Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 978: Củng Cố Nền Móng: Trật Tự Mới Giữa Loạn Ly

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía tây, nhưng ánh sáng ấm áp kia dường như không đủ xua đi cái se lạnh thường trực của vùng biên ải. Tại căn phòng được trưng dụng làm văn phòng tạm thời, ánh nến lung linh hắt bóng ba người lên vách tường đất nện. Trên bàn là một tấm bản đồ lớn đã cũ mèm, những nét mực mới được thêm vào chi chít, đánh dấu những khu vực vừa được tái thiết, những tuyến đường giao thương mới mở, và cả những điểm yếu cần củng cố trong cấu trúc hành chính non trẻ của vùng đất.

Lâm Dịch, với vẻ mặt trầm tư thường thấy, đưa tay chỉ vào một khu vực trên bản đồ. Hắn không còn vẻ mệt mỏi như những ngày đầu tái thiết, thay vào đó là một sự quyết đoán, một ngọn lửa kiên định cháy âm ỉ trong đôi mắt sâu thẳm. "Mục tiêu của chúng ta không phải là xây dựng một bộ máy cồng kềnh, mà là một hệ thống tinh gọn, minh bạch, để người dân cảm thấy được bảo vệ và tin tưởng vào trật tự mới." Giọng hắn trầm, chậm rãi, nhưng mỗi lời nói đều mang sức nặng của sự suy tính kỹ lưỡng. Hắn biết, trong cái thế giới cũ kỹ này, một bộ máy nhà nước cồng kềnh thường đi kèm với tham nhũng và cửa quyền, bóc lột sức dân. Điều đó, hắn không thể chấp nhận. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và hắn sẽ dùng nó để kiến tạo một trật tự khác.

Chu Thiên, với dáng người thư sinh và chòm râu dài, tay vuốt ve tập giấy ghi chép, gương mặt hiện rõ vẻ tâm đắc. "Lâm huynh nói rất đúng. Theo những gì tôi nghiên cứu về các triều đại thịnh vượng trong lịch sử, việc phân quyền rõ ràng, quy định trách nhiệm cụ thể và lập ra các quy tắc minh bạch là tối quan trọng. Hơn nữa, những ý tưởng về 'công bộc' và 'dân chủ' mà huynh từng đề cập, dù có vẻ khác lạ, nhưng lại có lý lẽ riêng. Khi người dân thấy rằng họ có tiếng nói, rằng chính quyền phục vụ họ, họ sẽ dốc lòng xây dựng." Chu Thiên hào hứng trình bày, đôi mắt lấp lánh sau cặp kính thô sơ. Ông đã dành nhiều đêm liền để nghiền ngẫm những khái niệm mà Lâm Dịch thỉnh thoảng buột miệng nói ra, kết hợp chúng với những kiến thức kinh điển mà ông đã học được. Ông nhận ra, nhiều điều Lâm Dịch nói, tuy không có trong sách vở Đại Hạ, nhưng lại là chìa khóa để giải quyết những vấn đề bế tắc mà vương triều này đang mắc phải.

Tô Mẫn, người luôn tỏ ra nghiêm túc và hiệu quả trong công việc, gật đầu đồng tình. Nàng lật mở cuốn sổ ghi chép, bút lông sột soạt lướt trên giấy, ghi lại những điểm chính. "Việc thu thuế cần phải hợp lý, vừa đủ để duy trì hoạt động, vừa không làm cạn kiệt sức dân. Đồng thời, cần có cơ chế giám sát để tránh tham nhũng." Nàng ngừng một chút, ngẩng đầu nhìn Lâm Dịch. "Mức thuế hiện tại đã được tính toán kỹ lưỡng, giảm nhẹ hơn so với trước kia để khuyến khích sản xuất và thu hút dân cư trở về. Tuy nhiên, chúng ta cần một ban giám sát độc lập, không bị ràng buộc bởi các chức vụ hành chính khác, để đảm bảo sự công bằng và minh bạch. Điều này sẽ củng cố lòng tin của dân chúng, thứ mà chúng ta đang rất cần."

Lâm Dịch gật đầu. "Đó là điều ta đang nghĩ tới. Một cơ quan giám sát, không chỉ về thuế mà còn về toàn bộ hoạt động của chính quyền, từ cấp thôn cho đến cấp cao nhất. Chúng ta cần những người chính trực, không vụ lợi, và quan trọng nhất là phải có quyền lực thực sự để chất vấn và xử lý sai phạm." Hắn đưa tay phác thảo sơ đồ tổ chức trên một tờ giấy trắng. Những nét vẽ nhanh gọn, dứt khoát. Hắn hình dung ra một bộ máy gọn nhẹ, nhưng mỗi bánh răng đều ăn khớp và vận hành trơn tru. "Về nhân sự, chúng ta phải chọn lọc kỹ càng, ưu tiên những người có năng lực và đạo đức, không phân biệt xuất thân. Chu Thiên, ngài hãy giúp ta soạn thảo một bộ quy tắc ứng xử, một 'hiến pháp' sơ khai cho các quan chức. Tô Mẫn, nàng hãy lập danh sách những người có khả năng đảm nhiệm vai trò trong ban giám sát. Ta muốn một hệ thống mà mỗi người dân đều có thể hiểu rõ quyền và nghĩa vụ của mình, và biết phải tìm đến ai khi gặp bất công."

Bên ngoài, gió đêm bắt đầu rít qua khe cửa, mang theo hơi lạnh từ những cánh đồng hoang vu. Mùi mực và giấy cũ quyện vào nhau, tạo nên một không khí đặc trưng của những buổi làm việc căng thẳng nhưng đầy ý nghĩa. Lâm Dịch cảm thấy mệt mỏi, nhưng không phải là một sự mệt mỏi vô vọng. Đó là sự mệt mỏi của một người đang kiến tạo, đang xây dựng từng viên gạch cho một tương lai mà hắn tin là tốt đẹp hơn. Hắn biết, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn bền vững, một vùng đất cần có trật tự, công bằng và sự tin tưởng. Hắn đang cố gắng gieo những hạt giống của một xã hội hiện đại vào mảnh đất cổ đại này, từng chút một, cẩn trọng nhưng kiên định. Hắn tin rằng, sự thay đổi phải bắt đầu từ những điều nhỏ nhất, từ cách quản lý một ngôi làng, thu một khoản thuế, cho đến cách đối xử với mỗi người dân. Những ý tưởng về “tam quyền phân lập” hay “công chức phục vụ nhân dân” có thể quá xa vời, nhưng nguyên lý cốt lõi của chúng – minh bạch, hiệu quả, và công bằng – thì không. Đó là thứ hắn muốn gầy dựng. Hắn nhấp một ngụm trà nguội, vị chát đọng lại nơi đầu lưỡi, như nhắc nhở hắn về những gian nan phía trước. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và hắn phải tự tay tạo ra nó.

***

Tại một bãi đất trống rộng lớn gần Đồn Gác Biên Giới, buổi chiều đang dần ngả về cuối. Ánh mặt trời vàng óng như mật ong trải dài trên những tháp canh đá xám, phủ lên doanh trại và những thân hình đang miệt mài luyện tập một vệt sáng rực rỡ. Tuy nhiên, bầu không khí ở đây không hề lãng mạn, mà tràn đầy sự căng thẳng, kỷ luật và cảnh giác. Tiếng lính tuần tra hô vang khẩu hiệu, tiếng vũ khí va chạm lanh canh, tiếng gió rít qua những khe tường đá, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng của sự kiên cường. Mùi bụi đất, mồ hôi và kim loại phảng phất trong không khí, thi thoảng lẫn vào đó là mùi khói bếp từ khu nấu ăn của binh lính.

Lâm Dịch đứng trên một gò đất cao, ánh mắt sắc bén quét qua từng người lính đang luyện tập bên dưới. Hắn không nói nhiều, chỉ lặng lẽ quan sát, nhưng mỗi ánh nhìn của hắn đều mang theo sự đánh giá kỹ lưỡng và sâu sắc. Bên cạnh hắn là Lý Hổ, thân hình vạm vỡ, cao lớn, vẻ mặt hung dữ nhưng tràn đầy nhiệt huyết. Lý Hổ nhiệt tình thị phạm một số động tác chiến đấu cơ bản, hướng dẫn binh lính cách sử dụng đao, giáo một cách hiệu quả nhất trong tình huống thực chiến. Mồ hôi vã ra trên trán hắn, nhưng ánh mắt kiên định không hề lay chuyển. "Huynh đệ, binh lính của chúng ta đều là dân thường, nhưng ý chí không thua kém ai. Chúng ta sẽ biến họ thành những bức tường thép bảo vệ gia đình và làng xóm!" Lý Hổ nói, giọng hắn khàn đặc vì hò hét, nhưng chất chứa niềm tự hào. Hắn tin vào những người lính của mình, tin vào sức mạnh của tinh thần đoàn kết.

Binh trưởng Triệu, với dáng người rắn rỏi và khuôn mặt sạm nắng, đứng cách đó không xa, liên tục đưa ra những lời chỉ dẫn cụ thể về chiến thuật. Ông đã từng là một cựu binh dày dạn kinh nghiệm, nay lại tìm thấy nhiệt huyết khi được Lâm Dịch trọng dụng. "Với địa hình hiểm trở của vùng này, việc huấn luyện mai phục, đánh du kích sẽ hiệu quả hơn là đối đầu trực diện. Quan trọng là tinh thần và sự phối hợp." Ông nói, giọng trầm và dứt khoát, chỉ tay vào một khu rừng rậm rạp phía xa. "Chúng ta không có quân số đông đảo, cũng không có trang bị hạng nặng như những quân đoàn chính quy. Vậy nên, sự linh hoạt, khả năng ẩn mình và đánh bất ngờ là chìa khóa. Mỗi người lính phải hiểu rõ địa hình, biết cách tận dụng từng tảng đá, từng bụi cây để làm lợi thế."

Lâm Dịch gật đầu tán thành. Hắn đã từng nghĩ về điều này rất nhiều. Một đội quân tinh nhuệ không nhất thiết phải đông đảo, mà phải hiệu quả. Trong thế giới hiện đại, các l��c lượng đặc nhiệm thường chỉ có số lượng nhỏ nhưng khả năng tác chiến lại cực kỳ cao. "Binh trưởng Triệu nói đúng. Lực lượng phòng vệ của chúng ta không phải để đi chinh phạt, mà là để bảo vệ. Do đó, kỹ năng phòng thủ, khả năng ứng phó với các cuộc tấn công bất ngờ, và đặc biệt là sự hiểu biết về địa bàn là tối quan trọng. Lý Hổ, ta muốn ngươi tập trung vào việc rèn luyện sức bền và ý chí cho binh lính. Binh trưởng Triệu sẽ phụ trách các kỹ năng tác chiến và chiến thuật. Ta cũng muốn các ngươi tổ chức thêm các buổi huấn luyện về kỹ năng sinh tồn trong rừng, cách tìm kiếm thức ăn, nước uống, và sơ cứu vết thương. Một người lính không chỉ cần biết đánh trận, mà còn phải biết tự bảo vệ mình trong mọi hoàn cảnh." Lâm Dịch đưa ra góp ý, những suy nghĩ của hắn đã được đúc kết từ rất nhiều tài liệu quân sự hiện đại mà hắn đã đọc qua.

Lý Hổ và Binh trưởng Triệu chăm chú lắng nghe, gật đầu liên tục. Họ nhận thấy ở Lâm Dịch một tầm nhìn khác biệt, không chỉ đơn thuần là huấn luyện binh lính theo lối mòn. Hắn không chỉ muốn những người lính mạnh mẽ về thể chất, mà còn phải sắc bén về trí tuệ, linh hoạt trong tư duy. Lý Hổ hào hứng nói: "Huynh đệ yên tâm, ta sẽ đốc thúc binh lính luyện tập không ngừng nghỉ. Mỗi người lính của chúng ta sẽ là một con hổ nơi biên cương, sẵn sàng xé xác kẻ thù!" Binh trưởng Triệu bổ sung: "Ta sẽ đích thân hướng dẫn các bài tập về trinh sát, mai phục và đánh úp. Chúng ta sẽ biến những con đường mòn, những khe núi hiểm trở thành bẫy rập chết người cho bất kỳ kẻ nào dám xâm phạm."

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. Hắn biết, để lực lượng này thực sự trở thành "bức tường thép", cần nhiều hơn là chỉ huấn luyện. Cần sự tin tưởng, sự gắn kết, và một mục tiêu chung. Hắn nhìn những người lính trẻ tuổi, phần lớn là những nông dân, thợ săn, những người đã từng bị chiến tranh giày xéo, nay lại khoác lên mình bộ quân phục đơn giản. Họ không phải những cỗ máy giết chóc, mà là những người đang chiến đấu vì gia đình, vì quê hương, vì một cuộc sống bình yên mà Lâm Dịch đang cố gắng xây dựng. Đó là động lực mạnh mẽ nhất. Hắn nhớ lại câu nói: "Tri thức là vũ khí mạnh nhất." Nhưng trong quân sự, ý chí và tinh thần cũng quan trọng không kém. Hắn phải làm sao để gieo vào lòng họ niềm tin vào vùng đất này, vào tương lai mà họ đang chung tay kiến tạo. Hắn cảm thấy một áp lực nặng nề đè lên vai, nhưng đồng thời cũng là một động lực mạnh mẽ. Sinh tồn không chỉ là cá nhân, mà là sự sinh tồn của cả một cộng đồng.

***

Khi ánh tà dương cuối cùng đã khuất hẳn sau rặng núi phía tây, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, Lâm Dịch đi dạo một mình qua các con đường làng. Không khí mát mẻ, dễ chịu sau một ngày dài làm việc. Ánh đèn dầu vàng vọt hắt ra từ các căn nhà, tiếng trẻ con chơi đùa đâu đó, tiếng gà gáy thưa thớt, tiếng động vật xa xăm từ những khu rừng bao quanh, và tiếng trò chuyện râm ran của dân làng tạo nên một bức tranh bình yên đến lạ. Bầu không khí bình dị, mộc mạc và gắn bó đã bắt đầu quay trở lại, dù vẫn còn chút cảnh giác với những người lạ mặt thỉnh thoảng xuất hiện. Lâm Dịch tận hưởng cái mùi khói gỗ, mùi thức ăn đang nấu và mùi đất ẩm quyện vào nhau, cảm giác thân thuộc như đã gắn bó từ rất lâu.

Hắn đi qua một căn nhà nhỏ được trưng dụng làm văn phòng thôn. Bên trong, ánh đèn dầu ấm áp chiếu rọi lên Trần Nhị Cẩu, người đang hăng hái hướng dẫn một nhóm dân làng ghi chép sổ sách mới. Trần Nhị Cẩu, với gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng và nhanh nhẹn, vẫn luôn giữ vẻ nhiệt tình và tự hào về vai trò của mình. "Mọi người cứ yên tâm ghi lại, có gì không hiểu cứ hỏi. Đây là để bảo vệ quyền lợi của chính chúng ta đấy! Từ nay, mỗi nhà đều có sổ sách rõ ràng, từ ruộng đất cho đến lương thực. Không ai có thể gian lận hay bắt nạt chúng ta được nữa!" Giọng anh ta vang lên đầy tự tin. Một vài người dân ban đầu còn e dè, nhưng sau khi được Trần Nhị Cẩu giải thích cặn kẽ, họ dần tỏ ra hiểu chuyện và bắt đầu ghi chép một cách cẩn thận. Lâm Dịch thấy một bà lão run rẩy cầm bút, được một cô gái trẻ bên cạnh kiên nhẫn chỉ dẫn. Nụ cười nhẹ nở trên môi Lâm Dịch.

Đi xa hơn một chút, hắn bắt gặp một nhóm người lính phòng vệ trẻ tuổi đang tuần tra. Họ mặc trên mình bộ y phục đồng phục đơn giản nhưng gọn gàng, tay cầm vũ khí, ánh mắt cảnh giác quét qua từng ngóc ngách. Họ không còn vẻ bỡ ngỡ, rụt rè như những ngày đầu, thay vào đó là sự tự tin và ý thức về trách nhiệm. Khi thấy Lâm Dịch, họ dừng lại, đứng nghiêm chào hỏi với sự tôn kính. Lâm Dịch gật đầu đáp lại, ánh mắt hắn lướt qua những gương mặt non trẻ nhưng đầy kiên cường. Hắn biết, những người lính này chính là lá chắn, là những người bảo vệ cho sự bình yên mà hắn đang cố gắng xây dựng.

Hắn tiếp tục bước đi, những suy tư cứ thế lấp đầy tâm trí. Sự ổn định này không đến từ quyền lực tuyệt đối, mà từ lòng tin và sự hợp tác của mỗi cá nhân. Đây mới là nền tảng vững chắc nhất. Hắn từng mơ ước về một cuộc sống bình dị, không tranh đấu, không quyền lực, nhưng số phận lại đẩy hắn vào vị trí của một người kiến tạo. Hắn không trở thành hoàng đế hay tiên nhân, nhưng hắn đang xây dựng một "vương quốc" nhỏ của riêng mình, nơi những giá trị mà hắn trân trọng được bảo vệ và phát triển.

Nhìn những gương mặt dân chúng, dù vẫn còn hằn lên dấu vết của gian khổ và đói nghèo, nhưng đã có nụ cười trên môi, ánh mắt đã bớt đi vẻ hoang mang, sợ hãi. Họ đã tin tưởng vào trật tự mới, vào những chính sách mới mà Lâm Dịch và cộng sự đang từng bước triển khai. Hắn biết, con đường phía trước còn dài, còn vô vàn khó khăn, những nguy cơ từ bên ngoài vẫn luôn rình rập, và sự hoài nghi vẫn có thể bùng phát trở lại bất cứ lúc nào. Nhưng khi nhìn thấy những tia hy vọng le lói này, hắn tin rằng mình đã đi đúng hướng. Hắn không mơ làm vĩ nhân, chỉ mong có thể kiến tạo một cuộc sống bình yên, có ý nghĩa cho những người anh thương yêu và cho cộng đồng đã tin tưởng anh.

Đêm dần về khuya, những ngôi sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đen nhung. Lâm Dịch đứng bên bờ sông nhỏ, nhìn dòng nước trôi lững lờ. Hắn cảm thấy một sự mãn nguyện sâu sắc, một niềm vui lặng lẽ mà hắn chưa từng trải qua. Đó không phải là niềm vui của sự chiến thắng oanh liệt, mà là niềm vui của sự kiến tạo, của việc nhìn thấy những hạt giống hy vọng nảy mầm trên mảnh đất khô cằn. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu, nhưng một khởi đầu v��ng chắc. Dù thế giới ngoài kia có loạn lạc đến đâu, thì vùng đất này, với những con người này, sẽ là một ốc đảo bình yên, một minh chứng sống động cho triết lý "bình yên là đích đến". Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất, mùi sông nước, mùi của sự sống đang trỗi dậy. Một lần nữa, hắn tự nhủ, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và hắn sẽ làm mọi cách để bảo vệ sự sinh tồn này, không chỉ cho riêng mình, mà cho tất cả những người đã đặt niềm tin vào hắn.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free