Lạc thế chi nhân - Chương 975: Bình Minh Thỏa Thuận: Khắc Dấu Độc Lập
Bầu trời đêm qua đã trải qua một cơn giông dữ dội, như muốn trút hết sự phẫn nộ của đất trời xuống nhân gian. Những tia sét không ngừng xé toạc màn đêm, tiếng sấm rền vang như tiếng trống trận, và những hạt mưa nặng hạt trút xuống xối xả, gột rửa đi mọi bụi bặm, cả những vết máu và nỗi lo âu. Nhưng giờ đây, khi bình minh đầu tiên của ngày mới vừa ló dạng, mọi thứ lại trở nên thanh bình đến lạ. Màn mưa đã ngớt, chỉ còn lại những giọt nước đọng trên lá cây, lấp lánh như châu ngọc dưới ánh sáng yếu ớt của buổi sớm. Khung cảnh ấy, đối với Lâm Dịch, giống như một điềm báo, một dấu hiệu cho thấy cơn bão đã qua đi, và có thể, một sự khởi đầu mới đang chờ đợi. Anh đã cho họ một lý do đủ lớn để không hủy diệt nó, một lý do dựa trên sự tồn vong và lợi ích mà những kẻ nắm giữ quyền lực không thể nào từ chối. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," anh thầm nghĩ. "Và đôi khi, con đường dẫn đến bình yên lại phải đi qua một ván cờ đầy rẫy lợi ích và toan tính." Cuộc đấu trí, đấu lực, đấu mưu đã đến hồi kết, nhưng kết quả cuối cùng vẫn là một ẩn số mà chỉ thời gian mới có thể trả lời.
***
Trong thư phòng đơn giản nhưng tinh tươm tại dinh thự chính của vùng đất tự trị, Lâm Dịch và Tô Mẫn ngồi đối diện nhau, giữa họ là một chiếc bàn gỗ sẫm màu được lau chùi cẩn thận. Trên bàn, một chén trà sứ trắng tỏa hơi nghi ngút, hương thơm dịu nhẹ của trà thảo mộc lan tỏa khắp căn phòng, xua đi chút ẩm ướt còn vương lại từ cơn mưa đêm qua. Bên cạnh chén trà là một chồng giấy da dê được buộc cẩn thận bằng sợi tơ tằm, đó là những bản dự thảo hiệp ước đã được Lâm Dịch và Tô Mẫn dốc hết tâm trí để hoàn thiện suốt đêm. Ánh sáng ban mai yếu ớt, dịu dàng len lỏi qua khung cửa sổ bằng gỗ, chiếu rọi vào căn phòng, làm nổi bật vẻ mặt trầm tư của Lâm Dịch và sự tập trung cao độ của Tô Mẫn.
Lâm Dịch, với thân hình vẫn còn gầy gò, hơi xanh xao do bao ngày thiếu ăn và lao động vất vả, ngồi thẳng lưng, hai tay đặt nhẹ trên bàn. Khuôn mặt thanh tú của anh thường mang vẻ trầm tư, nhưng giờ đây, đôi mắt sâu thẳm ấy lại ẩn chứa một sự căng thẳng tột độ, một chút lo lắng không thể che giấu dưới vẻ ngoài bình tĩnh. Tóc đen bù xù của anh được buộc đơn giản, vài sợi lòa xòa trước trán càng khiến anh trông có vẻ mệt mỏi hơn sau một đêm dài không ngủ. Anh nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm ấm áp lan tỏa trong vòm họng. Đó không chỉ là trà, mà là thứ giúp anh giữ được sự tỉnh táo, sự tập trung cần thiết cho trận chiến cuối cùng này.
"Một canh bạc lớn, Tô Mẫn," Lâm Dịch khẽ nói, giọng anh trầm khẽ, gần như thì thầm, nhưng chất chứa đầy suy tư. Anh quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt xa xăm dõi theo những tia nắng đầu tiên đang len lỏi qua kẽ lá của hàng cây cổ thụ xanh rì. Sương mai vẫn còn đọng trên những chiếc lá, lấp lánh như ngàn vạn hạt ngọc. "Lợi ích đủ lớn để họ nuốt trôi lòng kiêu hãnh hay không, đó là vấn đề."
Tô Mẫn, dáng người thanh tú, gương mặt thông minh, đôi mắt sắc sảo nhưng ẩn chứa vẻ ưu tư, gật đầu nhẹ. Nàng không nói nhiều, nhưng mỗi cử chỉ, mỗi ánh mắt đều thể hiện sự thấu hiểu và tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch. Trang phục nhã nhặn, gọn gàng của nàng không một nếp nhăn, cho thấy nàng cũng đã thức trắng đêm để chuẩn bị. "Chủ công đã cho họ lý do đủ mạnh để lựa chọn. Giờ chỉ là chờ họ tự thuyết phục lẫn nhau." Giọng nàng bình tĩnh, mang một sự tự tin ngầm. Nàng biết, Lâm Dịch không chỉ dùng mưu kế, mà anh còn dùng cả triết lý sống của mình để lay động những kẻ đầy tham vọng kia. Anh đã đánh vào điểm yếu nhất của con người: lòng tham và nỗi sợ hãi.
Lâm Dịch thở dài một tiếng thật khẽ, gần như không thể nghe thấy. Anh biết Tô Mẫn nói đúng. Anh đã tung ra một đòn chí mạng, một lời đề nghị mà không một thế lực nào có thể bỏ qua hoàn toàn, dù là phe quân sự cứng rắn hay phe thương nhân thực dụng. Cái gọi là "vùng đệm kinh tế và an ninh" này, nếu được chấp thuận, không chỉ đảm bảo sự tồn vong cho vùng đất của anh, mà còn mang lại những lợi ích khổng lồ cho liên minh trong dài hạn. Tuy nhiên, việc chấp nhận nó cũng đồng nghĩa với việc họ phải từ bỏ một phần kiêu hãnh, phải công nhận sự tồn tại của một thực thể mới mà họ từng coi là mối đe dọa.
"Sự kiêu hãnh, đôi khi, còn đáng giá hơn cả vàng bạc," Lâm Dịch lẩm bẩm, đoạn lại nhấp thêm một ngụm trà. Vị trà giờ đây dường như đậm đà hơn, như thể phản ánh sự phức tạp trong tâm tư anh. Anh đã từng chứng kiến quá nhiều lần, những người chấp niệm với quyền lực, với danh vọng, đã hủy hoại tất cả chỉ vì không thể cúi đầu. Nhưng lần này, anh đã cố gắng tạo ra một tình thế mà việc cúi đầu lại là con đường dẫn đến lợi ích lớn nhất. Đó là một sự thao túng khéo léo, một nghệ thuật đàm phán mà anh đã học được từ thế giới cũ, nơi mà "win-win" là mục tiêu tối thượng, dù đôi khi "win" của một bên lại lớn hơn đáng kể.
Tô Mẫn không trả lời, nàng chỉ im lặng kiểm tra lại các chi tiết trên bản thảo. Đôi tay thon dài của nàng lướt nhẹ trên từng dòng chữ được viết bằng mực tàu, kiểm tra từng dấu chấm, dấu phẩy, từng điều khoản, đảm bảo không có bất kỳ sai sót nào có thể bị lợi dụng. Nàng hiểu gánh nặng trên vai Lâm Dịch. Đây không chỉ là cuộc đàm phán cho riêng anh, mà là cho tất cả những người đã tin tưởng anh, những người đã cùng anh dựng xây vùng đất này từ con số không. Gia đình anh, những người dân nghèo khổ ở vùng biên thùy, những thuộc hạ trung thành như Nhị Cẩu, Lý Hổ, Vương Đại Trụ – tất cả đều đặt hy vọng vào cuộc đàm phán này.
Lâm Dịch tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại. Trong đầu anh, những hình ảnh của những ngày đầu tiên xuyên không lại hiện về. Cảnh đói nghèo, áp bức, sự mục ruỗng của quan trường. Anh đã vật lộn để sinh tồn, để bảo vệ những người xung quanh. Không có thiên phú tu luyện, không có 'bàn tay vàng', anh chỉ có tri thức, mưu lược và khả năng thích nghi. Và giờ đây, những thứ đó đã đưa anh đến ngưỡng cửa của một sự công nhận, một nền hòa bình mà anh đã khao khát. Nhưng liệu sự bình yên này có thực sự bền vững? Liệu nó có phải chỉ là một sự tạm ngừng, một khoảng lặng trước một cơn bão lớn hơn? "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," anh tự nhủ, "nhưng nó cũng cần được sử dụng một cách khôn ngoan." Anh mở mắt ra, nhìn Tô Mẫn đang miệt mài kiểm tra. Sự bình tĩnh và thông minh của nàng là một nguồn động viên lớn đối với anh. "Chúng ta đã làm tất cả những gì có thể," anh nghĩ. "Phần còn lại, hãy để thời thế định đoạt."
***
Đại sảnh đàm phán, nơi đã từng chứng kiến những cuộc tranh cãi nảy lửa, những lời lẽ sắc bén như gươm dao, giờ đây bao trùm bởi một sự im lặng đáng sợ. Không khí dường như đặc quánh lại, nặng nề đến mức có thể cảm nhận được bằng cả hơi thở. Ánh sáng ban ngày, dù đã lên cao, nhưng cũng không thể xua tan đi vẻ u ám, căng thẳng bao trùm lên từng góc nhỏ của căn phòng. Các đại diện liên minh ngồi vào vị trí của mình, mỗi người một vẻ, nhưng tất cả đều mang trong mình một sự chờ đợi, một sự tính toán phức tạp.
Thái Phó Cổ, người đứng đầu liên minh, vẫn giữ vẻ trầm ngâm, ánh mắt sắc sảo của ông ta lướt qua từng khuôn mặt, như đang đọc vị từng suy nghĩ, từng toan tính. Khuôn mặt già dặn của ông thể hiện sự khôn ngoan và kinh nghiệm chính trường tích lũy qua bao năm tháng. Ông ta ngồi thẳng lưng, hai tay đặt trên đầu gối, phong thái uy nghiêm của một quan chức cấp cao không chút suy suyển. Bên cạnh ông, Thương Hội Trưởng Bàng, với vẻ mặt tinh ranh, đôi mắt sáng quắc như đang tính toán không ngừng những con số, những khoản lợi nhuận khổng lồ. Hắn ta thỉnh thoảng liếm môi, một cử chỉ nhỏ nhưng thể hiện sự hưng phấn và hài lòng ngấm ngầm với kết quả có thể đạt được. Trang phục tơ lụa đắt tiền của hắn, dù đã ngồi suốt đêm, vẫn không hề có nếp nhăn, phản ánh sự giàu có và địa vị của một thương nhân lớn.
Ngược lại, Tướng Quân Hùng, thân hình vạm vỡ, khuôn mặt cương nghị, lại lộ rõ vẻ cau có, bất mãn. Ánh mắt ông ta đầy vẻ không hài lòng, gần như là phẫn nộ, nhưng lại bị ràng buộc bởi quyết định chung của liên minh. Ông ta siết chặt nắm đấm, những khớp xương kêu răng rắc. Trang phục quân phục chỉnh tề của ông ta giờ đây dường như càng làm nổi bật sự khó chịu, sự chấp nhận miễn cưỡng này. Ông ta là kẻ khao khát chiến tranh, khao khát vinh quang trên chiến trường, nhưng lại bị lợi ích kinh tế và sự ổn định chính trị đánh bại.
Những đại diện khác của các thế lực cũng đều lộ rõ những cảm xúc trái ngược. Có người ngạc nhiên, có người chấp thuận, có người vẫn còn bất mãn, nhưng tất cả đều nhận ra rằng cục diện đã thay đổi. Họ là những người có quyền lực, mỗi người một vẻ, nhưng giờ đây tất cả đều phải cúi mình trước lợi ích.
Cánh cửa đại sảnh từ từ mở ra, thu hút mọi ánh nhìn. Lâm Dịch và Tô Mẫn bước vào, giữ vẻ bình thản đến khó tin. Lâm Dịch với thân hình gầy gò, trang phục thô sơ, vá víu, trông có vẻ lạc lõng giữa những bộ cánh lộng lẫy và giáp phục uy nghiêm. Nhưng bước đi của anh lại vững chãi, không chút do dự, ánh mắt anh bình tĩnh quét qua từng gương mặt trong đại sảnh, không hề tránh né bất kỳ ánh nhìn nào. Tô Mẫn đi bên cạnh anh, dáng vẻ thanh tú, thông minh, hỗ trợ anh một cách kín đáo nhưng đầy hiệu quả. Nàng cũng giữ được sự bình tĩnh, chỉ có khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhẹ, gần như không thể nhận ra, thể hiện sự vui mừng kín đáo.
Khi Lâm Dịch và Tô Mẫn yên vị, Thái Phó Cổ từ từ đứng dậy. Cả đại sảnh im phăng phắc, mọi ánh mắt đổ dồn về phía ông. "Sau nhiều cân nhắc," Thái Phó Cổ cất giọng, chậm rãi, từng chữ một, âm vang trong không gian tĩnh lặng, "liên minh chúng ta đã đi đến quyết định cuối cùng về đề xuất của thiếu niên Lâm Dịch." Ông ta dừng lại một chút, như để cho lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí từng người. "Chúng ta quyết định chấp thuận đề xuất của Lâm Dịch, và công nhận vùng đất của hắn là một thực thể tự trị, trung lập, với các điều khoản đã được thảo luận."
Một tiếng thở phào nhẹ nhõm vang lên từ một vài góc trong đại sảnh, nhưng cũng có những tiếng càu nhàu nhỏ, bị dập tắt ngay lập tức bởi ánh mắt nghiêm nghị của Thái Phó Cổ. Ông ta tiếp tục, giọng điệu trở nên trang trọng hơn: "Theo đó, vùng đất này sẽ trở thành một vùng đệm kinh tế và an ninh, không thuộc về bất kỳ thế lực nào trong liên minh. Đổi lại, Lâm Dịch sẽ cam kết cung cấp các mặt hàng giao thương độc quyền, chia sẻ công nghệ phát triển, và đảm bảo nguồn tài nguyên ổn định cho liên minh theo tỷ lệ đã thỏa thuận. Đồng thời, hắn cũng cam kết không mở rộng lãnh thổ bằng vũ lực và duy trì mối quan hệ hòa bình với tất cả các bên."
Thái Phó Cổ đưa tay ra hiệu, một thị vệ liền mang đến một bản hiệp ước dày cộp, được viết trên giấy da dê cao cấp, với những dòng chữ mực đen rõ ràng. Ông ta cầm lấy, đọc to từng điều khoản chính, mỗi điều khoản đều được cân nhắc kỹ lưỡng, thể hiện sự nhượng bộ từ cả hai phía, nhưng rõ ràng là mang lại lợi ích lớn cho liên minh, đặc biệt là về mặt kinh tế. Tướng Quân Hùng ngồi đó, khuôn mặt càng thêm cau có. Ông ta biết, đây là một thất bại về mặt quân sự, nhưng lại là một chiến thắng về mặt kinh tế và chính trị. Ông ta bị ràng buộc, bị lợi ích chung của liên minh kéo lại, dù trong lòng vẫn hừng hực ý muốn dùng binh đao.
Khi Thái Phó Cổ đọc xong, ông ta đặt bản hiệp ước lên bàn, cây bút lông chim đặt bên cạnh. "Lâm Dịch, ngươi có bằng lòng với các điều khoản này không?"
Lâm Dịch đứng dậy, dáng vẻ vẫn điềm nhiên như thường lệ. "Lâm Dịch cảm kích thiện chí của chư vị," anh nói, giọng nói không quá lớn nhưng rõ ràng và dứt khoát, "Hy vọng đây là khởi đầu cho một kỷ nguyên hợp tác và bình yên, một kỷ nguyên mà tất cả chúng ta đều có thể hưởng lợi từ sự thịnh vượng." Anh tiến lại gần bàn, cầm lấy cây bút, không chút do dự, viết tên mình và đóng dấu ấn cá nhân lên bản hiệp ước. Tiếng bút sột soạt trên giấy, tiếng dấu ấn "cốp" một cái vang lên dứt khoát, như một lời khẳng định cho một sự khởi đầu mới.
Sau đó, Thái Phó Cổ là người đầu tiên ký tên, tiếp theo là Thương Hội Trưởng Bàng, với nụ cười rạng rỡ không thể che giấu. Tướng Quân Hùng, dù bất mãn, cũng đành chấp nhận. Ông ta ký tên với vẻ mặt cau có, nhưng không thể làm khác. Các đại diện khác của các thế lực cũng lần lượt tiến lên, ký tên và đóng dấu. Mỗi tiếng "cốp" của dấu ấn vang lên là một lần khẳng định rằng, cuộc đàm phán kéo dài và căng thẳng cuối cùng đã đi đến hồi kết. Mùi mực mới lan tỏa trong không khí, hòa lẫn với mùi ẩm mốc cũ kỹ của đại sảnh, tạo nên một sự pha trộn kỳ lạ, như một sự giao thoa giữa cái cũ và cái mới.
Khi tất cả đã hoàn tất, bản hiệp ước được trao lại cho Thái Phó Cổ. Ông ta cầm lấy, cẩn thận cuộn lại và trao cho thị vệ giữ. "Vậy là kể từ giờ phút này," Thái Phó Cổ tuyên bố, giọng ông ta đầy quyền uy, "Vùng đất của Lâm Dịch chính thức được công nhận là một thực thể tự trị. Mong rằng tất cả chúng ta sẽ giữ đúng cam kết, để hòa bình và thịnh vượng được duy trì."
Lâm Dịch khẽ cúi đầu, một cử chỉ tôn trọng nhưng không hề khuất phục. Anh biết, đây chỉ là bước đầu tiên. Con đường phía trước còn rất dài, và những thử thách vẫn đang chờ đợi. Nhưng ít nhất, anh đã giành được một cơ hội. Một cơ hội để sống, để bảo vệ những người anh yêu thương, và để xây dựng một cuộc sống mà anh hằng mong ước. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," anh thầm nghĩ. "Muốn có được điều gì, phải tự mình giành lấy."
***
Quay trở về dinh thự của mình, Lâm Dịch được chào đón bởi một khung cảnh ấm áp và tràn đầy niềm vui. Tô Mẫn đi bên cạnh anh, khóe môi nàng giờ đây đã nở một nụ cười rạng rỡ, không còn chút che giấu nào. Nàng biết, chủ công của nàng đã làm được một điều không tưởng. Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ, Vương Đại Trụ cùng một số thành viên chủ chốt khác đã đứng chờ sẵn ở sân. Khi nhìn thấy Lâm Dịch, tất cả đều vỡ òa trong niềm vui sướng. Không khí vui mừng lan tỏa khắp nơi, sự nhẹ nhõm hiện rõ trên từng khuôn mặt, xua tan đi bao ngày lo lắng và căng thẳng.
Trần Nhị Cẩu, với gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng và nhanh nhẹn, reo lên như một đứa trẻ. "Đại ca, huynh thật sự đã làm được! Chúng ta có thể sống yên ổn rồi!" Hắn chạy đến, muốn ôm chầm lấy Lâm Dịch, nhưng rồi lại ngượng nghịu dừng lại, chỉ biết cười toe toét. Sự ngưỡng mộ trong ánh mắt hắn dành cho Lâm Dịch là không thể che giấu. Hắn đã chứng kiến Lâm Dịch từ một thiếu niên nghèo khó, từng bước gây dựng cơ nghiệp, đối mặt với vô vàn khó khăn và giờ đây, đã giành được sự công nhận từ những thế lực hùng mạnh nhất.
Lý Hổ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn, khuôn mặt hung dữ thường ngày giờ đây cũng giãn ra, nở một nụ cười tươi rói, để lộ hàm răng trắng. Vết sẹo nhỏ trên lông mày của hắn dường như cũng bớt đáng sợ hơn. "Từ nay, vùng đất này là của chúng ta, không ai có thể động vào!" Hắn nói, giọng oang oang nhưng tràn đầy sự hân hoan và nhẹ nhõm. Hắn đã lo lắng đến mất ăn mất ngủ suốt những ngày đàm phán, sợ rằng một cuộc chiến tranh sẽ lại bùng nổ, cướp đi tất cả những gì họ đã vất vả gây dựng.
Vương Đại Trụ, thân hình cũng vạm vỡ không kém Lý Hổ, khuôn mặt chất phác của hắn mang một vết sẹo nhỏ trên má do tai nạn hồi nhỏ, giờ đây cũng vui mừng ra mặt. Hắn bước đến, vỗ vai Lâm Dịch một cái rõ mạnh, suýt chút nữa làm Lâm Dịch loạng choạng. "Đại ca! Thật là... thật là không thể tin được!" Hắn nói, giọng to, rõ ràng, đôi khi hơi cục cằn nhưng không ác ý. "Bọn ta cứ tưởng phen này phải cầm đao ra trận rồi chứ!"
Lâm Dịch mỉm cười. Nụ cười của anh hiếm khi nào rạng rỡ đến vậy. Đó là một nụ cười của sự nhẹ nhõm, của sự thỏa mãn sau khi hoàn thành một công việc cực kỳ khó khăn. Anh vỗ vai Nhị Cẩu, Lý Hổ, Vương Đại Trụ, ánh mắt đầy tin tưởng và cảm kích. "Tất cả là nhờ sự đồng lòng của mọi người," anh nói. "Nếu không có các ngươi, ta cũng không thể làm được gì." Anh biết, những lời này không phải là khách sáo. Sức mạnh của anh không nằm ở bản thân, mà ở những người đã tin tưởng và đi theo anh.
Một bữa tiệc nhỏ được tổ chức ngay sau đó để ăn mừng chiến thắng không đổ máu này. Dù chỉ là một bữa tiệc đơn giản, nhưng không khí lại vô cùng ấm cúng và sôi nổi. Tiếng chén rượu cụng nhau vang lên lanh canh, hòa cùng tiếng cười nói rộn ràng. Những món ăn tuy không quá cầu kỳ nhưng đều được chế biến từ những nguyên liệu tươi ngon nhất của vùng đất, mang đậm hương vị quê nhà. Mọi người ăn uống vui vẻ, trò chuyện huyên thuyên, kể cho nhau nghe những lo lắng và hy vọng.
Khi mọi người đã hơi ngà ngà say, Lâm Dịch nâng chén lên một lần nữa. "Chúng ta đã đạt được điều mình muốn, nhưng con đường phía trước còn dài," anh nói, giọng anh trở nên nghiêm túc hơn một chút, dù vẫn giữ vẻ ấm áp. "Bình yên cần được vun đắp và bảo vệ. Đây không phải là điểm kết thúc, mà là một khởi đầu mới. Chúng ta phải tiếp tục xây dựng, phát triển, để vùng đất này thực sự trở thành một nơi an toàn và thịnh vượng cho tất cả mọi người."
Mọi người đều im lặng lắng nghe, rồi đồng loạt nâng chén hưởng ứng. Họ đều cảm nhận được sự đoàn kết và niềm tin vào tương lai. Họ biết, dù đã có hòa bình, nhưng thách thức vẫn còn đó. Những ánh mắt của Tướng Quân Hùng và một số đại diện khác trong đại sảnh đàm phán vẫn còn vương vấn sự bất mãn và hoài nghi, báo hiệu rằng sự ổn định này có thể không hoàn toàn vĩnh cửu. Vùng đất của họ vẫn sẽ cần sự cảnh giác, sự khôn ngoan của Lâm Dịch để duy trì. Nhưng ít nhất, ngay lúc này, họ có quyền được ăn mừng, được tận hưởng khoảnh khắc bình yên hiếm có này. Lâm Dịch nhìn những gương mặt rạng rỡ xung quanh, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp, một niềm hạnh phúc giản dị mà anh đã hằng khao khát.
***
Sau bữa tiệc nhỏ, khi ánh nắng chiều đã dần ngả vàng, Lâm Dịch một mình tìm đến Hồ Sen Tĩnh Mịch. Đây là nơi anh thường tìm về để suy tư, để gạt bỏ những bộn bề của thế giới. Hôm nay, nó mang một ý nghĩa khác, là biểu tượng của sự bình yên mà anh đã vất vả giành lấy. Ánh hoàng hôn rực rỡ đang dần tắt, nhuộm đỏ cả một góc trời, phản chiếu lung linh trên mặt nước hồ phẳng lặng. Gió nhẹ lướt qua da, mang theo hương nước tươi mát, thoang thoảng mùi hoa sen dịu ngọt và mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua. Tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ, tiếng ếch kêu râm ran từ xa, và tiếng lá cây xào xạc trong gió tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của thiên nhiên.
Anh ngồi xuống một tảng đá phẳng bên bờ hồ, nhắm mắt lại, hít thở thật sâu. Cảm giác bình yên bao trùm lấy anh, gột rửa đi mọi căng thẳng và mệt mỏi tích tụ suốt bao ngày qua. "Cuối cùng... một chút bình yên," anh thầm nghĩ. "Không phải vương quyền, không phải danh vọng, chỉ là một cuộc sống đơn giản, an toàn cho những người mình yêu thương." Anh đã không chọn con đường trở thành hoàng đế hay một tiên nhân bất tử. Anh chỉ muốn một cuộc sống bình dị, được sống bên gia đình, được thấy những người dân của mình được ấm no, hạnh phúc.
Nhưng rồi, một làn sóng lo lắng khẽ dâng lên trong tâm trí anh. "Liệu sự bình yên này có thể tồn tại mãi mãi trong thế giới hỗn loạn này không?" Anh mở mắt ra, nhìn về phía chân trời, nơi những đám mây cuối cùng của hoàng hôn đang dần tan biến. Thế giới này quá rộng lớn, quá phức tạp, và đầy rẫy những biến động. Sự sụp đổ của Đại Hạ vương triều, sự nổi lên của các thế lực mới, những mưu đồ và xung đột không ngừng. Anh biết, thỏa thuận hòa bình này chỉ là một lời hứa, một sự tạm ngừng. Lợi ích có thể thay đổi, và lòng tham của con người là vô đáy.
Trách nhiệm giờ đây dường như càng nặng nề hơn. Giành được hòa bình đã khó, duy trì nó còn khó hơn gấp bội. Anh phải làm gì để bảo vệ vùng đất này, để giữ vững những giá trị mà anh và mọi người đã cùng nhau xây dựng? Anh phải tiếp tục phát triển, tiếp tục củng cố, để vùng đất này đủ mạnh mẽ để tự vệ, đủ hấp dẫn để các thế lực khác không dám động đến. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," anh lại tự nhủ. "Nhưng giờ đây, nó không chỉ là sự sinh tồn cá nhân, mà là sự sinh tồn của cả một cộng đồng."
Lâm Dịch nhẹ nhàng cúi xuống, nhặt một viên đá nhỏ từ mặt đất, cảm nhận sự nhẵn nhụi, lạnh lẽo của nó trong lòng bàn tay. Anh ném nó xuống hồ. "Tõm!" Một tiếng động nhỏ vang lên, và những gợn sóng lan tỏa dần ra, từ tâm điểm nơi viên đá rơi xuống, lan rộng khắp mặt hồ. Anh ngắm nhìn những gợn sóng ấy, chúng dần dần nhỏ lại, rồi biến mất, trả lại sự tĩnh lặng cho mặt nước. Cuộc đời anh, những quyết định của anh, cũng giống như viên đá này, tạo ra những gợn sóng, những ảnh hưởng lan tỏa đến mọi người xung quanh, đến cả thế giới này. Và anh phải đảm bảo rằng những gợn sóng ấy sẽ mang lại sự sống, chứ không phải sự hủy diệt.
Anh nhắm mắt lại lần nữa, hít thở sâu, cảm nhận sự yên bình đang bao trùm. Dù con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhưng ít nhất, ngay lúc này, anh có thể cảm thấy một chút nhẹ nhõm, một chút thỏa mãn. Anh đã giành được một cuộc sống mà anh từng khao khát, một cuộc sống bình dị nhưng đầy ý nghĩa. Giờ đây, anh sẽ phải vun đắp nó, bảo vệ nó. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," anh nghĩ, "và nó sẽ tiếp tục là kim chỉ nam cho con đường phía trước." Anh sẽ không ngừng học hỏi, không ngừng thích nghi, để đảm bảo rằng bình yên mà anh đã vất vả giành lấy sẽ không bao giờ bị phá vỡ.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.