Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 968: Lời Hiệu Triệu Giữa Bão Tố: Kêu Gọi Đồng Tâm

Bầu trời phía đông vừa hửng sáng, những tia nắng đầu tiên còn e ấp, len lỏi qua làn sương mỏng, nhưng quảng trường trung tâm của Vùng đất tự trị đã chật kín người. Không khí đặc quánh sự lo âu, nặng nề hơn cả hơi ẩm buổi sớm. Nơi đây, vốn là trung tâm của mọi hoạt động buôn bán, trao đổi, nơi tiếng cười nói, mặc cả thường vang vọng suốt ngày dài, nay chỉ còn lại những tiếng rì rầm, những ánh mắt hoang mang dò xét. Hàng trăm khuôn mặt, từ già nua khắc khổ của những lão nông đã quen dãi dầu sương gió, đến non nớt, ngơ ngác của trẻ nhỏ được cha mẹ cõng trên lưng, tất cả đều hướng về chiếc bục gỗ cao ráo dựng tạm giữa quảng trường.

Phía dưới bục, những gương mặt quen thuộc của các lãnh đạo chủ chốt đứng trang nghiêm. Tô Mẫn, với dáng người thanh tú nhưng ánh mắt sắc sảo, đang trao đổi vài câu với Trần Nhị Cẩu. Nàng gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy kiên cường, dù ẩn sâu trong đôi mắt vẫn là một tia ưu tư không thể giấu. Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình, gương mặt vốn có chút ngây ngô giờ đây hiện rõ sự nghiêm trọng, đôi tay siết chặt chuôi đao bên hông. Bên cạnh họ là Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ như một ngọn núi nhỏ, đứng sừng sững, vẻ mặt chất phác thường ngày nay đã thay bằng sự kiên nghị. Vết sẹo nhỏ trên má hắn dường như cũng sắc nét hơn trong ánh sáng mờ ảo. Binh trưởng Triệu, với bộ giáp trụ gọn gàng và khuôn mặt sạm nắng, đứng thẳng tắp, ánh mắt sắc bén quét một vòng qua đám đông, tựa như một con diều hâu đang canh giữ.

Trong đám đông chật cứng người, Lâm phụ và Lâm mẫu đứng lẫn vào, không khác gì bao người dân bình thường khác. Khuôn mặt Lâm phụ khắc khổ, hằn lên những nếp nhăn của tháng năm lao động vất vả, nhưng ánh mắt hiền lành của ông vẫn ánh lên vẻ tự hào, dù pha lẫn lo lắng, khi nhìn về phía chiếc bục. Ông siết chặt tay Lâm mẫu, như muốn truyền cho bà chút sức mạnh. Lâm mẫu, với dáng người nhỏ nhắn và khuôn mặt hằn rõ dấu vết thời gian, ánh mắt đầy lo âu nhìn chằm chằm vào bục gỗ, nơi con trai bà sắp xuất hiện. Trái tim bà thắt lại, cảm giác bất an như một bóng ma lởn vởn. Bà đã chứng kiến bao nhiêu biến cố kể từ khi Lâm Dịch trở về, nhưng chưa bao giờ thấy không khí lại căng thẳng đến thế này.

Tiếng rì rầm trong đám đông dần ngưng bặt khi một bóng người quen thuộc xuất hiện. Lâm Dịch bước lên bục gỗ, bước chân vững chãi nhưng dáng vẻ vẫn hơi gầy gò, xanh xao. Khuôn mặt thanh tú của hắn nay trầm tư hơn thường lệ, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại, quét một lượt qua hàng trăm khuôn mặt đang dán chặt vào hắn. Hắn không nói gì ngay lập tức, chỉ đứng đó, để ánh mắt mình chạm đến từng người, như muốn thấu hiểu nỗi lo lắng của họ, và truyền đi một thông điệp vô ngôn về sự hiện diện của mình.

Hắn cảm nhận được sự im lặng đang lan tỏa, một sự im lặng đầy nặng nề, chờ đợi. Trong đầu Lâm Dịch, hàng ngàn suy nghĩ lướt qua. "Họ đang sợ hãi," hắn tự nhủ. "Sợ hãi cái chết, sợ hãi mất đi những gì mình đã gây dựng, sợ hãi một tương lai vô định." Hắn biết, trong một thế giới mà quyền lực và thân phận quyết định mọi thứ, một người bình thường như họ, như hắn, chỉ là những hạt cát giữa sa mạc. Nhưng hắn đã từ chối số phận đó, và giờ đây, hắn phải đứng lên bảo vệ những gì hắn đã gầy dựng từ những hạt cát đó. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn nhớ lại câu nói đó, nhưng giờ đây, nó không chỉ là sinh tồn của riêng hắn, mà là của cả một cộng đồng.

Hắn hít một hơi thật sâu, không khí buổi sớm lạnh lẽo tràn vào lồng ngực, mang theo mùi đất ẩm và mùi khói bếp còn vương vấn từ các gia đình. Hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo của chiếc Hắc Mộc Lệnh đang nằm trong túi áo, như một lời nhắc nhở về gánh nặng trách nhiệm. Hắn đã từ chối sự "giúp đỡ" của Huyễn Nguyệt Các, từ chối biến mình thành một con cờ trong ván cờ lớn của những thế lực siêu nhiên. Giờ đây, hắn phải chứng minh rằng quyết định đó là đúng đắn, rằng họ có thể tự mình vượt qua bão tố này. "Đây không chỉ là cuộc chiến của binh lính, mà là cuộc chiến của mỗi người dân," hắn thầm nghĩ. "Và nếu họ không đoàn kết, không tin tưởng, thì mọi sự chuẩn bị đều vô nghĩa."

Lâm Dịch đưa tay lên, một cử chỉ nhỏ nhưng đầy uy quyền. Tiếng rì rầm cuối cùng cũng tắt hẳn, chỉ còn tiếng gió khẽ thổi qua những mái nhà và tiếng chim hót xa xa. Hắn nhìn xuống đám đông, ánh mắt kiên định, không một chút dao động.

"Thưa toàn thể người dân của Vùng đất tự trị!" Giọng hắn vang lên, trầm ổn và rõ ràng, không quá lớn nhưng đủ sức xuyên thấu không khí tĩnh lặng. "Hôm nay, ta triệu tập tất cả mọi người tại đây không phải để ăn mừng hay báo tin vui." Hắn dừng lại một chút, để những lời này thấm vào tâm trí mọi người. Hắn thấy những gương mặt căng thẳng hơn, những ánh mắt càng thêm lo âu. "Mà là để đối mặt với sự thật."

"Như một số người đã biết, hoặc đã nghe phong thanh," hắn tiếp tục, "đã có những động thái bất thường từ các thế lực lân cận. Những báo cáo từ biên giới liên tục đổ về, cho thấy sự tập kết binh lính, sự chuẩn bị vũ khí, và những hành động gây hấn nhỏ lẻ tại các tiền đồn của chúng ta." Hắn không vòng vo, không che giấu, bởi hắn biết, trong thời khắc sinh tử, sự thật, dù phũ phàng đến mấy, cũng là cách duy nhất để xây dựng lòng tin. "Đây không phải là một sự việc ngẫu nhiên. Đây là một hành động phối hợp, một liên minh đã được hình thành, với một mục tiêu duy nhất: chiếm lấy vùng đất của chúng ta, và biến chúng ta thành nô lệ của họ."

Một tiếng xì xào nhỏ vang lên trong đám đông, rồi nhanh chóng bị dập tắt bởi ánh mắt nghiêm nghị của Binh trưởng Triệu và những người lính đứng xung quanh. Những gương mặt tái mét, nhiều người bắt đầu lo sợ tột độ. Đại Nương Lý, một phụ nữ phúc hậu với mái tóc búi gọn, tay chân chai sạn vì lao động, run rẩy nắm chặt tay chồng. Lão Hứa, gương mặt rám nắng, quần áo bạc màu, ban đầu còn định than vãn, nhưng sau đó im bặt, lắng nghe từng lời của Lâm Dịch.

"Ta biết, nhi��u người trong số các ngươi đang sợ hãi," Lâm Dịch nói, giọng hắn dịu lại một chút, nhưng vẫn đầy sức nặng. "Sợ hãi là điều tự nhiên. Chúng ta đã xây dựng vùng đất này từ con số không, từ bùn đất và mồ hôi. Chúng ta đã có một cuộc sống bình yên, có ruộng vườn, có nhà cửa, có gia đình. Và giờ đây, tất cả những điều đó đang bị đe dọa." Hắn nhìn thẳng vào mắt Lâm mẫu, thấy bà gật đầu nhẹ, ánh mắt bà tuy vẫn lo âu nhưng đã bớt đi phần nào sự hoảng loạn, thay vào đó là một sự kiên cường.

"Nhưng các ngươi phải hiểu rằng," Lâm Dịch nâng cao giọng, "chúng ta không có lựa chọn nào khác ngoài việc đứng lên chiến đấu. Chúng ta không tìm kiếm chiến tranh, nhưng chiến tranh đã tìm đến chúng ta. Và nếu chúng ta không chiến đấu, chúng ta sẽ mất tất cả. Không chỉ là ruộng vườn, nhà cửa, mà là sự tự do, là nhân phẩm, là tương lai của con cái chúng ta."

Hắn dừng lại, để lời nói của mình vang vọng trong không khí. Hắn thấy ánh mắt của Lý Hổ, người chỉ huy lực lượng vũ trang, đầy quyết tâm. Lý Hổ siết chặt nắm đ���m, vẻ mặt hung dữ thường ngày giờ đây lại biểu lộ sự kiên trung. Lão Hồ, với thân hình gầy gò, lưng còng và mái tóc bạc phơ, đôi mắt tinh anh nheo lại, gật gù như tán thành. Hắn biết, những người này hiểu rõ ý nghĩa của những lời hắn nói.

"Đây là cuộc chiến vì sự sống còn, vì những gì chúng ta trân quý nhất," Lâm Dịch nhấn mạnh, giọng nói vang vọng. "Đây không phải là cuộc chiến để tranh giành quyền lực, hay để mở rộng lãnh thổ. Đây là cuộc chiến để bảo vệ mảnh đất này, nơi chúng ta đã chọn để an cư lạc nghiệp, nơi chúng ta đã cùng nhau xây dựng nên một cuộc sống bình yên."

Hắn liếc nhìn Tô Mẫn, nàng mỉm cười nhẹ, ánh mắt tràn đầy tin tưởng. Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, vẻ mặt cương nghị. "Mỗi người chúng ta, dù là binh lính hay người dân thường, đều là một phần không thể thiếu của bức tường thành này," Lâm Dịch tiếp tục. "Những người có sức khỏe, có khả năng chiến đấu, ta kêu gọi các ngươi hãy cầm vũ khí lên, tham gia vào dân binh, bảo vệ làng xóm, bảo vệ gia đình mình. Những người không thể cầm vũ khí, các ngươi vẫn có vai trò quan trọng không kém. Các ngươi sẽ là hậu phương vững chắc, chuẩn bị lương thảo, nước uống, thuốc men, chăm sóc người bị thương, giúp đỡ những người già và trẻ nhỏ."

Hắn thấy Lâm phụ và Lâm mẫu nhìn nhau, ánh mắt đã bớt lo âu, chuyển sang kiên định. Lâm phụ gật đầu, khuôn mặt khắc khổ hiện lên một tia tự hào. Ông biết, con trai mình không chỉ là một kẻ gầy gò, mà là một người lãnh đạo thực sự, người có thể gánh vác trách nhiệm của cả một vùng đất. Đại Nương Lý, tuy vẫn còn sợ hãi, nhưng ánh mắt đã ánh lên sự quyết tâm. Bà nhìn chồng mình, và gật đầu. Lão Hứa, người ban đầu còn than vãn, giờ đã im lặng lắng nghe, ánh mắt trầm tư.

"Chúng ta sẽ không lùi bước!" Lâm Dịch tuyên bố, giọng hắn mạnh mẽ, dứt khoát như một lời thề. "Chúng ta sẽ không khuất phục trước bất kỳ thế lực nào. Chúng ta sẽ bảo vệ mảnh đất này bằng mọi giá. Bởi vì đây không chỉ là mảnh đất, đây là mái nhà của chúng ta, là tương lai của chúng ta!"

Những tiếng hô "Bảo vệ vùng đất!" bắt đầu vang lên lác đác, rồi nhanh chóng lan rộng, dần trở thành một tiếng hô vang dội, mạnh mẽ, xua tan không khí ảm đạm ban đầu. Tiếng hô như một lời tuyên thệ, một sự khẳng định ý chí của một cộng đồng đang đứng trước bờ vực. Binh trưởng Triệu và Lý Hổ siết chặt tay, ánh mắt đầy quyết tâm. Họ biết, Lâm Dịch đã làm được điều mà không phải ai cũng làm được: biến nỗi sợ hãi thành ý chí chiến đấu, biến sự hoang mang thành sự đoàn kết.

Lâm Dịch cảm nhận được sức mạnh của sự đồng lòng đang lan tỏa trong đám đông. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nhủ, "nhưng ý chí của con người, sự đoàn kết của một cộng đồng, mới là nền tảng vững chắc nhất." Hắn biết, con đường phía trước sẽ vô cùng chông gai, nhưng ít nhất, hắn không còn đơn độc. Dân chúng, những người hắn đã cùng xây dựng cuộc sống bình yên, giờ đây sẽ cùng hắn đối mặt với bão tố. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhắc nhở, "nhưng chúng ta có quyền đấu tranh để giành lấy sự công bằng cho chính mình."

Hắn tiếp tục đưa ra những chỉ thị cụ thể, chi tiết về việc tổ chức dân binh, phân công công việc cho từng nhóm người, lộ trình di tản cho người già và trẻ em, các điểm tập kết lương thực, thuốc men. Giọng hắn vẫn trầm ổn, nhưng mỗi lời nói đều mang theo sức nặng của một mệnh lệnh không thể chối cãi. Đám đông lắng nghe trong im lặng, không còn tiếng rì rầm, chỉ còn những ánh mắt đầy sự quyết tâm và tin tưởng.

Khi mặt trời đã lên cao, chiếu rọi những tia nắng vàng rực xuống quảng trường, nhuộm vàng những khuôn mặt kiên nghị, Lâm Dịch kết thúc bài phát biểu của mình. Hắn không hứa hẹn một chiến thắng dễ dàng, không vẽ ra một tương lai màu hồng. Hắn chỉ hứa một điều duy nhất: họ sẽ chiến đấu đến cùng. Và khi hắn bước xuống khỏi bục, tiếng hô "Thủ lĩnh Lâm Dịch!" vang dội, mạnh mẽ, như một lời khẳng định niềm tin tuyệt đối của dân chúng vào người lãnh đạo của họ.

Buổi tối buông xuống, mang theo cái lạnh se sắt của đêm. Trong tư thất của Lâm Dịch, ánh đèn dầu leo lét chiếu sáng bản đồ l��n trải rộng trên bàn. Những mũi tên đỏ, ký hiệu của liên minh thù địch, chằng chịt trên bản đồ, bao vây lấy vùng đất tự trị của hắn như những con rắn độc. Lâm Dịch ngồi một mình, ánh mắt xa xăm, nhìn chằm chằm vào bản đồ. Gánh nặng trên vai hắn nặng trĩu. Dù trước mặt dân chúng, hắn phải thể hiện sự kiên định, quyết đoán, nhưng trong thâm tâm, hắn vẫn không khỏi lo âu. "Bình yên... cái giá phải trả cho nó thật không hề nhỏ," hắn thầm thì, giọng nói lạc đi trong không gian tĩnh mịch. Hắn lật tấm Hắc Mộc Lệnh trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo và sức nặng của nó. Nó không phải là một món đồ trang sức, mà là biểu tượng của trách nhiệm, của một lời hứa mà hắn đã tự đặt ra cho chính mình: bảo vệ những người tin tưởng hắn, bảo vệ mảnh đất này.

Mùi mực và hương trầm thoang thoảng trong không khí, càng làm tăng thêm vẻ trầm mặc của căn phòng. Lâm Dịch nhắm mắt lại, hình ảnh hàng trăm khuôn mặt lo âu, rồi dần chuyển sang kiên định của dân chúng buổi sáng lại hiện lên. Hắn đã thắp lên ngọn lửa ý chí trong lòng họ, nhưng ngọn lửa đó cần được nuôi dưỡng, cần được dẫn lối. Và đó là trách nhiệm của hắn. Hắn biết, cuộc chiến này sẽ không chỉ là một cuộc đối đầu quân sự, mà còn là một cuộc chiến về tinh thần, về sự kiên cường của con người.

Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, kéo Lâm Dịch trở về thực tại. "Vào đi," hắn nói, giọng hắn đã trở lại vẻ trầm ổn, dứt khoát.

Tô Mẫn, Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ bước vào, vẻ mặt của họ cũng nghiêm nghị không kém. Tô Mẫn cầm trên tay một chồng giấy tờ, có lẽ là các báo cáo và kế hoạch đã được nàng và Chu Thiên chuẩn bị. Trần Nhị Cẩu đứng thẳng tắp, ánh mắt nhìn Lâm Dịch đầy tin tưởng. Vương Đại Trụ, dù vóc dáng to lớn, cũng bước đi nhẹ nhàng, hắn đặt tay lên chuôi đao, sẵn sàng cho bất cứ mệnh lệnh nào.

"Thủ lĩnh," Tô Mẫn mở lời, giọng nàng nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng, "dân chúng đã đồng lòng. Các đội dân binh đang được tập hợp. Lương thảo và thuốc men cũng đang được kiểm kê và phân loại theo chỉ thị của ngài." Nàng dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Lâm Dịch. "Chúng ta nên làm gì tiếp theo?"

Lâm Dịch đứng dậy, quay người về phía họ. Ánh mắt hắn quét qua từng người, nhìn thấy sự mệt mỏi nhưng cũng tràn đầy quyết tâm trong đôi mắt họ. Hắn biết, những người này đã dành cả ngày để thực hiện các chỉ thị của hắn, không một lời than vãn.

"Chúng ta sẽ chuẩn bị," Lâm Dịch nói, giọng hắn vang lên dứt khoát, đầy uy lực, xua tan đi sự mệt mỏi trong không khí. "Chuẩn bị cho trận chiến lớn nhất mà chúng ta từng phải đối mặt." Hắn đặt tay lên bản đồ, chỉ vào những mũi tên đỏ đang vây hãm. "Cuộc đối đầu này sẽ không đơn thuần chỉ là sức mạnh quân sự. Nó sẽ là một cuộc thử thách toàn diện: sức chịu đựng của chúng ta, sự đoàn kết của chúng ta, và trí tuệ của chúng ta."

"Tô Mẫn, cô hãy tiếp tục rà soát lại toàn bộ hệ thống phòng thủ. Ta muốn biết rõ từng điểm yếu nhỏ nhất, từng kẽ hở có thể bị lợi dụng. Lập kế hoạch dự phòng cho mọi tình huống xấu nhất, từ việc bị cắt đường tiếp viện, đến việc bị đánh úp từ những hướng không ngờ tới." Hắn nhìn sang Trần Nhị Cẩu. "Nhị Cẩu, thông tin là chìa khóa. Ngươi phải đảm bảo mạng lưới tình báo hoạt động hiệu quả hơn bao giờ hết. Ta cần biết từng động thái của liên minh này, từng kế hoạch của chúng, từng mâu thuẫn nội bộ nếu có. Ai là kẻ cầm đầu, và mục đích thực sự của chúng là gì? Ai là người hưởng lợi lớn nhất từ sự sụp đổ của chúng ta? Tiếp tục tìm hiểu các mối liên hệ giữa các thế lực này. Bất kỳ thông tin dù là nhỏ nhất cũng có thể là chìa khóa."

"Vương Đại Trụ," Lâm Dịch quay sang Vương Đại Trụ, "ngươi và Lý Hổ phải đảm bảo lực lượng dân binh được huấn luyện cấp tốc và hiệu quả. Không chỉ là cách dùng vũ khí, mà còn là kỷ luật, là sự phối hợp. Ta muốn họ trở thành một bức tường thép sống, không phải là một đám ô hợp."

Hắn hít một hơi thật sâu. "Liên minh thù địch có thể mạnh về số lượng, nhưng chúng ta có lợi thế về tinh thần, về sự hiểu biết về mảnh đất này, và về ý chí bảo vệ mái nhà của mình. Chúng ta sẽ không tấn công trước, nhưng chúng ta sẽ kh��ng ngần ngại đáp trả bằng tất cả những gì chúng ta có." Hắn đưa mắt nhìn ba người, ánh mắt kiên định, không hề nao núng. "Đây là thời khắc quan trọng nhất của Vùng đất tự trị. Hãy chuẩn bị mọi thứ, và đừng đánh giá thấp kẻ thù. Nhưng cũng đừng đánh giá thấp chính chúng ta."

Ba người gật đầu nghiêm nghị, không một chút nghi ngờ. Họ biết, Lâm Dịch đã đặt cược tất cả vào cuộc chiến này, và họ sẽ sát cánh cùng hắn đến cùng. Ánh đèn dầu vẫn leo lét, hắt những bóng đổ dài trên tường. Bên ngoài, gió đêm vẫn thổi, mang theo hơi lạnh của những ngày cuối đông. Nhưng trong căn phòng nhỏ, ngọn lửa của ý chí đã được thắp lên, rực cháy giữa bão tố đang kéo đến, hứa hẹn một cuộc chiến khốc liệt nhưng cũng đầy quyết tâm. Lâm Dịch biết, đây chỉ là khởi đầu. Áp lực và mối đe dọa lớn nhất vẫn đang chờ đợi họ ở phía trước, nhưng ít nhất, họ đã sẵn sàng.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free