Lạc thế chi nhân - Chương 974: Sóng Ngầm Liên Minh: Lợi Ích Chia Rẽ
Mây đen bên ngoài càng kéo đến dày đặc hơn, gió rít lên từng hồi, nhưng trong đại sảnh, không phải cơn bão tự nhiên mà là một cơn bão của những ý tưởng và lợi ích đang bùng nổ, chờ đợi một quyết định cuối cùng.
**Chương 974: Sóng Ngầm Liên Minh: Lợi Ích Chia Rẽ**
Ngay khi Lâm Dịch kết thúc những lời cuối cùng, một làn sóng chấn động thực sự quét qua đại sảnh. Không còn là những tiếng xì xào, bàn tán nhỏ lẻ, mà là một trận cãi vã lớn, hỗn loạn như một tổ ong vỡ. Tướng Quân Hùng, với vẻ mặt đỏ bừng vì giận dữ và bất lực, đập mạnh tay xuống bàn một lần nữa. Tiếng "Rầm!" khô khốc vang lên, nhưng không còn đủ sức nặng để dập tắt những tiếng nói đang bùng nổ xung quanh.
"Vô lý! Hắn đang muốn lừa chúng ta!" Tướng Quân Hùng gầm lên, giọng nói khàn đặc vì cố gắng át đi những âm thanh khác. "Không thể nhân nhượng một tấc đất nào! Hắn đang vẽ ra một viễn cảnh hão huyền để chúng ta buông lỏng cảnh giác! Một kẻ mưu mô như vậy, sao có thể tin tưởng được?!"
Nhưng lời của ông ta, dù đầy uy hiếp, lại bị nuốt chửng trong một bản giao hưởng của những tiếng phản đối, ủng hộ, và cả những tiếng lẩm bẩm tính toán. Đại sảnh, vốn được xây dựng để thể hiện quyền uy và sự trang nghiêm, giờ đây biến thành một cái chợ phiên hỗn loạn của những lợi ích và nỗi sợ hãi. M��i hương trầm nhẹ nhàng vẫn quẩn quanh, nhưng giờ đây nó bị lấn át bởi mùi mồ hôi, mùi da thuộc cũ kỹ, và cả cái mùi ngai ngái của sự căng thẳng dâng cao.
Thương Hội Trưởng Bàng, người đã không thể ngồi yên được nữa, đứng thẳng dậy, vung tay lên đầy vẻ hưng phấn. Hắn ta không còn là một thương nhân tham lam tinh ranh thường thấy, mà là một kẻ truyền giáo đầy nhiệt huyết, một nhà tiên tri của sự thịnh vượng. Đôi mắt hắn ta lóe sáng, không phải vì sự khôn ngoan mà là vì những con số khổng lồ đang nhảy múa trong đầu.
"Chư vị hãy nhìn vào con số!" Hắn ta gào lên, giọng nói đầy nội lực, thậm chí còn át cả Tướng Quân Hùng. "Mấy chục phần trăm lợi nhuận từ giao thương độc quyền, đó là bao nhiêu binh lính, bao nhiêu lương thảo có thể mua được? Một cuộc chiến không chắc thắng, lại tốn kém vô kể, hà tất phải làm? Các vị tướng quân chỉ thấy được chiến trường, nhưng các vị có thấy được thị trường không? Một cuộc chiến không có hồi kết, tiêu hao quốc khố, suy yếu dân chúng, rồi cuối cùng sẽ mang lại gì ngoài những đống đổ nát và những lời than khóc? Mà với đề xuất này, chúng ta không cần đổ một giọt máu, không cần hao tổn một đồng binh phí, mà vẫn có thể thu về lợi ích gấp bội! Lợi ích gấp mười! Gấp hai mươi! Ai sẽ là người ngu ngốc đến mức từ chối một ván cờ thắng chắc như vậy?"
Lời lẽ của Thương Hội Trưởng Bàng như những mũi tên bắn thẳng vào tâm lý thực dụng của nhiều đại diện ở đó. Không phải ai cũng là tướng quân hay quan lại thanh liêm. Đại đa số họ là những gia tộc giàu có, những thế lực địa phương, những kẻ chỉ quan tâm đến việc bảo toàn và gia tăng tài sản của mình. Những con số, những lời hứa hẹn về sản phẩm độc quyền, về công nghệ mới, về một dòng chảy lợi nhuận không ngừng nghỉ đã đánh trúng vào điểm yếu của họ.
Một đại diện của một gia tộc giàu có ở phía Nam, vốn luôn chịu cảnh hạn hán và thiếu thốn tài nguyên, đứng phắt dậy. "Ông Bàng nói đúng! Chúng ta đã bao nhiêu năm phải oằn mình vì thuế má, vì binh dịch. Đã bao nhiêu năm phải nhìn người dân đói khổ, cây cối khô cằn. Nếu cái gọi là 'phương pháp chế tạo đặc biệt' kia có thể giúp chúng ta có những loại vải tốt hơn, những công cụ canh tác hiệu quả hơn, thì đó không phải là cứu tinh sao? Chiến tranh thì có thể thắng, nhưng liệu có thể thắng được cái đói, cái nghèo không?"
Lập tức, một vị quan lại trung niên, với vẻ mặt nghiêm nghị, cũng tiếp lời: "Vùng đất của Lâm Dịch, ta đã từng nghe nói. Dù nhỏ bé, nhưng họ đã xây dựng được một nền kinh tế khá ổn định trong thời loạn lạc này. Nếu họ thực sự có những bí quyết đó, và sẵn lòng chia sẻ, thì việc gì phải từ chối? Một vùng đệm ổn định, thịnh vượng... đó là lá chắn tốt nhất, và cũng là cái kho báu không cần tốn một binh một tốt mà có được. Chẳng lẽ chư vị không thấy? Hay các vị chỉ muốn thấy binh đao, máu chảy?"
Thái Phó Cổ, vẫn ngồi trầm ngâm, ánh mắt ông ta lướt qua từng gương mặt, từng lời nói. Ông ta thấy Tướng Quân Hùng đang cố gắng phản bác, nhưng giọng nói của ông ta yếu ớt dần. Ông ta thấy Thương Hội Trưởng Bàng đang hào hứng đến mức mất kiểm soát, nhưng những lời hắn nói lại có sức thuyết phục đáng kinh ngạc. Ông ta thấy những đại diện khác, từ chỗ tức giận, hoài nghi, giờ đây đã bắt đầu dao động, ánh mắt họ lóe lên vẻ ham muốn và tính toán.
Trong cái không khí hỗn loạn đó, Lâm Dịch vẫn đứng yên lặng, vẻ mặt bình thản, dường như đang thưởng thức một bản nhạc giao hưởng kỳ lạ. Anh biết rằng mình đã thành công. Anh đã gieo một hạt giống nghi ngờ và tham lam vào tâm trí họ, một hạt giống mà anh tin rằng sẽ nảy mầm và thay đổi toàn bộ cục diện. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," anh thầm nghĩ, nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt. "Và đôi khi, một ván cờ bạc lớn lại là cách duy nhất để giành chiến thắng." Anh đã đặt cược tất cả vào sự sáng tạo và tri thức của mình, và dường như, ván cờ này đang bắt đầu nghiêng về phía anh.
Những tiếng tranh cãi, tiếng đập bàn, tiếng hò hét vẫn tiếp diễn, mỗi người đều cố gắng bảo vệ lập trường của mình, nhưng rõ ràng, cán cân đã bắt đầu dịch chuyển. Phe quân sự, với Tướng Quân Hùng là người đứng đầu, đang dần mất đi sự ủng hộ tuyệt đối. Phe kinh tế, được Thương Hội Trưởng Bàng dẫn dắt, cùng với sự đồng tình của nhiều thế lực địa phương khác, đang chiếm ưu thế. Thái Phó Cổ khẽ vuốt chòm râu bạc, trong mắt ông ta, ván cờ này đã vượt xa khỏi một cuộc đàm phán thông thường. Nó là một cuộc tái định hình cục diện, một cơ hội để Đại Hạ, dù đang suy thoái, có thể tìm thấy một con đường mới để tồn tại và phát triển. Ông ta nhắm mắt lại trong giây lát, như đang cân nhắc một quyết định quan trọng.
***
Bên ngoài đại sảnh, không khí hoàn toàn trái ngược. Hành lang rộng rãi, lát đá xám tro, chỉ còn tiếng vọng mơ hồ của những cuộc tranh cãi ồn ào từ bên trong vọng ra. Mùi ẩm của đá cũ, hương trầm thoang thoảng từ xa, tạo nên một sự bình yên giả tạo, gần như siêu thực. Lâm Dịch và Tô Mẫn đứng ở một góc khuất, bên cạnh một cột đá lớn được chạm khắc tinh xảo. Lâm Dịch dựa lưng vào cột, đôi mắt khẽ nhắm lại, như đang cố gắng cảm nhận từng làn sóng năng lượng đang trỗi dậy trong đại sảnh.
Tô Mẫn đứng cạnh anh, dáng người thanh tú, gương mặt thông minh, đôi mắt sắc sảo nhưng ẩn chứa vẻ ưu tư. Nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát Lâm Dịch, rồi lại quay nhìn về phía cánh cửa đại sảnh, nơi những âm thanh ồn ào vẫn không ngừng dội ra. Nàng có thể cảm nhận được sự căng thẳng, sự hỗn loạn bên trong, nhưng cũng cảm nhận được một luồng gió mới, một sự thay đổi đang dần hình thành.
Lâm Dịch mở mắt, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười nhẹ, đầy tự tin. Anh quay sang nhìn Tô Mẫn, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại. "Họ đã bắt đầu chia rẽ rồi, Mẫn Nhi. Kế này của người… thực sự là hiểm kế." Tô Mẫn thì thầm, giọng nói nàng khẽ đến mức gần như bị tiếng gió rít bên ngoài và những âm thanh hỗn loạn bên trong nuốt chửng. Nàng vừa lo lắng cho số phận của vùng đất, vừa ngưỡng mộ trí tuệ của Lâm Dịch.
"Không phải hiểm kế," Lâm Dịch đáp, giọng nói trầm ổn, mang một chút hoài niệm. "Chỉ là một sự hiểu biết về bản chất con người mà thôi. Tham lam là bản chất của con người, Mẫn Nhi. Đặc biệt là lòng tham vào thứ có thể 'tự sinh' ra lợi ích, mà không cần phải đổ mồ hôi, xương máu. Kẻ mạnh muốn tranh đoạt, kẻ khôn ngoan sẽ biết cách hưởng lợi mà không cần đổ máu."
Anh ngừng một chút, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bầu trời đã chuyển sang một màu xám xịt, báo hiệu một đêm giông bão sắp đến. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Nhưng nó lại luôn bị cuốn hút bởi những thứ có thể mang lại lợi ích. Chiến tranh tiêu hao là một cuộc đầu tư mạo hiểm, chỉ có kẻ ngu xuẩn mới không biết tính toán. Còn hợp tác để cùng phát triển, đó là một khoản đầu tư chắc chắn, một ván cờ thắng lợi mà không cần phải phô trương sức mạnh."
Lâm Dịch khẽ thở dài. "Họ đã quá quen với việc dùng nắm đấm để giải quyết mọi chuyện. Nhưng ta đã cho họ thấy, có những thứ không thể dùng nắm đấm để có được. Tri thức, sự sáng tạo, và một nền kinh tế bền vững. Những thứ đó không thể cướp đoạt, mà phải hợp tác mới có thể khai thác được hết tiềm năng của nó."
Tô Mẫn gật đầu, nàng hiểu. Nàng đã chứng kiến Lâm Dịch xây dựng vùng đất từ con số không, từ một ngôi làng nghèo khó ở biên thùy thành một nơi mà người dân có thể sống an bình, no đủ. Nàng biết, những gì anh nói không phải là lời đường mật, mà là những sự thật đã được chứng minh bằng hành động.
"Nhưng không phải ai cũng sẽ chấp nhận dễ dàng, công tử," nàng nói, ánh mắt vẫn còn một chút lo lắng. "Vẫn còn những kẻ cố chấp, những kẻ chỉ nhìn thấy lợi ích ngắn hạn, hoặc không muốn từ bỏ quyền lực đã nắm giữ."
Lâm Dịch khẽ cười, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu. "Đúng vậy. Nhưng đó là lý do vì sao chúng ta cần một Thái Phó Cổ, một người đủ khôn ngoan và có tầm nhìn để nhìn thấy bức tranh lớn hơn. Và một Thương Hội Trưởng Bàng, một kẻ tham lam nhưng lại có khả năng biến lòng tham thành lợi ích cho tất cả, dù chỉ là bề ngoài. Cuộc chiến thực sự không phải là chiến trường, mà là cuộc chiến trên bàn đàm phán, cuộc chiến của những ý chí, của những lợi ích."
Anh ngước nhìn lên trần nhà cao vút, nơi những họa tiết cổ xưa đã phai mờ theo thời gian. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, Mẫn Nhi. Và đôi khi, để sinh tồn, chúng ta phải buộc đối thủ của mình phải nhìn thấy rằng, hợp tác với chúng ta sẽ mang lại lợi ích lớn hơn nhiều so với việc hủy diệt chúng ta. Đó là bản chất của sự thích nghi."
Gió bên ngoài càng lúc càng mạnh, rít qua những khe cửa sổ, tạo nên những âm thanh ghê rợn. Những đám mây đen kịt đã che phủ hoàn toàn bầu trời, biến buổi chiều muộn thành một buổi tối u ám. Tiếng tranh cãi từ đại sảnh vẫn vọng ra, nhưng giờ đây, Lâm Dịch và Tô Mẫn cảm thấy nó không còn quá hỗn loạn như trước, mà dường như đã bắt đầu có một cấu trúc nhất định, như một dòng sông chảy xiết cuối cùng cũng tìm thấy con đường của mình. Cả hai lặng lẽ đứng đó, lắng nghe, chờ đợi, biết rằng mỗi giây phút trôi qua đều đang định hình số phận của vùng đất và của chính họ.
***
Sau một khoảng thời gian dài đằng đẵng, khi ánh sáng yếu ớt của buổi chiều đã hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho bóng đêm và ánh sáng bập bùng từ những ngọn đèn dầu, cuộc họp trong đại sảnh cuối cùng cũng dần tìm lại được trật tự. Mùi khói đèn dầu bắt đầu hòa lẫn với mùi căng thẳng, tạo nên một không khí ngột ngạt nhưng lại có vẻ gì đó "chín chắn" hơn.
Tướng Quân Hùng, giờ đây, không còn gầm thét hay đập bàn nữa. Ông ta ngồi phịch xuống ghế, vẻ mặt mệt mỏi và bối rối. Ông ta đã cố gắng hết sức để bảo vệ lập trường của mình, để kêu gọi danh dự và quyền uy của liên minh, nhưng những lời nói của ông ta dường như đã bị lạc lõng giữa những con số, những dự đoán lợi nhuận mà Thương Hội Trưởng Bàng và những người ủng hộ hắn đưa ra. Ông ta cảm thấy như mình đang chiến đấu với một kẻ thù vô hình, không phải bằng binh đao mà bằng những lời lẽ ngọt ngào về lợi ích.
Các đại diện kinh tế và một số quan chức thận trọng, được Thương Hội Trưởng Bàng tiếp thêm động lực, bắt đầu đưa ra các lập luận có hệ thống hơn. Họ không chỉ nói về lợi nhuận đơn thuần, mà còn về sự ổn định của cả khu vực, về việc tránh một cuộc chiến tranh tiêu hao không cần thiết.
"Thưa chư vị," một đại diện gia tộc nhỏ khác, với vẻ ngoài khắc khổ, cất tiếng. "Chúng ta không thể cứ mãi đổ máu vì một vùng đất mà chúng ta có thể hưởng lợi từ đó mà không cần chiếm đoạt. Lương thảo, binh lính... đều cần tiền! Và những năm gần đây, nguồn thu của chúng ta đã cạn kiệt vì loạn lạc. Nếu Lâm Dịch thực sự có thể cung cấp những thứ mà hắn nói, và đổi lại là sự công nhận độc lập, thì đó không phải là một giải pháp đôi bên cùng có lợi sao? Chúng ta có thể dùng số tiền tiết kiệm được từ chiến tranh để đầu tư vào phát triển nội bộ, củng cố nền tảng của mình. Chẳng lẽ các vị muốn cả liên minh này phải sụp đổ vì một cái danh hão huyền?"
Lời nói của ông ta, tuy chất phác, nhưng lại đánh trúng vào nỗi lo lắng chung của nhiều người: sự kiệt quệ tài chính và nhân lực. Chiến tranh có thể mang lại danh tiếng cho tướng quân, nhưng lại là gánh nặng cho dân chúng và quốc khố.
Cuộc tranh luận tiếp tục kéo dài, với những lập luận qua lại, sắc bén và đầy tính toán. Tướng Quân Hùng thỉnh thoảng cố gắng xen vào, nhưng những lời phản bác của ông ta ngày càng yếu ớt và thiếu sức thuyết phục. Ông ta nhận ra rằng, dù mình có nắm giữ binh quyền tối cao, nhưng trong cuộc chiến của lợi ích, ông ta đã không còn chiếm được ưu thế.
Cuối cùng, khi bầu không khí trong đại sảnh đã trở nên đặc quánh vì những luồng tư tưởng trái ngược, Thái Phó Cổ, người vẫn giữ vẻ trầm tĩnh và suy tư suốt cuộc tranh luận, từ từ đứng dậy. Ánh mắt ông ta quét qua toàn bộ những người có mặt, từ Tướng Quân Hùng đang mệt mỏi đến Thương Hội Trưởng Bàng đang tràn đầy hưng phấn, đến những đại diện đang cố gắng phân tích lợi hại.
"Thưa chư vị," Thái Phó Cổ cất giọng, chậm rãi nhưng đầy uy quyền. Giọng nói của ông ta không lớn, nhưng lại có một sức nặng đặc biệt, khiến cả đại sảnh đang ồn ào bỗng chốc im bặt. "Đề xuất của thiếu niên Lâm Dịch, ta phải thừa nhận, đã mở ra một hướng đi mà chúng ta chưa từng nghĩ tới. Nó không chỉ đơn thuần là một giải pháp hòa bình, mà còn là một chiến lược có thể thay đổi toàn bộ cục diện của khu vực này, thậm chí là toàn bộ Đại Hạ."
Ông ta dừng lại, vuốt chòm râu bạc, đôi mắt nheo lại dưới ánh đèn dầu. "Tuy nhiên, đây là một vấn đề trọng đại, liên quan đến lợi ích cốt lõi của mỗi thế lực, và cả tương lai của liên minh chúng ta. Chúng ta không thể đưa ra quyết định vội vàng khi chưa cân nhắc hết mọi khía cạnh, chưa phân tích kỹ lưỡng những gì mà Lâm Dịch đã trình bày, và chưa thảo luận nội bộ một cách thấu đáo."
Thái Phó Cổ nhìn thẳng vào mắt từng người. "Do đó, ta đề nghị, chúng ta sẽ tạm dừng cuộc đàm phán tại đây. Mỗi thế lực sẽ có thời gian để 'tiêu hóa' đề xuất này, để xem xét kỹ lưỡng những lợi ích và rủi ro, để tính toán một cách cẩn trọng nhất. Chúng ta sẽ hội họp lại vào một thời điểm thích hợp hơn, khi tất cả đã có một cái nhìn rõ ràng hơn về con đường phía trước."
Lời đề nghị của Thái Phó Cổ như một làn nước mát dập tắt ngọn lửa tranh cãi đang bùng cháy dữ dội. Nhiều người thở phào nhẹ nhõm. Tướng Quân Hùng, dù vẫn còn tức giận, nhưng cũng không thể phản đối một đề xuất hợp lý như vậy. Thương Hội Trưởng Bàng thì gật đầu lia lịa, hắn biết, càng có thời gian để tính toán, hắn càng có thể thuyết phục những kẻ còn đang do dự.
Thái Phó Cổ khẽ gật đầu, ra hiệu cho mọi người giải tán. Đại sảnh dần dần vơi đi, tiếng bước chân, tiếng xì xào bắt đầu vang lên trở lại, nhưng giờ đây đã không còn sự hỗn loạn mà là sự cân nhắc. Những ánh mắt nhìn nhau, những cái bắt tay vội vàng, tất cả đều ẩn chứa những suy tính riêng.
Lâm Dịch, vẫn đứng yên lặng ở vị trí của mình, khẽ nhếch mép cười. Anh biết, ván cờ này đã không còn là một cuộc đối đầu trực diện, mà đã chuyển thành một cuộc chiến của những toan tính và lợi ích. Sự chia rẽ sâu sắc trong liên minh đã báo hiệu rằng quyết định cuối cùng sẽ không còn là một mặt mà có thể là một thỏa hiệp, hoặc thậm chí là sự tan rã của liên minh nếu không đạt được sự đồng thuận. Thái độ của Thái Phó Cổ và Thương Hội Trưởng Bàng cho thấy anh đã thành công thuyết phục những kẻ thực dụng nhất, mở ra cánh cửa cho việc công nhận độc lập của vùng đất. Lời nói của anh về 'lòng tham' và 'tự sinh lợi ích' đã ăn sâu vào tâm trí họ.
Anh ngẩng đầu nhìn lên bầu trời tối đen như mực bên ngoài cửa sổ, nơi những tia sét bắt đầu xé ngang màn đêm. Một cơn bão thực sự đang đến, nhưng anh tin rằng, vùng đất của anh sẽ vượt qua, bởi vì anh đã cho họ một lý do đủ lớn để không hủy diệt nó. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," anh thầm nghĩ. "Và đôi khi, con đường dẫn đến bình yên lại phải đi qua một ván cờ đầy rẫy lợi ích và toan tính."
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.