Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 973: Kế Sách Đột Phá: Lợi Ích Cờ Bạc

Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ cao vút của đại sảnh, vẽ nên những vệt sáng dài trên nền đá cẩm thạch đã nhuốm màu thời gian, nhưng không thể xua đi cái không khí nặng nề, ngột ngạt đang bao trùm. Lâm Dịch và Tô Mẫn, sau một đêm nghỉ ngơi ngắn ngủi trong sự chờ đợi căng thẳng, một lần nữa được dẫn vào căn phòng rộng lớn này. Mỗi bước chân của họ trên nền đá hoa cương đều vang vọng một cách rõ ràng, như thể đang bước trên một sợi dây thừng mong manh bắc qua vực sâu.

Trên đường đến đây, Lâm Dịch đã không ngừng suy tính. Thành trì này, dù cổ kính và sầm uất, nhưng lại mang một vẻ nặng nề, u uất khác thường. Tiếng rao hàng của tiểu thương từ khu chợ xa xa vọng lại nghe có vẻ yếu ớt, tiếng bánh xe ngựa lăn trên đường nghe nặng nhọc hơn, và cả mùi gia vị nồng nàn thường thấy cũng dường như bị lấn át bởi một mùi kim loại nhẹ, lạnh lẽo, xen lẫn hương trầm thoang thoảng từ các đền thờ mà anh tin rằng chỉ để trấn an lòng người. Bầu không khí sôi động thường ngày đã nhường chỗ cho một sự căng thẳng vô hình, một cảm giác áp lực đè nén lên mọi vật. Anh biết, liên minh đã có một đêm tranh cãi kịch liệt.

Khi bước vào đại sảnh, ánh mắt Lâm Dịch quét nhanh qua các gương mặt đang ngồi phía đối diện. Tướng Quân Hùng vẫn ngồi ở vị trí trung tâm, vẻ mặt gân guốc, khó chịu, đôi mày nhíu chặt như hai lưỡi kiếm găm vào nhau. Bên cạnh hắn, Thái Phó Cổ, vị quan già tóc bạc phơ, vẫn giữ vẻ thâm trầm, nhưng ánh mắt sắc sảo của ông ta lại lướt qua Lâm Dịch một cách dò xét, như đang cố gắng đọc vị anh. Thương Hội Trưởng Bàng, người đàn ông béo tốt với đôi mắt tinh ranh, lại có vẻ kém phần hoạt bát hơn thường lệ, thậm chí còn có chút mệt mỏi. Các đại diện thế lực khác cũng không khá hơn, một số người lộ rõ vẻ khó chịu, bực bội, như thể cuộc họp nội bộ của họ đã không đi đến một thống nhất nào khả dĩ, mà chỉ làm tăng thêm sự chia rẽ. Mùi hương trầm trong sảnh dường như nồng hơn, quyện với mùi giấy mực và một chút mùi mồ hôi lạnh của sự lo lắng.

Tô Mẫn bước theo sau Lâm Dịch, gương mặt nàng trắng bệch, đôi tay khẽ nắm chặt vạt áo. Nàng cảm nhận rõ ràng sự thay đổi trong không khí, sự căng thẳng đã tăng lên gấp bội so với buổi đàm phán trước. Tuy nhiên, khi nàng liếc nhìn Lâm Dịch, thấy anh vẫn giữ vẻ bình tĩnh đến lạ, một sự trấn an vô hình lan tỏa. Ánh mắt Lâm Dịch sâu thẳm, không chút biến động, như một mặt hồ tĩnh lặng dưới trời đêm.

Tướng Quân Hùng hắng giọng, tiếng động khô khốc vang vọng khắp đại sảnh, thu hút mọi ánh nhìn. Hắn nhìn thẳng vào Lâm Dịch, giọng điệu cứng rắn, như một bức tường thép không thể lay chuyển.

"Lâm Dịch," Tướng Quân Hùng bắt đầu, "sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, liên minh chúng ta vẫn cho rằng các yêu sách đã đưa ra trước đó là hợp lý và cần thiết để đảm bảo sự ổn định của vương triều. Vùng đất của ngươi phải hoàn toàn phục tùng sự cai quản của chúng ta, giao nộp vũ khí, nhân lực và tài nguyên theo yêu cầu. Nếu không..."

Hắn ngừng lại, đôi mắt sắc lạnh như dao găm, hàm ý đe dọa không cần che giấu. Các đại diện khác gật gù tán thành, một số người lộ rõ vẻ đắc thắng.

Lâm Dịch vẫn đứng đó, thân hình gầy gò của một thiếu niên, nhưng khí chất lại vững chãi như một ngọn núi. Anh lắng nghe từng chữ, những suy nghĩ hiện đại cuộn trào trong tâm trí. "Hóa ra, đêm qua họ đã không thể tìm ra một giải pháp thỏa hiệp nào khác. Hay đúng hơn, họ vẫn không thể thoát ra khỏi tư duy 'kẻ mạnh nuốt kẻ yếu' của thế giới này." Anh biết, đây là bài kiểm tra cuối cùng về ý chí. Họ đang cố gắng phá vỡ sự kiên định của anh bằng cách lặp lại áp lực cũ, hy vọng anh sẽ nao núng.

"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," Lâm Dịch thầm nhủ. "Nhưng ta có thể tạo ra một sự công bằng theo cách riêng của mình, một sự công bằng dựa trên lợi ích." Anh nhìn thẳng vào Tướng Quân Hùng, không hề né tránh. Dưới vẻ ngoài điềm tĩnh là một sự tính toán lạnh lùng, một kế hoạch đã được ấp ủ từ lâu, chỉ chờ thời cơ thích hợp.

"Đại nhân," Lâm Dịch đáp lại, giọng điệu thản nhiên, nhưng mỗi từ lại mang một sức nặng không thể xem thường. "Nếu là vậy, cuộc đàm phán này không còn ý nghĩa gì nữa. Chúng ta có thể chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất."

Một làn sóng xì xào nổi lên trong hàng ngũ liên minh. Một số người tỏ vẻ giận dữ, số khác lại bối rối. Họ không ngờ Lâm Dịch lại có thể bình tĩnh đối đáp như vậy, thậm chí còn dám tuyên bố điều tồi tệ nhất. Tướng Quân Hùng đập tay xuống bàn, tiếng động khô khan vang dội.

"Ngươi... ngươi đang thách thức liên minh sao?" Hắn gằn giọng, khuôn mặt đỏ bừng. "Ngươi có biết hậu quả của việc không tuân phục là gì không? Cả vùng đất của ngươi sẽ bị san bằng, tất cả những gì ngươi xây dựng sẽ thành tro bụi!"

Lâm Dịch khẽ lắc đầu. "Thách thức ư? Không. Ta chỉ đang nói sự thật. Nếu các vị chỉ muốn thôn tính và hủy diệt, vậy thì chẳng cần phải tốn công ngồi đây đàm phán. Cứ việc phái quân đến. Nhưng các vị có chắc rằng một cuộc chiến tranh không ngừng nghỉ, một vùng đất tan hoang sẽ mang lại lợi ích gì cho vương triều hay cho liên minh này không?"

Anh nhìn quanh một lượt, ánh mắt dừng lại ở Thái Phó Cổ và Thương Hội Trưởng Bàng. "Chúng ta đã nói về lợi ích chiến lược, về vai trò của một vùng đệm. Chúng ta đã nói về tiềm năng kinh tế, về những con số. Nếu tất cả những điều đó đều bị bỏ qua chỉ vì một ý chí muốn khuất phục, thì đó không phải là sự sáng suốt của người cầm quyền, mà là sự mù quáng."

Tô Mẫn nín thở. Nàng biết Lâm Dịch đang đẩy mọi thứ đến giới hạn. Nhưng nàng tin tưởng vào anh. Nàng đã chứng kiến anh xoay chuyển tình thế bao nhiêu lần trong những hoàn cảnh tưởng chừng như vô vọng nhất.

Thái Phó Cổ vuốt chòm râu bạc, ánh mắt ông ta lóe lên một tia sáng kỳ lạ. Ông ta không nói gì, nhưng sự im lặng của ông ta lại có sức nặng hơn bất kỳ lời nói nào. Thương Hội Trưởng Bàng khẽ nhíu mày, ánh mắt tính toán. Hắn đã nghe rõ Lâm Dịch nhắc đến "con số" và "tiềm năng kinh tế". Những từ ngữ đó luôn có sức hấp dẫn đặc biệt đối với hắn.

Tướng Quân Hùng, người chỉ biết đến sức mạnh quân sự, lại càng thêm tức giận khi thấy hai người đồng minh của mình không hoàn toàn ủng hộ hắn. "Đừng hòng dùng những lời lẽ hoa mỹ đó để đánh lừa chúng ta! Lợi ích ư? Lợi ích lớn nhất là dẹp bỏ mối họa, là thống nhất vương triều!"

Lâm Dịch không tranh cãi. Anh biết, tranh cãi với một người không muốn nghe sẽ chẳng đi đến đâu. Anh chỉ lặng lẽ nhìn Tướng Quân Hùng, ánh mắt không hề nao núng. "Không, đại nhân. Lợi ích lớn nhất không phải là thống nhất bằng máu và nước mắt. Lợi ích lớn nhất là sự thịnh vượng bền vững và hòa bình lâu dài."

Sự im lặng bao trùm đại sảnh. Lời nói của Lâm Dịch không chỉ là một lời phản bác, mà là một triết lý hoàn toàn khác biệt, một cái tát vào tư duy bành trướng đã ăn sâu vào tâm trí của những người ngồi đây. Anh đã đưa cuộc đàm phán tưởng chừng như bế tắc này đến một ngã rẽ không ai ngờ tới, buộc họ phải đối mặt với một câu hỏi: liệu họ có thực sự muốn chiến tranh, hay có một con đường tốt đẹp hơn? Cuộc chơi chỉ mới bắt đầu.

***

Cuộc đàm phán tiếp tục lún sâu vào bế tắc. Dù Lâm Dịch đã nỗ lực giải thích về lợi ích của một vùng đệm chiến lược và tiềm năng kinh tế, các đại diện liên minh vẫn kiên quyết giữ lập trường cứng rắn. Tướng Quân Hùng, được sự hậu thuẫn của một số lãnh chúa địa phương háo thắng, tiếp tục đưa ra những yêu sách mới, gần như không thể chấp nhận được, nhằm ép Lâm Dịch phải khuất phục hoàn toàn.

"Liên minh yêu cầu các ngươi phải giao nộp toàn bộ kho lương thực hiện có, để bù đắp cho những tổn thất mà các ngươi đã gây ra cho các vùng lân cận!" một đại diện liên minh lên tiếng, giọng điệu đầy vẻ trịch thượng. "Ngoài ra, toàn bộ v�� khí của quân đội các ngươi phải được niêm phong và giao nộp cho chúng ta. Quân đội của ngươi phải giải tán, và chúng ta sẽ cử quân đến giám sát việc tuân thủ, vĩnh viễn!"

"Đúng vậy!" một người khác thêm vào, "Các ngươi còn phải chấp nhận sự cai trị của một quan lại do liên minh chỉ định, và nộp thuế hàng năm theo quy định của chúng ta. Nếu không, các ngươi sẽ phải đối mặt với sự phẫn nộ của toàn bộ vương triều!"

Những lời lẽ ấy như những mũi tên độc, nhắm thẳng vào trái tim của vùng đất Lâm Dịch đã dày công xây dựng. Tô Mẫn khẽ rùng mình, nàng có thể cảm nhận được sự tuyệt vọng đang dâng lên trong lòng. Binh trưởng Triệu, đứng phía sau Lâm Dịch, đôi tay siết chặt chuôi kiếm, ánh mắt lóe lên sự phẫn nộ.

Lâm Dịch vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh đến đáng sợ. Anh biết, đây là chiêu bài cuối cùng của họ trước khi tuyên bố chiến tranh. Họ đang cố gắng đè bẹp ý chí của anh bằng những yêu sách không tưởng, những yêu sách mà bất kỳ người có lòng tự trọng nào cũng không thể chấp nhận. Anh quét mắt qua từng gương mặt trong liên minh. Tướng Quân Hùng vẫn đầy vẻ kiên quyết, nhưng ánh mắt hắn lại có một chút mong chờ, như thể hắn đang đợi anh gục ngã. Các lãnh chúa nhỏ thì hăm hở, tham lam. Chỉ có Thái Phó Cổ và Thương Hội Trưởng Bàng là vẫn giữ vẻ mặt suy tư, đôi khi liếc nhìn nhau, như đang trao đổi ý kiến qua ánh mắt.

"Nếu là vậy," Lâm Dịch nói, giọng anh vang vọng khắp đại sảnh, không cao nhưng đủ để mọi người phải lắng nghe. Anh nhìn thẳng vào Tướng Quân Hùng, ánh mắt sắc bén như dao. "Thà là chiến tranh còn hơn. Chúng ta sẽ không bao giờ chấp nhận những yêu sách đó."

Một tiếng thở dài nặng nề vang lên từ phía liên minh. Một số người bắt đầu bàn tán xôn xao, nhưng Tướng Quân Hùng nhanh chóng đập bàn, yêu cầu im lặng. "Ngươi... ngươi dám nói vậy sao? Ngươi có biết ngươi đang đối mặt với ai không?"

"Ta biết," Lâm Dịch đáp, giọng điệu trở nên lạnh lùng hơn. "Ta biết mình đang đối mặt với một liên minh hùng mạnh. Nhưng ta tin, các vị không muốn một cuộc chiến mà cả hai bên đều tổn thất nặng nề, chỉ để đổi lấy một vùng đất tan hoang. Một vùng đất bị cướp bóc, bị chiếm đóng bằng vũ lực, sẽ không bao giờ mang lại sự ổn định hay thịnh vượng thực sự. Nó sẽ chỉ là một vết thương không ngừng rỉ máu, một gánh nặng vĩnh viễn cho liên minh của các vị."

Anh ngừng lại, hít một hơi thật sâu, ánh mắt quét qua từng gương mặt, đặc biệt dừng lại ở Thái Phó Cổ và Thương Hội Trưởng Bàng. Anh cảm thấy một làn gió nhẹ luồn qua khe cửa, mang theo cái lạnh của buổi trưa hè. Ánh nắng gắt bên ngoài chiếu vào, khiến những hạt bụi trong không khí trở nên rõ nét, nhảy múa trong không gian ngột ngạt này. Lâm Dịch nhận thấy chiến lược cứng rắn đã không còn hiệu quả. Họ đã đẩy anh vào chân tường, nhưng cũng chính họ đã tạo ra cơ hội cho anh. Anh phải làm một điều gì đó táo bạo, một bước đi mà không ai có thể ngờ tới, để phá vỡ thế cục bế tắc này.

"Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," anh tự nhủ. Nhưng bây giờ, nó không chỉ là sự sinh tồn của cá nhân anh, hay của gia đình anh, mà là sự sinh tồn của cả một cộng đồng, một lý tưởng mà anh đã dày công xây dựng. Anh không thể để nó sụp đổ. Anh không thể để những người tin tưởng anh phải chịu khổ.

Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, Lâm Dịch đã đưa ra quyết định. Anh sẽ chơi một ván cờ bạc lớn, một ván cờ mà anh tin rằng, với những gì anh có trong tay, anh hoàn toàn có thể giành chiến thắng. Anh đã chuẩn bị cho điều này từ rất lâu rồi, từ những ngày đầu đặt chân đến thế giới này, khi anh nhận ra rằng tri thức của anh từ thế giới hiện đại là một vũ khí vô giá.

Anh bước thêm một bước về phía trước, ánh mắt cương nghị. Tô Mẫn nhìn anh, một dự cảm mạnh mẽ dâng lên trong lòng nàng. Nàng biết, Lâm Dịch sắp làm một điều gì đó phi thường. Nàng đã quen với việc anh luôn khiến mọi người phải kinh ngạc, nhưng lần này, nàng cảm thấy một sự căng thẳng tột độ khác hẳn. Anh hít một hơi sâu, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải của người hiện đại, bắt đầu một màn trình diễn mà sẽ thay đổi cục diện hoàn toàn.

***

Không khí trong đại sảnh như đặc quánh lại, nặng nề đến mức khó thở. Mọi ánh mắt đổ dồn vào Lâm Dịch, chờ đợi lời đáp trả cuối cùng của anh trước những yêu sách tàn nhẫn của liên minh. Bên ngoài, mây đã kéo đến, che khuất ánh nắng gay gắt ban chiều, thay vào đó là một thứ ánh sáng xám xịt, u ám, và gió bắt đầu mạnh lên, rít qua những khe hở của đại sảnh cổ kính.

Lâm Dịch khẽ nhếch mép, một nụ cười gần như không thể nhận ra, chứa đựng sự tự tin và một chút mỉa mai. Anh đã nghe đủ. Anh đã thấy rõ sự tham lam, sự thiển cận và nỗi sợ hãi ẩn sâu dưới lớp vỏ bọc kiên quyết của họ. Giờ là lúc anh tung đòn quyết định.

"Các vị đại nhân," Lâm Dịch bắt đầu, giọng anh trầm ổn, nhưng mỗi từ lại mang một sức nặng phi thường, như những hòn đá được ném vào mặt hồ tĩnh lặng. "Nếu các vị chỉ muốn chiến tranh, vậy thì không cần nói nhiều. Nhưng nếu các vị thực sự quan tâm đến sự thịnh vượng của vương triều, đến tương lai của con cháu các vị, thì ta có một đề xuất khác."

Anh dừng lại, để lời nói của mình thẩm thấu vào tâm trí của những người ngồi đối diện. Một làn sóng xì xào bắt đầu nổi lên, nhưng Lâm Dịch vẫn giữ ánh mắt kiên định, không hề nao núng. Anh biết, đây là khoảnh khắc quyết định.

"Nếu các vị công nhận độc lập của vùng đất ta," Lâm Dịch tiếp tục, giọng điệu trở nên mạnh mẽ, "ta cam kết trong vòng ba năm, vùng đất này sẽ cung cấp cho liên minh những mặt hàng mà không nơi nào có được, với giá cả ưu đãi đặc biệt. Ta sẽ biến vùng đất này thành một 'trạm trung chuyển' và 'xưởng sản xuất' khổng lồ, một huyết mạch kinh tế mới, mang lại lợi ích kinh tế gấp mười lần so với việc các vị thôn tính nó bằng vũ lực."

Cả đại sảnh im lặng như tờ. Ai nấy đều ngỡ ngàng trước lời đề nghị táo bạo đến mức điên rồ này. Gấp mười lần lợi nhuận? Đó là một con số không tưởng!

Thái Phó Cổ, người luôn giữ vẻ thâm trầm, giờ đây đôi mắt ông ta lóe sáng như những vì sao trên nền trời đen. Ông ta không ngờ Lâm Dịch lại có thể đưa ra một đề xuất mang tính đột phá đến vậy. "Ngươi... ngươi nói thật?" ông ta hỏi, giọng nói khẽ run lên vì kinh ngạc, gần như không thể tin vào tai mình.

Thương Hội Trưởng Bàng, người từ nãy đến giờ vẫn giữ vẻ mệt mỏi, đột nhiên bật dậy khỏi ghế, đôi mắt nhỏ tinh ranh giờ đây mở to, ánh lên sự tham lam không hề che giấu. "Lợi nhuận gấp mười? Ngươi có thể làm được gì? Ngươi đang nói đùa phải không?" Hắn ta không còn quan tâm đến phép tắc hay địa vị, chỉ muốn biết rõ hơn về con số kinh hoàng đó. Tiếng ghế cọt kẹt khi hắn ta đứng phắt dậy vang vọng khắp sảnh.

Tướng Quân Hùng, người duy nhất vẫn giữ vẻ hoài nghi và giận dữ, đập mạnh tay xuống bàn, tiếng động khô khan vang lên như một tiếng sấm giữa trời quang. "Ngươi đang cố gắng lừa gạt chúng ta sao? Một vùng đất nhỏ bé như của ngươi làm sao có thể tạo ra lợi nhuận gấp mười lần? Ngươi nghĩ chúng ta là những kẻ ngốc nghếch dễ dàng bị lừa gạt sao?"

Lâm Dịch không hề bận tâm đến sự giận dữ của Tướng Quân Hùng. Anh biết, hắn ta là một kẻ chỉ tin vào sức mạnh và vũ lực, khó lòng hiểu được sự tinh vi của kinh tế. Anh nhìn thẳng vào Thái Phó Cổ và Thương Hội Trưởng Bàng, những người có thể thực sự hiểu được giá trị của đề xuất này.

"Không, ta không lừa gạt," Lâm Dịch đáp, giọng anh vẫn bình thản. "Ta chỉ đang chỉ ra một con đường khác, một con đường mà các vị chưa từng nghĩ tới. Các vị cứ nghĩ thôn tính là cách duy nhất để có được tài nguyên và kiểm soát, nhưng các vị đã quên mất rằng, một đối tác thịnh vượng còn giá trị hơn một kẻ nô lệ."

Anh đưa tay ra hiệu cho Tô Mẫn, nàng nhanh chóng lấy ra một cuộn bản đồ và vài biểu đồ khác đã được Lâm Dịch vẽ tay cẩn thận. Lâm Dịch trải chúng ra trên bàn, chỉ vào từng chi tiết.

"Vùng đất của chúng tôi, tuy nhỏ bé, nhưng chúng tôi có những công nghệ sản xuất mới mẻ. Ví dụ, chúng tôi đã cải tiến phương pháp canh tác, cho phép sản lượng lúa gạo và ngũ cốc tăng gấp đôi, thậm chí gấp ba lần trên cùng một diện tích đất. Chúng tôi cũng đã phát triển những loại công cụ nông nghiệp mới, bền bỉ hơn, hiệu quả hơn, giúp người dân giảm bớt lao động nặng nhọc và tăng năng suất. Những công cụ này, nếu được sản xuất hàng loạt, sẽ cách mạng hóa nông nghiệp của toàn bộ vương triều, mang lại lương thực dồi dào hơn cho tất cả."

Anh chuyển sang một biểu đồ khác, chỉ vào những đường cong tăng trưởng. "Không chỉ vậy, chúng tôi còn có những phương pháp chế tạo đặc biệt. Ví dụ, chúng tôi có thể sản xuất những loại vải vóc nhẹ hơn, bền hơn, màu sắc tươi tắn hơn mà chi phí lại thấp hơn. Chúng tôi có những bí quyết trong việc khai thác khoáng sản, tinh chế kim loại, tạo ra những hợp kim cứng cáp hơn, nhưng lại dễ gia công hơn. Và đặc biệt, chúng tôi đang nghiên cứu những bài thuốc chữa bệnh hiệu quả cho những căn bệnh mà trước đây y học vẫn bó tay, sử dụng những nguyên liệu địa phương sẵn có."

Lâm Dịch nhìn Thương Hội Trưởng Bàng, ánh mắt hắn ta đã sáng rực lên. Hắn ta là một thương nhân lão luyện, hiểu rõ giá trị của những mặt hàng độc đáo và công nghệ mới. "Tất cả những điều này," Lâm Dịch nhấn mạnh, "chúng tôi sẵn lòng chia sẻ, sản xuất và cung cấp cho liên minh với giá ưu đãi, đổi lấy sự công nhận độc lập và một thỏa thuận không xâm phạm. Hãy nghĩ xem, thay vì tốn kém binh lính, lương thực, đổ máu và tài nguyên để chiếm lấy một vùng đất nhỏ bé có thể chống trả quyết liệt, các vị sẽ nhận được một nguồn cung cấp ổn định những sản phẩm đ��c quyền, một đối tác thương mại đáng tin cậy, và một vùng đệm an toàn giữa các thế lực."

Anh nói tiếp, "Đây không chỉ là hòa bình, mà là sự thịnh vượng chưa từng có. Một vùng đất độc lập, tự chủ, sẽ có động lực để phát triển, để sáng tạo, để làm giàu. Và khi nó giàu có, nó sẽ trở thành một đối tác cực kỳ giá trị cho các vị. Các vị có dám đánh cược vào lợi ích này không? Hay các vị muốn tiếp tục đi theo con đường cũ của chiến tranh và tàn phá, chỉ để giành lấy một miếng bánh nhỏ bé đã nát vụn?"

Những lời nói của Lâm Dịch đã tạo ra một cơn chấn động thực sự trong đại sảnh. Các đại diện liên minh bắt đầu xôn xao, bàn tán với nhau. Từ những tiếng thì thầm nhỏ ban đầu, dần dần biến thành những cuộc tranh cãi gay gắt. Một số người vẫn hoài nghi, nhưng không ít người, đặc biệt là những người có cái nhìn xa trông rộng về kinh tế và chiến lược, đã bắt đầu suy nghĩ nghiêm túng.

Thái Phó Cổ đưa tay vuốt chòm râu bạc, ánh mắt ông ta nhìn Lâm Dịch đầy vẻ kinh ngạc và một sự hứng thú sâu sắc. Ông ta đã nhìn thấy một tầm nhìn vĩ đại hơn, một lợi ích vượt xa những gì ông ta từng nghĩ. Đề xuất của Lâm Dịch không chỉ là một giải pháp hòa bình, mà còn là một chiến lược để tái cấu trúc toàn bộ nền kinh tế và địa chính trị khu vực.

Thương Hội Trưởng Bàng thì không còn ngồi yên được nữa. Hắn ta đứng hẳn dậy, đi đi lại lại, miệng lẩm bẩm tính toán những con số. Đôi mắt hắn ta giờ đây không còn vẻ mệt mỏi hay tinh ranh, mà chỉ còn sự hưng phấn tột độ. Hắn ta đã nhìn thấy viễn cảnh về những kho hàng chất đầy sản phẩm độc đáo, những chuyến hàng không ngừng nghỉ, những con số lợi nhuận khổng lồ đang chảy vào túi mình.

"Lợi ích gấp mười... gấp mười..." hắn ta lặp lại, như một câu thần chú.

Tướng Quân Hùng, giờ đây, không còn chiếm được ưu thế. Hắn ta đập bàn một lần nữa, nhưng tiếng động khô khan ấy giờ đây lại mang vẻ bất lực hơn là uy nghiêm. "Im lặng! Các ngươi đang làm gì vậy? Đừng nghe lời xúi giục của hắn ta!"

Tuy nhiên, lời hắn ta nói đã bị lấn át bởi tiếng tranh cãi ồn ào. Liên minh, vốn dĩ đã có những rạn nứt nội bộ, giờ đây lại càng trở nên chia rẽ sâu sắc hơn. Lợi ích cá nhân và lợi ích chung, tầm nhìn xa và tầm nhìn gần, tất cả đều đang va chạm mạnh mẽ.

Lâm Dịch vẫn đứng đó, bình tĩnh quan sát. Anh biết mình đã thành công. Anh đã gieo một hạt giống nghi ngờ và tham lam vào tâm trí họ, một hạt giống mà anh tin rằng sẽ nảy mầm và thay đổi toàn bộ cục diện. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," anh thầm nghĩ, nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt. "Và đôi khi, một ván cờ bạc lớn lại là cách duy nhất để giành chiến thắng." Anh đã đặt cược tất cả vào sự sáng tạo và tri thức của mình, và dường như, ván cờ này đang bắt đầu nghiêng về phía anh.

Mây đen bên ngoài càng kéo đến dày đặc hơn, gió rít lên từng hồi, nhưng trong đại sảnh, không phải cơn bão tự nhiên mà là một cơn bão của những ý tưởng và lợi ích đang bùng nổ, chờ đợi một quyết định cuối cùng.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free