Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 971: Phản Hồi Thách Thức: Áp Lực Ngoại Giao và Lưỡi Gươm Âm Thầm

Sương mù vẫn bao phủ dày đặc, nhưng bên trong tư thất của Lâm Dịch, ngọn lửa nến nhỏ bé lại bùng cháy một thứ ánh sáng ấm áp, rọi chiếu rõ nét lên khuôn mặt trầm tư của người đàn ông trẻ tuổi. Cuộc họp khẩn cấp vừa kết thúc, nhưng đối với Lâm Dịch, đây mới chỉ là khởi đầu của một đêm dài không ngủ. Hắn không ngồi ở vị trí chủ tọa như lúc nãy, mà chuyển sang chiếc bàn làm việc quen thuộc, nơi những cuộn giấy, bút lông và nghiên mực đã được bày sẵn.

Gió đêm rít qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh buốt giá của vùng biên thùy. Tiếng gió nghe như tiếng thở dài của trời đất, chất chứa bao ưu lo. Lâm Dịch với thân hình gầy gò, hơi xanh xao vì thiếu ngủ, vẫn giữ một vẻ điềm tĩnh đáng kinh ngạc. Đôi mắt sâu thẳm của hắn lấp lánh dưới ánh nến, ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của một người hiện đại đang phải vận dụng hết thảy tri thức và mưu lược để đối phó với thế giới cổ đại tàn khốc này. Mái tóc đen bù xù, được buộc đơn giản, càng làm nổi bật sự tập trung cao độ trên gương mặt thanh tú.

Trên bàn, bên cạnh nghiên mực đen nhánh và những cây bút lông đã mòn đầu, là một xấp giấy Tuyên Thành mỏng tang. Những bản nháp thư đã bị gạch xóa chi chít, như những vết sẹo của một cuộc đấu trí thầm lặng. Lâm Dịch cầm cây bút lông, đầu bút thấm đ��m mực tàu, nhưng hắn vẫn chưa vội đặt xuống. Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi mực tàu thoang thoảng, mùi gỗ trầm hương dịu nhẹ từ lư hương đặt góc phòng, và cả mùi trà nóng nghi ngút khói trên bàn. Tất cả những mùi hương quen thuộc ấy giờ đây lại mang một ý nghĩa khác, như muốn níu kéo hắn về với sự bình yên đã mất.

Tô Mẫn đứng cạnh, bóng nàng đổ dài trên vách tường, thanh tú và trầm mặc. Nàng không nói gì, chỉ im lặng rót thêm trà vào chén của Lâm Dịch khi thấy nó vơi đi, ánh mắt sắc sảo nhưng ẩn chứa vẻ ưu tư dõi theo từng cử động của hắn. Nàng hiểu gánh nặng đang đè lên vai Lâm Dịch lớn đến nhường nào. Mỗi từ ngữ trong bức thư này không chỉ là một lời đáp trả, mà còn là một ván cờ sinh tử, quyết định vận mệnh của toàn bộ vùng đất tự trị, và cả những người nàng yêu quý.

Lâm Dịch mở mắt, ánh nhìn sắc như dao, quét qua những dòng chữ đã viết. "Mỗi chữ đều phải như lưỡi gươm," hắn lẩm bẩm, giọng nói khẽ khàng nhưng đầy sức nặng, "vừa có thể múa kiếm mời rượu, vừa có thể cắt đứt yết hầu. Thể hiện thiện chí, nhưng không được hạ mình." Hắn biết rõ, đây không chỉ là một bức thư ngoại giao thông thường. Đây là một lời tuyên bố, một ranh giới được vạch ra bằng ngôn từ.

"Thiếu chủ muốn liên minh hiểu rằng chúng ta không tìm kiếm chiến tranh, nhưng cũng không sợ hãi." Tô Mẫn nhẹ nhàng góp lời, giọng nàng trầm ấm nhưng rõ ràng, "Sự bình yên này là do chúng ta bảo vệ, không phải do họ ban phát. Chúng ta sẵn sàng đối thoại, nhưng cũng sẵn sàng chiến đấu." Nàng nhìn vào Lâm Dịch, đôi mắt thông minh của nàng thấu hiểu sâu sắc ý đồ của hắn.

Lâm Dịch gật đầu. "Chính là vậy. Nếu chúng ta tỏ ra yếu thế, bọn chúng sẽ xem đó là cơ hội để nuốt chửng chúng ta. Ngược lại, nếu quá hung hăng, chúng ta sẽ châm ngòi cho một cuộc chiến không thể tránh khỏi. Cái thế cân bằng này, tựa như đi trên dây, chỉ một bước sai lầm cũng đủ để vạn kiếp bất phục." Hắn tựa lưng vào ghế, cảm thấy sống lưng mỏi nhừ, nhưng tinh thần vẫn vô cùng tỉnh táo. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn tự nhủ, "và giờ đây, chúng ta phải dùng nó để xoay chuyển càn khôn."

Hắn cầm lên một bản nháp, đọc lại từng câu, từng chữ. " 'Kính gửi các vị thủ lĩnh cao quý của liên minh, về tối hậu thư đã nhận được...' Quá bình thường. Cần một lời mở đầu ấn tượng hơn, một lời chào không chỉ thể hiện sự tôn trọng, mà còn ẩn chứa khí phách." Hắn lại gạch bỏ. "Chúng ta không phải là những kẻ yếu hèn đang cầu xin. Chúng ta là một vùng đất độc lập, có chủ quyền, và chúng ta đang mời họ đến một cuộc đối thoại công bằng."

Tô Mẫn suy nghĩ một lát. "Hay là 'Kính thưa các vị thủ lĩnh, người thống trị hàng ngàn dặm đất, đã ban chiếu thư đến Vùng đất tự trị của chúng tôi...'? Cách này vừa thể hiện sự tôn trọng địa vị của họ, vừa ngầm khẳng định chúng ta là một thực thể riêng biệt, chứ không phải một phần phụ thuộc của họ."

Lâm Dịch khẽ nhếch mép cười, một nụ cười mệt mỏi nhưng đầy hài lòng. "Tốt. Rất tốt. 'Ban chiếu thư' nghe có vẻ bề trên, nhưng nếu ta đặt nó trong ngữ cảnh của một lời đáp trả, nó lại trở thành một sự nhắc nhở về vị thế của kẻ ban phát. Một lời nhắc nhở ngầm rằng họ đang tự đặt mình vào vị thế đối địch." Hắn lại bắt đầu viết. Tiếng bút sột soạt trên giấy Tuyên Thành vang lên đều đặn trong căn phòng tĩnh mịch, như nhịp đập của trái tim hắn, dồn dập nhưng đầy kiên định.

Hắn viết về sự thịnh vượng của vùng đất, về cuộc sống bình yên của người dân, về những giá trị mà họ đã cùng nhau xây dựng. Hắn không quên nhấn mạnh rằng sự bình yên ấy không đến từ việc cúi đầu, mà đến từ sự đoàn kết và ý chí bảo vệ. "Chúng ta chào đón tất cả những ai muốn tìm kiếm sự an bình và phát triển, nhưng chúng ta cũng sẽ không ngần ngại đứng lên bảo vệ những gì chúng ta trân quý," hắn đọc to một đoạn, đoạn này được viết bằng ngôn ngữ trang trọng, cổ điển, nhưng mang một ý nghĩa vô cùng hiện đại.

Tô Mẫn gật đầu, khuôn mặt nàng tập trung cao độ. "Ngôn từ sắc bén, nhưng không có chỗ cho sự thô tục hay thiếu tôn trọng. Điều này sẽ khiến họ phải suy nghĩ, Thiếu chủ."

Lâm Dịch tiếp tục với phần quan trọng nhất: lời đề nghị gặp mặt. "Chúng ta không thể để họ chiếm thế chủ động hoàn toàn. Ta sẽ đề xuất một cuộc gặp mặt công khai, tại một địa điểm trung lập, để trình bày 'giải pháp hòa bình' của chúng ta. Điều này sẽ đặt họ vào một thế khó xử. Nếu họ từ chối, họ sẽ bị dư luận lên án là hiếu chiến. Nếu họ chấp nhận, chúng ta sẽ có cơ hội trình bày quan điểm, và quan trọng hơn, thể hiện sự tự tin của mình."

Hắn trầm ngâm. "Nhưng làm thế nào để ngầm thể hiện sự chuẩn bị vững chắc về phòng thủ mà không cần nói thẳng? Vừa là mời gọi, vừa là cảnh báo." Hắn nhớ lại những lời Lão Hồ đã nói: *Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người.* Hắn không thể để liên minh coi thường mình. "Chúng ta sẽ không cần khoa trương. Chỉ cần một vài từ ngữ khéo léo, một vài phép ẩn dụ tinh tế. Chẳng hạn, 'Vùng đất của chúng tôi, tuy nằm nơi biên thùy, nhưng được xây dựng bằng ý chí sắt đá và sự đoàn kết không gì lay chuyển. Mỗi tấc đất đều thấm đẫm mồ hôi và tâm huyết của bá tánh, và được bảo vệ bởi những người con trung kiên, sẵn sàng hy sinh vì sự bình yên chung.' "

Tô Mẫn mỉm cười. "Tuyệt vời, Thiếu chủ. Những kẻ có trí sẽ hiểu được ý nghĩa sâu xa của những lời ấy. Đó không chỉ là lời ca ngợi, mà còn là lời cảnh báo về cái giá phải trả nếu họ có ý định xâm phạm."

Hắn lại siết chặt cây bút lông trong tay, cảm nhận sự thô ráp của cán bút. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nghĩ. "Nếu muốn có công bằng, phải tự mình giành lấy. Nếu muốn có bình yên, phải tự mình bảo vệ." Mỗi câu chữ, mỗi dấu chấm phẩy đều được cân nhắc kỹ lưỡng, thấm đẫm mồ hôi và sự căng thẳng nội tâm. Hắn biết, một lời nói sai có thể dẫn đến họa diệt thân, nhưng một lời nói đúng lúc lại có thể cứu vãn vạn sinh linh.

Bức thư dần hoàn thiện. Từ những câu mở đầu trang trọng, đến lời mời đàm phán đầy tự tin, rồi những ẩn ý về sức mạnh phòng thủ, và cuối cùng là lời kết thúc đầy kiên quyết nhưng vẫn giữ được phong thái hòa nhã. Lâm Dịch đứng dậy, vươn vai, cảm thấy cơ thể rã rời nhưng tinh thần sảng khoái. Hắn đọc lại toàn bộ bức thư một lần nữa, từng từ, từng câu. Hắn tự hỏi, liệu những k�� cao ngạo kia có thực sự hiểu được thông điệp mà hắn muốn gửi gắm? Hay chúng sẽ chỉ nhìn thấy sự ngang ngược của một kẻ yếu thế đang cố gắng chống đối?

"Thiếu chủ, đã hoàn tất." Tô Mẫn nói, giọng nàng pha lẫn chút mệt mỏi nhưng cũng đầy sự ngưỡng mộ.

Lâm Dịch gật đầu. Hắn đặt bút xuống, cầm bức thư đã được viết nắn nót, rồi niêm phong cẩn thận bằng con dấu riêng của mình, dấu ấn của Vùng đất tự trị. Hắn nhìn phong thư, cảm giác sức nặng của nó trong tay mình, không chỉ là giấy mực, mà là cả tương lai, cả hy vọng, và cả gánh nặng sinh tồn. "Chúng ta sẽ không thua," hắn lẩm bẩm, một lời hứa với chính mình và với tất cả những người đang tin tưởng hắn. Ánh nến vẫn lung lay, nhưng trong lòng Lâm Dịch, ngọn lửa của ý chí đã cháy sáng hơn bao giờ hết.

***

Bình minh hé rạng, mang theo một màn sương mỏng giăng mắc khắp cổng chính của vùng đất tự trị. Những phiến đá lát đường vẫn còn đẫm hơi ẩm của đêm, phản chiếu ánh sáng yếu ớt của buổi sớm. Gió sớm lùa qua, mang theo cái lạnh se sắt của đất trời, khiến không khí trở nên đặc quánh một vẻ tịch mịch xen lẫn sự chờ đợi.

Lâm Dịch đứng ở cổng thành, thân hình gầy gò của hắn nổi bật giữa không gian rộng lớn. Bên cạnh hắn là Tô Mẫn, nàng vẫn giữ vẻ thanh tú và trầm mặc như thường lệ, nhưng ánh mắt nàng cũng chứa đựng một sự lo lắng khó tả. Phía trước họ, một người đưa tin đã chuẩn bị sẵn sàng lên đường. Con ngựa chiến đã được buộc yên cẩn thận, hơi thở phì phò trong màn sương mờ ảo, như một bóng ma đang chờ đợi mệnh lệnh. Người đưa tin là một thanh niên nhanh nhẹn, vóc dáng gọn gàng, khuôn mặt nghiêm túc, ý thức rõ ràng về tầm quan trọng của nhiệm vụ. Hắn không nói nhiều, chỉ im lặng chờ đợi.

Lâm Dịch từ từ đưa phong thư đã được niêm phong cho người đưa tin. Sức nặng của bức thư trong tay hắn, dù chỉ là giấy mực, lại như chứa đựng cả một tảng đá đè nặng lên tâm trí. Hắn nhìn thẳng vào mắt người đưa tin, ánh mắt kiên định, không chút dao động.

"Ngươi hãy nhớ," Lâm Dịch nói, giọng hắn trầm thấp nhưng vang rõ trong không gian tĩnh lặng của buổi sớm, "lời nói và thái độ của ngươi cũng quan trọng như chính bức thư này. Hãy thể hiện sự tôn trọng, nhưng không được phép yếu thế. Chúng ta không cầu xin hòa bình, chúng ta đề nghị hòa bình trên cơ sở công bằng."

Người đưa tin cúi đầu sâu, hai tay nhận lấy phong thư một cách cẩn trọng, như đón nhận một bảo vật vô giá. "Thuộc hạ ghi nhớ lời Thiếu chủ. Sẽ không phụ sự ủy thác!" Giọng hắn dứt khoát, thể hiện sự trung thành và quyết tâm. Hắn biết, đây là một nhiệm vụ nguy hiểm, đi sâu vào lòng địch, nhưng hắn không hề nao núng.

Lâm Dịch gật đầu. Hắn biết, một khi bức thư này được gửi đi, mọi chuyện sẽ không còn nằm trong tầm kiểm soát hoàn toàn của mình nữa. Hắn đã tính toán mọi kịch bản, nhưng phản ứng của liên minh vẫn là một ẩn số. "Cứ đi đi. Mọi việc còn lại, ta sẽ lo liệu."

Người đưa tin không nói thêm lời nào, nhanh chóng xoay người, leo lên lưng ngựa. Tiếng vó ngựa lạch cạch vang lên, phá vỡ sự tĩnh mịch của buổi sáng. Con ngựa phi nước đại, lao thẳng vào màn sương sớm còn giăng mắc, dần dần biến mất khỏi tầm mắt. Tiếng vó ngựa xa d���n, nhỏ dần, rồi cuối cùng tan biến vào hư không, chỉ còn lại tiếng gió rít nhẹ qua cổng thành và hơi thở nặng nề của những người còn đứng lại.

Lâm Dịch đứng yên tại chỗ, dõi mắt nhìn về phía chân trời, nơi người đưa tin vừa khuất dạng. Hắn cảm nhận hơi lạnh của gió buổi sớm vuốt ve khuôn mặt, thổi tung lọn tóc mai. Một cảm giác nặng nề đè lên lồng ngực. Hắn đã gửi đi một lời thách thức, một ván cờ lớn đã được mở ra. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn thầm nghĩ, "và đây là con đường duy nhất để chúng ta có thể tiếp tục sinh tồn." Sự mong manh của cuộc sống, sự khắc nghiệt của thế giới này chưa bao giờ hiện rõ như lúc này. Hắn không mơ mộng làm anh hùng, cũng không muốn thay đổi thế giới, nhưng để bảo vệ những người xung quanh, hắn buộc phải trở thành một kẻ cầm cờ trong ván cờ định mệnh này.

Tô Mẫn nhẹ nhàng đặt tay lên vai Lâm Dịch, ánh mắt nàng thấu hiểu. "Thiếu chủ, chúng ta đã làm tất cả những gì có thể. Giờ đây, chỉ còn chờ đợi."

Lâm Dịch khẽ gật đầu, không nói gì. Hắn hít sâu, cảm nhận mùi đất ẩm và mùi cỏ cây trong không khí. Hắn biết, sự chờ đợi này sẽ là một thử thách lớn, nhưng hắn đã sẵn sàng. Hắn xoay người, cùng Tô Mẫn trở vào trong. Ánh mặt trời bắt đầu le lói phía đông, chiếu rọi lên những bức tường đá sừng sững của cổng thành, báo hiệu một ngày mới đã bắt đầu, một ngày mới đầy căng thẳng và chờ đợi.

***

Cùng lúc đó, tại đồn gác biên giới của vùng đất tự trị, không khí đã hoàn toàn khác. Không có sự tĩnh mịch của buổi sớm, thay vào đó là sự hối hả, nhộn nhịp nhưng đầy kỷ luật. Tiếng búa gõ lách cách, tiếng hô khẩu lệnh dứt khoát, tiếng vũ khí va chạm lanh canh, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự chuẩn bị. Mùi đất mới, mùi mồ hôi, mùi kim loại sắc lạnh và mùi khói bếp từ những nồi cơm đang sôi sục lan tỏa khắp nơi, tạo nên một không khí chân thực và sống động của một doanh trại quân sự đang trong trạng thái cảnh giác cao độ.

Binh trưởng Triệu, với dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo quen thuộc trên má, đang đi dọc tuyến phòng thủ. Hắn mặc giáp trụ gọn gàng, mỗi bước chân đều dứt khoát, mang theo khí chất của một người chỉ huy dày dạn kinh nghiệm. Đôi mắt hắn sắc lẹm, quét qua từng vị trí, kiểm tra từng chi tiết. Từ những công sự mới đắp bằng đất đá, cao quá đầu người, đến những bẫy ngầm đã được bố trí khéo léo dưới lớp lá khô và cành cây. Hắn không bỏ sót một điểm nào, như một con đại bàng đang canh gác tổ của mình.

"Chắc chắn rằng mọi thứ đã sẵn sàng," Binh trưởng Triệu nói, giọng trầm hùng, vang vọng trong gió. "Liên minh sẽ không thể dễ dàng vượt qua dù chỉ một tấc đất của chúng ta." Hắn dừng lại trước một toán lính đang gia cố một đoạn tường thành, giám sát họ với ánh mắt nghiêm nghị. "Độ dày của bức tường phải đủ sức chống chịu công thành, các trụ gỗ phải được chôn sâu, không được phép lơ là!"

Trần Nhị Cẩu, với dáng người trung bình nhưng nhanh nhẹn, đang cắm cúi kiểm tra lại những hàng chông tre được ngụy trang cẩn thận dưới những bụi cây rậm rạp. Gương mặt hắn có chút ngây ngô thường ngày giờ đây lại tràn đầy sự tập trung, đôi mắt sáng lấp lánh khi hắn kiểm tra từng mũi chông, đảm bảo chúng đủ sắc bén và khó bị phát hiện.

"Đại ca yên tâm," Trần Nhị Cẩu cất tiếng, giọng hắn có chút lo lắng nhưng vẫn đầy quyết tâm. "Ngay cả một con chuột cũng khó lọt qua lưới phòng thủ của chúng ta! Nhị Cẩu đã kiểm tra kỹ lưỡng, không có một khe hở nào đâu!" Hắn dùng một cành cây nhỏ gẩy nhẹ vào một chiếc bẫy lật, nghe tiếng *cạch* khô khốc rồi lại cẩn thận ngụy trang nó.

Binh trưởng Triệu gật đầu, một nụ cười hiếm hoi thoáng hiện trên khuôn mặt sạm nắng. "Tốt. Phải luôn cảnh giác. Kẻ địch không chỉ có sức mạnh, mà còn có mưu kế."

Xa hơn một chút, Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn hẳn Lâm Dịch, đang vác một thân cây lớn, giúp củng cố bức tường phòng thủ. Mồ hôi lấm tấm trên khuôn mặt chất phác của hắn, nhưng đôi mắt hắn tràn đầy sự kiên định. Hắn đặt thân cây xuống một cách nhẹ nhàng đáng kinh ngạc so với vẻ ngoài thô kệch, rồi dùng sức đẩy nó vào vị trí, gia cố thêm cho một công sự.

"Cứ để bọn chúng đến," Vương Đại Trụ nói to, giọng hắn hơi cục cằn nhưng không ác ý, tràn đầy sự nghĩa khí. "Ta sẽ cho chúng biết mùi vị của vùng đất này! Đất đai tổ tiên, không ai được phép xâm phạm!" Hắn nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên cánh tay rắn chắc, thể hiện sự sẵn sàng chiến đấu đến cùng.

Binh lính của Lâm Dịch, dù số lượng không quá đông đảo, nhưng tinh thần cao ngút. Họ không chỉ là những người lính thông thường, mà còn là những nông dân, thợ thủ công, những người dân đã trải qua bao khó khăn cùng Lâm Dịch, và giờ đây họ đang bảo vệ chính cuộc sống, chính gia đình của mình. Một nhóm lính đang tập luyện võ nghệ, tiếng kiếm gỗ va vào nhau "loảng xoảng", tiếng hô "Hây! Hây!" vang dội. Những người khác vận chuyển vật tư, từng bao cát, từng bó tre, từng tảng đá đều được đặt đúng vị trí. Cờ hiệu của Vùng đất tự trị phấp phới trên tháp canh cao nhất, biểu tượng cho sự độc lập và kiên cường.

Binh trưởng Triệu tiếp tục đi. Hắn biết rõ mệnh lệnh của Thủ lĩnh Lâm Dịch: "Mỗi tấc đất của chúng ta đều là một cái bẫy chết người đối với kẻ thù." Hắn đã thực hiện điều đó một cách triệt để. Các tháp canh được bố trí dày đặc, các trạm gác được xây dựng kiên cố, các đường hầm bí mật được đào xuyên suốt để phục vụ cho việc vận chuyển quân lính và phản công bất ngờ.

Hắn nhìn ra xa, về phía những ngọn núi mờ sương, nơi liên minh có thể xuất hiện bất cứ lúc nào. Một cảm giác căng thẳng bao trùm lấy hắn, nhưng đó là thứ căng thẳng giúp hắn luôn giữ được sự cảnh giác cao độ. "Đây không chỉ là cuộc chiến của Thủ lĩnh," hắn thầm nghĩ, "mà là cuộc chiến của tất cả chúng ta."

Trần Nhị Cẩu chạy đến, tay cầm một chiếc búa nhỏ. "Đại ca, đội dân binh đã tập hợp đầy đủ. Họ đang được huấn luyện cách sử dụng cung nỏ và cách mai phục."

Binh trưởng Triệu gật đầu. "Tốt lắm. Hãy đảm bảo rằng họ hiểu rõ tầm quan trọng của việc phối hợp. Mỗi người là một mắt xích không thể thiếu." Hắn cảm nhận mùi gỗ tươi từ những công trình mới xây, mùi thuốc súng thoang thoảng từ kho vũ khí, tất cả đều là dấu hiệu của sự chuẩn bị không ngừng nghỉ.

Vương Đại Trụ, sau khi hoàn tất công việc, lau mồ hôi trên trán, đi đến cạnh Binh trưởng Triệu. "Đại ca Triệu, lương thực và nước uống đã được dự trữ đủ cho cả tháng. Người dân đã di tản đến các hang động bí mật và các khu trú ẩn được chuẩn bị từ trước."

"Rất tốt." Binh trưởng Triệu khẽ gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ hài lòng. "Sự đoàn kết của dân chúng chính là sức mạnh lớn nhất của chúng ta. Nếu không có họ, chúng ta sẽ không thể trụ vững."

Nhìn những người lính miệt mài làm việc, nhìn những công sự dần hoàn thiện, Binh trưởng Triệu cảm thấy một niềm tin vững chắc. Vùng đất này không phải là miếng mồi dễ nuốt. Họ đã sẵn sàng cho mọi kịch bản. Dù là đàm phán hay chiến tranh, họ sẽ không lùi bước. Ánh mặt trời đã lên cao, xua tan đi màn sương sớm, chiếu rọi rực rỡ lên những công trình phòng thủ kiên cố, như một lời khẳng định về ý chí sắt đá của những người đang bảo vệ nơi đây. Một không khí căng thẳng, chiến lược và đầy quyết đoán bao trùm lấy đồn gác biên giới, tất cả đều đang chờ đợi phản ứng từ liên minh.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free