Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 979: Hội Tụ Tinh Hoa: Vùng Đất Khai Sáng Giữa Loạn Thế

Đêm dần về khuya, những ngôi sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đen nhung. Lâm Dịch đứng bên bờ sông nhỏ, nhìn dòng nước trôi lững lờ. Hắn cảm thấy một sự mãn nguyện sâu sắc, một niềm vui lặng lẽ mà hắn chưa từng trải qua. Đó không phải là niềm vui của sự chiến thắng oanh liệt, mà là niềm vui của sự kiến tạo, của việc nhìn thấy những hạt giống hy vọng nảy mầm trên mảnh đất khô cằn. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu, nhưng một khởi đầu vững chắc. Dù thế giới ngoài kia có loạn lạc đến đâu, thì vùng đất này, với những con người này, sẽ là một ốc đảo bình yên, một minh chứng sống động cho triết lý "bình yên là đích đến". Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất, mùi sông nước, mùi của sự sống đang trỗi dậy. Một lần nữa, hắn tự nhủ, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và hắn sẽ làm mọi cách để bảo vệ sự sinh tồn này, không chỉ cho riêng mình, mà cho tất cả những người đã đặt niềm tin vào hắn.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua rặng tre xanh, nhuộm vàng những mái nhà tranh vách đất, vùng đất của Lâm Dịch đã thức giấc với một sức sống mới. Tiếng gà gáy râm ran không còn mang vẻ tiêu điều của những ngày đói kém, mà là một khúc ca vui tươi, hòa cùng tiếng trẻ con nô đùa, tiếng người lớn gọi nhau í ới. Lâm Dịch thức dậy sớm, thân hình gầy gò của hắn vẫn mang chút xanh xao nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ tinh anh, sắc bén. Hắn khoác lên mình bộ trang phục vải thô đơn giản, không chút cầu kỳ, mái tóc đen bù xù được buộc gọn sau gáy. Hắn không có vẻ vội vàng, mà thong thả bước ra ngoài, hít thở bầu không khí trong lành, cảm nhận sự thay đổi rõ rệt của vùng đất mà hắn đã dốc tâm huyết xây dựng.

Hắn đi về phía khu chợ mới được mở rộng, nơi mà chỉ vài tháng trước đây còn là một bãi đất trống hoang tàn, giờ đã tấp nập người qua lại. Tiếng rao hàng rộn ràng, tiếng mặc cả sôi nổi, tiếng bước chân hối hả của hàng trăm con người tạo nên một bản giao hưởng sống động. Mùi gia vị lạ từ phương xa quyện với hương thơm của các món ăn đường phố mới ra lò, mùi vải vóc, gỗ mới, và hương đất quen thuộc, tất cả hòa lẫn vào nhau, tạo nên một mùi hương đặc trưng của sự phồn thịnh. Bầu không khí nơi đây sôi động, nhộn nhịp, tràn đầy sinh khí và niềm tin. Nắng ấm trải dài trên những gian hàng được dựng bằng gỗ và tre, những lá cờ vải thô màu sắc phấp phới trong gió nhẹ, như những cánh bướm rực rỡ giữa một khu vườn đang hồi sinh.

Lâm Dịch bước đi giữa dòng người, ánh mắt quan sát kỹ lưỡng từng chi tiết nhỏ. Hắn không chỉ nhìn thấy những gian hàng, những món hàng, mà còn nhìn thấy những gương mặt. Những gương mặt của dân chúng địa phương, không còn hằn lên vẻ lo âu, sợ hãi, mà thay vào đó là sự rạng rỡ, niềm vui và cả sự tự hào khi họ bày bán những sản phẩm do chính tay mình làm ra. Những gương mặt của các thương nhân từ khắp nơi, với những trang phục và giọng nói khác nhau, đang hăng say giao dịch, ánh mắt lấp lánh sự hứng thú và cơ hội.

Hắn chợt nhận ra bóng dáng Tô Mẫn đang đứng gần một quầy hàng bán tơ lụa ngoại nhập, nàng đang trao đổi với một thương nhân nước ngoài bằng thứ ngôn ngữ mà hắn không hiểu rõ, nhưng cử chỉ và ánh mắt của nàng toát lên vẻ tự tin, năng động và hiệu quả. Bên cạnh nàng, Trần Nhị Cẩu, với dáng người trung bình và gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng nhanh nhẹn, đang hăng hái chỉ dẫn một vài người dân cách bày biện hàng hóa sao cho bắt mắt.

Khi Lâm Dịch đến gần, Tô Mẫn quay sang, đôi mắt sắc sảo nhưng ẩn chứa vẻ ưu tư của nàng chợt sáng lên. Nàng nhanh chóng bước đến, cung kính cúi chào. "Chủ công, ngài đã đến. Mọi thứ đúng như dự liệu của ngài." Giọng nàng tự tin, pha chút tự hào. "Số lượng thương nhân và giá trị giao dịch đã tăng gấp đôi chỉ trong một tháng. Chúng ta cần mở rộng thêm các kho bãi và xưởng sản xuất để đáp ứng nhu cầu. Đặc biệt là những mặt hàng thủ công mỹ nghệ và nông sản đặc trưng của vùng chúng ta đang rất được ưa chuộng."

Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt hắn lướt qua những sọt trái cây tươi rói, những bó rau xanh mướt, những món đồ gốm sứ tinh xảo được bày biện gọn gàng. "Tốt. Nhưng cần đảm bảo chất lượng và giá cả ổn định. Đừng để sự phát triển nóng làm hỏng nền móng." Hắn quay sang Trần Nhị Cẩu, người đang tươi cười hớn hở.

"Đúng vậy, Đại ca!" Trần Nhị Cẩu nhanh nhảu đáp, giọng nói tràn đầy nhiệt huyết. "Nhiều người còn muốn định cư luôn ở đây, họ nói nơi này bình yên và có tương lai hơn bất cứ đâu khác. Mới sáng nay, có mấy gia đình từ phía Bắc chạy loạn đến, thấy chợ mình đông đúc quá, họ xin được ở lại làm ăn luôn." Trần Nhị Cẩu đưa tay chỉ về phía một nhóm người đang đứng rụt rè ở rìa chợ, ánh mắt họ đầy hy vọng.

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. "Vấn đề chỗ ở và việc làm cho họ, Nhị Cẩu đã sắp xếp chưa?"

"Dạ rồi, Đại ca! Con đã cử người dẫn họ đi xem những căn nhà trống ở phía Tây, và giới thiệu cho họ vài việc làm ở xưởng dệt và xưởng gốm rồi ạ. Hễ Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Trần Nhị Cẩu vỗ ngực, vẻ mặt tự hào.

Đúng lúc đó, một thương nhân ngoại quốc, dáng người tròn trịa, râu quai nón rậm rạp, mặc trang phục lạ mắt, chợt tiến đến, cung kính chắp tay trước Lâm Dịch. "Tiểu nhân kính phục sự sáng suốt của Lâm đại nhân. Nơi đây đúng là một ốc đảo giữa thời loạn, buôn bán dễ dàng, an ninh đảm bảo. Chúng tôi nguyện ý đóng góp cho sự phồn vinh của vùng đất này. Hy vọng Lâm đại nhân sẽ cho phép chúng tôi mở rộng giao thương, mang thêm nhiều hàng hóa quý hiếm từ biển Tây đến đây." Giọng hắn ta lặp bập, pha lẫn tiếng Đại Hạ chưa sõi.

Lâm Dịch gật đầu. "Chừng nào các vị còn tuân thủ luật lệ của vùng đất này, thì cánh cửa sẽ luôn rộng mở." Hắn nói, giọng điệu trầm ổn. Hắn quan sát kỹ lưỡng từng gian hàng, thỉnh thoảng hỏi Tô Mẫn vài chi tiết về nguồn gốc hàng hóa và doanh thu, cũng như những phản hồi từ các thương nhân. Hắn mỉm cười thân thiện với dân chúng và thương nhân, nhận lời cảm ơn và những lời ca ngợi. Mỗi ánh mắt tin tưởng, mỗi nụ cười rạng rỡ đều là minh chứng cho sự đúng đắn trong con đường hắn đã chọn.

"Sự thịnh vượng này, liệu có phải là một lưỡi dao hai lưỡi?" Lâm Dịch thầm nghĩ. "Nó mang lại sự sống, nhưng cũng thu hút sự chú ý. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và sự bình yên đôi khi lại là thứ dễ bị phá vỡ nhất." Dù vậy, hắn vẫn tin rằng, chỉ có sự thịnh vượng mới đủ sức mạnh để bảo vệ chính nó. Hắn vẫn giữ vẻ bình tĩnh, hài lòng với thành quả nhưng vẫn cảnh giác và trầm tư trước thách thức mới. Hắn biết, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và sự phát triển kinh tế chính là một phần không thể thiếu để đảm bảo sự sinh tồn bền vững cho cộng đồng này. Hắn hít một hơi sâu, cảm nhận sự nhộn nhịp đang luân chuyển trong từng mạch máu của khu chợ, một cảm giác vừa mãn nguyện, vừa ẩn chứa chút lo toan.

***

Buổi chiều, sau khi rời khu chợ, Lâm Dịch cùng Chu Thiên đi về phía khu học viện và thư viện mới được xây dựng. Ánh nắng buổi chiều đã dịu hơn, nhuộm vàng những mái ngói cong cong và những bức tường gạch mới. Từ xa, đã có thể nghe thấy tiếng đọc sách rì rầm, tiếng bút lông sột soạt trên giấy, và thỉnh thoảng là tiếng giảng bài vang vọng, hòa cùng tiếng tranh luận sôi nổi của các học giả. Mùi giấy mới, mực thơm, gỗ mới, và hương trầm nhẹ từ các phòng đọc tạo nên một bầu không khí trang nghiêm, học thuật, đầy khát khao tri thức và yên bình.

Kiến trúc của khu học viện được Lâm Dịch chỉ đạo thiết kế theo một phong cách vừa giữ được nét cổ kính của Đại H��, vừa có sự tối ưu hóa không gian và ánh sáng theo tư duy hiện đại của hắn. Những dãy phòng học rộng rãi, thoáng đãng, những thư viện với giá sách cao chất đầy sách vở mới được sao chép hoặc thu thập, tất cả đều hoạt động hết công suất. Nhiều học giả lưu lạc, những người từng là quan lại nhỏ hoặc tú tài, giờ đây đang say sưa nghiên cứu hoặc giảng dạy cho các học trò trẻ. Họ mặc những bộ y phục giản dị, mang theo sách vở, vẻ mặt từng trải và nét khắc khổ của người từng trải qua biến cố, nhưng ánh mắt họ lại rực sáng niềm hy vọng và đam mê tri thức.

Chu Thiên, với dáng người thư sinh, bộ râu dài và cặp kính gọng tròn, ăn mặc đơn giản nhưng sạch sẽ, lúc nào cũng như thể vừa mới đọc xong một cuốn sách cũ, đã đứng đợi Lâm Dịch ở cổng chính. Vừa thấy Lâm Dịch, ông đã vội vàng bước đến, gương mặt rạng rỡ, đầy hào hứng. "Chủ công, ngài đã đến! Mọi thứ đang tiến triển vượt ngoài mong đợi của chúng ta!"

Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt lướt qua những học trò đang nghiêm túc nghe giảng qua khung cửa sổ. "Sự phát triển của tri thức chính là nền tảng bền vững nhất."

"Chính xác là vậy, Chủ công!" Chu Thiên hào hứng nói. "Chúng ta đã thu hút được hơn ba mươi học giả có tài, từ những người tinh thông kinh sử đến những bậc thầy về thiên văn, địa lý, thậm chí cả y thuật và nông nghiệp. Và số lượng học sinh đăng ký ngày càng tăng, không chỉ là con em dân bản địa mà còn có rất nhiều trẻ nhỏ từ những vùng loạn lạc được cha mẹ gửi gắm đến. Họ đều khao khát một nơi để yên tâm học tập và cống hiến, nơi tri thức không bị vùi dập bởi chiến tranh. Nhiều người trong số họ còn mang theo những bản thảo quý hiếm, những kiến thức mà tưởng chừng đã thất truyền giữa thời loạn."

Chu Thiên hướng dẫn Lâm Dịch tham quan các phòng ban. Trong một phòng nghiên cứu rộng rãi, một nhóm học giả đang cúi mình trên những bản đồ, cố gắng phác thảo lại địa lý của Đại Hạ sau những biến động chiến tranh, tiếng bút lông sột soạt trên giấy vang lên đều đặn. Trong một căn phòng khác, một vị học giả già đang say sưa giảng giải về các loại thảo dược, xung quanh ông là những học trò chăm chú ghi chép.

Một học giả trung niên, dáng người hơi gầy, vẻ mặt khắc khổ nhưng ánh mắt sáng ngời, đang ngồi đọc sách ở góc thư viện. Khi thấy Lâm Dịch, ông ta vội vàng đứng dậy, cung kính cúi chào, giọng nói xúc động. "Lâm đại nhân đã tạo ra một nơi mà tri thức được tôn trọng, người tài được trọng dụng. Tiểu nhân từng lang bạt khắp nơi, chứng kiến sách vở bị đốt, học giả bị giết hại, tưởng chừng đạo học đã tận diệt. Nhưng ở đây, ngài đã thắp lên một ngọn đèn, một ngọn lửa soi sáng giữa đêm tối loạn lạc này. Đây chính là hy vọng của nền văn minh Đại Hạ!"

Lâm Dịch nhìn vị học giả, ánh mắt hắn thoáng hiện lên vẻ đồng cảm. Hắn biết, tri thức là vũ khí mạnh nhất, không phải để chinh phạt, mà để khai sáng và kiến tạo. "Tri thức là cội nguồn của sự phát triển bền vững. Ta mong rằng mọi người, không phân biệt giàu nghèo, thân phận, đều có cơ hội tiếp cận tri thức. Hãy tổ chức các buổi học miễn phí cho dân thường, và khuyến khích họ đến đọc sách ở thư viện. Sách vở không nên là thứ chỉ dành cho tầng lớp quý tộc." Hắn nói, giọng điệu trầm ấm nhưng đầy kiên quyết.

Chu Thiên gật đầu lia lịa. "Vâng, Chủ công! Chúng ta đã bắt đầu triển khai các lớp học chữ cho người dân lao động vào buổi tối, và phản hồi rất tích cực. Nhiều người lớn tuổi dù chưa từng cầm bút cũng rất hăng hái học. Thậm chí, chúng tôi còn đang biên soạn một bộ sách giáo khoa sơ cấp, đơn giản hóa các kiến thức cơ bản để ai cũng có thể tiếp cận được."

Lâm Dịch lắng nghe Chu Thiên báo cáo, dừng lại quan sát các học giả đang làm việc, trao đổi ngắn với một vài người, ánh mắt lộ vẻ hài lòng và một chút tự hào. Hắn thấy một cô bé nông dân gầy gò, đôi tay còn lem luốc bùn đất, đang chăm chú đọc một cuốn sách về kỹ thuật trồng trọt. Hắn thấy một cựu quan lại, tóc bạc phơ, đang say sưa nghiên cứu một bản đồ cổ. "Đây chính là điều mình muốn," hắn thầm nghĩ. "Không phải những đế chế hùng mạnh, không phải những cuộc chinh phạt vĩ đại, mà là những tia sáng tri thức, những hạt giống hy vọng được gieo mầm trong lòng người. Một ngày nào đó, những hạt giống này sẽ đâm chồi nảy lộc, tạo nên một nền văn minh mới, bền vững hơn, tốt đẹp hơn."

Hắn cảm nhận được sự tĩnh lặng và se lạnh của không khí trong thư viện, đối lập với sự náo nhiệt của khu chợ ban sáng. Nơi đây, thời gian dường như trôi chậm lại, chỉ có tiếng tư duy và tiếng những trang sách lật giở. Hắn tin rằng, sự hội tụ của các học giả và trí thức này có thể dẫn đến những phát minh, những cải cách bất ngờ, thậm chí là sự khám phá ra những bí mật cổ xưa của thế giới, điều mà hắn vẫn luôn tò mò từ khi xuyên không đến đây. Nhưng đồng thời, sự tập trung tri thức này cũng có thể thu hút sự chú ý của các thế lực tu hành hoặc những người tìm kiếm tri thức cấm kỵ, điều mà hắn phải luôn cảnh giác. Lâm Dịch biết, việc xây dựng một nền móng vững chắc không chỉ là về kinh tế và an ninh, mà còn là về tri thức. Tri thức là ngọn nguồn của sức mạnh, là chìa khóa để thay đổi và bảo vệ những gì anh trân trọng.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm một màu vàng cam lên những mái nhà, những con đường đất và dòng sông lấp lánh. Ánh sáng cuối ngày hắt vào phòng làm việc của Lâm Dịch, tạo nên những vệt sáng dài trên sàn gỗ và chồng báo cáo. Căn phòng yên tĩnh, chỉ có tiếng gió lùa qua cửa sổ và tiếng bút lông sột soạt trên giấy khi Lâm Dịch đang xem xét các báo cáo cuối ngày từ Tô Mẫn và Chu Thiên. Mùi giấy, mực, gỗ trầm, đôi khi thoang thoảng hương hoa từ bên ngoài cửa sổ, tất cả tạo nên một bầu không khí tập trung, nhưng cũng mang một chút áp lực của trách nhiệm và sự cô độc của người đứng đầu.

Thân hình gầy gò của Lâm Dịch hơi nghiêng về phía trước, đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt nhanh qua từng dòng chữ. Báo cáo của Tô Mẫn chi tiết về doanh thu, các mặt hàng chủ lực, các thương đoàn mới đến và những đề xuất mở rộng thương mại. Báo cáo của Chu Thiên thì nói về số lượng học giả, học sinh, tiến độ biên soạn sách và các phát kiến sơ khai trong nông nghiệp. Cả hai đều cho thấy một tốc độ phát triển đáng kinh ngạc, vượt xa mọi dự đoán ban đầu của hắn. Vùng đất nhỏ bé, từng bị bỏ quên ở biên thùy, giờ đây đang trở thành một trung tâm giao thương và tri thức thực sự, một viên ngọc sáng giữa biển đêm loạn lạc.

Hắn đọc xong, đặt hai bản báo cáo sang một bên, sau đó cầm lên một bức thư vừa được chuyển đến từ một thế lực láng giềng mới nổi. Bức thư mang nội dung xã giao, nhưng ẩn ý thăm dò và thậm chí là ngưỡng mộ sự phát triển của vùng đất hắn. Lâm Dịch trầm ngâm suy nghĩ. Sự thịnh vượng nhanh chóng này, dù là điều hắn mong muốn, lại mang theo những thách thức mới. Nó thu hút sự chú ý, và sự chú ý luôn đi kèm với lòng tham, sự đố kỵ và những âm mưu ẩn giấu.

Hắn đặt bức thư xuống, cây bút lông trên tay hắn dừng lại trên một điểm trên bản đồ vùng đất, nơi các tuyến đường thương mại mới đang được hình thành, nối liền với các vùng đất khác. "Một ốc đảo bình yên có thể tồn tại khi nó đủ mạnh để bảo vệ chính mình, hoặc đủ nhỏ để không bị chú ý," hắn thầm nhủ. "Nhưng giờ đây, chúng ta không còn nhỏ nữa."

Một tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên. "Vào đi," Lâm Dịch nói, ánh mắt vẫn hướng về tấm bản đồ.

Tô Mẫn bước vào, dáng người thanh tú, gương mặt thông minh của nàng giờ đây mang một vẻ nghiêm trọng hơn thường lệ. Nàng vẫn mặc trang phục nhã nhặn, gọn gàng, nhưng có vẻ như đã trải qua một ngày làm việc đầy căng thẳng. "Chủ công," nàng nói, giọng điệu dứt khoát. "Có một việc quan trọng cần bẩm báo."

Lâm Dịch quay lại, ánh mắt sắc bén nhìn nàng. "Nói đi."

"Một phái đoàn lớn của Thiên Phong Thương Hội đã đến, do Trương Quản Sự đích thân dẫn đầu. Họ muốn thảo luận về việc mở một chi nhánh lớn tại đây và đề xuất các thỏa thuận hợp tác lâu dài, thậm chí là độc quyền về một số mặt hàng." Tô Mẫn trình bày, giọng nàng không giấu được chút lo lắng. "Họ đưa ra những điều khoản rất hấp dẫn, nhưng cũng rất ràng buộc."

Thiên Phong Thương Hội. Cái tên này đã không còn xa lạ. Đó là một trong những thương hội lớn nhất, có thế lực nhất trên Đại Hạ, vươn vòi bạch tuộc ra khắp các châu lục. Việc họ đích thân cử người đến đây, không chỉ là một tín hiệu tốt về sự công nhận, mà còn là một dấu hiệu của áp lực. Lâm Dịch đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài. Ánh đèn lồng đã bắt đầu thắp sáng khắp nơi, những đốm sáng nhỏ li ti trải dài đến tận chân trời, như những vì sao rơi xuống mặt đất. Vùng đất của hắn, giờ đây, thật sự đã bừng sáng.

"Độc quyền sao?" Lâm Dịch lẩm bẩm, giọng điệu trầm tư. Hắn biết, một thỏa thuận độc quyền có thể mang lại lợi ích khổng lồ, nhưng cũng có thể biến vùng đất của hắn thành một con rối trong tay Thiên Phong Thương Hội, mất đi sự độc lập mà hắn đã dày công xây dựng.

Hắn quay lại, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Tô Mẫn. "Thế nào, cô nghĩ sao về đề xuất này?"

Tô Mẫn trầm ngâm một lát. "Chủ công, Thiên Phong Thương Hội có mạng lưới rộng lớn, nguồn lực dồi dào. Hợp tác với họ có thể giúp chúng ta đẩy nhanh tốc độ phát triển lên gấp nhiều lần. Tuy nhiên, như ngài đã nói, họ luôn tìm kiếm lợi ích tối đa, và việc ràng buộc độc quyền sẽ khiến chúng ta mất đi quyền chủ động. Lợi ích từ thương mại là rất lớn, nhưng chúng ta cũng không thể để mình bị phụ thuộc quá nhiều."

Lâm Dịch gật đầu. Đó chính là xung đột nội tâm mà hắn đang phải đối mặt. Giữa việc tiếp tục phát triển và mở rộng ảnh hưởng của vùng đất để đảm bảo sự ổn định, với mong muốn giữ cho vùng đất của mình tránh xa khỏi vòng xoáy quyền lực và tranh giành thiên hạ. Sự thịnh vượng mang lại sự chú ý, và sự chú ý có thể dẫn đến những áp lực mới, đe dọa sự bình yên mà hắn hằng mong muốn.

"Cứ tiếp đón họ chu đáo," Lâm Dịch ra chỉ thị một cách dứt khoát. "Nhưng không vội vàng chấp thuận bất cứ điều khoản nào. Đặc biệt là về việc độc quyền. Cô hãy tìm hiểu kỹ về ý đồ thực sự của họ, và chuẩn bị một danh sách các điều khoản đối ứng. Chúng ta cần lợi ích, nhưng chúng ta cần sự độc lập hơn."

"Vâng, Chủ công." Tô Mẫn đáp, ánh mắt nàng ánh lên sự hiểu biết và quyết tâm.

Lâm Dịch lại nhìn ra ngoài cửa sổ. Những ngôi sao đã lấp lánh trên bầu trời đen nhung, và ánh trăng bắt đầu chiếu sáng. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu của những thách thức mới. Sự thịnh vượng đã mang lại sự sống, nhưng cũng đặt ra một bài toán khó. Liệu hắn có thể giữ vững "ốc đảo bình yên" này giữa một thế giới đang loạn lạc, hay sẽ bị cuốn vào vòng xoáy của quyền lực và tranh giành? Hắn không trở thành hoàng đế hay tiên nhân, nhưng gánh nặng trên vai hắn giờ đây không hề nhỏ. Hắn sẽ phải sử dụng tri thức, mưu lược và khả năng tổ chức của mình để bảo vệ những gì hắn đã tạo dựng, để đảm bảo rằng triết lý "bình yên là đích đến" sẽ không chỉ là một giấc mơ hão huyền.

"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nhắc nhở chính mình. "Và sự bình yên cũng không tự nhiên mà có. Nó phải được đấu tranh, được bảo vệ từng ngày." Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của đêm, của sự sống đang trỗi dậy, và cả mùi của những thách thức đang chờ đợi phía trước. Con đường phía trước còn dài, nhưng hắn sẽ không lùi bước.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free