Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 977: Chính Sách Tân Sinh: Khơi Dậy Đất Trống

Ánh hoàng hôn vàng cam cuối cùng của Thôn Làng Sơn Cước đã nhường chỗ cho bóng đêm mịt mùng, mang theo cái lạnh se sắt đặc trưng của vùng biên ải. Lâm Dịch đứng đó, giữa những ngôi nhà đổ nát và ánh mắt mệt mỏi của dân làng, cảm nhận rõ rệt gánh nặng của niềm tin mong manh đang đè lên đôi vai mình. Anh biết, những lời hứa hẹn về lương thực, về hạt giống, về vật liệu xây dựng, chỉ là liều thuốc an thần tạm thời. Con đường phía trước không phải là một cuộc chạy nước rút để giành lấy thắng lợi, mà là một cuộc marathon gian khổ, đòi hỏi sự kiên trì và sáng tạo không ngừng. Anh phải đối mặt với những thách thức về nguồn lực, về lòng tin, và cả những nguy cơ tiềm ẩn từ các thế lực nhỏ lẻ còn sót lại hoặc bọn cướp bóc lợi dụng tình hình hỗn loạn để quấy phá.

Anh biết, việc tái thiết sẽ là một quá trình lâu dài và gian khổ, đòi hỏi sự kiên trì và sáng tạo không ngừng từ anh và đội ngũ của mình. Sự phụ thuộc vào nguồn lực bên ngoài, thông qua Tô Mẫn và Thiên Phong Thương Hội, sẽ là một yếu tố quan trọng, mở ra những tương tác mới với các thế lực kinh tế. Và lòng tin của dân chúng, dù đang mong manh, sẽ là nền tảng cho sự ổn định lâu dài. Việc củng cố lòng tin này sẽ là một trong những nhiệm vụ trọng tâm của anh trong những ngày tới. Khi ánh hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả Thôn Làng Sơn Cước, Lâm Dịch quay trở về khu vực trung tâm. Anh vẫn cảm thấy mệt mỏi, không chỉ về thể xác mà còn về tinh thần. Nhưng trong sâu th��m trái tim, anh biết mình phải kiên cường. Anh phải giữ vững niềm tin vào con đường bình yên mà anh đã chọn, và đấu tranh với chính mình để không để nỗi lo lắng lấn át sự quyết đoán. Anh sẽ không ngừng học hỏi, không ngừng thích nghi, để đảm bảo rằng bình yên mà anh đã vất vả giành lấy sẽ không bao giờ bị phá vỡ. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," anh tự nhủ, "và giờ đây, nó là sự sinh tồn của cả một cộng đồng, của một tương lai." Con đường phía trước còn dài, nhưng anh đã sẵn sàng.

***

Bình minh hé rạng, xua đi màn sương giá lạnh còn đọng trên những ngọn cỏ úa tàn. Những tia nắng đầu tiên len lỏi qua không gian bao la của Cánh Đồng Bất Tận, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền trời trong xanh không một gợn mây. Không khí trong lành, mát rượi, mang theo mùi đất ẩm, mùi cỏ dại còn vương sương đêm và cả mùi của những bông hoa dại li ti vừa hé nở. Tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây xa xa, tiếng côn trùng vo ve trên những luống đất mới cày xới, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng dịu nhẹ của sự sống đang trỗi dậy.

Lâm Dịch đứng trên một gò đất cao, nơi gió thổi lồng lộng, làm tóc anh khẽ bay bay. Thân hình gầy gò của anh như hòa vào bức tranh rộng lớn của đất trời, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên một tia nhìn sắc bén, quét qua từng thước đất bên dưới. Nơi này, chỉ vài tháng trước còn là bãi chiến trường hoang tàn, ngập tràn mùi máu và sự chết chóc, ruộng đồng bỏ hoang cỏ dại mọc lút đầu người. Giờ đây, những luống đất đen màu mỡ đã được cày xới ngay ngắn, và trên đó, những mầm lúa non xanh mơn mởn, yếu ớt nhưng đầy sức sống, đang vươn mình đón ánh nắng ban mai. Chúng giống như những đứa trẻ sơ sinh, cần được che chở, nuôi dưỡng để lớn lên, để mang lại sự sống cho cả một cộng đồng. Anh cúi xuống, chạm nhẹ đầu ngón tay vào một mầm lúa, cảm nhận sự mềm mại, mát lạnh của nó, và một niềm hy vọng mong manh cũng trỗi dậy trong lòng anh.

"Đại ca, theo phương pháp của ngài, năng suất hứa hẹn sẽ cao hơn nhiều. Dân làng ai cũng phấn khởi!"

Giọng nói hăng hái của Trần Nhị Cẩu vang lên từ bên dưới. Anh ta đang đứng giữa một nhóm dân làng, tay cầm một cây cuốc cải tiến do Lâm Dịch phác thảo, miệng không ngừng hướng dẫn. Nhị Cẩu, với gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng ngời, luôn là người đầu tiên tiếp thu và hăng hái thực hiện mọi ý tưởng của Lâm Dịch. Anh ta giải thích cách cuốc đất sâu hơn, cách vun luống để giữ nước tốt hơn, cách bón phân tự nhiên từ tro bếp và phân gia súc – những kiến thức cơ bản mà Lâm Dịch đã truyền dạy, dựa trên những gì anh từng đọc được về nông nghiệp hiện đại. Những người dân làng, đa phần là những lão nông cả đời quen với cách làm cũ, ban đầu còn bán tín bán nghi. Nhưng khi tận mắt thấy sự khác biệt của những luống đất được xử lý theo phương pháp mới, cùng với lời cam kết về lương thực và hạt giống, sự hăng hái của họ cũng dần được khơi dậy. Mùi mồ hôi trộn lẫn mùi đất tươi, tiếng cuốc đất đều đặn, tiếng trò chuyện râm ran, tất cả tạo nên một khung cảnh lao động đầy sức sống.

Xa hơn một chút, về phía rìa cánh đồng, Lý Hổ cùng đội tuần tra của mình đang lặng lẽ di chuyển. Thân hình vạm vỡ, khuôn mặt hung dữ với vết sẹo nhỏ trên lông mày của hắn luôn tạo cảm giác trấn an cho người dân và cảnh báo cho những kẻ có ý đồ xấu. Hắn không nói nhiều, nhưng sự hiện diện của hắn là minh chứng cho sự an toàn mà Lâm Dịch đã hứa.

"Chúng ta đã bố trí thêm chốt canh gác ở rìa phía Tây, đảm bảo không có kẻ phá hoại nào bén mảng." Lý Hổ cất giọng trầm đục, từng lời như được nén lại. Hắn vừa đi tuần về, báo cáo lại tình hình. Ánh mắt hắn sắc như dao, quét một lượt qua cánh đồng rộng lớn. Hắn hiểu rõ tầm quan trọng của việc bảo vệ mùa màng trong thời buổi loạn lạc này.

Lâm Dịch gật đầu. "Đừng lơ là, mùa màng là huyết mạch của chúng ta lúc này. Hãy đảm bảo mọi người đều được hướng dẫn kỹ càng. Đồng thời, kiểm tra kỹ lưỡng các kênh dẫn nước, mùa khô đang đến gần, chúng ta không thể để thiếu nước." Anh quay sang nhìn Trần Nhị Cẩu đang hăng say làm việc. "Trần Nhị Cẩu, nhớ rằng không chỉ là cuốc đất, mà còn là việc quan sát cây trồng, xem chúng có bị sâu bệnh không. Ta sẽ dạy ngươi cách làm thuốc trừ sâu đơn giản từ lá cây và tro. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, ngay cả trong nông nghiệp."

Lâm Dịch thở dài một hơi, mùi đất và mùi mồ hôi quyện vào nhau, mang đến một cảm giác vừa chân thật vừa nặng trĩu. Anh nhớ lại những ngày ở thế giới cũ, khi việc có lương thực đầy đủ là điều hiển nhiên. Giờ đây, chỉ để có một bữa ăn no, cả cộng đồng phải đổ mồ hôi, xương máu. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," anh thầm nhủ. Sự sống còn phải được giành giật, phải được xây dựng từng chút một. Cánh đồng này, những mầm xanh này, chính là biểu tượng cho sự khởi đầu mới, cho niềm hy vọng mà anh đang cố gắng gieo trồng. Anh biết, lòng tin của dân chúng không phải tự nhiên mà có, nó phải được vun đắp bằng hành động cụ thể, bằng những thành quả nhìn thấy được. Và những mầm xanh này, chính là những hạt giống của lòng tin đó. Anh đứng đó thật lâu, cho đến khi ánh nắng mặt trời lên cao, nhuộm vàng cả một vùng đất rộng lớn, và tiếng cuốc đất, tiếng người nói chuyện vẫn không ngừng vang vọng, như một lời khẳng định cho sự sống đang hồi sinh.

***

Giữa trưa, ánh nắng gay gắt hơn nhưng không khí vẫn khá dễ chịu. Trong một căn phòng được trưng dụng làm văn phòng chính, vốn là một kho chứa cũ được dọn dẹp tạm bợ, Lâm Dịch đang chủ trì một cuộc họp quan trọng. Những bức tường đất thô sơ được quét vôi trắng, trên bàn gỗ sẫm màu đặt la liệt các bản đồ cũ kỹ của vùng đất, các ghi chép chi chít chữ và những biểu đồ đơn giản do Lâm Dịch tự tay vẽ. Anh đã dành hàng đêm để phác thảo những chính sách kinh tế mới, dựa trên những kiến thức về quản lý và phát triển mà anh từng học hỏi được từ thế giới hiện đại. Những đường kẻ, những con số, những mũi tên minh họa cho dòng chảy của hàng hóa, tiền tệ và lao động, trông có vẻ kỳ lạ với những người xung quanh, nhưng lại là công cụ đắc lực để Lâm Dịch trình bày ý tưởng của mình.

Trước mặt anh là Tô Mẫn, người cố vấn kinh tế sắc sảo, Trần Nhị Cẩu với vẻ mặt nghiêm túc khác thường, Lý Hổ trầm tĩnh, Vương Đại Trụ chất phác, cùng với ba vị trưởng thôn lão làng đại diện cho các cụm dân cư chính. Không khí trong phòng có phần trang trọng, pha lẫn sự căng thẳng và một chút hoài nghi. Mùi giấy cũ, mực và gỗ mới quyện vào nhau, cùng với mùi đất ẩm từ bên ngoài phả vào qua khe cửa sổ. Tiếng bút sột soạt trên giấy, tiếng gõ nhẹ vào bản đồ của Lâm Dịch, và những tiếng ho khan ngập ngừng của các trưởng thôn là những âm thanh chính trong căn phòng.

"Chính sách của chúng ta sẽ tập trung vào việc khôi phục sản xuất và khuyến khích lao động," Lâm Dịch mở lời, giọng anh trầm ổn nhưng đầy sức thuyết phục. Anh dùng cây gậy nhỏ chỉ vào một biểu đồ hình tròn phân chia các nguồn lực. "Đầu tiên, chúng ta sẽ áp dụng chính sách thuế ưu đãi ba năm đầu cho những ai khai hoang và gieo trồng. Nghĩa là, trong ba mùa vụ đầu tiên, các hộ gia đình sẽ không phải nộp thuế cho vùng đất mới khai khẩn. Điều này nhằm mục đích khuyến khích mọi người mở rộng diện tích canh tác." Anh dừng lại, đưa mắt quét qua từng người, để họ kịp tiêu hóa thông tin. "Kèm theo đó là quỹ hỗ trợ giống cây trồng và công cụ sản xuất. Những ai thiếu vốn, sẽ được vay giống và công cụ từ kho của chúng ta, và trả lại sau khi thu hoạch. Quỹ này sẽ được Tô Mẫn và Thiên Phong Thương Hội quản lý và điều phối."

Tô Mẫn, với dáng người thanh tú và đôi mắt sắc sảo, gật đầu khẳng định. Nàng đã quen với cách làm việc nhanh gọn và hiệu quả của Lâm Dịch. "Tôi đã có những liên hệ ban đầu với các đối tác của Thiên Phong Thương Hội. Họ rất quan tâm đến các sản phẩm nông nghiệp và thủ công chất lượng cao của chúng ta, miễn là nguồn cung ổn định và chất lượng được đảm bảo. Chúng ta sẽ thiết lập các kênh tiêu thụ ổn định, không chỉ cho lương thực mà còn cho các sản phẩm phụ như sợi vải, da thuộc, và các loại thảo dược đặc trưng của vùng." Giọng nàng tự tin, rõ ràng, mang lại sự yên tâm nhất định.

Trưởng thôn Lý, một lão già với bộ râu bạc phơ và gương mặt đầy nếp nhăn, ho khan một tiếng, rồi dè dặt hỏi: "Nhưng thưa đại nhân, chúng tôi đã quen với cách làm cũ bao đời nay. Liệu những phương pháp mới, những chính sách mới này có thực sự hiệu quả? Việc không thu thuế, liệu có đủ để duy trì? Và những giống cây mới, liệu có thích hợp với đất đai nơi đây?" Ánh mắt ông vẫn còn vương vấn sự hoài nghi, bởi những thay đổi lớn lao luôn đi kèm với rủi ro, và người nông dân đã quá quen với sự khốc liệt của cuộc sống để tin vào những điều quá tốt đẹp.

Lâm Dịch hiểu rõ nỗi lo lắng đó. Anh biết, việc thay đổi tư duy và thói quen đã ăn sâu vào xương tủy của người dân là một thách thức lớn hơn cả việc thiếu hụt vật chất. "Tôi hiểu sự lo lắng của các vị. Nhưng thời thế đã thay đổi. Chúng ta không thể chỉ dựa vào may rủi và những kinh nghiệm cũ nữa. Chiến tranh đã dạy cho chúng ta một bài học đắt giá về sự mong manh của cuộc sống. Để xây dựng một tương lai vững chắc, chúng ta phải thích nghi, phải học hỏi cái mới." Anh nhấn mạnh, giọng điệu kiên định nhưng không kém phần mềm mỏng. "Việc không thu thuế ban đầu là để kích thích sản xuất, tạo động lực cho người dân. Khi sản lượng đủ lớn, chúng ta sẽ có nguồn thu từ giao thương với bên ngoài, từ đó tái đầu tư vào cộng đồng."

Anh quay sang Trần Nhị Cẩu. "Trần Nhị Cẩu sẽ tổ chức các lớp hướng dẫn kỹ thuật nông nghiệp, từ cách làm đất, chọn giống, chăm sóc cây trồng, đến việc phòng trừ sâu bệnh. Anh ta sẽ đến từng thôn, hướng dẫn tận tình, đảm bảo mọi người đều nắm rõ các phương pháp mới. Chúng ta có thể bắt đầu với những thửa ruộng mẫu, để mọi người thấy được hiệu quả thực tế."

Tiếp đó, anh nhìn về phía Lý Hổ. "Lý Hổ và đội tuần tra sẽ đảm bảo an ninh cho toàn bộ vùng đất, đặc biệt là các khu vực canh tác mới. Không một kẻ cướp bóc hay phá hoại nào được phép bén mảng. Chỉ khi mọi người yên tâm sản xuất, thì chính sách của chúng ta mới thực sự phát huy tác dụng." Lý Hổ gật đầu, ánh mắt kiên định.

Vương Đại Trụ, người nãy giờ chỉ im lặng lắng nghe, lúc này mới lên tiếng, giọng nói to rõ ràng nhưng đầy chân thật: "Thưa đại nhân, tôi thấy cách này là hợp lý. Dân làng chúng tôi khổ nhiều rồi, giờ có người chỉ đường, lại còn có hỗ trợ, không có lý gì mà không cố gắng. Chuyện học cách làm mới có thể hơi khó, nhưng có Nhị Cẩu dạy, chắc chắn sẽ làm được!" Lời nói của Vương Đại Trụ, một người chất phác và được dân làng tin cậy, có sức nặng hơn bất kỳ lời thuyết giảng nào.

Lâm Dịch gật đầu nhẹ. Anh biết, những chính sách này chỉ là bước khởi đầu. Vấn đề thiếu hụt nguồn lực và vật tư ban đầu vẫn còn, mặc dù đã có những biện pháp khắc phục. Sự hoài nghi của một bộ phận dân chúng cũng cần thời gian và bằng chứng cụ thể để xây dựng lòng tin hoàn toàn. Và nguy cơ cạnh tranh hoặc can thiệp từ các thế lực thương mại bên ngoài khi vùng đất dần trở nên thịnh vượng là điều không thể tránh khỏi. Nhưng anh tin vào tri thức, tin vào khả năng thích nghi của con người. "Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng nên một nơi mà ai cũng có thể sống sót, sống tốt," anh thầm nhủ, ánh mắt kiên quyết. Cuộc họp kéo dài cho đến khi mặt trời đứng bóng, nhưng Lâm Dịch vẫn kiên nhẫn giải thích, lắng nghe và thuyết phục, từng bước gieo những hạt giống đầu tiên của một nền kinh tế mới.

***

Khi ánh nắng chiều muộn trải vàng trên những mái nhà tranh vách đất, nhuộm một màu ấm áp lên Thôn Làng Sơn Cước, những chính sách của Lâm Dịch đã bắt đầu cho thấy hiệu quả rõ rệt. Khu chợ tạm bợ, vốn được dựng lên từ vài túp lều rách nát sau chiến tranh, giờ đây đã trở nên tấp nập hơn bao giờ hết. Âm thanh huyên náo của tiếng người mua bán, tiếng mặc cả, tiếng rao hàng, tiếng gà vịt kêu quang quác, tiếng bánh xe ngựa lộc cộc trên con đường đất, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng sống động của sự hồi sinh. Không còn cảnh ảm đạm, thiếu thốn như những ngày đầu, chợ giờ đây bày bán đủ loại hàng hóa: từ những bó rau xanh mướt vừa được thu hoạch từ những thửa ruộng mẫu, những thỏi đậu phụ trắng nõn, cho đến các vật dụng thủ công đơn giản như rổ rá, cuốc xẻng được rèn mới. Mùi thức ăn nấu nướng thoang thoảng trong gió, mùi gỗ mới và mùi đất ẩm xen lẫn, tạo nên một không khí vừa quen thuộc vừa đầy hy vọng.

Bên cổng làng, một cảnh tượng khác cũng đang diễn ra, vẽ nên một bức tranh đầy cảm xúc. Từng đoàn người dân, những người đã phải rời bỏ quê hương trong cơn binh lửa, nay đang quay trở về. Họ mang theo hành lý đơn sơ, cũ kỹ – có thể chỉ là một bọc vải vá víu chứa đựng vài món đồ lặt vặt, hoặc dắt theo những đứa trẻ gầy gò, đôi mắt còn vương vẻ sợ hãi. Nhưng trên khuôn mặt khắc khổ, mệt mỏi của họ, đã ánh lên một tia hy vọng mới, một niềm tin vào một khởi đầu khác. Họ nhìn những ngôi nhà đang được sửa sang, nhìn những cánh đồng xanh mướt, và có lẽ, nhìn thấy một tương lai mà họ tưởng chừng đã mất.

Lâm Dịch đứng từ xa, nép mình dưới bóng cây đa cổ thụ gần cổng làng, lặng lẽ quan sát. Anh không cần phải đứng ra chỉ đạo hay phô trương. Sự có mặt của anh, sự hiện diện của những thay đổi tích cực, tự nó đã là lời khẳng định. Anh cảm nhận được sự sống đang dần trở lại với vùng đất của mình, không chỉ là sự sống của con người, mà còn là sự sống của tinh thần, của niềm tin. Đó là một cảm giác thỏa mãn sâu sắc, một niềm vui lặng lẽ mà anh chưa từng trải qua.

"Nghe nói ở đây có chính sách tốt, lại còn được hỗ trợ giống nữa. Chúng ta về đây là đúng rồi!" Một người phụ nữ trung niên, gánh một thúng quần áo vá víu, vừa đi vào cổng làng vừa trò chuyện với người đàn ông bên cạnh, giọng nói pha lẫn sự nhẹ nhõm và phấn khởi.

Một người lính canh, với vẻ mặt nghiêm nghị nhưng ánh mắt chứa đựng niềm tự hào, bước đến gần Lâm Dịch, cung kính báo cáo: "Báo cáo đại nhân, hôm nay có thêm ba mươi gia đình trở về, tổng cộng đã có gần hai trăm người trong tuần này. Chúng tôi đã sắp xếp chỗ ở tạm thời và phát lương thực ban đầu cho họ."

Lâm Dịch gật đầu. Hai trăm người, con số đó chưa là gì so với hàng vạn người đã bỏ xứ đi lánh nạn, nhưng nó là một dấu hiệu tốt, một bằng chứng rõ ràng cho thấy những nỗ lực của anh đang được đền đáp. Dòng người trở về không chỉ mang theo sức lao động, mà còn mang theo hy vọng, thứ tài sản quý giá nhất trong thời loạn lạc.

Ngay lúc đó, Trần Nhị Cẩu chạy đến, vẻ mặt hớn hở, mồ hôi nhễ nhại. "Đại ca! Đại ca! Lô hàng vải thô đầu tiên từ các xưởng dệt thủ công của chúng ta đã được bán hết veo! Tô cô nương nói Thiên Phong Thương Hội rất hài lòng, họ còn đặt thêm hàng cho tháng tới!" Giọng anh ta líu lo, tràn đầy phấn khích. Anh ta không ngừng vung tay múa chân, như thể muốn nhảy cẫng lên ăn mừng. "Họ nói chất lượng vải của chúng ta rất tốt, lại còn có mùi hương đặc trưng của thảo mộc vùng biên, rất được ưa chuộng ở kinh thành đấy ạ!"

Lâm Dịch nở một nụ cười nhẹ, trầm tư nhìn về phía dòng người đang tấp nập tiến vào làng. Anh gật đầu với Trần Nhị Cẩu, ánh mắt vẫn giữ vẻ cảnh giác thường trực, nhưng sâu thẳm ẩn chứa sự mãn nguyện. Thành công này không chỉ là của riêng anh, mà là của cả cộng đồng. Những mầm xanh trên cánh đồng, những gian hàng tấp nập trong chợ, và những gương mặt rạng rỡ của những người dân trở về, tất cả đều là minh chứng cho một điều: "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," và khi sự sinh tồn được đảm bảo, con người sẽ tìm thấy ý nghĩa để xây dựng một cuộc sống tốt đẹp hơn.

Sự thành công bước đầu của các chính sách kinh tế này chắc chắn sẽ thu hút thêm dân cư và thương nhân, đặt nền móng cho sự phát triển vượt bậc của vùng đất. Mối quan hệ hợp tác với Thiên Phong Thương Hội do Tô Mẫn xây dựng sẽ trở thành một yếu tố quan trọng trong việc đảm bảo nguồn lực và mở rộng ảnh hưởng kinh tế của vùng đất. Sự hồi sinh của vùng đất sẽ dần trở thành một minh chứng sống động cho triết lý "bình yên là đích đến" của Lâm Dịch, và là một "ốc đảo" giữa thời loạn lạc. Anh biết, con đường phía trước còn dài, còn vô vàn khó khăn, nhưng khi nhìn thấy những tia hy vọng le lói này, anh tin rằng mình đã đi đúng hướng. Anh không mơ làm vĩ nhân, chỉ mong có thể kiến tạo một cuộc sống bình yên, có ý nghĩa cho những người anh thương yêu và cho cộng đồng đã tin tưởng anh. Và giờ đây, anh đã bắt đầu thấy được những thành quả đầu tiên của giấc mơ đó.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free