Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 972: Bàn Đàm Phán Sinh Tử: Lời Thề Độc Lập

Không khí căng thẳng, chiến lược và đầy quyết đoán bao trùm lấy đồn gác biên giới của Lâm Dịch. Tất cả đều đang chờ đợi phản ứng từ liên minh. Màn sương sớm còn vương vấn trên những ngọn núi xa xăm, nhưng tại đồn gác, đã không còn sự mờ mịt. Dưới ánh bình minh nhạt nhòa, những bức tường đá sừng sững hiện rõ, các tháp canh cao ngất vươn mình, và tiếng lính tuần tra đều đặn vọng lại như nhịp đập của một trái tim kiên cường. Mùi bụi đất hòa lẫn với mùi mồ hôi của những người lính đã thức trắng đêm, thoang thoảng đâu đó là mùi kim loại từ vũ khí được lau chùi, cùng làn khói mỏng từ những bếp lửa vừa nhóm cho bữa ăn sáng. Tất cả tạo nên một bức tranh hỗn độn nhưng đầy kỷ luật, một sự cảnh giác cao độ ngấm sâu vào từng tấc đất nơi đây.

Trong căn lều đơn sơ nhưng gọn gàng, Lâm Dịch đang kiểm tra lại bản đồ và những ghi chép quan trọng lần cuối. Chiếc cẩm nang kế sách của anh, tuy chỉ là một tập giấy da cũ kỹ, nhưng ẩn chứa vô vàn tính toán tỉ mỉ, những luận điểm sắc bén đã được anh và các cố vấn vắt óc suy xét. Đôi mắt anh lướt qua từng dòng chữ, từng nét vẽ, như đang tự mình trải qua lại toàn bộ cuộc đàm phán sắp tới. Thân hình gầy gò của anh vẫn toát lên một vẻ kiên định lạ thường, dù khuôn mặt có chút xanh xao do thiếu ngủ. Anh chậm rãi đưa tách trà thảo mộc lên môi, vị đắng chát lan tỏa, giúp đầu óc tỉnh táo hơn. Anh biết, đây không chỉ là một cuộc đàm phán, mà là một canh bạc sinh t���, đặt cược vào số phận của cả một vùng đất, của những con người đã tin tưởng anh.

Tô Mẫn, với dáng người thanh tú và gương mặt thông minh, đang chỉnh sửa lại trang phục của mình. Nét mặt nàng thoạt nhìn vẫn giữ được vẻ chuyên nghiệp thường thấy, nhưng đôi mắt sắc sảo ấy lại ẩn chứa một chút lo lắng khó tả. Nàng là người hiểu rõ nhất những áp lực mà Lâm Dịch đang gánh chịu. Nàng bước đến bên bàn, nhẹ nhàng sắp xếp lại xấp giấy tờ, giọng nói có phần trầm hơn bình thường: "Thủ lĩnh, mọi thứ đã sẵn sàng. Nhưng... liệu chúng ta có nên nhắc lại về 'kế hoạch dự phòng' của Binh trưởng Triệu không? Chỉ để đề phòng..."

Lâm Dịch đặt tách trà xuống, quay đầu nhìn nàng, một nụ cười nhạt thoáng qua trên môi. Anh hiểu sự lo lắng của Tô Mẫn. Đó là sự thận trọng cần thiết của một người cố vấn. "Bình tĩnh, Tô Mẫn," anh nói, giọng đều đều nhưng chứa đựng một sức mạnh trấn an kỳ lạ. "Chúng ta đi đàm phán, không phải đi cầu xin. Mỗi lời nói, mỗi ánh mắt đều là vũ khí. Sự tự tin của chúng ta là điều quan trọng nhất lúc này. Liên minh sẽ cảm nhận được điều đó, và đó chính là áp lực vô hình mà chúng ta tạo ra." Anh không trực tiếp trả lời câu hỏi về kế hoạch dự phòng, nhưng ngụ ý đã rất rõ ràng: không cần phải phô trương, sự chuẩn bị đã nói lên tất cả. Anh tin tưởng Binh trưởng Triệu sẽ làm tốt phần việc của mình, và chính sự tin tưởng ấy cũng là một phần trong chiến lược tổng thể.

Bên ngoài lều, Binh trưởng Triệu đang đứng thẳng tắp, ánh mắt sắc bén quét qua từng góc của đồn gác. Thân hình rắn rỏi của hắn, cùng với vết sẹo trên má, toát lên vẻ từng trải của một chiến binh. Hắn ra hiệu cho binh lính đang chuẩn bị ngựa, ra lệnh kiểm tra kỹ lưỡng từng yên cương, từng dây cương. Hắn biết rõ nhiệm vụ của mình không chỉ là bảo vệ đoàn đàm phán trên đường đi, mà còn là một biểu tượng, một lời khẳng định ngầm về sức mạnh quân sự của vùng đất Lâm Dịch. Mùi thuốc súng thoang thoảng từ kho vũ khí, mùi gỗ tươi từ những công sự mới gia cố, tất cả đều là lời nhắc nhở về sự sẵn sàng chiến đấu, nếu cuộc đàm phán thất bại. Hắn thầm nghĩ, "Thủ lĩnh nói đúng. Đàm phán là chiến trường khác. Nhưng nếu họ không hiểu, thì lưỡi gươm này sẽ lên tiếng." Hắn vuốt nhẹ chuôi kiếm bên hông, cảm giác lạnh lẽo của kim loại truyền qua lòng bàn tay, một cảm giác quen thuộc và an tâm.

Lâm Dịch đứng dậy, gấp gọn bản đồ và cẩm nang kế sách, cất vào trong áo. Anh nhìn Tô Mẫn, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải của một người đã chứng kiến quá nhiều thăng trầm. "Đi thôi, Tô Mẫn. Con đường phía trước có thể lắm chông gai, nhưng chúng ta đã chuẩn bị cho mọi thứ." Anh không nói thêm lời nào, chỉ bước ra khỏi lều, ánh sáng ban mai chiếu rọi thẳng vào khuôn mặt anh, làm nổi bật vẻ trầm tư nhưng kiên định. Binh trưởng Triệu đã chờ sẵn, cùng với vài binh lính tinh nhuệ, ngựa đã được chuẩn bị. Cả đoàn nhanh chóng lên đường, hướng về Thành Cổ Thiên Phong, nơi cuộc đàm phán sinh tử đang chờ đợi. Tiếng vó ngựa đều đặn vọng lại trên con đường đất, hòa vào tiếng gió se lạnh của buổi sớm, mang theo hy vọng và cả nỗi lo lắng của một vùng đất nhỏ bé trên con đường tìm kiếm sự độc lập.

***

Chuyến đi đ���n Thành Cổ Thiên Phong không hề dễ dàng. Con đường gập ghềnh, bụi bặm, và cái nắng giữa trưa càng làm tăng thêm sự mệt mỏi. Tuy nhiên, không ai trong đoàn của Lâm Dịch than vãn một lời. Binh trưởng Triệu dẫn đầu, ánh mắt cảnh giác không ngừng quét qua hai bên đường, đảm bảo an toàn tuyệt đối. Mãi đến khi những cổng thành sừng sững của Thành Cổ Thiên Phong hiện ra trước mắt, một cảm giác nhẹ nhõm mới thoáng qua trong lòng mọi người.

Thành Cổ Thiên Phong. Cái tên đã nói lên tất cả. Một thành phố cổ kính, vĩ đại, với kiến trúc đá vững chãi, mái ngói cong vút và những công trình điêu khắc tinh xảo. Các tòa nhà cao tầng xen kẽ, thể hiện sự pha trộn giữa phong cách cổ điển và sự phát triển theo thời gian, như một minh chứng cho sự trường tồn của nó qua bao thăng trầm lịch sử. Ngay khi đoàn của Lâm Dịch bước qua cổng thành, một thế giới hoàn toàn khác mở ra. Tiếng trò chuyện ồn ào của dân chúng, tiếng rao hàng của tiểu thương, tiếng bánh xe ngựa lăn trên đường đá sỏi, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng sôi động của cuộc sống. Thỉnh thoảng, người ta còn nghe thấy tiếng va chạm kiếm gỗ từ các võ quán, hoặc cảm nhận được một luồng linh khí dao động nhẹ từ các pháp sư đang tu luyện. Mùi gia vị nồng nàn từ các quán ăn đường phố, mùi hương trầm thoang thoảng từ các đền thờ cổ kính, và cả mùi kim loại từ các lò rèn đang hoạt động, tất cả cùng lúc xộc vào khứu giác, tạo nên một không khí tràn đầy năng lượng, nhưng cũng ẩn chứa sự căng thẳng ngầm của một nơi tập trung nhiều thế lực.

Đoàn của Lâm Dịch được dẫn đến một đại sảnh lớn nằm trong khu vực trung tâm của thành. Ngay khi bước vào, một không khí nặng nề, ngột ngạt lập tức bao trùm lấy họ, hoàn toàn đối lập với sự náo nhiệt bên ngoài. Ánh sáng từ bên ngoài bị chặn lại bởi những bức tường dày và cửa sổ nhỏ, chỉ còn lại những ngọn đèn dầu leo lét thắp sáng, tạo nên một không gian trang nghiêm nhưng cũng đầy u ám. Ba đại diện của liên minh đã ngồi sẵn ở vị trí chủ tọa, với vẻ mặt lạnh lùng và những ánh mắt dò xét, khinh thị đổ dồn về phía Lâm Dịch và phái đoàn của anh.

Ở vị trí trung tâm, Tướng Quân Hùng, với khuôn mặt thô kệch và bộ râu quai nón rậm rạp, ngồi thẳng tắp trên ghế, đôi mắt sắc lạnh ánh lên vẻ khinh thường rõ rệt. Bộ giáp trụ uy nghi trên người hắn phát ra tiếng kêu khẽ mỗi khi hắn nhúc nhích, một thứ âm thanh khô khan và đầy đe dọa. Bên phải hắn là Thái Phó Cổ, quan lại cao cấp của liên minh. Khuôn mặt gầy gò, đôi mắt híp lại ẩn chứa sự tính toán. Ông ta mặc quan phục sang trọng, cử chỉ chậm rãi nhưng mỗi cái liếc mắt đều mang theo vẻ bề trên, đầy uy quyền. Bên trái là Thương Hội Trưởng Bàng, thủ lĩnh một thương hội lớn, có lẽ chính là Bàng Lão Gia mà Lâm Dịch từng biết, giờ đây đã thăng tiến vượt bậc. Ông ta mặc trang phục thương nhân cao cấp, ánh mắt lướt qua mọi thứ như đang định giá, không bỏ sót một chi tiết nhỏ nào, vẻ mặt tinh ranh và thực dụng.

Không một lời chào hỏi, không một lời mời ngồi. Ba người họ chỉ đơn giản là nhìn chằm chằm vào Lâm Dịch, như thể anh là một kẻ thấp kém vừa bước vào đại sảnh của những kẻ bề trên.

"Ngươi, Lâm Dịch," Tướng Quân Hùng cất tiếng, giọng hắn vang dội, đầy vẻ hống hách, tựa như tiếng trống trận. "Có vẻ như ngươi vẫn chưa hiểu rõ vị thế của mình. Liên minh đã cho ngươi một cơ hội, nhưng ngươi lại dám hồi đáp bằng một bức thư đầy ngạo mạn. Ngươi nghĩ mình là ai mà dám ngang hàng đàm phán với chúng ta?" Hắn đập mạnh nắm đấm xuống bàn, tiếng "rầm" khô khốc vang vọng khắp đại sảnh, khiến không khí càng thêm căng thẳng.

Lâm Dịch giữ vẻ mặt bình tĩnh, không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào. Trong lòng anh, một sự châm biếm nội tâm trỗi dậy. "Lại là màn dằn mặt kinh điển," anh thầm nghĩ. "Cũng may là mình đã chuẩn bị tinh thần." Anh đứng thẳng, ánh mắt kiên định đáp lại ánh nhìn thách thức của Tướng Quân Hùng, không hề né tránh.

Thái Phó Cổ, với một nụ cười nhạt nhẽo trên môi, chậm rãi lên tiếng, giọng nói của ông ta uyển chuyển hơn, nhưng ẩn chứa sự lạnh lùng và đầy đe dọa. "Đúng vậy. Vùng đất nhỏ bé của ngươi, sau tất cả, chỉ là một cái gai trong mắt. Ngươi nên biết rằng, liên minh này có đủ sức mạnh để san bằng nó chỉ trong một đêm. Chúng ta đã đưa ra tối hậu thư, không phải để đàm phán, mà là để ngươi biết phận. Lời mời gặp mặt này, chỉ là một chút khoan dung cuối cùng." Ông ta dừng lại, nhấp một ngụm trà, ánh mắt sắc bén lướt qua Lâm Dịch, như muốn xuyên thấu tâm can anh.

Tô Mẫn đứng cạnh Lâm Dịch, tay nàng khẽ siết chặt tập giấy ghi chép, nhưng vẫn giữ được vẻ mặt chuyên nghiệp. Nàng biết, áp lực lúc này là cực lớn. Binh trưởng Triệu thì đứng thẳng tắp như một pho tượng đá, tay hắn đặt nhẹ lên chuôi kiếm, ánh mắt cảnh giác quét qua ba đại diện liên minh. Hắn sẵn sàng hành động bất cứ lúc nào, dù biết rõ đây là một cuộc chiến của lời nói, không phải gươm đao. Mùi kim loại thoang thoảng từ giáp trụ của Tướng Quân Hùng, mùi hương trầm trong sảnh, và cả mùi bụi từ chuyến đi vẫn còn vương vấn trên người Lâm Dịch, tất cả hòa quyện, tạo nên một cảm giác ngột ngạt khó chịu.

Thương Hội Trưởng Bàng, sau khi để hai người kia dằn mặt xong, mới lên tiếng, giọng ông ta mang đậm vẻ thực dụng và tính toán. "Lâm Dịch, ngươi có vẻ như chưa hiểu rõ vị thế của mình. Vùng đất của ngươi, mặc dù có vài món hàng độc đáo, nhưng lại là một điểm đen về an ninh, gây thiệt hại không nhỏ cho con đường giao thương huyết mạch của chúng ta. Chưa kể, những đạo quân của ngươi, tuy không nhiều, nhưng lại tiêu tốn tài nguyên và nhân lực của liên minh để giám sát. Ngươi biết không, mỗi ngày trôi qua, liên minh chúng ta lại mất đi bao nhiêu bạc vàng vì cái sự ngang bướng của ngươi? Nếu ngươi chịu khuất phục, mọi chuyện sẽ đơn giản hơn rất nhiều. Ngươi vẫn có thể giữ được chức vị, và vùng đất của ngươi sẽ được bảo hộ. Đó là một món hời cho ngươi, Lâm Dịch." Ông ta nói, với một nụ cười nhếch mép, ánh mắt như đang định giá từng tấc đất, từng sinh mạng trong vùng của Lâm Dịch.

"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," Lâm Dịch thầm nghĩ. "Nhưng cũng không có ai có quyền ép buộc người khác phải từ bỏ sự tự do của mình." Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh lẽo của không khí trong sảnh, và cái sức nặng của những ánh mắt dò xét đang dồn về phía mình. Đến lúc rồi.

***

Sau khi liên minh đưa ra một loạt yêu sách khắc nghiệt, từ việc yêu cầu vùng đất của Lâm Dịch phải sáp nhập vào một trong ba thế lực lớn, nộp cống vật hàng năm, cho đến việc giải tán quân đội tự trị và chịu sự cai quản của quan lại liên minh, Lâm Dịch vẫn giữ một vẻ mặt bình thản đến lạ thường. Anh chậm rãi bước lên phía trước, không ngồi xuống dù đã được mời một cách miễn cưỡng sau những lời dằn mặt ban đầu. Anh không vội vàng, mỗi bước đi đều chắc chắn, như thể anh đang bước trên chính mảnh đất của mình, đầy tự tin và kiên định. Ánh mắt anh nhìn thẳng vào ba người đại diện của liên minh, không hề nao núng.

"Các vị nói đúng," Lâm Dịch cất tiếng, giọng nói của anh rõ ràng, dứt khoát, vang vọng khắp đại sảnh, xé tan không khí nặng nề đang bao trùm. "Vùng đất của Lâm Dịch này, so với liên minh hùng mạnh của các vị, quả thực là nhỏ bé. Quân đội của chúng tôi không nhiều, tài nguyên cũng không dồi dào. Nhưng, thưa các vị," anh dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng người, "nó có một thứ mà các vị có lẽ đã bỏ qua: đó là ý chí. Ý chí sinh tồn, ý chí bảo vệ những gì chúng tôi đã xây dựng bằng mồ hôi và máu."

Tướng Quân Hùng ban đầu cau mày, vẻ mặt đầy vẻ khó chịu khi Lâm Dịch không hề thể hiện sự sợ hãi hay khuất phục. Nhưng khi Lâm Dịch tiếp tục nói, một sự tò mò dần hiện lên trong đôi mắt hắn.

"Vùng đất của Lâm Dịch này không phải là một miếng mồi, mà là một cơ hội," Lâm Dịch tiếp tục, giọng điệu trở nên mạnh mẽ hơn, nhưng vẫn giữ được sự điềm tĩnh cần thiết. "Một cơ hội cho hòa bình và thịnh vượng mà các vị đang bỏ qua." Anh mở chiếc cẩm nang kế sách, lấy ra vài tấm bản đồ và biểu đồ đã được vẽ tay cẩn thận. "Xin các vị hãy nhìn đây." Anh đặt chúng lên bàn, quay sang Thái Phó Cổ và Thương Hội Trưởng Bàng.

"Thưa Thái Phó Cổ, thưa Thương Hội Trưởng Bàng," Lâm Dịch chỉ vào tấm bản đồ khu vực. "Vùng đất của chúng tôi nằm ở vị trí chiến lược, là một điểm giao thoa giữa các thế lực lớn. Nếu bị thôn tính bởi một bên, nó sẽ trở thành tiền tuyến, một chiến trường không ngừng nghỉ, gây bất ổn cho toàn bộ khu vực. Nhưng nếu được công nhận là một vùng đất độc lập, trung lập, nó sẽ trở thành một 'vùng đệm' ổn định, một lá chắn tự nhiên, giúp duy trì hòa bình và an ninh cho tất cả các bên." Anh nói, nhấn mạnh từng từ.

Thái Phó Cổ, vốn dĩ luôn giữ vẻ mặt lạnh lùng, giờ đây đôi mắt híp lại, nhìn chằm chằm vào bản đồ. Ông ta không ngờ Lâm Dịch lại có thể nhìn xa trông rộng đến vậy. Thương Hội Trưởng Bàng cũng nghiêng người về phía trước, ánh mắt tính toán. Lợi ích an ninh và chiến lược là điều mà cả hai người họ đều rất quan tâm.

"Hơn nữa," Lâm Dịch tiếp tục, "Vùng đất của chúng tôi, tuy nhỏ bé, nhưng đang phát triển nhanh chóng. Chúng tôi có những công nghệ sản xuất mới, những phương pháp canh tác hiệu quả, và đặc biệt, chúng tôi đang xây dựng một 'điểm giao thương' mới, nơi các thương nhân từ mọi phương có thể đến trao đổi hàng hóa một cách an toàn và công bằng." Anh lấy ra một biểu đồ khác, chỉ vào những con số. "Trong vòng ba năm qua, dù bị bao vây và áp lực, sản lượng nông nghiệp của chúng tôi đã tăng gấp đôi. Chúng tôi đã phát triển những loại thuốc chữa bệnh mới, những công cụ lao động cải tiến, và chúng tôi sẵn sàng chia sẻ những tri thức này để cùng phát triển. Một vùng đất độc lập, thịnh vượng sẽ là một đối tác kinh tế lý tưởng, mang lại lợi nhuận khổng lồ cho các thương hội và tăng cường sự ổn định cho toàn bộ vương triều, chứ không phải là một gánh nặng."

Lời nói của Lâm Dịch không phải là lời cầu xin, mà là một lời đề nghị, một lời thách thức. Anh không chỉ từ chối yêu sách của họ, mà còn chỉ ra những sai lầm trong suy nghĩ của họ, và đồng thời mở ra một con đường khác, một con đường mà anh tin là sẽ có lợi cho tất cả. Anh dùng những cử chỉ chậm rãi, chắc chắn để nhấn mạnh từng luận điểm, ánh mắt kiên định không rời khỏi ba đại diện.

Thái Phó Cổ đưa tay vuốt chòm râu, ánh mắt suy tư. Lợi ích chiến lược và khả năng duy trì ổn định khu vực là điều mà ông ta, với tư cách là một quan lại lão luyện chính trường, không thể bỏ qua. Thương Hội Trưởng Bàng thì gật gù, ánh mắt sáng lên một cách rõ rệt. Những con số và tiềm năng kinh tế mà Lâm Dịch đưa ra đã chạm đúng vào trọng tâm lợi ích của ông ta. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," Lâm Dịch thầm nghĩ, nhìn biểu cảm của hai người. Anh biết mình đã bắt đầu có tác động.

Ngay cả Tướng Quân Hùng, người ban đầu luôn cau mày đầy vẻ khinh thường, giờ đây cũng phải lắng nghe một cách nghiêm túc hơn. Mặc dù vẻ mặt hắn vẫn còn vẻ khó chịu, nhưng sự kiêu ngạo ban đầu đã giảm đi ít nhiều. Hắn có thể không quan tâm đến kinh tế hay chính trị sâu xa, nhưng việc một vùng đất nhỏ bé lại có thể đứng vững và phát triển dưới áp lực của liên minh, điều đó khiến hắn phải suy nghĩ lại.

Tô Mẫn, lúc này đã hoàn toàn trấn tĩnh, ghi chép nhanh chóng từng lời của Lâm Dịch, đôi mắt nàng ánh lên niềm tự hào. Binh trưởng Triệu vẫn đứng thẳng, nhưng ánh mắt hắn đã chuyển từ cảnh giác sang một sự tin tưởng tuyệt đối, không còn chút lo lắng nào. Anh cảm thấy một làn gió nhẹ thoảng qua từ khung cửa sổ, mang theo mùi của Thành Cổ Thiên Phong cổ kính, nhưng trong đại sảnh, không khí đã thay đổi. Nó vẫn căng thẳng, nhưng không còn là sự căng thẳng của một cuộc đối đầu không lối thoát, mà là sự căng thẳng của một cuộc mặc cả, một cuộc thương lượng mà kết quả của nó vẫn còn bỏ ngỏ. Cuộc đàm phán sinh tử này, chỉ mới bắt đầu.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free