Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 976: Tái Thiết Vùng Đất: Thử Thách Lòng Tin và Nguồn Lực

Khi ánh bình minh đầu tiên của ngày mới ló dạng, xua tan màn sương ẩm ướt còn vương trên những cành cây ngọn cỏ, Lâm Dịch đã đứng trên ngọn đồi nhỏ phía Đông, nơi anh thường vẫn bao quát toàn cảnh vùng đất của mình. Không khí buổi sớm trong lành, mang theo hơi ẩm của đất, của cây cối và chút se lạnh đặc trưng của vùng sơn cước. Mặt trời như một quả trứng gà khổng lồ đang dần nhô lên từ phía chân trời, nhuộm vàng cả một góc trời phía Đông, vẽ lên những vệt màu cam, hồng rực rỡ. Ánh nắng đầu ngày mỏng manh nhưng đủ sức xuyên qua lớp sương mỏng, rải những hạt sáng li ti lên cảnh vật, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, đẹp đến nao lòng. Thế nhưng, trái ngược với vẻ đẹp thanh bình của thiên nhiên, quang cảnh phía dưới đồi lại là một bức tranh tan hoang, nhuốm màu chiến tranh.

Những ngôi nhà đổ nát, mái ngói vỡ vụn, tường đất lở loét như những vết thương hở miệng trên mặt đất. Những cánh đồng lúa, vốn xanh tốt và trĩu hạt, giờ chỉ còn là bãi đất trống trơn, hoặc là những vạt cây cỏ dại mọc lộn xộn, bị giày xéo bởi vó ngựa và bước chân quân lính. Những con đường đất gồ ghề đầy ổ gà, dấu vết của xe cộ nặng nề và binh lính di chuyển hằn sâu vào lòng đất. Khắp nơi, mùi khói bụi, mùi đất ẩm và mùi gỗ mục vẫn còn vương vấn, nhắc nhở về cuộc chiến khốc liệt vừa mới đi qua.

Lâm Dịch đứng đó, hai tay chắp sau lưng, ánh mắt trầm tư dõi về phía xa. Gương mặt anh vẫn thanh tú như thường lệ, nhưng giờ đây lại hằn lên vẻ mệt mỏi và gánh nặng trách nhiệm. Đôi mắt sâu thẳm của người hiện đại, vốn luôn ẩn chứa sự sắc bén và từng trải, nay lại pha chút ưu tư, nặng trĩu. Mái tóc đen bù xù, chỉ được buộc đơn giản, lay động nhẹ trong gió sớm. Anh mặc một bộ trang phục thô sơ, màu chàm sẫm, hơi bạc màu và vá víu ở vài chỗ, một hình ảnh quen thuộc của một thiếu niên nghèo khó nơi biên thùy, dù giờ đây anh đã là người lãnh đạo của một vùng đất tự trị.

"Bình yên không tự nhiên mà có, nó cần được xây dựng từ tro tàn, từ chính sức lực và lòng tin của con người," anh khẽ thì thầm, giọng nói trầm khàn như hòa vào tiếng gió sớm. "Và có lẽ, đây mới là lúc thử thách thực sự bắt đầu."

Bên cạnh anh, Tô Mẫn đứng thẳng tắp, dáng người thanh tú, gương mặt thông minh nhưng đôi mắt sắc sảo của nàng lại ẩn chứa vẻ lo lắng hiếm thấy. Nàng mặc một bộ y phục nhã nhặn, màu xanh lam dịu mắt, gọn gàng và tinh tươm, hoàn toàn khác biệt với sự luộm thuộm của Lâm Dịch. Trong tay nàng là một cuốn sổ ghi chép đã sờn cũ và một cây bút lông, nhưng nàng không ghi chép mà chỉ lặng lẽ nhìn Lâm Dịch, rồi lại nhìn xuống vùng đất hoang tàn phía dưới.

"Tình hình quả thực không mấy khả quan, công tử," Tô Mẫn cất lời, giọng nàng bình tĩnh nhưng vẫn không giấu được sự ưu tư. "Theo báo cáo sơ bộ từ các trưởng thôn và đội trưởng, lương thực dự trữ của toàn vùng chỉ đủ cầm cự thêm nửa tháng. Hạt giống cho vụ mùa mới cũng thiếu hụt nghiêm trọng. Vật liệu xây dựng thì càng khan hiếm, gỗ, đá, ngói... tất cả đều cần một lượng lớn để sửa chữa những ngôi nhà bị hư hại."

Nàng dừng lại một chút, như để cân nhắc từng lời. "Quan trọng hơn cả, là tinh thần của dân chúng. Họ đã kiệt sức sau cuộc chiến, nỗi sợ hãi và sự mất mát vẫn còn hằn sâu trong tâm trí. Nhiều người chưa dám rời khỏi nơi trú ẩn tạm bợ của mình, không muốn đối mặt với cảnh hoang tàn. Chúng ta cần một động lực mạnh mẽ để họ có thể đứng dậy, cầm cuốc cầm xẻng."

Lâm Dịch khẽ gật đầu, không nói gì. Anh biết rõ điều đó. Một thỏa thuận hòa bình, dù có ý nghĩa đến đâu, cũng không thể xoa dịu ngay lập tức những vết thương do chiến tranh gây ra. Nó chỉ là một khởi đầu, một cơ hội mong manh để họ có thể tự tay chữa lành.

Anh quay sang Tô Mẫn, ánh mắt anh chạm vào ánh mắt lo lắng của nàng. "Nàng đã làm rất tốt, Tô Mẫn. Những con số, những báo cáo này là nền tảng để chúng ta đưa ra quyết định." Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí trong lành tràn vào lồng ngực, cố gắng gột rửa đi chút mệt mỏi còn vương vấn. "Nguồn lực vật chất có thể tìm kiếm, có thể tạo ra. Nhưng lòng tin, tinh thần của dân chúng mới là thứ quý giá nhất, và cũng khó khôi phục nhất."

"Chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu, công tử?" Tô Mẫn hỏi, ánh mắt nàng lại trở nên sắc bén và kiên định, sẵn sàng lắng nghe chỉ thị.

Lâm Dịch lại quay mặt về phía vùng đất, nơi những đốm lửa nhỏ li ti bắt đầu bập bùng từ những mái nhà ít hư hại, báo hiệu một ngày mới đã thực sự bắt đầu. "Từ những việc nhỏ nhất, Tô Mẫn. Từ việc cho họ thấy rằng chúng ta không bỏ rơi họ. Từ việc khôi phục niềm tin từng chút một." Anh dừng lại, như đang cân nhắc một kế hoạch lớn lao. "Cuộc họp sáng nay sẽ là bước đầu tiên." Anh vẫn giữ thói quen kiệm lời, nói có trọng tâm, ẩn chứa nhiều điều trong những câu chữ ngắn gọn. Đối với Lâm Dịch, hành động luôn có giá trị hơn vạn lời nói sáo rỗng. Anh biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng anh không đơn độc. Anh có Tô Mẫn, có Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ, Vương Đại Trụ, và cả những người dân đã đặt niềm tin vào anh. Gánh nặng trách nhiệm trên vai anh dường như càng nặng nề hơn, nhưng niềm hy vọng và sự kiên định trong anh chưa bao giờ tắt lịm.

***

Khi mặt trời đã lên cao, xuyên qua những kẽ hở của mái nhà tạm bợ, rọi những vệt sáng vàng vọt xuống nền đất, phòng họp tạm bợ trở nên nóng bức và ngột ngạt. Từng là một nhà kho chứa nông cụ ít bị hư hại nhất trong toàn vùng, nay nó đã được dọn dẹp sơ sài để trở thành trung tâm hành chính tạm thời. Bàn ghế đơn sơ, chỉ là những tấm ván gỗ được kê tạm trên mấy thùng gỗ, nhưng không khí trong phòng lại vô cùng nghiêm túc, căng thẳng và tập trung cao độ. Ánh sáng yếu ớt từ bên ngoài không đủ để soi rõ mọi ngóc ngách, nhưng tinh thần làm việc khẩn trương của những người có mặt lại soi sáng cả căn phòng.

Trên tấm bản đồ thô sơ trải trên "bàn" – thực chất là một tấm ván gỗ lớn đặt trên hai thùng gạo rỗng – những khu vực bị tàn phá nặng nề nhất được đánh dấu chi chít bằng những nét mực đỏ. Cẩm Nang Kế Sách của Lâm Dịch đặt ngay ngắn bên cạnh, như một biểu tượng của tri thức và mưu lược mà anh luôn mang theo mình. Nó không chỉ là một cuốn sách, mà là một phần mở rộng của tư duy anh, chứa đựng những ý tưởng, những chiến lược, những giải pháp mà anh đã tích lũy từ thế giới cũ.

Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, gương mặt trầm tư, ánh mắt sắc bén lướt qua từng người. Anh mặc chiếc áo vải thô đã đổi, nhưng vẫn toát lên vẻ quyết đoán. Bên cạnh anh là Tô Mẫn, nàng vẫn giữ vẻ bình tĩnh, thỉnh thoảng lại ghi chép vào cuốn sổ của mình.

Đối diện họ là Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ và Vương Đại Trụ. Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình, gương mặt còn chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng và nhanh nhẹn, đang ngồi vặn vẹo đôi tay, vẻ mặt đầy lo lắng. Anh là người nhiệt tình và trung thành nhất với Lâm Dịch, nhưng cũng không thể che giấu sự bốc đồng và muốn hành động ngay lập tức.

"Đại ca, dân chúng lo lắng lắm," Trần Nhị Cẩu mở lời, giọng anh hơi run. "Nhiều người còn chưa dám ra khỏi nhà, cứ co ro trong những lán trại tạm bợ. Họ sợ hãi, sợ chiến tranh lại bùng phát, sợ đói kém. Có người còn khóc lóc đòi bỏ đi tìm nơi khác, dù biết rằng ra ngoài lúc này thì chỉ có chết đói."

Trần Nhị Cẩu hít một hơi sâu, tiếp tục báo cáo. "Tình hình lương thực đúng như Tô Mẫn cô nương nói, chỉ đủ cầm cự. Nếu không có biện pháp khẩn cấp, chỉ e là chưa đến mười ngày nữa, tình hình sẽ trở nên cực kỳ khó khăn. Hạt giống thì chúng ta chỉ còn một ít từ kho dự trữ cũ, không đủ gieo trồng cho to��n bộ những ruộng đất còn lại."

Kế bên Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ với thân hình vạm vỡ, cao lớn, vẻ mặt hung dữ đặc trưng cùng vết sẹo nhỏ trên lông mày, cất giọng trầm đục. Anh là người nghiêm túc, dứt khoát và vô cùng trung thành. "Về nhân lực, chúng ta cần người để dọn dẹp những đống đổ nát, khôi phục đường sá, nhưng tinh thần mọi người sa sút. Họ không có động lực. Nhiều người còn nghi ngờ, không biết hòa bình này có kéo dài được bao lâu. Cần một động lực mạnh mẽ, một cái gì đó để họ có thể bám víu vào."

Vương Đại Trụ, đại diện cho dân làng, với thân hình vạm vỡ hơn Lâm Dịch, khuôn mặt chất phác và vết sẹo nhỏ trên má, cũng gật đầu đồng tình. "Lâm đại nhân, Lý Hổ nói đúng. Dân làng ai cũng mệt mỏi, không còn sức lực. Họ đã trải qua quá nhiều đau khổ rồi. Cái bụng đói, cái nhà nát, ai mà không nản lòng? Mấy hôm nay, tôi đi khắp các thôn, nghe không biết bao nhiêu lời than thở. Họ tin tưởng ngài, nhưng niềm tin đó đang bị bào mòn bởi hiện thực khắc nghiệt."

Lâm Dịch im lặng lắng nghe. Anh biết, những gì họ nói đều là sự thật phũ phàng. Giành được hòa bình chỉ là bước đầu tiên. Giờ đây, anh phải đối mặt với một cuộc chiến mới, một cuộc chiến với sự đói nghèo, sự tuyệt vọng và sự hoài nghi. Anh đặt tay lên tấm bản đồ thô sơ, gõ nhẹ vào những khu vực bị đánh dấu đỏ.

"Chúng ta sẽ bắt đầu bằng những việc nhỏ nhất, nhưng phải là những việc nhìn thấy được, cảm nhận được," Lâm Dịch cất tiếng, giọng anh vẫn trầm tĩnh nhưng ẩn chứa một sự quyết đoán không lay chuyển. "Đầu tiên, là lương thực. Tô Mẫn, nàng có thể liên hệ với Thiên Phong Thương Hội không? Dùng danh nghĩa của vùng đất tự trị, chúng ta cần mua lương thực khẩn cấp, dù giá có cao một chút cũng được. Cùng lúc đó, huy động tất cả những gì còn lại trong kho dự trữ, phân phát theo định mức tối thiểu. Chúng ta phải đảm bảo không một ai phải chết đói trong những ngày tới."

Tô Mẫn gật đầu, cây bút lông trong tay nàng bắt đầu lướt nhẹ trên cuốn sổ. "Ta sẽ đích thân đi liên hệ. Thiên Phong Thương Hội luôn coi trọng lợi ích, và giờ đây chúng ta đã có một vị thế độc lập được công nhận. Họ sẽ không bỏ qua cơ hội làm ăn này."

"Thứ hai, là việc dọn dẹp và sửa chữa," Lâm Dịch tiếp tục. "Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ, hai người hãy tổ chức các đội dân binh và dân chúng còn sức khỏe. Chúng ta sẽ ưu tiên dọn dẹp đường sá, khôi phục những công trình công cộng thiết yếu như giếng nước, nhà kho, và những ngôi nhà bị hư hại nhẹ nhất trước. Đối với những người tham gia lao động, chúng ta sẽ trả công bằng lương thực, nhiều hơn định mức phân phát. Đây không chỉ là để họ có cái ăn, mà còn là để họ thấy được thành quả lao động của mình, khôi phục lại tinh thần."

Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ nhìn nhau, rồi đồng loạt gật đầu. Ánh mắt họ đã bớt đi phần nào sự lo lắng, thay vào đó là sự quyết tâm. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Trần Nhị Cẩu nói chắc nịch.

Lý Hổ cũng phụ họa: "Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức."

"Vương Đại Trụ," Lâm Dịch nhìn sang người đàn ông chất phác. "Ông hãy là cầu nối giữa ta và dân làng. Lắng nghe những khó khăn của họ, nhưng cũng truyền đạt lại cho họ niềm tin. Hãy nói với họ rằng, hòa bình đã đến, và chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng lại. Từng viên gạch, từng tấc đất. Hãy bắt đầu từ những cánh đồng gần nhất, dọn dẹp, và chuẩn bị cho vụ mùa tới. Hạt giống sẽ được cung cấp khi có."

Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ. "Tôi hiểu rồi, Lâm đại nhân. Tôi sẽ cố gắng hết sức để trấn an dân làng."

Lâm Dịch dựa lưng vào chiếc ghế tạm bợ, hít một hơi sâu. "Đây sẽ là một quá trình lâu dài và gian khổ. Nhưng chúng ta không có lựa chọn nào khác. Vùng đất này là nhà của chúng ta. Chúng ta đã giành được sự độc lập, giờ là lúc phải chứng minh rằng chúng ta xứng đáng với nó." Anh nhìn từng người trong phòng, ánh mắt đầy kiên định. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và nó sẽ tiếp tục là kim chỉ nam cho con đường phía trước. Chúng ta sẽ dùng tri thức để vượt qua khó khăn này. Không có giải pháp nào là hoàn hảo, nhưng chúng ta sẽ tìm ra giải pháp tốt nhất."

Bầu không khí trong phòng vẫn căng thẳng, nhưng đã có thêm một tia hy vọng len lỏi. Những con người này, dù mang trong mình sự mệt mỏi và lo lắng, nhưng ý chí của họ vẫn chưa bị dập tắt. Cuộc họp tiếp tục, với những thảo luận chi tiết hơn về việc phân công công việc, ưu tiên các khu vực cần tái thiết, và cách thức huy động nguồn lực. Lâm Dịch lắng nghe, đặt câu hỏi, và đưa ra những chỉ thị rõ ràng, từng bước một, như đang xây dựng một tòa nhà từ nền móng.

***

Buổi chiều cùng ngày, khi ánh nắng đã dịu bớt, mang theo hơi ẩm từ xa, Lâm Dịch một mình đi bộ qua Thôn Làng Sơn Cước. Gió nhẹ lướt qua, mang theo mùi đất ẩm, mùi khói gỗ từ những bếp lửa mới nhóm và mùi mồ hôi của người lao động. Con đường đất gồ ghề, hai bên là những ngôi nhà đổ nát, những bức tường đất loang lổ, những mái tranh rách nát phơi bày khung sườn gỗ đen sạm. Quang cảnh hoang tàn và tiêu điều đến nhói lòng.

Anh đi chậm rãi, ánh mắt lướt qua từng chi tiết của sự hủy hoại. Nơi đây, từng là một ngôi làng nhỏ bé, yên bình, nơi anh đã bắt đầu cuộc sống mới của mình. Giờ đây, nó mang đầy vết sẹo của chiến tranh. Tiếng trẻ con chơi đùa đã ít đi, thay vào đó là tiếng rì rầm trò chuyện của người lớn, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng gà gáy hay tiếng động vật từ xa. Bầu không khí vẫn bao trùm bởi sự mệt mỏi và lo âu, nhưng cũng le lói một sự gắn bó, mộc mạc của những người dân đã trải qua gian khổ cùng nhau.

Đi được một đoạn, anh thấy bóng dáng quen thuộc của Lâm phụ và Lâm mẫu đang cặm cụi sửa chữa mái nhà của mình. Ngôi nhà của họ cũng không tránh khỏi số phận chung, một phần mái tranh bị sập, để lộ khung gỗ ẩm mốc. Lâm phụ, với làn da rám nắng và đôi tay thô ráp vì lao động, đang cố gắng nâng một thanh gỗ lớn lên để cố định lại khung mái. Dù tuổi đã cao, nhưng ông vẫn kiên cường, ánh mắt hiền lành nhưng đầy nghị lực. Lâm mẫu, dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt hằn rõ dấu vết thời gian, đang loay hoay lợp lại những bó rạ mới. Ánh mắt bà vẫn đầy lo âu, nhưng cũng chứa đựng sự tần tảo và kiên cường của người phụ nữ lam lũ.

Lâm Dịch nhẹ nhàng bước đến gần. "Cha, mẹ, để con giúp một tay."

Lâm phụ giật mình quay lại, thấy Lâm Dịch, ông nở một nụ cười hiền hậu, nhưng cũng đầy mệt mỏi. "Dịch nhi, con đến đây làm gì? Con đã vất vả nhiều rồi, ngh��� ngơi chút đi. Cứ để cha lo, con còn nhiều việc quan trọng hơn phải làm."

"Không sao đâu cha," Lâm Dịch đáp, giọng anh ấm áp. Anh liền tiến đến, dùng sức đỡ lấy thanh gỗ nặng từ tay Lâm phụ. Cơ thể anh, dù đã khỏe hơn trước, vẫn còn hơi gầy gò, nhưng anh vẫn cố sức nâng thanh gỗ lên một cách vững vàng. Hành động của anh không chỉ là lời nói, mà còn là sự đồng cảm, sẻ chia, khiến Lâm phụ và Lâm mẫu cảm thấy ấm lòng.

Trong lúc anh đang giúp cha mình, vài người dân gần đó, vốn đang cặm cụi sửa sang lại nhà cửa hay dọn dẹp vườn tược, đã nhận ra anh. Họ dừng tay, đứng thẳng người dậy, ánh mắt dõi theo Lâm Dịch. Những gương mặt hốc hác, quần áo rách rưới, ánh mắt thất thần nhưng dõi theo anh với một sự pha trộn giữa e ngại và hy vọng. Những đứa trẻ nép sau lưng người lớn, tò mò nhìn vị "Lâm đại nhân" mà chúng đã nghe danh.

Lâm Dịch cảm nhận được những ánh mắt đó. Anh đặt thanh gỗ vào đúng vị trí, rồi quay sang nhìn mọi người, nở một nụ cười nhẹ, cố gắng trấn an họ.

"Mọi người đừng lo," anh cất tiếng, giọng anh vang vọng trong không gian tĩnh lặng của buổi chiều. "Hòa bình đã đến rồi. Hiệp ước đã được ký kết, vùng đất của chúng ta đã được công nhận. Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng lại từng viên gạch, từng tấc đất. Dù khó khăn đến đâu, chúng ta cũng sẽ vượt qua."

Một người đàn ông trung niên, với gương mặt đầy vết sạm nắng và đôi bàn tay chai sần, mạnh dạn bước lên phía trước. Giọng ông run rẩy, đầy uất nghẹn. "Lâm đại nhân, chúng tôi tin ngài. Ngài đã cứu chúng tôi khỏi chiến tranh. Nhưng liệu chúng tôi có đủ sức để làm lại từ đầu không? Chúng tôi đã mất tất cả rồi. Ruộng đồng thì hoang hóa, nhà cửa thì đổ nát, lương thực thì không đủ ăn. Chúng tôi... chúng tôi sợ rằng mình không thể sống sót qua mùa đông này."

Lời nói của ông như một lời thì thầm của tất cả những người dân ở đó. Ánh mắt của họ đầy hoài nghi, sự mệt mỏi đã ăn sâu vào xương tủy của họ. Niềm tin, dù có, cũng đang rất mong manh.

Lâm Dịch tiến đến gần người đàn ông, đặt tay lên vai ông một cách nhẹ nhàng. "Ta hiểu nỗi lo của mọi người. Ta biết mọi người đã phải chịu đựng quá nhiều. Nhưng hãy tin ta, chúng ta sẽ không bỏ rơi bất kỳ ai. Lương thực sẽ được phân phát ngay trong những ngày tới. Hạt giống sẽ được cung cấp. Ta đã cử người đi liên hệ với các thương hội để mua thêm vật liệu. Chúng ta sẽ bắt đầu từ những việc nhỏ nhất, từng bước một."

Anh đưa mắt nhìn quanh, ánh mắt anh chạm vào từng người dân. "Mọi người, hãy nhìn xem. Dù có khó khăn đến mấy, chúng ta vẫn ở đây, vẫn còn sống. Đó là điều quan trọng nhất. Chúng ta có đôi bàn tay, có khối óc. Chúng ta sẽ cùng nhau làm việc. Những ai còn sức khỏe, hãy tham gia dọn dẹp đường sá, sửa chữa nhà cửa, và ta sẽ trả công bằng lương thực."

Một tia hy vọng le lói trong ánh mắt của vài người dân. Họ nhìn nhau, rồi lại nhìn Lâm Dịch. Anh biết, những lời nói này không thể xoa dịu ngay lập tức tất cả nỗi đau và sự sợ hãi. Nhưng anh phải bắt đầu từ đâu đó.

Lâm phụ, sau khi đã cố định xong thanh gỗ, cũng bước xuống, ánh mắt ông nhìn Lâm Dịch đầy tự hào và yêu thương. "Con đã vất vả nhiều rồi, Dịch nhi. Con nói đúng, chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng lại. Mọi người, hãy tin Lâm đại nhân. Ngài ấy sẽ không bỏ rơi chúng ta đâu."

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. Gánh nặng trên vai anh dường như càng nặng nề hơn, khi anh cảm nhận được sự tin tưởng mong manh của những người dân này. Anh biết, con đường phía trước sẽ là một cuộc marathon gian khổ, không phải một cuộc chạy nước rút. Anh phải liên tục đối mặt với những thách thức về nguồn lực, về lòng tin, và cả những nguy cơ tiềm ẩn từ các thế lực nhỏ lẻ còn sót lại hoặc bọn cướp bóc lợi dụng tình hình hỗn loạn để quấy phá.

Anh biết, việc tái thiết sẽ là một quá trình lâu dài và gian khổ, đòi hỏi sự kiên trì và sáng tạo không ngừng từ anh và đội ngũ của mình. Sự phụ thuộc vào nguồn lực bên ngoài, thông qua Tô Mẫn và Thiên Phong Thương Hội, sẽ là một yếu tố quan trọng, mở ra những tương tác mới với các thế lực kinh tế. Và lòng tin của dân chúng, dù đang mong manh, sẽ là nền tảng cho sự ổn định lâu dài. Việc củng cố lòng tin này sẽ là một trong những nhiệm vụ trọng tâm của anh trong những ngày tới.

Khi ánh hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả Thôn Làng Sơn Cước, Lâm Dịch quay trở về khu vực trung tâm. Anh vẫn cảm thấy mệt mỏi, không chỉ về thể xác mà còn về tinh thần. Nhưng trong sâu thẳm trái tim, anh biết mình phải kiên cường. Anh phải giữ vững niềm tin vào con đường bình yên mà anh đã chọn, và đấu tranh với chính mình để không để nỗi lo lắng lấn át sự quyết đoán. Anh sẽ không ngừng học hỏi, không ngừng thích nghi, để đảm bảo rằng bình yên mà anh đã vất vả giành lấy sẽ không bao giờ bị phá vỡ. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," anh tự nhủ, "và giờ đây, nó là sự sinh tồn của cả một cộng đồng, của một tương lai." Con đường phía trước còn dài, nhưng anh đã sẵn sàng.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free