Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 967: Liên Minh Nổi Dậy: Bão Tố Vây Hãm

Gió đêm lùa qua khung cửa sổ bán nguyệt của tư thất, mang theo hơi lạnh ẩm ướt và một mùi hương mơ hồ của đất mới. Lâm Dịch đứng đó, bóng hắn đổ dài trên sàn gỗ dưới ánh nến leo lét, như một bức tượng tạc từ nỗi lo âu. Lời của Đại trưởng lão Huyễn Nguyệt Các vẫn còn văng vẳng bên tai, một lời cảnh báo vừa tiên tri vừa hàm ý, về "bão tố lớn hơn" và "những thứ mà tri thức của ngài chưa thể bao quát." Hắn đã cảm nhận được sức nặng của nó, một gánh nặng không thể rũ bỏ, nhưng giờ đây, sức nặng ấy dường như đã hóa thành hình hài, một bóng đen khổng lồ đang sà xuống vùng đất của hắn.

Hắn khẽ siết chặt bàn tay, cảm nhận sự chai sạn của ngón tay mình sau bao năm cầm kiếm, cầm cuốc. Bình yên. Đó là cái đích hắn khao khát, cái mục tiêu hắn đã thề sẽ bảo vệ bằng mọi giá. Nhưng bình yên, hóa ra, lại là một thứ xa xỉ, một gánh nặng không kém gì quyền lực hay danh vọng. Nó đòi hỏi sự kiên định, sự hy sinh, và đôi khi, cả sự cô độc. Vùng đất này, nơi hắn đã đổ bao mồ hôi, xương máu, nơi hắn đã xây dựng từ con số không, giờ đây lại đứng trước một thử thách tột cùng, một thử thách mà hắn linh cảm còn khắc nghiệt hơn bất cứ cuộc chiến nào trước đây. Ánh mắt Lâm Dịch vẫn kiên định, thâm sâu như vực thẳm. Hắn biết, một cuộc chiến thầm lặng vừa mới bắt đầu, và vùng đất của hắn, dù kiên cường đến mấy, cũng sẽ không thể tránh khỏi những thử thách khắc nghiệt hơn nữa.

Một cơn gió mạnh bất chợt thổi qua, làm chao đảo ngọn nến, khiến bóng hắn nhảy múa điên cuồng trên vách tường. Hắn quay về bàn làm việc, nơi một tấm bản đồ thô sơ nhưng chi tiết của vùng đất được trải ra, cùng với những cuộn giấy báo cáo chất chồng. Mùi mực mới, mùi giấy cũ, và cả mùi của những đêm dài thức trắng pha lẫn trong không khí. Tô Mẫn, dáng người thanh tú, gương mặt thông minh nhưng giờ đây phủ một tầng mây ưu tư, đang lật giở từng trang báo cáo. Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình, đôi mắt sáng nay lại đầy vẻ lo lắng, đứng cạnh nàng, thỉnh thoảng lại đưa tay vuốt mồ hôi trên trán.

"Đại ca," Trần Nhị Cẩu là người phá vỡ sự im lặng đầu tiên, giọng hắn khẩn trương, đứt quãng, "các trạm gác phía Đông báo cáo quân số lạ đang tập kết, ước tính không dưới vạn người! Họ di chuyển rất nhanh, như thể muốn bao vây cả vùng đất của chúng ta." Hắn đặt một cuộn giấy có dấu niêm phong khẩn cấp lên bàn. Lâm Dịch cầm lấy, mở ra. Dưới ánh nến, những nét chữ nguệch ngoạc ghi lại sự hoảng loạn và vội vã của người đưa tin.

Tô Mẫn tiếp lời, giọng nàng trầm tĩnh hơn nhưng cũng không giấu được vẻ nghiêm trọng: "Phía Tây Bắc, sứ giả từ Lãnh Phong Thành đã gửi thư, lời lẽ tuy khách sáo nhưng ý tứ không khác gì đe dọa. Họ yêu cầu chúng ta mở đường cho 'đội quân hòa bình' của họ đi qua, nói là để 'giúp đỡ' chúng ta ổn định biên giới, 'cùng nhau' chống lại các thế lực tà đạo." Nàng nhíu mày, đặt bức thư xuống cạnh cuộn báo cáo của Nhị Cẩu. "Mấy lời lẽ rỗng tuếch. 'Đội quân hòa bình' mà có đến vạn ng��ời, lại còn mang theo trọng khí, e là không phải để 'hòa bình' với chúng ta."

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi bụi từ những cuộn bản đồ cũ kỹ. Hắn đưa tay chạm vào những ký hiệu trên bản đồ, những con sông, ngọn núi, những con đường mòn mà hắn đã thuộc nằm lòng. Trong đầu hắn, một bức tranh toàn cảnh đang dần hình thành. "Họ đã không thể chờ đợi," hắn lẩm bẩm, giọng nói thoát ra từ kẽ răng. "Kế hoạch của Huyễn Nguyệt Các hay của chính bọn họ? Hay cả hai?" Hắn ngước mắt nhìn Tô Mẫn và Trần Nhị Cẩu, ánh mắt sắc như dao. "Tất cả những tin tức này đều có điểm chung. Đây không phải là hành động đơn lẻ."

Nội tâm Lâm Dịch sôi sục. Hắn đã lường trước điều này, đã chuẩn bị tinh thần cho một cuộc đối đầu sau lời cảnh báo của Đại trưởng lão. Nhưng tốc độ và sự phối hợp của các động thái này vẫn khiến hắn ngạc nhiên. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn từng tin tưởng như vậy. Nhưng ngay cả tri thức cũng cần dữ liệu, cần thời gian để phân tích. Và lúc này, thời gian là thứ xa xỉ nhất. "Liệu mình có quá ngây thơ khi tin rằng có thể giữ vững trung lập giữa một thế giới đầy dã tâm?" một phần trong hắn tự hỏi. "Hay sự kiên định của mình chỉ là sự mù quáng, như lời Đại trưởng lão đã nói?" Hắn gạt bỏ suy nghĩ đó. Không, đó không phải là mù quáng. Đó là lựa chọn. Lựa chọn bảo vệ những gì mình trân trọng, dù cho thế giới có sụp đổ đi chăng nữa.

Hắn trải rộng tấm bản đồ lớn lên bàn, dùng một cây bút than chấm phá các vị trí quân địch được báo cáo. Phía Đông, quân số lạ. Phía Tây Bắc, Lãnh Phong Thành. Hắn nối các điểm lại với nhau, tạo thành một vòng vây ngày càng rõ nét. Mùi than chì sực lên, hòa cùng mùi giấy. Hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo từ chiếc Hắc Mộc Lệnh trong túi áo, một vật kỷ niệm, một lời nhắc nhở về những lựa chọn khó khăn mà hắn đã phải đưa ra, và những gánh nặng mà hắn đã phải gánh vác. Vòng vây không chỉ là quân sự, mà còn là chính trị, ngoại giao, thậm chí là kinh tế. Họ muốn cô lập vùng đất này, bóp nghẹt mọi đường sống, để buộc hắn phải đầu hàng.

"Còn gì nữa không?" Lâm Dịch hỏi, giọng hắn trầm thấp, nhưng ẩn chứa một sức mạnh không thể lay chuyển. Hắn vẫn là Lâm Dịch, người đàn ông hiện đại đã học được cách sinh tồn trong thế giới cổ đại tàn khốc này, người đã biến tư duy logic thành vũ khí và sự kiên cường thành lá chắn.

Tô Mẫn gật đầu, vẻ mặt nàng trở nên nghiêm nghị hơn. "Phía Nam, một số thương đội đã hủy các chuyến hàng đến vùng đất của chúng ta. Họ viện cớ 'tình hình biên giới bất ổn', nhưng e là do bị áp lực từ các thế lực lớn. Phía Bắc, có tin đồn các nhóm thổ phỉ hoạt động mạnh hơn bình thường, chặn đánh các đoàn xe nhỏ lẻ." Nàng chỉ vào một vài điểm trên bản đồ, nơi các con đường thương mại huyết mạch bị cắt đứt.

Trần Nhị Cẩu vò đầu bứt tai: "Đại ca, vậy là họ muốn xiết cổ chúng ta từ mọi phía? Không cho chúng ta thở sao?"

Lâm Dịch không trả lời ngay. Hắn đưa mắt quét qua tấm bản đồ, nhìn những mũi tên đỏ, những vòng tròn đen đang vây hãm lấy vùng đất của mình. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nhủ. "Và nó cũng sẽ không tự dưng ban cho ta bình yên." Hắn biết, đây chính là "bão tố lớn hơn" mà Đại trưởng lão đã nhắc đến. Một cuộc chiến không cân sức, nhưng hắn sẽ không lùi bước. Hắn đã hứa sẽ bảo vệ những người dân này, bảo vệ vùng đất này, và hắn sẽ giữ lời.

***

Trong khi ánh bình minh u ám đang cố gắng xé toạc màn đêm dày đặc, phủ lên những ngọn đồi trọc trụi và cánh đồng hoang vu một lớp sương mù trắng xóa, Binh trưởng Triệu đã đứng vững trên tháp canh cao nhất của Đồn Gác Biên Giới. Mùi bụi đất ẩm ướt sau cơn mưa đêm, mùi kim loại han gỉ của giáp trụ, và mùi mồ hôi của những binh lính đang tuần tra hòa quyện vào không khí lạnh buốt. Gió mạnh rít qua các khe hở của tường đá, mang theo tiếng lá khô xào xạc và những âm thanh xa xăm không rõ ràng.

Dáng người rắn rỏi của Binh trưởng Triệu, khuôn mặt sạm nắng với vết sẹo dài trên má, càng thêm kiên nghị dưới ánh sáng mờ ảo. Tay anh nắm chặt ống nhòm được Lâm Dịch cung cấp, đôi mắt sắc bén như chim ưng quét qua đường chân trời. Từng tấc đất, từng ngọn cây, từng phiến đá trên con đường mòn dẫn vào vùng đệm đều không thoát khỏi tầm quan sát của anh. Anh là một người lính thực thụ, sống và chết vì biên cương, và mọi bất thường đều được anh ghi nhớ, phân tích một cách tỉ mỉ.

"Báo cáo, Binh trưởng!" một người lính trẻ tuổi chạy đến, giọng hắn hổn hển, "Phía Tây Nam, phát hiện một toán quân nhỏ khoảng năm mươi người, có vẻ là tiền trạm. Cờ hiệu không rõ, nhưng trang phục có vẻ là từ… Lãnh Phong Thành!"

Binh trưởng Triệu gật đầu, không rời mắt khỏi ống nhòm. Anh đã nhìn thấy chúng. Nhưng điều khiến anh lo ngại hơn không phải là toán quân nhỏ này, mà là những gì đang ẩn chứa phía sau. "Lãnh Phong Thành," anh lẩm bẩm. "Bọn chúng đến nhanh hơn ta nghĩ." Anh đã được Lâm Dịch cảnh báo về khả năng này, nhưng việc nó xảy ra nhanh chóng và dứt khoát như vậy vẫn khiến anh cảm thấy lạnh sống lưng.

Và rồi, qua làn sương mù mỏng manh đang dần tan biến, một khung cảnh khiến tim anh thắt lại hiện ra. Phía xa, trên đỉnh một ngọn đ��i, một đội quân khổng lồ đang chậm rãi tiến về phía vùng đệm. Cờ hiệu của nhiều thế lực khác nhau tung bay trong gió, nhiều đến mức anh không thể đếm xuể, mỗi lá cờ mang một biểu tượng riêng biệt, nhưng tất cả đều hướng về một mục tiêu duy nhất: vùng đất của Lâm Dịch. Mùi thuốc súng và mùi khét của lửa mới đốt phảng phất trong không khí, như một lời cảnh báo cho những gì sắp đến.

Một số lá cờ quen thuộc, của các lãnh chúa nhỏ lân cận, những kẻ luôn thèm khát đất đai và tài nguyên. Một số khác xa lạ hơn, biểu tượng của những thế lực mà Binh trưởng Triệu chưa từng thấy, hoặc chỉ nghe nói đến trong những câu chuyện truyền miệng. Chúng không di chuyển vội vã, mà có một sự tự tin, một sự chắc chắn trong từng bước chân, như thể chúng biết trước rằng không có gì có thể ngăn cản chúng. Tiếng vũ khí va chạm nhẹ, tiếng lính tuần tra từ xa, và tiếng gió rít qua tai anh, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự đe dọa.

Binh trưởng Triệu nghiến răng. "Thật là một liên minh đáng sợ." Anh đã chiến đấu nhiều trận, đã chứng kiến nhiều cuộc chiến, nhưng chưa bao giờ thấy một quy mô tập kết quân đội như thế này, lại còn từ nhiều phe phái khác nhau. Điều này cho thấy có một thế lực đứng sau điều phối, một bàn tay vô hình đang giật dây. Lời của Đại trưởng lão Huyễn Nguyệt Các chợt hiện về trong tâm trí anh, mặc dù anh không hiểu rõ lắm về những gì Lâm Dịch đã kể, nhưng anh cảm nhận được sự thật trong đó. "Bão tố" đã đến rồi.

Anh quay người, ra lệnh cho các binh sĩ đang đứng gần đó. Giọng anh vang dội, đầy uy lực, xé tan sự tĩnh lặng căng thẳng của bình minh. "Tăng cường tuần tra! Cử thêm trinh sát, phái gấp ra các hướng để nắm rõ quân số và cờ hiệu của từng thế lực! Báo cáo mọi động thái dù là nhỏ nhất, về số lượng, khí tài, và đặc biệt là bất kỳ nhân vật đáng ngờ nào!" Anh dừng lại, ánh mắt quét qua từng gương mặt lính tráng, thấy được sự lo lắng nhưng cũng cả sự kiên cường trong mắt họ. "Gửi một kỵ binh nhanh nhất về thông báo cho Lâm thủ lĩnh. Tình hình đã vượt quá tầm kiểm soát của chúng ta tại đây. Yêu cầu chi viện và chỉ thị!"

Một người lính kỵ binh nhanh nhẹn, trang phục gọn gàng, gật đầu dứt khoát, lập tức quay đi chuẩn bị ngựa. Binh trưởng Triệu quay lại, tay vẫn nắm chặt ống nhòm, ánh mắt sắc lẹm. Anh biết, đây không còn là một cuộc chiến biên giới nhỏ lẻ nữa. Đây là một cuộc chiến sống còn. Anh không phải là một người giỏi suy nghĩ sâu xa về chiến lược hay chính trị, nhưng anh hiểu bản năng của một người lính: phải bảo vệ vùng đất của mình, bảo vệ người dân của mình. Và Lâm Dịch, thủ lĩnh của họ, người đã biến một vùng đất nghèo khó thành nơi trú ẩn an toàn này, sẽ biết phải làm gì. Anh tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" – câu nói của Trần Nhị Cẩu bỗng nhiên hiện lên trong đầu anh, và anh cũng cảm thấy mình không khác gì Nhị Cẩu trong khoảnh khắc này, chỉ cần một mệnh lệnh.

Anh quan sát kỹ lưỡng, ghi nhận các chi tiết về quân phục, cờ hiệu của đối phương. Một số là của vương triều cũ, đã bị lật đổ nhưng vẫn còn tàn dư. Một số là của các thế lực phong kiến mới nổi, những kẻ khát máu và tham lam. Anh nhận ra những biểu tượng của các thương hội lớn, những kẻ đã từng giao dịch với vùng đất này, giờ đây lại đứng về phía kẻ thù. Điều đó cho thấy đây không chỉ là một cuộc chiến tranh giành lãnh thổ, mà là một cuộc chiến tranh tổng lực, với sự tham gia của mọi tầng lớp xã hội, mọi thế lực có lợi ích.

Binh trưởng Triệu hít một hơi thật sâu, mùi sương sớm và bụi đất lấp đầy phổi anh. Anh quay người, ra lệnh cho các binh sĩ chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu, vẻ mặt kiên nghị. "Tất cả vào vị trí! Kiểm tra vũ khí, chuẩn bị phòng thủ! Cho dù có là hàng vạn quân, chúng ta cũng phải cho chúng biết, muốn đặt chân qua biên giới này, phải bước qua xác của chúng ta trước!" Giọng anh tuy có chút khàn đặc, nhưng lại như một lời thề sắt đá, vang vọng khắp đồn gác, xua tan đi sự hoang mang, thay vào đó là ý chí chiến đấu sục sôi.

***

Sáng sớm hôm đó, tại tư thất của Lâm Dịch, không khí đặc quánh sự căng thẳng. Bình minh đã lên, nhưng bầu trời vẫn âm u, có gió, như b��o hiệu một ngày đầy bão tố. Ánh nến đã được dập tắt, thay vào đó là ánh sáng xám xịt hắt qua khung cửa sổ, chiếu lên khuôn mặt Lâm Dịch vẻ mệt mỏi nhưng kiên định.

Hắn gõ nhẹ ngón tay lên tấm bản đồ trải rộng trên bàn, một thói quen khi hắn đang suy nghĩ sâu sắc. Những mũi tên đỏ, những vòng tròn đen vừa được Tô Mẫn và Trần Nhị Cẩu vẽ thêm đã hoàn chỉnh bức tranh về một cuộc vây hãm toàn diện. Phía Đông, quân số không dưới vạn người; Tây Bắc, sứ giả Lãnh Phong Thành với "đội quân hòa bình"; phía Nam, thương đội cắt đứt nguồn cung; phía Bắc, thổ phỉ hoành hành. Vùng đất của hắn, như một hòn đảo nhỏ giữa đại dương bão tố, đang bị bao vây tứ phía. Hắn hít một hơi sâu, cảm nhận sự lạnh lẽo của chiếc Hắc Mộc Lệnh trong túi áo, một lời nhắc nhở về những lựa chọn và trách nhiệm của mình.

"Mục tiêu của họ rất rõ ràng," Tô Mẫn nói, giọng nàng trầm tĩnh nhưng đầy uy lực. Nàng chỉ vào bản đồ, nơi các mũi tên hội tụ về trung tâm. "Cô lập chúng ta, cắt đứt nguồn cung, và ép chúng ta phải khuất ph���c hoặc bị tiêu diệt. Đây không phải là một cuộc chiến tranh giành lãnh thổ đơn thuần, mà là một chiến dịch tổng lực nhằm xóa sổ sự tồn tại của chúng ta." Ánh mắt nàng sắc bén, nhìn thẳng vào Lâm Dịch, như muốn tìm kiếm một tia hy vọng hay một kế sách nào đó trong đôi mắt sâu thẳm của hắn.

Trần Nhị Cẩu, vẫn chưa hết bàng hoàng, nắm chặt nắm đấm, giọng hắn đầy phẫn nộ: "Đại ca, chúng ta nên làm gì? Liệu có cần cầu viện Huyễn Nguyệt Các không? Bọn họ đã nói là sẽ 'giúp đỡ' chúng ta mà!" Trong sự hoảng loạn và tuyệt vọng, ý nghĩ về một thế lực siêu nhiên, bí ẩn, có thể là cứu cánh duy nhất bỗng nhiên trở nên hấp dẫn.

Lâm Dịch nhắm mắt lại trong giây lát, để những lời của Trần Nhị Cẩu thấm vào tâm trí. "Cầu viện?" Hắn thầm nhủ. "Hay lại biến thành con cờ của họ? Không, chúng ta đã đi đến đây, không thể đánh mất mình lúc này." Hắn nhớ lại lời của Đại trưởng lão, về "bão tố lớn hơn" và "những thứ mà tri thức của ngài chưa thể bao quát." Phải chăng đây chính là "bão tố" đó? Và Huyễn Nguyệt Các, liệu họ có biết trước? Liệu họ có đang chờ đợi hắn phải cầu xin sự giúp đỡ, để rồi hắn sẽ hoàn toàn nằm trong tay họ? Sự nghi ngờ nhen nhóm trong lòng hắn. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn đã luôn tin như vậy. Nhưng sinh tồn với cái giá của sự độc lập và tự chủ, liệu đó có phải là sinh tồn thực sự?

Hắn mở mắt ra, ánh mắt kiên định, không một chút dao động. Hắn biết, đây là khoảnh khắc quyết định. Hoặc là cúi đầu, trở thành một con rối trong tay kẻ khác, hoặc là đứng lên, đối mặt với bão tố, dù biết rằng cơ hội sống sót mong manh. "Không," Lâm Dịch nói, giọng hắn vang lên dứt khoát, mạnh mẽ, như một lời thề. "Chúng ta sẽ tự mình đối phó. Đây là 'bão tố' mà chúng ta phải vượt qua để giữ lấy sự bình yên. Chúng ta không thể giao phó số phận của mình vào tay bất kỳ thế lực nào khác." Hắn chạm vào chiếc Hắc Mộc Lệnh, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó, như một lời nhắc nhở về những gánh nặng hắn đang mang, về lời hứa hắn đã nói với chính mình.

"Kích hoạt kế hoạch phòng thủ cấp một," hắn tiếp tục, giọng nói trở nên chi tiết và dứt khoát, không cho phép bất kỳ sự nghi ngờ nào. "Tô Mẫn, lập tức phân bổ lại quân lực. Tập trung củng cố phòng tuyến ở các điểm yếu, đặc biệt là phía Đông và Tây Bắc. Gọi Binh trưởng Triệu và Lý Hổ về đây để nghe chỉ thị trực tiếp. Chuẩn bị lương thảo, nước uống, thuốc men đầy đủ cho ít nhất ba tháng. Tất cả dân làng có khả năng chiến đấu phải được huấn luyện cấp tốc, không trừ một ai. Những người già và trẻ em phải được di tản đến các hầm trú ẩn đã chuẩn bị sẵn."

Tô Mẫn gật đầu lia lịa, lập tức ghi chép. Nàng biết, trong tình thế này, mọi mệnh lệnh của Lâm Dịch đều là vàng ngọc.

"Nhị Cẩu," Lâm Dịch quay sang Trần Nhị Cẩu, ánh mắt hắn dịu đi một chút, nhưng vẫn đầy nghiêm nghị. "Cử thêm người dò la, đặc biệt là tìm hiểu ai là kẻ cầm đầu liên minh này, và mục đích thực sự của họ. Chúng ta không thể chỉ phòng thủ mà không biết đối thủ nghĩ gì. Ai là người đứng sau giật dây? Ai là người hưởng lợi lớn nhất từ sự sụp đổ của chúng ta? T��m hiểu các mối liên hệ giữa các thế lực này. Bất kỳ thông tin dù là nhỏ nhất cũng có thể là chìa khóa."

Trần Nhị Cẩu gật đầu dứt khoát, mọi sự lo lắng ban nãy dường như đã biến mất, thay vào đó là sự quyết tâm. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Hắn nói, giọng còn run run một chút, nhưng ánh mắt sáng ngời.

Lâm Dịch đứng thẳng dậy, ánh mắt quét qua Tô Mẫn và Trần Nhị Cẩu. Hắn biết, đây sẽ là cuộc chiến khó khăn nhất mà họ từng phải đối mặt. Không phải chỉ là chiến đấu với quân địch, mà còn là chiến đấu với sự tuyệt vọng, với nỗi sợ hãi. Nhưng hắn sẽ không từ bỏ. Vùng đất này, những con người này, là tất cả những gì hắn đã gây dựng.

"Huyễn Nguyệt Các có thể đã biết về điều này," Lâm Dịch thầm nghĩ, nhớ lại lời cảnh báo của Đại trưởng lão. "Và việc mình từ chối sự giúp đỡ của họ có thể sẽ khiến mọi chuyện khó khăn hơn. Nhưng ít nhất, mình sẽ không phải là con rối của ai cả." Hắn đưa tay nắm chặt Hắc Mộc Lệnh, cảm nhận sự lạnh lẽo nhưng cũng đầy sức nặng của nó. Nó không phải là một bùa hộ mệnh, mà là một lời nhắc nhở về lý tưởng, về sự độc lập. "Sự kiên định mù quáng hay là lựa chọn đúng đắn nhất?" Hắn không biết. Hắn chỉ biết rằng, hắn sẽ chiến đấu đến cùng.

Bầu trời bên ngoài vẫn âm u, gió vẫn thổi mạnh, mang theo một dự cảm không lành. Nhưng trong tư thất của Lâm Dịch, ngọn lửa của ý chí đã được thắp lên, rực cháy giữa bão tố đang kéo đến.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free