cần để họ tự mình chứng kiến, tự mình cảm nhận. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và hắn đã dùng nó để xây dựng nên một nền văn minh thu nhỏ giữa loạn thế. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ, "nhưng nó sẽ tôn trọng những ai biết cách tự mình kiến tạo giá trị."
***
Khi ánh nến đã bắt đầu lung linh trong phòng làm việc của Lâm Dịch, chiếu sáng lên những giá sách đơn giản và chiếc bàn làm việc lớn, không khí trở nên trang trọng và có phần căng thẳng. Mùi mực giấy thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi trầm dịu nhẹ. Ngoài cửa sổ, màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, chỉ còn ánh trăng rọi qua khe cửa, tạo thành một vệt sáng bạc trên nền gỗ.
Phái đoàn Thiên Phong Thương Hội đã trở lại. Thái độ của Trương Quản Sự đã hoàn toàn thay đổi. Không còn sự dò xét hay hoài nghi. Thay vào đó là một sự kính phục rõ rệt và một vẻ mặt đầy nghiêm túc. Hắn ngồi đối diện với Lâm Dịch, bên cạnh là Tô Mẫn, người đang sắp xếp các bản ghi chép một cách cẩn thận.
"Lâm công tử," Trương Quản Sự mở lời, giọng điệu trầm ấm và chân thành. "Ngài đã mở mang tầm mắt cho chúng tôi. Thiên Phong Thương Hội chúng tôi đã đi khắp các châu lục, giao thương với vô số thế lực, nhưng chưa từng thấy một nơi nào như vùng đất của ngài. Sự thịnh vượng kinh tế, sự ổn định xã hội, và đặc biệt là sự đầu tư vào giáo dục và con người... tất cả đều là những điều phi thường giữa thời loạn lạc này." Hắn ngừng một chút, ánh mắt nhìn thẳng vào Lâm Dịch. "Thiên Phong Thương Hội rất mong muốn thiết lập mối quan hệ đối tác lâu dài và bền vững với vùng đất của ngài. Chúng tôi sẵn sàng hỗ trợ về nguồn lực, về mạng lưới phân phối, và cả những kỹ thuật tiên tiến mà chúng tôi có được."
Lâm Dịch gật đầu, vẻ mặt vẫn điềm tĩnh. Hắn biết, đây chính là thời điểm quan trọng nhất của cuộc đàm phán. "Chúng tôi luôn hoan nghênh sự hợp tác thiện chí, trên tinh thần tôn trọng lẫn nhau và cùng có lợi." Hắn đặt Cẩm Nang Kế Sách của mình lên bàn, một cử chỉ nhỏ nhưng đầy ý nghĩa, ngụ ý rằng mọi thứ đều đã được tính toán kỹ lưỡng. "Vùng đất của tôi sẽ là một đối tác đáng tin cậy, nhưng cũng cần sự độc lập để phát triển theo con đường riêng mà chúng tôi đã chọn. Chúng tôi không muốn bị ràng buộc bởi bất kỳ điều khoản độc quyền nào có thể làm mất đi quyền tự chủ của mình."
Tô Mẫn tiếp lời, giọng nói rõ ràng và dứt khoát. "Như Chủ công đã nói, chúng tôi có thể hợp tác để phân phối sản phẩm của quý hội tại vùng đất của chúng tôi, và ngược lại, các sản phẩm đặc trưng của chúng tôi cũng có thể được đưa ra thị trường rộng lớn hơn thông qua mạng lưới của Thiên Phong Thương Hội. Tuy nhiên, chúng tôi cần đảm bảo rằng các thương nhân địa phương của chúng tôi cũng có quyền tiếp cận thị trường công bằng, và không có thế lực nào có thể độc quyền buôn bán hoặc kiểm soát giá cả."
Các đại diện Thiên Phong Thương Hội bắt đầu thảo luận nhỏ với nhau, vẻ mặt trầm tư. Họ đã đưa ra những điều khoản rất hấp dẫn, bao gồm cả việc độc quyền một số mặt hàng chiến lược, nhưng Lâm Dịch đã chặn đứng ngay từ đầu. Hắn không muốn vùng đất của mình trở thành một cái kho hàng, hay một con rối trong tay bất kỳ ai. Sự độc lập chính là cốt lõi của "bình yên" mà hắn đang xây dựng.
Trương Quản Sự nhìn Lâm Dịch, rồi lại nhìn Tô Mẫn, ánh mắt hắn lướt qua những con số và điều khoản mà Tô Mẫn đã chuẩn bị. Hắn hiểu rằng, Lâm Dịch không phải là một lãnh chúa thiếu kinh nghiệm, dễ dàng bị mua chuộc hay thao túng. Hắn là một đối tác ngang hàng, thậm chí còn có phần sắc bén hơn nhiều người mà Trương Quản Sự từng gặp.
"Chúng tôi hiểu sự lo lắng của Lâm công tử," Trương Quản Sự nói sau một hồi cân nhắc. "Thiên Phong Thương Hội chúng tôi luôn tôn trọng quyền tự chủ của các đối tác. Về vấn đề độc quyền, chúng tôi có thể điều chỉnh. Thay vào đó, chúng tôi đề xuất một thỏa thuận đối tác chiến lược, nơi chúng ta cùng nhau đầu tư vào một số dự án cụ thể, chia sẻ lợi nhuận và rủi ro. Điều này sẽ đảm bảo sự phát triển chung mà vẫn giữ được sự độc lập cho vùng đất của ngài."
Lâm Dịch và Tô Mẫn trao đổi ánh mắt. Đây là một đề xuất hợp lý hơn nhiều. "Chúng tôi có thể xem xét điều đó," Lâm Dịch nói, "nhưng các chi tiết cụ thể về tỷ lệ đầu tư, phân chia lợi nhuận, và quyền kiểm soát đối với từng dự án cần phải được làm rõ ràng. Chúng tôi cũng yêu cầu Thiên Phong Thương Hội hỗ trợ chúng tôi trong việc xây dựng thêm các tuyến đường giao thông và hệ thống kênh mương thủy lợi, điều này sẽ giúp ích cho cả hai bên trong việc vận chuyển hàng hóa và phát triển nông nghiệp."
Cuộc đàm phán kéo dài đến tận khuya. Lâm Dịch, với sự bình tĩnh và sắc sảo của mình, cùng với sự hỗ trợ đắc lực của Tô Mẫn, đã khéo léo gỡ bỏ từng điều khoản bất lợi, thay thế bằng những điều kiện có lợi cho vùng đất của mình. Hắn không chỉ đòi hỏi quyền lợi, mà còn chỉ ra những lợi ích lâu dài mà Thiên Phong Thương Hội sẽ nhận được khi hợp tác trên tinh thần bình đẳng và cùng phát triển. Hắn đưa ra những con số cụ thể về tiềm năng phát triển của vùng đất, về sự gia tăng dân số, về chất lượng sản phẩm, khiến Trương Quản Sự không thể không gật gù đồng ý.
Cuối cùng, một thỏa thuận sơ bộ đã được thống nhất. Thiên Phong Thương Hội sẽ mở một chi nhánh lớn tại vùng đất, nhưng không được độc quyền bất kỳ mặt hàng nào. Họ sẽ cùng Lâm Dịch đầu tư vào các dự án phát triển cơ sở hạ tầng và chia sẻ kỹ thuật sản xuất. Đổi lại, vùng đất sẽ ưu tiên cung cấp một số mặt hàng chất lượng cao cho Thi��n Phong Thương Hội và hỗ trợ họ trong việc phân phối sản phẩm tại các vùng lân cận.
Khi phái đoàn Thiên Phong Thương Hội rời đi, ánh trăng đã lên cao, chiếu sáng rõ ràng con đường. Trương Quản Sự quay lại, chắp tay hành lễ một lần nữa với Lâm Dịch, lần này là một sự kính trọng thực sự. "Lâm công tử, ngài là một người phi thường. Tôi tin rằng, vùng đất của ngài sẽ trở thành một hình mẫu cho cả Đại Hạ trong tương lai."
Lâm Dịch chỉ mỉm cười nhạt. "Chúng tôi chỉ mong có thể giữ được sự bình yên. Mọi sự phát triển đều là để phục vụ mục đích đó."
Khi cánh cửa khép lại, Lâm Dịch thở phào nhẹ nhõm. Cuộc đàm phán đã thành công, ít nhất là ở giai đoạn này. Hắn không trở thành hoàng đế hay tiên nhân, nhưng gánh nặng trên vai hắn giờ đây không hề nhỏ. Hắn đã bảo vệ được sự độc lập của vùng đất, đồng thời mở ra những cơ hội phát triển mới. Nhưng hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những vì sao lấp lánh trên bầu trời đen nhung. Thế giới này vẫn đầy rẫy bất ổn, và ánh mắt thèm muốn từ bên ngoài sẽ không bao giờ ngừng lại. "Sự bình yên không tự nhiên mà có," hắn thầm nhắc nhở chính mình, "nó phải được đấu tranh, được bảo vệ từng ngày." Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của đêm, của sự sống đang trỗi dậy, và cả mùi của những thách thức đang chờ đợi phía trước. Con đường phía trước còn dài, nhưng hắn sẽ không lùi bước. Hắn sẽ tiếp tục sử dụng tri thức, mưu lược và khả năng tổ chức của mình để bảo vệ những gì hắn đã tạo dựng, để đảm bảo rằng triết lý "bình yên là đích đến" sẽ không chỉ là một giấc mơ hão huyền, mà là một hiện thực vững chắc giữa loạn thế. Những bí ẩn về thế lực tu hành và bản chất của thế giới vẫn còn đó, chờ đợi được hé lộ, nhưng hiện tại, sự sống và bình yên của vùng đất này mới là điều quan trọng nhất.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.