Lạc thế chi nhân - Chương 969: Tối Hậu Thư: Ánh Kiếm Treo Trên Đầu
Ánh đèn dầu leo lét đã tắt từ lâu, nhường chỗ cho vầng dương yếu ớt rọi qua khe cửa sổ bằng giấy dầu mỏng manh. Sáng sớm, không khí trong tư thất của Lâm Dịch vẫn còn vương vấn chút hơi lạnh của đêm đông, nhưng cảm giác nặng nề hơn cả là sự im lặng căng như dây đàn, chỉ bị phá vỡ bởi tiếng giấy sột soạt trên bàn làm việc. Trên chiếc bàn gỗ đã cũ kỹ, những tấm bản đồ quân sự được trải ra, phủ kín bởi các ký hiệu, mũi tên đỏ và những ghi chú chi chít. Mùi mực mới và giấy cũ quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương đặc trưng của những đêm dài thức trắng, của những suy tính không ngừng nghỉ.
Lâm Dịch đứng đó, tấm lưng gầy gò hơi xanh xao của một người đã trải qua nhiều thiếu thốn và lao động vất vả, nhưng đôi vai hắn lại gánh vác một trọng trách to lớn. Khuôn mặt thanh tú của thiếu niên mười bảy tuổi giờ đây hằn lên vẻ trầm tư sâu sắc, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải của một linh hồn hiện đại lạc lõng giữa cổ đại. Mớ tóc đen bù xù của hắn, vẫn được buộc đơn giản, rũ xuống một bên thái dương khi hắn cúi đầu, chăm chú nhìn vào tấm bản đồ. Hắn không nói gì, chỉ dùng ngón tay thon dài lướt nhẹ qua những đường biên giới, những dấu chấm đỏ biểu thị vị trí tập kết quân của liên minh thù địch. Mỗi chuyển động của ngón tay hắn đều dường như mang theo một sức nặng vô hình, là sự tính toán của một bộ óc không ngừng vận động.
Xung quanh Lâm Dịch, những người thân cận nhất của hắn cũng mang vẻ mặt nghiêm trọng không kém. Tô Mẫn, dáng người thanh tú, gương mặt thông minh, đôi mắt sắc sảo nhưng ẩn chứa vẻ ưu tư, đang đứng cạnh bên, tay cầm một chồng sổ sách, ghi chép cẩn thận từng lời Lâm Dịch phân tích. Nàng đã thức trắng đêm cùng hắn, đôi mắt hơi quầng thâm nhưng vẫn sáng ngời sự kiên cường và tập trung. Mùi hương nhẹ nhàng của trà nóng từ chiếc cốc trên bàn bay lên, xua đi phần nào sự căng thẳng, nhưng không đủ để làm dịu đi bầu không khí ngột ngạt.
Phía sau họ, Trần Nhị Cẩu đứng thẳng tắp, vóc dáng trung bình, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt lại sáng quắc, nhanh nhẹn, chứa đầy sự phẫn nộ và lo lắng cho chủ nhân. Hắn siết chặt nắm đấm, vẻ mặt cau có. Hắn sẵn sàng lao vào bất cứ cuộc chiến nào nếu đó là mệnh lệnh của Lâm Dịch. Bên cạnh Nhị Cẩu là Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, cao lớn, khuôn mặt chất phác nay lại hằn lên vẻ nghiêm nghị. Bàn tay to lớn của hắn đặt hờ trên chuôi đao, ánh mắt kiên định nhìn thẳng về phía trước, như một bức tường thành vững chắc. Gần đó, Lý Hổ với thân hình vạm vỡ không kém, vẻ mặt hung dữ thường ngày nay càng thêm phần nóng nảy, bất bình. Hắn không giấu được sự bực tức, thỉnh thoảng lại hừ một tiếng nhỏ, muốn dùng vũ lực để giải quyết mọi chuyện.
Binh trưởng Triệu, người chỉ huy quân sự, với dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo quen thuộc trên má, đứng hơi lùi lại một chút. Ánh mắt hắn quét qua tấm bản đồ, rồi dừng lại ở Lâm Dịch, vẻ mặt lo lắng cho an nguy của binh lính nhưng cũng đầy kỷ luật và sẵn sàng tuân lệnh. Giáp trụ gọn gàng của hắn phát ra tiếng kim loại khẽ cọ xát khi hắn di chuyển nhẹ, gợi nhắc đến những trận chiến đang cận kề.
"Tình hình biên giới đêm qua thế nào, Binh trưởng Triệu?" Lâm Dịch cuối cùng cũng lên tiếng, giọng hắn trầm thấp, nhưng rõ ràng và dứt khoát, cắt ngang sự im lặng.
Binh trưởng Triệu tiến lên một bước, cung kính đáp: "Thưa Thủ lĩnh, đêm qua liên minh có vài đợt thăm dò nhỏ ở Lạc Sơn Quan và Phượng Hoàng Lĩnh. Chúng ta đã đẩy lùi thành công. Tuy nhiên, số lượng binh sĩ tập kết ở các cứ điểm đối diện đã tăng lên đáng kể. Theo báo cáo từ các trinh sát, có vẻ như chúng đang chuẩn bị cho một cuộc tấn công quy mô lớn hơn, không còn là những cuộc quấy nhiễu nhỏ lẻ nữa." Hắn chỉ vào vài điểm trên bản đồ. "Đặc biệt, ở phía Bắc, quân của Ngụy vương đã xuất hiện, mang theo cả thiết kỵ. Chúng di chuyển rất nhanh, và dường như đang cố gắng cắt đứt đường tiếp tế của chúng ta từ phía Tây."
Lâm Dịch khẽ nhíu mày, ngón tay hắn dừng lại ở một con đường nhỏ trên bản đồ. "Đường tiếp tế? Chúng ta đã dự trữ lương thảo đủ dùng trong ba tháng. Ngụy vương không thể không biết điều đó. Hắn muốn cắt đứt, vậy mục đích thực sự là gì?"
"Có thể chúng muốn cô lập chúng ta hoàn toàn, Thủ lĩnh," Tô Mẫn tiếp lời, giọng nàng nhỏ nhẹ nhưng đầy suy tính. "Nếu đường tiếp tế bị cắt, dù có lương thực dự trữ, tinh thần binh sĩ và dân chúng cũng sẽ bị ảnh hưởng nặng nề. Hơn nữa, việc này còn có thể ngăn cản sự viện trợ từ bên ngoài, nếu có." Nàng lật một trang sổ, "Theo thông tin tình báo mới nhất, các thương hội lớn đã ngừng vận chuyển hàng hóa qua vùng đất của chúng ta. Các con đường buôn bán đã bị phong tỏa. Chúng ta đang dần bị bóp nghẹt về kinh tế."
Trần Nhị Cẩu đấm nhẹ vào lòng bàn tay, vẻ mặt phẫn nộ. "Mấy lão già tham lam đó! Cứ để Nhị Cẩu dẫn người đi, chúng ta đánh thẳng vào sào huyệt của bọn chúng, xem ai dám phong tỏa!"
"Không được nóng vội, Nhị Cẩu." Lâm Dịch quay sang Trần Nhị Cẩu, ánh mắt tuy dịu đi một chút nhưng vẫn đầy nghiêm nghị. "Đánh thẳng vào sào huyệt? Chúng ta có bao nhiêu người? Chúng ta không phải là giặc cướp, cũng không phải là những kẻ hiếu chiến. Chúng ta chỉ muốn bảo vệ mái nhà của mình. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và sinh tồn không chỉ có nghĩa là cầm vũ khí xông lên." Hắn quay lại bản đồ. "Ngụy vương, Tề bá, Sở công... Ba thế lực lớn nhất trong liên minh này. Ai là kẻ cầm đầu thực sự? Mục đích của chúng không chỉ là đất đai. Chắc chắn không đơn giản như vậy."
"Theo phân tích của thần," Tô Mẫn tiếp tục, "Ngụy vương có vẻ là kẻ tham vọng nhất. Hắn luôn muốn mở rộng lãnh thổ về phía Nam. Tề bá thì muốn kiểm soát các tuyến đường thương mại phía Đông. Còn Sở công, hắn lại có mối thâm thù với Huyễn Nguyệt Các, và việc chúng ta không quy phục Huyễn Nguyệt Các có thể đã khiến hắn xem chúng ta là một mục tiêu dễ dàng." Nàng thở dài. "Chúng ta đã cử người thăm dò mối quan hệ giữa các thế lực này, nhưng chúng liên kết chặt chẽ một cách đáng ngờ. Giữa chúng, chắc chắn có một kẻ đứng ra làm quân sư, hoặc một thế lực ngầm nào đó đang thao túng."
Lâm Dịch gật đầu. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, hắn vẫn luôn tin vào điều đó. Thông tin, phân tích, suy luận – đó là những thứ hắn có thể dựa vào, hơn là thiên phú tu luyện hay võ công cao cường. "Hãy tiếp tục đào sâu. Bất kỳ manh mối nào về sự rạn nứt nội bộ, về những mâu thuẫn ẩn giấu của chúng đều có giá trị. Liên minh chỉ là tạm thời, lợi ích mới là vĩnh cửu. Chúng ta cần tìm ra điểm yếu đó."
"Thưa Thủ lĩnh," Lý Hổ đột nhiên lên tiếng, giọng hắn khàn khàn vì kìm nén sự tức giận. "Chúng ta cứ ngồi chờ chúng kéo đến sao? Mấy hôm nay, binh lính của chúng ta, dân chúng của chúng ta, đều đã sẵn sàng. Chúng ta đâu có kém cỏi gì!"
Lâm Dịch chậm rãi quay người, ánh mắt quét qua từng người trong số họ. Hắn nhìn thấy sự kiên định của Vương Đại Trụ, sự nóng nảy của Lý Hổ, sự phẫn nộ của Trần Nhị Cẩu, sự lo lắng của Binh trưởng Triệu, và sự bình tĩnh mang theo ưu tư của Tô Mẫn. Mỗi người một vẻ, nhưng tất cả đều chung một ý chí: bảo vệ vùng đất này.
"Không ai nói chúng ta kém cỏi, Lý Hổ." Lâm Dịch nói, giọng hắn vẫn bình thản. "Nhưng chúng ta cần phải thông minh hơn kẻ thù. Ta đã nói, đây không chỉ là cuộc chiến về sức mạnh quân sự. Chúng ta phải chuẩn bị cho mọi tình huống. Tô Mẫn, cô hãy tiếp tục rà soát lại toàn bộ hệ thống phòng thủ, đặc biệt là các điểm yếu về hậu cần. Vương Đại Trụ, Lý Hổ, các ngươi tiếp tục giám sát huấn luyện dân binh, nhưng không chỉ là vũ khí, mà còn là kỷ luật, là sự phối hợp. Binh trưởng Triệu, hãy đảm bảo các đội trinh sát hoạt động hiệu quả hơn bao giờ hết, ta muốn biết từng động thái nhỏ nhất của đối phương."
Hắn hít một hơi thật sâu, ánh mắt dừng lại ở tấm bản đồ một lần nữa. "Liên minh này mạnh về số lượng, nhưng chúng ta có lợi thế về tinh thần, về sự hiểu biết về mảnh đất này, và về ý chí bảo vệ mái nhà của mình. Chúng ta sẽ không tấn công trước, nhưng chúng ta sẽ không ngần ngại đáp trả bằng tất cả những gì chúng ta có."
Bên ngoài, tiếng chim hót líu lo chào bình minh, nhưng trong căn phòng, bầu không khí vẫn nặng trĩu. Họ biết, thời khắc quyết định đã đến gần.
***
Mặt trời đã lên cao, chiếu những tia nắng vàng óng qua khung cửa sổ lớn của đại sảnh tiếp khách. Mặc dù bên ngoài trời nắng gắt, không khí trong đại sảnh lại mát mẻ, dễ chịu nhờ kiến trúc đặc biệt và những tấm rèm lụa mỏng được kéo gọn gàng. Đại sảnh được bài trí đơn giản nhưng trang nghiêm, đúng theo phong cách mà Lâm Dịch vẫn luôn hướng tới: thực dụng nhưng không kém phần lịch sự. Những chiếc cột gỗ lim được chạm khắc tinh xảo đứng sừng sững, mái ngói lưu ly phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ. Hương trầm thoang thoảng, dịu nhẹ, cố gắng xua đi cái mùi kim loại ngai ngái từ giáp trụ của các binh sĩ đứng gác bên ngoài.
Trên chiếc ghế chủ tọa bằng gỗ mun, Lâm Dịch ngồi thẳng lưng, ánh mắt bình thản nhìn thẳng về phía trước. Trang phục của hắn vẫn là bộ y phục thô sơ, vá víu, nhưng được giặt giũ cẩn thận, không một nếp nhăn, toát lên vẻ gọn gàng và tự tin. Dù gầy gò, nhưng khí chất của hắn không hề thua kém bất kỳ ai. Phía sau hắn, Tô Mẫn đứng cạnh bên, vẻ mặt nàng vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc, dù đôi mắt vẫn ẩn chứa sự lo lắng. Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ đứng chếch sang một bên, ánh mắt cảnh giác quét qua những vị khách không mời mà đến. Lý Hổ, mặc dù nóng nảy, nhưng cũng cố gắng giữ vẻ nghiêm nghị, tay hắn đặt trên chuôi đao, sẵn sàng rút ra bất cứ lúc nào. Binh trưởng Triệu và một vài cận vệ khác đứng ở cửa, tạo thành một hàng rào phòng thủ vô hình.
Đối diện họ là đoàn sứ giả của liên minh, gồm ba người, đại diện cho ba thế lực lớn nhất: Ngụy vương, Tề bá và Sở công. Họ ăn vận lộng lẫy, gấm vóc lụa là, trang sức vàng bạc lấp lánh, nhưng thái độ lại vô cùng kiêu căng, khinh thường. Người dẫn đầu là một gã trung niên béo phì, râu ria rậm rạp, mặc áo bào màu vàng thêu hình rồng, có vẻ là đại diện của Ngụy vương. Bên cạnh hắn là một gã thư sinh ẻo lả, mặt trắng bệch, áo lụa xanh ngọc, là sứ giả của Tề bá. Cuối cùng là một lão già gầy gò, mặt mũi khắc khổ, đôi mắt ti hí, vận áo màu tím thẫm, đại diện cho Sở công. Mùi nước hoa nồng nặc từ trang phục của họ pha lẫn với mùi kim loại từ vũ khí của cận vệ đi kèm, tạo nên một sự tương phản khó chịu với hương trầm dịu nhẹ trong đại sảnh.
Gã sứ giả Ngụy vương bước tới, dáng vẻ phách lối, không thèm cúi chào mà chỉ hếch mặt nhìn Lâm Dịch. Giọng hắn vang lên sang sảng, mang theo sự ngạo mạn và khinh thường rõ rệt. "Ngươi chính là Lâm Dịch, kẻ tự xưng là 'Thủ lĩnh' của vùng đất biên viễn này sao? Nhìn ngươi cũng không có gì đặc biệt. Ta nghe danh đã lâu, nay gặp mặt m���i thấy danh bất hư truyền, quả là một kẻ ngông cuồng không biết trời cao đất rộng."
Lâm Dịch không đáp lời, chỉ khẽ nhếch mép, ánh mắt sắc bén lướt qua ba tên sứ giả, như đang đánh giá từng người, từng động thái nhỏ nhất của họ. Trong tâm trí hắn, những suy nghĩ hiện đại lại trỗi dậy: *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Ngông cuồng? Hay là tự do? Có vẻ như khái niệm về quyền tự quyết vẫn còn quá xa lạ với những kẻ sống trong vòng xoáy quyền lực này.*
"Ta là Vương Đằng, sứ giả của Ngụy vương Điện hạ!" Gã béo phì tiếp tục, giọng điệu càng thêm phần bề trên. "Hôm nay, ta cùng hai vị sứ giả đây mang theo tối hậu thư của Liên minh Ba Vương triều đến đây, để truyền đạt ý chỉ của các vị Điện hạ."
Hắn rút ra một cuộn lụa vàng óng được niêm phong cẩn thận, nâng lên cao một cách khoa trương, rồi bất ngờ ném mạnh lên chiếc bàn trước mặt Lâm Dịch. Cuộn lụa rơi xuống, phát ra tiếng "phịch" khô khốc, bụi mịn bay lên, thể hiện sự coi thường tuyệt đối.
Tô Mẫn khẽ nhíu mày, Tr���n Nhị Cẩu và Lý Hổ đồng loạt siết chặt nắm đấm, ánh mắt bùng lên sự phẫn nộ. Vương Đại Trụ vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, nhưng cơ bắp trên cánh tay hắn đã căng cứng.
Lâm Dịch vẫn ngồi yên, ánh mắt không hề dao động. Hắn chậm rãi vươn tay, cầm cuộn lụa lên một cách điềm tĩnh, như thể đó chỉ là một cuộn giấy bình thường. Hắn từ tốn mở niêm phong, để lộ những dòng chữ được viết bằng mực son, với con dấu của ba vương triều lớn. Hắn đọc lướt qua, từng câu từng chữ lướt qua đôi mắt hắn, nhưng nét mặt vẫn không biểu lộ bất cứ cảm xúc gì.
Nội dung tối hậu thư không nằm ngoài dự đoán của Lâm Dịch. Đó là một bản tuyên bố đầy ngạo mạn, yêu cầu vùng đất của hắn phải ngay lập tức quy phục Liên minh Ba Vương triều. Các điều khoản được đưa ra vô cùng khắc nghiệt:
Một, Lâm Dịch phải giải tán toàn bộ quân đội, giao nộp vũ khí và lương thảo.
Hai, phải cắt nhượng ba thành trì phía Bắc cho Ngụy vương, hai thành trì phía Đông cho Tề bá, và mở cửa biên giới phía Nam cho Sở công.
Ba, hàng năm phải cống nạp một lượng lớn vàng bạc, lương thực và nhân lực.
Bốn, Lâm Dịch phải tự mình đến kinh đô của Ngụy vương để tạ tội và xin được phong tước, chấp nhận trở thành một chư hầu nhỏ bé, không có quyền tự quyết.
Năm, nếu không tuân thủ các điều khoản trên trong vòng ba ngày, Liên minh sẽ phát động cuộc tấn công toàn diện, không nương tay, và mọi hậu quả Lâm Dịch sẽ phải gánh chịu.
Sau khi đọc xong, Lâm Dịch chậm rãi cuộn tờ tối hậu thư lại, ánh mắt hắn lại nhìn thẳng vào Vương Đằng. Một sự im lặng nặng nề bao trùm đại sảnh, chỉ còn nghe tiếng gió khẽ rít qua khe cửa.
"Ba ngày?" Lâm Dịch cuối cùng cũng cất tiếng, giọng hắn bình thản đến lạ thường, gần như là một câu hỏi bâng quơ. "Các vị Điện hạ của các ngươi nghĩ rằng, việc một vùng đất tự trị đã được xây dựng bằng xương máu, bằng mồ hôi của hàng vạn con người, có thể dễ dàng bị xé toạc chỉ bằng vài câu chữ trên một cuộn lụa vàng sao?"
Vương Đằng phá lên cười khẩy. "Hừ! Xương máu? Mồ hôi? Ngươi nghĩ vùng đất nhỏ bé này có thể chống lại liên minh của ba vương triều hùng mạnh sao? Ngươi có gì? Chỉ là một đám dân đen ô hợp, vài tên binh lính ô hợp, và một cái gọi là 'Thủ lĩnh' không có chút gốc gác nào! Các vị Điện hạ đã quá nhân từ khi cho ngươi ba ngày để suy nghĩ. Nếu là ta, ta sẽ cho ngươi ba canh giờ!"
Sứ giả Tề bá, gã thư sinh ẻo lả, cũng cất giọng the thé, "Thủ lĩnh Lâm Dịch, hãy thức thời một chút. Khuất phục là con đường duy nhất để ngươi và vùng đất này sống sót. Chống đối chỉ mang lại sự hủy diệt mà thôi. Các vị Điện hạ có hàng trăm vạn quân, hàng vạn chiến mã, lương thảo chất đống như núi. Ngươi có gì để đối đầu? Một vài cái thành trì nhỏ bé, vài ngàn dân binh sao? Đó là trò cười cho thiên hạ!"
Lão già Sở công với đôi mắt ti hí, giọng nói khàn đặc, đầy vẻ hiểm ác, "Ngươi đừng nghĩ rằng có chút thủ đoạn nhỏ nhặt có thể qua mắt được các vị Điện hạ. Ngươi đã đắc tội với Huyễn Nguyệt Các, nay lại dám chống đối liên minh. E rằng, cái chết của ngươi sẽ còn thảm khốc hơn cả sự hủy diệt của vùng đất này."
Lâm Dịch nhắm mắt lại một khắc, rồi lại mở ra. Trong đôi mắt ấy, sự bình thản đã nhường chỗ cho một tia sáng sắc lạnh, kiên định. Hắn biết, đây không còn là lúc để tranh luận hay tìm kiếm sự nhân nhượng. Đây là một cuộc đối đầu không khoan nhượng, mà kẻ thù đã tuyên bố rõ ràng.
"Các ngươi nói đúng," Lâm Dịch nói, giọng hắn vang lên rõ ràng trong sự im lặng căng thẳng. "Chúng ta không có hàng trăm vạn quân. Chúng ta không có vàng bạc chất đống như núi. Chúng ta chỉ có vùng đất này, và những con người đang sống trên mảnh đất này. Nhưng chính vì vậy, chúng ta sẽ bảo vệ nó bằng tất cả những gì chúng ta có." Hắn đứng dậy, khí thế tuy không hùng tráng như một vị tướng quân, nhưng lại toát lên một sự kiên cường đến khó tin. "Các ngươi có thể quay về và nói với các vị Điện hạ của mình rằng: Ta, Lâm Dịch, sẽ không bao giờ khuất phục. Vùng đất này sẽ không bao giờ là chư hầu của bất cứ ai. Nếu các ngươi muốn chiếm lấy nó, hãy bước qua xác của chúng ta."
Lời nói của Lâm Dịch không hùng hồn, nhưng lại mang một sức nặng ghê gớm. Nó không phải là một lời tuyên chiến bốc đồng, mà là một lời khẳng định đầy quyết tâm, không còn đường lùi. Sứ giả Ngụy vương, Vương Đằng, hơi sững sờ trước thái độ kiên quyết của Lâm Dịch, rồi hắn lại phá lên cười. "Tốt! Tốt lắm! Ngông cuồng! Vậy thì đừng trách Liên minh không khách khí! Ba ngày! Hãy chuẩn bị cho sự hủy diệt của ngươi!"
Cả ba sứ giả quay người, thái độ vẫn đầy ngạo mạn, bước ra khỏi đại sảnh, tiếng giáp trụ của các cận vệ đi theo vang lên lộc cộc. Ánh nắng gắt bên ngoài dường như càng tăng thêm vẻ chói chang, khắc nghiệt cho cuộc đối đầu vừa rồi.
Khi tiếng bước chân của đoàn sứ giả đã khuất hẳn, Trần Nhị Cẩu không kìm được nữa, hắn đấm mạnh vào cột gỗ. "Đại ca! Mấy tên khốn kiếp đó! Nhị Cẩu không thể chịu nổi!"
Lý Hổ cũng gầm gừ, "Đúng vậy! Cứ để chúng ta ra trận, chém bay đầu bọn chúng!"
Lâm Dịch không nói gì, chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng chói chang đang vẽ nên những hình bóng dài trên sân. Hắn biết, cuộc đối đầu trực diện và căng thẳng tột độ sắp diễn ra ở Chương 970 là không thể tránh khỏi. Lời đáp của hắn, dù khéo léo, nhưng ngầm khẳng định anh sẽ không khuất phục.
***
Ánh hoàng hôn đỏ rực như máu nhuộm đỏ cả bầu trời phía Tây, chiếu qua khung cửa sổ tư thất của Lâm Dịch, hắt những vệt sáng u ám lên nền đất. Trong phòng, ánh đèn dầu đã được thắp lên từ sớm, nhưng cũng không đủ sức xua đi cái không khí nặng nề, u ám bao trùm. Mùi mực, giấy cũ, và hương trầm vẫn còn vương vấn, giờ đây lại hòa lẫn với mùi ẩm mốc của đất đá, của sự lo lắng và quyết tâm.
Trên bàn làm việc, cuộn tối hậu thư vẫn còn đó, nằm nghiêng mình như một lời nguyền rủa. Lâm Dịch ngồi xuống, tay hắn đặt lên cuộn lụa vàng, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó. Ánh mắt hắn sắc lạnh, quét qua từng người trong số những người đang quây quần bên hắn. Tô Mẫn, Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ, và Binh trưởng Triệu. Vương Đại Trụ đã được lệnh quay lại giám sát việc huấn luyện dân binh ngay sau khi các sứ giả rời đi.
"Chúng ta không còn đường lùi," Tô Mẫn mở lời, giọng nàng trầm thấp, nhưng rõ ràng. "Các điều khoản trong tối hậu thư, không một điều nào là có thể chấp nhận được. Chúng muốn chúng ta không chỉ khuất phục mà còn phải tự tay phá hủy chính mình, tự tay trao dâng những gì chúng ta đã xây dựng." Nàng chỉ vào một đoạn trong cuộn lụa. "Đặc biệt là điều khoản về việc cắt nhượng thành trì và mở cửa biên giới. Đó không chỉ là mất đất, mà còn là mở đường cho chúng thôn tính hoàn toàn vùng đất này."
Trần Nhị Cẩu đập mạnh nắm đấm xuống bàn, tạo ra tiếng động khô khốc trong không khí tĩnh lặng. "Đại ca! Không thể nhượng bộ! Thà chết chứ không thể để bọn chúng chà đạp lên vùng đất này!" Khuôn mặt hắn đỏ bừng vì giận dữ, đôi mắt sáng quắc như muốn phun lửa. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Chúng ta cứ đánh một trận ra trò, cho bọn chúng biết tay!"
Lý Hổ cũng gật đầu lia lịa, vẻ mặt hung dữ của hắn càng thêm phần căng thẳng. "Đúng vậy! Bọn chúng kiêu căng quá thể! Cứ để Lý Hổ dẫn quân xung phong, chúng ta sẽ cho chúng thấy thế nào là sức mạnh của người dân Vùng đất tự trị!" Hắn siết chặt chuôi đao bên hông, tiếng kim loại lạch cạch vang lên.
Binh trưởng Triệu, với vẻ mặt sạm nắng, nghiêm trọng, tiến lên một bước. "Thưa Thủ lĩnh, sau khi nghe tối hậu thư, thần đã ra lệnh cho các đơn vị biên phòng tăng cường cảnh giác gấp đôi. Các điểm phòng thủ đã được củng cố. Lương thảo và vũ khí cũng đã được chuyển đến các kho dự trữ bí mật. Các đội dân binh cũng đã sẵn sàng chiến đấu. Chúng ta có thể cầm cự được một thời gian, nhưng..." Hắn dừng lại, ánh mắt đầy lo lắng. "Số lượng của địch quá lớn, Thủ lĩnh."
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, hắn đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve chiếc Hắc Mộc Lệnh đang nằm lặng lẽ trên bàn. Cảm giác lạnh lẽo và nặng trĩu của nó như truyền thẳng vào tâm can hắn, nhắc nhở hắn về trọng trách mà hắn đang gánh vác. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Và mình cũng không thể đòi hỏi điều đó.*
"Ta biết," Lâm Dịch nói, giọng hắn trầm thấp, nhưng lại mang một sự kiên định lạ thường, xua tan đi phần nào sự hoang mang trong lòng những người xung quanh. "Số lượng của chúng ta không thể so sánh với liên minh của ba vương triều. Nhưng chúng ta có những thứ mà chúng không có. Đó là ý chí bảo vệ mái nhà của mình, là sự đồng lòng của dân chúng, và là sự hiểu biết về từng tấc đất, từng ngọn cỏ ở đây."
Hắn đứng dậy, bước đến tấm bản đồ, ánh mắt tập trung cao độ. Ánh hoàng hôn cuối cùng đã tắt hẳn, nhường chỗ cho bóng đêm bao trùm, nhưng trong căn phòng, ngọn đèn dầu vẫn bập bùng cháy, hắt lên khuôn mặt Lâm Dịch những mảng sáng tối, khiến vẻ trầm tư của hắn càng thêm phần bí ẩn.
"Tô Mẫn," Lâm Dịch nói, giọng hắn vang lên dứt khoát. "Cô hãy lập tức tổng hợp lại tất cả thông tin tình báo về ba vương triều này. Đặc biệt chú trọng vào những mâu thuẫn nội bộ, những bất mãn của các thế gia, các tướng lĩnh. Chúng ta cần tìm ra điểm yếu của chúng, những vết nứt trong liên minh đó. Một liên minh được hình thành vì lợi ích sẽ dễ dàng tan rã vì lợi ích."
"Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ," hắn quay sang hai người, ánh mắt hắn sắc lạnh, "Các ngươi hãy chuẩn bị đội quân tinh nhuệ nhất. Không phải để đánh trực diện, mà là để thực hiện những nhiệm vụ đặc biệt. Tình báo, quấy nhiễu, phá hoại đường tiếp tế của địch từ bên trong, và quan trọng nhất, bảo vệ an toàn cho các điểm trọng yếu của chúng ta."
"Binh trưởng Triệu," Lâm Dịch nhìn thẳng vào vị binh trưởng, "Hãy triển khai kế hoạch phòng thủ tối đa. Các tuyến phòng thủ phải được củng cố bằng mọi giá. Chúng ta sẽ không tấn công trước, nhưng chúng ta sẽ không cho phép bất kỳ kẻ nào đặt chân vào vùng đất này mà không phải trả giá đắt. Kêu gọi toàn bộ dân binh, mỗi người dân đều là một chiến sĩ. Các công trình phòng thủ phụ trợ phải được hoàn thành trong đêm nay. Chúng ta sẽ biến vùng đất này thành một pháo đài bất khả xâm phạm."
Hắn siết chặt Hắc Mộc Lệnh trong tay, cảm giác lạnh lẽo của nó không còn là gánh nặng, mà là một sự nhắc nhở về quyết tâm. "Ba ngày, chúng ta sẽ cho chúng thấy rằng, một vùng đất tuy nhỏ bé nhưng có ý chí kiên cường thì không dễ dàng bị khuất phục." Hắn đưa mắt quét qua từng người, ánh mắt kiên định, không hề nao núng. "Đây là trận chiến cuối cùng để bảo vệ sự bình yên mà chúng ta đã vất vả xây dựng. Hãy chuẩn bị mọi thứ. Chúng ta sẽ không thua."
Các chỉ thị của Lâm Dịch về việc tăng cường phòng thủ và chuẩn bị cho chiến tranh toàn diện là dấu hiệu cho thấy cuộc chiến là không thể tránh khỏi và anh đã sẵn sàng cho "áp lực và đe dọa lớn nhất." Dù đối mặt với một liên minh hùng mạnh, trong ánh mắt Lâm Dịch không hề có sự sợ hãi, chỉ có sự tính toán lạnh lùng và một ý chí sắt đá. Bên ngoài, màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, bao trùm vạn vật trong sự tĩnh lặng đáng sợ. Nhưng trong tư thất của Lâm Dịch, ngọn lửa của ý chí đã được thắp sáng rực rỡ, sẵn sàng đối mặt với bão tố sắp ập đến.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.