Lạc thế chi nhân - Chương 970: Bản Giao Kèo Sinh Tử: Bàn Cờ Định Đoạt
Màn đêm buông xuống hoàn toàn, bao trùm vạn vật trong sự tĩnh lặng đáng sợ. Trong tư thất của Lâm Dịch, ngọn lửa của ý chí đã được thắp sáng rực rỡ, sẵn sàng đối mặt với bão tố sắp ập đến. Hắn vẫn đứng đó, ngón tay miết nhẹ trên Hắc Mộc Lệnh, hơi ấm từ chiếc lệnh bài cổ xưa dường như truyền vào tâm trí hắn một thứ sức mạnh vô hình. Sự bình yên giả tạo của đêm đen chỉ càng làm nổi bật sự hỗn loạn đang ẩn chứa, chờ chực bùng nổ.
Lâm Dịch quay lại bàn, nơi ánh nến chập chờn đổ bóng những khuôn mặt căng thẳng. Tô Mẫn, Binh trưởng Triệu, Chu Thiên và Liễu Thanh Y đã trở lại, ngồi im lặng chờ đợi. Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ đã được phái đi truyền đạt các chỉ thị khẩn cấp, còn Lý Hổ thì đã hăm hở lao ra ngoài để tập hợp đội quân tinh nhuệ theo lời dặn của thủ lĩnh. Không khí trong phòng đặc quánh sự lo lắng, hòa lẫn với mùi mực, mùi trà và hương trầm nhẹ vương vấn từ chiếc lư hương nhỏ đặt trên góc bàn. Bên ngoài, tiếng gió đêm rít qua khe cửa, nghe như những lời thì thầm đầy ám ảnh của số phận.
Lâm Dịch đặt bức tối hậu thư đã được phong ấn lại xuống bàn, đẩy nhẹ về phía Tô Mẫn. Ánh nến hắt lên những đường nét sắc lạnh trên khuôn mặt hắn, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất ẩm từ không khí đêm lùa qua cửa sổ. "Tối hậu thư này không phải lời đe dọa, mà là lời mời... mời chúng ta nhảy vào vũng lầy của chúng," giọng hắn trầm thấp, mang theo một chút chua chát. Hắn biết rõ, đây là một vở kịch đã được dàn dựng sẵn, một cái bẫy được giăng ra để ép hắn phải cúi đầu hoặc tự hủy diệt.
Tô Mẫn chậm rãi cầm lấy tối hậu thư, ngón tay thon dài của nàng lướt qua từng dòng chữ, ánh mắt sắc sảo tập trung phân tích. "Liên minh này tuy lớn mạnh, nhưng cũng có những rạn nứt tiềm ẩn, thưa thủ lĩnh," nàng nói, giọng điệu bình tĩnh nhưng vẫn lộ rõ sự căng thẳng. "Mỗi vương triều đều có lợi ích riêng, và sự hợp tác của họ chỉ là tạm thời, dựa trên mục tiêu chung là thôn tính Vùng đất tự trị của chúng ta. Một khi mục tiêu đó không đạt được, hoặc có dấu hiệu thất bại, sự rạn nứt sẽ trở nên rõ ràng." Nàng đẩy nhẹ tối hậu thư trở lại. "Hơn nữa, một liên minh được hình thành bởi sự cưỡng ép thường không bền vững. Sự kiêu ngạo của bọn chúng thể hiện rõ trong từng lời lẽ của bức thư này, cho thấy chúng coi thường chúng ta đến mức nào."
Binh trưởng Triệu, với vẻ mặt sạm nắng và vết sẹo trên má hằn sâu hơn dưới ánh nến, siết chặt nắm đấm. "Nếu phải chiến, binh sĩ của chúng ta sẽ không lùi bước, thưa Thủ lĩnh, nhưng cái giá phải trả sẽ rất lớn." Giọng hắn trầm đục, đầy sự kiên quyết nhưng cũng ẩn chứa nỗi lo lắng cho sinh mạng của binh lính dưới quyền. "Chúng ta đã chuẩn bị hết sức có thể, nhưng số lượng và trang bị của địch vẫn là một áp lực không nhỏ. Mỗi tấc đất giành được sẽ phải đổi bằng máu và nước mắt." Hắn nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy tin tưởng nhưng cũng chất chứa sự nặng nề của một người đã trải qua nhiều trận mạc.
Chu Thiên, với dáng vẻ thư sinh, râu dài và đôi kính đã cũ, khẽ thở dài. Hắn vuốt nhẹ cuốn sách cũ đang cầm trên tay. "Trong lịch sử, những cuộc chiến lớn thường bắt đầu bằng những cuộc đàm phán đổ vỡ, hoặc bằng những tối hậu thư như thế này. Nhưng cũng có những khi, chính trên bàn đàm phán, cục diện lại xoay chuyển một cách bất ngờ. Vấn đề là, chúng ta phải có gì đó để đàm phán, phải có thứ gì đó khiến đối phương phải cân nhắc." Giọng hắn trầm tư, như đang lục tìm trong kho tàng kiến thức cổ xưa để tìm ra lời giải. "Sức mạnh quân sự là một phần, nhưng trí tuệ và mưu lược mới là thứ quyết định thắng bại trong những cuộc chiến của bậc đế vương."
Liễu Thanh Y, vẫn giữ dáng vẻ thanh thoát và kiếm khách phong độ, đôi mắt cương nghị lướt qua từng người. Nàng không nói nhiều, chỉ lắng nghe và quan sát. "Bọn chúng tin vào sức mạnh tuyệt đối. Đó là điểm yếu của chúng," nàng khẽ nói, giọng điệu lạnh lùng nhưng đầy chắc chắn. "Thủ lĩnh, ta đã cho người của mình tăng cường hoạt động tình báo, thâm nhập sâu hơn vào lãnh địa của ba vương triều. Chúng ta sẽ có thông tin chi tiết về sự điều động quân lính, về các kho lương thảo, và cả những điểm yếu trong hàng ngũ quan lại của chúng." Nàng tin tưởng vào khả năng của Lâm Dịch, nhưng cũng hiểu rõ sự tàn khốc của chiến tranh.
Lâm Dịch lắng nghe từng lời, đôi mắt hắn khẽ nheo lại, những suy nghĩ phức tạp cuộn xoáy trong đầu. Hắn cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, sự lo lắng hiển hiện trên từng khuôn mặt, nhưng cũng là sự tin tưởng tuyệt đối mà họ dành cho hắn. *Một liên minh được xây dựng trên sự thù ghét và lợi ích cá nhân thì sẽ dễ dàng đổ vỡ, đó là quy luật bất biến.* Hắn thầm nghĩ. *Và mình phải tìm ra cách để thúc đẩy sự đổ vỡ đó, không phải bằng sức mạnh quân sự trực diện, mà bằng mưu trí.*
Hắn đặt tối hậu thư xuống, chỉ tay vào các điểm chiến lược trên bản đồ trải rộng trên bàn. Tấm bản đồ được vẽ chi tiết, đánh dấu rõ ràng các con đường, dòng sông, các ngọn núi và cả những ngôi làng nhỏ bé. "Mục tiêu của chúng ta không phải là chiến thắng một trận đánh cụ thể, mà là chiến thắng một cuộc chiến. Một cuộc chiến mà chúng ta không muốn nhưng buộc phải tham gia để bảo vệ những gì chúng ta trân trọng." Hắn siết chặt Hắc Mộc Lệnh trong tay, cảm nhận sức nặng của nó, tựa như gánh nặng của hàng vạn sinh mạng đang đặt lên vai hắn. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu. Tri thức là vũ khí mạnh nhất.*
"Tô Mẫn, cô nói đúng. Liên minh này là một khối thống nhất yếu ớt. Chúng ta phải tìm ra những vết nứt đó." Lâm Dịch nhìn nàng, ánh mắt kiên định. "Cô hãy tiếp tục tổng hợp thông tin, đặc biệt là về tình hình tài chính của các vương triều, những mâu thuẫn giữa các thế gia quyền lực, và cả những tham vọng cá nhân của các tướng lĩnh cao cấp. Chúng ta cần biết rõ ai là người hưởng lợi nhiều nhất từ cuộc chiến này, và ai là người có thể bị tổn hại nhiều nhất."
Hắn quay sang Chu Thiên. "Tiên sinh Chu, với kiến thức uyên thâm của ngài về lịch sử và chính trị, ngài có thể phân tích cho ta những kịch bản đàm phán có thể xảy ra? Những tiền lệ nào trong quá khứ có thể áp dụng vào tình huống hiện tại? Chúng ta cần tìm ra một con đường để không phải cúi đầu, nhưng cũng không phải đổ quá nhiều máu. Một giải pháp trung dung, nhưng vẫn đảm bảo sự độc lập của chúng ta."
Binh trưởng Triệu được Lâm Dịch nhìn thẳng. "Binh trưởng, kế hoạch phòng thủ của chúng ta vẫn là trọng tâm. Hãy chắc chắn rằng mọi điểm yếu đều được khắc phục. Các đội dân binh phải được huấn luyện kỹ lưỡng hơn nữa. Đặc biệt, hãy chuẩn bị các phương án phản công du kích, phá hoại đường tiếp tế của địch ngay khi chúng bắt đầu hành quân. Mục tiêu là làm suy yếu ý chí chiến đấu của chúng trước khi chúng kịp tiếp cận các tuyến phòng thủ chính." Hắn biết, Binh trưởng Triệu là người đáng tin cậy nhất trong quân sự.
Liễu Thanh Y, nhận được ánh mắt của Lâm Dịch, không cần hắn phải nói thêm. "Người của ta sẽ làm hết sức, thưa Thủ lĩnh. Thông tin sẽ được đưa về nhanh nhất có thể." Nàng gật đầu, vẻ mặt lạnh lùng nhưng đầy quyết tâm.
Lâm Dịch hít một hơi sâu, đôi mắt hắn lướt qua từng người một lần nữa, cảm nhận sự đồng lòng và quyết tâm tỏa ra từ họ. *Áp lực này là rất lớn, nhưng nó cũng là động lực.* Hắn thầm nghĩ. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và mình cũng không thể đòi hỏi điều đó. Nhưng mình có thể tạo ra sự công bằng cho chính mình và những người thân yêu bằng chính đôi tay và trí óc này.* Hắn biết, đêm nay sẽ là một đêm dài, nhưng đó là đêm của sự chuẩn bị, đêm của những tính toán tỉ mỉ cho một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi. Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, hình dung ra những viễn cảnh có thể xảy ra, và chuẩn bị tinh thần cho tất cả. Tiếng gió rít bên ngoài cửa sổ vẫn không ngừng, như một bản giao hưởng bi tráng báo hiệu cho những biến động lớn sắp tới.
***
Rạng sáng, vài giờ sau cuộc họp đầu tiên, sư��ng mù dày đặc bao phủ Vùng đất tự trị, khiến mọi thứ trở nên mờ ảo và huyền hoặc. Tuy nhiên, trong Đại sảnh trung tâm, không khí lại hoàn toàn trái ngược. Hàng trăm người đã tề tựu đông đủ, từ các tướng lĩnh quân sự, các cố vấn học giả, các thủ lĩnh thương hội, cho đến những dân biểu uy tín của các làng xã. Ánh sáng mờ nhạt của bình minh, pha lẫn với ánh đèn lồng thắp sáng trong sảnh, hắt lên những khuôn mặt đầy lo lắng nhưng cũng chất chứa sự kỳ vọng lớn lao. Mùi đất ẩm và sương sớm từ bên ngoài len lỏi vào, hòa cùng mùi khói nhang nhẹ nhàng tỏa ra từ những bát hương đặt ở các góc sảnh, tạo nên một không khí trang nghiêm.
Lâm Dịch, trong bộ trang phục gọn gàng nhưng không hề phô trương, bước lên bục cao. Vóc dáng gầy gò của hắn dường như được bao bọc bởi một khí chất kiên cường, đôi mắt sâu thẳm quét qua từng khuôn mặt bên dưới. Hắn thấy được sự lo lắng, sự hoang mang, nhưng trên hết là sự tin tưởng và lòng trung thành không thể lay chuyển. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận được sức nặng của hàng ngàn ��nh mắt đổ dồn về phía mình. *Đây không chỉ là cuộc chiến của riêng mình, mà là cuộc chiến của tất cả những người đang đứng ở đây. Trách nhiệm này, mình phải gánh vác.*
"Hỡi những người dân của Vùng đất tự trị!" Giọng Lâm Dịch vang lên dõng dạc, rõ ràng, xuyên qua sự tĩnh lặng của đại sảnh, không hề bị ảnh hưởng bởi sự mệt mỏi sau một đêm không ngủ. "Tối hậu thư từ liên minh ba vương triều đã đến. Chúng muốn chúng ta cúi đầu, muốn chúng ta từ bỏ tất cả những gì chúng ta đã xây dựng bằng mồ hôi và xương máu, muốn biến chúng ta thành nô lệ của chúng." Hắn dừng lại, cho phép những lời nói đó thấm vào tâm trí mỗi người. Một làn sóng xì xào nhỏ nổi lên, nhưng ngay lập tức bị Lâm Dịch dập tắt bằng ánh mắt kiên định.
"Nhưng chúng ta sẽ không cúi đầu!" Lâm Dịch tuyên bố, giọng hắn vang vọng khắp sảnh, mạnh mẽ và dứt khoát. "Vùng đất này, bình yên này, được xây dựng bằng ý chí và sự đoàn kết của tất cả chúng ta. Không ai có quyền tước đoạt nó. Không ai có quyền phá hủy những giá trị mà chúng ta trân trọng." Hắn giơ tay lên, làm một cử chỉ mạnh mẽ. "Chúng ta sẽ đàm phán, nhưng không phải đàm phán để khuất phục, mà là đàm phán để tồn tại và phát triển. Chúng ta sẽ đàm phán trên thế chủ động!"
Những lời nói của Lâm Dịch như một ngọn lửa thắp sáng lên hy vọng và ý chí trong lòng mọi người. Tiếng vỗ tay bắt đầu nổi lên, lẻ tẻ rồi mạnh dần, cuối cùng biến thành một tràng vỗ tay rền vang, thể hiện sự đồng lòng và ủng hộ tuyệt đối. Lâm Dịch chờ cho tiếng vỗ tay lắng xuống, rồi tiếp tục.
"Kế hoạch của chúng ta sẽ là 'vừa đàm vừa đánh'," hắn giải thích, ánh mắt sắc bén lướt qua từng tướng lĩnh. "Chúng ta sẽ không tấn công trước, nhưng chúng ta cũng sẽ không ngần ngại phản công nếu bị khiêu khích. Chúng ta sẽ cho chúng thấy rằng việc xâm lược Vùng đất tự trị này không phải là một món hời, mà là một cái giá đắt đỏ mà chúng phải trả."
Hắn quay sang Tô Mẫn, người đang đứng cạnh bục. "Tô Mẫn, cô sẽ là người đứng đầu phái đoàn đàm phán của chúng ta. Tôi muốn cô chuẩn bị một bản giao kèo đầy đủ, với những điều khoản rõ ràng về sự độc lập, chủ quyền, và các lợi ích kinh tế mà chúng ta có thể mang lại cho các vương triều láng giềng nếu họ chấp nhận hòa bình. Chúng ta sẽ biến bất lợi thành cơ hội, biến mối đe dọa thành một thỏa hiệp đôi bên cùng có lợi. Hãy nghiên cứu kỹ lưỡng những điểm yếu của liên minh, những lợi ích mà họ đang tìm kiếm, và đưa ra những đề nghị không thể chối từ, hoặc ít nhất là khiến họ phải đắn đo suy nghĩ rất kỹ."
Tô Mẫn gật đầu, ánh mắt sắc sảo của nàng lóe lên tia sáng của sự quyết đoán. "Rõ, thưa Thủ lĩnh. Tôi sẽ dốc toàn lực." Nàng biết rằng, đây là một nhiệm vụ vô cùng khó khăn, đòi hỏi sự khôn ngoan và tài ứng biến tuyệt vời.
"Binh trưởng Triệu!" Lâm Dịch chuyển tầm nhìn sang vị binh trưởng. "Kế hoạch phòng thủ của chúng ta phải được thực hiện một cách hoàn hảo. Các tuyến phòng thủ phải kiên cố, các bẫy phải được giăng ra, các đội dân binh phải được phân bổ hợp lý. Tôi muốn mỗi tấc đất của chúng ta đều là một cái bẫy chết ngư��i đối với kẻ thù. Hãy nhớ, chúng ta không chỉ phòng thủ, mà còn phải sẵn sàng phản công. Các đội cảm tử phải được chuẩn bị để quấy nhiễu địch từ phía sau, phá hoại đường tiếp tế và làm suy yếu tinh thần của chúng."
Binh trưởng Triệu đứng thẳng người, giọng nói trầm hùng. "Tuân lệnh Thủ lĩnh! Binh sĩ của Vùng đất tự trị sẽ không phụ lòng tin của ngài!"
Lâm Dịch nhìn về phía Liễu Thanh Y. "Liễu cô nương, ta cần người của cô thâm nhập sâu hơn nữa vào hậu phương địch. Mọi thông tin, dù là nhỏ nhất, về sự bất mãn, về các âm mưu, về sự điều động quân lính, đều vô cùng quý giá. Cô và các huynh đệ giang hồ sẽ là đôi mắt và đôi tai của ta, là những mũi dao âm thầm đâm vào lưng kẻ thù."
Liễu Thanh Y khẽ gật đầu, khuôn mặt nàng vẫn cương nghị. "Bọn ta sẽ là đôi mắt và đôi tai của ngài, thưa Thủ lĩnh. Thông tin sẽ được đưa về nhanh nhất có thể, và bọn ta cũng sẽ không ngần ngại ra tay nếu cần thiết."
Lý Hổ, với vẻ mặt hung dữ nhưng tràn đầy nhiệt huyết, giơ nắm đấm lên. "Thủ lĩnh! Chỉ cần ngài ra lệnh, chúng tôi sẽ chiến đấu đến cùng! Bọn chúng sẽ phải hối hận vì đã dám đụng đến Vùng đất tự trị!" Giọng hắn vang dội, thể hiện sự trung thành tuyệt đối.
Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ, dù không đứng trên bục, nhưng cũng không ngừng gật đầu đồng tình, ánh mắt họ tràn đầy quyết tâm. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Trần Nhị Cẩu lẩm bẩm, sẵn sàng xông pha bất cứ lúc nào. Vương Đại Trụ nắm chặt tay, gân xanh nổi lên, chỉ chờ đợi mệnh lệnh.
Ngay cả Lão Hồ, với thân hình gầy gò, lưng còng và tóc bạc phơ, cũng nheo đôi mắt tinh anh, khẽ gật đầu. Hắn không nói gì, nhưng ánh mắt thấu hiểu của hắn dường như đã đọc được mọi suy nghĩ trong lòng Lâm Dịch. *Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người.* Lời khuyên của Lão Hồ vang vọng trong tâm trí Lâm Dịch.
"Và cuối cùng," Lâm Dịch nói, ánh mắt hắn trở nên mềm mại hơn khi nhìn về phía dân chúng. "Mỗi người dân của chúng ta đều là một phần không thể thiếu của cuộc chiến này. Các trưởng lão, các thủ lĩnh dân binh, hãy đảm bảo rằng mọi người dân đều hiểu rõ tình hình, đều được huấn luyện cơ bản về phòng thủ, và đều biết cách tự bảo vệ mình và gia đình. Hãy dự trữ lương thực, nước uống, và sẵn sàng hỗ trợ quân đội bất cứ lúc nào. Sự đoàn kết của chúng ta chính là sức mạnh lớn nhất." Hắn biết, một cuộc chiến cần sự chung tay của tất cả mọi người, không phân biệt già trẻ, trai gái.
Hắn lại siết chặt Hắc Mộc Lệnh trong tay, cảm giác lạnh lẽo của nó không còn là gánh nặng, mà là một sự nhắc nhở về quyết tâm. "Ba ngày." Lâm Dịch nói, giọng hắn vang lên dứt khoát. "Trong ba ngày tới, chúng ta sẽ hoàn tất mọi công tác chuẩn bị. Sau ba ngày, chúng ta sẽ cử phái đoàn đàm phán đi, đồng thời sẵn sàng cho mọi kịch bản quân sự. Chúng ta sẽ cho chúng thấy rằng, một vùng đất tuy nhỏ bé nhưng có ý chí kiên cường thì không dễ dàng bị khuất phục."
Ánh mắt Lâm Dịch quét qua từng người, ánh mắt kiên định, không hề nao núng. "Đây là trận chiến cuối cùng để bảo vệ sự bình yên mà chúng ta đã vất vả xây dựng. Hãy chuẩn bị mọi thứ. Chúng ta sẽ không thua." Hắn biết, quyết định này sẽ đặt mọi thứ vào thế ngàn cân treo sợi tóc, nhưng hắn không có lựa chọn nào khác. Để bảo vệ những người hắn yêu thương, để giữ vững lý tưởng về một cuộc sống bình yên, hắn phải dấn thân vào ván cờ sinh tử này. Bên ngoài, sương mù vẫn bao phủ dày đặc, nhưng trong Đại sảnh, ngọn lửa của ý chí đã bùng cháy rực rỡ, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ bão tố nào sắp ập đến. Cuộc đàm phán trên thế chủ động, và kế hoạch dự phòng quân sự đã được vạch ra rõ ràng, báo hiệu một tương lai đầy biến động nhưng cũng tràn đầy hy vọng cho Vùng đất tự trị.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.